Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 11: Sở Tiêu luyện thành Hỗn Độn Thần Thể

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:08:47 | Lượt xem: 14

“Nó lại nứt ra rồi, đại sư tỷ!”

“Đừng hoảng hốt, nhị sư đệ. Tập trung nín thở, giữ vững trọng tâm, dùng ý chí của ngươi để khóa chặt khoảng hư không đang sụp đổ kia lại!”

Dưới chân thác Linh Lung, âm thanh ầm ầm của dòng nước vạn trượng đổ xuống gầm thét như muốn xé rách màng nhĩ người nghe. Nhưng lọt vào tai Lâm Thư Dao và Sở Tiêu, tiếng gầm ấy lại bị lấn át bởi một tiếng động rùng rợn hơn nhiều: tiếng “răng rắc” của không gian bị nén chặt đến giới hạn, giống như một tấm kính cường lực khổng lồ đang xuất hiện những vết rạn chằng chịt.

Ngay phía trên đỉnh đầu Sở Tiêu, một vết nứt đen ngòm dài hơn một trượng đang lơ lửng giữa hư không. Nó không dừng lại mà liên tục co giãn, mỗi lần co giãn lại hút vào vô số nước thác xung quanh, tạo thành một vòng xoáy vặn vẹo đầy dị thường.

Đáng sợ hơn, từ trong vết nứt đen ngòm kia, một luồng áp lực xám xịt, cổ xưa và nặng nề tột độ đang rò rỉ ra ngoài. Luồng khí này vừa chạm vào ngọn cỏ ven bờ, ngọn cỏ lập tức hóa thành hư vô, không phải bị héo úa mà là bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế giới vật chất.

“Sư tỷ… đệ cảm thấy hai chiếc thùng này… dường như nặng hơn gấp mười lần rồi…”

Sở Tiêu gầm lên một tiếng từ sâu trong cuống họng. Toàn thân hắn lúc này đỏ rực như một thanh sắt vừa rút ra khỏi lò rèn. Những thớ cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay, bờ vai và khuôn ngực rộng lớn của hắn căng phồng lên đến mức cực hạn, từng đường gân xanh nổi lên như những con rồng nhỏ lượn lờ dưới da.

Mỗi một bước chân của hắn đạp xuống bệ đá dưới thác nước đều khiến bệ đá ấy lún xuống một dấu chân sâu hoắm, xung quanh dấu chân là những đường rạn nứt hình mạng nhện lan rộng ra cả chục mét.

Lâm Thư Dao ôm hắc kiếm đứng trên một tảng đá nhô ra giữa dòng nước dữ. Đôi mắt phượng của nàng ngưng tụ, chăm chú quan sát dị tượng xung quanh nhị sư đệ. Nàng không những không sợ hãi, ngược lại trong mắt còn bùng lên một tia sáng tôn sùng cuồng nhiệt:

“Nhị sư đệ, đây chính là thâm ý của sư phụ! Ngài từng nói, gánh nước là gánh vác thế giới. Hai chiếc thùng nứt đáy kia của ngươi, dưới định nghĩa của sư phụ, đã không còn là vật chứa phàm trần nữa. Chúng đang hấp thụ quy tắc hỗn độn từ vết rách không gian kia để tự hoàn thiện thành một phương thế giới sơ khai! Ngươi không phải đang gánh nước, ngươi đang gánh vác sức nặng của cả một thế giới!”

Sở Tiêu nghe vậy, trong lòng chấn động mạnh.

Đúng thế! Lời của sư phụ chưa bao giờ sai!

Hắn nhớ lại lúc sư phụ đưa cho hắn hai chiếc thùng rách nát này, ánh mắt ngài khi đó đầy vẻ uể oải, lười nhác, cứ như thể việc giao nhiệm vụ này cho hắn chỉ là một trò đùa bâng quơ. Nhưng hiện tại nghĩ lại, cái vẻ “uể oải” ấy chẳng qua là sự tự tại của một vị ẩn thế chí tôn, người đã nhìn thấu hồng trần, coi việc kiến tạo thế giới chỉ như một cái phẩy tay nhẹ nhàng!

