Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 7: Sự hiểu lầm vĩ đại của Cổ Hà
Ở kiếp trước, khi còn là một nhân viên văn phòng gương mẫu dưới trướng một tập đoàn đa quốc gia, Diệp Phi đã từng trải qua vô số cuộc họp chiến lược đầy tính “vẽ bánh” của vị sếp hói đầu. Gã sếp ấy luôn vỗ vai y bằng bàn tay múp míp đầy mồ hôi, nở nụ cười từ ái của một kẻ bóc lột chuyên nghiệp và nói: “Tiểu Phi à, việc tôi giao cho cậu dọn dẹp đống dữ liệu rác từ mười năm trước không phải là đày đọa cậu, mà là đang tôi luyện ý chí của cậu! Mỗi một dòng code rác cậu xóa đi là một lần cậu thanh lọc tư duy, tiến gần hơn đến vị trí quản lý cốt lõi của tập đoàn!”
Lúc đó, Diệp Phi chỉ muốn lấy cái bàn phím cơ đập thẳng vào cái đầu hói bóng lưỡng của gã. Ai mà ngờ được, phong thủy luân chuyển, thế sự vô thường, kiếp này xuyên không đến Vạn Pháp Khái Nguyên Giới, y lại vô tình trở thành kẻ đứng ở đỉnh cao của nghệ thuật “vẽ bánh”.
Mà điều khiến Diệp Phi đau đớn nhất chính là: Gã sếp kiếp trước vẽ bánh bằng mồm để quỵt tiền tăng ca của nhân viên, còn y kiếp này chỉ tùy tiện thốt ra vài lời lười biếng để đuổi người cho rảnh nợ, thế quái nào cái đám tu tiên giả bản địa nhẹ dạ cả tin kia lại thật sự đột phá, thậm chí còn tự giác nâng cấp “bánh vẽ” lên tầm mức đại đạo vũ trụ!
Đặc biệt là lão già Cổ Hà kia.
Lúc này, trên bầu trời cách Vô Ưu Phong khoảng năm mươi dặm, một luồng ánh sáng màu thanh lam xé rách mây mù, lao đi với tốc độ kinh hoàng. Đó chính là Cổ Hà, Thái Thượng Trưởng Lão của Cửu Huyền Tông.
Khuôn mặt già nua vốn dĩ luôn nhăn nheo như vỏ quýt khô của lão, giờ đây lại hồng hào, căng bóng như vừa được tiêm collagen liều cao. Ánh mắt lão sáng quắc, mỗi bước đi trên hư không đều để lại một đóa hoa sen bằng linh lực màu xanh nhạt. Lão đã đột phá! Nguyên Anh Cảnh viên mãn! Chỉ còn cách Hóa Thần Cảnh huyền thoại đúng một tờ giấy mỏng!
Trong đầu Cổ Hà lúc này, những lời nói bâng quơ của Diệp Phi trước khi ngủ trưa đang không ngừng tua đi tua lại với hiệu ứng âm thanh vòm nổi nổi lập lòe ánh kim quang.
“Tiền bối bảo ta ‘biến đi để ngài ngủ’…” Cổ Hà lẩm bẩm, hai hàng nước mắt nóng hổi lại có xu hướng muốn trào ra vì xúc động, “Nhưng thực chất, đó là ngài ấy đang dùng nghịch lý ngôn từ để cảnh tỉnh ta! Ngủ… chính là trạng thái vô vi nhất, là lúc thần hồn hòa nhập vào hỗn độn. Tiền bối đang dùng chính giấc ngủ của mình để gánh vác nhân quả bạo tàn của thiên địa, diễn hóa luân hồi trong mộng cảnh! Còn ta, một kẻ ngu muội suốt ngày chỉ biết bế quan gượng ép, chẳng phải là đang đi ngược lại với tự nhiên sao?”
Lão càng nghĩ càng thấy da đầu tê dại, càng nghĩ càng thấy sự vĩ đại của Diệp Phi đã vượt qua mọi giới hạn của ngôn ngữ nhân loại.
“Một vị đại năng khủng bố như vậy, ẩn cư tại ngọn núi hoang tàn này, dùng những phương pháp kỳ quặc nhất để rèn luyện đệ tử…” Cổ Hà nắm chặt nắm tay, ánh mắt đầy vẻ kiên định, “Đại đồ đệ Lâm Thư Dao dùng thanh sắt rỉ quét mạng nhện mà ngộ ra Vô Tình Kiếm Đạo. Nhị đồ đệ Sở Tiêu gánh nước bằng thùng nứt đáy ngược dòng thác mà luyện thành Hỗn Độn Thần Thể. Ngay cả tên tiểu tử quét rác Trần Huyền kia, mỗi nhát chổi cũng mang theo phật quang gột rửa trần ai! Đây… đây không phải là một tông môn bình thường, đây là một thánh địa tạo thần!”
