Vô Tự Thiên Thư: Một Đời Tu Chân Chỉ Cầu Tự Tại
Chương 106: Kế hoạch Thanh Lọc Thế Giới

Cập nhật lúc: 2026-06-02 20:22:37 | Lượt xem: 5

Thái Thượng Thiên Cung nằm sừng sững giữa tầng mây thứ chín, nơi ánh mặt trời không bao giờ tắt, nhưng cũng là nơi hơi lạnh của sự vĩnh hằng bao phủ lên vạn vật. Ở đây, không có hơi ấm của nhân gian, không có tiếng lá xào xạc hay mùi đất ẩm sau mưa. Tất cả chỉ là những hàng cột ngọc trắng muốt tạc theo tỷ lệ đối xứng tuyệt đối, những dòng linh khí vận hành theo những quỹ đạo cứng nhắc như được lập trình sẵn.

Giữa đại điện mênh mông, Càn Khôn Tử ngồi trên bảo tọa bằng đá tinh thạch. Gương mặt lão phẳng lặng như mặt nước đóng băng, không một nếp nhăn, không một chút dao động cảm xúc. Trước mặt lão, *Thiên Địa Quy Thước* – thanh thước gỗ cổ xưa mang theo quyền năng định đoạt hình hài thế giới – đang lơ lửng, tỏa ra những luồng sáng bạc chằng chịt như mạng nhện.

Mỗi tia sáng ấy đều kết nối với một linh hồn, một số mệnh dưới trần gian.

“Thế gian này… đã quá bẩn rồi.”

Giọng nói của Càn Khôn Tử vang lên, không lớn, nhưng khiến không gian xung quanh rung động trầm mặc. Lão chậm rãi đưa ngón tay gầy guộc chạm vào mặt thước. Ngay lập tức, thanh thước rung lên bần bật, phản chiếu những hình ảnh từ hạ giới: Những cuộc tranh đoạt tài bảo, những tiếng gào thét của chiến tranh, và cả cái cảnh Diệp Phi – kẻ mà lão coi là “mầm bệnh” của Thiên đạo – đang dùng sự “tự tại” của hắn để tẩy rửa tâm trí của chúng sinh.

Sau lưng Càn Khôn Tử, chín vị trưởng lão Chấp Bút quỳ rạp trên mặt đất, đầu không dám ngẩng. Bọn họ là những kẻ thi hành luật lệ, là những bàn tay viết nên quy tắc, nhưng lúc này đây, ngay cả hơi thở của họ cũng run rẩy trước sát khí vô hình bao trùm điện thờ.

Trưởng lão đứng đầu, thủ lĩnh của Chấp Bút Môn, run giọng hỏi: “Giáo chủ… Hữu Tự Thiên Thư đã rạn nứt quá nửa. Dòng chảy nhân quả đang bị hỗn loạn bởi thứ đạo ‘vô vi’ của tên Ly Ca kia. Chúng ta nên trấn áp các tông môn phản loạn, hay là…”

“Trấn áp?” Càn Khôn Tử nhẹ nhàng ngắt lời. Lão đứng dậy, vạt áo bào thêu hình tinh hà đổ xuống như một dòng thác bạc. “Trấn áp chỉ là cách của kẻ yếu. Khi một bức tranh đã đầy những nét vẽ lỗi, cách tốt nhất không phải là sửa từng nét, mà là tẩy trắng toàn bộ trang giấy.”

Lão bước xuống bậc thang, mỗi bước chân đều tạo ra một vòng tròn hào quang lan tỏa.

“Hữu Tự Thiên Thư ghi chép rằng thế gian phải có trật tự. Nhưng bây giờ, 90% sinh linh đang sống như những cỏ dại vô thừa nhận. Họ không cống hiến cho thiên mệnh, họ chỉ tìm cầu sự ‘tự tại’ – một thứ phù du, vô dụng và mang tính hủy diệt. Diệp Phi muốn đưa thế giới trở về thời kỳ mông muội, nơi con người không cần tu hành, không cần quy tắc. Đó không phải là cứu chuộc, đó là sự sa đọa của vũ trụ.”

Càn Khôn Tử dừng lại trước một mô hình thu nhỏ của Thái Hư Linh Giới đang xoay tròn giữa không trung. Lão chỉ tay vào những điểm sáng rực rỡ nhất: đó là những kinh đô, những tông môn, những nơi linh khí đậm đặc.

