Ta Chẳng Muốn Tu Tiên, Ta Chỉ Muốn Ăn Liền Cả Thế Giới
Chương 15: Luyện công hay là nướng thịt?

Cập nhật lúc: 2026-06-08 15:22:53 | Lượt xem: 6

Làn khói thơm nức từ đống lá tre thép xào tỏi vẫn còn lảng bảng trong không khí rừng tre Gia Bình, khiến đám chim chóc linh thú xung quanh vốn dĩ đang tu luyện “Tịnh Tâm Chú” cũng phải đồng loạt phá giới, dáo dác nhìn quanh tìm xem có ai bỏ rơi hộp cơm nào không.

Diệp Phi ợ một cái rõ dài, hơi thở phả ra nồng nặc vị tỏi phi thơm đến mức Đại Bạch – con ngỗng thần kiêu ngạo – cũng phải né đầu sang một bên với vẻ khinh bỉ tột độ. Nó rướn cái cổ cao nghêu, mổ một phát thật đau vào vai Diệp Phi như muốn nhắc nhở: *“Chủ nhân, ăn lẻ là một tội ác, nhất là khi đại gia đây vẫn còn đang gặm cỏ khô!”*

“Thôi nào Đại Bạch, lá tre này cứng lắm, ngươi ăn vào lại hỏng mất bộ máy tiêu hóa của Phượng Hoàng thì sao?” Diệp Phi lười biếng vỗ vỗ cái bụng hơi nhô lên, ánh mắt lờ đờ nhìn về phía Tô Nguyệt Trâm đang hóa đá tại chỗ.

Tô Nguyệt Trâm cảm thấy thế giới quan của mình đang nứt vỡ như mặt trống đồng bị búa tạ nện vào. Nàng vốn định dùng “Thiên Diệp Vũ” để rèn luyện bộ pháp và phản xạ cho sư đệ, muốn hắn hiểu được sự khắc nghiệt của tu hành. Thế nhưng, kẻ trước mắt này lại biến chiêu thức sát nhân của nàng thành… công cụ cắt thái rau củ. Thậm chí, đôi đũa linh lực của hắn còn gắp chuẩn xác đến mức kinh ngạc, điều mà nàng chắc chắn ngay cả trưởng lão Kiếm Tông cũng khó lòng làm được.

“Diệp Phi!” Tô Nguyệt Trâm nghiến răng, thanh kiếm ánh xanh trong tay rung lên bần bật vì phẫn nộ, “Ngươi… ngươi dám dùng thần thông của Thanh Vân Môn để nấu nướng? Ngươi có biết mình đang làm nhục tiền nhân không hả?”

Diệp Phi nhướn mày, vắt vẻo trên một thân tre nghiêng ngả, giọng điệu kiểu “ta lười nhưng ta có lý”:
“Sư tỷ, tỷ lại sai rồi. Trong ‘Thực Thần Đạo’ có câu: ‘Vạn vật đều là nguyên liệu, vạn pháp đều là bếp lò’. Tỷ dạy đệ cách khống chế chân khí, chẳng phải là để đệ đạt đến cảnh giới tinh vi sao? Việc đệ dùng đũa gắp lá tre nhanh hơn tốc độ âm thanh, chẳng lẽ không phải là minh chứng cho việc đệ đã nắm vững ‘Tâm Kiếm Hợp Nhất’?”

“Lý sự cùn!” Tô Nguyệt Trâm gầm lên, nhưng trong thâm tâm nàng lại chột dạ. Quả thật, tốc độ và độ chính xác của Diệp Phi vừa rồi đạt đến mức kinh người. Hắn lười thật, nhưng cái “lười” này dường như đã bị Hệ thống Thực Thần bóp méo thành một loại bản năng sinh tồn để… phục vụ cái mồm.

Ngay lúc không khí đang căng thẳng như dây đàn, thì từ sâu trong rừng tre thép bỗng vang lên một tiếng gáy cực kỳ lanh lảnh và tràn đầy uy áp.

