Sư Phụ Tôi Rất Mạnh Nhưng Ngài Ấy Chỉ Thích Ăn Bám Đệ Tử
Chương 152: Diệp Phi thắng vì… anh ngủ quên thật sự, còn lão già kia bị muỗi đốt phải gãi.

Cập nhật lúc: 2026-06-07 19:37:21 | Lượt xem: 3

Những tưởng sau vụ náo động “Thánh Nhân Bất Động” kéo dài ba mươi ngày, Diệp Phi sẽ được tận hưởng kỳ nghỉ dưỡng già sớm trong sự yên bình của cái sofa mát-xa mới nhận. Nhưng không, cuộc đời anh dường như đã bị một bàn tay vô hình (mang tên Hệ thống và lão Chưởng môn hám tiền) đẩy vào một cái hố không đáy của sự nổi tiếng.

Sáng sớm, khi ánh mặt trời còn chưa kịp xuyên qua màn sương mù dày đặc của Phù Vân Đỉnh, Thanh Vân Tử đã lò dò dẫn theo một vị đạo sĩ râu tóc trắng xóa, trông cực kỳ “nguy hiểm” tiến vào sân.

Diệp Phi lúc đó đang nằm trên sofa, tay vẫn còn cầm ống hút trà sữa, bọt sữa còn dính trên mép, đôi mắt lờ đờ nhìn khách quý. Anh thầm nghĩ: *Lại nữa à? Chẳng lẽ lại đến đòi tiền nợ rượu sao? Lão già Thanh Vân này thật là, muốn đòi tiền thì cũng phải chọn lúc người ta đã đánh răng chứ!*

“Diệp sư đệ! Tỉnh lại đi, có khách quý!” Thanh Vân Tử vừa cười vừa nói, nhưng ánh mắt lấp lánh như hai viên linh thạch thượng phẩm đã tố cáo mục đích không hề trong sáng của lão.

Vị đạo sĩ đi cùng, tên là Không Minh Chân Nhân – một vị trưởng lão của Tịnh Tâm Tông, nổi tiếng với công phu “Tọa Thiền Bất Biến”. Lão ta vuốt râu, ánh mắt khinh khỉnh nhìn Diệp Phi: “Đây chính là vị Ngọa Thánh mà thiên hạ đồn đại sao? Trông… có vẻ hơi thiếu sức sống nhỉ?”

*Này lão già, đây gọi là tiết kiệm năng lượng, hiểu không?* Diệp Phi chửi thầm trong bụng, nhưng mặt vẫn tỏ vẻ cao thâm, khẽ gật đầu một cái coi như chào hỏi, sau đó lại định nhắm mắt ngủ tiếp.

“Không Minh đạo hữu không biết đó thôi,” Thanh Vân Tử nhanh nhảu chen vào, “Sư đệ ta bình thường nhìn thì có vẻ tùy tiện, nhưng thực chất là đang ở trạng thái ‘Vạn pháp quy tâm’. Ngài ấy ngồi không giống ngồi, nằm không giống nằm, chính là cảnh giới cao nhất của sự tĩnh lặng!”

Không Minh Chân Nhân hừ lạnh: “Tĩnh lặng hay không, thử một chút là biết. Ta nghe nói Ngọa Thánh có thể ngồi im một tháng không động đậy. Hôm nay ta tới đây để thách đấu một trận ‘Tĩnh Tâm Thiền’. Ai động đậy trước, người đó thua. Nếu ta thua, ta sẽ giao ra nửa bình Linh Khí Thạch Thượng Phẩm cho Thanh Vân Tông. Nhưng nếu Ngọa Thánh thua…”

Chưa kịp nói hết câu, Thanh Vân Tử đã đập bàn cái “bộp”: “Thành giao! Diệp sư đệ, lên đi con! Vì vinh quang của tông môn (và linh thạch của ta)!”

Diệp Phi: “???”

Anh còn chưa kịp phản đối, thì âm thanh máy móc của Hệ thống đã vang lên trong đầu như một bản nhạc tống tử:
【 Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp: Thắng trận thi đấu Tĩnh Tâm Thiền với Không Minh Chân Nhân.
Phần thưởng: Một thùng mì tôm hảo hạng hương vị bò hầm chua cay (phiên bản giới hạn có thêm trứng xúc xích).
Hình phạt nếu thất bại: Hệ thống sẽ kích hoạt tính năng “Nhảy Disco liên tục 24h” lên cơ thể ký chủ ngay lập tức. 】

Diệp Phi rùng mình. Nhảy Disco 24 giờ? Cái cơ xương già nua lười biếng này của anh mà nhảy kiểu đó thì chẳng khác gì đưa vào máy nghiền thịt. Còn mì tôm có trứng và xúc xích? Ôi, cái mùi hương quyến rũ đó đã bắt đầu hiện lên trong tâm trí rồi.

