Vô Tự Thiên Thư: Một Đời Tu Chân Chỉ Cầu Tự Tại
Chương 86: Thước thẳng không đo được lòng người cong
CHƯƠNG 86: THƯỚC THẲNG KHÔNG ĐO ĐƯỢC LÒNG NGƯỜI CONG
Gió trên đỉnh Thái Thượng chưa bao giờ ngừng thổi, nhưng hôm nay, tiếng gió nghe không còn giống như những lời răn dạy giáo điều của đám trưởng lão trong những buổi kinh khóa sớm. Gió thổi qua những khe đá, tạo thành những tiếng hú dài tự do, mang theo mùi vị của cỏ dại và sự ẩm ướt của đất rừng, thứ mùi vị mà những kẻ tu hành “Thái Thượng Vong Tình” bấy lâu nay hằng xua đuổi vì cho rằng đó là bụi trần ô uế.
Diệp Phi lững thững bước đi trên con đường đá vốn được lát bằng những phiến cẩm thạch trắng muốt, vuông vức đến mức cực đoan. Mỗi phiến đá đều dài rộng như nhau, không lệch một ly, biểu tượng cho trật tự bất biến của Càn Khôn Tử. Nhưng dưới gót giày vải thô của hắn, những phiến đá dường như bắt đầu rạn nứt. Những vết nứt li ti ấy không đi theo đường thẳng, chúng ngoằn ngoèo như rễ cây, như mạch máu, như dòng đời vốn dĩ chưa bao giờ ngay ngắn.
“Đứng lại.”
Một giọng nói vang lên, không phải từ miệng của Càn Khôn Tử, mà từ chính khoảng không phía sau lưng Diệp Phi.
Thiên Địa Quy Thước.
Cây thước thần kỳ vốn đang nằm lặng lẽ trong tay Càn Khôn Tử bỗng chốc bay vút lên, treo lơ lửng giữa trời. Nó không còn rực rỡ ánh hào quang như trước, nhưng khí tức từ nó tỏa ra vẫn lạnh lẽo và uy nghiêm vô cùng. Linh tính vạn năm bên trong cây thước dường như cảm thấy bị sỉ nhục bởi sự hờ hững của Diệp Phi. Trong thế giới của nó, vạn vật phải nằm trong khuôn khổ, tinh tú phải vận hành theo quỹ đạo, và kẻ mang “Vô Tự Thiên Thư” kia chính là một nét vẽ hỏng trên bức tranh hoàn mỹ của Thiên đạo.
Cây thước rung động, tỏa ra một tầng áp lực vô hình. Ngay lập tức, không gian xung quanh Diệp Phi bị nén lại. Những sợi tơ vàng ròng bắn ra từ thân thước, đan xen vào nhau tạo thành một cái lồng hình khối lập phương hoàn hảo, giam cầm hắn ở bên trong. Mọi góc cạnh đều là chín mươi độ, mọi đường nét đều tăm tắp, không cho phép một chút sai lệch nào hiện hữu.
Diệp Phi dừng bước. Hắn nhìn cái lồng vàng óng bao quanh mình, rồi ngước mắt nhìn cây thước đang kiêu ngạo trấn giữ phía trên. Hắn không dùng công pháp, không gọi Vô Tự Thiên Thư, chỉ đơn giản là tựa lưng vào một cạnh của “cái lồng đạo pháp” ấy, như thể đang tựa vào một gốc tùng già.
“Ngươi thấy mỏi không?” Diệp Phi hỏi, giọng hắn thong dong như đang trò chuyện với một người bạn cũ lâu ngày gặp lại.
Cây thước rung mạnh hơn, như đang giận dữ. Kim quang tỏa ra gay gắt, tầng tầng lớp lớp quy tắc đổ xuống đầu Diệp Phi, muốn đè bẹp sự phóng túng của hắn.
Diệp Phi khẽ cười, một nụ cười không có sự châm biếm sâu cay, chỉ có sự thương hại nhàn nhạt:
“Nhiều năm như vậy, ngươi chỉ biết học cách đi đường thẳng. Người tạo ra ngươi thật đáng thương, và ngươi – món bảo vật này – còn đáng thương hơn. Ngươi được tạo ra để đo đo đạc đạc thế gian, nhưng có bao giờ ngươi tự đo lấy mình chưa? Ngươi thẳng đến mức khô khốc, thẳng đến mức không còn sức sống. Ngươi có biết vì sao sông ngòi bao giờ cũng uốn khúc, mây trời bao giờ cũng lang thang, và lòng người… lòng người vốn dĩ là thứ cong nhất thế gian này?”
Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng búng vào vách lồng vàng ròng. Một tiếng *đing* thanh thúy vang lên, nhưng không phải tiếng kim khí va chạm, mà là tiếng vỡ vụn của ý niệm.
