Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 10: Định nghĩa gánh nước là gánh vác thế giới
Một luồng đao mang sắc lẹm xé rách không khí, mang theo tiếng rít chói tai nhắm thẳng vào cổ họng của Lý Nhị mà chém tới!
“Áaaa! Mẹ ơi cứu con!”
Lý Nhị hét lên một tiếng thất thanh, bản năng sinh tồn của một kẻ chuyên đi lừa gạt giúp hắn phản ứng nhanh nhạy một cách kỳ lạ. Hắn không màng đến hình tượng, trực tiếp đổ rạp người về phía trước, lăn lông lốc ba vòng trên nền đất đầy lá rụng. Thanh trường đao sượt qua da cổ hắn, chém sạt một mảng lớn mái tóc bù xù, găm chặt xuống mặt đất đá cứng nhắc dưới chân núi Vô Ưu Phong, bắn ra những tia lửa tung tóe.
Kẻ tấn công là một nam tử trung niên mặc trường bào màu đỏ thẫm thêu hình mặt trời rực cháy — vạt áo đặc trưng của Thái Dương Thánh Địa. Gã tên là Vương Sâm, một chấp sự ngoại môn có tu vi Trúc Cơ Cảnh trung kỳ, được lệnh đi tiên phong thám thính thực hư về Vô Ưu Phong.
Vương Sâm rút thanh trường đao ra khỏi mặt đất, liếc nhìn Lý Nhị đang nằm bò dưới đất, trên người mặc bộ quần áo gia đinh rách rưới, tay vẫn nắm chặt chiếc chổi tre. Gã khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt, giọng điệu kiêu ngạo tột cùng:
“Hừ, một con rệp quét rác có chút tu vi cặn bã mà cũng đòi cản đường bản chấp sự? Nói! Tên lừa đảo Diệp Phi đang trốn ở xó xỉnh nào? Bảo hắn cút ra đây chịu chết, bằng không bản chấp sự sẽ san bằng cái ngọn đồi rác rưởi này!”
Lý Nhị run lẩy bẩy, hàm răng va vào nhau lập cập. Hắn vốn chỉ là một tên đệ tử ngoại môn của Thiết Huyết Bang, bình thường chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, gặp phải cường giả Trúc Cơ Cảnh thật sự của Thánh địa thì lá gan liền co lại bằng hạt cát. Hắn vừa định mở miệng cầu xin tha mạng, thì một bóng người lặng lẽ bước ra từ sau thân cây cổ thụ gần đó.
“Ngươi… vừa làm cái gì thế?”
Giọng nói vang lên nhẹ nhàng, bình thản, nhưng lại mang theo một sự u uất lạnh sống lưng.
Vương Sâm giật mình quay ngoắt lại. Chỉ thấy một thanh niên mặc đạo bào cũ kỹ, tay cầm một chiếc chổi tre rách nát, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt lại sáng quắc một cách bất thường. Người đó không ai khác chính là Trần Huyền — kẻ quét rác thánh thiện của Vô Ưu Phong.
Trần Huyền không thèm nhìn Vương Sâm, mà chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm vào khoảng đất trống dưới chân gã. Nơi đó, những chiếc lá rụng vốn được xếp thành một hình tròn hoàn mỹ, giờ đây đã bị đao mang của Vương Sâm chém nát vụn, vương vãi tung tóe, hòa lẫn với đất cát bụi bặm.
“Ta hỏi ngươi…” Trần Huyền chậm rãi ngẩng đầu lên, gương mặt bỗng chốc vặn vẹo, một nửa thánh thiện như Phật tổ, một nửa lại điên cuồng như ác quỷ. “Tại sao ngươi lại dám làm hỏng tác phẩm nghệ thuật của ta? Ngươi có biết ta phải mất bao nhiêu thời gian để gom đống lá này lại không? Ngươi có biết quét rác là quá trình gột rửa nhân quả, quét sạch bụi trần tâm cảnh không hả?!”
Vương Sâm nhướng mày, cảm thấy tên trước mặt này đầu óc chắc chắn có vấn đề. Một tên quét rác điên khùng mà cũng dám nói chuyện nhân quả với gã?
