Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 51: Sự kinh ngạc của các trưởng lão Trung Giới

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:09:15 | Lượt xem: 3

“Ngươi có chắc tấm kính huyền ảnh này không bị dính nước lẩu hay độc chướng của Vạn Độc Môn không?”

“Ta thề bằng mười vạn năm thọ nguyên của mình, kính viễn cảnh của linh bảo cấp cao tuyệt đối không thể nhìn lầm! Nhưng… nhưng tại sao Độc Cô Ngự lại đang gặm cỏ rác dưới chân con mèo kia?!”

Trên bầu trời Trung Giới lúc này, những đám mây tím vần vũ, cuồn cuộn như sóng triều giận dữ, phản chiếu một bầu không khí u ám và nặng nề đến nghẹt thở. Những tia lôi điện mang theo quy tắc hỗn loạn của “Vạn Độc Chi Lực” chốc chốc lại xẹt qua như muốn xé rách hư không, gầm rống đầy đe dọa. Thế nhưng, một cảnh tượng quái dị chưa từng có đang diễn ra: ngay khi những tia sét hung tợn kia chạm đến ranh giới của làn khói hồng nhạt đang bốc lên từ chiếc nồi sắt ba chân, chúng bỗng nhiên mất đi toàn bộ sát khí, run rẩy một cái rồi biến thành những tia lửa nhỏ màu hồng nhạt, mang theo chút vị cay nồng của ớt và mùi thơm ngọt ngào của ngô đồng mộc, nhẹ nhàng rơi xuống đất như những cánh hoa anh đào. Cảnh tượng thiên nhiên quỷ dị này giống hệt như tâm trạng đang sụp đổ, méo mó và đầy hoang mang của các vị trưởng lão Trung Giới lúc này.

Tại Vạn Độc Điện của Vạn Độc Môn, không khí im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng một cây kim rơi xuống đất. Hàng chục vị trưởng lão vốn dĩ quanh năm ẩn mình trong bóng tối, tu luyện độc công đến mức da dẻ xanh mét, lúc này đều trố mắt ngoác mồm nhìn vào tấm kính huyền ảnh lơ lửng giữa đại điện.

Độc Cô Bá — Môn chủ Vạn Độc Môn, một lão quái vật đã sống hơn hai ngàn năm, sắc mặt lúc này từ xanh chuyển sang xám, rồi từ xám chuyển sang đỏ hồng như quả cà chua chín. Đôi bàn tay gầy guộc như chân gà của lão bấu chặt vào thành ghế làm bằng xương thú, run rẩy kịch liệt.

“Độc… Độc Cô Ngự đang làm cái gì thế kia?” Độc Cô Bá lắp bắp, giọng nói run rẩy không còn chút uy nghiêm nào của một vị chưởng quản vạn độc. “Nó là thiếu môn chủ của Vạn Độc Môn ta! Nó nắm giữ ‘Khái niệm Ăn Mòn’, có thể hòa tan cả pháp bảo cấp cao bằng một cái liếc mắt! Tại sao… tại sao nó lại quỳ rạp dưới đất, liếm lấp bùn đất để xin nước lẩu của một con mèo hoang?!”

Một vị trưởng lão khác, râu tóc đã rụng gần hết vì độc tính phản phệ, cũng ôm đầu hoảng loạn: “Không chỉ có Độc Cô Ngự! Các ngươi nhìn xem, mười mấy đệ tử tinh anh đi theo nó, kẻ thì chắp tay xưng tội, kẻ thì nằm ngửa ra đất ngủ chảy cả nước dãi! Đây… đây rốt cuộc là yêu pháp gì? Chẳng lẽ là ‘Khái niệm Tẩy Não’ trong truyền thuyết?!”

