Vô Tự Thiên Thư: Một Đời Tu Chân Chỉ Cầu Tự Tại
Chương 197: Tô Nguyệt Nhi hóa thành một đóa hoa sen trắng
**Chương 197: Tô Nguyệt Nhi hóa thành một đóa hoa sen trắng**
Gió ở Vô Danh Trấn chưa bao giờ mang theo phong vị của sự thúc giục. Nó chỉ lướt qua hiên nhà, vờn nhẹ trên mặt hồ, rồi lững lờ dừng lại dưới gốc tùng già nơi Diệp Phi đang gối đầu lên cuốn sách trắng mà ngủ.
Nhưng chiều nay, cơn gió dường như mang theo một phong vị khác lạ. Đó là một mùi hương thanh khiết đến cực điểm, không phải hương của trà cổ thụ, cũng không phải vị nồng của rượu nếp lâu năm trong vò của Lão Tửu. Nó mỏng manh như sương sớm, tịch mịch như ánh trăng tan trên đỉnh tuyết sơn, và cũng lặng lẽ như một lời từ biệt không thành tiếng.
Diệp Phi khẽ cựa mình. Hắn chưa mở mắt, nhưng giác quan vốn đã hòa làm một với vạn vật của hắn cảm nhận được một sự xao động trong dòng chảy ý niệm.
Tô Nguyệt Nhi đứng đó, cách hắn chỉ vài bước chân.
Nàng không còn mặc bộ lụa trắng thêu chỉ bạc của Thánh nữ Thái Thượng Giáo, cũng không còn đeo trên mình những xiềng xích của thiên mệnh. Nàng chỉ diện một bộ đồ vải thô đơn sơ, mái tóc thả dài như dòng suối đêm, phản chiếu ánh ráng chiều tà. Trong tay nàng, cuốn “Hữu Tự Thiên Thư” – vật báu từng định đoạt số phận của triệu triệu chúng sinh – giờ đây chỉ còn là một lớp vỏ sần sùi, những con chữ trên đó đã phai mờ, chỉ còn lại những trang giấy úa vàng.
“Phi Ca, huynh tỉnh rồi sao?” Giọng nàng trong trẻo như tiếng chuông gió chạm vào hư không.
Diệp Phi ngồi dậy, phủi nhẹ mấy chiếc lá tùng vương trên áo. Hắn nhìn nàng, đôi mắt xa xăm như chứa cả bầu trời xanh thẳm, rồi khẽ cười: “Hương thơm này… dường như không thuộc về quán trọ trần gian này.”
Nguyệt Nhi tiến lại gần gốc tùng, nàng ngồi xuống lớp rêu mềm mại cạnh hắn. Ánh nắng buổi hoàng hôn phủ lên vai nàng một lớp lân quang nhạt. Nàng đưa tay hứng lấy một đóa hoa tùng rụng, khẽ nói:
“Nhiều năm qua, muội đi theo huynh, nhìn huynh ngủ, nhìn huynh uống trà, nhìn huynh dùng sự ‘trống rỗng’ để hóa giải vạn trượng hồng trần. Huynh nói đúng, Phi Ca. Thiên đạo vốn dĩ là một sự bao dung vô bờ bến, chỉ có lòng người tự vẽ lồng giam.”
Nàng dừng lại một chút, đôi mắt xanh băng giá ngày nào giờ đây tràn ngập một sự dịu dàng lạ thường: “Cuốn Hữu Tự này của muội, ghi chép quá nhiều quy tắc. Muội đã xóa hết chúng, nhưng cái vỏ này vẫn còn quá nặng. Thân xác này của muội, gánh vác quá nhiều nhân quả của Thái Thượng Giáo. Muội muốn được tự tại, nhưng nếu vẫn còn mang hình hài này, muội vẫn chỉ là ‘Tô Nguyệt Nhi’ của quá khứ.”
Diệp Phi không ngăn cản, cũng không khuyên nhủ. Hắn biết, khi một người tu hành chạm đến ngưỡng cửa của “Tự Tại cảnh”, họ sẽ hiểu rằng hình hài chỉ là một chiếc áo mượn tạm của đất trời.
