Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 8: Đi tìm nhị đồ đệ và cuộc gặp gỡ với gã khờ Sở Tiêu

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:08:44 | Lượt xem: 3

Sở Tiêu cảm thấy cuộc đời mình giống như một trò đùa của số phận, nhưng hắn không nản lòng. Với chiều cao gần hai mét, bờ vai rộng như phản thịt và những khối cơ bắp cuồn cuộn như những gợn sóng bằng đồng thau, hắn trông giống một pho tượng chiến thần hơn là một gã tiều phu nghèo khổ. Thế nhưng, lúc này, gã chiến thần ấy đang đứng ngẩn ngơ bên dòng suối nhỏ dưới chân núi Vô Ưu Phong, mặt mũi méo xệch nhìn hai chiếc thùng gỗ cũ kỹ trong tay.

“Sở đại ca, ngươi có chắc là cái thùng này gánh được nước không?”

Một tên đệ tử ngoại môn của Thiết Huyết Bang đứng trên bờ đá, tay cầm quạt, miệng ngậm cọng cỏ, vẻ mặt đầy giễu cợt. Gã tên là Lý Nhị, kẻ nổi tiếng chuyên đi bắt nạt những người phàm yếu thế ở vùng lân cận này.

Sở Tiêu gãi gãi cái đầu ngắn ngủn của mình, cười thật thà: “Lý tiên sư, ngài đã hứa rồi đó. Chỉ cần ta gánh đầy bể nước trên đài luyện công của Thiết Huyết Bang bằng hai chiếc thùng này, ngài sẽ ban cho ta một viên ‘Bồi Nguyên Đan’ để trị bệnh phong hàn cho mẫu thân.”

Lý Nhị cười hắc hắc, trong mắt lóe lên tia khinh bỉ tột cùng. Viên Bồi Nguyên Đan quái quỷ gì chứ? Đó chẳng qua là một viên đất sét trộn mật ong mà gã tiện tay vê lại lúc rảnh rỗi để trêu đùa gã khờ này. Còn hai chiếc thùng gỗ kia? Đáy thùng đã bị gã dùng kiếm khoét một lỗ to bằng ngón tay cái. Cho dù là đại năng Hóa Thần đến gánh, nước cũng sẽ rò rỉ sạch sẽ trước khi kịp bước lên bậc thang thứ ba.

Gã chỉ muốn hành hạ gã khờ này để tiêu khiển qua ngày mà thôi. Tu tiên giới tàn khốc, không có linh căn thì chỉ là rác rưởi dưới đáy xã hội, bị đùa giỡn đến chết cũng chẳng ai thèm quan tâm.

“Yên tâm, bản tiên sư nói lời giữ lời!” Lý Nhị vỗ vỗ ngực, giọng điệu đầy vẻ đạo mạo. “Gánh nước chính là một loại khảo nghiệm tâm tính. Nếu ngươi gánh đầy được, chứng tỏ ngươi có nghị lực phi thường, không chỉ có đan dược, biết đâu ta còn đặc cách thu nhận ngươi làm đệ tử ký danh!”

“Thật sao?!” Mắt Sở Tiêu sáng lên như hai chiếc đèn pha. Hắn không hề nghĩ ngợi nhiều, lập tức cúi người, hai tay siết chặt đòn gánh, múc đầy hai thùng nước suối mát lạnh.

*Rào rào…*

Nước suối vừa được nhấc lên khỏi mặt nước đã theo hai cái lỗ lớn ở đáy thùng tuôn ra như hai vòi rồng nhỏ. Sở Tiêu hốt hoảng, lập tức co chân chạy như điên hướng về phía bậc thang dẫn lên Thiết Huyết Bang. Hắn chạy nhanh đến mức gió rít gào bên tai, nhục thân mạnh mẽ của hắn đạp nứt cả những phiến đá ven đường. Thế nhưng, tốc độ của hắn làm sao nhanh bằng tốc độ rò rỉ của nước? Chưa kịp chạy được mười bước, hai chiếc thùng đã trống rỗng không còn một giọt.

Lý Nhị đứng một bên cười sằng sặc, cười đến mức suýt sặc nước bọt: “Ha ha ha! Sở Tiêu ơi là Sở Tiêu, ngươi chạy nhanh nữa lên! Nước sắp hết rồi kìa! Ôi chu cha, đúng là gã ngốc!”