“Ta đã tính toán kỹ lưỡng.” Giọng lão lạnh lẽo như tiếng dao mài trên đá. “Linh khí của thế giới này là hữu hạn. Chúng sinh càng đông, sự hỗn loạn càng lớn, linh khí càng tiêu hao vào những việc vô nghĩa. Để bảo tồn hạt giống của Thiên đạo, để giữ cho thế giới này không sụp đổ hoàn toàn vào hư không, ta cần thực hiện một cuộc ‘Thanh Lọc’.”

Cả đại điện chìm vào sự im lặng đến đáng sợ. Một vị trưởng lão lấy can đảm ngước lên: “Thanh… thanh lọc bao nhiêu ạ?”

Càn Khôn Tử khẽ xoay Thiên Địa Quy Thước. Một luồng sáng đỏ rực, sắc lẹm như máu, hiện lên bao phủ gần như toàn bộ bản đồ.

“Chín mươi phần trăm.” Lão thản nhiên đáp. “90% sinh linh hạ giới – bao gồm cả những tu sĩ không đạt cảnh giới Vọng Ý và toàn bộ phàm nhân không có linh căn – sẽ được trả về trạng thái hạt bụi. Linh khí trong thân xác họ, nghiệp lực trong linh hồn họ, sẽ được thu hồi để củng cố lại bức tường Thiên đạo. Chỉ 10% ưu tú nhất, những kẻ tuyệt đối phục tùng trật tự, mới được phép tiếp tục tồn tại để bắt đầu một kỷ nguyên mới. Kỷ nguyên của sự hoàn hảo không tì vết.”

“Nhưng Giáo chủ… làm vậy chẳng khác nào diệt thế?”

“Đây không phải diệt thế.” Càn Khôn Tử quay người lại, ánh mắt lão bỗng rực sáng như hai vầng thái dương nhỏ, áp chế hoàn toàn tinh thần của những kẻ xung quanh. “Đây là cắt tỉa. Một người làm vườn thông minh sẽ không ngần ngại cắt bỏ những cành thối rữa để cứu lấy cả cái cây. Diệp Phi cho rằng mỗi chúng sinh là một sự tự tại duy nhất. Ta sẽ chứng minh cho hắn thấy, mỗi chúng sinh chỉ là một hạt cát dưới cây thước của ta. Sandalwood không cháy không thơm, thế gian không đau thương không thể tái sinh.”

Nói đoạn, lão vung tay lên. Thanh Thiên Địa Quy Thước bay vọt lên cao, găm thẳng vào trần đại điện, nơi có lỗ hổng nhìn ra dải ngân hà. Từ thanh thước, hàng vạn dòng ký tự bằng vàng ròng bắt đầu tuôn chảy, lấp đầy không gian. Đó là đại trận “Thái Thượng Quy Nguyên” – công thức xóa sổ sự sống quy mô lớn nhất trong lịch sử.

Càn Khôn Tử nhìn chằm chằm vào những dòng ký tự đang thành hình. Lão biết Diệp Phi hiện đang ở Vọng Ưu Hải, đang hưởng thụ cái vẻ thanh bình ngắn ngủi mà hắn vừa dùng toàn bộ tu vi để tạo ra. Hắn tưởng rằng mình đã thắng, tưởng rằng mình đã mang lại hòa bình bằng cách biến thần tiên thành phàm nhân.

Hắn không hiểu rằng, trong mắt Càn Khôn Tử, một thế gian của những người phàm bình đẳng và tự tại chính là một đống rác cần được dọn dẹp.

***

Trong khi đó, tại Vọng Ưu Hải, không khí vốn đang tĩnh lặng bỗng trở nên ngột ngạt.

Diệp Phi, lúc này đang tựa lưng vào mạn một chiếc thuyền gỗ cũ, bỗng nhiên rùng mình. Hắn không còn tu vi kinh thiên động địa như trước, sau trận chiến cuối cùng ở chương trước, hắn gần như đã trở thành một người thường. Nhưng linh cảm của kẻ đã từng nắm giữ “Vô Tự Thiên Thư” vẫn còn đó. Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao đêm nay bỗng nhiên xếp thành những hàng lối ngay ngắn đến kỳ lạ.

Tiếng hót của con chim nhỏ lúc nãy bỗng ngưng bặt. Gió cũng ngừng thổi. Một sự im lặng chết chóc bao trùm lên mặt hồ.

“Lão Tửu…” Diệp Phi gọi khẽ.

