Bổn Tọa Chỉ Muốn Ăn Chực, Sao Lại Thành Kiếm Thần?
Chương 108: Sự cố tại bữa tiệc: Thực Thần Điện đến gây chiến.
**Chương 108: Ăn chực cũng không yên, Thực Thần Điện tới “đòi nợ”?**
Quảng trường trung tâm thành Bách Vị lúc này chẳng khác nào một bãi chiến trường, nhưng là chiến trường của những tâm hồn ăn uống. Mùi tinh hoa bò Kobe hòa quyện với linh khí từ nhân sâm vạn năm tỏa ra nghi ngút, tạo nên một tầng sương mù hương vị khiến bất kỳ tu sĩ nào ngửi thấy cũng cảm thấy đan điền run rẩy, dạ dày co thắt vì thèm.
Diệp Phi – vị “Tân Kiếm Thần” vừa được phong – đang đội chiếc vương miện lệch sang một bên, hai tay bận rộn đến mức tàn ảnh hiện ra liên tục. Bên trái anh là một con tôm hùm khổng lồ vừa được nướng qua lửa lôi điện, bên phải là bát súp bào ngư nghìn năm xanh mướt.
“Trời ơi, cái vị này… nó gọi là đỉnh chóp!” – Diệp Phi vừa nhai vừa cảm thán trong lòng. “Hệ thống à, nếu xuyên không mà được ăn thế này cả đời, ta nguyện ý làm con sâu lười cho ngươi bóc lột.”
[Đinh! Hệ thống nhắc nhở: Ký chủ hãy chú ý hình tượng. Ngài đang là Kiếm Thần trong mắt mười vạn tu sĩ, việc ngài đang mút càng tôm nhiệt tình quá mức sẽ làm sụt giảm uy nghiêm nghiêm trọng!]
“Uy nghiêm có ăn được không? Có chấm được nước sốt không?” – Diệp Phi vặn lại trong đầu. “Ngươi nhìn xem, bọn họ có ai dám nói gì ta không?”
Quả thực, nhìn quanh một vòng, Diệp Phi chỉ thấy những ánh mắt sùng bái đến mức cuồng tín.
Lục Tiểu Bảo đứng bên cạnh, tay cầm sổ ghi chép, mặt đỏ gay vì phấn khích: “Các vị nhìn xem! Sư phụ ta đang thi triển ‘Thực Thần Tốc Độ Kiếm’! Nhìn động tác mút tôm đó đi, mỗi một cái nhấp môi đều chứa đựng quy luật rung động của không gian, khiến cho phần thịt tôm tinh túy nhất bị ép ra mà không mất đi một tia linh khí nào. Đây chính là đỉnh cao của sự tinh tế!”
Thẩm Vô Khuyết đứng khoanh tay, kiếm khí quanh thân rung động theo nhịp nhai của Diệp Phi, gật đầu vẻ sâu sắc: “Không hổ là Diệp huynh. Đến cả cách ăn cũng chứa đựng ‘Kiếm Ý Vô Ngã’. Ngài ấy không phải đang ăn tôm, ngài ấy đang cảm ngộ nỗi đau của con tôm khi bị lìa khỏi thế gian, từ đó hóa giải oán khí thành sức mạnh. Cảnh giới này… Thẩm mỗ cả đời khó theo kịp.”
Lăng Nguyệt thì vừa tiếp thêm thức ăn cho Diệp Phi vừa mỉm cười mãn nguyện: “Mọi người nói đúng lắm, anh Phi đang dùng ‘vị giác’ để thanh tẩy tâm linh cho chúng ta đấy.”
Diệp Phi: “…” (Thực ra ta chỉ thấy tôm này hơi nhiều gạch, mút cho sạch thôi mà!)
Đang lúc bầu không khí “não bổ” đang đạt đỉnh điểm, bỗng nhiên, từ trên bầu trời truyền tới một tiếng nổ lớn. Mây đen kéo đến nghịt trời, nhưng lạ kỳ thay, trong mây đen lại bay ra… mùi hương liệu nồng nặc đến mức át cả mùi đồ ăn trên bàn tiệc.
“Ai? Đứa nào dám dùng nước hoa nồng nặc giữa giờ cơm của bổn tọa?” – Diệp Phi cau mày, tay vẫn không rời miếng đùi gà.
Vút! Vút! Vút!
