Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 9: Chiếc thùng nứt đáy và thử thách gánh nước ngược thác

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:08:45 | Lượt xem: 2

Dưới bóng râm của những tàn cây cổ thụ nơi chân núi Vô Ưu Phong, bầu không khí bỗng chốc đông cứng lại như một hồ nước đóng băng giữa mùa đông khắc nghiệt.

Ba vị hộ pháp của Thái Dương Thánh Địa – những tồn tại vốn dĩ hô phong hoán vũ, đi đến đâu cũng được người người kính cẩn cúi đầu – giờ đây lại đứng đực ra như ba pho tượng đất nung bị phơi nắng quá lâu. Gương mặt bọn họ trắng bệch, không còn một giọt máu, đôi mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào hai chiếc thùng gỗ nứt đáy mà Sở Tiêu đang ôm trong lòng.

Trong hai chiếc thùng ấy, thứ nước linh khí vốn được chuyển hóa từ ba luồng kiếm mang Nguyên Anh Cảnh rực lửa đang khẽ dao động, phát ra những tiếng *tõm… tõm…* vô cùng vui tai. Mùi khói khét lẹt của hỏa diễm bị dập tắt đột ngột quyện lẫn với mùi gỗ thông mục ẩm ướt tạo nên một thứ hỗn hợp hương vị kỳ quặc, xộc thẳng vào mũi bọn họ, như một cái tát vô hình đầy giễu cợt vào lòng tự tôn của những tu sĩ Nguyên Anh.

“Yêu… yêu thuật! Đây tuyệt đối là yêu thuật!”

Tên hộ pháp cầm đầu run rẩy thốt lên, giọng nói vốn dĩ thô ráp giờ đây lại rít qua kẽ răng, run rẩy như tiếng lá khô bị gió thổi. Hắn nhìn Diệp Phi, người vẫn đang ung dung đứng đó, một tay cầm quạt giấy khẽ phẩy, vẻ mặt lười nhác đến mức như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay y đi mất. Nhưng chính cái vẻ “vô hại” ấy lại đang tỏa ra một áp lực vô hình, đè nặng lên lồng ngực của ba vị hộ pháp, khiến bọn họ có cảm giác như đang đối diện với một vực sâu không đáy, một thực thể có thể tùy ý bóp nát quy tắc của thế giới này.

Lý Nhị, gã đệ tử ngoại môn của Thiết Huyết Bang, thì đã hoàn toàn mất đi khả năng đứng thẳng. Gã lết lùi lại phía sau bằng cả hai tay hai chân, bùn đất bám đầy trên bộ quần áo rách rưới, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa trong khi chiếc quần thô đã ướt đẫm một mảng lớn. Gã rốt cuộc đã chọc vào cái tổ ong vò vẽ nào thế này? Gã chỉ muốn lừa một tên khờ để kiếm chút đỉnh, ai ngờ lại lôi ra một vị ẩn thế chí tôn có thể dùng thùng nứt đựng cả đòn tấn công của Nguyên Anh Cảnh!

Diệp Phi khẽ liếc mắt nhìn đám người đang hoảng loạn trước mặt. Trong lòng y lúc này thực chất đang âm thầm gào thét một vạn lần:

*“Hệ thống! Ngươi ra đây giải thích cho ta xem! Cái thùng nứt này là thế nào? Ta chỉ định nghĩa nó là ‘vật chứa nước’ thôi mà! Tại sao nó lại hút luôn cả kiếm mang của Nguyên Anh Cảnh vào trong đó hả? Cứ thế này thì danh tiếng ‘Ẩn Thế Chí Tôn’ của ta làm sao giấu được nữa? Ta còn muốn nằm ngửa, ta còn muốn sống cuộc đời hưu trí yên bình cơ mà!”*

[Ting! Hệ thống định nghĩa khái niệm xin phản hồi: Kí chủ đã định nghĩa ‘Chiếc thùng nứt đáy là vật chứa nước hoàn mỹ nhất thiên hạ’. Kiếm mang của Thái Dương Thánh Địa mang thuộc tính hỏa diễm, dưới sự sửa đổi mã nguồn của hệ thống, hỏa diễm đã bị tái định nghĩa thành ‘nước linh khí dạng lỏng’. Mà đã là nước, thì thùng gỗ nứt đáy của kí chủ bắt buộc phải chứa được. Đây là logic tuyệt đối của Thiên Đạo mới, không thể bàn cãi.]