“Nhưng làn khói kia rõ ràng chỉ là khói lẩu!” Đan trưởng lão của Vạn Độc Môn đứng bên cạnh gào lên, hai mắt trợn ngược như muốn rớt ra ngoài. “Ta đã ngửi thấy… à không, ta nhìn thấy qua huyền ảnh kính, đó là quy tắc ‘Ngũ Hành tương sinh’ hoàn mỹ đến cực hạn! Không đúng, trong đó còn có một loại ý chí… một loại ý chí lười biếng, muốn buông bỏ tất cả để nằm xuống! Trời ơi, độc đạo của ta, sát ý của ta, dã tâm xưng bá Trung Giới của ta… tại sao chỉ nhìn qua kính huyền ảnh thôi mà ta cũng muốn đi ngủ thế này?!”

“Rầm!”

Độc Cô Bá đập mạnh tay xuống bàn, cố gắng dùng linh lực hộ thể để xua tan cảm giác buồn ngủ kỳ lạ đang len lỏi vào thần hồn mình thông qua việc quan sát huyền ảnh. Lão nghiến răng ken két, gầm lên: “Không thể để chuyện này tiếp diễn! Nếu cảnh tượng này truyền ra ngoài, Vạn Độc Môn ta sẽ trở thành trò cười cho toàn bộ Trung Giới! Đại hội Thiên Kiêu còn chưa chính thức bắt đầu, thiếu môn chủ của chúng ta đã bị một nồi lẩu hạ gục dập đầu nhận sai, mặt mũi của bản tọa biết giấu vào đâu?!”

“Đúng thế! Mau cử người đến! Phải diệt trừ con mèo kia và hai đứa nhóc đi cùng nó!” các trưởng lão khác nhao nhao đồng tình, sắc mặt ai nấy đều tràn đầy sự thảng thốt và giận dữ.

“Để ta đi!”

Một tiếng quát lạnh lùng vang lên từ góc tối của đại điện. Một lão già thân hình cao lớn, quấn quanh người một con mãng xà khổng lồ màu lục đậm bước ra. Lão chính là Độc Cô Kiên, Thập Nhị Trưởng Lão của Vạn Độc Môn, một cường giả Chấp Pháp Cảnh thực thụ, người đã nắm giữ “Quy tắc Độc Chướng” đến mức lô hỏa thuần thanh.

“Thập Nhị trưởng lão ra tay, nhất định có thể bắt gọn lũ nhóc kia!” Độc Cô Bá gật đầu, ánh mắt lộ ra một tia tàn nhẫn. “Nhớ kỹ, đừng giết chết chúng ngay lập tức. Bản tọa muốn biết kẻ đứng sau chúng là ai. Một con mèo nhỏ, một tên gánh nước và một đứa ôm kiếm sắt rỉ mà có thể quấy đảo Trung Giới thế này, sư phụ của chúng tuyệt đối không phải kẻ tầm thường!”

Trong khi đó, tại các tông môn lớn khác của Trung Giới như Logic Môn, Quy Tắc Các, thậm chí là các thế lữ ẩn thế, vô số tấm kính huyền ảnh cũng đang được trình chiếu trực tiếp cảnh tượng này. Các trưởng lão, chưởng môn của các môn phái lớn nhỏ đều đang rơi vào trạng thái trầm cảm tập thể.

“Đây… đây là phong cách chiến đấu kiểu gì?” Một vị chấp sự cao cấp của Logic Môn vừa lau mồ hôi hột vừa nhìn cuốn sách ngọc thạch trên tay mình. “Chúng ta dùng biện chứng, dùng nghịch lý để khóa chặt không gian. Đối phương thì dùng nồi lẩu cay để… cảm hóa? Cái này không logic! Hoàn toàn vô lý! Logic học của ta đâu rồi?!”

“Đừng nói nữa.” Vị chưởng môn Logic Môn thở dài, sắc mặt xám xịt. “Ngay cả ‘Tuyệt đối phòng ngự’ của Thiết Bản Chân Nhân còn bị đồng hóa thành bộ đồ ngủ màu hồng, thì cái logic của ngươi đáng giá mấy đồng tiền cảnh giới? Mau ghi chép lại, đây là một loại Khái Niệm Cực Hạn mới xuất hiện. Rất có thể… là kẻ thừa kế của một vị ẩn thế đại năng nào đó ở Hạ Giới.”