Sở Tiêu nhìn cái thùng rỗng tuếch, ngồi sụp xuống đất, hốc mắt đỏ hoe. Hắn không sợ mệt, không sợ đau, nhưng hắn sợ mẫu thân ở nhà không đợi được nữa. Hắn ôm đầu, lẩm bẩm: “Tại sao lại như vậy… Tại sao nước lại chảy ra hết… Ta đã chạy rất nhanh rồi mà…”

***

Cùng lúc đó, trên đỉnh Vô Ưu Phong.

Trong khi dưới chân núi đang diễn ra một màn kịch “bắt nạt kẻ khờ” đầy bi kịch, thì trên đỉnh núi Vô Ưu Phong, Diệp Phi đang trải qua một loại khủng hoảng tinh thần hoàn toàn khác.

Y đang nằm ngửa trên chiếc ghế trúc quen thuộc, nhưng tư thế nằm ngửa hôm nay không còn vẻ tiêu sái, nhàn nhã thường ngày nữa. Y đang run chân. Đúng vậy, “Chiến thần trì hoãn” Diệp Phi đang run chân một cách rất nhịp nhàng theo tần số tiếng nổ ngoài ranh giới sơn môn.

“Đệ tử thứ ba? Thái Dương Thần Tinh? Truy sát?” Diệp Phi lẩm bẩm, mặt mũi méo xệch như vừa nuốt phải một quả mướp đắng ngâm dấm chua. “Cái tên Cổ Hà này đúng là khắc tinh của ta mà! Ta bảo hắn đi tìm đồ đệ, hắn lại dắt về một cái tổ ong bầu! Lại còn là loại ong bầu đột biến gene mang theo tên lửa hành trình nữa chứ!”

Bên cạnh y, Lâm Thư Dao đã rút thanh hắc kiếm rỉ sét ra khỏi vỏ. Ánh mắt nàng lạnh lùng như băng vạn năm, kiếm ý trên người dao động dữ dội, khiến không khí xung quanh lạnh xuống mấy độ.

“Sư phụ!” Lâm Thư Dao tiến lên một bước, quỳ một chân xuống đất, giọng nói đầy sát khí. “Bọn chuột nhắt của Thái Dương Thánh Địa thật to gan lớn mật! Dám đến tận sơn môn của ta gào thét, làm phiền giấc ngủ trưa của người! Đệ tử xin đi xuống núi, dùng một kiếm chém bay đầu tên cầm đầu, gột rửa sự sỉ nhục này cho Vô Ưu Phong!”

Cổ Hà cũng run rẩy quỳ bên cạnh, nhưng trên mặt lão lại là một sự phấn khích cuồng nhiệt của một kẻ vừa tìm được “chỗ dựa vững chắc”. Lão vuốt râu, lớn tiếng phụ họa: “Đúng vậy, Diệp tiền bối! Bọn Thái Dương Thánh Địa kiêu ngạo đã lâu, không biết trời cao đất dày là gì. Lần này chúng dám mạo phạm thần uy của tiền bối, chính là tự tìm đường chết! Xin tiền bối hãy xuất thủ, định nghĩa lại cái gọi là ‘Thánh Địa’ thành ‘Bãi rác’ đi ạ!”

Diệp Phi trợn trắng mắt, suýt chút nữa thì phun ngụm trà vừa ngậm trong miệng vào mặt Cổ Hà.

*Định nghĩa lại Thánh Địa thành bãi rác?! Lão già này nghĩ ta là Sáng Thế Thần chắc?!*

Mặc dù hệ thống của y có năng lực “Định nghĩa lại khái niệm”, nhưng mỗi lần định nghĩa đều cần tiêu tốn Điểm Định Nghĩa. Để biến một Thánh Địa truyền thừa mười vạn năm, có vô số đại năng Hóa Thần, Chấp Pháp Cảnh trấn giữ thành “bãi rác”, ước chừng số điểm cần dùng có thể xếp vòng quanh Vạn Pháp Khái Nguyên Giới ba vòng! Mà hiện tại, số dư tài khoản của y chỉ vỏn vẹn có 500 điểm!