“Cục… cục… tác… Ó… o… o!”

Đại Bạch đột nhiên dựng đứng lông cổ, đôi mắt ti hí lóe lên tia lửa đỏ rực. Diệp Phi cũng bật dậy nhanh như lò xo, đôi mắt thiếu ngủ bỗng sáng quắc như đèn pha ô tô.

“Mùi vị này… sự rung động của protein cao cấp này… Sư tỷ! Có biến!” Diệp Phi hét lớn.

Tô Nguyệt Trâm lập tức vào tư thế chiến đấu, hàn khí từ kiếm lan tỏa làm đóng băng cả những giọt sương trên lá: “Yêu thú cấp cao sao? Đừng sợ, có tỷ ở đây!”

“Không phải yêu thú! Đó là… Linh Kê Hỏa Diệm!” Diệp Phi chảy nước miếng ròng ròng, “Tương truyền nghìn năm mới xuất hiện một lần, thịt gà săn chắc, mỡ vàng óng ánh, khi ăn vào sẽ khiến cơ thể nóng bừng, kinh mạch thông suốt như đang được mát-xa toàn thân. Đây chính là nguyên liệu cực phẩm để đột phá ‘Nhóm Lửa Cảnh’!”

Tô Nguyệt Trâm suýt chút nữa ngã ngửa. Nàng vừa định khen hắn có tinh thần cảnh giác, hóa ra hắn cảnh giác vì… món gà mạnh hơn cả quái vật.

Từ bụi rậm, một con gà trống to như con đà điểu, lông lá đỏ rực như được tẩm ớt bột, đang lững thững bước ra. Mỗi bước chân của nó đều khiến cỏ cây xung quanh khô héo vì hỏa độc nồng nặc. Đây chính là Hỏa Diệm Kê, khắc tinh của những tu sĩ hệ Thủy yếu ớt.

“Để đệ xử lý!” Diệp Phi hét lớn, nhưng thay vì rút thìa gỗ làm kiếm, hắn lại lôi ra một hũ… muối ớt.

“Diệp Phi, đừng chủ quan! Hỏa độc của nó rất mạnh!” Nguyệt Trâm định lao lên che chắn.

“Sư tỷ, đứng yên đó!” Diệp Phi giơ tay ngăn lại, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy, “Muốn ăn con gà này mà không làm mất đi tinh túy, chúng ta không thể dùng vũ lực thô bạo. Chúng ta phải dùng… tình yêu và kỹ thuật. Mà nói đến kỹ thuật, đệ cần sự trợ giúp của tỷ!”

Nguyệt Trâm khựng lại: “Trúp giúp? Tỷ phải làm gì? Dùng Kiếm Ý chém nó sao?”

“Không không không!” Diệp Phi cười gian xảo, bộ dạng như một đạo sư đa cấp đang chuẩn bị chốt đơn, “Sư tỷ, tỷ luôn mắng đệ không chịu luyện công đúng không? Bây giờ, đệ sẽ cùng tỷ luyện một bài công pháp đỉnh cao tên là: ‘Bình Tâm Tĩnh Khí – Hỏa Hậu Duy Nhất’. Bài tập này yêu cầu tỷ phải dùng ‘Thanh Băng Chân Khí’ của mình để bao phủ xung quanh con gà, giữ cho nó không bị… khét, trong khi đệ sẽ dùng nội hỏa để kích phát linh lực từ bên trong. Đây chính là bài kiểm tra khống chế lực lượng tinh vi nhất!”

Nguyệt Trâm nheo mắt nghi ngờ: “Ngươi không gạt tỷ đấy chứ? Nghe như kiểu… ngươi đang rủ tỷ nướng gà chung?”

