Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 26: Chiến thuyền rầm rộ áp sát Vô Ưu Phong

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:08:58 | Lượt xem: 2

“Nó đang đến gần, nhanh hơn chúng ta tưởng rất nhiều!”

“Cái gì đến? Trận pháp phòng ngự của tông môn vẫn chưa khởi động xong sao?”

“Không kịp nữa rồi! La bàn thiên cơ của ta vừa hiện lên một quẻ tượng đẫm máu: Mười vạn dặm mây đỏ hóa thành một chiếc đầu lâu khổng lồ, và chiếc đầu lâu đó đang cười!”

“Cười? Lão Cổ, có phải ngươi tu luyện nhiều quá nên bị ảo giác rồi không? Hay là lại ngửi phải mùi nước lẩu của Linh Nhi nha đầu?”

“Không phải ảo giác! Ngươi nhìn lên trời đi, Vân Trung Tử! Đó không phải là mây đỏ thông thường, đó là… hạm đội viễn chinh của Thái Dương Thánh Địa! Bản đồ sao của ta vừa tự bốc cháy, đây là điềm báo đại hung, quy tắc không gian xung quanh Vô Ưu Phong đang bị cưỡng ép vặn vẹo!”

Giọng nói hốt hoảng của Cổ Hà vừa dứt, bầu trời phía trên Vô Ưu Phong bỗng nhiên rung chuyển kịch liệt. Một tiếng “oanh” thật lớn vang lên, tựa như có một bàn tay khổng lồ vô hình đang thô bạo xé toạc màn sương mù bao phủ ngọn núi.

Từ trong rãnh nứt hư không đen ngòm vừa lộ ra, những tiếng động cơ gầm rú trầm đục, mang theo hơi nóng rực người và mùi lưu huỳnh nồng nặc bắt đầu tràn ngập khắp không gian. Đó không phải là một hay hai chiếc chiến thuyền thông thường, mà là cả một hạm đội khổng lồ gồm hàng trăm chiếc cự hạm tu tiên bọc thép đồng đỏ, rầm rộ từ trong khe nứt bò ra như những con quái thú cổ đại.

Chiếc kỳ hạm dẫn đầu mang tên “Cực Dương Thần Chu” to lớn như một ngọn núi di động, trên boong tàu cắm đầy cờ xí thêu hình mặt trời rực cháy. Thân thuyền được bao phủ bởi các trận pháp hỏa hệ cấp bậc thiên, tỏa ra ánh sáng đỏ rực nhuộm chín tầng mây thành một màu máu kinh hoàng. Uy áp vạn trượng từ hạm đội ép xuống, khiến những ngọn cây trên Vô Ưu Phong run rẩy dữ dội, không khí dường như cũng bị đốt cháy đến mức méo mó.

“Ha ha ha! Vô Ưu Phong! Diệp Phi! Hôm nay bổn Thánh Tử muốn các ngươi phải nợ máu trả bằng máu!”

Một luồng thánh quang màu vàng kim từ trên boong chiếc kỳ hạm phóng xuống đống lá rụng dưới chân núi, trực tiếp bao bọc lấy Thẩm Vô Cực và Tần Dao đang nằm chật vật bên dưới, kéo ngược hai người bọn họ lên trời.

Nhờ có hộ đạo trận pháp trên chiến thuyền lập tức kích hoạt, kết hợp với một viên đan dược lục phẩm cấp tốc hộ mệnh do vị trưởng lão đi cùng dâng lên, Thẩm Vô Cực cuối cùng cũng khôi phục lại được một phần chân nguyên bị phong bế. Cảm nhận được linh lực ấm áp một lần nữa chảy xuôi trong kinh mạch, lại có hạm đội khổng lồ chống lưng phía sau, sự kiêu ngạo và lòng tự tôn bị chà đạp của gã Thánh Tử lập tức bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Gã đứng ở mũi kỳ hạm khổng lồ, khoác lên mình một bộ chiến bào hoàng kim mới tinh, mái tóc dài bay múa trong gió nóng, toàn thân tỏa ra ngọn lửa vạn trượng như một vị chiến thần bước ra từ thái dương. Gã chỉ tay xuống Vô Ưu Phong, mặt mũi vặn vẹo vì căm hận, dồn hết chân nguyên vào cuống họng để gầm lên một tiếng sấm sét nhằm đòi lại thể diện:

“Diệp Phi! Bổn Thánh Tử hôm nay…”

Nhưng ngay khi âm thanh chuẩn bị truyền ra khắp vạn dặm thiên địa, hệ thống trong đầu Diệp Phi – kẻ đang nằm ngửa, đắp chăn mỏng ngủ trưa trên chiếc ghế trúc dưới mái hiên nhà tranh – bỗng nhiên nảy ra một dòng thông báo nhỏ:

`[Kích hoạt quy tắc bảo vệ môi trường tiếng ồn của Vô Ưu Phong. Nhận diện nguồn âm thanh cực đại gây ảnh hưởng đến giấc ngủ của ký chủ. Tiến hành định nghĩa lại thuộc tính âm thanh của đối tượng Thẩm Vô Cực.]`

`[Định nghĩa thành công: Toàn bộ âm thanh phát ra từ Thẩm Vô Cực trong phạm vi Vô Ưu Phong sẽ bị chuyển đổi thành ‘Tiếng rao bán bánh mì dạo’. Tiêu tốn: 5 Điểm Định Nghĩa.]`

Thế là, Thẩm Vô Cực đứng ở mũi kỳ hạm, vẻ mặt dữ tợn, gân xanh nổi đầy cổ, dùng hết chín phần công lực để thét lớn:

“Diệp Phi! Mau ra đây chịu chết! Bổn Thánh Tử sẽ san bằng ngọn núi này!”

Nhưng âm thanh thực tế thoát ra khỏi miệng gã, qua sự biến đổi của quy tắc hệ thống, lại biến thành một giọng rao vô cùng ngọt ngào, ngân vang và mang theo chút âm điệu địa phương vui tai:

“Bánh mì Sài Gòn đặc ruột thơm ngon, hai nghìn một cái nào! Bánh mì nóng hổi vừa thổi vừa ăn đây!”

“…”

Mười vạn thiết kỵ đang xếp trận trên bầu trời bỗng nhiên cứng đờ người.

Hàng trăm vị tu sĩ tinh anh của Thái Dương Thánh Địa đứng trên các chiến thuyền đồng loạt trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn vị Thánh Tử cao quý của mình.

Tần Dao đứng bên cạnh đang sụt sùi khóc lóc, chuẩn bị làm ra vẻ yếu đuối đáng thương để phối hợp với màn báo thù hoành tráng của vị hôn phu, bỗng nhiên nghẹn họng, tiếng khóc nấc cụt kẹt cứng trong cổ họng, mặt mũi đỏ bừng vì nhịn cười.

Cổ Hà đứng ở xa quan sát qua kính viễn vọng linh lực, trực tiếp sặc nước bọt, ho sù sụ: “Khụ khụ khụ! Trời đất ơi! Diệp tiền bối quả nhiên là thần nhân! Đại thần thông ‘khẩu xuất cuồng ngôn, ngôn xuất pháp tùy’ đã đạt đến cảnh giới hóa hư vi thực, biến sát ý ngập trời của Thánh Tử thành tiếng rao bán bánh mì dạo! Sáng tạo, quá mức sáng tạo! Nghe mà lão phu cũng thấy hơi đói bụng rồi…”

Thẩm Vô Cực thấy mọi người xung quanh nhìn mình với ánh mắt kỳ quái, gã vẫn chưa nhận ra điều gì bất thường. Nghĩ rằng do gió trên cao quá lớn làm loãng âm thanh, gã lại hít một hơi thật sâu, vận chuyển toàn bộ hỏa hệ linh lực trong đan điền, gầm lên một tiếng còn lớn hơn lúc trước:

“Ta nói là ta sẽ giết sạch các ngươi! Không chừa một ai! Đồ rác rưởi Vô Ưu Phong!”

Nhưng âm thanh truyền ra ngoài lại là:

“Bánh mì nóng giòn, không ngon không lấy tiền! Ai mua bánh mì kẹp thịt sấy thì nhào vô nào, mại vô mại vô!”

“Thánh… Thánh Tử…”

Vị trưởng lão hộ đạo đứng bên cạnh Thẩm Vô Cực – Càn Dương Chân Nhân, một lão quái vật tu vi Hóa Thần Cảnh trung kỳ có mái tóc bạc trắng rực lửa – run rẩy bước lên, vẻ mặt đầy hoang mang và lo ngại sâu sắc. Lão lắp bắp hỏi:

“Ngài… ngài từ khi nào lại đi nghiên cứu đan đạo ẩm thực phàm trần vậy? Lại còn… hai nghìn một cái? Linh thạch hay là vàng bạc phàm trần? Mà thịt sấy là thịt của yêu thú nào thế ạ?”

