Sư Phụ Tôi Rất Mạnh Nhưng Ngài Ấy Chỉ Thích Ăn Bám Đệ Tử
Chương 153: Hệ thống thưởng: \”Thần cấp chống muỗi\”.

Cập nhật lúc: 2026-06-07 19:42:01 | Lượt xem: 3

Tiếng xì xụp húp nước mì vang lên đầy nhịp điệu trong căn phòng nhỏ trên Phù Vân Đỉnh, tạo thành một bản giao hưởng ẩm thực lạc quẻ hoàn toàn với không khí tiên phong đạo cốt của Thanh Vân Tông. Diệp Phi gác một chân lên ghế, tay cầm chiếc dĩa nhựa – món đồ “xuyên không” đi kèm với gói mì bò hầm – vẻ mặt phê pha như vừa đột phá ba đại cảnh giới liên tiếp.

“Hà… Cái vị hóa học này, cái mùi hương liệu nồng nàn này… Đúng là chân ái của cuộc đời!” Diệp Phi lầm bầm, tiện tay quẹt vết mỡ bò dính trên khóe môi vào tà áo đạo bào trắng muốt (giờ đã lấm tấm vài vệt vàng ố).

Bên ngoài, đám đệ tử vẫn đang quỳ rạp, không ngừng ca tụng về “Ngáy Pháp” và “Tĩnh Tâm Công” mà anh vừa “trình diễn”. Diệp Phi thở dài, thực lòng anh chỉ muốn bảo tụi nó: “Nín giùm, để sư phụ ăn nốt cái xúc xích”, nhưng với cái thiết lập “cao nhân ẩn thế” mà anh lỡ xây dựng (hoặc do đám đệ tử tự não bổ), việc lộ ra bộ mặt tham ăn lúc này thật sự quá mất giá.

Đúng lúc anh đang định vớt nốt sợi mì cuối cùng, trong đầu bỗng vang lên tiếng chuông quen thuộc của hệ thống:

【 Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành xuất sắc thử thách “Tĩnh tâm đối đầu Muỗi Linh Hỏa”. 】
【 Đánh giá độ vô liêm sỉ: SSSS (Vượt mức mong đợi). 】
【 Nhận xét: Trong khi đối thủ đấu tranh với bản năng sinh tồn, ký chủ đã ngủ quên đến mức chảy nước miếng, tạo ra một tầng phòng ngự tâm lý tuyệt đối khiến đối thủ tự hủy. Đây chính là đỉnh cao của sự lười biếng. 】

Diệp Phi trợn mắt: “Này, hệ thống, ta nhắc lại là ta bị buồn ngủ thật nhé! Có giỏi thì cho cái gì thiết thực đi, mì tôm ăn hết rồi, còn gì nữa không?”

【 Ting! Phát thưởng bổ sung: Kỹ năng bị động “Thần Cấp Chống Muỗi”. 】
【 Phân loại: Thần cấp Lĩnh vực (Dạng đặc thù). 】
【 Hiệu quả: Tự động tạo ra một vùng không gian “Cấm Bay, Cấm Đốt, Cấm Vo Ve” trong bán kính 100 mét quanh ký chủ. Tất cả các loài côn trùng, linh trùng, ma trùng có ý định tiếp cận ký chủ với mục đích xấu sẽ bị “đánh gậy” lập tức, bay màu theo đúng nghĩa đen hoặc bị cưỡng chế “hóa kiếp” thành phân bón cho cỏ cây. 】
【 Ghi chú: Kỹ năng này không tiêu tốn linh lực, chỉ tiêu tốn “độ lười” của ký chủ. Càng lười, phạm vi chống muỗi càng rộng. 】

Diệp Phi suýt thì sặc nước mì. “Cái gì? Thần cấp chống muỗi? Ngươi cho ta cái này để làm gì? Ta đang ở thế giới tu tiên, nơi người ta có thể phi thiên độn địa, dời non lấp bể, mà ngươi lại tặng ta kỹ năng làm ‘vợt muỗi chạy bằng cơm’ à?”

【 Hệ thống nhắc nhở: Muỗi Linh Hỏa của Tịnh Tâm Tông có thể đốt thủng hộ thể linh lực của cao thủ Nguyên Anh. Ký chủ có kỹ năng này, từ nay về sau dù có nằm ngủ chuồng bò cũng không sợ ngứa nách. Chẳng lẽ đây không phải ước mơ của một kẻ ăn bám sao? 】

Diệp Phi khựng lại, ngẫm nghĩ một hồi rồi tặc lưỡi: “Ừ thì… cũng có lý. Ít ra sau này đi ngủ trưa dưới gốc cây đại thụ không lo bị mấy con bọ nẹt rơi vào cổ.”

