Ta Chẳng Muốn Tu Tiên, Ta Chỉ Muốn Ăn Liền Cả Thế Giới
Chương 3: Mùi thơm chấn động tông môn

Cập nhật lúc: 2026-06-08 15:09:34 | Lượt xem: 6

Linh Hạc Trưởng lão sau khi nuốt trọn miếng lòng đỏ trứng “cải tạo” cuối cùng, cả người bỗng phát ra những tiếng “răng rắc” như bắp rang bơ. Luồng linh khí tinh khiết từ quả trứng của Diệp Phi giống như một đám thợ sửa ống nước lành nghề, hùng hổ xông vào từng kinh mạch già nua, gỉ sét của lão mà cọ rửa, thông tắc.

Lão đứng đó, đôi mắt trợn ngược, chòm râu dê rung bần bật. Kim Bảo sợ hãi lùi lại một bước, thì thầm vào tai Diệp Phi: “Đại ca, có khi nào huynh luộc quá lửa, làm Trưởng lão nghẹn rồi không? Nhìn mặt lão xanh như tàu lá chuối, hay là chúng ta… rút trước?”

Diệp Phi thong thả lôi từ trong kẽ răng ra một mẩu vỏ trứng, bình thản đáp: “Bình tĩnh, đó là biểu hiện của việc tâm hồn được gột rửa. Muốn ăn ngon thì phải trả giá bằng sự bàng hoàng, đạo lý đơn giản vậy mà chú em không hiểu à?”

Bỗng nhiên, một luồng kình khí từ người Linh Hạc Trưởng lão bùng phát, thổi bay đống tro tàn của bếp lửa tự chế. Lão ngửa mặt lên trời cười dài một tiếng, âm thanh vang vọng khắp các triền núi tre thép:

“Ha ha ha! Thông rồi! Vòng eo ếch của ta cuối cùng cũng thông suốt rồi! Hóa ra vị của Niết Bàn lại có chút… mặn mặn của muối hầm và béo ngậy của linh dịch sao?”

Lão cúi xuống nhìn Diệp Phi, ánh mắt vốn nghiêm khắc giờ đây lấp lánh như nhìn thấy một cục vàng mười. Lão định tiến tới vỗ vai Diệp Phi, nhưng chợt nhớ ra thân phận, lại ho nhẹ một tiếng, vuốt râu ra vẻ đạo mạo: “Diệp Phi, nể tình ngươi có lòng… ừm… ‘cứu giúp’ hậu duệ của Linh Hạc, ta tạm thời không truy cứu việc ngươi đột nhập cấm địa. Nhưng quả trứng này, ngươi còn không?”

Diệp Phi ngáp một cái thật dài, chỉ tay vào cái chảo trống trơn: “Hết rồi Trưởng lão. Nguyên liệu cực phẩm không phải là bắp cải ngoài chợ, nêm nếm là tùy duyên, ăn xong là hết nợ.”

Linh Hạc Trưởng lão thở dài tiếc nuối, ánh mắt vẫn không rời khỏi cái chảo đen xì sau lưng Diệp Phi. Lão đâu có biết, cái chảo đó vốn là mảnh vỡ Thiên Thạch từ đỉnh Nghĩa Lĩnh, rơi xuống nhân gian để làm linh bảo trấn phái, giờ lại trở thành dụng cụ nấu nướng của một tên lười hạng nặng.

Lúc này, tại các ngọn núi khác của Thanh Vân Môn, một sự kiện “kinh thiên động địa” đang diễn ra.

Mùi hương từ quả trứng luộc của Diệp Phi không hề biến mất. Ngược lại, nhờ gió núi của Linh Nam Đại Địa và sự cộng hưởng linh khí từ trận pháp của Thanh Vân Môn, mùi thơm ấy như có chân, chạy tung tăng khắp các hang cùng ngõ hẻm.

Tại Luyện Kiếm Đường, hàng trăm đệ tử đang hăng say vung kiếm, tiếng hô “Sát! Sát!” vang trời. Bỗng nhiên, mũi của một đệ tử đứng đầu hàng hếch lên. Hắn ngửi thấy một mùi gì đó lạ lắm. Nó không phải mùi mồ hôi nam tính sau giờ tập thể lực, cũng không phải mùi gỉ sắt của những thanh kiếm rèn vội. Nó là mùi thơm của sự ấm no, của hạnh phúc gia đình, của một thứ gì đó béo ngậy tan chảy trên đầu lưỡi.