Diệp Phi câm nín. Y biết mình không thể cãi lý với cái hệ thống cứng nhắc này. Y khẽ thở dài, một cái thở dài mang theo nỗi sầu muộn vô tận của một kẻ lười biếng bị bắt phải làm việc quá giờ.

Nhưng trong mắt của ba vị hộ pháp Thái Dương Thánh Địa, cái thở dài ấy lại giống như một sự khinh bỉ tột cùng, một tiếng thở dài đầy thất vọng của một vị đại năng trước sự yếu ớt của lũ kiến hôi.

“Tiền bối… ngài…” Tên hộ pháp cầm đầu nuốt nước bọt một cái ực, thanh kiếm trong tay hắn vốn tỏa ra ánh sáng rực rỡ giờ đây đã tắt ngóm, run rẩy không ngừng. “Chúng ta là người của Thái Dương Thánh Địa… hôm nay có mắt không tròng mạo phạm quý tông… xin tiền bối giơ cao đánh khẽ…”

Diệp Phi thèm vào việc đôi co với bọn họ. Y ngáp một cái thật dài, nước mắt sinh lý khẽ ứa ra nơi khóe mắt. Y xua xua tay, giọng điệu uể oải như thể đang đuổi mấy con ruồi vo ve phiền phức:

“Cút đi. Về bảo với tên Thánh Chủ của các ngươi, rác rưởi của Thái Dương Thánh Địa thì tự mang về mà dọn. Đừng có lảng vảng quanh Vô Ưu Phong của ta nữa, ồn ào chết đi được. Còn nữa, lần sau có đến thì nhớ mang theo chút trà ngon, coi như tiền phí làm phiền ta ngủ trưa.”

“Vâng! Vâng! Chúng ta cút ngay! Cút ngay lập tức!”

Ba vị hộ pháp như được đại xá, không thèm đoái hoài gì đến tôn nghiêm của Thánh Địa nữa. Bọn họ vội vàng thi triển độn thuật, hóa thành ba luồng ánh sáng xám xịt, cuống cuồng tháo chạy về phía chân trời, tốc độ nhanh đến mức như thể chậm trễ một giây thôi là sẽ bị Diệp Phi định nghĩa thành phân bón cho hoa cỏ trên núi.

Gã Lý Nhị thấy vậy cũng không biết lấy đâu ra sức lực, bò rạp dưới đất rồi co giò chạy biến vào trong bụi rậm, ngay cả chiếc quạt giấy rách cũng không thèm nhặt lại.

Dưới chân núi Vô Ưu Phong lúc này chỉ còn lại tiếng xào xạc của gió thổi qua rặng trúc và tiếng thở dốc đầy phấn khích của Sở Tiêu.

“Sư phụ! Người thực sự quá lợi hại!” Sở Tiêu bưng hai chiếc thùng nứt đầy ắp nước linh khí, ánh mắt nhìn Diệp Phi lúc này không khác gì nhìn một vị thần linh tối cao sáng tạo ra thế giới. “Hai cái thùng này… chúng thực sự đựng được nước! Mà nước này còn phát ra ánh sáng nữa! Sư phụ, đây có phải là tiên thủy không?”

Diệp Phi nhìn nhị đồ đệ mới nhận của mình, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác phức tạp. Gã khờ này thật thà đến mức đáng thương, nhưng cái “Hỗn Độn Thần Thể” mà hắn vừa thức tỉnh lại là một quả bom nổ chậm cực kỳ nguy hiểm. Nếu để hắn tiếp tục tu luyện một cách tùy tiện, e rằng không lâu nữa, phản hồi tu vi từ hệ thống sẽ trực tiếp đẩy Diệp Phi lên Hóa Thần Cảnh, thậm chí là cao hơn nữa.