Sư phụ cố tình chọn hai chiếc thùng nứt đáy, chính là để nước lã chảy đi, chỉ giữ lại “tinh hoa quy tắc” tinh thuần nhất!

“Đệ… đệ hiểu rồi!”

Sở Tiêu hét lớn một tiếng, âm thanh chấn động cả thung lũng. Hắn gồng cứng cơ vai, hai tay bấu chặt lấy đòn gánh tre thô sơ. Một luồng ánh sáng hoàng kim nhàn nhạt bỗng nhiên từ tủy xương của hắn bộc phát ra ngoài, xuyên qua làn da, chiếu sáng cả một vùng nước thác trắng xóa.

Đúng lúc này, từ phía lối mòn dẫn xuống thung lũng, hai bóng người đang vội vã chạy tới.

Diệp Hạo chạy ở phía trước, lồng ngực phập phồng, hơi thở dồn dập. Hắn vừa nhận được lời chỉ điểm “lấy thân làm đan điền, lấy sơn hà làm khí hải” từ Diệp Phi, trong lòng đang ôm một bầu nhiệt huyết nóng bỏng, hận không thể lập tức tìm nơi để thực hành đại đạo mới mẻ này.

Nhưng khi bước chân hắn vừa chạm vào phạm vi trăm mét xung quanh thác Linh Lung, bước chân hắn bỗng khựng lại. Một luồng áp lực vô hình, nặng nề như một ngọn núi lớn đột ngột đè nặng lên vai hắn, khiến đầu gối hắn khẽ khuỵu xuống, suýt chút nữa thì quỳ rạp trên mặt đất.

“Cái… cái gì thế này?!” Diệp Hạo trợn tròn mắt, kinh hãi nhìn về phía trước.

Đi ngay sau hắn, Cổ Hà cũng bước tới. Lão già Nguyên Anh Cảnh viên mãn vốn dĩ đang ung dung vuốt râu, vẻ mặt đầy nét thâm trầm của một bậc tiền bối. Thế nhưng, ngay khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, chòm râu dài của lão lập tức bị giật mạnh một cái, suýt chút nữa thì bị lão tự tay nhổ sạch.

“Hư… Hư không nứt vỡ?! Đây là… Quy tắc chi lực?!”

Cổ Hà lắp bắp, đôi mắt vốn dĩ sáng như đuốc giờ đây lồi ra như hai chiếc nhãn lồng. Lão dụi mắt liên tục, như thể không tin vào những gì mình đang nhìn thấy.

Trước mắt hai người, tại trung tâm của thác Linh Lung, một thanh niên cơ bắp cuồn cuộn đang trần trụi nửa thân trên, gánh hai chiếc thùng gỗ nứt đáy rách nát đi ngược dòng nước đổ xuống từ độ cao vạn trượng.

Đáng nói là, dòng nước thác đổ xuống khi chạm vào khoảng không gian xung quanh thanh niên kia liền bị một lực lượng vô hình bóp méo, hóa thành những luồng hơi nước lấp lánh sắc cầu vồng rồi bay ngược trở lại bầu trời.

Mỗi một thớ cơ trên người thanh niên kia đều đang phát ra tiếng gầm rú như tiếng sấm rền trong mây bão. Mỗi bước chân hắn bước lên dòng thác ngược dòng đều khiến hư không xung quanh run rẩy, xuất hiện những gợn sóng đen ngòm.

“Cổ tiền bối… đó là…” Diệp Hạo nuốt nước bọt một cái ực, giọng run rẩy hỏi.

Cổ Hà hít một hơi khí lạnh, da đầu tê dại, giọng nói lạc đi vì quá mức kích động:

“Đó là nhị sư huynh của ngươi, Sở Tiêu! Trời đất ơi… Lão phu sống hơn một trăm năm, tự hỏi đã đi qua khắp các vương triều, chứng kiến không biết bao nhiêu thiên tài luyện thể. Nhưng… nhưng dùng nhục thân để ngạnh kháng quy tắc không gian, dùng cơ bắp để nghiền nát thiên địa áp lực thế này… Đây tuyệt đối không phải là công pháp phàm trần!”