Anh quyết định thử nghiệm ngay lập tức. Diệp Phi vung tay, trong lòng thầm hô: “Kích hoạt Thần Cấp Chống Muỗi!”

Oanh!

Một gợn sóng màu vàng nhạt, mỏng đến mức gần như không thấy rõ, từ người Diệp Phi lan tỏa ra chung quanh. Nó lướt qua những bức tường gỗ ọp ẹp, xuyên qua cửa sổ, lan tỏa ra khắp đỉnh Phù Vân.

Lúc này, ở bên ngoài, đám đệ tử vẫn còn đang tranh luận gay gắt.

“Sư tỷ, tỷ có thấy không?” Tiền Đa Đa đột nhiên giật mình, chỉ vào một con muỗi đang bay vất vơ gần đó. “Con muỗi kia… nó vừa nổ tung?”

Lâm Nguyệt Nhi nheo mắt lại, thanh trọng kiếm sau lưng nàng hơi rung lên vì cảm nhận được áp lực vô hình. Nàng quan sát kỹ: Một con ruồi đang định hạ cánh xuống mâm cơm mà Tiền Đa Đa vừa chuẩn bị, vừa mới tiến vào phạm vi xung quanh căn phòng của sư phụ, bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Không một tiếng động, con ruồi đó lập tức hóa thành một làn khói trắng, biến mất không dấu vết.

Nguyệt Nhi run rẩy, đôi mắt đẹp hiện lên sự kinh hoàng lẫn sùng bái tột độ: “Đây… đây không phải là giết côn trùng… Đây là Quy Tắc Lĩnh Vực! Sư phụ đã đột phá đến mức có thể sửa đổi quy luật vật chất của thế giới xung quanh mình rồi sao?”

Tiền Đa Đa há hốc mồm: “Quy tắc gì cơ tỷ?”

“Tĩnh mịch quy tắc!” Nguyệt Nhi nghiêm giọng, bộ não “tự suy diễn” của nàng lại bắt đầu hoạt động hết công suất. “Sư phụ vừa trải qua trận đấu với Không Minh Chân Nhân, ngài hẳn là đã cảm ngộ được nỗi khổ của chúng sinh khi bị lũ tạp niệm – tượng trưng bởi đám muỗi vo ve – quấy nhiễu. Ngài ra tay thiết lập lĩnh vực này là để dạy chúng ta rằng: Một khi tâm đã tịnh, thì ngay cả một con ruồi cũng không thể làm vẩn đục không gian của người tu đạo!”

Mặc Vô Thần ngây ngô hỏi: “Nhưng sư phụ vừa húp mì tôm mà tỷ?”

“Đó là ngài đang che giấu thiên cơ!” Nguyệt Nhi gõ nhẹ vào đầu tiểu sư đệ. “Tiếng húp mì đó thực chất là một loại âm công trấn áp nhịp tim của đối thủ, còn hương vị mì tôm lan tỏa là để đánh lạc hướng thiên đạo, tránh bị lôi kiếp phát hiện vì ngài đã quá mạnh!”

Tiền Đa Đa nghe mà đổ mồ hôi hột, vội vàng rút sổ tay ra ghi chép: “Ngày… tháng… năm… Sư phụ thi triển ‘Vô Côn Trùng Lĩnh Vực’, nghi ngờ là khởi đầu của việc sáng tạo ra một thế giới mới không có ruồi muỗi. Thật là một tâm hồn yêu thiên nhiên vĩ đại!”

Bên trong phòng, Diệp Phi nào biết mình vừa biến thành “Chúa tể diệt bọ” trong mắt đám đệ tử. Anh đang bận hưởng thụ cái cảm giác mát rượi lạ thường. Thường ngày, Phù Vân Đỉnh tuy linh khí dồi dào nhưng vì cây cối um tùm, côn trùng nhiều vô số kể, nhất là loài nhện độc cứ hay chăng tơ trên xà nhà.

Nhưng lúc này, Diệp Phi ngẩng đầu lên nhìn. Trên xà nhà, một con nhện to bằng bàn tay vốn đã định cư ở đó ba năm nay, bỗng nhiên như gặp phải thiên địch đáng sợ nhất đời, tám cái chân cuống cuồng co lại, sau đó tự động rụng khỏi tơ, rơi xuống đất và… bốc hơi.