Quay trở lại với bối cảnh tại vùng sương mù tím ranh giới Trung Giới.

Mùi lẩu cay nồng vẫn tiếp tục lan tỏa, lấn át hoàn toàn mùi chướng khí hôi thối của Vạn Độc Môn. Bạch Linh Nhi hai tay chống cằm, đôi tai mèo khẽ vẫy vẫy, ánh mắt híp lại đầy thỏa mãn nhìn nồi lẩu đang sôi sùng sục. Nàng thỉnh thoảng lại dùng một chiếc thìa gỗ lớn khuấy khuấy mấy cái, mỗi lần khuấy là một luồng linh quang ngũ sắc lại bùng lên, mang theo dao động quy tắc tinh thuần nhất của thiên địa.

Lâm Thư Dao khẽ lau khóe miệng bằng một chiếc khăn tay màu trắng tinh khôi, động tác vô cùng thanh nhã, nhưng hắc kiếm rỉ sét trên đùi nàng vẫn tỏa ra một luồng kiếm ý lười biếng, như ẩn như hiện, phong tỏa hoàn toàn mọi ý định chạy trốn của đám người Vạn Độc Môn.

Sở Tiêu thì sau khi gặm sạch một cái đùi thú lớn, thỏa mãn ợ một tiếng rõ to, làm chấn động cả không gian xung quanh. Hắn vỗ vỗ cái bụng săn chắc của mình, nhìn sang Độc Cô Ngự đang quỳ rạp dưới đất, thật thà nói: “Này, cái tên mặt sẹo kia. Sư phụ ta từng nói, lãng phí thức ăn là tội ác lớn nhất. Ngươi nhìn xem, ngươi thèm ăn đến mức nước dãi chảy thành sông thế kia, nhưng tâm thuật của ngươi bất chính, tam sư muội của ta sẽ không cho ngươi ăn đâu. Hay là ngươi hứa từ nay về sau nằm ngửa giống như chúng ta, không đi gây sự nữa, ta sẽ xin sư muội cho ngươi một chén nước cặn?”

Nước cặn!

Độc Cô Ngự nghe thấy hai chữ này, không những không cảm thấy bị sỉ nhục, ngược lại hai mắt sáng bừng lên như nhặt được chí bảo. Hắn dập đầu bôm bóp xuống nền đất nứt nẻ, giọng nói run rẩy vì xúc động: “Được! Được! Ta hứa! Ta thề với Thiên Đạo, từ nay về sau ta sẽ nằm ngửa! Ta sẽ không luyện độc nữa, ta chỉ muốn ăn lẩu và đi ngủ! Xin nhị sư huynh, xin tam sư tỷ đại từ đại bi ban ơn!”

Mục Thiên Dã đứng bên cạnh gãi đầu bứt tóc, đạo tâm hoàn toàn vỡ vụn thành trăm mảnh vụn nhỏ. Gã nhìn Vũ Không Tử cũng đang có biểu hiện nuốt nước bọt ừng ực bên cạnh, lẩm bẩm: “Vũ Không Tử… ngươi nói xem, chúng ta có đang nằm mơ không? Vạn Độc Môn tàn bạo khét tiếng, giờ đây lại bị thu phục bởi một nồi lẩu sao?”

Vũ Không Tử khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đờ đẫn lẩm bẩm: “Mơ? Nếu đây là mơ, ta nguyện ý không bao giờ tỉnh lại… Ngươi không cảm nhận được sao? Làn khói hồng kia… nó không phải là độc, cũng không phải là linh khí. Nó là một loại Quy tắc tối cao vượt qua cả Đạo Ngôn Cảnh của chúng ta. Nó đang trực tiếp thay đổi nhận thức của sinh mệnh! Sư phụ của bọn họ… rốt cuộc là một vị đại năng khủng bố đến mức nào?!”