“Được, thi thì thi. Nhưng địa điểm là ở đây, ta lười di chuyển lắm.” Diệp Phi uể oải nói, rồi xoay người nằm thoải mái trên sofa.

“Trên sofa sao? Thật là xúc phạm đến đạo đạo!” Không Minh Chân Nhân tức giận, nhưng nhìn vẻ mặt “ta là nhất” của Diệp Phi, lão lại tự trấn an: *Hắn ta chắc chắn đang dùng tâm lý chiến. Ta phải bình tĩnh. Ta đã tọa thiền trong hang động sáu mươi năm, không lẽ thua một tên tiểu tử nằm sofa?*

Thế là, cuộc đấu bắt đầu.

Ba vị đệ tử nghe tin cũng chạy tới. Lâm Nguyệt Nhi vác trọng kiếm đứng hộ pháp, mắt lấp lánh: “Sư phụ lại chuẩn bị hiển thánh rồi! Nhìn cái tư thế nằm nghiêng kia mà xem, đó chẳng phải là ‘Long Hữu Ngọa Đồ’ trong truyền thuyết sao?”

Tiền Đa Đa lập tức bài binh bố trận, lôi bàn tính ra: “Cá cược đây! Một đền mười cho ai cược Không Minh Chân Nhân trụ được quá một canh giờ! Sư phụ ta thắng chắc rồi!”

Mặc Vô Thần ngây thơ hỏi: “Nhị sư huynh, sao huynh biết sư phụ thắng?”

Tiền Đa Đa cười bí hiểm: “Sư phụ không phải đang thiền, sư phụ là đang ‘tồn tại’ thôi đệ à. Một khi ngài ấy đã muốn lười, thì trời sập xuống ngài ấy cũng không buồn nhấc một ngón chân đâu.”

Trên sân, Không Minh Chân Nhân đã ổn định tư thế kiết già, toàn thân tỏa ra hào quang nhạt, khí tức bình ổn đến mức chim chóc đậu lên vai cũng không cảm nhận được hơi thở. Quả thật là một đại sư tĩnh tâm.

Còn Diệp Phi? Anh nhắm mắt lại, cảm nhận hơi lạnh từ cốc trà sữa tỏa ra. *Mì tôm bò hầm… trứng… xúc xích…* Những ý nghĩ đó đưa anh vào một trạng thái cực kỳ thư thái. Sofa mát-xa lại còn đang ở chế độ rung nhẹ cấp độ 1, cực kỳ êm ái.

Mười phút trôi qua…
Một tiếng đồng hồ trôi qua…

Bầu không khí căng thẳng đến cực độ. Khán giả xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao.

“Xem kìa! Không Minh Chân Nhân đúng là gừng già càng cay, không một sợi tóc nào nhúc nhích!”
“Nhưng hãy nhìn Diệp tông chủ xem! Ngài ấy thậm chí còn không cần vận công, hô hấp cũng gần như biến mất. Đây chẳng lẽ là ‘Tử Thi Thiền’ thần thánh sao?!”

Sự thật là, Diệp Phi đã ngủ quên thật sự.

Anh không hề thiền, cũng chẳng hề dùng công pháp gì cao siêu. Anh chỉ là… ngủ thôi. Khi ngủ, Diệp Phi đạt đến một đẳng cấp mà người thường không thể chạm tới: trạng thái “Cục Gỗ Hoá”.

Nhưng cuộc đời đâu có dễ dàng như vậy.

Trong lúc Diệp Phi đang mơ thấy mình được bao quanh bởi một biển mì tôm, thì một vị khách không mời mà đến. Đó là một con muỗi. Không phải muỗi thường, mà là một con Muỗi Linh Hỏa – đặc sản của Thanh Vân Đỉnh, loại muỗi có thể đốt xuyên qua lớp hộ thể linh lực nếu kẻ đó không chú ý.