“Răng… rắc…” Một thanh kiếm gỗ trên tay đệ tử nọ bỗng gãy làm đôi. Hắn không phải bị đối phương đánh bại, mà là vì… tay hắn bỗng run lên do bụng réo quá to.

“Mùi gì thế này? Tại sao ta lại cảm thấy tu vi mười năm khổ hạnh không bằng một lần được hít hà cái mùi này?”

“Sư huynh, đệ không luyện nữa đâu! Đệ muốn ăn! Đệ thèm ăn cơm mẹ nấu quá!”

Khắp nơi, các đệ tử vứt kiếm, bỏ khiên, mũi hếch lên trời như một đàn cún con đang tìm xúc xích. Cảnh tượng bát nháo khiến các chấp pháp sư huynh đứng hình.

Trong khi đó, tại Thái Thanh Điện – nơi trang nghiêm nhất tông môn, Chưởng môn Thanh Vân Tử cùng các vị trưởng lão đang họp bàn về việc… phân bổ kinh phí mua thóc linh cho đàn hạc.

Đột nhiên, Chưởng môn khựng lại giữa chừng khi đang cầm tách trà sen. Tách trà trên tay ông bỗng trở nên nhạt nhẽo như nước lọc. Một mùi hương nồng nàn, tinh tế len lỏi qua các khe cửa chạm khắc hoa văn trống đồng, bao trùm lấy toàn bộ điện thờ.

“Trưởng lão Hình phạt!” Chưởng môn đập bàn đứng dậy, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. “Ông có ngửi thấy không?”

Một vị trưởng lão mặc đồ đen, mặt sắt đen sì, tên là Hình Thiết, cũng đang hít hà một cách kín đáo. Lão nghe gọi thì giật mình, nghiêm giọng đáp: “Báo cáo Chưởng môn, hình như có kẻ lén lút luyện hóa Yêu Đan cấp cao trong tông môn. Ma khí… à không, thực khí nồng đậm, gây nhiễu loạn tâm trí đệ tử. Đây chắc chắn là chiêu trò của Ma giáo nhằm làm lung lay đạo tâm của Thanh Vân Môn ta!”

“Yêu đan cái con khỉ ấy!” Một bà lão trông có vẻ hiền từ, chính là Dược Sư Trưởng lão, cắt ngang. “Mùi này rõ ràng là linh dược thượng hạng vừa ra lò! Lão già Hình Thiết ông chỉ biết chém giết, ông có biết đây là tinh túy của đất trời hội tụ không? Để ta đi xem đứa nhỏ nào may mắn luyện ra được đan dược có mùi… trứng luộc đặc trưng thế này.”

Cả một đám đại lão ngàn năm tuổi, bình thường tranh cãi về đạo pháp thì ai nấy đều thâm sâu khó lường, nay lại như mấy bà đi chợ, xúm lại tranh luận về mùi thơm. Cuối cùng, Chưởng môn quyết định: “Tất cả theo ta! Phải tìm cho bằng được nguồn gốc của mùi hương này. Nếu là kỳ tài luyện đan, phải trọng thưởng. Nếu là Ma giáo trà trộn… thì ta cũng phải nếm xem nó nấu cái gì mà thơm thế!”

Thế là, một đoàn “siêu cấp đại lão” bắt đầu bay vút lên trời, đạp mây lướt gió theo dấu vết mùi hương.

Quay lại chỗ Diệp Phi, hắn hoàn toàn không biết mình vừa gây ra một vụ “ô nhiễm mùi vị” diện rộng. Hắn đang thong thả ngồi trên lưng Đại Bạch, tay cầm một cọng cỏ linh dược để… xỉa răng.

Đại Bạch đi lạch bạch trên con đường mòn dẫn về khu đệ tử ngoại môn, cái cổ nó cứ thỉnh thoảng lại ngoái lại nhìn cái túi nhỏ bên hông Diệp Phi. Nó biết trong đó vẫn còn chút “vụn trứng” sót lại.

“Quác! Quác!” (Chia cho tao một ít, thằng chủ lười biếng!)