Hơn nữa, y chỉ là một tên Kim Đan Cảnh sơ kỳ “hữu danh vô thực” do đồ đệ phản hồi tu vi mà thôi! Gặp phải cường giả Hóa Thần thật sự của Thái Dương Thánh Địa, người ta chỉ cần thổi một hơi là y bay màu rồi!

[Ting! Cảnh báo: Lực lượng truy sát của Thái Dương Thánh Địa bao gồm một vị trưởng lão Hóa Thần Cảnh trung kỳ và ba vị hộ pháp Nguyên Anh Cảnh. Dự kiến sau 10 phút nữa sẽ phá vỡ trận pháp phòng ngự ngoại vi của Vô Ưu Phong!]

[Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp ‘Sinh tử tồn vong’ đang đếm ngược: 02:59:59. Gợi ý từ hệ thống: Ký chủ nên chủ động xuất kích, tìm kiếm nhân tố biến số để phá cục!]

Diệp Phi nghiến răng, nhảy dựng lên khỏi chiếc ghế trúc. Y không thể ngồi chờ chết được. Nằm ngửa là phong cách sống, nhưng nằm ngửa không có nghĩa là nằm chờ quan tài khiêng đi!

“Thư Dao, Cổ Hà, hai người các ngươi ở lại đây canh giữ trận nhãn!” Diệp Phi bày ra vẻ mặt nghiêm túc, thâm trầm, giọng nói trầm thấp mang theo một tia “uy nghiêm của cường giả ẩn thế”. “Đối phương chỉ là lũ tôm tép, không đáng để ta phải dùng đến toàn lực. Ta cảm nhận được dưới chân núi có một nhân quả cần phải đi giải quyết trước. Ta đi một lát sẽ quay lại.”

Lâm Thư Dao nghe xong, đôi mắt đẹp lập tức lấp lánh ánh sáng sùng bái: “Sư phụ thật là thâm sâu khó lường! Người muốn dùng nhân quả để hóa giải kiếp nạn này sao? Đệ tử tuân mệnh!”

Cổ Hà cũng dập đầu lia lịa: “Tiền bối đi thong thả! Vãn bối nhất định sẽ bảo vệ tốt đỉnh núi!”

Diệp Phi không thèm giải thích thêm, sợ nói nữa sẽ bị lộ tẩy. Y quay người chạy nhanh vào trong phòng tranh, khóa chặt cửa lại.

Thực chất, y đang gọi hệ thống: “Hệ thống! Mau định nghĩa lại quãng đường từ phòng của ta xuống chân núi phía sau! Ta muốn chuồn êm, tránh xa cái đám Thái Dương Thánh Địa đang chặn cửa kia!”

[Ting! Nhận được yêu cầu. Định nghĩa đối tượng: Quãng đường mười dặm xuống núi.]

[Nội dung định nghĩa mới: ‘Một cái cầu trượt siêu tốc khép kín, chỉ có một chiều đi xuống, tốc độ cực nhanh và không ma sát’.]

[Ting! Tiêu hao 50 Điểm Định Nghĩa. Khởi động định nghĩa thành công!]

Ngay lập tức, một đường hầm không gian vô hình dạng ống tròn, nhẵn nhụi như pha lê xuất hiện ngay dưới chân Diệp Phi. Y chưa kịp chuẩn bị tâm lý, mông đã chạm vào mặt trượt mềm mại.

*Vèo!*

“Á á á…!”

Tiếng hét thảm thiết của Diệp Phi bị bóp nghẹt trong đường hầm không gian. Y trượt đi với tốc độ ánh sáng, mái tóc buộc hờ bị gió thổi bay lộn xộn, chiếc quạt giấy kẹp dưới nách suýt chút nữa thì bay mất. Đây không phải là cầu trượt bình thường, đây là tàu lượn siêu tốc phiên bản tu tiên giới!

***

Dưới chân núi, khu vực rừng trúc rậm rạp.

Cùng lúc Diệp Phi đang “trượt” xuống núi, thiếu niên Diệp Hạo đang ôm ngực, lảo đảo chạy trốn giữa những bụi trúc hoang.

Toàn thân hắn đầy máu, y phục rách nát, đan điền vốn dĩ đã bị phế tích nay lại càng thêm khô héo. Thế nhưng, trong lồng ngực hắn, một vệt sáng màu vàng kim rực rỡ như mặt trời nhỏ đang không ngừng tỏa ra hơi ấm, bảo vệ một tia tâm mạch cuối cùng của hắn. Đó chính là Thái Dương Thần Tinh – chí bảo truyền thuyết của Thái Dương Thánh Địa.

