Vinh Hôn
Chương 16: Muốn Lên Giường? Đừng Có Nằm Mơ!
Lúc này vừa sang đầu giờ Tuất, vẫn chưa đến giờ nghỉ.
Lục Hủ Sinh lại quay vào hậu viện, đến trước Minh Hy Đường.
Bà tử canh cửa lập tức đón hắn vào.
Nhìn ánh đèn sáng trưng trong sương phòng, hắn biết mẫu thân vẫn chưa ngủ.
Trong gian chính treo một bức tranh mãnh hổ dưới gốc tùng do chính Hoàng đế ngự bút.
Hai bên là đôi câu đối ghi lại những lời khen ngợi của Hoàng đế dành cho Lục Sưởng.
Phía dưới đặt một chiếc án dài bằng gỗ hoàng hoa lê, bày hoa quả, hộp hương và các vật dùng để cúng tế.
Trước kia Nhị lão gia và Nhị phu nhân sinh hoạt tại gian Đông.
Sau khi Nhị lão gia mất, Nhị phu nhân đau buồn khôn nguôi, bèn cho thông phòng nhĩ với sương phòng, chuyển sang ở ba gian phía Đông.
Lục Hủ Sinh trước tiên vào gian chính vái lạy phụ thân, rồi mới lui ra, đi vào Đông sương phòng.
Nhị phu nhân Vương thị đang đọc thư nhà gửi tới từ Vương gia.
Lục Hủ Sinh vào cửa, trước tiên hành lễ thỉnh an, rồi mới ngồi xuống ghế cạnh bà, đồng thời ra hiệu cho các ma ma lui ra ngoài.
Đọc xong thư, Vương thị bỗng đỏ hoe mắt, nói với hắn:
“Ông ngoại con sức khỏe không tốt, rất nhớ Kế Nhi. Con xem, vài ngày nữa cho đệ đệ con tới Sơn Đông một chuyến được không?”
Ngoại tổ phụ của Lục Hủ Sinh là tộc trưởng Vương gia, một danh sĩ nổi tiếng vùng Thanh Tề.
Năm xưa còn ngang danh với phụ thân của Trình Minh Dục.
Sau khi phụ thân Trình Minh Dục qua đời, Trình Minh Dục tiếp quản Trình gia.
Mười sáu tuổi đỗ Trạng nguyên, năm ấy lại phụng chỉ xuất sứ Bắc Tề.
Dựa vào tài hùng biện xuất chúng, ông tranh luận với quần thần Bắc Tề, hóa giải nguy cơ liên quân Bắc Tề và Tây Vực áp sát biên giới.
Từ đó danh tiếng vang dội.
Sau này Trình gia dưới tay Trình Minh Dục ngày càng hưng thịnh, bỏ xa Lang Nha Vương thị.
Dù vậy, Vương gia vẫn là một trong số ít thế gia có thể đối trọng với Trình gia.
Phụ thân Lục Hủ Sinh quanh năm chinh chiến bên ngoài, bản thân hắn cũng thường xuyên vắng mặt.
Vì thế, mẫu thân gửi đệ đệ sang Vương gia học tập.
Cho nên Lục Kế Sinh vô cùng thân thiết với trưởng bối Vương gia.
Lục Hủ Sinh lại lắc đầu:
“Kế Sinh cũng không còn nhỏ nữa. Năm nay học thêm một năm, sang năm nên vào Lễ bộ nhận chức rồi.”
Vương thị hiểu ngay hắn không muốn đệ đệ quá thân cận với Vương gia, trong lòng lập tức có chút khó chịu.
“Đêm hôm con tới đây, chắc là có việc?”
Lục Hủ Sinh bèn kể lại chuyện Đại lão gia muốn lôi kéo hắn hợp tác làm ăn.
Nghe xong, sắc mặt Vương thị càng thêm trầm xuống.
“Hắn là loại người gì con còn không biết sao? Một lão hồ ly lòng dạ đen tối. Con dính vào với hắn làm gì?”
Lục Hủ Sinh hiểu rõ mẫu thân vốn bất hòa với Đại lão gia, từ trước đến nay đều không ưa tác phong của ông ta.
“Chuyện này trong lòng con tự có tính toán.”
Vương thị không vui:
“Con còn trẻ, lại một lòng lo việc triều chính, lấy đâu ra thời gian cùng hắn làm ăn? Hắn vô lợi không làm, kéo con vào chắc chắn chẳng có ý tốt.”