Lão run rẩy chỉ tay về phía hai chiếc thùng gỗ nứt đáy của Sở Tiêu:

“Ngươi nhìn kỹ hai chiếc thùng kia đi! Bên trong chúng không có một giọt nước nào, nhưng… nhưng tại sao lão phu lại cảm nhận được dao động của một phương thế giới? Mỗi một kẽ nứt trên chiếc thùng kia đều đang phun trào ra hỗn độn khí! Diệp tiền bối… Diệp tiền bối rốt cuộc đã ban cho hắn cơ duyên khủng khiếp đến mức nào?!”

Lâm Thư Dao nghe thấy tiếng động, quay đầu lại nhìn. Thấy Diệp Hạo và Cổ Hà, nàng khẽ gật đầu chào, gương mặt lạnh lùng thường ngày lúc này lại lộ ra vẻ nghiêm túc vô cùng:

“Diệp Hạo sư đệ, ngươi đến đúng lúc lắm. Nhị sư đệ của ngươi đang ở vào thời khắc mấu chốt để đột phá giới hạn sinh tử, rèn luyện Hỗn Độn Thần Thể. Ngươi hãy đứng yên tại chỗ, dùng thần thức cảm nhận thật kỹ. Đây là cơ hội ngàn năm có một để ngươi hiểu được thế nào là ‘lấy thân làm đan điền’!”

Diệp Hạo nghe xong, tim đập liên hồi như đánh trống trận. Hắn không chút do dự, lập tức khoanh chân ngồi xuống ngay trên bệ đá đầy rêu ẩm ướt, cố gắng chống chọi lại luồng áp lực khủng khiếp đang đè nặng lên người, căng mắt ra nhìn chằm chằm vào Sở Tiêu.

Lúc này, Sở Tiêu đã đi đến giữa dòng thác.

Áp lực ở vị trí này lớn gấp trăm lần so với chân thác. Dòng nước trắng xóa đổ xuống xối xả vào tấm lưng rộng lớn của hắn, mỗi một giọt nước lúc này nặng nề như một viên đá tảng, đập vào da thịt phát ra những tiếng “bạch bạch” khô khốc.

Thế nhưng, điều đáng sợ nhất không phải là nước thác, mà là vết nứt không gian phía trên đầu hắn.

Vết nứt kia bỗng nhiên bộc phát ra một luồng hút khủng khiếp, một sợi dây xích quy tắc màu xám xịt từ trong bóng tối vô tận thò ra, quấn chặt lấy đòn gánh của Sở Tiêu, muốn kéo cả người lẫn thùng của hắn vào trong khe nứt không gian.

“Không ổn! Quy tắc phản phệ!” Cổ Hà kinh hãi hét lên, “Hư không của Vạn Pháp Khái Nguyên Giới đang tự động đào thải kẻ nghịch thiên! Sở Tiêu đang dùng nhục thân gánh vác thế giới, hành vi này đã chạm vào giới hạn chịu đựng của Thiên Đạo vùng này rồi! Hắn sẽ bị hút vào dòng loạn lưu không gian mất!”

Lâm Thư Dao biến sắc, tay nàng lập tức đặt lên chuôi hắc kiếm rỉ sét, kiếm ý vô tình lạnh lẽo như băng tuyết ngập trời chuẩn bị bộc phát. Nàng quyết không để nhị sư đệ gặp chuyện ngay trước mắt mình!

“Sư tỷ, đừng ra tay!”

Sở Tiêu bỗng nhiên gầm lên một tiếng vang dội. Hắn ngẩng cái đầu đầy mồ hôi và nước thác lên, đôi mắt vốn dĩ thật thà, chất phác giờ đây bùng cháy hai ngọn lửa hoàng kim hừng hực:

“Sư phụ từng nói, việc gì đồ đệ làm được, sư phụ tuyệt đối không nhúc nhích. Nhưng đồ đệ cũng không thể lúc nào cũng dựa dẫm vào sư phụ và sư tỷ! Đợt thử thách này, đệ tự mình gánh được!”

Hắn hít sâu một hơi.