“Đồ tâm thần! Cút ra chỗ khác, bằng không ta chém luôn cả ngươi!” Vương Sâm quát lớn, trường đao trong tay lại một lần nữa bùng lên ngọn lửa đỏ rực, chém mạnh về phía Trần Huyền.
“Bụi trần quá dày… cần phải được quét dọn!”
Trần Huyền đột nhiên thét lên một tiếng đầy phấn khích. Hắn không hề né tránh, mà ngược lại, hai tay cầm chặt cán chổi tre, quét ngang một nhát về phía trước.
*Xoạt!*
Một cảnh tượng khó tin hiện ra trước mắt Lý Nhị. Nhát chổi tầm thường của Trần Huyền quét ra không phải là gió bụi, mà là một luồng ánh sáng vàng nhạt ấm áp nhưng mang theo một sức mạnh không thể kháng cự. Luồng ánh sáng đó vừa chạm vào ngọn lửa trên trường đao của Vương Sâm, liền giống như nước lã dội vào than hồng, lập tức dập tắt hoàn toàn linh lực hỏa hệ của gã.
“Cái gì?!” Vương Sâm trợn tròn mắt kinh hãi.
Chưa dừng lại ở đó, chiếc chổi tre của Trần Huyền giống như một món thần binh vô thượng, trực tiếp vỗ mạnh vào mặt Vương Sâm.
*Bốp!*
Một tiếng động giòn giã vang lên. Vương Sâm — vị cao thủ Trúc Cơ Cảnh trung kỳ uy phong lẫm lẫm — bị một nhát chổi tre quất thẳng vào mặt, bay ngược ra sau mười mét, cắm đầu thẳng vào đống phân bón hữu cơ mà Lý Nhị vừa mới ủ dưới gốc cây thông linh.
“Khụ khụ… oẹ!” Vương Sâm lồm cồm bò dậy, mặt mũi dính đầy thứ chất lỏng bốc mùi nồng nặc, đầu óc quay cuồng. Gã định vận chuyển linh lực trong đan điền để phản kháng, nhưng lại kinh hoàng phát hiện ra, một luồng kiếm ý kỳ lạ, bén ngót như kim châm đã phong tỏa hoàn toàn các kinh mạch của gã. Luồng kiếm ý đó vô cùng thánh thiện, nhưng lại ẩn chứa một quy tắc bá đạo: *Kẻ bị quét trúng chính là rác rưởi, mà rác rưởi thì không được phép cử động.*
Lý Nhị ngồi bệt dưới đất, chứng kiến toàn bộ quá trình, há hốc mồm đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà. Hắn dụi mắt liên tục, không thể tin được một tên chấp sự ngoại môn của Thái Dương Thánh Địa lại bị Trần sư huynh dùng một cái chổi tre đánh cho không còn manh giáp.
“Trần… Trần sư huynh… huynh mạnh thế từ bao giờ vậy?!” Lý Nhị lắp bắp hỏi.
Trần Huyền thu chổi lại, chống nách, gương mặt lại trở về vẻ thánh thiện, từ bi hỷ xả. Hắn thở dài một tiếng, vỗ vai Lý Nhị rồi nói:
“Sư đệ à, đây không phải là sức mạnh của ta, mà là ý cảnh quét rác mà sư phụ đã truyền dạy. Sư phụ từng nói, quét rác là quét đi lòng tham, sự kiêu ngạo và định kiến của thế gian. Tên này mang theo quá nhiều bụi trần dơ bẩn của Thái Dương Thánh Địa, ta chỉ là đang giúp hắn thanh tẩy tâm hồn thôi.”
Lý Nhị nghe xong, da đầu tê dại. Hắn nhìn chiếc chổi tre trong tay mình, rồi lại nhìn đống phân bón hữu cơ nơi Vương Sâm đang nằm thoi thóp, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một luồng ánh sáng giác ngộ mãnh liệt.