“Muội đã quyết định chưa?” Hắn hỏi, giọng thong dong như hỏi một người bạn có muốn uống thêm chén trà hay không.
Nguyệt Nhi mỉm cười, một nụ cười rực rỡ đến mức làm lu mờ cả ánh hoàng hôn. “Muội muốn trở thành một phần của hơi thở nơi này. Không phải là người, không phải là thánh, mà là một ý niệm.”
Vừa dứt lời, cuốn Hữu Tự Thiên Thư trong tay nàng đột nhiên bốc cháy. Nhưng đó không phải là ngọn lửa đỏ rực thiêu rụi, mà là một ngọn lửa màu bạc, thanh lạnh và tĩnh lặng. Từng mảnh vụn của cuốn sách hóa thành những cánh hoa ánh sáng, xoay tròn quanh thân hình mảnh mai của nàng.
Diệp Phi nheo mắt nhìn. Hắn thấy trong những trang giấy đang tan biến kia, tất cả những quy tắc, những định mệnh, những lời tiên tri của Thái Thượng Giáo đều đang trở về hư vô.
“Lục Nhĩ, pha cho muội một ấm trà cuối cùng chứ?” Nguyệt Nhi quay sang tiểu hầu tử đang đứng ngẩn ngơ gần đó.
Tiểu Hầu Tử sáu tai run run, nó dường như nghe thấy những rung động từ tận sâu linh hồn của nàng. Nó không tinh nghịch như mọi khi, mà lẳng lặng mang ra bộ ấm chén bằng sứ cũ, chậm rãi rót vào đó dòng nước suối Thanh Khê đã đun sôi.
Khói trà bốc lên, hòa vào màn sương bạc đang bao phủ lấy Nguyệt Nhi.
Lúc này, Lão Tửu từ xa bước lại, vò rượu trên tay ông ngừng lắc lư. Ông nhìn cảnh tượng trước mắt, đôi mắt già nua hiện lên một sự kính trọng sâu sắc. Ông nâng vò rượu lên trời, tưới xuống mặt đất một vòng:
“Chào đón một vị đạo hữu… thực sự trở về nhà.”
Cơ thể của Tô Nguyệt Nhi bắt đầu trở nên thông thấu. Đôi chân nàng tan biến vào lòng đất rêu phong, đôi tay nàng hóa thành những sợi tơ linh khí trắng muốt. Ấn ký hoa sen trên trán nàng tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhất từ trước đến nay, rồi từ từ tách khỏi vầng trán, lơ lửng giữa không trung.
Ánh sáng rực lên một hồi, rồi bỗng chốc thu liễm lại.
Ngay tại vị trí nàng vừa ngồi, dưới tán cây tùng già thiên niên kỷ, mặt đất khẽ nứt ra. Một mầm xanh vươn lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Chỉ trong vài nhịp thở, mầm xanh ấy đã phát triển thành một thân cây mọng nước, trắng như ngọc thạch.
Từ đầu cành, một nụ hoa lớn bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc bắt đầu hé nở.
Từng cánh, từng cánh một…
Đó là một đóa sen trắng.
Nhưng nó không giống bất kỳ đóa sen nào ở nhân gian. Cánh hoa của nó dày và trắng mịn như tuyết đầu mùa, nhu nhị bên trong tỏa ra ánh vàng kim nhạt của công đức và sự đốn ngộ. Đóa sen này không mọc dưới bùn lầy, nó mọc ngay trên cạn, lấy linh khí của hư không làm nhựa sống, lấy ý niệm tự tại của Diệp Phi làm ánh mặt trời.
Khi đóa hoa nở trọn vẹn, một luồng hương thanh khiết bùng nổ, lan tỏa ra khắp Vô Danh Trấn, rồi xuyên qua cả sương mù của Khổ Hải, tràn đi vạn dặm. Tất cả những tu sĩ còn đang u mê trong việc tranh giành linh khí ở thế gian, giây phút đó đều cảm thấy lòng mình bỗng dưng thanh thản lạ kỳ. Họ buông vũ khí, họ ngừng bế quan, họ ngơ ngác nhìn về phía chân trời, nơi có một mùi hương khiến họ muốn từ bỏ mọi danh lợi.