Mà đối với Diệp Phi, tu vi càng cao đồng nghĩa với việc rắc rối càng nhiều, KPI từ hệ thống sẽ càng ngày càng nặng nề. Y phải tìm cách kìm hãm sự phát triển của gã này lại, hoặc ít nhất là biến việc tu luyện của hắn thành một quá trình tốn thời gian và công sức nhất có thể.

Đúng lúc này, Lâm Thư Dao từ trên đỉnh núi bay xuống, hắc kiếm rỉ sét ôm trước ngực, tà áo xanh nhạt bay phấp phới trong gió. Gương mặt lạnh lùng của nàng khẽ giãn ra khi nhìn thấy Diệp Phi, nhưng khi ánh mắt nàng lướt qua hai chiếc thùng gỗ trong tay Sở Tiêu, một tia kinh ngạc tột cùng xẹt qua đáy mắt nàng.

“Sư phụ, đây là…” Lâm Thư Dao khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió va chạm trong sương sớm.

“Đây là nhị sư đệ của ngươi, Sở Tiêu.” Diệp Phi uể oải giới thiệu, rồi chỉ tay về phía đỉnh núi. “Ta hơi khát rồi. Đi lên núi trước đã.”

Nói xong, Diệp Phi chắp hai tay sau lưng, bước từng bước lững thững đi lên con đường mòn dẫn lên đỉnh Vô Ưu Phong. Sở Tiêu vội vàng bưng hai thùng nước linh khí đi theo sau, bước chân vững chãi nhưng đầy cẩn trọng, như thể sợ làm đổ một giọt nước nào trong thùng.

Lâm Thư Dao đi bên cạnh Sở Tiêu, ánh mắt không ngừng quan sát hai chiếc thùng gỗ. Nàng có thể cảm nhận được, bên trong hai chiếc thùng tưởng chừng như mục nát ấy là một luồng quy tắc lực lượng vô cùng huyền diệu. Những vết nứt trên thùng gỗ không hề rò rỉ một giọt nước nào, ngược lại, chúng đang liên tục hấp thụ linh khí hỗn độn từ xung quanh, chuyển hóa vào trong nước.

“Nhị sư đệ,” Lâm Thư Dao khẽ truyền âm, giọng điệu đầy vẻ nghiêm túc của một vị đại sư tỷ. “Sư phụ đưa cho đệ hai chiếc thùng này, đệ có biết ý nghĩa của chúng là gì không?”

Sở Tiêu gãi đầu, thật thà đáp: “Sư tỷ, sư phụ bảo ta dùng hai chiếc thùng này để xách nước pha trà cho người. Người còn bảo nếu để rớt một giọt nào ra ngoài thì sẽ phạt ta quét nhà một tháng.”

Lâm Thư Dao nghe xong, trong lòng lập tức rúng động. Nàng khẽ nhắm mắt lại, trong đầu bắt đầu điên cuồng hoạt động, tiến hành quá trình “não bổ” cấp độ tối cao mà nàng đã vô cùng thuần thục từ khi bái sư tới nay.

*“Sư phụ bảo nhị sư đệ gánh nước bằng thùng nứt… lại còn không được để rớt một giọt nào… Đây làm sao có thể là một thử thách xách nước bình thường được? Thùng nứt vốn dĩ không thể chứa nước, đây là quy luật của vạn vật vật lý. Sư phụ bắt nhị sư đệ làm một việc trái ngược với quy luật tự nhiên, chính là đang dùng hành động thực tế để dạy cho đệ ấy hiểu: Quy tắc của thế gian này là do cường giả định nghĩa! Chỉ cần đạo tâm đủ kiên định, ngay cả một chiếc thùng nứt cũng có thể gánh được cả một phương thế giới!”*