*Hóa ra… quét rác học lại kinh khủng đến thế!*
*Hóa ra sư phụ Diệp Phi giao cho mình nhiệm vụ quét rác, không phải là để hành hạ mình, mà là đang ban cho mình một đại cơ duyên nghịch thiên cải mệnh!*
“Sư huynh!” Lý Nhị đột ngột quỳ rụp xuống, ôm chặt lấy đùi Trần Huyền, nước mắt nước mũi giàn giụa. “Ta sai rồi! Trước đây ta hám lợi, ta lười biếng, ta không hiểu được tấm lòng bao la như biển cả của sư phụ! Từ hôm nay trở đi, ta nguyện dâng hiến cả cuộc đời này cho sự nghiệp quét rác! Xin sư huynh hãy dạy cho ta cách quét sạch bụi trần!”
Trần Huyền mỉm cười đầy hiền hậu, đỡ Lý Nhị dậy, đưa cho hắn một chiếc chổi mới: “Tốt, chỉ cần ngươi có lòng, chổi tre cũng có thể trảm tiên nhân. Nào, trước hết, chúng ta hãy ‘quét’ tên rác rưởi này vào sọt rác sau núi đã.”
Vương Sâm nằm trong đống phân bón, nghe hai tên quét rác bàn luận về việc “thanh lọc tâm hồn” và “quét” mình đi, tức giận đến mức phun ra một ngụm máu tươi, trực tiếp ngất đi vì uất ức.
***
Trong khi ở sườn núi đang diễn ra một màn giáo hóa đầy tính nhân văn bằng chổi tre, thì tại đỉnh Vô Ưu Phong, Chưởng môn Diệp Phi đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng sinh tử thực sự.
Trời đất chứng giám, mặt trời hôm nay dường như đang cố tình chống lại y!
Diệp Phi đang nằm ngủ ngon lành trên chiếc ghế trúc dưới mái hiên nhà tranh dột nát. Thế nhưng, khi thái dương dần dịch chuyển về phía tây, một vạt ánh nắng chói chang bắt đầu lọt qua khe lá của cây cổ thụ, chiếu thẳng vào khuôn mặt tuấn lãng đang ngái ngủ của y.
“Chậc…”
Diệp Phi nhíu mày, trở mình sang bên trái.
Năm phút sau, ánh nắng lại đuổi kịp, chiếu thẳng vào tai y.
Diệp Phi lại trở mình sang bên phải, co chân lên.
Lại năm phút nữa trôi qua, ánh nắng quái ác kia như có linh tính, tiếp tục rọi thẳng vào đỉnh đầu y, sưởi ấm mái tóc bù xù của vị “Ẩn Thế Chí Tôn”.
Cơn buồn ngủ của Diệp Phi bị quấy nhiễu, trong lòng dâng lên một nỗi bực bội vô hạn. Đối với một kẻ coi việc nằm ngửa là lẽ sống như y, việc phải đứng dậy, dùng hai tay nhấc chiếc ghế trúc nặng nề này xê dịch đi chỗ khác hai mét… thực sự là một nỗ lực vượt quá giới hạn chịu đựng của con người!
“Mệt chết đi được… Tại sao thế giới này không có chế độ tự động di chuyển theo bóng râm chứ?” Diệp Phi lẩm bẩm trong đầu, mi mắt vẫn nhắm nghiền. “Hệ thống, có đó không? Mau ra đây làm việc coi.”
[Ting! Hệ thống định nghĩa khái niệm luôn sẵn sàng phục vụ kí chủ. Hiện tại kí chủ đang sở hữu 1200 Điểm Định Nghĩa. Xin hỏi kí chủ muốn định nghĩa cái gì?]