“Đi đi, mập thế này rồi còn ăn gì nữa. Về đến nhà tao nấu cho ít cá nướng linh tre, giờ im miệng cho tao chợp mắt một lúc.” Diệp Phi nằm ườn ra lưng ngỗng, mắt nhắm nghiền.

Tô Nguyệt Trâm đi bên cạnh, đôi mắt băng giá thường ngày giờ đây đầy vẻ phức tạp. Nàng nhìn tên sư đệ này, cảm thấy thế giới quan của mình đang bị rạn nứt trầm trọng. Nàng luyện kiếm mười lăm năm, lấy việc chịu lạnh trên đỉnh tuyết làm niềm vui, lấy việc nhịn ăn nhịn uống làm tự hào. Vậy mà hôm nay, miếng trứng luộc của hắn suýt nữa đã đánh đổ bức tường kiên cố trong lòng nàng.

“Diệp Phi,” Nàng bỗng lên tiếng.

“Hửm? Sư tỷ lại muốn mắng đệ về việc không tu luyện à? Đệ đang tu luyện ‘Nằm Công’ đây, tỷ không thấy khí thế của đệ đang tỏa ra ngút trời sao?” Diệp Phi hé một mắt ra nhìn, miệng vẫn ngậm cọng cỏ.

“Không…” Tô Nguyệt Trâm ngập ngừng. “Ta muốn hỏi… cách thức ngươi nhóm lửa lúc nãy. Tại sao linh hỏa lại có màu vàng cốm? Và cái gọi là ‘cải tạo linh chủng’… thực chất là ngươi đang dùng thực đạo để thay đổi bản chất linh lực phải không?”

Kim Bảo chen vào, mặt đầy vẻ tự hào: “Sư tỷ, người ta gọi đó là nghệ thuật nêm nếm! Đại ca em không phải đang nấu ăn, huynh ấy đang cân bằng âm dương trên chảo lẩu, đang định nghĩa lại ngũ hành trong nồi canh! Ngay cả Thánh Gióng năm xưa nhổ tre đánh giặc, chắc cũng cần một bát cơm của đại ca em mới đủ sức ấy chứ!”

Diệp Phi phẩy tay: “Chú đừng có tâng bốc anh quá. Chẳng qua là hệ thống nó… à không, là ta thấy con hạc kia nó trông có vẻ suy dinh dưỡng, tiện tay giúp tí thôi. Sư tỷ này, đạo của mỗi người mỗi khác. Tỷ thích lạnh, đệ thích nóng. Tỷ thích kiếm, đệ thích… đồ nêm nếm. Miễn là chúng ta đều đi đến cuối con đường là được, quản chi cách đi là đi bộ hay đi nằm?”

Tô Nguyệt Trâm im lặng. Những lời này nghe thì có vẻ ngụy biện của một kẻ lười, nhưng không hiểu sao nàng lại thấy có chút lý lẽ. Đúng lúc đó, nàng cảm nhận được một vài luồng uy áp cực mạnh đang tiến về phía này.

“Không ổn! Chưởng môn và các vị trưởng lão đang tới!” Nàng rút thanh linh kiếm ra, mặt biến sắc.

“Hả? Đến đòi trứng à?” Kim Bảo mặt tái mét, cuống cuồng tìm chỗ trốn sau cái thân hình mập mạp của mình. “Em đã bảo là đừng ăn trứng của Linh Hạc Trưởng lão mà, giờ chắc bị tống vào ngục tối rồi!”

Diệp Phi vẫn không chút nao núng, hắn lại ngáp một cái: “Trưởng lão người ta vừa thăng cấp xong còn không nói gì, mấy ông già này đến chắc là muốn review món ăn thôi. Kim Bảo, chuẩn bị ít lá chuối, tí nữa nếu họ đòi ăn, mình gói mang về tính phí.”

Trong chớp mắt, bóng dáng Chưởng môn Thanh Vân Tử dẫn đầu đoàn trưởng lão đáp xuống ngay trước mặt nhóm Diệp Phi. Khói bụi bay mù mịt, hào quang lấp lánh như một sàn catwalk chuyên nghiệp.