Nghĩ đến đây, Lâm Thư Dao nhìn Sở Tiêu với ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và cả một chút ghen tị:

“Nhị sư đệ, đệ thật là có đại phúc duyên! Sư phụ đây là đang dùng ‘Vô Thượng Pháp Môn’ để rèn luyện đạo tâm của đệ đó! Đệ phải nhớ kỹ, mỗi một bước đi của đệ lúc này, mỗi một lần đệ giữ cho nước không bị đổ ra ngoài, chính là một lần đệ đang đối kháng với quy tắc cũ của Thiên Đạo!”

Sở Tiêu nghe mà sửng sốt, hai tai ù đi. Hắn nhìn hai chiếc thùng trong tay, bỗng cảm thấy chúng nặng nề hơn gấp vạn lần.

*“Trời đất ơi! Sư phụ đối với ta tốt như vậy sao? Ta chỉ là một gã khờ không ai thèm nhận, vậy mà sư phụ lại dùng cả tính mạng của Thiên Đạo để rèn luyện ta sao? Ta tuyệt đối không thể làm sư phụ thất vọng!”*

Đi phía trước, Diệp Phi khẽ rùng mình một cái. Y không cần quay đầu lại cũng biết cái đám đồ đệ đầu óc có vấn đề này lại đang bắt đầu tự suy diễn lung tung rồi. Y chỉ muốn uống một ngụm trà nóng để giải tỏa cơn buồn ngủ thôi, tại sao qua miệng bọn họ lại biến thành “đối kháng với Thiên Đạo” thế này?

Khi ba người trở lại đỉnh Vô Ưu Phong, căn nhà tranh dột nát vẫn đứng vững dưới nắng chiều vàng vọt. Chiếc ghế trúc nằm quen thuộc của Diệp Phi vẫn đặt dưới mái hiên, tỏa ra một mùi hương tre trúc thanh đạm, dễ chịu.

Diệp Phi lập tức nằm vật xuống ghế trúc, tiếng kẽo kẹt quen thuộc vang lên như một bản nhạc êm dịu nhất thế gian. Y thở phào nhẹ nhõm, nhắm mắt lại hưởng thụ sự yên bình ngắn ngủi. Nhưng ngay khi y vừa đặt lưng xuống, cái bụng y bỗng phát ra một tiếng *ục… ục…* đầy biểu cảm, và cổ họng y thì khô khốc như sa mạc.

“Khát quá…” Diệp Phi lầm bầm, hé mắt nhìn Sở Tiêu đang đứng cung kính bên cạnh. “Sở Tiêu, nước đâu? Pha trà cho ta.”

Sở Tiêu vội vàng bưng hai thùng nước linh khí đến, đặt trước mặt Diệp Phi: “Sư phụ, nước đây ạ! Nhưng… chúng ta dùng cái gì để đun nước ạ? Trong nhà dường như không có củi.”

Diệp Phi liếc nhìn đống nước linh khí tỏa ra ánh sáng đỏ nhạt trong thùng. Thứ nước này vốn được chuyển hóa từ kiếm mang rực lửa của Nguyên Anh Cảnh, thực chất vẫn còn mang theo nhiệt độ cực cao của hỏa hệ quy tắc. Y lười biếng phẩy quạt, thầm nghĩ: *“Đã là nước hỏa hệ, tại sao lại phải cần củi đun? Thật là rườm rà.”*

Y khẽ nhắm mắt lại, giao tiếp với hệ thống trong đầu:

*“Hệ thống, định nghĩa lại cho ta: Nước linh khí trong hai chiếc thùng này là ‘Nước tự sôi’. Chỉ cần ở trong phạm vi Vô Ưu Phong, nó sẽ luôn giữ ở nhiệt độ một trăm độ C, thích hợp nhất để pha trà.”*

[Ting! Tiêu hao 10 Điểm Định Nghĩa. Định nghĩa thành công! Thuộc tính mới của nước linh khí trong thùng gỗ nứt: [Nước Linh Khí Tự Sôi – Nhiệt độ cố định: 100 độ C. Công dụng: Pha trà tăng cường ngộ tính, gột rửa tạp chất trong đan điền].]