Cổ Hà tự thấy mình đã nhìn thấu toàn bộ đại mưu đồ của Diệp Phi. Vị ẩn thế chí tôn này chắc chắn đang chơi một ván cờ cực lớn với Thiên Đạo cũ. Và lão, Cổ Hà, rất vinh dự khi được trở thành một quân cờ nhỏ bé nhưng trung thành dưới tay ngài!
Vừa về đến Cửu Huyền Tông, Cổ Hà không thèm hạ cánh xuống quảng trường như thường lệ mà trực tiếp dùng độn quang mạnh mẽ nhất xông thẳng vào đại điện nghị sự, nơi Chưởng môn Vân Trung Tử cùng các trưởng lão đang đau đầu thảo luận về việc phân chia linh thạch khai thác quý tới.
*Uỳnh!*
Cánh cửa đại điện bằng gỗ lim ngàn năm bị luồng khí thế Nguyên Anh viên mãn của Cổ Hà thổi bay ra hai bên, va đập vào tường phát ra tiếng động lớn.
Vân Trung Tử giật nảy mình, suýt nữa thì đánh rơi chén trà linh chi trên tay. Lão vuốt ngực, đang định nổi giận thì cảm nhận được luồng áp lực kinh người tỏa ra từ thân ảnh vừa bước vào.
“Thái… Thái Thượng Trưởng Lão?!” Vân Trung Tử trợn tròn mắt, lắp bắp, “Tu vi của ngài… ngài thế mà lại… đột phá lên Nguyên Anh viên mãn rồi?!”
Toàn bộ các trưởng lão trong điện đồng loạt đứng bật dậy, những gương mặt già nua tràn đầy sự kinh hãi và khó tin. Cách đây vài canh giờ, Cổ Hà đi ra ngoài với vẻ mặt u sầu của một kẻ sắp đất xuôi tay, đan điền rệu rã. Thế mà bây giờ trở về, khí huyết của lão dồi dào như rồng như hổ, linh lực dao động mạnh mẽ đến mức không khí xung quanh cũng phải vặn vẹo.
“Chúc mừng Thái Thượng Trưởng Lão! Chúc mừng ngài trăm năm tích lũy, cuối cùng cũng tiến thêm một bước!” Vân Trung Tử vội vàng bước xuống, khom lưng hành lễ, mặt đầy vẻ vui mừng. Cửu Huyền Tông có một vị Nguyên Anh viên mãn trấn giữ, địa vị trong khu vực này sẽ tăng lên đáng kể.
Tuy nhiên, Cổ Hà lại không hề có vẻ gì là đắc ý. Lão nghiêm nghị xua tay, vẻ mặt vô cùng thành kính và tôn nghiêm, trầm giọng nói: “Tích lũy trăm năm cái gì? Tiến thêm một bước cái gì? Các ngươi quả thực là một lũ ếch ngồi đáy giếng, nông cạn đến mức đáng thương!”
Vân Trung Tử ngơ ngác: “Dạ? Ý của ngài là…”
“Tu vi này của ta, là do một vị thần minh tối cao ban tặng!” Cổ Hà chắp tay hướng về phía Vô Ưu Phong, cúi đầu thật sâu, giọng nói run rẩy vì sùng bái, “Chỉ bằng một câu nói bâng quơ của ngài ấy khi đang nằm ngủ trưa, bình cảnh trăm năm của ta liền vỡ vụn như đất sét! Nếu không có sự chỉ điểm của vị chí tôn kia, Cổ Hà ta e rằng đến chết cũng không nhìn thấy được ngưỡng cửa của Hóa Thần Cảnh!”
Cả đại điện im phăng phắc. Tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng.
Các trưởng lão nhìn nhau, ai nấy đều thấy được sự hoang mang tột độ trong mắt đối phương. Một câu nói bâng quơ giúp một Nguyên Anh hậu kỳ đột phá bình cảnh trăm năm? Đây là chuyện đùa kiểu gì vậy? Ngay cả Hóa Thần đại năng, thậm chí là những lão quái vật cấp bậc cao hơn ở các siêu cấp thánh địa trung tâm cũng không làm được điều vô lý này!