Trong tâm trí của Vũ Không Tử, hình bóng của vị “Sư phụ” bí ẩn kia bỗng chốc phóng to lên vô hạn. Đó chắc chắn là một tồn tại đứng trên chín tầng mây, một tay che trời, tùy tiện định nghĩa lại vận mệnh của vạn vật. Chỉ có cấp bậc như vậy mới có thể nuôi dạy ra ba quái thai này!

Đúng lúc này, hư không phía trên đột nhiên vặn vẹo dữ dội.

Một tiếng gầm xé rách mây tím vang lên: “Lũ rác rưởi! Chỉ một nồi lẩu tầm thường mà đã làm lung lay đạo tâm của các ngươi sao?!”

Không gian nứt toác ra một cái khe lớn dài hàng chục trượng. Một đạo thân ảnh khổng lồ mang theo khí thế hủy thiên diệt địa bước ra từ trong rãnh nứt. Độc Cô Kiên xuất hiện!

Con mãng xà lục đậm trên vai lão rít lên những tiếng ghê rợn, phun ra những ngụm khói độc màu xanh lam khiến thảm cỏ xung quanh ngay lập tức hóa thành nước đen. Uy áp của một cường giả Chấp Pháp Cảnh trung kỳ bùng nổ, đè ép khiến không gian xung quanh phát ra những tiếng rạn nứt đầy chịu đựng.

“Cha! Cứu con!” Độc Cô Ngự nhìn thấy Độc Cô Kiên, theo bản năng kêu lên một tiếng. Thế nhưng, khi nhìn thấy con mãng xà phun khói độc làm hôi thối bầu không khí xung quanh nồi lẩu, Độc Cô Ngự bỗng nhiên nổi giận, hét lớn: “Không đúng! Cha! Đừng phun độc! Độc của cha sẽ làm hỏng nồi lẩu vĩ đại này mất! Cha mau thu hồi độc chướng lại, mau nằm ngửa xuống đi cha!”

Độc Cô Kiên suýt chút nữa thì ngã lộn cổ từ trên trời xuống.

Lão trố mắt nhìn đứa con trai độc nhất của mình, ngực phập phồng vì tức giận đến mức phổi muốn nổ tung: “Nghịch tử! Ngươi đang nói cái điên khùng gì thế hả?! Ta đến để cứu ngươi, thế mà ngươi lại bảo ta nằm ngửa?! Đồ hèn nhát, đồ vô dụng! Để ta giết chết con mèo hoang này, xem cái nồi lẩu của nó còn mê hoặc được ai!”

Dứt lời, Độc Cô Kiên vung tay lên, “Khái niệm Độc Chướng” bùng phát. Vô số những sợi xích màu độc lục lượn lờ hắc khí quấn chặt lấy không gian, lao thẳng về phía Bạch Linh Nhi và nồi lẩu sắt rỉ.

“Ồ, lại có kẻ muốn phá bĩnh bữa ăn à?” Bạch Linh Nhi khẽ nhíu mày, cái đuôi mèo phía sau khẽ ngoáy một cái. Nàng không hề hoảng sợ, chỉ quay đầu lại nhìn Lâm Thư Dao: “Đại sư tỷ, lão già này ồn ào quá, còn làm bẩn không khí nữa. Sư phụ từng nói, gặp kẻ phá hoại sự yên tĩnh thì phải làm sao ạ?”

Lâm Thư Dao nhàn nhạt nhấp một ngụm nước lẩu, đôi mắt lạnh lùng khẽ liếc nhìn Độc Cô Kiên trên trời, chậm rãi đáp: “Sư phụ nói, kẻ nào thích động tay động chân khi người khác đang nghỉ ngơi, tức là họ quá siêng năng. Mà kẻ siêng năng quá mức ở Vô Ưu Phong… đều cần được giáo huấn để biết thế nào là sự thư thái.”