Ngay lập tức, hai chiếc thùng gỗ nứt đáy bỗng phát ra tiếng *sùng sục… sùng sục…*. Những bong bóng khí lớn bắt đầu nổi lên từ đáy thùng, hơi nước nghi ngút bốc lên, mang theo một mùi hương thanh khiết, ấm áp lan tỏa khắp sân nhà tranh.

Lâm Thư Dao đứng cạnh chứng kiến cảnh này, hai mắt sáng lên như sao sa:

“Nước… tự sôi không cần lửa?! Sư phụ quả nhiên đã đạt đến cảnh giới ‘Khẩu xuất cuồng ngôn, ngôn xuất pháp tùy’! Chỉ bằng một suy nghĩ đã có thể thay đổi thuộc tính vật lý của vật chất!”

Sở Tiêu thì hoàn toàn há hốc mồm. Hắn chưa từng thấy thứ nước nào không cần đun lửa mà vẫn có thể sôi sùng sục như vậy. Hắn vội vàng chạy vào trong nhà tranh, tìm ra một cái ấm trà đất nung cũ kỹ, múc một ấm nước sôi mang đến trước mặt Diệp Phi, cung kính dâng lên:

“Sư phụ, nước đã sôi rồi! Người dùng trà ạ!”

Diệp Phi lười biếng cầm lấy ấm trà, uống một ngụm lớn. Nước trà nóng hổi trôi xuống cổ họng, mang theo một luồng khí ấm áp, dễ chịu lan tỏa khắp tứ chi bách骸. Đan điền của y khẽ rung động, dòng linh lực vốn dĩ tĩnh lặng bỗng chốc tăng thêm một tia, khiến y suýt chút nữa thì sặc nước trà.

*“Mẹ kiếp! Cái nước này… sao lại có tác dụng tăng tu vi thế này? Ta chỉ định nghĩa nó là nước tự sôi thôi mà! Hệ thống, ngươi lại tự ý thêm bớt thuộc tính cho ta đúng không?”*

[Ting! Hệ thống định nghĩa khái niệm xin giải thích: Nước linh khí này vốn được chuyển hóa từ kiếm mang Nguyên Anh Cảnh của Thái Dương Thánh Địa, năng lượng bản nguyên cực kỳ nồng đậm. Sau khi được định nghĩa lại, nó tự động tích hợp với linh khí của Vô Ưu Phong, tạo thành ‘Trà Ngộ Đạo’ cấp thấp. Kí chủ uống vào, tu vi tự động tăng trưởng là điều hoàn toàn hợp lý.]

Diệp Phi đặt ấm trà xuống, mặt mũi tràn đầy vẻ đau khổ. Y nhìn Sở Tiêu, người vẫn đang đứng đực ra đó với vẻ mặt đầy mong đợi, bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng tuyệt vời để “hành hạ” gã nhị đồ đệ này, nhằm tiêu hao bớt năng lượng hỗn độn trong người hắn, không cho hắn đột phá quá nhanh nữa.

“Sở Tiêu à,” Diệp Phi khẽ hắng giọng, bày ra vẻ mặt nghiêm túc, thâm sâu khó lường. “Ngươi có biết tại sao nước này lại ngon như vậy không?”

Sở Tiêu lắc đầu lia lịa: “Đồ nhi ngu muội, xin sư phụ chỉ điểm!”

Diệp Phi phe phẩy quạt giấy, chỉ ngón tay về phía sau đỉnh Vô Ưu Phong, nơi có một dòng thác khổng lồ đổ xuống từ trên chín tầng mây, tạo thành một dải lụa trắng xóa gầm rú giữa những vách đá dựng đứng. Đó là “Thác Linh Lung”, một trong những kỳ quan nguy hiểm nhất của Vạn Pháp Khái Nguyên Giới, nơi áp lực nước có thể dễ dàng nghiền nát xương cốt của một tu sĩ Trúc Cơ Cảnh thông thường.