“Oan cho đệ quá sư tỷ!” Diệp Phi làm bộ mặt u sầu, tự giễu, “Tỷ xem, đệ là một phế vật, làm sao đủ trình độ nướng… ý đệ là luyện hóa một linh vật cấp cao như thế này? Chỉ có thiên tài như sư tỷ, người có khả năng khống chế hàn băng chân khí đạt đến mức tuyệt mỹ, mới có thể ngăn không cho linh khí của Hỏa Diệm Kê bị bốc hơi. Nếu tỷ làm được, đây chính là một bước tiến lớn trong việc khống chế nhiệt độ của kiếm chiêu!”

Sự nghiêm túc của Diệp Phi (thực ra là diễn sâu) đã đánh trúng vào điểm yếu của Nguyệt Trâm – lòng hiếu thắng và sự cuồng tu luyện. Nàng thầm nghĩ: *“Quả thực, nếu mình có thể khống chế hàn khí bao quanh một nguồn nhiệt cực đại mà không làm dập tắt nó, thì khống chế chân khí sẽ đạt tới độ lô hỏa thuần thanh.”*

“Được! Thử thì thử! Nhưng nếu ngươi dám làm chuyện gì vớ vẩn, tỷ sẽ nướng ngươi thay gà!” Nguyệt Trâm tuyên bố dõng dạc.

Ở trên cao, ẩn sau đám mây đen, Hắc Ma Tôn tí nữa thì rơi cả ma đao xuống đất. Hắn lẩm bẩm: “Thằng ranh con này… nó đang gaslighting (thao túng tâm lý) sư tỷ nó để làm bếp phụ! Thiên tài! Đúng là thiên tài trong làng lừa đảo ẩm thực!”

Cuộc “luyện công” bắt đầu.

Diệp Phi nhanh như chớp dùng đôi đũa linh lực gõ một nhịp vào đầu con gà khiến nó ngất xỉu (hắn gọi chiêu này là ‘Nhất Điểm An Thần’). Sau đó, hắn lấy từ trong túi trữ vật ra hàng loạt gia vị: gừng tươi, lá chanh, và đặc biệt là mật ong rừng Ba Vì được thu hoạch bởi những con ong thợ đã tu luyện ba trăm năm.

“Nào, sư tỷ! Bắt đầu kết ấn!” Diệp Phi ra lệnh.

Tô Nguyệt Trâm tập trung cao độ. Nàng đưa đôi bàn tay búp măng ra, vận chuyển công pháp. Một lớp sương băng mỏng manh nhưng cực kỳ kiên cố bao phủ lấy con gà đã được Diệp Phi bao bọc bởi một lớp đất sét linh thiêng (lấy từ chân núi Ba Vì).

“Tốt lắm! Giữ nguyên như thế! Nhiệt độ phải ở mức ‘Se lạnh đầu mùa’, đừng để đóng băng cứng, gà sẽ bị bở thịt!” Diệp Phi vừa nói vừa lén lút nhóm lửa bằng chiếc chảo đen dưới đáy.

Thế là, giữa rừng tre thép đầy sát khí, một cảnh tượng dở khóc dở cười diễn ra: Băng Sơn Nữ Thần của Thanh Vân Môn đang vã mồ hôi hột, vận hết công lực cả đời để… giữ nhiệt cho một bọc đất sét. Trong khi đó, sư đệ “phế vật” của nàng thì nằm ngửa ra trên lưng ngỗng Đại Bạch, tay cầm một chiếc lá tre che nắng, miệng không ngừng chỉ đạo:

“Nhiệt độ hơi cao rồi sư tỷ! Giảm 0.5 độ hàn khí xuống! Đúng rồi, duy trì ổn định nhé! Tỷ đang thực hiện một bước ngoặt vĩ đại trong lịch sử tu tiên đấy!”