Lão già nát rượu đang ôm vò rượu cũng buông tay. Vò rượu rơi xuống mạn thuyền, không vỡ, nhưng nước rượu trào ra, đọng lại thành một hình thù kỳ dị: một cây thước.

“Thiên Địa Quy Thước…” Lão Tửu nheo mắt, hơi thở nồng nặc mùi rượu bỗng biến mất, thay vào đó là một sự nghiêm túc đáng sợ. “Tên điên kia rốt cuộc đã làm gì rồi? Hắn định bóp nghẹt toàn bộ linh khí của thế gian này sao?”

Tô Nguyệt Nhi bước ra từ trong khoang thuyền, mặt nàng tái nhợt. Nàng nhìn vào mảnh giấy trắng cuối cùng trong tay Diệp Phi – mảnh giấy chỉ có một chữ “NHÂN”. Chữ ấy bỗng nhiên rung rinh, nét mực bắt đầu mờ đi như bị ai đó dùng một cây lau bảng khổng lồ xóa bỏ.

“Quy tắc đã bị thay đổi.” Nàng thầm thì, giọng run rẩy. “Hữu Tự Thiên Thư trong thức hải của ta… nó đang cháy. Nó đang nói rằng… mọi số mệnh dưới cảnh giới Hư Linh đều đã bị gạch tên.”

Diệp Phi đứng dậy, khó khăn lắm mới giữ được thăng bằng trên chiếc thuyền đang chòng chành. Hắn nhìn ra phía xa, nơi chân trời bắt đầu xuất hiện một đường sợi chỉ bạc kéo dài vô tận. Đó không phải là ánh bình minh, đó là ranh giới của sự xóa sổ. Đi đến đâu, sự vật ở đó tan biến đến đấy. Những ngọn núi sụp xuống mà không có tiếng động, rừng cây biến thành tro bụi xám xịt trong chớp mắt.

“Hắn muốn lọc bỏ 90% nhân loại để cứu lấy cái gọi là Trật tự của hắn.” Diệp Phi cười khổ. “Đúng là một kẻ sạch sẽ đến bệnh hoạn.”

“Chúng ta phải làm gì?” Tiểu Hầu Tử nhảy lên vai Diệp Phi, lông lá dựng đứng, miệng rít lên những tiếng lo lắng. “Diệp Phi, ngươi giờ không còn công pháp, không còn Thiên Thư, ngươi lấy gì mà đánh?”

Diệp Phi im lặng. Hắn cúi xuống nhìn mảnh giấy trong tay. Chữ “NHÂN” vẫn đang mờ dần. Nếu chữ này biến mất, sự tự tại mà hắn vừa đánh đổi cả đời để đạt được sẽ trở thành một trò đùa. Những người dân ở Vô Danh Trấn, những tu sĩ vừa mới buông bỏ đao kiếm để học cách trồng hoa, tất cả sẽ tan thành hư vô.

Càn Khôn Tử ở trên cao kia tin rằng việc giết đi chín phần mười thế giới là vì lợi ích chung, là một hành động cao thượng của một “người quản lý” vũ trụ. Lão không ghét bỏ chúng sinh, lão chỉ đơn giản là không coi chúng sinh là sinh mạng, mà coi họ là những con số cần được cân đối trên một bảng sổ sách thần thánh.

Sự tàn độc lớn nhất, chính là sự tàn độc nhân danh lẽ phải.

“Lão Tửu.” Diệp Phi bỗng hỏi. “Ông nói cây cong queo mới sống được ngàn năm, đúng không?”

“Đúng, vì nó không có giá trị để bị đốn làm cột nhà.” Lão Tửu gật đầu.

“Vậy nếu bây giờ cả cái rừng cây này đều bị san bằng để lấy chỗ xây một cung điện bằng phẳng, thì cây thẳng hay cây cong cũng như nhau cả thôi.” Diệp Phi nhìn về phía đường sợi chỉ bạc đang tiến gần. “Sự tự tại không thể tồn tại nếu không có không gian cho nó thở. Càn Khôn Tử muốn thu hẹp không gian đó lại thành một cây thước.”

Diệp Phi nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng trong kinh mạch của mình. Không có linh lực, không có khí hải, không có thần thức. Nhưng ở nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn, cái bản chất của Vô Tự Thiên Thư – cái triết lý của sự “trống không” – bỗng nhiên bùng phát.

Vạn vật có thể bị xóa đi, nhưng sự “trống rỗng” thì không thể bị xóa. Bởi vì nó vốn dĩ đã là hư vô rồi.