Nói xong, Lâm Thư Dao đứng dậy. Nàng không hề rút hắc kiếm rỉ sét ra khỏi bao, chỉ cầm lấy chiếc quạt giấy mà Diệp Phi từng tặng cho nàng trước khi đi.

“Để ta quạt bớt mùi hôi thối này đi.” Lâm Thư Dao hời hợt vung quạt giấy một cái.

Luồng gió nhẹ, cực kỳ nhẹ nhàng, giống như làn gió xuân lướt qua mặt hồ yên ả, thổi bay một vài chiếc lá rụng. Thế nhưng, ngay khi luồng gió này chạm vào những sợi xích độc chướng của Độc Cô Kiên, một hiện tượng không tưởng đã xảy ra.

Toàn bộ xích sắt độc lục bỗng nhiên… mềm nhũn ra. Chúng không còn chút lực lượng tấn công nào, lười biếng rủ xuống đất như những sợi bún thiu.

Khái niệm “Tuyệt Đối Ăn Mòn” của Độc Cô Kiên ngay lập tức bị đồng hóa bởi “Khái niệm Lười Biếng”. Những sợi xích độc chướng tự động bãi công, không thèm nghe theo sự điều khiển của chủ nhân nữa, thậm chí chúng còn tự động tan rã thành những làn khói xám nhạt, hòa vào sương mù xung quanh.

Độc Cô Kiên trợn tròn mắt, cảm giác như thế giới quan của mình vừa bị một bàn chân khổng lồ đạp nát. “Quy tắc Độc Chướng của ta… bị một cái quạt giấy quạt bay?! Điều này không hợp logic! Các ngươi dùng thuật pháp gì?!”

Chưa dừng lại ở đó, luồng gió nhẹ kia sau khi thổi tan xích độc, tiếp tục lướt qua người Độc Cô Kiên và con mãng xà khổng lồ trên vai lão.

Con mãng xà vốn dĩ vô cùng hung dữ, lúc này bỗng nhiên cảm thấy toàn thân mệt mỏi rã rời. Nó lười biếng ngáp một cái thật dài, đôi mắt rắn đỏ ngầu bỗng chốc trở nên mơ màng. Nó không thèm quấn quanh người Độc Cô Kiên nữa, mà lết thân hình mười trượng xuống đất, tìm một thảm cỏ êm ái, cuộn tròn lại và bắt đầu ngủ ngáy khò khò.

“Mãng xà của ta?!” Độc Cô Kiên kinh hãi hét lên. Lão muốn vận hành linh lực trong đan điền, nhưng kinh khủng hơn là, toàn bộ linh lực của lão lúc này cũng đang… biểu tình bãi công.

Các luồng linh lực vốn dĩ vận hành cuồn cuộn trong kinh mạch, giờ đây lại di chuyển chậm chạp như sên bò, thậm chí chúng còn tự động co cụm lại trong đan điền, đắp chăn đi ngủ, mặc kệ sự gào thét thúc giục của lão.

“Không! Linh lực của ta! Quy tắc của ta! Tại sao… tại sao ta lại cảm thấy mệt mỏi thế này?!” Độc Cô Kiên loạng choạng, từ trên không trung rơi tự do xuống đất.

Nhờ quy tắc “Rơi tự do an toàn” mà Diệp Phi từng định nghĩa tại Vô Ưu Phong, lão không bị gãy xương, mà chỉ nhẹ nhàng đáp đất như một chiếc lá rụng.

Ngay khi lão đáp đất, mùi lẩu cay nồng của Bạch Linh Nhi lập tức ập vào mũi lão.

Mùi thơm ngọt của Ngô Đồng Thần Mộc kết hợp với các loại linh dược ba trăm năm được nấu chín hoàn mỹ, xộc thẳng vào linh hồn Độc Cô Kiên. Mọi sự kiêu ngạo, giận dữ, sát ý của một vị cường giả Chấp Pháp Cảnh bỗng chốc tan biến như bóng mây.