“Vãi… Mạnh dữ vậy sao?” Diệp Phi lẩm bẩm. “Hệ thống, cái này có tác dụng với linh thú không? Ví dụ như con Đại Ngốc ngoài kia?”

【 Hệ thống khinh bỉ: Đại Ngốc là chó, không phải côn trùng. Trừ khi nó bị biến dị thành ‘Chó Muỗi’, nếu không nó vẫn sẽ lười biếng nằm đó gãi bụng như thường. Tuy nhiên, nếu nó mang theo chấy rận, thì chấy rận trên người nó sẽ chết sạch. 】

“Ồ, vậy là ta vừa trở thành máy khử khuẩn di động rồi.” Diệp Phi hài lòng nằm vật ra giường.

Vừa mới nhắm mắt được năm giây, cánh cửa phòng đột nhiên bị tông mạnh. “Rầm!”

“Sư phụ! Sư phụ đại nhân!” Thanh Vân Tử, lão chưởng môn râu dài, xông vào với gương mặt hốt hoảng, tay cầm một bình rượu quý, nhưng điệu bộ thì như vừa bị chủ nợ đuổi tới nơi.

Diệp Phi nheo mắt nhìn lão già tội nghiệp: “Sư huynh, huynh lại làm cháy cái lò luyện đan nào nữa à? Hay là lại lén uống rượu của Thái Thượng Trưởng lão bị bắt quả tang?”

Thanh Vân Tử thở không ra hơi, ngồi bệt xuống đất: “Không… không phải! Sư đệ, đệ mau ra xem! Phù Vân Đỉnh của đệ bị làm sao ấy! Đám linh hạc của ta vốn bay ngang qua đây để đi dạo, kết quả vừa bay vào vùng trời đỉnh của đệ, toàn bộ lông chim đều dựng đứng, rồi bọn chúng… bọn chúng cứ thế đâm sâm xuống đất vì quá sợ hãi! Có con còn bị rụng hết cả lông cánh nữa!”

Diệp Phi chột dạ, hỏi hệ thống: “Này, bảo là chỉ tác dụng với côn trùng mà?”

【 Hệ thống: Chim ăn côn trùng. Trong ‘Lĩnh vực chống muỗi’, côn trùng bị xóa sổ, tạo ra một ‘vùng chân không thức ăn’ và áp lực tinh thần cực lớn với sinh vật cấp thấp. Lũ chim cảm thấy nơi đây là ‘Vùng Đất Tử Thần’ của tổ tiên chúng, nên phát điên là chuyện thường. 】

Diệp Phi hắng giọng, cố tỏ ra bình thản: “Sư huynh, huynh thật là đa sự. Ta chỉ là đang thanh tẩy bầu không khí một chút. Gần đây muỗi nhiều quá, làm phiền giấc ngủ của ta, nên ta tiện tay… vả nhẹ không gian một cái thôi.”

Thanh Vân Tử trố mắt nhìn Diệp Phi, sau đó nhìn quanh căn phòng sạch bong không một hạt bụi, thậm chí ngay cả mấy con nhện “gia bảo” cũng biến mất. Lão hít một hơi thật sâu, cảm thấy phổi mình chưa bao giờ được nhận luồng không khí tinh khiết đến thế.

“Vả nhẹ một cái… mà tiêu diệt toàn bộ uế khí và côn trùng trong bán kính trăm trượng?” Thanh Vân Tử lẩm bẩm, rồi đột nhiên hai mắt sáng rực lên. Lão bò lại gần Diệp Phi, giọng điệu đầy vẻ nịnh bợ: “Sư đệ à, đệ có biết là vào mùa hạ, các đệ tử ở nội môn tu luyện khổ sở thế nào vì muỗi rừng không? Hay là… đệ truyền dạy cái ‘Thần công diệt muỗi’ này cho ta? Chúng ta mở một dịch vụ ‘Thanh lọc Tông môn’, đảm bảo linh thạch chảy về như nước!”

Diệp Phi lườm lão một cái sắc lẹm: “Huynh nghĩ ta là ai? Ta là một kẻ lười… à không, là một cao nhân! Huynh bảo ta đi làm người dọn vệ sinh cho tông môn sao?”

“Ấy, không phải dọn vệ sinh, là ‘Hộ đạo thánh giả’!” Thanh Vân Tử sửa lời ngay lập tức. “Đệ nghĩ xem, không còn muỗi, tâm đệ tử tịnh, tu vi tăng nhanh, tông môn chúng ta sẽ mạnh nhất đại lục! Lúc đó đệ muốn bao nhiêu mì tôm mà chẳng có?”