Hàng chục đạo hào quang hạ xuống. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi mặc trường bào dát vàng, trên ngực thêu hình một chiếc đỉnh ba chân tỏa khói thần bí. Khuôn mặt hắn đẹp nhưng lại vạn phần ngạo mạn, ánh mắt nhìn đám đông bên dưới như nhìn những kẻ hạ đẳng chưa từng được nếm qua mỹ vị nhân gian.
“Là người của Thực Thần Điện!” – Đám đông tu sĩ bắt đầu xì xào, sắc mặt ai nấy đều trở nên nghiêm trọng.
Thực Thần Điện, tổ chức nắm giữ “huyết mạch ẩm thực” của cả Vạn Vị Linh Giới. Bất kỳ đầu bếp nào hay môn phái nào muốn tổ chức tiệc linh thực đều phải được họ đóng dấu kiểm định.
Kẻ dẫn đầu – chính là Phó Điện chủ trẻ nhất lịch sử Thực Thần Điện: Cố Trường Tê.
Hắn khinh bỉ nhìn lướt qua bàn tiệc của Diệp Phi, sau đó vung tay một cái. Một luồng sóng âm kèm theo mùi vị cay nồng tỏa ra, khiến không ít tu sĩ có tu vi thấp phải hắt hơi liên tục, thậm chí rơi nước mắt.
“Đồ ăn rác rưởi! Linh khí hỗn loạn, kỹ thuật nấu nướng thô thiển, lại dám ngang nhiên tổ chức yến tiệc tại Trung Thần Châu?” – Cố Trường Tê lên tiếng, giọng nói tràn đầy vẻ bề trên. “Ai là Diệp Phi? Bước ra đây nhận tội!”
Diệp Phi đang ăn ngon thì bị phá bĩnh, tâm trạng tuột dốc không phanh. Anh đặt cái đùi gà xuống, lấy khăn tay của Lăng Nguyệt lau mồm, đứng dậy với vẻ mặt thiếu ngủ đặc trưng.
“Ta đây. Ngươi là ai mà ăn mặc giống hệt cái hũ nút dát vàng thế?” – Diệp Phi ngáp một cái hỏi.
Cố Trường Tê sầm mặt: “To gan! Bổn tọa là Phó Điện chủ Thực Thần Điện. Diệp Phi, ngươi có tội lớn! Thứ nhất, ngươi tự xưng là Kiếm Thần nhưng lại dùng thực phẩm làm công cụ phô diễn, sỉ nhục đạo ẩm thực. Thứ hai, ngươi dám đánh bại Thánh tử Kiếm Tông ngay trước cửa Thực Thần Cung của chúng ta, đó là không nể mặt ai? Thứ ba, quan trọng nhất…”
Hắn chỉ tay vào đĩa tôm hùm của Diệp Phi: “Ngươi dám ăn tôm hùm bọc lôi điện mà không nộp thuế bảo hộ môi trường linh thực cho Thực Thần Điện chúng ta? Theo luật pháp của ẩm thực giới, ta tuyên bố: Toàn bộ đồ ăn ở đây đều là bất hợp pháp. Thu hồi hết cho ta!”
“Cái gì? Thu hồi?” – Mắt Diệp Phi trợn ngược lên.
Chạm vào lòng tự ái của anh thì được, chứ chạm vào cái bụng đang đói là anh chơi tới bến luôn!
“Này hũ nút, ngươi có biết câu: ‘Trời đánh tránh miếng ăn’ không?” – Diệp Phi bước tới một bước, dép lê gỗ lẹt xẹt trên mặt đất. “Đồ ăn đã bày ra, đũa đã cầm lên, ngươi bảo thu hồi là thu hồi thế nào? Ngươi định để bổn tọa tối nay nằm mơ thấy đùi gà trong sự uất hận à?”
Lục Tiểu Bảo lập tức tiến lên, chỉ tay vào mặt Cố Trường Tê: “Hỗn xược! Sư phụ ta đang dùng bữa để cân bằng âm dương cho Trung Thần Châu, ngươi đến quấy rầy chính là phá hoại hòa bình thế giới! Ngươi có biết cái nấc cụt của sư phụ ta có thể làm sập đại điện không?”
Cố Trường Tê cười lạnh: “Hừ, lời đồn thổi nhảm nhí. Hôm nay ta tới đây chính là để vạch trần bộ mặt của kẻ lừa đảo này. Diệp Phi, nếu ngươi tự tin vào năng lực của mình, hãy tiếp một chiêu ‘Trảm Tiên Gia Vị’ của ta. Nếu ngươi thắng, Thực Thần Điện sẽ công nhận bữa tiệc này. Nếu thua, ngươi phải quỳ xuống nôn hết những gì đã ăn ra!”