“Thái Thượng Trưởng Lão, ngài… ngài có phải đang nói đến vị chưởng môn trẻ tuổi của Vô Ưu Phong, Diệp Phi?” Vân Trung Tử cẩn dực hỏi. Lão đã nghe báo cáo từ các đệ tử tuần tra về việc Lâm Thư Dao – đại đồ đệ của Vô Ưu Phong – một kiếm chém lui Thẩm gia và Lâm gia, nhưng lão vẫn cho rằng đó chỉ là do Lâm Thư Dao có cơ duyên đặc biệt, chứ không nghĩ đến việc vị sư phụ “lười biếng” của nàng lại khủng bố đến mức này.
“Hỗn xược!” Cổ Hà đột ngột quát lớn, luồng uy áp Nguyên Anh viên mãn quét qua khiến Vân Trung Tử suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống, “Tên húy của Diệp tiền bối mà ngươi cũng dám gọi thẳng ra sao?! Phải gọi là Diệp chí tôn! Hoặc Diệp tiền bối!”
“Vâng, vâng… vãn bối đáng chết, Diệp tiền bối, Diệp tiền bối…” Vân Trung Tử mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, liên tục nhận lỗi.
Cổ Hà vuốt râu, đi tới đi lui trong đại điện, bắt đầu màn thuyết giảng đầy tâm huyết của mình: “Các ngươi có biết thế nào là ‘Lấy thân hóa đạo, mộng diễn luân hồi’ không? Diệp tiền bối nhìn bề ngoài thì có vẻ lười biếng, thích nằm ngửa trên chiếc ghế trúc cũ kỹ, phẩy quạt giấy che mặt. Nhưng thực chất, đó là một loại cảnh giới phản phác quy chân cao siêu nhất! Ngài ấy nằm đó, là đang dùng tấm lưng của mình để nâng đỡ nhân quả, cân bằng khí vận cho cả một phương thế giới! Chiếc quạt giấy kia chính là bức màn che giấu thiên cơ, ngăn không cho Thiên Đạo phát hiện ra sự tồn tại nghịch thiên của ngài ấy!”
Lão dừng lại, nhìn một lượt đám trưởng lão đang nghe đến ngốc nghếch, tiếp tục hạ giọng đầy thần bí: “Ta đã tận mắt chứng kiến đệ tử của ngài ấy rèn luyện. Đại đồ đệ Lâm Thư Dao, cầm một thanh sắt rỉ quét mạng nhện, thế mà một kiếm chém ra, ngay cả nhân quả cũng bị cắt đứt! Nhị đồ đệ Sở Tiêu, dùng hai chiếc thùng nứt đáy gánh nước ngược dòng thác chín mươi độ, các ngươi có biết vì sao nước không rò rỉ không? Bởi vì cơ bắp của hắn đã đạt đến mức tự động phong tỏa không gian xung quanh vết nứt! Còn có một đệ tử quét rác tên Trần Huyền, mỗi nhát chổi tre quét xuống đất đều phát ra ánh sáng vàng gột rửa bụi trần tâm cảnh! Đây là cái gì? Đây là giáo hóa! Đây là đại trí tuệ!”
Mỗi một câu nói của Cổ Hà như một búa tạ nện thẳng vào tam quan của ban lãnh đạo Cửu Huyền Tông.
Vân Trung Tử nghe đến mức hai chân bủn rủn. Lão không ngờ ngay bên cạnh tông môn của mình lại có một vị “Cổ Thần” lánh đời đang dưỡng lão. Nghĩ đến việc trước đây Cửu Huyền Tông từng có ý định thu hồi Vô Ưu Phong vì cho rằng ngọn núi này hoang phế, lão lại cảm thấy da đầu tê dại, sống lưng lạnh toát. May mà chưa làm! Nếu không, e rằng chỉ cần một cái hắt hơi của vị Diệp tiền bối kia cũng đủ để Cửu Huyền Tông biến mất khỏi bản đồ tu tiên giới!
“Thái Thượng Trưởng Lão, vậy… chúng ta phải làm sao bây giờ?” Vân Trung Tử run rẩy hỏi, giọng nói đầy vẻ hoảng hốt.
“Làm sao? Tất nhiên là phải ôm chặt lấy cái đùi vàng này rồi!” Cổ Hà gõ mạnh gậy xuống đất, “Lập tức chuẩn bị những lễ vật quý giá nhất trong kho bảo vật của tông môn! Linh thạch thượng phẩm, linh dược ngàn năm, pháp bảo phòng ngự… mang hết đến Vô Ưu Phong cho ta! Nhưng nhớ kỹ, không được phô trương, không được ngự kiếm bay lên núi làm phiền tiền bối tĩnh dưỡng. Tất cả phải đi bộ, thể hiện sự thành kính tối đa!”