Diệp Phi ngáp một cái dài, lười biếng nghĩ thầm: “Ta lười di chuyển ghế lắm. Ngươi dùng Điểm Định Nghĩa bẻ cong khái niệm trọng lực xung quanh chiếc ghế này cho ta. Định nghĩa lại: *Chiếc ghế trúc này sở hữu ‘Trọng lực thích ứng cục bộ’, luôn tự động lơ lửng cách mặt đất ba phân, và sẽ tự xoay chuyển góc độ ngược hướng với ánh sáng mặt trời để bảo trì trạng thái bóng râm tuyệt đối cho người nằm.*”
[Ting! Yêu cầu định nghĩa khái niệm ‘Trọng lực thích ứng cục bộ’ cho chiếc ghế trúc rách nát. Đang tính toán độ phức tạp…]
[Phát hiện mục tiêu định nghĩa chỉ là một vật thể phàm tục không có linh tính, phạm vi ảnh hưởng cực nhỏ, không gây ra biến động lớn cho Thiên Đạo tổng thể. Tiêu tốn: 100 Điểm Định Nghĩa. Kí chủ có đồng ý?]
“Đồng ý, đồng ý ngay và luôn. Game là dễ, khấu trừ đi.” Diệp Phi lầm bầm.
[Ting! Khấu trừ 100 Điểm Định Nghĩa thành công. Kí chủ còn lại 1100 Điểm Định Nghĩa. Khởi động định nghĩa khái niệm thành công!]
Ngay trong khoảnh khắc đó, một luồng gợn sóng không gian vô hình, mỏng manh như cánh ve sầu, nhẹ nhàng bao phủ lấy chiếc ghế trúc cũ kỹ.
*Vút…*
Bốn chiếc chân ghế bằng trúc bỗng nhiên nhấc lên khỏi mặt đất đúng ba phân. Toàn bộ chiếc ghế nhẹ nhàng lơ lửng giữa hư không, không hề có một tiếng động nào phát ra. Khi một tia nắng từ kẽ lá chiếu xuống, chiếc ghế trúc tự động trượt ngang một đoạn ngắn một cách mượt mà, đưa Diệp Phi trở lại hoàn toàn trong bóng mát mát mẻ của mái hiên.
“Mút mát… Quá tuyệt vời.”
Diệp Phi thỏa mãn thở dài một tiếng, điều chỉnh lại tư thế nằm nằm ngửa thoải mái nhất, tay cầm quạt giấy khẽ gõ nhẹ vào bụng, tiếp tục chìm vào giấc mộng đẹp. Y hoàn toàn không biết rằng, cái trò lười biếng định nghĩa lại trọng lực của mình, trong mắt người khác lại là một loại thần thông chấn động cổ kim.
Đúng lúc này, từ phía con đường mòn dẫn lên đỉnh núi, hai bóng người đang chậm rãi đi tới.
Người đi đầu là Cổ Hà, Thái Thượng Trưởng Lão của Cửu Huyền Tông. Lão hôm nay mặc một bộ đạo bào chỉnh tề nhất, râu tóc chải chuốt gọn gàng, vẻ mặt đầy vẻ tôn kính và sùng bái. Đi sau lão là một thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, mặc một bộ quần áo rách rưới vá chằng vá đụp, gương mặt gầy gò hốc hác nhưng đôi mắt lại quật cường, ngập tràn sát ý và thù hận không thể che giấu. Thiếu niên này chính là Diệp Hạo — thiên tài bị phế đan điền, đang mang trong mình chí bảo Thái Dương Thần Tinh và bị Thái Dương Thánh Địa truy sát khắp nơi.
Cổ Hà vừa đi vừa thấp thỏm lo âu trong lòng. Lão sợ rằng Diệp tiền bối sẽ chê bai tư chất hiện tại của Diệp Hạo, hoặc phiền phức vì mối thù của hắn với Thái Dương Thánh Địa mà từ chối nhận đồ đệ.
“Diệp Hạo, ngươi phải nhớ kỹ lời ta dặn.” Cổ Hà khẽ truyền âm, giọng điệu cực kỳ nghiêm túc. “Lát nữa lên đến đỉnh núi, bất kể ngươi nhìn thấy cái gì, nghe thấy cái gì, cũng tuyệt đối không được dùng tư duy tầm thường của phàm nhân để suy xét. Diệp tiền bối là một vị ẩn thế chí tôn tuyệt thế, mỗi một hành động, mỗi một lời nói của người đều ẩn chứa thiên cơ vô thượng. Ngươi phải thành tâm quỳ lạy, hiểu chưa?”