Trong đầu hắn, những lời nói của Diệp Phi vang lên như một bản nhạc thần thánh: *”Gánh nước là gánh vác sức nặng của một phương thế giới.”*

Nếu đã là gánh vác thế giới, vậy thì một chút quy tắc không gian này có là gì?!

“Hỗn Độn Trấn Thế… Cho ta mở ra!”

“Ầm!!!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ sâu trong cơ thể Sở Tiêu.

Toàn bộ khung xương của hắn phát ra những tiếng rạn nứt giòn giã, nhưng ngay sau đó, một nguồn sức mạnh khổng lồ, vô biên vô tận như đại dương gầm thét từ trong tủy xương phun trào ra ngoài.

Làn da của hắn từ màu đỏ rực chuyển sang màu đồng cổ lấp lánh ánh kim. Trên bề mặt cơ bắp cuồn cuộn của hắn, những ký tự cổ xưa, huyền bí của Hỗn Độn bỗng nhiên hiện lên, tự động xoay chuyển xung quanh cơ thể hắn giống như một bức tường thành kiên cố nhất thế gian.

Hỗn Độn Thần Thể, ở thời khắc này, dưới sự ép buộc của quy tắc sinh tử và định nghĩa tối cao của Diệp Phi, đã chính thức hoàn thành bước nhảy vọt vĩ đại nhất: Tiến hóa thành **Hỗn Độn Trấn Thế Thể**!

“Rầm! Rầm! Rầm!”

Sở Tiêu tiến lên một bước.

Bước chân này của hắn đạp xuống, không gian dưới chân hắn bỗng chốc đông cứng lại như đất bằng. Một luồng sóng xung kích màu vàng kim từ bàn chân hắn lan tỏa ra xung quanh, sinh sinh đem dòng nước thác vạn trượng đang đổ xuống chém làm hai nửa, tạo thành một khoảng trống không có nước rộng tới mười trượng giữa lòng thác!

Hắn đưa bàn tay to lớn của mình lên, năm ngón tay xòe ra, trực tiếp tóm chặt lấy sợi dây xích quy tắc màu xám đang quấn trên đòn gánh.

“Cái thứ này… cũng đòi kéo ta sao?!”

Sở Tiêu gầm lên, cơ bắp trên cánh tay hắn bành trướng gấp đôi, gân xanh như những con rồng cuộn khúc dữ dội. Hắn dùng lực kéo một cái thật mạnh!

“Rắc rắc… Bùm!”

Dưới ánh mắt kinh hoàng tột độ của Cổ Hà và Diệp Hạo, sợi dây xích quy tắc màu xám do Thiên Đạo vùng này ngưng tụ ra, vậy mà lại bị cơ bắp và sức mạnh thuần túy của Sở Tiêu sinh sinh bóp nát vụn thành vô số đốm sáng lấp lánh giữa hư không!

Chưa dừng lại ở đó, Sở Tiêu xoay người, đòn gánh trên vai khẽ run lên. Luồng lực lượng khổng lồ từ hai chiếc thùng gỗ nứt đáy dội ngược vào cơ thể hắn, được Hỗn Độn Trấn Thế Thể hấp thụ hoàn toàn.

Hắn bước thêm một bước, vai trái run lên, một luồng kình khí vô hình bộc phát từ cơ vai của hắn, trực tiếp đập mạnh vào vết nứt không gian đen ngòm phía trên đầu.

“Ầm!”

Vết nứt không gian vốn dĩ cực kỳ nguy hiểm, có thể dễ dàng xé rách một tu sĩ Hóa Thần Cảnh, lúc này lại giống như một quả bóng da bị xì hơi, bị luồng kình khí từ cơ bắp của Sở Tiêu sinh sinh ép cho méo mó, rồi “bùm” một tiếng, tiêu tán hoàn toàn giữa đất trời!

Dùng cơ bắp… nghiền nát quy tắc không gian!

Cảnh tượng này quá mức ảo ma, quá mức điên rồ, đến mức khiến đại não của Cổ Hà hoàn toàn lâm vào trạng thái sập nguồn. Lão đứng đực ra đó, miệng há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng, hai tay run bần bật, la bàn thiên cơ trong túi trữ vật của lão lúc này cũng tự động phát ra những tiếng “két két” rồi nứt ra một đường dài.