“Ngươi nói cái gì đó?!” Thẩm Vô Cực tức điên lên, xoay người lại quát lớn vào mặt Càn Dương Chân Nhân: “Bổn Thánh Tử đang hỏi tội bọn chúng! Ngươi có điên không mà hỏi chuyện bánh mì?!”

Nhưng dưới góc nhìn của Càn Dương Chân Nhân, Thánh Tử của gã đang trợn mắt quát:

“Bánh mì Sài Gòn đặc ruột thơm ngon, hai nghìn một cái nào! Ngươi có mua không mà hỏi nhiều thế?!”

Càn Dương Chân Nhân lùi lại một bước, tay vuốt ngực, lầm bầm: “Hỏng rồi, hỏng thật rồi. Thánh Tử bị rơi tự do một cái, đầu óc chắc chắn bị chấn động mạnh, tâm thần phân liệt rồi. Ai đời một Thánh Tử tu vi Kim Đan viên mãn, tương lai kế thừa Thánh địa, lại đi cuồng bán bánh mì dạo thế này?”

Tần Dao lúc này không chịu nổi nữa, tiến lên kéo kéo tay áo Thẩm Vô Cực, thì thầm với vẻ mặt méo mó: “Thánh Tử… ngài đừng nói nữa. Giọng của ngài… biến thành tiếng rao bánh mì của phàm nhân rồi.”

“Cái gì?!”

Thẩm Vô Cực lúc này mới giật mình. Gã thử tự nói một câu nhỏ: “Ta là Thẩm Vô Cực.”

“Bánh mì nóng hổi đây…”

Gã lập tức ngậm chặt miệng, khuôn mặt tuấn mỹ đỏ bừng lên như đít khỉ, rồi nhanh chóng chuyển sang màu tím ngắt vì nghẹn uất. Tà thuật! Đây tuyệt đối là tà thuật đáng sợ nhất mà gã từng gặp trong đời! Ngay cả quy tắc âm thanh của thiên địa cũng bị bẻ cong một cách vô lý như vậy, nơi này rốt cuộc là cái quỷ gì?

Dưới sân Vô Ưu Phong, Lâm Thư Dao đang ôm thanh hắc kiếm rỉ sét, lạnh lùng ngước nhìn hạm đội khổng lồ trên trời. Khóe môi nàng khẽ giật giật, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ nghiêm nghị, khẽ hừ một tiếng:

“Thánh Tử của Thái Dương Thánh Địa quả nhiên có phong thái khác người. Mang theo mười vạn chiến thuyền áp sát sơn môn, không phải để đánh nhau mà là để hành nghề bán bánh mì dạo quy mô lớn sao? Sư phụ nói không sai, thế giới bên ngoài quả thực có rất nhiều kẻ đầu óc không được bình thường.”

Sở Tiêu bên cạnh đang dắt con Thiên Lôi Thiết Giáp Tê (bấy giờ đã thu nhỏ lại bằng con nghé con, đang chăm chỉ dùng cái đuôi ngắn ngủn quét dọn đống lá rụng còn sót lại), thật thà gãi đầu hỏi:

“Đại tỷ, đệ thấy bánh mì Sài Gòn đó nghe có vẻ ngon. Hay là chúng ta bảo hắn ném xuống vài cái ăn thử? Quét dọn cả ngày đệ cũng hơi đói bụng rồi.”

“Rống…”

Con Thiên Lôi Thiết Giáp Tê cũng khẽ kêu lên một tiếng đồng tình, cái sừng nhỏ trên đầu nổ ra vài tia sét xanh tím như muốn phụ họa. Nó vốn là Yêu Vương một phương, nhưng sau khi bị Sở Tiêu dùng cái thùng nứt đáy đập cho một trận thừa sống thiếu chết, lại nhìn thấy Bạch Linh Nhi lăm lăm con dao phay đòi nhúng lẩu, nó liền triệt để giác ngộ, quyết định làm một con thú quét rác ngoan ngoãn để giữ mạng.