Hệ thống trong đầu Diệp Phi vang lên liên tục:
【 Đinh! Ký chủ thành công lừa… khụ… dẫn dắt thiên tài tu tiên làm đầu bếp phụ. Điểm lười biếng +500. 】
【 Đinh! Kỹ năng ‘Tầm sư học đạo (ăn bám)’ thăng cấp. 】
【 Đinh! Ký chủ đang thực hiện quy trình chế biến món ‘Kê Hỏa Hầm Băng’ – Món ăn bậc 5. Linh lực đang tích tụ! 】

Thời gian trôi qua, mùi thơm từ trong bọc đất sét bắt đầu len lỏi qua lớp băng của Nguyệt Trâm. Đó không chỉ là mùi gà nướng thông thường, mà là một mùi hương tinh khiết, mạnh mẽ, khiến cho chân khí trong người Nguyệt Trâm đột ngột vận chuyển nhanh hơn gấp đôi.

“Ơ?” Nguyệt Trâm ngạc nhiên, “Chân khí của tỷ… sao lại trở nên trơn tru như vậy? Mỗi lần tỷ điều chỉnh hàn khí theo lời đệ, dường như những điểm bế tắc trong kinh mạch đều được mùi thơm này hóa giải?”

“Đó gọi là ‘Thực Khí Dẫn Đạo’ đấy sư tỷ!” Diệp Phi phét lác mà không chớp mắt, “Tỷ không phải đang nướng gà, tỷ đang cộng hưởng linh hồn với nguyên liệu. Tiếp tục đi, sắp xong rồi!”

Đại Bạch bên cạnh nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy thâm thúy: *“Chủ nhân, người không đi làm đa cấp thì quả là tổn thất của cả đại lục này.”*

Trong khi đó, tại hiện trường “Thiên Diệp Vũ” mà Diệp Phi vừa phá hoại, Kim Bảo cùng một đám đệ tử Thanh Vân Môn đang… hít hà mùi tỏi phi còn sót lại.

“Trời ơi, chỉ là lá tre xào tỏi thôi mà thơm muốn bay màu luôn!” Kim Bảo vừa lau mồ hôi vừa nói, “Đại ca Diệp Phi đúng là thần tiên hạ phàm. Anh em thấy không, lá tre cứng như thép mà anh ấy làm cho mềm mượt như bún. Đây chắc chắn là công pháp ‘Mềm mỏng hóa cương’ trong truyền thuyết!”

“Nhưng Kim thiếu gia, sao phía sau núi lại có luồng sáng xanh đỏ lập lòe thế kia?” Một đệ tử chỉ tay về hướng Diệp Phi.

Kim Bảo nheo mắt nhìn, sau đó vỗ đùi cái đét: “Chết rồi! Đó là ‘Băng Hỏa Lưỡng Nghi Cảnh’! Chắc chắn đại ca đang cùng sư tỷ quyết chiến sinh tử để đột phá cảnh giới. Chúng ta phải đến xem… không, chúng ta phải đến cổ vũ và sẵn tiện xem có gì ăn thừa không!”

Cả đám đệ tử rầm rập chạy về phía rừng sâu, mang theo niềm tin mãnh liệt vào “sự chăm chỉ” của Diệp Phi.

Trở lại bếp lò… ý là hiện trường tu luyện.

Tô Nguyệt Trâm lúc này đã kiệt sức, mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập. Nàng chưa bao giờ thấy tu luyện lại mệt mỏi như thế này. Việc khống chế hàn khí ở một mức độ cố định trong suốt hai canh giờ đòi hỏi sự tập trung còn hơn cả khi chiến đấu với mười ma đầu.

“Xong rồi!” Diệp Phi đột nhiên bật dậy.

Hắn dùng chiếc thìa gỗ (linh kiếm) gõ nhẹ vào khối băng. “Răng rắc”, khối băng vỡ tan, để lộ lớp đất sét chín đỏ, tỏa ra hào quang rực rỡ. Diệp Phi rút chảo đen ra, dằn một phát xuống đất, khiến lớp đất sét bung ra hoàn chỉnh.

Một con gà vàng óng, lớp da mỏng dính và căng mọng như lụa, tỏa ra làn khói trắng bao phủ bởi những tia lửa nhỏ li ti. Mùi hương của nó khiến cho cây cối xung quanh bỗng chốc… ra hoa kết trái sớm nửa mùa vì linh khí quá dồi dào.