“Nghịch súc! Ngươi chạy không thoát đâu!”

Một tiếng quát lạnh lùng như sấm nổ vang lên. Ba luồng ánh sáng đỏ rực từ trên trời giáng xuống, chặn đứng ba phía đông, tây, nam của Diệp Hạo. Ba vị hộ pháp của Thái Dương Thánh Địa, toàn thân mặc giáp đỏ, sát khí đằng đằng, ánh mắt nhìn Diệp Hạo như nhìn một con kiến hôi.

“Giao ra Thái Dương Thần Tinh, chúng ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!” Tên hộ pháp cầm đầu cười lạnh, thanh trường kiếm trên tay hắn đã ngưng tụ kiếm khí nóng bỏng, sẵn sàng chém xuống.

Diệp Hạo phun ra một ngụm máu đen, gượng cười quật cường, ánh mắt tràn đầy hận ý: “Thái Dương Thánh Địa các ngươi… ỷ thế hiếp người! Hủy hôn ước của ta, phế đi tu vi của ta, giờ lại vu khống ta trộm bảo vật! Món nợ này, Diệp Hạo ta nếu hôm nay không chết, ngày sau nhất định sẽ bắt các ngươi phải trả bằng máu!”

“Hừ, mạnh miệng! Chết đi!” Tên hộ pháp không thèm nói nhảm, vung kiếm chém ra một đường kiếm mang rực lửa, hóa thành một con hỏa long dài mười trượng, gầm rú lao thẳng về phía Diệp Hạo.

Cách đó không xa, bên bờ suối.

Sở Tiêu vẫn đang ngồi khóc ròng bên hai chiếc thùng nứt. Đột nhiên, hắn cảm nhận được một luồng nhiệt lượng khủng khiếp ập đến, kèm theo tiếng gầm rú của hỏa long. Hắn ngơ ngác ngẩng đầu lên, thấy một thiếu niên đầy máu sắp bị ngọn lửa nuốt chửng.

Bản tính thật thà, lương thiện của Sở Tiêu lập tức trỗi dậy. Hắn không hề nghĩ đến việc mình chỉ là một phàm nhân không có tu vi, cũng không nghĩ đến việc ngọn lửa kia có thể thiêu rụi hắn thành tro bụi trong một nốt nhạc. Hắn chỉ biết rằng, có người đang gặp nguy hiểm, và hắn phải cứu người!

“Dừng tay!”

Sở Tiêu rống lên một tiếng, thân hình to lớn như gấu xám của hắn đột ngột lao ra. Hắn dùng hai tay nhấc bổng hai chiếc thùng gỗ nứt đáy lên, định dùng nước trong thùng để dập lửa. Nhưng khốn nỗi, trong thùng làm gì có giọt nước nào!

Lý Nhị đứng trên bờ đá nhìn thấy cảnh này, ôm bụng cười ngặt nghẽo: “Ha ha ha! Tên ngốc này điên rồi! Hắn muốn dùng cái thùng rỗng để đấu với hỏa long của tiên sư sao? Đúng là tự sát kiểu mới!”

Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy…

*Bùm!*

Một tiếng động kỳ quái vang lên từ bụi tre phía sau Sở Tiêu. Giống như có một vật thể bay không xác định vừa đâm sầm vào vách đá với tốc độ bàn thờ.

“Oái! Cái mông của ta!”

Diệp Phi lồm cồm bò dậy từ trong đống lá tre rụng, đầu tóc bù xù, tay chân bủn rủn sau chuyến hành trình “cầu trượt không gian” đầy bão táp. Y vừa định định thần lại xem mình đang ở đâu, thì đập vào mắt y là một cảnh tượng vô cùng hỗn loạn: một gã khổng lồ cơ bắp cuồn cuộn đang cầm hai cái thùng nứt chặn trước mặt một thiếu niên đầy máu, đối diện là một con hỏa long khổng lồ đang lao tới với sức nóng có thể làm tan chảy sắt thép.