Diệp Hạo nắm chặt nắm đấm, vết sẹo trên đan điền bị phế vẫn còn nhói đau. Hắn khàn giọng đáp: “Cổ tiền bối yên tâm, chỉ cần vị tiền bối này có thể giúp ta báo thù, bắt Thái Dương Thánh Địa phải trả giá, bắt con tiện nhân hủy hôn kia phải hối hận, bảo ta làm trâu làm ngựa ta cũng cam lòng!”
“Tốt, chúng ta…”
Lời của Cổ Hà chưa kịp dứt, bước chân của lão đột ngột khựng lại khi bước vào khoảng sân viện của nhà tranh.
Cả Cổ Hà và Diệp Hạo đều đứng chết trân tại chỗ, hai cặp mắt trợn trừng nhìn về phía dưới mái hiên dột nát.
Ở đó, Diệp Phi đang nằm ngủ.
Thế nhưng, y không nằm trên mặt đất!
Chiếc ghế trúc của y đang lơ lửng cách mặt đất ba phân, hoàn toàn không có bất kỳ một sợi dây nào treo đỡ, cũng không hề có dao động của linh lực hay trận pháp hộ trì. Đáng sợ hơn là, khi một làn gió nhẹ thổi qua, chiếc ghế bỗng nhiên tự động dịch chuyển ngang một tấc một cách cực kỳ tự nhiên, giống như nó vốn dĩ không thuộc về lực hút của đại địa này vậy.
Xung quanh Diệp Phi, không gian dường như bị bẻ cong nhẹ nhàng, ánh sáng đi qua người y đều bị lệch đi một chút, tạo thành một quầng hào quang mông lung, huyền diệu bao bọc lấy cơ thể y.
*Ầm!*
Đầu óc của Cổ Hà như có sấm sét nổ vang. Lão lùi lại một bước, hai chân run rẩy, trong lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng và sùng bái tột độ.
“Trọng… Trọng lực quy tắc!”
Cổ Hà lắp bắp, giọng nói run rẩy không thành tiếng: “Trời đất ơi! Diệp tiền bối… người đã đạt đến cảnh giới tự ý sửa đổi quy tắc trọng lực của Thiên Đạo rồi sao? Không dùng đến một tia linh lực, không cần khởi động trận pháp, chỉ dùng ý niệm bâng quơ liền có thể khiến cho một vật thể phàm tục thoát khỏi sự trói buộc của đại địa!”
Lão quay sang nhìn Diệp Hạo, mặt đỏ bừng vì phấn khích, thì thào đầy điên cuồng:
“Diệp Hạo! Ngươi có thấy không? Đó chính là cảnh giới ‘Ngôn xuất pháp tùy’, lấy thân hóa đạo! Diệp tiền bối đang ngủ, nhưng thực chất thần thức của người đang câu thông với Thiên Đạo, định nghĩa lại quy luật của thế gian này! Người lười biếng di chuyển ghế, liền trực tiếp thay đổi quy tắc trọng lực của một phương thiên địa này để phục vụ cho giấc ngủ của mình! Khủng bố! Quá mức khủng bố! Đây mới thực sự là phong thái của đệ nhất chí tôn!”
Diệp Hạo đứng bên cạnh, toàn thân run rẩy dữ dội. Hắn tuy bị phế đi tu vi, nhưng kiến thức nhãn quang vẫn còn. Hắn có thể cảm nhận được, luồng sức mạnh đang bao quanh chiếc ghế trúc kia hoàn toàn khác biệt với linh lực hay quy tắc mà hắn từng thấy ở Thái Dương Thánh Địa. Nó không mang theo sự áp chế hung bạo, mà là một sự hài hòa, tự nhiên đến mức đáng sợ, như thể chiếc ghế kia vốn dĩ sinh ra là để lơ lửng vậy.