“Nào, sư tỷ, thành quả của buổi huấn luyện hôm nay đây.” Diệp Phi xé một cái đùi gà to nhất, đưa cho Nguyệt Trâm.

Nguyệt Trâm nhìn cái đùi gà, rồi nhìn bàn tay mình đang run lên vì mỏi, nàng uất ức nói: “Ngươi… ngươi bảo đây là luyện công, vậy mà cuối cùng lại là bắt tỷ đứng quạt lò?”

“Sư tỷ nếm thử xem.” Diệp Phi dịu dàng (thực ra là dụ dỗ) nói, “Tỷ cảm nhận xem trong miếng thịt này có chứa ‘Hàn Băng Chân Khí’ của tỷ không? Nó chính là tinh túy của tỷ đấy.”

Nguyệt Trâm bán tín bán nghi, cắn một miếng nhỏ.

“Ầm!”

Một luồng linh lực nóng rực của gà rừng hòa quyện với sự thanh mát của băng sương nổ tung trong miệng nàng. Cảm giác vừa nóng vừa lạnh đan xen, khiến mọi tế bào trong cơ thể nàng như được gột rửa. Lớp mỡ gà béo ngậy tan chảy trên đầu lưỡi, hòa cùng vị ngọt của mật ong rừng và hương thơm thanh tao của lá chanh.

Nàng trợn tròn mắt. Cảnh giới ‘Tẩm Ướp Cảnh’ của nàng bấy lâu nay vốn dĩ đã đình trệ, nay lại có dấu hiệu buông lỏng, linh khí trong đan điền cuộn trào như sóng biển Đông.

“Cái này… cái này là…” Nguyệt Trâm lắp bắp.

“Là ‘Băng Kê Công’ đấy!” Diệp Phi gật đầu tâm đắc, tự mình xé một miếng lườn gà cho vào mồm, “Tỷ thấy chưa? Tu tiên không nhất thiết phải cầm kiếm chém nhau, ăn cũng là một loại tu hành. Tỷ vừa mới hoàn thành bài tập khống chế nhiệt độ hoàn mỹ nhất lịch sử. Bây giờ, cảm nhận đi, vị ngọt của thịt gà chính là phần thưởng cho sự kiên trì của tỷ!”

Nguyệt Trâm không nói thêm được câu nào, nàng cứ thế cầm cái đùi gà mà… gặm. Sự lạnh lùng của “Băng Sơn Nữ Thần” bay sạch sành sanh trong vòng một nốt nhạc. Nàng gặm hăng say đến mức nước mỡ dính cả lên chóp mũi trắng xinh, trông cực kỳ mất hình tượng nhưng lại tràn đầy… sức sống.

Đại Bạch thấy vậy liền lao vào định giành phần, nhưng bị Diệp Phi dùng chân chặn lại: “Của ngươi là bộ cổ gà và hai cái chân, đừng có tranh giành với sư tỷ, tỷ ấy sắp đột phá rồi kìa!”

Đúng lúc này, Kim Bảo và đám đệ tử lao đến. Cảnh tượng đập vào mắt họ là: Sư tỷ lạnh lùng nhất tông môn đang ngồi xổm cạnh một cái chảo đen, tay cầm đùi gà gặm lấy gặm để, mặt mũi lấm lem mỡ màng, trong khi Diệp Phi thì nằm khểnh ra nhìn trời với vẻ mặt “đời là hư ảo, chỉ có gà nướng là chân thật”.

“Đại ca… sư tỷ…” Kim Bảo đứng hình, “Đây… đây chính là ‘Băng Hỏa Lưỡng Nghi Cảnh’ sao? Sao em thấy giống… liên hoan cuối năm thế này?”