Hắn chợt nhận ra, Thiên Thư không phải là một cuốn sách có trang hay có mực. Thiên Thư là thế gian này. Khi Càn Khôn Tử muốn xóa sổ thế gian, lão thực chất đang xóa sổ chính cuốn Thiên Thư mà lão tôn thờ.

“Càn Khôn Tử… ông muốn một bức tranh trắng tinh khôi sao?” Diệp Phi lẩm bẩm. “Vậy để ta cho ông thấy, màu trắng thực sự là gì.”

Hắn bước một bước ra khỏi mạn thuyền.

“Huynh định làm gì? Huynh không còn tu vi!” Tô Nguyệt Nhi hét lên, định lao tới giữ hắn lại.

Nhưng Diệp Phi không rơi xuống nước. Chỗ bàn chân hắn chạm vào mặt hồ, nước không hề gợn sóng, ngược lại, nó cứng lại như đất bằng, tỏa ra một màu trắng nhạt nhòa. Hắn đứng đó, giữa Vọng Ưu Hải, đối diện với làn sóng hủy diệt đang ầm ầm kéo tới từ phía chân trời.

Thân hình hắn mỏng manh, áo vải thô bay phất phơ trong làn khí lạnh. So với đại trận Thiên Địa của Càn Khôn Tử, hắn nhỏ bé như một hạt cát đối chọi với cả đại dương.

Ở Thái Thượng Thiên Cung, Càn Khôn Tử bỗng mở trừng mắt. Lão nhìn vào Thiên Địa Quy Thước, thanh thước đang rung động mãnh liệt. Trong cái biển ký tự vàng ròng của lão, bỗng nhiên xuất hiện một vết chấm nhỏ không màu. Nó không phải là một nét vẽ mới, mà là một sự “biến mất” của các quy luật tại chính điểm đó.

“Ngươi… vẫn còn kháng cự sao, Ly Ca?” Càn Khôn Tử cau mày. Lão giơ tay, nhấn mạnh cây thước xuống. “Tử!”

Làn sóng xóa sổ bỗng nhiên gia tốc. Chỉ còn cách Diệp Phi chưa đầy mười trượng. Chim chóc bay qua lồng ánh sáng ấy liền biến mất không để lại lông vũ. Một hòn đá cuội ven bờ hồ chạm vào ánh sáng ấy liền tan thành không khí.

Diệp Phi nhìn thẳng vào làn sóng ấy, mỉm cười. Nụ cười của hắn không có chút lo âu, không có chấp niệm, chỉ có một sự bình thản đến cực điểm.

“Thế gian này vốn dĩ không có chữ.” Diệp Phi nói nhỏ, giọng nói lan tỏa trên mặt hồ tĩnh lặng. “Ông cố chấp viết tên mình lên đó. Bây giờ ông lại muốn xóa sạch nó đi. Vậy hãy để tôi chỉ cho ông thấy, thế nào là thật sự xóa sạch.”

Diệp Phi đưa tay ra, không phải để chống đỡ, mà là để… mời gọi. Hắn mở rộng lòng mình, không còn bất kỳ sự phòng thủ nào. Toàn bộ cơ thể hắn bỗng chốc trở nên thấu minh.

Làn sóng hủy diệt tràn qua.

Tô Nguyệt Nhi hét lên một tiếng đau đớn. Lão Tửu nín thở, nắm chặt vò rượu trong tay.

Nhưng chuyện kỳ quái đã xảy ra. Làn sóng trắng rợn người ấy, khi chạm vào Diệp Phi, bỗng nhiên bị bẻ lái. Thay vì xóa sổ hắn, nó bị “hòa tan” vào cơ thể hắn. Diệp Phi như một cái lỗ đen của sự trống rỗng, hút lấy tất cả các quy tắc xóa bỏ của Càn Khôn Tử vào trong cái tôi “không là gì cả” của mình.

Vùng đất quanh hắn, thay vì biến mất thành hư vô chết chóc, bỗng nhiên trở lại vẻ nguyên thủy của nó. Một màu trắng nhạt nhòa bao trùm lấy một khoảng không gian mười trượng quanh Diệp Phi. Bên trong khoảng không gian ấy, không có luật lệ của Càn Khôn Tử, cũng không có linh khí, chỉ có hơi thở nhịp nhàng của một con người.