“Cái tình huống quái quỷ gì thế này?!” Diệp Phi suýt chút nữa thì đứng tim. Y vừa mới trượt xuống núi để lánh nạn, sao lại đâm đầu thẳng vào chiến trường chính thế này?!

[Ting! Phát hiện đối tượng có thể định nghĩa: Sở Tiêu (Đặc tính ẩn: Hỗn Độn Thần Thể chưa thức tỉnh). Lý Nhị (Kẻ lừa đảo). Ba hộ pháp Thái Dương Thánh Địa.]

[Ting! Phát hiện nguy hiểm cấp độ 4: Hỏa long kiếm khí của Nguyên Anh Cảnh hộ pháp sắp đánh trúng mục tiêu. Đề nghị ký chủ hành động ngay lập tức!]

Diệp Phi nhìn Sở Tiêu. Nhìn những khối cơ bắp cuồn cuộn kia, nhìn gương mặt thật thà đến mức có chút ngốc nghếch kia, và đặc biệt là hai chiếc thùng gỗ nứt đáy trong tay hắn.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đầu óc của “kẻ lười biếng vĩ đại” nảy ra một ý tưởng táo bạo. Y cần một đệ tử gánh vác việc nặng. Y cần một kẻ chịu đòn thay cho y. Tên to xác này, chẳng phải là ứng cử viên hoàn hảo nhất sao?!

Nhưng làm sao để một gã phàm nhân cơ bắp có thể đỡ được đòn tấn công của Nguyên Anh Cảnh?

Đơn giản thôi. Định nghĩa lại!

“Hệ thống!” Diệp Phi hét lên trong lòng, ánh mắt chợt lóe lên một tia sáng quỷ dị. “Định nghĩa lại hai chiếc thùng gỗ nứt đáy của tên to xác kia cho ta!”

[Ting! Xin mời ký chủ đưa ra nội dung định nghĩa mới!]

Diệp Phi nhếch môi cười, một nụ cười mang đậm phong cách của một vị sếp chuyên “vẽ bánh vẽ” cho nhân viên:

“Ta định nghĩa: ‘Hai chiếc thùng nứt kia không phải là thùng gỗ thông thường, mà là Vạn Vật Linh Lung Bảo Hạp. Cái lỗ nứt ở đáy thùng không phải là lỗ hổng, mà là Trận Nhãn Hút Hồn của Hỗn Độn Trầm Tích, có khả năng hấp thụ và đồng hóa mọi nguồn năng lượng, linh lực, pháp thuật trên thế gian này thành nước linh khí nguyên chất!’.”

Hệ thống im lặng một giây, dường như cũng bị độ “trơ trẽn” và trí tưởng tượng phong phú của Diệp Phi làm cho đứng hình.

[Ting! Định nghĩa mang tính lách luật cực cao, thay đổi hoàn toàn thuộc tính vật lý của vật thể. Tiêu hao 250 Điểm Định Nghĩa! Khởi động định nghĩa thành công!]

Ngay lập tức, hai chiếc thùng gỗ nứt cũ kỹ trong tay Sở Tiêu bỗng chốc tỏa ra một luồng hắc quang nhàn nhạt. Những thớ gỗ mục nát dường như được gia cố bởi một loại quy tắc vô hình, trở nên sâu thẳm như hai cái hố đen vũ trụ. Hai cái lỗ nứt ở đáy thùng không còn chảy nước nữa, mà bắt đầu phát ra tiếng hút rít gào rú gầm của gió lốc.

Sở Tiêu lúc này đang nhắm chặt mắt, chuẩn bị tinh thần bị thiêu rụi. Hắn hét lớn: “Ta không sợ ngươi đâu!” rồi vung hai chiếc thùng nứt ra phía trước để đỡ con hỏa long.

*Vù… vù… vù!*

Một cảnh tượng khiến tất cả mọi người có mặt tại hiện trường phải trợn mắt ngoác mồm xuất hiện.

Con hỏa long dài mười trượng, mang theo sức mạnh có thể san bằng cả một tòa thành trì của Nguyên Anh Cảnh hộ pháp, ngay khi vừa chạm vào miệng hai chiếc thùng gỗ nứt… bỗng nhiên bị bóp méo, co rút lại thành một luồng ánh sáng đỏ rực, rồi bị hút tọt vào trong cái lỗ nứt ở đáy thùng một cách vô cùng mượt mà!