“Nước ngon là bởi vì nó được lấy từ nguồn gốc của sự sống,” Diệp Phi bắt đầu “vẽ bánh” với giọng điệu đầy tính thuyết phục của một vị sếp tổng kiếp trước. “Nhưng nước ở chân núi chỉ là nước đọng, mang theo bụi trần của thế gian. Muốn có được nước pha trà ngon nhất, muốn rèn luyện Hỗn Độn Thần Thể của ngươi đến mức viên mãn, ngươi phải đi lên đỉnh Thác Linh Lung kia mà lấy nước.”

Sở Tiêu nhìn dòng thác dựng đứng 90 độ, bọt nước bắn tung tóe trắng xóa, tiếng gầm rú của dòng nước đổ xuống như tiếng sấm nổ bên tai, không khỏi rùng mình một cái.

“Sư phụ… đỉnh thác kia cao vạn trượng, dòng nước siết như vậy… đồ nhi làm sao có thể leo lên được ạ?”

Diệp Phi khẽ mỉm cười, nụ cười từ ái nhưng đầy vẻ “bóc lột” của một kẻ lười biếng chuyên nghiệp:

“Ai bảo ngươi leo lên? Ta muốn ngươi… gánh hai chiếc thùng nứt này, đi ngược dòng thác mà lên.”

“Gánh nước ngược dòng thác?!”

Cả Sở Tiêu và Lâm Thư Dao đồng thời thốt lên kinh ngạc.

Đi ngược dòng thác đã là chuyện khó hơn lên trời, đằng này lại còn phải gánh hai chiếc thùng gỗ nứt đáy không được để rớt một giọt nước nào! Đây không phải là rèn luyện, đây rõ ràng là đi tìm cái chết!

Diệp Phi nhìn biểu cảm kinh hãi của hai đồ đệ, trong lòng thầm cười thầm: *“Hừ hừ, sợ rồi đúng không? Sợ thì tốt! Như vậy ngươi sẽ phải tốn cả năm trời để leo lên cái thác đó, không rảnh rỗi để ngộ đạo hay đột phá nữa! Ta có thể yên ổn nằm ngửa rồi!”*

Nhưng ngoài mặt, Diệp Phi vẫn giữ phong thái của một vị ẩn thế cao nhân, khẽ thở dài một tiếng đầy thất vọng:

“Sở Tiêu, ngươi có biết Hỗn Độn Thần Thể của ngươi mạnh nhất ở điểm nào không? Không phải là ở sức mạnh cơ bắp, mà là ở khả năng ‘vô hạn dung nạp’. Dòng thác kia chính là áp lực của quy tắc thế gian, hai chiếc thùng nứt kia chính là đạo tâm chưa hoàn chỉnh của ngươi. Nếu ngươi có thể gánh nước ngược dòng thác mà đạo tâm không vỡ, nước trong thùng không vơi, thì thiên hạ này… không có quy tắc nào có thể ràng buộc được ngươi nữa.”

Nói xong, Diệp Phi khẽ gõ ngón tay vào không trung, giao tiếp với hệ thống:

*“Hệ thống! Định nghĩa lại cho ta hành động này: ‘Hành động gánh nước ngược dòng thác Linh Lung của Sở Tiêu là quá trình mài giũa ý chí và rèn luyện thể chất tuyệt đối’. Trong quá trình này, áp lực của dòng thác sẽ biến thành búa rèn, cơ thể hắn là phôi thép, mỗi một bước đi ngược dòng thác sẽ giúp hắn củng cố Hỗn Độn Thần Thể một cách vững chắc nhất, nhưng tốc độ đột phá tu vi sẽ bị làm chậm đi gấp mười lần!”*

[Ting! Tiêu hao 100 Điểm Định Nghĩa. Định nghĩa thành công! Quy tắc mới đã được áp dụng cho dòng thác Linh Lung đối với Sở Tiêu.]