Bạch Linh Nhi từ trong bếp thò đầu ra, hai cái tai mèo vểnh lên nghe ngóng, đôi mắt tròn xoe xanh biếc lấp lánh:

“Bánh mì? Sư phụ ơi, trên trời có người bán bánh mì kẹp thịt sấy kìa! Chúng ta có nên mua ít về nhúng lẩu không ạ? Nước lẩu cay của ta kẹp bánh mì là hết sảy luôn đó!”

Diệp Phi nằm trên ghế trúc, nghe đệ tử nhốn nháo bên ngoài, khẽ thở dài một tiếng, quạt giấy trong tay khẽ phẩy phẩy để xua tan cái nóng do hạm đội Thái Dương Thánh Địa mang lại. Gã thầm mắng trong lòng: “Bán bánh mì cái đầu các ngươi ấy! Ta chỉ muốn ngủ một giấc yên ổn thôi mà sao khó khăn thế này? Cái đám Thái Dương Thánh Địa này rảnh rỗi quá hóa rồ rồi sao, mang cả hạm đội đến đây chỉ để làm loa phóng thanh?”

Gã khẽ xoay người, kéo chiếc chăn mỏng lên đắp ngang ngực, lẩm bẩm: “Hệ thống, có cách nào đuổi cái lũ ồn ào kia đi không? Tiếng bánh mì rao đi rao lại nghe nhức đầu quá, ta sắp thuộc lòng giai điệu luôn rồi.”

`[Yêu cầu đang được xử lý… Phát hiện hạm đội Thái Dương Thánh Địa mang theo sát ý cực cao, đe dọa trực tiếp đến không gian nằm ngửa của ký chủ. Hệ thống đề xuất: Kích hoạt Quy tắc bảo vệ môi trường nâng cao.]`

Trên bầu trời, Thẩm Vô Cực sau một hồi hoảng loạn cuối cùng cũng tìm lại được chút bình tĩnh. Gã biết mình không thể dùng miệng nói chuyện, liền tức giận dùng thần niệm truyền âm, giọng nói âm trầm vang dội trực tiếp trong đầu của Càn Dương Chân Nhân và toàn bộ tu sĩ trên hạm đội:

“Càn Dương trưởng lão! Đừng phí lời với bọn chúng nữa! Dương Vô Cực đại trưởng lão cùng hai vị trưởng lão khác chắc chắn đã bị bọn chúng dùng yêu thuật tà môn khống chế mới nằm ngủ như chết ở dưới kia! Mau truyền lệnh xuống, khởi động Cực Dương Thần Pháo trên kỳ hạm, san bằng toàn bộ cái ngọn núi rác rưởi này cho ta!”

Càn Dương Chân Nhân nghe vậy, ánh mắt khẽ nheo lại, nhìn xuống chân núi. Đúng thật, ba vị trưởng lão Hóa Thần Cảnh của Thái Dương Thánh Địa, dẫn đầu là Đại Trưởng Lão Dương Vô Cực, lúc này đang đắp chăn mỏng, nằm ngủ ngáy khò khò cực kỳ thư thái trên ba chiếc ghế trúc xếp ngay ngắn dưới bóng cây. Khói hồng xông hơi từ người bọn họ tỏa ra thơm phức, thỉnh thoảng Dương Vô Cực còn lẩm bẩm nói mớ vài câu, vẻ mặt hưởng thụ như đang ở tiên cảnh bồng lai, hoàn toàn không có dáng vẻ gì là đang bị giam cầm hay chịu khổ sở.

Càn Dương Chân Nhân rùng mình một cái. Lão là cường giả Hóa Thần trung kỳ, tự hỏi tu vi của mình so với Dương Vô Cực cũng chỉ ngang ngửa. Thế mà một vị Đại Trưởng Lão cùng hai vị trưởng lão Hóa Thần sơ kỳ lại bị “khống chế” đến mức nằm ngủ ngáy ngon lành thế kia mà không hề có dấu hiệu phản kháng, yêu thuật của Vô Ưu Phong này rốt cuộc đáng sợ đến mức nào?