“Đây… đây chính là vị ẩn thế chí tôn sao?” Diệp Hạo lẩm bẩm, trong mắt bùng lên một tia hy vọng cuồng nhiệt. “Một cái liếc mắt, một cái trở mình cũng có thể thay đổi quy tắc thế giới… Nếu ta có thể bái người làm sư…”
*Bịch!*
Không đợi Cổ Hà nhắc nhở, Diệp Hạo trực tiếp quỳ sụp xuống mặt đất đá cứng nhắc, dập đầu thật mạnh:
“Vãn bối Diệp Hạo, bái kiến Diệp tiền bối! Cầu xin tiền bối thu nhận vãn bối làm đồ đệ, giúp vãn bối nghịch thiên cải mệnh, rửa sạch mối thù vạn kiếp!”
Tiếng dập đầu giòn giã vang lên trong sân viện yên tĩnh, trực tiếp đánh vỡ giấc mộng đẹp của Diệp Phi.
“A… cái quái gì thế?”
Diệp Phi lười biếng mở mắt ra, tay dụi dụi mắt, lầm bầm đầy oán khí. Y nhìn thấy Cổ Hà đang khúm núm đứng một bên, và một thiếu niên rách rưới đang quỳ rạp dưới đất dập đầu như giã tỏi.
*Phiền phức tới rồi.*
Diệp Phi thầm thở dài một tiếng, trong lòng tràn đầy sự bất lực. Y khẽ phất tay, chiếc ghế trúc dưới thân tự động hạ xuống chạm đất, giấu nhẹm đi cái sự lơ lửng “hack game” vừa rồi. Y ngồi dậy, vờ như không có chuyện gì xảy ra, chậm rãi phe phẩy quạt giấy, giọng điệu hờ hững:
“Cổ Hà, ngươi lại đến đây làm gì? Ta đã nói rồi, Vô Ưu Phong của ta không thích sự ồn ào.”
Cổ Hà vội vàng bước lên một bước, khom lưng cung kính: “Diệp tiền bối bớt giận! Vãn bối biết tiền bối thích sự thanh tịnh, đang mượn giấc mộng để diễn hóa luân hồi, rèn luyện quy tắc trọng lực. Nhưng vãn bối thật sự không đành lòng nhìn một viên ngọc thô bị chôn vùi, cho nên mạo muội dẫn đứa trẻ này đến đây.”
Lão chỉ tay vào Diệp Hạo, giọng điệu đầy vẻ thương cảm: “Đứa nhỏ này tên là Diệp Hạo, vốn là một thiên tài ngút trời, nhưng lại bị kẻ gian hãm hại, phế đi đan điền, trở thành một phế nhân. Không chỉ vậy, hắn còn bị vị hôn thê cũ ở Thái Dương Thánh Địa sỉ nhục, hủy hôn, hiện tại đang bị cường giả của Thánh địa truy sát khắp nơi. Vãn bối nghĩ, trên đời này chỉ có đại trí tuệ và thần thông định nghĩa vạn vật của Diệp tiền bối mới có thể cứu vớt được hắn!”
Diệp Phi nghe xong, khóe mắt khẽ giật giật.
*Phế mạch thiếu niên?*
*Bị hủy hôn?*
*Bị thế lực lớn truy sát?*
*Mang theo huyết hải thâm thù?*
“Mẹ kiếp, đây chẳng phải là mô-típ của nhân vật chính trong mấy cuốn tiểu thuyết mạng rác rưởi kiếp trước sao?!” Diệp Phi gào thét trong lòng. “Cái tên Cổ Hà này đúng là khắc tinh của ta mà! Ta chỉ muốn nằm ngửa, muốn an nhàn hưởng thụ cuộc sống hưu trí. Thu nhận một tên đại phiền phức thế này vào tông môn, chẳng khác nào tự mình rước họa vào thân, tự tìm đến KPI và làm việc tăng ca 996?!”
Diệp Phi lập tức muốn mở miệng từ chối. Nhưng đúng lúc này, âm thanh lạnh lùng của hệ thống đột ngột vang lên trong đầu y:
[Ting! Phát hiện nhân vật cốt lõi ‘Diệp Hạo’ đang mang theo chí bảo ‘Thái Dương Thần Tinh’ và chịu sự truy sát của Thái Dương Thánh Địa.]