“Nghiền… Nghiền nát quy tắc?! Lấy nhục thân ngạnh kháng thiên địa chi lực?!”

Cổ Hà ôm đầu, rống lên trong sự điên cuồng:

“Đây là thể chất gì?! Đây không phải là luyện thể thông thường! Đây là Trấn Thế Chi Thể trong truyền thuyết thượng cổ! Nhị đồ đệ của Diệp tiền bối… vậy mà lại luyện thành Trấn Thế Chi Thể chỉ bằng việc… gánh nước?!”

Lão quay sang nhìn Diệp Hạo, lắc vai thiếu niên này điên cuồng:

“Ngươi có thấy không?! Ngươi có thấy không?! Một gã khờ không có linh căn, chỉ bằng việc gánh nước ngược dòng theo chỉ điểm của Diệp tiền bối, giờ đây đã có thể tay không bóp nát quy tắc thiên đạo! Diệp tiền bối… Ngài ấy không phải là người, Ngài ấy là hiện thân của Thiên Đạo mới! Ngài ấy đang dùng đệ tử của mình để sỉ nhục cái Thiên Đạo cũ kỹ này!”

Diệp Hạo lúc này cũng bị chấn động đến mức toàn thân run rẩy.

Hắn nhìn Sở Tiêu đang đứng sừng sững giữa dòng thác bị chia đôi, toàn thân tỏa ánh kim quang như một vị chiến thần thượng cổ bước ra từ thần thoại. Hắn lại nhìn hai chiếc thùng gỗ nứt đáy rách nát, giờ đây đang lơ lửng xung quanh Sở Tiêu, mỗi chiếc thùng đều tỏa ra một luồng khí tức trầm nặng như chứa đựng cả một vương triều.

*Lấy thân làm đan điền…*
*Lấy sơn hà làm khí hải…*

Trong đầu Diệp Hạo bỗng nhiên vang lên một tiếng “Oanh” trầm đục.

Hắn rốt cuộc đã hiểu!

Sư phụ bảo hắn xuống đây học hỏi nhị sư huynh cách “gánh nước”, thực chất là đang dùng thực tế sinh động nhất để dạy cho hắn bài học đầu tiên!

Nhị sư huynh Sở Tiêu không có đan điền chứa linh khí, nhưng hắn dùng chính nhục thân của mình để gánh vác thế giới, biến mỗi một thớ cơ, mỗi một khúc xương thành nơi chứa đựng quy tắc hỗn độn! Đó chẳng phải chính là “lấy thân làm đan điền” sao?!

“Sư phụ… Đồ nhi hiểu rồi! Đồ nhi thực sự hiểu rồi!”

Diệp Hạo rơi nước mắt vì quá mức kích động. Hắn dập đầu ba cái thật mạnh về phía đỉnh Vô Ưu Phong, nơi Diệp Phi đang ngủ, rồi lập tức nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển luồng khí nóng bỏng trong lồng ngực theo một lộ trình hoàn toàn mới, không đi qua đan điền vỡ nát, mà trực tiếp dung nhập vào từng thớ thịt, từng sợi gân trên cơ thể.

“Vù vù vù…”

Xung quanh Diệp Hạo, linh khí loãng của Vô Ưu Phong bỗng nhiên bắt đầu dao động, chậm rãi nhưng kiên định thấm vào lỗ chân lông của hắn, bắt đầu cải tạo lại cơ thể hao gầy của thiếu niên nghèo khổ.

Lâm Thư Dao đứng bên cạnh, thấy cảnh này thì khẽ mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như hoa nở trên tuyết ấm:

“Tốt lắm. Tam sư đệ quả nhiên có ngộ tính cực cao, không uổng công sư phụ tự tay chỉ điểm. Nhị sư đệ, ngươi cũng xuống đây đi, thu công được rồi.”

Sở Tiêu nghe vậy, khẽ thở hắt ra một hơi. Hắn chậm rãi hạ hai chiếc thùng gỗ xuống bệ đá.

Ngay khi hai chiếc thùng vừa chạm đất, một tiếng “ầm” trầm đục vang lên, bệ đá cứng cáp dưới chân hắn bỗng chốc lún xuống hơn nửa mét, nước suối xung quanh bắn tung tóe.