Sở Tiêu nghe những lời nói bâng quơ của Diệp Phi, lại nhìn thấy một tia sáng vàng nhạt từ ngón tay sư phụ bay vào dòng thác phía xa, bỗng nhiên cảm thấy một luồng khí thế hào hùng dâng trào trong lồng ngực.

Nỗi sợ hãi ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự giác ngộ sâu sắc.

*“Sư phụ nói đúng! Ta là Hỗn Độn Thần Thể, nếu cứ tu luyện theo cách thông thường thì làm sao có thể xứng đáng với sự kỳ vọng của sư phụ? Đi ngược dòng thác chính là đi ngược lại với số mệnh! Sư phụ đang dùng cả tính mạng của dòng thác để rèn luyện ta thành một thanh thần binh vô song!”*

“Sư phụ! Đồ nhi đã hiểu!” Sở Tiêu quỳ sụp xuống đất, dập đầu ba cái thật mạnh. “Đồ nhi tuyệt đối không làm sư phụ thất vọng! Cho dù có phải da nát xương tan, đồ nhi cũng phải gánh nước ngược dòng thác này!”

Nói xong, hắn đứng bật dậy, hai tay bốc hai chiếc thùng nứt, hiên ngang bước về phía Thác Linh Lung vạn trượng.

Lâm Thư Dao nhìn theo bóng lưng của nhị sư đệ, trong lòng dâng lên một sự kính phục tột cùng. Nàng quay sang nhìn Diệp Phi, người đã nhắm mắt lại tiếp tục ngủ trưa trên chiếc ghế trúc, thầm nghĩ trong lòng:

*“Sư phụ quả nhiên là dụng tâm lương khổ! Người biết nhị sư đệ mới thức tỉnh thần thể, nền móng chưa vững, nếu đột phá quá nhanh sẽ dẫn đến căn cơ bất ổn, tẩu hỏa nhập ma. Cho nên người mới cố tình dùng thử thách gánh nước ngược thác này để kìm hãm tốc độ đột phá của đệ ấy, bắt đệ ấy phải mài giũa căn cơ đến mức hoàn mỹ nhất! Phương pháp rèn luyện đệ tử thế này… cả Vạn Pháp Khái Nguyên Giới e rằng chỉ có một mình sư phụ nghĩ ra được!”*

Nàng khẽ cúi đầu chào Diệp Phi, rồi cũng lặng lẽ ôm hắc kiếm, đi theo sau Sở Tiêu để làm hộ pháp cho hắn.

Tại chân Thác Linh Lung.

Tiếng nước đổ ầm ầm như vạn mã phi bôn, bọt nước bắn tung tóe tạo thành một làn sương mù dày đặc, lành lạnh bao phủ khắp không gian. Mùi rêu phong ẩm ướt và đất bùn ngai ngái xộc thẳng vào mũi Sở Tiêu khi hắn bước đến gần vách đá dựng đứng.

Dòng nước đổ xuống từ độ cao vạn trượng mang theo một sức nặng khủng khiếp, mỗi một giọt nước bắn vào da thịt hắn đều đau rát như bị roi da quất trúng.

Sở Tiêu hít một hơi thật sâu, hai tay siết chặt quai của hai chiếc thùng gỗ nứt đáy. Hắn nhìn lên dòng thác thẳng đứng kia, trong lòng không hề có một tia thoái lui.

“Bắt đầu thôi!”

Hắn hét lớn một tiếng, vận chuyển Hỗn Độn Thần Thể, toàn thân tỏa ra một luồng kim quang nhàn nhạt. Hắn bước một bước đầu tiên, đặt chân lên dòng nước đang chảy xiết dưới chân thác.