Thay vào đó là một sự trống rỗng tột cùng, một cảm giác thèm ăn mãnh liệt chưa từng có trong đời.

Lão nhìn con trai mình đang quỳ bên cạnh khóc lóc, rồi lại nhìn con mãng xà cưng đang ngủ ngáy, cuối cùng nhìn vào nồi lẩu đang sôi sùng sục kia.

Two lines of old tears suddenly welled up from Độc Cô Kiên’s eyes.

“Ta… ta cả đời khổ tu, vì tông môn gánh vác bao nhiêu việc nặng nhọc, đấu đá nội bộ, ám hại đồng môn… rốt cuộc là vì cái gì?” Độc Cô Kiên quỳ sụp xuống đất, giọng nói run rẩy, tràn đầy sự hối hận: “Hóa ra… hóa ra cuộc sống yên bình, được nằm ngửa ăn lẩu mới là chân lý tối cao của đại đạo! Con trai nói đúng… ta quá siêng năng, ta sai rồi!”

Độc Cô Kiên dập đầu thật mạnh xuống đất, hướng về phía ba người Lâm Thư Dao: “Tiền bối! Vạn Độc Môn Thập Nhị Trưởng Lão Độc Cô Kiên, nguyện ý buông bỏ mọi tu vi độc công, xin được nằm ngửa gia nhập Vô Ưu Phong! Xin tiền bối cho con xin một chén nước lẩu!”

Mục Thiên Dã: “…”

Vũ Không Tử: “…”

Các trưởng lão Vạn Độc Môn qua kính huyền ảnh: “…”

Lúc này, trong đầu Diệp Phi đang ngủ trưa tại Vô Ưu Phong, tiếng chuông hệ thống dồn dập vang lên:

*Đinh! Phát hiện đệ tử Lâm Thư Dao và Bạch Linh Nhi sử dụng ‘Khái niệm Lười Biếng’ và ‘Ngũ Hành Nồi Lẩu’ đồng hóa thành công một cường giả Chấp Pháp Cảnh Trung Giới.*

*Tiến trình lây nhiễm quy tắc Nằm Ngửa tại Trung Giới tăng lên 42.5%.*

*Cảnh báo: Hệ thống Thiên Đạo Trung Giới đang rơi vào trạng thái hoảng loạn cực độ, tốc độ tải bản cập nhật 2.0 tăng nhanh lên 45%.*

Diệp Phi đang ngủ ngon lành, bỗng nhiên bị tiếng chuông hệ thống làm cho giật mình tỉnh giấc. Hắn gãi đầu bứt tóc, vẻ mặt đầy sự đau khổ và bất lực:

“Cái quái gì thế này?! Ta đã bảo bọn chúng đi tham gia đại hội một cách thấp điệu rồi mà! Tại sao tiến trình lây nhiễm lại tăng nhanh thế kia?! Lại còn đồng hóa cả cường giả Chấp Pháp Cảnh nữa chứ… Lũ đồ đệ phá gia chi tử này, các ngươi đang muốn bức chết sư phụ bằng đống KPI này có phải không?!”

Diệp Phi thở dài một tiếng đầy ngao ngán, xoay người trên chiếc ghế trúc, lẩm bẩm: “Phiền chết đi được… Hệ thống, định nghĩa lại một chút: Tiếng chuông cảnh báo của ngươi đổi thành tiếng mưa rơi ru ngủ đi.”

*Đinh… rào rào… rào rào…*

Tiếng chuông hệ thống lập tức biến thành tiếng mưa rơi tí tách vô cùng êm tai. Diệp Phi thỏa mãn nhắm mắt lại, tiếp tục chìm vào giấc mộng đẹp, mặc kệ thế giới ngoài kia đang chấn động ra sao.