Lão híp mắt, lộ ra nụ cười đắc ý của một kẻ đi trước thời đại: “Hơn nữa, ta vừa nghe nói Diệp tiền bối đang có ý định tuyển đệ tử thứ ba. Đây chính là cơ hội trời cho của Cửu Huyền Tông ta! Chúng ta phải giúp tiền bối tìm kiếm những nhân tài phù hợp nhất, chia sẻ gánh nặng với ngài ấy!”
“Vâng! Vãn bối lập tức đi chuẩn bị!” Vân Trung Tử không dám chậm trễ nửa giây, vội vàng chạy xuống kho bảo vật tông môn như bị quỷ đuổi.
***
Trong khi Cửu Huyền Tông đang rơi vào trạng thái náo loạn và phấn khích tột độ, thì tại đỉnh Vô Ưu Phong, “vị đại năng đứng trên chín tầng trời” Diệp Phi đang nằm bò ra bàn đá dưới gốc cây cổ thụ, hai hàng nước mắt bất lực âm thầm chảy ngược vào trong.
“Hệ thống, ngươi ra đây cho ta.” Diệp Phi nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm trong đầu.
[Ting! Hệ thống định nghĩa khái niệm luôn sẵn sàng phục vụ ký chủ đẹp trai, lười biếng và đầy tiềm năng nằm ngửa!]
“Đẹp trai cái đầu ngươi! Nằm ngửa cái đầu ngươi!” Diệp Phi cáu kỉnh mắng thầm, “Ngươi giải thích cho ta xem, tại sao ta chỉ bảo lão già Cổ Hà kia biến đi, lão lại có thể trực tiếp đột phá lên Nguyên Anh viên mãn? Lại còn cộng cho ta 1000 Điểm Định Nghĩa nữa? Có phải hệ thống của ngươi bị nhiễm virus rồi không? Có cần ta định nghĩa lại ngươi thành một cái máy gieo hạt nông nghiệp không?!”
[Ting! Hệ thống vận hành hoàn toàn dựa trên quy luật nhân quả vật lý và phản hồi tâm lý của đối tượng. Do thái độ sùng bái và sự tự ngộ đạo (não bổ) của Cổ Hà đạt mức cực hạn, Thiên Đạo tự động điều chỉnh quy tắc xung quanh lão để phù hợp với ‘lời chỉ điểm’ của ký chủ. Hệ thống hoàn toàn bình thường, xin ký chủ yên tâm tiếp tục… nhận điểm!]
“Nhận cái rắm!” Diệp Phi vò đầu bứt tai, “Còn cái KPI tuyển đệ tử thứ ba kia là thế nào? Tại sao không hoàn thành lại phạt ta đi dọn chuồng ngựa? Ngươi có biết dọn chuồng ngựa mệt thế nào không? Mùi phân ngựa, bụi bặm, rồi phải xúc phân… Ta thà chết chứ không chịu làm việc chân tay!”
[Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp là bắt buộc để duy trì sự cân bằng của hệ thống. Tiến độ hiện tại: 2/3. Thời gian còn lại: 48 giờ. Nếu ký chủ không hoàn thành, hình phạt ‘Dọn dẹp chuồng ngựa của Thiên Đế’ sẽ được cưỡng chế thi hành.]
Diệp Phi thở dài một tiếng đầy tuyệt vọng. Y nhìn sang góc sân.
Ở đó, Lâm Thư Dao đang ngồi xếp bằng dưới hiên nhà, thanh hắc kiếm rỉ sét đặt ngang trên đùi. Nàng đang nhắm mắt dưỡng thần, nhưng xung quanh thân thể thỉnh thoảng lại có những luồng kiếm khí vô hình lóe lên, chém vụn những hạt bụi bay lơ lửng trong không khí.
Bên cạnh giếng nước, Sở Tiêu đang cởi trần, để lộ vòm ngực cơ bắp cuồn cuộn tỏa ra ánh kim quang nhạt. Hắn đang gánh hai cái thùng gỗ nứt toác, đi lại thoăn thoắt trên sân mà không làm rớt một giọt nước nào. Vẻ mặt hắn thật thà, nghiêm túc, thỉnh thoảng lại lẩm nhẩm: “Gánh nước là gánh vác thế giới… Sư phụ nói không sai, ta cảm thấy mình sắp gánh nổi cả ngọn núi này rồi…”
Cách đó không xa, Trần Huyền – kẻ quét rác thánh thiện mới gia nhập – đang quét dọn một góc sân với vẻ mặt vô cùng thành kính. Mỗi nhát chổi quét qua, mặt đất lại sạch bóng như lau ly, phát ra tiếng sột soạt đầy nhịp điệu.