“Thánh Tử, việc này có chút kỳ lạ.” Càn Dương Chân Nhân dùng thần niệm truyền âm lại, vẻ mặt đầy cẩn trọng: “Yêu pháp của kẻ đứng sau Vô Ưu Phong này dường như có thể tác động trực tiếp đến thần hồn và quy tắc thiên địa. Chúng ta có nên rút lui trước, báo cáo lên Thánh Chủ…”

“Rút lui cái rắm!” Thẩm Vô Cực điên cuồng truyền âm hét lớn, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ rực: “Ta là Thánh Tử của Thái Dương Thánh Địa! Hôm nay nếu ta rút lui, danh tiếng của ta coi như hủy hoại chỉ trong một ngày! Cả thiên hạ sẽ cười nhạo ta là kẻ bán bánh mì dạo! Bắn! Khai hỏa Cực Dương Thần Pháo cho ta! Ta không tin cái đại trận rách nát của ngọn núi này có thể đỡ được một phát bắn tiêu tốn mười vạn linh thạch thượng phẩm!”

Nhìn thấy sự điên cuồng của Thẩm Vô Cực, Càn Dương Chân Nhân thầm thở dài. Lão biết tính khí của vị Thánh Tử này cực kỳ cố chấp và kiêu ngạo, nếu hôm nay không cho gã xả giận, chỉ e khi về Thánh địa, lão cũng sẽ bị gã gây khó dễ. Hơn nữa, Cực Dương Thần Pháo là vũ khí tối thượng của kỳ hạm, uy lực tương đương với đòn toàn lực của một vị cường giả Hóa Thần Cảnh viên mạn, đủ để hủy diệt một tòa thành trì cỡ lớn trong nháy mắt. Lão không tin một ngọn núi nhỏ không danh tiếng thế này lại có thể chịu đựng được sức tàn phá ấy.

“Chuẩn bị Cực Dương Thần Pháo!” Càn Dương Chân Nhân phất tay, giọng nói lạnh lùng truyền khắp kỳ hạm.

“Rõ!”

Hàng chục đệ tử trận pháp trên chiến thuyền lập tức bận rộn chạy đi chạy lại. Những viên linh thạch thượng phẩm rực đỏ như lửa được cưỡng ép nhét vào các khe rãnh năng lượng của trận pháp.

Ở mũi chiếc kỳ hạm “Cực Dương Thần Chu”, một họng pháo khổng lồ bằng đồng đỏ, đường kính rộng tới trượng, bắt đầu từ từ nhô ra. Các đường vân trận pháp trên họng pháo sáng rực lên, hấp thụ hỏa diễm cuồn cuộn từ không trung, ngưng tụ lại thành một quả cầu lửa khổng lồ rực rỡ như một mặt trời nhỏ.

Sức nóng khủng khiếp tỏa ra từ họng pháo khiến không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo, tan chảy. Một luồng uy áp hủy diệt vạn trượng khóa chặt lấy đỉnh Vô Ưu Phong, áp lực mạnh đến mức khiến mây mù xung quanh ngọn núi bị thổi bay sạch sẽ, để lộ ra căn nhà tranh dột nát và chiếc ghế nằm bằng trúc của Diệp Phi.

“Ha ha ha! Chết đi! Lũ rác rưởi!” Thẩm Vô Cực đứng bên cạnh họng pháo, khuôn mặt vặn vẹo vì phấn khích, gã dùng thần niệm cười lớn điên cuồng.

Dưới chân núi, Vân Trung Tử và các trưởng lão Cửu Huyền Tông chứng kiến cảnh tượng này, ai nấy đều biến sắc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Tông chủ! Đó là Cực Dương Thần Pháo! Uy lực của nó có thể san bằng cả Cửu Huyền Tông chúng ta!” Một vị trưởng lão hoảng sợ kêu lên.

Vân Trung Tử nắm chặt tay, cắn răng nói: “Không được hoảng loạn! Có Diệp tiền bối ở đây, nhất định… nhất định người sẽ có cách!”

Mặc dù nói vậy, nhưng trong lòng Vân Trung Tử cũng đang đánh trống lảng liên hồi. Khẩu thần pháo kia mang theo sức mạnh hủy diệt thực sự, không phải là thứ huyễn thuật hay uy áp thông thường có thể hóa giải. Liệu vị “ẩn thế chí tôn” Diệp Phi kia có thực sự bá đạo đến mức tay không đỡ thần pháo hay không?