Tại ranh giới Trung Giới, mười mấy vạn dặm mây tím bỗng chốc ngưng tụ lại, rồi bắt đầu rơi xuống một cơn mưa phùn màu hồng nhạt, mang theo hơi ấm của nồi lẩu và vị thanh khiết của linh trà. Cơn mưa này rơi xuống đâu, độc chướng ngàn năm của Trung Giới lập tức tan rã đến đó, mặt đất khô cằn mọc lên những thảm cỏ mềm mại, khiến chúng sinh có một cảm giác thèm ngủ mãnh liệt.

Mục Thiên Dã nhìn cơn mưa hồng nhạt lơ lửng giữa không trung, cảm nhận được một luồng quy tắc ấm áp đang vuốt ve linh hồn mình, gã run rẩy quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm mặt khóc nức nở:

“Trời ơi! Đây không phải là thuật pháp! Đây là lấy thân hóa đạo, cải tạo thiên địa! Sư phụ của các ngươi… người không phải là ẩn thế chí tôn, người chính là sáng thế thần minh tái thế! Ta… ta không làm chấp sự nữa! Bản tọa từ hôm nay cũng xin nằm ngửa!”

Vũ Không Tử nghe vậy, lập tức từ trong ngực lấy ra một cuốn sổ tay bằng ngọc giản, run rẩy dùng ngón tay khắc lên dòng chữ:

“Vô Ưu Phong Đại Đạo Kỷ Thứ Nhất: Sư tổ Diệp Phi khẽ thở dài, thiên địa đổi màu, mây tím biến lẩu, vạn độc quỳ lạy. Sư tổ định nghĩa: Siêng năng là tà đạo, nằm ngửa mới là chân kinh…”

Bạch Linh Nhi nhìn hai cha con Độc Cô Kiên và Độc Cô Ngự đang dập đầu bôm bóp, lại nhìn Mục Thiên Dã và Vũ Không Tử đang tiến hóa thành cuồng tín đồ, khẽ hừ một tiếng, ghét bỏ múc ra hai bát nước cặn lẩu:

“Nể tình các ngươi thành tâm hối cải, cho các ngươi hai bát nước cặn này. Mau uống xong rồi khiêng kiệu cho chúng ta tiến về Vạn Quy Thành! Nhớ kỹ, không được làm ồn, đại sư tỷ của ta cần được yên tĩnh để ngộ đạo nằm ngửa!”

Hai cha con họ Độc Cô mừng rỡ như điên, tranh nhau uống cạn bát nước cặn lẩu, sau đó lập tức cảm thấy một luồng hỏa lực ấm áp chạy khắp tứ chi, phong bế hoàn toàn độc tính phản phệ trong cơ thể bấy lâu nay, tu vi không những không giảm mà đạo tâm còn trở nên viên mãn chưa từng có.

“Cảm tạ tiền bối ban ơn! Chúng con xin làm kiệu phu!”

Thế là, giữa ranh giới Trung Giới mịt mù sương tím, xuất hiện một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu: Một vị cường giả Chấp Pháp Cảnh trung kỳ và một thiên kiêu tuyệt đỉnh của Vạn Độc Môn, ngoan ngoãn khoác lên mình hai bộ đồ ngủ bằng vải thô, khiêng một chiếc kiệu trúc đơn sơ, bước đi nhẹ nhàng không tiếng động.

Đi phía sau là một con yêu thú Thiên Lôi Thiết Giáp Tê đang kéo theo một chiếc xe chứa đầy nồi niêu xoong chảo rỉ sét, và một chấp sự Thiên Môn Ty đang cầm quạt giấy phe phẩy quét dọn những hạt bụi li ti trên đường đi để tránh làm phiền đến giấc ngủ của ba vị đệ tử Vô Ưu Phong ngồi trên kiệu.

Cả Trung Giới lúc này, hoàn toàn lâm vào một trạng thái tĩnh lặng đầy kinh hoàng, chuẩn bị đón nhận một cơn bão mang tên “Nằm Ngửa Quy Tắc” đang càn quét đến.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8