Lăng Tiêu từ đằng xa cũng vừa hay đuổi tới nơi. Hắn vốn định tới để chế giễu Diệp Phi tập luyện lười biếng, nhưng khi ngửi thấy mùi hương thần thánh kia, và thấy Nguyệt Trâm – người con gái trong mộng của hắn – đang say sưa ăn món do Diệp Phi nấu, trái tim của “Thiên tài lấp lánh” bỗng vỡ ra từng mảnh nhỏ.

Hào quang trên người Lăng Tiêu bỗng chốc tối sầm lại. Hắn run rẩy chỉ tay vào Diệp Phi: “Diệp Phi… ngươi… ngươi đã dùng yêu thuật gì? Ngươi đã dùng đồ ăn để đầu độc tâm hồn của Nguyệt Trâm sư muội sao?”

Diệp Phi không thèm nhìn Lăng Tiêu, chỉ vứt một cái xương gà sang một bên: “Lăng huynh, hào quang của huynh làm hỏng cả vị ngọt của gà rồi. Muốn ăn thì tự mình vào bếp, đừng có đứng đó mà tỏa sáng, lóa hết cả mắt tôi.”

“Ngươi… ngươi dám!” Lăng Tiêu tức giận định rút kiếm, nhưng bụng hắn đột nhiên “Rộn… rộn…” một tiếng thật to.

Mùi thơm kia quá quyến rũ, ngay cả một thiên tài coi trọng danh dự như hắn cũng không cưỡng lại được bản năng sinh tồn của dạ dày.

“Tổ… Tông chủ nói không sai…” Một đệ tử bên cạnh Kim Bảo lẩm bẩm, “Diệp Phi sư huynh không phải là người tu tiên, anh ấy là kẻ hủy diệt đạo tâm bằng con đường dạ dày!”

Ở trên trời cao, Hắc Ma Tôn nhịn không được nữa. Hắn vẫy tay một cái, ma khí cuốn theo một miếng da gà vừa bị rơi ra ngoài rìa chảo. Hắn nếm thử, rồi đôi mắt đỏ rực bỗng nhòe lệ.

“Ngon quá… Ma công của ta… dường như cũng được xoa dịu. Thằng ranh Diệp Phi này, nó định dùng gà nướng để thống trị thế giới sao? Thật là một âm mưu thâm hiểm!”

Buổi huấn luyện kết thúc trong tiếng nhai nuốt rộp rộp của cả đám đệ tử. Diệp Phi nhìn sư tỷ Nguyệt Trâm lúc này đã ăn xong, đang ngượng ngùng lau miệng, liền cười tủm tỉm:

“Sư tỷ, ngày mai chúng ta luyện bài ‘Nhào Bột Cương Nhu’ nhé? Đệ nghe nói gà này mà ăn kèm với bánh mì nướng bơ tỏi là chuẩn bài đấy.”

Tô Nguyệt Trâm vốn định mắng hắn, nhưng cảm giác chân khí dồi dào trong cơ thể và dư vị ngọt ngào còn sót lại trên môi đã khiến nàng mềm lòng. Nàng quay mặt đi, giọng lí nhí: “Chỉ… chỉ một lần này nữa thôi đấy. Luyện tập là chính, ăn là phụ!”

Diệp Phi nháy mắt với Hệ thống: *“Hệ thống ơi, nhìn thấy chưa? Ta chẳng cần tu tiên, ta chỉ cần làm đầu bếp trưởng của cái đại lục này, là tất cả tiên nhân đều phải nghe lệnh ta thôi!”*

【 Đinh! Ký chủ đã đạt đến một tầm cao mới của sự mặt dày. Tặng danh hiệu: ‘Bếp Trưởng Thao Túng’. 】

Tiếng cười hố hố của Diệp Phi vang vọng khắp rừng tre Gia Bình, báo hiệu cho một tương lai đầy “mỡ màng” và hỗn loạn của Thanh Vân Môn. Ở phía bên kia núi, Tông chủ lại vừa đập vỡ thêm một bộ ấm trà nữa vì linh cảm không lành đang ập đến như bão tố.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8