“Sư tỷ,” Trần Huyền vừa quét vừa khẽ nói với Lâm Thư Dao, “Đệ cảm thấy ý cảnh quét rác của mình hôm nay lại có chút tiến bộ. Người xem, nhát chổi này của đệ đã có thể gột rửa được mười phần trăm tạp niệm trong lòng rồi.”
Lâm Thư Dao mở mắt, khẽ gật đầu đầy vẻ tán thưởng: “Tốt lắm, Trần sư đệ. Ngươi có thể từ một kẻ thám thính mà ngộ ra đạo lý quét rác của sư phụ, chứng tỏ ngươi có tuệ căn. Hãy cố gắng lên, khi nào sư phụ vui vẻ, ta sẽ xin người thưởng cho ngươi một cây chổi mới.”
“Đa tạ sư tỷ! Đệ nhất định sẽ quét sạch Vô Ưu Phong, không để một hạt bụi nào làm phiền đến giấc ngủ diễn hóa luân hồi của sư tổ!” Trần Huyền kích động đến mức mặt mũi đỏ bừng, nhát chổi quét càng thêm phần ra sức.
Diệp Phi nhìn cảnh tượng này, khóe mắt không ngừng co giật.
“Cái ổ này… rốt cuộc là tông môn tu tiên hay là trại tâm thần phân liệt vậy trời?” Diệp Phi lầm bầm, cảm thấy tiền đồ của mình vô cùng tăm tối. Y đứng dậy, lười biếng bước đến chỗ hai đứa đồ đệ.
“Thư Dao, Sở Tiêu, lại đây.” Diệp Phi uể oải gọi.
Nghe thấy tiếng gọi của sư phụ, Lâm Thư Dao lập tức đứng bật dậy, ôm kiếm chạy tới. Sở Tiêu cũng vội vàng đặt đòn gánh xuống, lau mồ hôi trên trán rồi rảo bước nhanh đến trước mặt Diệp Phi, khom lưng cung kính: “Sư phụ, người có điều chi sai bảo?”
Diệp Phi cầm quạt giấy gõ nhẹ lên lòng bàn tay, vẻ mặt lười nhác nói: “Vô Ưu Phong chúng ta… gần đây có vẻ hơi ồn ào. Sư phụ thích yên tĩnh, nhưng Thiên Đạo vô thường, dường như vẫn còn một mối nhân duyên chưa dứt đang lởn vởn quanh đây. Các ngươi xem… có đứa ngốc nào đi ngang qua thì nhặt về đây cho đủ tụ đi.”
Y thầm nghĩ, thay vì để hệ thống tự động tìm kiếm rồi bắt y làm việc, chi bằng bảo hai đứa này đi nhặt bừa một tên phế vật nào đó về, phong làm đệ tử thứ ba để hoàn thành cái KPI quái quỷ kia cho xong chuyện.
Tuy nhiên, lời này lọt vào tai hai vị đồ đệ “não bổ chuyên nghiệp”, ý nghĩa lập tức biến đổi hoàn toàn.
Lâm Thư Dao mắt sáng lên, trong lòng run lên bần bật: “Nhân duyên chưa dứt? Lởn vởn quanh đây? Sư phụ thế mà lại dùng thần thông đại diễn để tiên tri trước sự xuất hiện của đệ tử thứ ba! Ngài ấy nói ‘đứa ngốc’, chắc chắn là đang dùng nghịch ngữ để chỉ một vị thiên tài tuyệt thế đang gặp nạn, giả điên giả khờ để che mắt thế gian!”
Nàng lập tức tiến lên một bước, vẻ mặt nghiêm túc: “Sư phụ! Đệ tử đã hiểu! Người là muốn nói, vị sư đệ hoặc sư muội thứ ba của Vô Ưu Phong sắp xuất hiện, và người đó hiện đang phải chịu đựng sự khảo nghiệm của vận mệnh, chịu nhục nhã giữa hồng trần đúng không? Sư phụ muốn chúng ta xuống núi đón người?”
Sở Tiêu cũng gãi gãi đầu, cười thật thà nhưng ánh mắt lại đầy vẻ thông thái tự phong: “Đúng vậy! Sư phụ nói ‘đứa ngốc’, thực chất là muốn tìm một người có ‘Đại trí nhược ngu’. Người đó nhục thân chắc chắn phải chịu nhiều đau đớn, đan điền có thể đã bị phế bỏ, nhưng ý chí lại kiên định như đá tảng! Sư phụ muốn dùng Vô Ưu Phong chúng ta để rèn luyện viên ngọc thô này!”