Câu nói “nôn hết ra” thực sự đã chạm đến giới hạn cuối cùng của Diệp Phi. Đối với một chuyên gia ăn chực, đó là một sự sỉ nhục nhân phẩm không thể cứu vãn.
[Đinh! Nhiệm vụ hệ thống phát động: Bảo vệ bàn tiệc buffet thần thánh!]
[Yêu cầu: Đánh bại Cố Trường Tê mà không làm đổ bất kỳ ly rượu nào trên bàn.]
[Phần thưởng: Kỹ năng chủ động: “Vạn Vật Gắp Được” – Có thể gắp bất cứ thứ gì trong không gian, từ kiếm khí đến linh hồn đối phương.]
[Hình phạt: Mất vị giác trong vòng 3 năm.]
Diệp Phi rùng mình: “3 năm không có vị giác? Thà giết ta đi còn hơn!”
Anh nhìn về phía Cố Trường Tê, bỗng nhiên khí chất thay đổi hẳn. Không còn vẻ lờ đờ thiếu ngủ, mà thay vào đó là một sự nghiêm túc… của một người đang bảo vệ nồi cơm.
Cố Trường Tê thấy thế thì hừ một tiếng, tay phải phất nhẹ, hàng ngàn hạt gia vị đỏ rực bay ra từ tay áo. Mỗi hạt gia vị đều tỏa ra nhiệt lượng kinh người, giống như hàng vạn tia kiếm khí mang theo vị cay xé tâm can. Đây chính là “Tương Ớt Hủy Diệt” – một trong những sát chiêu mạnh nhất của Thực Thần Điện.
“Chết đi!” – Cố Trường Tê gầm lên.
Hàng vạn tia kiếm khí đỏ rực lao về phía Diệp Phi như thác đổ. Đám đông xung quanh kinh hãi lùi lại, sức nóng khiến không gian nhăn nhúm cả lại.
Diệp Phi đứng đó, nhìn đống “tương ớt” đang bay tới, trong đầu anh chỉ nghĩ đến một việc: “Cái đống này mà bắn vào đĩa bào ngư của mình thì coi như hỏng bét!”
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Phi không hề rút kiếm (vì anh có kiếm đâu). Anh chỉ tiện tay chộp lấy đôi đũa ngọc trên bàn, hơi cúi người xuống để né một hạt tiêu bay lệch hướng, rồi cổ tay bắt đầu xoay tròn với một tốc độ vô thực.
“Gắp này! Gắp này! Né này!”
Trước mắt mọi người, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra. Diệp Phi giống như một vũ công đang khiêu vũ giữa cơn mưa đạn. Đôi đũa trong tay anh múa may quay cuồng, tạo thành một cái kén ánh sáng trắng.
Tất cả các tia kiếm khí đỏ rực của Cố Trường Tê khi chạm vào vòng xoáy của đôi đũa đều biến mất không một dấu vết.
Thực ra, Diệp Phi chỉ đang vận dụng kỹ năng “Hư Không Gắp Thịt” từ chương trước, nhưng nâng cấp lên tầm cao mới để “gắp” kiếm khí bay vào một cái bát không đang để trên bàn.
Lạch cạch! Lạch cạch!
Chỉ trong ba hơi thở, vạn tia kiếm khí của Cố Trường Tê đã bị Diệp Phi… gắp sạch vào bát. Anh cầm cái bát chứa đầy năng lượng bạo liệt màu đỏ, tò mò nhìn thử: “Này, gia vị của ngươi nồng thật đấy, làm nước chấm có vẻ hơi quá cay.”
Cả quảng trường lặng ngắt như tờ.
Cố Trường Tê dụi mắt, miệng há hốc: “Cái… cái gì? Ngươi dùng đũa… gắp ‘Trảm Tiên Gia Vị’ của ta? Chuyện này không thể nào! Đó là kiếm khí tinh thuần được luyện từ lửa của núi lửa ớt vạn năm!”
Lục Tiểu Bảo hét lớn: “Các ngươi thấy chưa! Đó là ‘Cực Hạn Vi Thao Kiếm Pháp’! Sư phụ dùng đũa thay kiếm, gắp bỏ đi những tạp chất của thế gian để bảo vệ hương vị thuần túy của bàn tiệc! Đỉnh! Đỉnh của chóp!”