Hắn gãi gãi đầu, khuôn mặt đỏ gay vì nóng giờ đây lại lộ ra vẻ thật thà, chất phác như cũ. Hắn nhìn Lâm Thư Dao, cười hì hì:

“Đại sư tỷ, đệ… đệ hình như lại làm hỏng bệ đá của sư phụ rồi. Liệu sư phụ có phạt đệ không?”

Cổ Hà nghe vậy, suýt chút nữa thì hộc máu tại chỗ.

*Làm hỏng bệ đá?!*
*Ngươi vừa mới tay không bóp nát quy tắc thiên đạo, ép lui hư không loạn lưu, luyện thành Hỗn Độn Trấn Thế Thể vô địch thiên hạ! Vậy mà điều đầu tiên ngươi lo lắng lại là… sợ sư phụ phạt vì làm hỏng bệ đá?!*

*Diệp tiền bối ơi là Diệp tiền bối, Ngài rốt cuộc đã dùng phương pháp tẩy não… à không, phương pháp giáo dục vĩ đại nào để nuôi dạy ra những quái vật trung thành và ngoan ngoãn đến mức này chứ?!*

Cùng lúc đó, tại đỉnh Vô Ưu Phong.

Dưới mái hiên nhà tranh dột nát, Diệp Phi đang nằm trên chiếc ghế trúc lơ lửng ba phân, hai mắt nhắm nghiền, miệng khẽ chảy một chút nước miếng, đang chìm đắm trong một giấc mơ tuyệt đẹp.

Trong mơ, y đã hoàn thành KPI của hệ thống, trở thành một phàm nhân giàu có ở kiếp trước, mỗi ngày chỉ việc nằm ngửa trên bãi biển, uống nước dừa và ngắm các mỹ nữ mặc bikini chạy qua chạy lại.

“Đinh! Chúc mừng ký chủ! Nhị đệ tử Sở Tiêu của ngài dưới sự hướng dẫn ‘gánh vác thế giới’ đã đột phá giới hạn sinh tử, kích hoạt Hỗn Độn Trấn Thế Thể, tay không bóp nát quy tắc không gian!”

“Đinh! Nhị đệ tử Sở Tiêu độ hảo cảm và sùng bái đối với ngài đạt đến mức ‘Tử sĩ cuồng tín’, tự động phản hồi 100% tu vi đột phá!”

“Đinh! Chúc mừng ký chủ đột phá Kim Đan Cảnh trung kỳ!”

“Đinh! Chúc mừng ký chủ đột phá Kim Đan Cảnh hậu kỳ!”

“Đinh! Do nhị đệ tử luyện thành Hỗn Độn Trấn Thế Thể, cơ thể ký chủ tự động đồng bộ hóa, thu được thuộc tính passive: ‘Bất Hoại Chi Thân’ (Cơ bắp tự động phòng ngự trước mọi công kích vật lý dưới cấp độ Chấp Pháp Cảnh)!”

“Rầm!!!”

Một luồng khí thế khổng lồ, vô biên vô tận bỗng nhiên từ hư không giáng xuống, thô bạo dội thẳng vào đỉnh đầu Diệp Phi.

Đan điền của y – nơi vốn dĩ đang được y định nghĩa làm chậm tốc độ tu luyện đi gấp mười lần – lúc này giống như một cái đập thủy điện bị vỡ tổ. Luồng linh lực hỗn độn tinh thuần nhất, mang theo kim quang chói mắt, điên cuồng tràn vào, lấp đầy mọi ngóc ngách trong kinh mạch của y, rồi tụ hội về viên Kim Đan đang xoay tròn trong bụng.

Viên Kim Đan màu vàng nhạt ban đầu, giờ đây lấy một tốc độ mắt thường có thể thấy được bành trướng lên gấp đôi, màu sắc chuyển sang màu hoàng kim rực rỡ, phía trên mặt ngoài còn xuất hiện ba đường vân mây cổ xưa đầy huyền bí.

Kim Đan Cảnh… hậu kỳ!