Không hề có tiếng nổ lớn nào xảy ra. Không hề có một tia lửa nào rò rỉ ra ngoài. Mọi thứ diễn ra êm đềm như thể một ngụm nước ấm được rót vào chiếc ly thủy tinh.

Chỉ trong vòng một cái chớp mắt, con hỏa long khổng lồ đã biến mất tăm hơi. Thay vào đó, từ đáy hai chiếc thùng nứt, một dòng nước mát lạnh, lấp lánh ánh sáng ngũ sắc bỗng chốc trào ra, lấp đầy một nửa chiếc thùng. Đó chính là linh khí hóa dịch nguyên chất nhất!

“Cái… cái gì?!” Tên hộ pháp ra tay của Thái Dương Thánh Địa trố mắt nhìn, thanh trường kiếm trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Hắn dụi dụi mắt, không tin vào những gì mình vừa chứng kiến. “Chiêu ‘Thần Hỏa Diệt Thế’ của ta… bị hai cái thùng gỗ nứt của một tên phàm nhân hút mất rồi sao?! Đây là loại yêu pháp gì?!”

Hai vị hộ pháp còn lại cũng kinh hãi tột độ, lập tức lùi lại một bước, đề phòng nhìn Sở Tiêu.

Lý Nhị thì đã ngã nhào từ trên bờ đá xuống đất, mông chạm đất đau điếng nhưng gã không hề nhận ra. Gã há hốc mồm, nước bọt chảy ròng ròng: “Cái… cái thùng nứt đó… gánh được lửa sao?! Lửa lại còn biến thành nước linh khí nữa?!”

Sở Tiêu mở mắt ra, nhìn vào trong thùng. Thấy nước linh khí ngũ sắc sóng sánh, hắn không hề hiểu chuyện gì vừa xảy ra, chỉ cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh. Hắn gãi đầu, cười hì hì: “Ơ… có nước thật này! Lý tiên sư, ngài nhìn xem, ta gánh được nước rồi! Lại còn là nước rất đẹp nữa!”

Diệp Phi đứng trong bụi tre, khẽ gật đầu hài lòng.

“Tốt lắm, kế hoạch bước đầu thành công.” Diệp Phi thầm nghĩ. Y chỉnh lại đạo bào, vuốt lại mái tóc cho thật ngay ngắn, rồi cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, thong thả bước ra khỏi bụi tre.

“Khụ khụ…”

Tiếng ho nhẹ của Diệp Phi lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Y bước đi nhẹ nhàng, chân đi guốc mộc thanh thoát, trên mặt mang theo một nụ cười thanh tao, thoát tục như một vị tiên nhân hạ phàm. Mỗi bước đi của y dường như đều hòa nhịp với hơi thở của đất trời (thực chất là do y đang lười dùng lực, để hệ thống tự động điều chỉnh tư thế đi lại cho đỡ mỏi chân).

“Ai?!” Ba vị hộ pháp Thái Dương Thánh Địa lập tức chĩa kiếm về phía Diệp Phi, giọng nói đầy cảnh giác.

Diệp Phi không thèm nhìn bọn họ, ánh mắt y chỉ dừng lại trên người Sở Tiêu. Y bước đến trước mặt gã khờ cơ bắp, khẽ thở dài một tiếng, giọng nói mang theo sự thương cảm sâu sắc:

“Trần thế mê muội, mắt trần thịt đầu làm sao thấy được chân lý. Đứa trẻ tội nghiệp, ngươi có biết mình đang gánh vác cái gì trên vai không?”

Sở Tiêu ngơ ngác nhìn Diệp Phi. Hắn cảm nhận được từ người thanh niên mặc đạo bào màu xanh nhạt này một luồng khí tức vô cùng ấm áp, bao dung, khiến hắn tự dưng muốn quỳ xuống bái lạy. Hắn thật thà đáp: “Bẩm tiên sinh, ta… ta đang gánh nước để đổi đan dược cứu mẫu thân.”

Diệp Phi khẽ lắc đầu, nụ cười càng thêm phần huyền bí: “Gánh nước? Sai rồi, hoàn toàn sai rồi.”