Diệp Phi định từ chối thẳng thừng, nhưng khi nghe đến từ “mì tôm”, lòng anh bỗng chốc dao động. “Hệ thống, cái kỹ năng này có thể chia sẻ không?”

【 Hệ thống: Không thể chia sẻ kỹ năng gốc, nhưng ký chủ có thể chế tạo ra ‘Bùa chống muỗi’ mang theo một phần nhỏ sức mạnh của lĩnh vực. Mỗi tấm bùa giá 10 điểm lười biếng. 】

Diệp Phi kiểm tra lại kho điểm của mình. Sau trận “ngủ thi đấu” vừa rồi, anh có tận 200 điểm. Anh nhếch mép, nhìn Thanh Vân Tử: “Được rồi, nể tình đồng môn, ta sẽ ban cho huynh vài tấm ‘Thiên Huyệt Tịnh Hóa Phù’. Nhưng cái giá…”

“Ta biết, ta biết!” Thanh Vân Tử nhanh tay móc từ trong túi ra một túi linh thạch nhỏ. “Đây là tất cả tiền quỹ tháng này của ta, sư đệ cứ nhận cho!”

Diệp Phi thong thả thu lấy túi linh thạch, trong lòng thầm cười: “Đúng là ăn bám đệ tử chưa đủ, phải ăn bám cả sư huynh chưởng môn mới bõ công.”

Sau khi tiễn Thanh Vân Tử đi (với 5 tấm bùa mà Diệp Phi bí mật dùng hệ thống đổi ra), Diệp Phi cảm thấy hài lòng vô cùng. Tuy nhiên, rắc rối vẫn chưa dừng lại ở đó.

Sáng sớm hôm sau, cả Phù Vân Đỉnh náo loạn.

Hàng ngàn đệ tử từ các đỉnh khác, vốn nổi tiếng là thanh cao và xa cách, nay lại xếp hàng dài từ chân núi lên đến tận cổng điện. Ai nấy trên tay cũng cầm theo… một cây nhang hoặc một bó hoa.

“Chúng ta cầu xin Diệp sư thúc ban cho ‘Tịnh Thế Ánh Sáng’!”
“Đúng vậy! Đêm qua phòng của chưởng môn không có lấy một con muỗi, nghe nói là do Diệp sư thúc phù phép. Chúng con sẵn sàng dùng nửa năm bổng lộc để mua bùa!”

Diệp Phi đang định ra ban công ngáp một cái thì thấy cảnh tượng này, suýt nữa té ngửa. Anh vội vã rụt đầu vào trong. “Chết tiệt! Lão già chưởng môn kia, quảng cáo nhanh vậy sao?”

Lâm Nguyệt Nhi đứng trước cửa điện, mặt lạnh như băng nhưng trong lòng lại đầy tự hào. Nàng nhìn đám đệ tử bên dưới, dõng dạc nói: “Sư phụ ta đang bế quan để duy trì quy tắc của thế giới. Các ngươi tưởng ‘Thần Cấp Chống Muỗi’ là thứ muốn mua là mua được sao? Đó là kết tinh của hàng ngàn năm thiền định!”

“Nhưng sư tỷ…” Một tiểu đệ tử rụt rè nói. “Huynh thấy sư thúc đang đứng ở cửa sổ cầm cái bàn chải đánh răng…”

Nguyệt Nhi lạnh lùng liếc một cái: “Ngươi biết cái gì? Đó không phải bàn chải đánh răng! Đó là ‘Phục Ma Linh Bác’, sư phụ đang dùng động tác đó để xua đuổi những tà niệm nhỏ bé nhất trong không gian!”

Đệ tử kia sợ đến mức quỳ xuống lạy lục: “Sư thúc vĩ đại! Ngay cả đánh răng cũng mang theo đạo vận thâm sâu!”

Diệp Phi đứng trong phòng, tay vẫn còn cầm bàn chải, miệng đầy bọt kem, cạn lời đến mức muốn đập đầu vào tường. Anh quay sang Tiền Đa Đa đang đứng cạnh đó: “Đa Đa… con đi bảo bọn họ, hôm nay sư phụ… mệt, không tiếp khách.”

Tiền Đa Đa mắt sáng rực, lạch bạch chạy ra ngoài: “Sư phụ có lệnh! Hôm nay ‘Tịnh Thế Phù’ chỉ có hạn 10 tấm, ai trả giá cao hơn thì lấy! Lưu ý: Sư phụ chỉ nhận đổi bằng linh dược hiếm hoặc đồ ăn ngon!”