Không chỉ có thế, Diệp Phi cảm thấy xương cốt toàn thân mình vang lên những tiếng “crắc crắc” giòn giã. Một luồng sức mạnh thể chất kinh người bộc phát, khiến chiếc ghế trúc dưới thân y không chịu nổi lực lượng vô tình rò rỉ ra, bỗng chốc “rầm” một tiếng, gãy làm đôi.

Diệp Phi giật nảy mình, mông đập mạnh xuống đất. Y choàng tỉnh giấc, mắt trợn tròn, nhìn chiếc ghế trúc yêu quý của mình đã biến thành một đống củi vụn.

“Cái… Cái gì thế này?!”

Diệp Phi ôm đầu, gầm lên một tiếng đầy đau đớn và tuyệt vọng:

“Hệ thống! Ngươi ra đây cho ta! Ta đã định nghĩa làm chậm tốc độ đột phá rồi mà! Tại sao ta lại lên Kim Đan Cảnh hậu kỳ rồi?! Còn cái ghế trúc của ta nữa! Ai đền cho ta?!”

Bảng hệ thống màu tối chậm rãi hiện lên trước mặt y, dòng chữ chạy qua đầy vẻ vô tội:

[Báo cáo ký chủ, việc ngài định nghĩa làm chậm tốc độ đột phá chỉ có tác dụng đối với việc ngài tự tu luyện. Còn đây là phản hồi tu vi từ đệ tử ngộ đạo, thuộc về quy tắc ‘Nhân Quả Phản Hồi’ tối cao của hệ thống, không nằm trong phạm vi định nghĩa hiện tại của ngài.]

[Đồng thời, nhị đệ tử Sở Tiêu của ngài vừa mới dùng cơ bắp bóp nát một sợi xích quy tắc không gian của Thiên Đạo vùng này, gây ra chấn động tâm lý cực lớn cho Cổ Hà và Diệp Hạo, giúp ngài thu hoạch được 2000 Điểm Định Nghĩa.]

[Hiện tại tổng Điểm Định Nghĩa của ký chủ: 2500 điểm.]

Diệp Phi nhìn chằm chằm vào bảng hệ thống, lồng ngực phập phồng, tức đến mức suýt chút nữa thì thổ huyết.

“Sở Tiêu… Cái thằng khờ này!”

Y nghiến răng ken két, vò đầu bứt tai:

“Ta bảo ngươi đi gánh nước ngược dòng thác, là để ngươi chịu không nổi áp lực mà nản lòng thối chí, bỏ cuộc quay về làm một phàm nhân! Tại sao… tại sao ngươi lại có thể dùng cơ bắp bóp nát cả quy tắc không gian hả?! Ngươi là Hulk đầu thai đấy à?!”

Y nhìn xuống hai bàn tay của mình. Lúc này, làn da của y trông có vẻ mềm mại, thư sinh, nhưng y có thể cảm nhận rõ ràng, nếu bây giờ có một thanh bảo kiếm cấp trung chém vào tay y, thanh kiếm đó chắc chắn sẽ bị gãy làm đôi, còn tay y thì đến một vệt trắng cũng không để lại.

Cái gì mà “Bất Hoại Chi Thân” chứ?!

Y chỉ muốn làm một phàm nhân lười biếng, ngày ngày nằm ngửa, thỉnh thoảng dùng năng lực định nghĩa để lừa phỉnh người khác kiếm chút cơm ăn áo mặc qua ngày thôi mà!

Bây giờ tu vi cứ tăng vù vù thế này, nhục thân lại mạnh đến mức biến thái, lỡ như sau này bị mấy lão quái vật lánh đời phát hiện ra, bắt y đi đánh nhau với Thiên Đạo thì phải làm sao?!

“Không được… Ta phải bình tĩnh lại.”

Diệp Phi hít sâu một hơi, cố gắng đè nén sự sụp đổ trong lòng xuống. Y nhặt đống củi vụn của chiếc ghế trúc lên, vẻ mặt đầy vẻ xót xa:

“Cái ghế này ta đã nằm suốt ba tháng nay, độ cong rất vừa vặn với cột sống của ta… Giờ thì hỏng rồi. Tất cả là tại cái tên khờ Sở Tiêu kia!”