Diệp Phi: “…”
*Ta không có! Ta không muốn! Các ngươi đừng có tự tiện thêm lời kịch cho ta có được không?!*
Diệp Phi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho cơ mặt không bị méo mó, uể oải vẫy vẫy quạt: “Tùy các ngươi nghĩ thế nào thì nghĩ. Tóm lại, tìm được người thì mang về đây cho ta xem mắt. Nhớ kỹ, ta chỉ muốn một kẻ… biết an phận, không gây phiền phức, thích nằm ngửa giống như ta là được.”
“Đệ tử tuân mệnh!” Lâm Thư Dao và Sở Tiêu đồng thanh đáp, ánh mắt tràn đầy sự hưng phấn và quyết tâm. Họ thầm thề rằng nhất định phải tìm bằng được vị “thiên tài chịu nhục” mà sư phụ đã chỉ điểm, không để ngài phải thất vọng.
Đúng lúc này, từ phía chân núi Vô Ưu Phong truyền đến tiếng bước chân dồn dập nhưng vô cùng nhẹ nhàng, thể hiện sự kính cẩn tột cùng.
“Cửu Huyền Tông Thái Thượng Trưởng Lão Cổ Hà, cùng Chưởng môn Vân Trung Tử, dẫn theo các trưởng lão, bái kiến Diệp tiền bối!”
Giọng nói của Cổ Hà vang lên từ xa, mang theo sự tôn kính và run rẩy không hề che giấu.
Diệp Phi nghe thấy cái tên Cổ Hà, đầu lại bắt đầu đau như búa bổ. Lão già này sao lại đến nữa rồi? Lại còn dẫn theo cả đoàn người nữa chứ? Bộ muốn biến cái đỉnh núi yên tĩnh của y thành cái chợ vỡ hay sao?
“Vào đi.” Diệp Phi uể oải nói vọng ra, đồng thời nằm vật xuống chiếc ghế trúc, lấy quạt giấy che mặt lại, giả vờ như đang ngủ trưa để tránh phải tiếp khách phiền phức.
Cổ Hà dẫn đầu đoàn người Cửu Huyền Tông khom lưng bước vào sân.
Vừa bước vào ranh giới Vô Ưu Phong, Vân Trung Tử cùng các trưởng lão đi phía sau lập tức cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè nặng lên vai. Không phải là áp lực tu vi, mà là một loại quy tắc tự nhiên kỳ dị. Họ nhìn thấy Trần Huyền đang quét rác, mỗi nhát chổi quét qua đều mang theo một luồng phật quang nhàn nhạt, gột rửa đi mọi tạp niệm trong lòng họ.
“Trời đất ơi…” Một vị trưởng lão Cửu Huyền Tông thì thầm, giọng run bắn lên, “Tên tiểu tử quét rác kia… thế mà lại đang sử dụng ‘Tịnh Hóa Quy Tắc’ sao? Mỗi nhát chổi của hắn đều có thể xóa bỏ tâm ma! Đây là loại thần thông gì thế này?!”
“Suỵt! Nhỏ tiếng thôi!” Cổ Hà lập tức trừng mắt cảnh cáo, “Đã bảo các ngươi đến đây phải giữ im lặng! Diệp tiền bối đang lấy thân hóa đạo, nếu làm phiền đến mộng cảnh diễn hóa luân hồi của ngài, các ngươi gánh nổi hậu quả không?!”
Vân Trung Tử nuốt nước bọt, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc ghế trúc dưới hiên nhà tranh.
Ở đó, một thanh niên mặc đạo bào xanh nhạt đang nằm ngửa, lấy một chiếc quạt giấy rách che mặt, dường như đang ngủ rất say. Nhưng trong cảm nhận thần thức của Vân Trung Tử, vị thanh niên kia lại giống như một hố đen khổng lồ, sâu không thấy đáy, dường như có thể nuốt chửng cả thiên địa bất cứ lúc nào. Luồng linh lực Kim Đan Cảnh trong người Diệp Phi lúc này đang tự động vận hành với tốc độ tăng vọt 100% khi ngủ, tạo ra một vòng xoáy linh khí vô hình nhưng cực kỳ tinh thuần xung quanh chiếc ghế trúc.
“Khủng bố… Quá mức khủng bố…” Vân Trung Tử run rẩy, lập tức quỳ sụp xuống đất, không dám tiến lên thêm một bước nào. Các trưởng lão phía sau cũng đồng loạt quỳ theo, đầu cúi sát đất, không ai dám thở mạnh.
Cổ Hà bước lên phía trước vài bước, vẻ mặt đầy cung kính, khom lưng nói: “Diệp tiền bối, vãn bối Cổ Hà dẫn theo Chưởng môn và các trưởng lão Cửu Huyền Tông đến bái kiến. Chúng ta có chuẩn bị một ít lễ vật mọn, mong tiền bối không chê cười.”