Càn Khôn Tử đứng phắt dậy trên bảo tọa. Lần đầu tiên sau mười vạn năm tu hành, lão cảm thấy một sự sợ hãi nhen nhóm. Lão không sợ một sức mạnh mạnh hơn mình. Lão sợ một thứ mà lão không thể định nghĩa, không thể đo lường.

“Hắn đang biến mình thành cuốn Thiên Thư mới sao? Hắn muốn gánh vác cả thế giới này vào hư không của mình sao?”

Dưới hạ giới, Diệp Phi cảm thấy toàn bộ gân cốt của mình đang nứt ra. Gánh nặng của sự “thanh lọc” 90% sinh linh đang ép thẳng lên vai hắn. Mảnh giấy trong tay hắn cháy rực lên, chữ “NHÂN” vốn mờ nhạt bỗng chói lòa như một tia chớp rạch ngang trời đêm.

“Nếu không còn người… thì Thiên đạo có nghĩa lý gì?” Diệp Phi nghiến răng, từ trong cổ họng phát ra tiếng gầm trầm đục.

Hắn không chiến đấu vì chính nghĩa, cũng chẳng chiến đấu vì vinh quang. Hắn chỉ đơn giản là đang bảo vệ cái quyền được “vô dụng”, cái quyền được ngủ dưới gốc cây tùng mà không bị biến thành tro bụi của mình và hàng triệu con người khác.

Đường chỉ bạc xóa sổ dừng lại trước mặt Diệp Phi, khựng lại như chạm vào một bức tường vô hình làm bằng sự tĩnh lặng.

Hai thế lực chạm nhau. Một bên là sự tính toán tàn nhẫn của Trật tự tối cao. Một bên là sự bảo bọc dịu dàng của Hư không tự tại.

Giữa bầu trời đêm của Thái Hư Linh Giới, một vết nứt khổng lồ xuất hiện. Không phải vết nứt của không gian, mà là vết nứt của Thiên mệnh. Càn Khôn Tử và Diệp Phi – hai thái cực của một thế giới – lúc này đây, chính thức bước vào cuộc đối đầu sinh tử. Một kẻ muốn quét sạch thế giới để lấy sự tinh khiết, một kẻ muốn bao dung tất cả sự lộn xộn để giữ lấy hơi thở của nhân sinh.

“Kế hoạch thanh lọc của ông…” Diệp Phi ngẩng đầu nhìn về phía Thái Thượng Thiên Cung xa xôi, ánh mắt xuyên thấu ngàn dặm mây mù. “Thực chất chỉ là sự hèn nhát của một kẻ không dám chấp nhận những điều mình không thể kiểm soát.”

Diệp Phi phất mảnh giấy trong tay lên. Mảnh giấy bay vào không trung, hòa tan vào làn sóng ánh sáng bạc kia. Chữ “NHÂN” bung tỏa, hóa thành hàng tỷ tia sáng li ti, bay về khắp các ngả của đại lục. Mỗi tia sáng chạm vào một sinh linh, tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng như cánh ve nhưng bền bỉ hơn bất kỳ pháp bảo nào.

Đó không phải là sức mạnh. Đó là ý chí muốn sống.

Cuộc thanh lọc vẫn chưa dừng lại, nhưng bước chân của Diệp Phi đã bắt đầu tiến về phía trước. Hắn không định đứng đó đợi cái chết. Hắn sẽ đi. Hắn sẽ bước thẳng lên tầng mây thứ chín kia, để hỏi Càn Khôn Tử một câu hỏi cuối cùng.

Gió hồ Vọng Ưu lại thổi, rít qua những tán cây vừa được cứu sống từ cửa tử.

Chương 106 khép lại trong sự đối đầu kinh tâm động phách giữa ánh sáng bạc lạnh lẽo của Thiên Địa Quy Thước và sắc trắng thâm trầm của tâm hồn một kẻ “lười biếng”. Thế gian ngoài kia vẫn chưa biết rằng, số mệnh của họ đang nằm trên đôi vai gầy của một thanh niên áo vải, kẻ đang bước từng bước một trên mặt nước, tiến về phía kẻ muốn diệt tuyệt cả nhân gian.

Trong câm lặng, một cuộc khởi đầu mới đã bắt đầu. Cuộc thanh lọc của Càn Khôn Tử mới chỉ vừa diễn ra được 1%, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để làm rúng động cả nền móng của sự sống.

Trận chiến thực sự vì sự “Tự tại”, giờ mới chính thức khai màn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8