[Kích hoạt nhiệm vụ khẩn cấp: ‘Sinh tử tồn vong của Vô Ưu Phong’.]
[Nội dung nhiệm vụ: Thu nhận Diệp Hạo làm đệ tử thứ ba của Vô Ưu Phong, giải quyết mối đe dọa từ Thái Dương Thánh Địa. Nếu từ chối hoặc thất bại, Thái Dương Thánh Địa sẽ kéo quân san bằng Vô Ưu Phong, quyền nằm ngửa của kí chủ sẽ bị tước đoạt vĩnh viễn, đồng thời kí chủ sẽ bị Thiên Đạo xóa sổ!]
[Phần thưởng nhiệm vụ: 3000 Điểm Định Nghĩa, mở khóa chức năng ‘Định nghĩa quy tắc khu vực’.]
“Cái gì?!”
Diệp Phi suýt chút nữa thì nhảy dựng lên khỏi ghế.
*Xóa sổ?! Tước đoạt quyền nằm ngửa?!*
*Hệ thống, ngươi đang tống tiền ta đấy à?!*
Diệp Phi nghiến răng kèn kẹt trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố gắng duy trì vẻ thâm trầm, lạnh lùng của một vị ẩn thế cao nhân. Y nhìn chằm chằm vào Diệp Hạo đang quỳ dưới đất, trong lòng nhanh chóng xoay chuyển trăm ngàn ý nghĩ để tìm cách “vẽ bánh” sao cho hợp lý nhất.
“Đan điền bị phế…” Diệp Phi chậm rãi mở miệng, giọng nói mang theo một sự u uất, xa xăm như thể đang nhìn thấu qua hồng trần vạn dặm. “Thế gian này ai cũng coi đan điền là gốc rễ của tu luyện, coi linh lực là cội nguồn của sức mạnh. Thật là ngu muội, thật là nông cạn làm sao.”
Cổ Hà nghe vậy, hai mắt lập tức sáng bừng lên, vội vàng lấy ra một cuốn sổ nhỏ và một cây bút lông, chuẩn bị ghi chép lại từng lời vàng ngọc của tiền bối.
Diệp Hạo cũng ngẩng đầu lên, nín thở lắng nghe.
Diệp Phi đứng dậy, chắp hai tay sau lưng, chậm rãi bước đi ba bước. Chiếc quạt giấy trong tay y khẽ gõ nhẹ vào lòng bàn tay, y nhìn lên bầu trời xa xăm, bắt đầu màn “định nghĩa” và “gaslight” đỉnh cao của mình:
“Diệp Hạo, ta hỏi ngươi. Thiên Đạo sinh ra vạn vật, có từng quy định tu sĩ bắt buộc phải có đan điền mới có thể nghịch thiên cải mệnh không?”
Diệp Hạo ngẩn người, lắp bắp: “Vãn bối… vãn bối không biết. Nhưng từ cổ chí kim, không có đan điền thì không thể tụ khí, không thể tụ khí thì chỉ là phàm nhân…”
“Sai! Sai hoàn toàn!”
Diệp Phi đột ngột quay người lại, thanh âm như sấm bên tai, chấn động tâm can của cả hai người:
“Cái gọi là đan điền, chẳng qua chỉ là một cái giếng nhỏ hẹp do thế nhân tự đào ra trong cơ thể mình để chứa đựng một chút linh khí cặn bã của đất trời mà thôi! Có đan điền, ngươi sẽ bị giới hạn bởi dung tích của cái giếng đó. Đan điền vỡ nát, đối với người khác là tai họa, nhưng đối với ta…”
Diệp Phi khẽ mỉm cười, nụ cười đầy vẻ thần bí và ngạo nghễ:
“…đó lại là sự giải thoát vĩ đại nhất! Đập vỡ cái giếng nhỏ, ngươi mới có thể dung nạp cả đất trời! Không có đan điền, thì lấy cả thân xác này làm đan điền, lấy vạn dặm sơn hà này làm khí hải! Đó mới là đại đạo thực sự!”
“Ầm!”