Tô Nguyệt Nhi đã không còn ở đó dưới hình hài một thiếu nữ lạnh lùng.
Nàng giờ đây là đóa sen này.
Diệp Phi vươn tay, không phải để hái hoa, mà để khẽ chạm vào một cánh hoa mềm mại. Một luồng hơi ấm thân quen truyền vào tâm thức hắn. Hắn nghe thấy tiếng nói của nàng vang vọng trong lòng:
*“Phi Ca, muội sẽ ở đây. Canh giữ những giấc ngủ của huynh. Huynh là mây bay, muội là hoa nở. Huynh là hư vô, muội là hơi thở. Chúng ta… đều tự tại.”*
Diệp Phi thu tay lại, hắn nhìn đóa sen trắng đang tỏa sáng lung linh dưới bóng tùng, rồi nhìn bình trà vẫn còn bốc khói mà Tiểu Hầu Tử vừa pha xong.
Hắn nâng chén trà, nhấp một ngụm. Vị trà hôm nay sao mà ngọt lạ thường.
“Lão già,” Diệp Phi gọi Lão Tửu, “Uống trà không?”
Lão Tửu cười khà khà, ngồi xuống phía đối diện của đóa sen: “Rượu ngon khó tìm, nhưng trà có hương sen này, lão phu cũng không nỡ từ chối.”
Tiểu Hầu Tử nhảy lên vai Diệp Phi, nó nhỏ nhẹ rít lên một tiếng, rồi lấy tay xoa xoa đôi mắt tròn xoe đang hoe đỏ của mình.
Cả không gian rơi vào một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Gốc tùng già, đóa sen trắng, người trẻ tuổi áo vải xám, lão già lôi thôi và con khỉ nhỏ. Bức tranh ấy không cần một nét mực nào vẽ lên, nhưng nó đã khắc sâu vào lòng của Thái Hư Linh Giới.
Cuốn Vô Tự Thiên Thư kê dưới đầu Diệp Phi tự động mở ra một trang mới.
Trên trang giấy trắng tinh ấy, đột nhiên hiện lên những nét vẽ mềm mại bằng mực nước hư ảo. Đó là hình ảnh một đóa sen trắng nở rực rỡ dưới gốc cây già, cạnh đó là một bóng người nằm tựa vào mây.
Phía dưới bức họa, xuất hiện tám chữ cổ xưa, thanh thoát như phượng múa:
*“Thái thượng vong tình, liên hóa tự tại.”* (Bỏ đi cái tình nhỏ hẹp để đạt tới đại đạo, hóa thành hoa sen để hưởng sự tự do vĩnh hằng).
Đêm dần xuống trên Vô Danh Trấn. Trăng lên cao, tỏa ánh bạc xuống đóa hoa sen trắng. Hoa sen nhẹ nhàng đung đưa dù không có gió, những hạt bụi ánh sáng rơi ra từ nhị hoa phủ lên người Diệp Phi như một tấm chăn ấm áp.
Diệp Phi lại nằm xuống. Hắn không còn gối đầu lên cuốn sách nữa, mà gối đầu lên rễ của gốc tùng, ngay sát bên đóa sen.
“Muội cũng ngủ ngon nhé, Nguyệt Nhi.”
Hắn khép mắt. Thế giới ngoài kia có thể vẫn đang cuồng quay trong những cuộc chiến của Càn Khôn Tử hay những âm mưu của giới tu chân. Nhưng ở nơi này, dưới gốc tùng này, thời gian đã ngừng trôi.
Chỉ còn lại hơi thở nhịp nhàng của đất trời hòa cùng hương thơm của đóa sen trắng.
Sự tự tại, đôi khi không phải là đi đến tận cùng thế giới, mà là khi ta biến bản thân mình thành một phần của cái đẹp không tên, để mặc cho nhân gian tụ tán, lòng ta vẫn như hoa sen trắng, tĩnh lặng nở giữa hư không.
Đây là chương 197, một bước ngoặt dịu dàng. Tô Nguyệt Nhi không mất đi, nàng chỉ chọn một cách tồn tại khác để đồng hành cùng Diệp Phi – một cách tồn tại không còn vướng bận “chữ nghĩa” của cuộc đời.
Hết chương 197.