Y ngồi bệt dưới đất, chống cằm suy nghĩ.

Đúng lúc này, y chợt nhận ra một điều kỳ lạ.

Trong bảng thông báo của hệ thống, có nhắc đến việc “Sở Tiêu bóp nát một sợi xích quy tắc không gian của Thiên Đạo vùng này”.

Thiên Đạo vùng này… Tại sao lại đột ngột hạ xuống quy tắc xích sắt để trừng phạt Sở Tiêu?

Vô Ưu Phong vốn dĩ chỉ là một ngọn núi hoang tàn hẻo lánh, quy tắc không gian ở đây cực kỳ ổn định, tại sao lại dễ dàng xuất hiện vết nứt không gian như vậy?

“Chờ đã…”

Diệp Phi nhíu mày. Y nhớ lại nhiệm vụ khẩn cấp mà hệ thống từng công bố trước đó: *Kích hoạt trạng thái đặc biệt ‘Sinh tử tồn vong’ do Vô Ưu Phong bị Thái Dương Thánh Địa đe dọa san bằng.*

“Thái Dương Thánh Địa… Không lẽ bọn họ đã bắt đầu hành động rồi sao? Vết nứt không gian ở thác Linh Lung lúc nãy, có phải là do bọn họ dùng bí bảo gì đó để dò tìm vị trí của Vô Ưu Phong, vô tình làm xáo trộn quy tắc không gian ở đây?”

Nghĩ đến đây, Diệp Phi bỗng cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng.

Y cực kỳ ghét phiền phức, nhưng y càng ghét cái chết hơn. Nếu Thái Dương Thánh Địa thực sự kéo quân đến san bằng Vô Ưu Phong, cuộc sống hưu trí an nhàn của y sẽ hoàn toàn tan thành mây khói!

“Hừ, muốn phá hỏng chỗ nằm ngửa của ta sao? Nằm mơ đi!”

Diệp Phi hừ lạnh một tiếng, đôi mắt nhắm nghiền bỗng nhiên mở ra, một tia sáng sắc lạnh, trí tuệ lóe lên rồi biến mất. Y nhìn vào số Điểm Định Nghĩa đang có: 2500 điểm.

“Hệ thống, tiêu tốn 1000 Điểm Định Nghĩa, định nghĩa lại cho ta: **Toàn bộ khu vực Vô Ưu Phong trong bán kính mười dặm, tất cả các loại trận pháp, bí bảo dò tìm thám thính từ bên ngoài, một khi quét qua nơi này, đều sẽ tự động bị chuyển hướng sang bãi rác của Cửu Huyền Tông!**”

[Đinh! Tiêu tốn 1000 Điểm Định Nghĩa để sửa đổi quy tắc thám thính của thế giới vật chất…]
[Định nghĩa thành công! Quy tắc mới đã được ghi đè lên hệ thống Thiên Đạo cục bộ của Vô Ưu Phong.]

Diệp Phi nghe thấy tiếng thông báo, trong lòng mới khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Y khẽ mỉm cười, nụ cười đầy vẻ gian xảo và lười nhác:

“Hắc hắc, để xem các ngươi tìm thế nào. Cứ việc đi mà dọn rác cho Cửu Huyền Tông đi nhé!”

Y phủi phủi bụi trên người đứng dậy, nhìn đống củi vụn dưới đất, thở dài:

“Haiz, vẫn là phải đi tìm một cái ghế nằm mới thôi. Tiện thể xuống xem thử ba cái đứa đồ đệ kia phá phách đến mức nào rồi. Nếu tụi nó còn dám ngộ đạo nữa, ta sẽ định nghĩa ‘Ngộ đạo là quá trình rụng tóc’, để xem đứa nào còn dám tu luyện!”

Nói xong, Diệp Phi chân đi guốc mộc, tay cầm chiếc quạt giấy khẽ phe phẩy, chậm rãi bước từng bước lười nhác đi xuống núi, bóng lưng tiêu sái nhưng đầy vẻ ngái ngủ hiện ra dưới ánh hoàng hôn đang dần buông xuống Vô Ưu Phong.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8