Y chỉ tay vào hai chiếc thùng nứt, giọng nói bỗng chốc trở nên vang dội, truyền thấu vào linh hồn của Sở Tiêu:

“Ngươi không phải đang gánh nước. Ngươi đang gánh vác sức nặng của một phương thế giới! Cái lỗ nứt kia không phải là khuyết điểm, mà là sự bao dung của Thiên Đạo, chấp nhận vạn vật chảy trôi để gột rửa bụi trần. Hai vai của ngươi, gánh không phải là gỗ đá, mà là sinh mệnh và vận mệnh của chúng sinh!”

*Oành!*

Lời nói của Diệp Phi vừa dứt, một luồng sấm sét vô hình bỗng chốc nổ vang trong đầu Sở Tiêu.

[Ting! Ký chủ kích hoạt thành công chế độ ‘Gaslight đỉnh cao’ (Não bổ hóa quy tắc). Sở Tiêu bắt đầu tự động ngộ đạo!]

[Ting! Phát hiện thể chất của Sở Tiêu ‘Hỗn Độn Thần Thể’ đang điên cuồng thức tỉnh!]

Sở Tiêu đứng ngây người tại chỗ. Những lời của Diệp Phi như một chiếc chìa khóa vạn năng, mở toang cánh cửa xích sắt đang khóa chặt tiềm năng trong cơ thể hắn bấy lâu nay.

*Gánh vác sức nặng của một phương thế giới…*

*Bao dung của Thiên Đạo…*

*Gánh vác vận mệnh của chúng sinh…*

“Ta… ta đang gánh vác thế giới sao?” Sở Tiêu lẩm bẩm.

Bỗng nhiên, toàn thân hắn tỏa ra một luồng kim quang nhạt nhưng vô cùng thuần khiết. Những khối cơ bắp của hắn bỗng chốc trở nên săn chắc hơn, trên da xuất hiện những đường vân cổ xưa, thần bí, mang theo hơi thở của Hỗn Độn sơ khai. Tu vi của hắn, từ một phàm nhân không có linh căn, bỗng chốc nhảy vọt:

Luyện Khí Cảnh sơ kỳ…

Luyện Khí Cảnh viên mãn…

Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ!

Chỉ trong vòng vài nhịp thở, hắn đã vượt qua ranh giới phàm nhân, bước vào Trúc Cơ Cảnh, nhục thân mạnh mẽ đến mức chỉ cần đứng yên một chỗ cũng khiến không gian xung quanh khẽ run rẩy.

Ba vị hộ pháp Thái Dương Thánh Địa nhìn thấy cảnh này thì hoàn toàn hóa đá.

“Đột… đột phá rồi?! Từ một phàm nhân trực tiếp đột phá lên Trúc Cơ Cảnh?! Đây là cái quái thai gì thế này?!”

“Tên thanh niên kia là ai? Chỉ bằng vài câu nói bâng quơ đã giúp một gã phàm nhân ngộ đạo lập tức sao?!”

Lý Nhị thì đã sợ đến mức tè ra quần, lết lùi lại phía sau, miệng lẩm bẩm: “Yêu pháp… đây chắc chắn là yêu pháp…”

Diệp Phi trong lòng cũng đang gào thét: “Mẹ kiếp! Lại đột phá nữa rồi! Cái đám đệ tử này làm bằng gì thế không biết?! Cứ nghe ta chém gió vài câu là lại thăng cấp vù vù! Cứ thế này thì phản hồi tu vi sẽ đẩy ta lên Nguyên Anh Cảnh mất! Ta không muốn đột phá đâu, tu vi càng cao càng mệt mỏi mà!”

Nhưng ngoài mặt, Diệp Phi vẫn phải giữ vững phong thái của một bậc chí tôn. Y khẽ vuốt cằm, nhìn ba vị hộ pháp Thái Dương Thánh Địa, giọng điệu đầy vẻ lười nhác:

“Các ngươi… muốn động vào đồ đệ của ta sao?”

“Đồ đệ?!” Tên hộ pháp cầm đầu biến sắc. Hắn nhìn phong thái xuất trần của Diệp Phi, lại nhìn Sở Tiêu vừa thức tỉnh thần thể đáng sợ, trong lòng bỗng chốc dâng lên một nỗi sợ hãi vô hình. Nhưng nghĩ đến mệnh lệnh của Thánh Địa và chí bảo Thái Dương Thần Tinh, hắn vẫn lấy hết can đảm, hét lớn:

“Bất kể ngươi là ai! Hôm nay Thái Dương Thánh Địa ta làm việc, kẻ nào cản đường đều phải chết! Lên cho ta! Giết chết bọn chúng!”