Con muỗi bay vòng vòng quanh Diệp Phi. Nó định đáp xuống mũi anh. Nhưng đột nhiên, một luồng “khí vận lười biếng” cực dày đặc từ Diệp Phi tỏa ra khiến con muỗi choáng váng. Hơn nữa, da mặt của Diệp Phi qua nhiều năm tu luyện “Vô Sỉ Quyết” đã trở nên dày một cách đáng sợ, con muỗi châm mãi không thủng, tức tối bay sang phía đối diện.

Nạn nhân tiếp theo là Không Minh Chân Nhân.

Không Minh Chân Nhân lúc này đang đạt đến trạng thái đỉnh cao của định lực. Lão cảm thấy mình như một tảng đá nghìn năm. Nhưng đột nhiên, lão thấy có cái gì đó nhột nhột ở nách trái.

*Chỉ là ảo giác!* Lão tự nhủ. *Tâm bất động, vạn vật bất động.*

Con muỗi Muỗi Linh Hỏa cay cú vì không đốt được Diệp Phi, nên nó dồn toàn bộ nội công vào vết đốt này trên người lão già. Nó không chỉ châm, nó còn khè một chút hỏa khí vào nữa.

“Ư…” Một tiếng kêu khẽ vang lên trong cổ họng Không Minh Chân Nhân.

Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán lão. Vết đốt bắt đầu ngứa. Không phải ngứa bình thường, mà là cái ngứa “thấu tận linh hồn”, cái ngứa khiến người ta muốn xé rách quần áo mà nhảy vào hồ nước lạnh ngay lập tức.

Khán giả phía dưới xầm xì:
“Nhìn kìa! Không Minh đại sư đang phát quang! Chắc hẳn ngài ấy đang đạt tới bước ngoặt đột phá!”
“Không phải! Nhìn mặt ngài ấy kìa, hình như đang rất đau khổ. Chắc chắn là đang phải đấu tranh với tâm ma cực kỳ khủng khiếp!”

Lâm Nguyệt Nhi cau mày: “Tâm ma của lão già này có vẻ mạnh quá. Nhưng sư phụ thì sao? Người vẫn thản nhiên như không. Đỉnh cao, thật là đỉnh cao!”

Lúc này, con muỗi lại dời địa điểm tấn công. Nó bay lên, lượn qua lượn lại trước mũi Không Minh Chân Nhân, sau đó chọn một vị trí cực kỳ hiểm hóc để hạ cánh: Lỗ tai.

“Vo… ve… vo… ve…”

Âm thanh đó giống như hàng ngàn quân đoàn đang thổi kèn trong đầu lão già. Lão muốn vung tay đập một cái cho chết tươi con muỗi kia, nhưng đây là trận đấu vì danh dự (và vì tiền của Tịnh Tâm Tông)! Lão không thể thua!

Lão cố gắng dùng linh lực để xua đuổi con muỗi. Nhưng con muỗi này dường như cũng có linh tính, nó né tránh rất khéo, sau đó lại bám vào vành tai lão mà gặm nhấm.

Bên kia chiến tuyến, Diệp Phi bắt đầu phát ra một tiếng ngáy khẽ.
“Khò… khò… khịt…”

Âm thanh này rơi vào tai Không Minh Chân Nhân không khác gì lời sỉ nhục tối cao. *Hắn ta… hắn ta đang ngủ? Trong lúc ta đang chịu đựng cực hình này, hắn ta dám ngáy sao?!*

Càng giận dữ, định lực càng giảm. Cái ngứa ở nách hòa quyện với tiếng vo ve ở tai tạo thành một combo hủy diệt thần trí.

“Ta không chịu nổi nữa!” Không Minh Chân Nhân gầm lên trong lòng.

Đúng lúc đó, con muỗi Muỗi Linh Hỏa quyết định tung chiêu cuối. Nó bò hẳn vào trong lỗ mũi của lão già và cù léc một cái.

“Hắt… hắt… HẮT XÌIIIIIII!”

Một tiếng hắt hơi vang dội như sấm đánh ngang tai khiến cả Phù Vân Đỉnh rung chuyển. Không Minh Chân Nhân theo bản năng đưa tay lên ngoáy mũi và gãi nách một cách điên cuồng, mặt mũi méo xệch vì cái ngứa thâm sâu.

Im lặng bao trùm.

Hàng vạn con mắt trố ra nhìn vị đại sư tĩnh tâm đang gãi như khỉ đột.