Lão vẫy tay, Vân Trung Tử vội vàng dâng lên một chiếc nhẫn trữ vật màu vàng kim bằng cả hai tay, đặt nhẹ nhàng lên bàn đá.
“Trong này có mười vạn linh thạch thượng phẩm, mười cây linh dược ngàn năm, và một số pháp bảo phòng ngự cấp cao…” Cổ Hà cung kính báo cáo.
Dưới chiếc quạt giấy, khóe mắt Diệp Phi khẽ giật giật.
“Mười vạn linh thạch thượng phẩm? Linh dược ngàn năm?” Diệp Phi thầm nghĩ, “Cái đống này… đủ cho mình sống an nhàn, ăn sung mặc sướng cả đời mà không cần làm gì rồi! Nhưng mà… nếu mình nhận, chẳng phải là lại dính dáng thêm nhân quả với cái tông môn này sao? Phiền phức lắm, phiền phức lắm!”
Y khẽ thở dài một tiếng, tay vẫn lười biếng phẩy nhẹ chiếc quạt giấy, giọng nói mệt mỏi vang lên từ dưới quạt: “Cổ Hà… ngươi lại đến làm gì? Những thứ đồ chơi trần tục này, mang về đi. Sư phụ ta… à không, ta thích thanh tịnh, không cần những thứ này.”
Cổ Hà nghe vậy, lập tức cảm động đến mức thiếu chút nữa thì dập đầu.
“Tiền bối quả nhiên nhìn thấu hồng trần, coi tiền tài như rác rưởi!” Cổ Hà thầm nghĩ, “Mười vạn linh thạch thượng phẩm đối với chúng ta là cả một gia tài, nhưng đối với vị chí tôn đứng trên đỉnh phong khái niệm này, chẳng qua chỉ là những viên đá cuội lấp lánh không hơn không kém!”
Lão vội vàng nói: “Vãn bối hiểu, vãn bối hiểu! Những thứ này chỉ là tấm lòng thành của Cửu Huyền Tông, mong tiền bối nhận cho để vãn bối được an lòng. Ngoài ra… vãn bối đến đây hôm nay, thực chất là có một tin tức vô cùng quan trọng muốn báo cáo với tiền bối. Vãn bối tin rằng, với thần thông đại diễn của ngài, ngài đã sớm biết trước điều này.”
Diệp Phi nhướng một bên lông mày dưới chiếc quạt giấy: “Tin tức gì? Nói nghe thử xem.”
Cổ Hà nghiêm trang, vẻ mặt đầy thần bí và nghiêm túc, trầm giọng nói: “Cách đây ba trăm dặm, tại Thanh Vân Thành, có một thiếu niên tên là Diệp Hạo. Hắn vốn là thiên tài tuyệt thế của Diệp gia, mười hai tuổi đạt đến Trúc Cơ Cảnh, chấn động một phương. Nhưng ba năm trước, không biết vì lý do gì, đan điền của hắn đột nhiên bị phế bỏ hoàn toàn, tu vi mất sạch, trở thành phế vật bị cả gia tộc khinh rẻ, sỉ nhục.”
Lão dừng lại một chút, quan sát biểu cảm của Diệp Phi (nhưng thực chất chỉ nhìn thấy cái quạt giấy rách), rồi tiếp tục nói với giọng đầy phấn khích: “Mới đây, vị hôn thê của hắn từ Thái Dương Thánh Địa đã đến tận nhà hủy bỏ hôn ước, sỉ nhục hắn trước mặt bàn dân thiên hạ. Diệp Hạo kia chịu nhục nhã cực lớn, đã ngửa mặt lên trời hét lớn: ‘Ba mươi năm sông Đông, ba mươi năm sông Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo!’, sau đó lập tức rời khỏi gia tộc, điên cuồng chạy trốn khỏi sự truy sát của kẻ thù!”
Cổ Hà dập đầu một cái, giọng nói vang dội: “Vãn bối chợt nhớ tới lời dạy của tiền bối về việc ‘phá rồi lập lại, nghịch thiên cải mệnh’, lại nghĩ đến việc tiền bối đang muốn tuyển đệ tử thứ ba. Cho nên… vãn bối mạo muội đoán rằng, thiếu niên Diệp Hạo này, chính là người mà tiền bối đang chờ đợi để hoàn thành đại nghiệp định nghĩa lại Thiên Đạo!”
*Cái gì cơ?!*
Diệp Phi suýt chút nữa thì từ trên chiếc ghế trúc ngã lộn cổ xuống đất. Chiếc quạt giấy che mặt y suýt nữa thì tuột khỏi tay.