Lăng Tiêu cũng xuất hiện trong đoàn người. Hắn vừa kết thúc khóa tu luyện đặc biệt, vừa ra ngoài đã nghe tin có “kỳ bảo” xuất thế. Thấy Diệp Phi, Lăng Tiêu bĩu môi, dùng tay vuốt lại mái tóc sáng bóng của mình: “Diệp Phi? Sao ngươi lại ở đây? Lại định gây rắc rối gì nữa hả? Ta cảm nhận được một luồng linh khí mạnh mẽ ở quanh đây, chắc chắn là thần vật hiện thế, hạng người lười biếng như ngươi không nên làm ô uế không gian này.”

Diệp Phi liếc mắt nhìn Lăng Tiêu, rồi lại nhìn đống hào quang “lòe loẹt” trên người hắn, bỗng cảm thấy đau mắt. “Ồ, Thiên tài lấp lánh đó à? Thần vật mà ngươi nói… có phải là thứ có mùi giống như thế này không?”

Nói rồi, Diệp Phi lấy trong túi ra một miếng vỏ trứng nhỏ xíu, còn vương chút linh khí béo ngậy, tung hứng trên tay.

Chưởng môn Thanh Vân Tử hít một hơi, hai mắt trợn tròn: “Đúng là mùi này! Diệp Phi, miếng vỏ đó là…?”

“Vỏ trứng thôi mà Chưởng môn,” Diệp Phi thản nhiên đáp. “Đệ tử thấy rác nhiều quá nên định dọn dẹp môi trường. Ngài cũng biết đấy, Thanh Vân Môn là tông môn văn hóa, không thể để rác bừa bãi được.”

Lăng Tiêu thấy mình bị ngó lơ, càng thêm tức tối. Hắn nhìn miếng vỏ trứng, rồi nhìn sang Tô Nguyệt Trâm đang đứng bảo vệ cạnh Diệp Phi, lòng đố kỵ bùng lên. “Hừ, chỉ là một mảnh vỏ! Chưởng môn, theo đệ tử thấy, tên này chắc chắn đã trộm lấy thần dược của tông môn rồi ăn lén, giờ chỉ còn cái vỏ để lừa bịp mọi người! Đề nghị khám xét túi trữ vật của hắn!”

Linh Hạc Trưởng lão từ phía sau lững thững bước tới, sắc mặt hồng nhuận, bước chân nhẹ nhàng như mây bay. Lão nhìn Lăng Tiêu bằng ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc, rồi hừ lạnh một tiếng: “Khám cái đầu nhà ngươi! Diệp Phi là ân nhân của đàn hạc núi ta. Nó vừa thực hiện một buổi ‘tư vấn dinh dưỡng’ cực kỳ hiệu quả cho linh thú. Các ngươi đừng có mà vu oan giá họa cho một tài năng hiếm có như vậy!”

Cả đại hội trưởng lão câm nín. Linh Hạc Trưởng lão nổi tiếng khó tính, nay lại đi bênh vực “kẻ lười nhất môn phái”?

Chưởng môn Thanh Vân Tử bước tới gần Diệp Phi, mũi ông ta cứ vô thức xán lại gần cái túi đựng vỏ trứng. Ông ta cố giữ vẻ uy nghiêm nhưng giọng nói đã hơi run vì thèm: “Diệp Phi này… cái ‘tư vấn dinh dưỡng’ đó, ngươi có thể thực hiện trên… quy mô toàn tông môn không? Ta thấy dạo này đệ tử tinh thần uể oải, tu vi trì trệ, có lẽ là do… thiếu chất?”

Các vị trưởng lão khác cũng gật đầu lia lịa: “Đúng đúng! Chưởng môn anh minh! Chúng ta cần phải cải cách bữa ăn cho tông môn!”

Diệp Phi thở dài, nhìn lên trời xanh đầy Chim Lạc đang bay lượn. Hắn thầm nghĩ: *Lại sắp mệt rồi. Đã bảo chỉ muốn nằm ngủ, thế quái nào lại thành bếp trưởng tập đoàn thế này?*

Hệ thống trong đầu hắn bỗng vang lên âm thanh tinh tinh quen thuộc:

【 Ting! Kích hoạt nhiệm vụ chuỗi: “Đại Tiệc Thanh Vân”. 】
【 Yêu cầu: Nấu một món ăn khiến ít nhất 80% thành viên tông môn cảm thấy ‘nhân sinh xứng đáng’. 】
【 Phần thưởng: Kỹ năng ‘Vạn Vật Hóa Nguyên Liệu – Cấp 1’, 1000 Linh Thạch Vàng, và một chiếc võng tự động đu đưa. 】
【 Hình phạt nếu thất bại: Bị bắt đi quét dọn phân hạc trong vòng 1 năm. 】

Nghe thấy cái võng tự động đu đưa, mắt Diệp Phi sáng rực lên. Đây mới chính là động lực tu tiên của hắn!