Đám đông tu sĩ lại một phen nổ tung:
– “Kiếm Thần muôn năm! Một đôi đũa bình thường qua tay ngài ấy lại trở thành thần khí trấn thế!”
– “Ngài ấy gắp nhanh đến mức tôi còn chưa thấy ảnh kiếm đâu, kiếm khí của tên Phó Điện chủ kia đã bay sạch vào bát rồi!”
– “Ngầu quá đi mất! Tôi cũng muốn học cách dùng đũa gắp kiếm khí!”
Thẩm Vô Khuyết đứng bên cạnh trầm tư: “Hóa ra đôi đũa chính là hai thanh kiếm song hành, một âm một dương, khống chế toàn bộ quy luật lực ly tâm của đối phương. Diệp huynh, ngài lại cho tại hạ mở mang tầm mắt rồi.”
Diệp Phi mặt đầy vạch đen: *“Ta chỉ là không muốn nó văng vào bát súp thôi các người ơi!”*
Cố Trường Tê bị sỉ nhục đến mức mặt tím tái: “Diệp Phi! Ngươi dám khinh thường tuyệt chiêu của Thực Thần Điện! Ta không tin! Xem đây, đỉnh cao nhất của Thực Thần Công – ‘Vạn Đỉnh Quy Nhất’!”
Cố Trường Tê vung tay lên không trung, linh khí toàn thân bùng phát. Phía sau hắn hiện ra hư ảnh của một chiếc đỉnh đồng khổng lồ có thể che lấp cả mặt trời. Chiếc đỉnh đó tỏa ra một lực hút kinh hồn, muốn nuốt chửng cả quảng trường, bao gồm cả bàn tiệc buffet của Diệp Phi.
“Nếu ta không được ăn, thì không ai được ăn cả!” – Cố Trường Tê gào lên như một tên điên.
Áp lực từ chiếc đỉnh khiến các bàn ghế xung quanh bắt đầu rung chuyển, rượu trong chén chuẩn bị tràn ra ngoài.
Diệp Phi thấy rượu sắp đổ, lòng đau như cắt. Đây là linh tửu mười ngàn năm, mỗi giọt là một tấn linh thạch đấy!
“Ngươi quá đáng rồi đấy nhé hũ nút!”
Diệp Phi bỗng nhiên cầm một chiếc thìa gỗ (loại chuyên để múc súp) lên. Anh hít một hơi thật sâu, vận dụng “Thái Thượng Lười Biếng Tâm Pháp” để cơ thể đạt đến trạng thái thư giãn tối đa. Theo nguyên lý vật lý thiên văn (tự chế của Diệp Phi), lười chính là sự bảo toàn năng lượng tối ưu nhất.
Anh vung nhẹ cái thìa hướng về phía chiếc đỉnh khổng lồ trên trời, miệng lầm bầm: “Súp đầy quá thì phải múc bớt ra… Cút!”
Vèo!
Một luồng kiếm khí không màu, không vị, nhưng lại mang theo áp lực “người lười dậy sớm” cực kỳ kinh khủng phát ra từ cái thìa gỗ.
Oanh!
Cái thìa gỗ tí hon chạm vào hư ảnh chiếc đỉnh khổng lồ. Trong mắt người ngoài, đó giống như một con kiến đang cản xe tăng. Nhưng sự thật thì hoàn toàn ngược lại.
Chiếc đỉnh khổng lồ của Cố Trường Tê bị cái thìa “múc” một phát, nổ tung thành hàng triệu mảnh linh quang ngay giữa không trung. Dư chấn của nó không hề làm ảnh hưởng đến bên dưới, vì toàn bộ lực công kích đã bị Diệp Phi khống chế để… đẩy ngược lên mây xanh, xua tan luôn đám mây đen gia vị ban nãy.
Trời quang mây tạnh, ánh nắng lại chan hòa trên bàn tiệc.
Cố Trường Tê bị phản phệ, phun ra một ngụm máu tươi, bay ngược ra sau trăm trượng, ngã rầm xuống đất, trang phục dát vàng rách tả tơi như cái bang.
[Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ: Bảo vệ bàn tiệc buffet.]
[Phần thưởng: Nhận kỹ năng “Vạn Vật Gắp Được”. Đánh giá: Ký chủ gắp rất khéo, hệ thống suýt thì thèm lây.]
Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm, nhìn lại ly rượu trên bàn. May quá, không rớt một giọt!
Anh lại ngồi xuống, cầm đùi gà lên như chưa từng có chuyện gì xảy ra: “Nào mọi người, tiếp tục thôi. Đồ ăn sắp nguội rồi.”
Cả quảng trường chìm vào một sự im lặng chết chóc trong vài giây, rồi sau đó là tiếng hô vang dội làm rung chuyển cả thành Bách Vị:
“KIẾM THẦN! KIẾM THẦN! KIẾM THẦN!”
Cố Trường Tê nằm dưới đất, run rẩy chỉ tay về phía Diệp Phi: “Ngươi… ngươi dùng thìa… múc bay ‘Vạn Đỉnh Quy Nhất’ của ta? Ngươi là quái vật phương nào?”
Lục Tiểu Bảo chạy tới, đứng trên đầu Cố Trường Tê, dõng dạc nói: “Sư phụ ta nói cho ngươi biết, đó gọi là ‘Đại Đạo Chí Giản’. Trên đời này không có gì mà cái thìa của sư phụ không múc được. Nếu có, thì dùng hai cái thìa! Mau cút về báo với Thực Thần Điện các ngươi, Kiếm Thần nhà ta hôm nay tâm trạng tốt nên chỉ dùng thìa thôi, nếu ngài ấy mà cầm đũa… à mà ngài ấy vừa dùng đũa rồi, nếu ngài ấy mà dùng tăm, thì các ngươi chỉ có nước bay màu cả tông môn!”
Thực Thần Điện đám người thấy Phó Điện chủ bị đánh như con, sợ hãi khiêng Cố Trường Tê bỏ chạy thục mạng, không quên để lại một câu thoại kinh điển: “Các ngươi chờ đấy! Thực Thần Điện sẽ không để yên chuyện này đâu!”
Diệp Phi vừa gặm xương vừa lẩm bẩm: “Lần sau nhớ mang thêm chút ớt hiểm nhé, gia vị của các ngươi hơi thiếu độ nồng.”
Bữa tiệc lại tiếp tục trong không khí hân hoan. Nhưng lần này, mỗi tu sĩ ngồi đó đều cầm đôi đũa với một sự thành kính vô biên. Thậm chí có kẻ còn không dám ăn, chỉ ngồi quan sát đôi đũa của mình, hy vọng ngộ ra được chút “Kiếm Ý Gắp Thịt” từ thần tượng.
Lăng Nguyệt ngồi bên cạnh Diệp Phi, khẽ hỏi: “Anh Phi, Thực Thần Điện chắc chắn sẽ mang đầu bếp bậc cao đến trả thù. Chúng ta nên làm gì?”
Diệp Phi vừa húp xong bát súp, lau miệng sảng khoái, đáp: “Làm gì à? Thì chuẩn bị thêm bát đũa chứ sao. Càng nhiều người đến thì càng nhiều người trả tiền ăn. Với lại… súp của bọn họ mang tới chắc là ngon lắm, anh đang muốn đổi vị đây.”
Đúng lúc đó, hệ thống lại vang lên tiếng chuông thông báo mới.
[Đinh! Nhiệm vụ ẩn: ‘Kẻ Ăn Chực Trong Mắt Kẻ Khác’. Ngài vừa gây thù chuốc oán với Thực Thần Điện. Hãy chuẩn bị tham gia Đại Hội Mỹ Vị Toàn Cầu để ăn sạch kho lương của bọn họ!]
Mắt Diệp Phi sáng rực lên: “Ăn sạch kho lương? Hệ thống, lần đầu tiên ta thấy ngươi nói một câu có tính người như vậy đấy!”
Tại một góc khuất, một lão già mặc đồ đen từ Vạn Kiếm Tông nãy giờ quan sát toàn bộ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: “Dùng thìa múc vỡ đỉnh linh khí… Dùng đũa gắp kiếm khí hư không… Kiếm Thần này… rốt cuộc là lười đến mức thần thánh, hay là thần thánh đến mức lười?”
Và thế là, danh tiếng của “Tân Kiếm Thần” Diệp Phi lại một lần nữa thăng cấp lên một tầm cao mới – một tầm cao mà ngay chính chính chủ cũng không muốn hiểu. Anh chỉ quan tâm một việc: Ngày mai bữa sáng có bánh cuốn không?
—
*Hết chương 108.*