Trong lòng Diệp Phi lúc này như có vạn con lạc đà đang điên cuồng chạy qua.
“Cái kịch bản gì thế này?! Thiên tài bị phế đan điền? Gia tộc sỉ nhục? Hủy hôn ước?! Lại còn ‘Ba mươi năm sông Đông, ba mươi năm sông Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo’ nữa chứ?!” Diệp Phi gào thét trong lòng, “Đây chẳng phải là mô-típ kinh điển của mấy tên nhân vật chính mệnh định, đi đến đâu là kéo theo phiền phức, thiên lôi, kẻ thù, diệt môn, diệt tộc đến đó sao?!”
Y là ai? Y là Diệp Phi, một kẻ lười biếng chỉ muốn nằm ngửa, ăn ngủ chờ chết! Nhận một tên đệ tử như vậy về, chẳng khác nào tự rước một cái máy hút thiên lôi di động, một cái nam châm hút rắc rối về nhà! Đến lúc đó, ngày nào cũng có kẻ thù đến khiêu chiến, ngày nào cũng phải đánh nhau, vậy thì y nằm ngửa bằng niềm tin à?!
“Không được! Tuyệt đối không được nhận!” Diệp Phi hạ quyết tâm. Y thà bị phạt đi dọn chuồng ngựa của Thiên Đế, còn hơn là phải đối mặt với chuỗi rắc rối vô tận của một tên “con cưng của trời” gặp nạn!
Y đang định mở miệng từ chối thẳng thừng, đuổi cổ đám người Cổ Hà xuống núi, thì đúng lúc này…
*Uỳnh!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ phía chân núi Vô Ưu Phong. Mặt đất dưới chân mọi người rung chuyển kịch liệt, khiến những chiếc rương đựng lễ vật của Cửu Huyền Tông đổ nhào, linh thạch rơi vãi lung tung.
Bầu trời phía chân núi bỗng chốc bị nhuộm đỏ rực như máu. Một luồng áp lực bạo liệt, nóng bỏng như muốn thiêu rụi cả không gian tràn ngập khắp nơi, khiến mây mù trên đỉnh Vô Ưu Phong lập tức bị bốc hơi hoàn toàn.
Một giọng nói lạnh lùng, mang theo sát khí ngút trời và sự kiêu ngạo tột cùng, dùng linh lực khuếch đại, vang vọng khắp không trung:
“Diệp Phi của Vô Ưu Phong! Mau giao nộp nghịch súc Diệp Hạo ra đây! Hắn đã cả gan ăn trộm chí bảo ‘Thái Dương Thần Tinh’ của Thái Dương Thánh Địa ta! Nếu trong vòng ba tiếng đếm, ngươi không giao người và bảo vật ra… hôm nay, Thái Dương Thánh Địa ta sẽ san bằng ngọn núi hoang tàn này thành bình địa, chó gà không để lại một con!”
Diệp Phi ngơ ngác nhìn ra ngoài ranh giới sơn môn, chiếc quạt giấy trên tay y rốt cuộc cũng rơi rớt xuống đất.
“Cái quái gì thế này?!” Diệp Phi trợn tròn mắt, lẩm bẩm đầy hoang mang, “Ta còn chưa đồng ý nhận đệ tử mà?! Tên Diệp Hạo kia thậm chí còn chưa bước chân lên núi! Tại sao kẻ thù của hắn đã vác đao đến tận cửa đòi diệt môn rồi?!”
Cùng lúc đó, trong đầu Diệp Phi, tiếng còi báo động của hệ thống bỗng chốc vang lên dồn dập, đỏ chói tai, kèm theo giao diện màn hình ảo liên tục nhấp nháy chữ “CẢNH BÁO NGUY HIỂM”:
[Ting! Phát hiện nhân vật cốt lõi của cốt truyện ‘Diệp Hạo’ đang mang theo chí bảo bị truy sát, hiện đã bước vào phạm vi mười dặm của Vô Ưu Phong!]
[Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp kích hoạt trạng thái đặc biệt: Sinh tử tồn vong! Nếu Vô Ưu Phong bị san bằng, ký chủ sẽ vĩnh viễn mất đi quyền nằm ngửa (và cả mạng sống)!]
Diệp Phi nhìn bầu trời đỏ rực như máu ngoài kia, rồi lại nhìn cái KPI tuyển đệ tử thứ ba đang nhấp nháy, chỉ biết câm nín nghẹn ngào.
Cuộc sống hưu trí an nhàn của y… rốt cuộc là đã đắc tội với vị thần linh nào mà lại bị hủy hoại một cách triệt để thế này?!