“Được rồi,” Diệp Phi vươn vai, cái chảo đen sau lưng kêu lên “keng” một tiếng. “Nhưng nói trước, nguyên liệu các vị phải lo. Và đệ tử không làm miễn phí, mỗi người ăn xong phải để lại một lời cảm ơn và… một món đồ gia dụng có ích cho việc nằm nghỉ.”

Chưởng môn mừng rỡ: “Thỏa hiệp! Chỉ cần ngon như mùi thơm vừa rồi, ta cho ngươi làm Trưởng lão Bộ phận Ăn uống luôn cũng được!”

Lăng Tiêu đứng ngẩn ngơ giữa đám đông hào quang. Hắn không hiểu tại sao một thiên tài tu kiếm như hắn lại bị thua bởi một miếng vỏ trứng và một tên đầu bếp dở hơi. Hắn nghiến răng: “Đợi đấy Diệp Phi, ta sẽ chứng minh rằng thực đạo chỉ là tiểu xảo, kiếm đạo mới là chân chính trường sinh!”

Nhưng chẳng ai thèm nghe Lăng Tiêu nói. Đám đông bắt đầu tản ra, bàn tán xôn xao về “thực đơn đại tiệc”.

Kim Bảo kéo tay Diệp Phi: “Đại ca, huynh định nấu gì? Cá Linh Long hay là Heo Rừng Sấm Sét?”

Diệp Phi cười huyền bí, ánh mắt nhìn về phía cánh đồng nếp thơm dưới chân núi Phong Châu: “Thịt cá chỉ là phụ. Chúng ta đang ở Linh Nam Đại Địa, phải nấu thứ gì đó đậm chất quê hương một chút. Kim Bảo, đi tìm cho ta một vạn chiếc lá dong và mười tấn gạo nếp nương ngon nhất. Chúng ta sẽ làm ‘Bánh Chưng Linh Hỏa – Phiên bản nổ tung cảm xúc’!”

Đêm đó, cả Thanh Vân Môn không ngủ. Ánh lửa từ những nồi bánh khổng lồ thắp sáng cả một vùng trời, hương thơm từ nếp mới, đậu xanh linh khí và thịt heo yêu thú bắt đầu lan tỏa, khiến cho ngay cả những con quái vật trong rừng sâu cũng phải dừng việc săn mồi, ngơ ngác hít hà.

Diệp Phi ngồi trên một tảng đá phẳng, Đại Bạch nằm cạnh bên làm gối kê đầu. Hắn cầm cái thìa gỗ, gõ nhẹ vào cạnh chảo như đang điều khiển một dàn nhạc giao hưởng của vị giác.

“Tu tiên à?” Hắn tự nhủ, mắt lim dim. “Ăn được là tiên, nằm được là thánh. Thế giới này, để ta nêm nếm lại cho nó ngọt ngào một chút vậy.”

Trong bóng tối, Tô Nguyệt Trâm âm thầm ngồi luyện công cạnh nồi bánh. Nàng nhận thấy linh khí phát ra từ nồi bánh còn tinh khiết hơn cả việc nàng hít thở linh khí tự nhiên. Nàng khẽ thở dài, tự nhủ: “Chỉ một miếng thôi… chắc sẽ không ảnh hưởng đến kiếm tâm đâu nhỉ?”

Dưới ánh trăng bạc, bức tranh của Linh Nam Đại Địa hiện lên đầy sống động. Không có những trận chiến đẫm máu, không có những âm mưu xảo quyệt (ít nhất là vào lúc này), chỉ có mùi thơm nồng nàn của chiếc bánh chưng khổng lồ và tiếng ngáy đều đều của tên sư đệ lười biếng nhất lịch sử. Một kỷ nguyên mới của Thanh Vân Môn đã chính thức bắt đầu: Kỷ nguyên Thực Thần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8