“Ngươi nói ngươi đo được thiên địa?” Diệp Phi nhìn cây thước, mắt nheo lại. “Nào, vậy ngươi hãy đo thử một hơi thở của ta xem nó dài bao nhiêu thước? Ngươi đo thử xem nỗi buồn của Tô Nguyệt Nhi khi nhìn thấy sư môn tan vỡ nặng bao nhiêu cân? Hay ngươi đo thử xem, vò rượu của Lão Tửu bao nhiêu ngụm thì khiến người ta quên được ưu phiền?”
Thiên Địa Quy Thước bất ngờ hạ thấp xuống, như một thanh kiếm sắc muốn chẻ đôi đầu Diệp Phi. Áp lực kinh người khiến những tu sĩ còn lại trên đỉnh Thái Thượng phải quỳ rạp xuống. Chỉ có Diệp Phi vẫn đứng đó, áo vải bay lất phất.
Hắn đột nhiên lấy vò rượu mà Lão Tửu vừa đưa, mở nắp ra. Một mùi hương nồng nàn, dân dã lan tỏa, xộc thẳng vào bầu không khí thanh cao thoát tục của Thái Thượng Giáo.
“Ngươi thấy đây là gì?” Diệp Phi hất nhẹ vò rượu. Một dòng rượu trong vắt bắn ra, nó không bay theo đường thẳng mà uốn lượn giữa không trung, nhảy múa quanh những sợi tơ vàng của Thiên Địa Quy Thước.
“Rượu không có hình dạng cố định, nên nó mới tràn đầy sức sống. Nước chảy vào chén thì hình chén, chảy vào hồ thì hình hồ. Nó vô dạng nhưng chứa đựng vạn dạng. Còn ngươi, ngươi chỉ có một dạng duy nhất: Đó là sự cứng nhắc. Càn Khôn Tử dùng ngươi để định đoạt chúng sinh, hóa ra cũng chỉ là kẻ lấy tay che trời, tự lừa dối mình và lừa dối người.”
Diệp Phi tiến lên một bước. Lạ kỳ thay, cái lồng quy tắc vốn cứng cáp vô song ấy, khi tiếp xúc với bước chân của hắn, liền tan ra như tuyết gặp ánh mặt trời. Không phải bị đánh tan, mà là bị “hòa tan”.
“Cây thước của ông, Càn Khôn Tử ạ,” Diệp Phi nói lớn, dù lão giáo chủ đang đứng thất thần phía xa kia có nghe hay không, “nó thẳng vì nó chết. Chỉ có những thứ không còn sự sống mới không thay đổi. Ông nhìn xem, cành tùng kia nếu nó thẳng tắp từ gốc đến ngọn, nó đã sớm bị thợ mộc đốn làm xà nhà. Chính vì nó cong vẹo, chính vì nó né tránh quy tắc của sự hoàn hảo, nên nó mới được sống đến ngàn năm, được tắm gió trời và uống sương sớm. Cái ‘cong’ của nó mới là cái ‘thẳng’ chân chính của sự sống.”
Càn Khôn Tử run rẩy. Lão nhìn vào cây thước – tâm huyết cả đời của lão, biểu tượng cho quyền uy và trật tự tuyệt đối. Trong giây phút ấy, dưới sự soi rọi của ánh mắt Diệp Phi, lão thấy cây thước kia không còn là bảo vật trấn phái nữa. Lão thấy nó giống như một cái gông xiềng. Lão đã cầm nó hàng nghìn năm, và trong hàng nghìn năm đó, tay lão chưa bao giờ thực sự được buông lỏng để chạm vào một bông hoa hay nâng một tách trà cho tử tế.
Thiên Địa Quy Thước bỗng phát ra tiếng rên rỉ u u. Những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên thân thước trắng bóng. Đó không phải là hỏng hóc về vật chất, mà là sự sụp đổ về đạo tâm. Linh tính bên trong cây thước đang hoang mang. Nó đã luôn tin rằng thẳng là đúng, cong là sai. Nhưng giờ đây, nhìn Diệp Phi tự tại bước đi giữa nhân gian hỗn loạn mà vẫn giữ được sự tĩnh lặng trong lòng, nó nhận ra rằng nó không thể đo được hắn.
Vì hắn là hư vô. Mà thước kẻ làm sao đo được khoảng không?
“Chế giễu một cây thước thì thật là vô vị,” Diệp Phi lắc đầu, vẻ mặt có chút chán nản. “Nhưng ta thực sự thấy buồn cười cho các người. Các người tu tiên để cầu trường sinh, cầu tự do, nhưng lại đi tôn thờ một thứ công cụ chuyên dùng để giới hạn tự do. Khác nào kẻ muốn bay cao lại tự xích chân mình vào đá tảng rồi đứng đó khen tảng đá thật vững chãi?”