Ba vị hộ pháp đồng loạt ra tay. Ba luồng kiếm mang Nguyên Anh Cảnh rực lửa, mang theo sức mạnh có thể san bằng cả một tòa thành trì, điên cuồng lao về phía Diệp Phi và Sở Tiêu.

Diệp Phi nhìn đòn tấn công đang lao tới, ngáp dài một cái. Y khẽ vỗ vai Sở Tiêu, nói nhẹ nhàng:

“Đồ nhi, khảo nghiệm đầu tiên của sư phụ dành cho ngươi. Dùng hai chiếc thùng của ngươi, gánh hết đống lửa này đi. Nhớ kỹ, không được để rớt một giọt ra ngoài, nếu không… phạt ngươi quét nhà một tháng.”

Sở Tiêu lúc này đã hoàn toàn sùng bái Diệp Phi như thần linh. Nghe lời sư phụ dặn, hắn lập tức nghiêm túc gật đầu: “Sư phụ yên tâm! Đồ nhi tuyệt đối không để rớt một giọt lửa nào!”

Hắn bước lên một bước, hai chân đứng tấn vững chãi như bàn thạch, hai tay nâng hai chiếc thùng nứt lên, nhắm thẳng về phía ba luồng kiếm mang khổng lồ đang lao tới.

*Vù… vù… vù!*

Hai cái lỗ nứt ở đáy thùng một lần nữa phát huy thần uy của “Vạn Vật Linh Lung Bảo Hạp”. Một sức hút khủng khiếp, mang theo quy tắc định nghĩa tuyệt đối của Diệp Phi, lập tức khóa chặt ba luồng kiếm mang Nguyên Anh Cảnh.

Ba luồng hỏa diễm khổng lồ chưa kịp bùng phát sức mạnh đã bị hút thành ba đường chỉ đỏ, chui tọt vào trong hai chiếc thùng nứt.

*Rào rào…*

Nước linh khí trong thùng dâng cao lên cuồn cuộn, tỏa ra linh quang rực rỡ.

“Cái… cái gì?!”

Ba vị hộ pháp Thái Dương Thánh Địa lúc này hoàn toàn tuyệt vọng. Đòn tấn công mạnh nhất của ba vị tu sĩ Nguyên Anh Cảnh kết hợp lại, vậy mà lại bị một gã Trúc Cơ Cảnh dùng hai cái thùng gỗ nứt gánh đi một cách nhẹ nhàng như gánh nước giếng!

Tam quan của bọn họ trong khoảnh khắc này đã hoàn toàn vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Quy tắc tu tiên truyền thống đâu rồi?! Sức mạnh Nguyên Anh Cảnh đâu rồi?! Tại sao lại có thứ quy tắc vô lý, phản thiên đạo đến mức này tồn tại trên đời chứ?!

Diệp Phi phe phẩy quạt giấy, cười nhạt nhìn ba kẻ đang đứng đực ra như ba bức tượng đất:

“Các ngươi chơi đủ chưa? Nếu đủ rồi thì… cút về bảo tên Thánh Chủ của các ngươi đến đây dọn dẹp bãi rác này đi.”

Nói xong, Diệp Phi quay sang nhìn Diệp Hạo đang nằm trọng thương dưới đất, rồi lại nhìn Sở Tiêu đang hớn hở bưng hai thùng nước linh khí. Cuộc chiến này, có vẻ như chỉ mới là màn khởi đầu cho những rắc rối lớn hơn. Nhưng ít nhất, hôm nay y đã tìm được một cái “khiên thịt” vô cùng chất lượng rồi.

“Sư phụ!” Sở Tiêu bưng hai thùng nước linh khí chạy đến, mặt mũi hớn hở. “Nước đầy rồi! Ta có thể cứu mẫu thân được rồi đúng không sư phụ?”

Diệp Phi nhìn gã khờ thật thà này, trong lòng khẽ thở dài, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự ấm áp. Y vỗ vai hắn, cười nói: “Đúng vậy, từ nay về sau, có sư phụ ở đây, không ai có thể bắt nạt ngươi nữa.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8