Thế là, Phù Vân Đỉnh trở thành trung tâm đấu giá sôi động nhất tu tiên giới.

Giữa cơn hỗn loạn, Mặc Vô Thần chạy vào, mặt mày xanh mét: “Sư phụ! Không xong rồi! Cái ‘Lĩnh vực chống muỗi’ của ngài… nó mạnh quá!”

Diệp Phi nhíu mày: “Sao vậy con?”

“Đại Ngốc… nó… nó…” Vô Thần ấp úng chỉ ra sân sau.

Diệp Phi vội chạy ra xem. Chỉ thấy con chó vàng to xác Đại Ngốc đang nằm chỏng gọng, nước mắt ngắn nước mắt dài. Toàn bộ chấy rận, bọ chét trên người nó đã bị xóa sạch sẽ, làm da nó mịn màng… đến mức láng bóng như vừa được đi spa cao cấp.

Nhưng vấn đề là, con muỗi linh hỏa – đối thủ hôm qua của Diệp Phi – vốn dĩ đang được Đại Ngốc dùng làm… thú cưng (vì con chó này lười đến mức muốn có thứ gì đó vo ve cho vui tai), nay con muỗi đó đã bị “hóa kiếp” thành một hạt bụi.

Đại Ngốc nhìn Diệp Phi với ánh mắt oán trách, như muốn nói: “Chủ nhân, người quá đáng lắm! Người lười thì kệ người, tại sao lại giết cả bạn của tôi?”

Diệp Phi xoa trán, thở dài: “Thôi được rồi, để ta bù cho ngươi cái đùi gà.”

Cảm nhận được quyền năng của “Thần cấp chống muỗi”, Diệp Phi cuối cùng cũng hiểu ra một điều: Ở thế giới này, đôi khi không cần phải là người mạnh nhất có thể giết rồng, chỉ cần là người duy nhất không bị muỗi đốt, bạn đã là thánh nhân rồi.

Trưa hôm đó, Diệp Phi nằm trên chiếc võng quen thuộc, bao quanh là một bầu không khí tinh khiết tuyệt đối, không một tiếng vo ve, không một cảm giác ngứa ngáy. Anh từ từ nhắm mắt lại, khóe môi hiện lên một nụ cười mãn nguyện.

“Hệ thống, thi thoảng ngươi cũng được việc đấy.”

【 Hệ thống: Đương nhiên. Và để kỷ niệm việc ký chủ sở hữu lĩnh vực đầu tiên, nhiệm vụ tiếp theo của ngươi là: Ngủ liền mạch 48 giờ trong lĩnh vực mà không bị phát hiện là đang… trốn việc. Phần thưởng: Kỹ năng ‘Thần cấp đuổi ruồi’ (Bản nâng cấp). 】

Diệp Phi lẩm bẩm trong giấc ngủ: “Ruồi à? Thôi, để đệ tử ta lo…”

Ngoài sân, Lâm Nguyệt Nhi vẫn đang ngồi thiền bảo vệ sư phụ, trong khi Tiền Đa Đa thì đang bận rộn đếm tiền linh thạch thu được từ việc bán bùa.

“Nhìn sư phụ xem.” Nguyệt Nhi khẽ nói với các sư đệ. “Ngài đang dùng thân xác mình để chống chọi với sự tĩnh lặng cực hạn này. Chúng ta phải nỗ lực hơn nữa, không thể để ngài một mình gánh vác cả bầu không khí sạch sẽ của tông môn!”

Đại Ngốc thở dài, nhắm mắt lại, thầm nghĩ: “Thôi thì, ít nhất cũng không còn bị ngứa mông nữa.”

Câu chuyện về “Ngọa Thánh” với lĩnh vực tịnh hóa kỳ lạ cứ thế lan xa. Người ta nói rằng, ở Phù Vân Đỉnh, ngay cả những linh hồn u tối nhất khi bước vào cũng cảm thấy… muốn đi tắm, đơn giản vì nơi đó quá sạch côn trùng. Và thế là, một danh hiệu mới lại được gắn lên đầu Diệp Phi: “Vị Thánh Sạch Sẽ Nhất Lịch Sử Tu Tiên”.

Trong khi đó, nhân vật chính của chúng ta chỉ đang mơ về một tô mì tôm khổng lồ, nơi không có muỗi, không có chưởng môn đòi bùa, và đặc biệt là không có đệ tử nào đứng “não bổ” về việc anh đang cứu vớt thế giới.

Hết chương 153.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8