Lúc này, trên đỉnh Vô Ưu Phong, hệ thống trong đầu Diệp Phi vang lên âm thanh báo động dồn dập:

`[Cảnh báo! Phát hiện nguồn năng lượng hủy diệt cấp độ cao đang nhắm vào Vô Ưu Phong. Đề nghị ký chủ hành động để bảo vệ quyền lợi nằm ngửa.]`

Diệp Phi lười biếng hé mắt ra một khe nhỏ, nhìn quả cầu lửa khổng lồ đang rực sáng trên bầu trời kia, khẽ tặc lưỡi một tiếng:

“Phiền phức thật đấy. Đang ngủ ngon mà cứ đòi đốt nhà. Hệ thống, hồi nãy ta bảo ngươi định nghĩa lại đòn tấn công của bọn họ thành trà sữa hoặc đồ ăn vặt rồi mà? Sao vẫn chưa thấy cập nhật xong thế?”

`[Yêu cầu đang được xử lý… Tiến trình cập nhật quy tắc ẩm thực hóa lực lượng hủy diệt đã hoàn tất 100%.]`

`[Kích hoạt quy tắc mới: Toàn bộ năng lượng hỏa hệ mang tính chất hủy diệt hướng về Vô Ưu Phong sẽ bị định nghĩa lại thành ‘Trà sữa trân châu đường đen siêu to khổng lồ’. Thời gian hiệu lực: Vĩnh viễn.]`

“Được rồi, bắn đi cho rảnh nợ.” Diệp Phi lầm bẩm một câu, rồi lại nhắm mắt lại, kéo chăn trùm kín đầu.

Bên ngoài, Càn Dương Chân Nhân nhìn thấy năng lượng đã tích tụ đến mức cực hạn, liền vung tay lên, hét lớn:

“Khai hỏa!!!”

*BÙM!!!*

Một tiếng nổ rung trời chuyển đất vang lên. Họng pháo khổng lồ bằng đồng đỏ giật mạnh ra phía sau, một luồng năng lượng khổng lồ từ mũi kỳ hạm phun trào ra ngoài.

Nhưng…

Thay vì một luồng ánh sáng hủy thiên diệt địa, thiêu rụi vạn vật bắn ra như mọi người hằng tưởng tượng, thì từ họng pháo khổng lồ kia lại phun ra một dòng thác màu nâu ngọt ngào, đặc quánh, bốc khói nghi ngút và mang theo một mùi thơm ngào ngạt của sữa và đường đen nướng!

*Xoạt! Xoạt! Xoạt!*

Theo sau dòng thác khổng lồ kia là vô số những viên tròn màu đen, bóng bẩy, to bằng cái thúng, bay vút ra giữa không trung như những quả pháo bông cao su mềm mại, phát ra tiếng “bộp bộp” vô cùng vui tai.

Một dòng sông trà sữa trân châu đường đen khổng lồ từ trên trời đổ xuống, mang theo hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp vạn dặm. Nhưng kỳ lạ thay, thay vì dội thẳng xuống đất làm bẩn ngọn núi, dòng sông trà sữa này lại lơ lửng giữa hư không theo đúng “quy tắc bảo vệ môi trường” của Vô Ưu Phong, tạo thành một dải lụa màu nâu ngọt ngào quấn quanh ngọn núi, lấp lánh dưới ánh mặt trời.

“…”

Toàn bộ thế giới tu tiên một lần nữa chìm vào sự im lặng đến đáng sợ.

Mười vạn thiết kỵ trên trời: “…”

Càn Dương Chân Nhân: “…”

Thẩm Vô Cực: “…”

Một giọt nước màu nâu ngọt ngào từ trên trời rơi xuống, chuẩn xác bắn vào khóe miệng đang há hốc của Càn Dương Chân Nhân. Lão vô thức liếm một cái, vị ngọt lịm của đường đen hòa quyện với vị béo ngậy của sữa lập tức lan tỏa trong khoang miệng, lại thêm một viên trân châu nhỏ bay qua, lão ngậm lấy nhai thử…

“Dẻo… dẻo dai dai? Lại còn có chút đàn hồi? Vị ngọt này… đây là cái quái gì?!”

Càn Dương Chân Nhân hoàn toàn sụp đổ tam quan. Lão run rẩy nhìn họng pháo khổng lồ của kỳ hạm, rồi lại nhìn dòng sông trà sữa đang lơ lửng trước mặt. Cực Dương Thần Pháo – vũ khí tối thượng của Thái Dương Thánh Địa, tích tụ mười vạn linh thạch thượng phẩm, lại bắn ra… một nồi trà sữa siêu to khổng lồ?