Diệp Hạo nghe xong, lồng ngực như có một luồng khí nóng bỏng bùng cháy dữ dội. Đầu óc hắn quay cuồng, những lời nói của Diệp Phi giống như một chiếc búa tạ, đập tan hoàn toàn những định kiến tu luyện suốt mười mấy năm qua của hắn, mở ra một cánh cửa rộng lớn, bao la đến vô tận!
*Lấy thân xác làm đan điền!*
*Lấy vạn dặm sơn hà làm khí hải!*
*Trời ơi! Đây là loại khí phách gì? Đây là loại cảnh giới kinh khủng đến mức nào chứ?!*
Cổ Hà bên cạnh thì tay run bần bật, viết chữ mà nét bút nguệch ngoạc không thành hình. Lão vừa viết vừa lẩm bẩm trong sự sùng bái điên cuồng:
“Lấy… lấy thân làm đan điền, lấy sơn hà làm khí hải… Ý cảnh này đã vượt qua cả quy tắc của Thượng Giới rồi! Diệp tiền bối quả nhiên đang định nghĩa lại toàn bộ hệ thống tu tiên cổ đại! Đúng là vĩ đại, quá mức vĩ đại!”
Diệp Phi nhìn thấy biểu cảm của hai người, trong lòng thầm đắc ý cười khổ.
*Hừ, vẽ bánh vẽ thế này thì kiếp trước ta làm suốt rồi. Cứ từ từ mà ngộ đi nhé hai vị.*
Y quay lại ghế nằm, chậm rãi nằm xuống, một lần nữa kích hoạt chế độ lơ lửng ba phân để biểu diễn chút “thần thông” dọa người, rồi hờ hững nói:
“Diệp Hạo, ta có thể thu nhận ngươi làm ký danh đệ tử thứ ba của Vô Ưu Phong. Nhưng quy tắc của ta rất nghiêm khắc. Muốn thực sự bước vào đại đạo của ta, ngươi phải bắt đầu từ những việc tầm thường nhất.”
Diệp Hạo dập đầu liên tục, mặt đầy vẻ kiên định: “Sư phụ trên cao, xin nhận của đồ nhi một lạy! Bất kể là thử thách gì, đồ nhi cũng nguyện ý gánh chịu!”
Diệp Phi khẽ gật đầu, mắt lim dim: “Tốt. Hiện tại nhị sư huynh Sở Tiêu của ngươi đang gánh nước ở thác Linh Lung, đại sư tỷ Lâm Thư Dao của ngươi đang hộ pháp ở đó. Ngươi hãy xuống đó, học hỏi nhị sư huynh của ngươi cách ‘gánh nước’. Khi nào ngươi hiểu được thế nào là ‘gánh vác’, lúc đó ta sẽ chính thức truyền đạo cho ngươi.”
“Đồ nhi tuân mệnh!”
Diệp Hạo đứng dậy, ôm quyền cung kính thối lui, rồi nhanh chóng chạy về phía thác Linh Lung với một niềm tin mãnh liệt chưa từng có.
Cổ Hà cũng cung kính bái biệt Diệp Phi, trong lòng đầy sự thỏa mãn và kính sợ, lặng lẽ đi theo sau để quan sát cuộc gặp gỡ của các đệ tử Vô Ưu Phong.
Nằm trên chiếc ghế trúc đang tự động xoay chuyển để tránh nắng, Diệp Phi khẽ thở dài một tiếng, quạt giấy phe phẩy:
“Haiz… Lại lừa thêm được một đứa đi lao động chân tay rồi. Hy vọng cái tên nhóc này lười biếng một chút, đừng có giống như con bé Thư Dao với thằng khờ Sở Tiêu, suốt ngày ngộ đạo rồi tăng tu vi của ta lên… Ta thực sự chỉ muốn nằm ngửa thôi mà!”
Nhưng Diệp Phi không biết rằng, bánh xe số phận của Vô Ưu Phong đã bắt đầu quay, và những định nghĩa vô lý của y đang dần dần biến cái ngọn núi hoang tàn này thành thánh địa khủng khiếp nhất của cả Vạn Pháp Khái Nguyên Giới.