Hắn vẫy tay một cái, một luồng khí xanh nhạt từ Vô Tự Thiên Thư trong tay áo kín đáo bay ra, quấn lấy Thiên Địa Quy Thước. Không có vụ nổ nào xảy ra, không có hào quang chói lòa. Cây thước bỗng nhiên mềm nhũn ra như một sợi dây thừng già, rơi bộp xuống mặt đất trước mặt Càn Khôn Tử. Nó không còn là Thiên Địa Quy Thước oai trấn một phương, nó giờ chỉ là một thanh gỗ xám xịt, vô hồn.
“Trạng thái tốt nhất của một cây thước, chính là khi người ta không cần dùng đến nó mà vẫn biết thế nào là vừa vặn,” Diệp Phi để lại một câu nói lửng lơ rồi quay sang nhóm bạn của mình.
Tô Nguyệt Nhi đứng đó, nhìn Diệp Phi bằng đôi mắt chan chứa những cảm xúc phức tạp. Nàng đã từng tôn thờ cây thước đó hơn cả mạng sống của mình. Nàng đã từng nghĩ rằng mọi hành vi lệch ra ngoài vạch kẻ của nó đều là tội lỗi. Nhưng giờ đây, nhìn món bảo vật mà nàng hằng kính sợ nằm im lìm dưới đất như một thứ phế thải, nàng cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy khắp cơ thể. Xiềng xích cuối cùng trong tâm hồn nàng vừa đứt tung.
Nàng khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không còn vẻ băng giá của Thánh nữ Thái Thượng Giáo, mà là nụ cười của một thiếu nữ vừa tìm lại được mùa xuân đã mất từ lâu.
“Ly Ca… chúng ta thật sự đi ăn thịt nướng sao?” Tô Nguyệt Nhi nhẹ nhàng hỏi, bước chân nàng tiến về phía Diệp Phi, tự nhiên và thư thái.
“Tất nhiên là thật rồi,” Diệp Phi vừa nói vừa nhét vò rượu lại cho Lão Tửu. “Lão già, rượu của ông vẫn dở như thế, lần sau nhớ mua loại nào đắt tiền một chút. Chúng ta đã cứu vãn cả một cái giáo phái thoát khỏi cảnh cứng nhắc, không lẽ ông không nỡ chi chút tiền thưởng sao?”
Lão Tửu hừ hất mũi, ôm lấy vò rượu như ôm bảo vật: “Rượu này là tâm huyết của lão phu, loại đắt tiền ngoài kia chỉ có mùi tiền, làm sao có vị tiêu diêu này? Muốn uống rượu ngon, chờ tới trấn nhỏ ta mời thịt, rượu thì đừng mơ!”
Tiểu Hầu Tử từ trên vai Diệp Phi nhảy xuống lưng con lừa què, bắt đầu gõ nhịp vào vò nước treo bên hông con vật, miệng kêu lên những tiếng vui sướng. Con lừa như hiểu ý chủ nhân, nó không thèm nhìn đám tu sĩ Thái Thượng đang ngẩn ngơ như mất hồn kia lấy một lần, chậm rãi bước đi.
Sau lưng họ, hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ đỉnh Thái Thượng. Ánh nắng rải đều lên mọi vật, không phân biệt là phiến đá vuông vức hay bụi cỏ dại bên đường.
Càn Khôn Tử cúi xuống, chậm rãi nhặt thanh gỗ xám xịt – tàn tích của Thiên Địa Quy Thước – lên. Lão nhìn nó rất lâu, rồi đột nhiên thở dài một hơi dài dằng dặc. Tiếng thở dài ấy mang theo sự mệt mỏi của vạn năm gồng gánh trật tự.
Lão không giận, lão cũng không đuổi theo. Lão nhận ra Diệp Phi nói đúng. Lòng người vốn cong. Những ham muốn, những giấc mơ, những tình cảm của chúng sinh vốn là những đường nét mềm mại, làm nên vẻ đẹp của cuộc đời. Lão đã cố dùng một cây thước thẳng để ép chúng phải phục tùng, kết quả là lão chỉ nhận được những con rối gỗ không linh hồn.
Càn Khôn Tử nhìn theo bóng lưng của Diệp Phi – cái bóng đen gầy guộc đang khuất dần vào màn sương buổi sớm. Trong một khoảnh khắc, lão thấy Diệp Phi không phải là đang bước đi trên đất, mà là đang hòa tan vào hư không.
“Người không chữ, sách không lời… Hóa ra, ta mới là kẻ mù chữ giữa thiên hạ này,” lão tự lẩm bẩm, rồi dứt khoát bẻ gãy thanh gỗ trong tay thành hai đoạn, ném chúng vào lò lửa luyện đan đang cháy dở bên cạnh.