Hệ thống lập tức vang lên trong đầu Diệp Phi:
【 Ting! Đối thủ đã động đậy trước. Nhiệm vụ hoàn thành! Chúc mừng ký chủ chiến thắng trận Tĩnh Tâm Thiền.
Phần thưởng: Mì tôm bò hầm đã được gửi vào túi Càn Khôn. 】

Diệp Phi giật mình bừng tỉnh sau tiếng hắt hơi kia. Anh bật dậy, mắt nhắm mắt mở, nhìn quanh một vòng rồi hỏi: “Hết chưa? Đến giờ ăn cơm chưa?”

Cả sân bãi đồng loạt quỳ xuống, âm thanh vang dội mây xanh:
“Chúc mừng Tôn giả! Một trận thắng oanh liệt! Ngài thậm chí không thèm mở mắt nhìn đối thủ lấy một lần!”
“Tịnh tâm tới mức ngáy ngủ, đây chính là cảnh giới ‘Hóa Thân Vào Mộng’, thần thông vĩ đại nhất của cổ nhân!”

Không Minh Chân Nhân đứng ngây ra đó, tay vẫn còn dính ở nách, mặt đỏ như gan gà. Lão nhìn Diệp Phi – kẻ vừa tỉnh dậy đã đòi ăn cơm – rồi nhìn lại mình – kẻ không chịu nổi một con muỗi. Lão thở dài một hơi, khí thế kiêu ngạo biến mất sạch sành sanh.

“Ta thua rồi… thật không ngờ, đạo pháp của Ngọa Thánh đã đạt tới mức ‘Coi Thường Vạn Vật’, ngay cả con Muỗi Linh Hỏa đốt ngài cũng không hề làm ngài biến sắc. Lão phu tu luyện sáu mươi năm, hóa ra chỉ là trò trẻ con trước mặt ngài.”

Nói xong, lão đặt túi linh thạch xuống, chắp tay cúi đầu rồi lủi thủi đi thẳng xuống núi, bóng lưng trông già đi thêm vài chục tuổi.

Thanh Vân Tử lập tức vồ lấy túi linh thạch, vừa hôn lên nó vừa cười ha hả: “Sư đệ! Con giỏi lắm! Lần sau có thi đấu thế này nữa nhớ bảo ta nhé!”

Diệp Phi ngơ ngác xoa xoa cái mũi hơi nhột của mình. Anh cảm nhận được trong túi Càn Khôn có một mùi hương mì tôm ngào ngạt đang chờ đợi. Anh tặc lưỡi, phẩy tay: “Thôi đi lão già hám tiền, ta mệt rồi. Nguyệt Nhi, Đa Đa, dọn bàn, ta muốn ăn mì!”

Lâm Nguyệt Nhi nhìn theo bóng dáng sư phụ đang lững thững bước vào phòng, trong mắt ngập tràn sự sùng bái: “Thấy chưa? Sư phụ thắng không phải vì lão già kia gãi, mà là vì sư phụ đã tiên liệu được con muỗi sẽ xuất hiện vào giây phút đó! Ngài dùng tiếng ngáy để khiêu khích đối thủ, khiến lão ta mất cảnh giác. Đây gọi là ‘Dùng Tĩnh Chế Động, Dùng Ngáy Diệt Tâm’!”

Tiền Đa Đa gật gù ghi chép: “Kiến thức mới! Sau này phải thu tiền phí cho ai muốn học ‘Ngáy Pháp’ của sư phụ mới được!”

Mặc Vô Thần thì lẩm bẩm: “Sư phụ thật vĩ đại, ngài thức tỉnh chỉ để hỏi về cơm bữa. Đó chính là sự quan tâm sâu sắc nhất đến thực tại… Ta nhất định phải học theo!”

Ở trong phòng, Diệp Phi vừa xé gói mì, vừa lẩm bẩm: “Chỉ là một giấc ngủ thôi mà, sao bọn này cứ drama hóa lên thế nhỉ? Cơ mà… trứng với xúc xích ngon thật sự!”

Ngoài kia, ánh nắng hoàng hôn buông xuống Phù Vân Đỉnh, danh tiếng “Ngọa Thánh” của Diệp Phi một lần nữa vang xa khắp Thiên Huyền Đại Lục, và có lẽ từ ngày mai, sẽ có hàng ngàn tu sĩ tìm đến chỉ để xin được học cách… ngủ gật cho đúng đạo pháp.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8