“A!!! Ta không tin! Đây là huyễn thuật! Đây tuyệt đối là huyễn thuật!” Thẩm Vô Cực điên cuồng gào thét bằng thần niệm, gã lao đến bên mạn thuyền, định tự mình nhảy xuống liều mạng, nhưng khi vừa bước ra ngoài phạm vi chiến thuyền, quy tắc rơi tự do lập tức áp dụng lên người gã.

*Vù!*

“Á!!!”

Thế là, vị Thánh Tử cao quý của Thái Dương Thánh Địa một lần nữa cắm đầu thẳng xuống đất với tốc độ cực nhanh, rơi bộp một tiếng vào đúng đống lá rụng mà Diệp Hạo vừa gom lại lần thứ hai, tư thế còn thảm hại hơn cả lần trước.

Dưới sân, Bạch Linh Nhi nhìn dòng sông trà sữa lơ lửng trên đầu, hai mắt sáng rực lên như hai bóng đèn pha. Cô nàng nhanh nhảu chạy vào bếp, vác ra một cái xô lớn, nhảy lên một cái, múc đầy một xô trà sữa mang xuống, hí hửng reo lên:

“Trà sữa trân châu đường đen nóng hổi đây rồi! Ôi chu cha, thơm quá đi mất! Sư phụ ơi, người có uống không? Trân châu này dẻo lắm, nhai sướng miệng cực kỳ luôn!”

Sở Tiêu cũng cầm một cái bát lớn chạy lại, múc một bát đầy, húp một ngụm lớn rồi giơ ngón tay cái lên: “Ngon! Sư phụ định nghĩa món này đỉnh thật đấy! Vừa ngọt vừa béo, ăn vào lại thấy thể chất ấm áp hẳn lên!”

Ngay cả con Thiên Lôi Thiết Giáp Tê cũng không nhịn được, rụt rè bò lại gần cái xô của Bạch Linh Nhi, thò cái lưỡi dài ra liếm một cái, rồi sung sướng vẫy đuôi liên tục, mắt híp lại đầy thỏa mãn.

Cổ Hà đứng ở đằng xa, nhìn cảnh tượng đệ tử Vô Ưu Phong cùng yêu thú đang vui vẻ mở tiệc trà sữa ngay giữa trận chiến sinh tử, nước mắt lão bỗng nhiên chảy dài trên mặt vì quá mức cảm động. Lão quỳ sụp xuống đất, hướng về phía căn nhà tranh của Diệp Phi mà dập đầu lia lịa, giọng run rẩy:

“Chí Tôn… Chí Tôn đại từ đại bi! Người không muốn sát sinh, không muốn nhuốm máu sơn môn, nên mới dùng đại thần thông biến hóa sát kiếp thành mỹ thực phàm trần để hóa giải ân oán! Cảnh giới này… tấm lòng bao dung này… quả thực là vạn cổ độc nhất vô nhị! Lão phu bái phục! Bái phục sát đất!”

Mười vạn thiết kỵ và tu sĩ của Thái Dương Thánh Địa đứng trên trời chứng kiến cảnh này, nhìn vị Thánh Tử của mình đang nằm chổng mông trong đống lá rụng bên dưới, lại nhìn Càn Dương trưởng lão đang ngơ ngác nhai trân châu trên boong tàu, cuối cùng nhìn dòng sông trà sữa thơm lừng lơ lửng giữa không trung.

Bọn họ bỗng nhiên cảm thấy… tu tiên bấy lâu nay quả thực là một việc quá mức vô nghĩa. Đánh đánh giết giết làm gì cho mệt, sao không xuống dưới kia xin một bát trà sữa uống cho ấm bụng?

Thế là, dưới sự dẫn dắt của một vài binh sĩ dũng cảm, mười vạn thiết kỵ bắt đầu rụt rè hạ vũ khí xuống, ngoan ngoãn đáp xuống đất, xếp hàng ngay ngắn trước cổng Vô Ưu Phong, mắt thèm thuồng nhìn cái xô trà sữa của Bạch Linh Nhi.

Trận thế hùng hậu, sát ý ngập trời của Thái Dương Thánh Địa, cứ như vậy bị một ly trà sữa trân châu đường đen khổng lồ hóa giải một cách vô cùng ngọt ngào và… đầy mùi hài hước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8