…
Xuống đến chân núi, con đường bắt đầu gập ghềnh và lầy lội hơn. Đây là con đường dẫn ra thế giới phàm trần, nơi không có trận pháp bảo vệ, nơi cỏ mọc chen vào đá và gió thổi mang theo cả bụi bặm của chợ búa.
Diệp Phi hít một hơi thật sâu cái không khí hỗn tạp ấy. Hắn thấy lồng ngực mình sảng khoái lạ thường.
“Này, Nguyệt Nhi,” Diệp Phi đột nhiên gọi tên nàng một cách thân mật, khiến Tô Nguyệt Nhi khẽ đỏ mặt. “Nàng có biết điều gì đẹp nhất ở thế gian này không?”
Tô Nguyệt Nhi trầm ngâm một lát rồi lắc đầu: “Là sự tự do chăng?”
“Không phải,” Diệp Phi cười, chỉ tay vào con đường mòn uốn lượn trước mặt. “Là sự ‘không hoàn hảo’. Vì không hoàn hảo, nên người ta mới cần tìm kiếm nhau. Vì không hoàn hảo, nên hoa mới nở rồi tàn, mây mới tụ rồi tán. Nếu vạn vật đều hoàn hảo và vĩnh hằng như cây thước của sư phụ nàng, thì thế gian này chỉ là một nấm mồ lớn rực rỡ hào quang mà thôi.”
Hắn bước lên một mô đất cao, nhìn về phía xa xa, nơi những ánh đèn dầu đầu tiên của Vô Danh Trấn đang le lói trong màn đêm dần buông.
“Ta tu hành, vốn dĩ chỉ để được quyền ‘không hoàn hảo’ mà không bị ai trách phạt. Thế thôi.”
Lão Tửu ngồi trên lừa, nhấp một ngụm rượu, rồi lớn tiếng hát:
“Trời cao đất rộng ai đo?
Thước kẻ cầm tay chuốc khổ lo.
Gối đầu sách trắng mơ tiên cảnh,
Tỉnh giấc trà nồng, rượu nửa vò.
Thẳng cong mặc kệ nhân gian diễn,
Một đời tiêu diêu, vạn cổ trò!”
Tiếng hát vang vọng vào vách núi, tan vào những kẽ lá tùng. Diệp Phi mỉm cười, đôi mắt hắn lấp lánh như chứa đựng cả dải ngân hà vừa mới hiện ra trên cao. Hắn biết, hành trình của hắn vẫn còn dài, những kẻ cầm thước, cầm quy tắc khác ngoài kia vẫn sẽ tìm đến hắn. Nhưng điều đó có quan trọng gì?
Hắn là gió. Gió có bao giờ bị thước kẻ bắt dừng lại đâu?
Đêm đó, trong quán thịt nướng nhỏ đầu trấn, có một thanh niên áo vải cười nói rôm rả, một lão già lôi thôi tranh ăn từng miếng thịt với một con khỉ nhỏ, và một cô gái xinh đẹp thoát tục đang lóng ngóng học cách cầm đôi đũa tre để gắp một miếng lòng nướng đầy dầu mỡ.
Không có tiên khí, không có thiên mệnh, không có quy tắc.
Chỉ có mùi thịt thơm, tiếng cười ấm áp, và hơi thở bình dị của những trái tim đã thực sự tìm thấy lối về của chính mình.
Cái gọi là “Đạo”, hóa ra chẳng nằm trong cuốn sách trắng hay cây thước vàng nào. Nó nằm ngay trên bàn trà, trong bát rượu, và trong sự thong dong của những kẻ dám buông bỏ cái tôi vĩ đại để làm một con người bình thường giữa nhân gian uốn lượn này.
Vô Tự Thiên Thư trong túi áo Diệp Phi khẽ rung động. Một trang sách trắng tinh bỗng nhiên hiện lên hình ảnh một lò lửa hồng, nơi có mấy người đang ngồi vây quanh, bóng của họ kéo dài trên vách tường tre cũ kỹ. Bên dưới bức hình ấy, không có một chữ nào được viết ra, nhưng nếu ai nhìn vào, cũng sẽ nghe thấy tiếng “Tự Tại” vang vọng từ sâu thẳm tâm linh.
Cây thước thẳng có thể đo được chiều dài của một cuộc đời, nhưng không bao giờ đo được chiều sâu của một khoảnh khắc hạnh phúc giản đơn.
Trấn nhỏ đêm ấy, không có tiên nhân, chỉ có những vị khách qua đường tìm thấy nhau trong một nốt nhạc cong của số phận. Một nốt nhạc mà ngay cả Thiên Đạo cũng không nỡ xóa đi.