*Ầm!*

Áp lực nước khổng lồ lập tức đè nặng lên vai hắn, khiến đầu gối hắn khẽ khuỵu xuống. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, quy tắc định nghĩa của Diệp Phi lập tức kích hoạt.

Áp lực của dòng thác không còn là lực lượng hủy diệt nữa, mà bỗng chốc biến thành một chiếc búa tạ khổng lồ, gõ mạnh vào từng thớ cơ, từng khúc xương của Sở Tiêu.

*Binh… binh… binh!*

Sở Tiêu cảm thấy cơ bắp của mình đang bị nghiền nát dưới áp lực nước, nhưng ngay sau đó, một luồng năng lượng hỗn độn ấm áp từ đan điền lại tuôn ra, nhanh chóng tái tạo lại tế bào, khiến cơ thể hắn trở nên dẻo dai và mạnh mẽ hơn trước gấp bội.

“Thật… thật sự có hiệu quả!” Sở Tiêu mừng rỡ khôn xiết. “Sư phụ không lừa ta! Đây thực sự là một phòng luyện thể hoàn mỹ nhất!”

Hắn bắt đầu bước bước thứ hai, rồi bước thứ ba, dần dần đi ngược lên phía trên dòng thác dựng đứng.

Hai chiếc thùng gỗ nứt đáy trong tay hắn lúc này giống như hai chiếc mỏ neo định vị, mỗi khi nước thác tràn vào, những vết nứt trên thùng lại phát ra một luồng lực lượng huyền bí, hấp thụ áp lực nước xung quanh, biến nó thành nước linh khí tinh thuần nhất, giữ chặt bên trong thùng mà không hề rò rỉ ra ngoài một giọt nào.

Lâm Thư Dao đứng dưới chân thác, nhìn bóng dáng Sở Tiêu đang chật vật nhưng kiên định bước từng bước đi ngược lên dòng thác vạn trượng, trong lòng không khỏi xúc động. Nàng có thể cảm nhận được, khí tức của Sở Tiêu đang dần dần thay đổi. Nó không còn bùng phát một cách hỗn loạn như lúc mới thức tỉnh thần thể nữa, mà đang trở nên trầm ổn, nội liễm, giống như một thanh kiếm báu đang được mài giũa trong lò lửa.

“Sư phụ… người thực sự là một vị đại trí giả vĩ đại nhất thế gian này…” Lâm Thư Dao lẩm nhẩm, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái hướng về phía đỉnh Vô Ưu Phong.

Trong khi đó, tại mái hiên nhà tranh dột nát.

Diệp Phi đang nằm ngủ ngon lành bỗng nhiên giật nảy mình một cái.

[Ting! Nhị đồ đệ Sở Tiêu đang tiến hành gánh nước ngược dòng thác Linh Lung, Hỗn Độn Thần Thể được mài giũa cực hạn, nền móng căn cơ tăng lên mười phần trăm! Kí chủ nhận được phản hồi tu vi: Tu vi Kim Đan Cảnh sơ kỳ tiến thêm một bước nhỏ, hướng tới trung kỳ!]

“Mẹ kiếp!”

Diệp Phi bật dậy khỏi ghế trúc, mặt mũi méo xệch như vừa ăn phải mướp đắng.

“Lại tăng tu vi nữa rồi?! Ta đã định nghĩa làm chậm tốc độ đột phá của hắn đi gấp mười lần rồi mà! Tại sao cái tên khờ này lại có thể mài giũa căn cơ nhanh đến mức này chứ?! Hắn là quái vật đầu thai đấy à?!”

Y nhìn về phía dòng thác Linh Lung xa xa, nơi có một bóng dáng nhỏ bé đang chậm rãi nhưng kiên định leo ngược lên giữa dòng nước trắng xóa.

Diệp Phi chỉ biết câm nín nghẹn ngào, ôm đầu nằm vật xuống ghế trúc một lần nữa.

“Thôi xong… cuộc sống hưu trí an nhàn của ta… thực sự là không cứu vãn nổi nữa rồi…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8