Lục Hủ Sinh nghiêm mặt:
“Mẫu thân, con đã thành thân rồi.”
Ý tứ rất rõ ràng.
Những việc hắn muốn làm, mẫu thân không thể tiếp tục can thiệp như trước nữa.
Đối diện đôi mắt bình tĩnh của con trai, Vương thị bất giác giật mình.
Trong mắt người làm mẹ, con cái mãi mãi vẫn là đứa trẻ.
Nhưng bà suýt quên mất.
Con trai mình không giống người khác.
Hắn từng bò ra từ đống xác chết.
Từng một mình gánh vác phòng tuyến phương Bắc.
Ngay cả ba năm thủ hiếu, hễ đất nước có chiến sự là hắn ra trận.
Ra trận là chiến thắng.
Là đứa con khiến người người ngưỡng mộ.
Hốc mắt Vương thị bỗng cay cay.
Bà thở dài:
“Được, theo ý con.”
Nhưng Lục Hủ Sinh lại ngồi thẳng người hơn, mỉm cười nói:
“Vậy xin mẫu thân giao khế đất cho con.”
Sắc mặt Vương thị lập tức thay đổi.
Bà ngẩn người nhìn hắn:
“Con cần khế đất làm gì?”
Lục Hủ Sinh không vòng vo nữa, bình tĩnh nói:
“Mẫu thân, tiền tuất và phần thưởng mà bệ hạ ban cho phụ thân, con không lấy một đồng nào, toàn bộ đều để lại cho người.”
“Người muốn giữ làm của dưỡng già, làm của hồi môn cho muội muội, bù đắp cho Tam đệ, hay thậm chí đưa cho Vương gia, con đều không hỏi đến.”
“Nhưng phần của riêng con, xin mẫu thân trả lại cho con.”
Vương thị đầu tiên là kinh ngạc.
Sau đó là tức giận.
Khi nghe hắn nhắc đến Vương gia, gương mặt bà càng đỏ bừng.
Đến cuối cùng, khi hiểu rõ mục đích thật sự của con trai, tâm trạng bà giống như một chiếc bình ngũ vị bị đập nát.
Đủ loại cảm xúc đắng cay, chua xót, bất lực và tủi thân cùng lúc trào lên trong lòng.
“Hủ Nhi…”
Lục Hủ Sinh không cho bà cơ hội lên tiếng, tiếp tục nói:
“Ba năm nay, toàn bộ hoa lợi và tiền lãi từ ruộng đất, nhà cửa của con, con cũng xin để lại hết cho người, coi như chút hiếu kính của con trai. Chỉ là phần thưởng bệ hạ ban riêng cho con, xin mẫu thân chiếu theo danh sách ban thưởng của Ty Lễ Giám mà giao lại cho con.”
Sắc mặt Vương thị lúc này đã không thể dùng hai chữ “khó coi” để hình dung nữa.
Bà bỗng cảm thấy đứa con trai trước mắt xa lạ vô cùng.
Đây còn là đứa con ngày trước chỉ biết lao đầu vào công vụ, chẳng bao giờ tính toán được mất hay sao?
Bà muốn biện giải điều gì đó, nhưng lại không biết phải nói thế nào.
Bởi Lục Hủ Sinh đã chặn hết mọi đường lui của bà.
Con trai đã lập gia đình, theo lẽ thường cha mẹ đều phải chia cho một phần gia sản để dựng nhà riêng.
Huống hồ tất cả những thứ ấy vốn là thứ Lục Hủ Sinh dùng mạng sống đổi lấy.
Vương thị không hiểu vì sao con trai bỗng như biến thành một người khác.
Điều duy nhất bà nghĩ tới là:
“Là Trình thị bảo con tới sao?”
Vừa nhắc đến Trình Diệc An, ánh mắt Vương thị lập tức trở nên sắc bén.
Lục Hủ Sinh cuối cùng cũng hiểu vì sao các đồng liêu của mình thường đau đầu vì chuyện mẹ chồng nàng dâu.
Quả nhiên…
Mẹ chồng và con dâu đúng là thiên địch.
Hắn bất đắc dĩ nói:
“Mẫu thân, sao chuyện gì người cũng kéo nàng vào vậy?”
Thấy Lục Hủ Sinh bênh vực Trình Diệc An, Vương thị càng chắc chắn mọi chuyện đều do Trình Diệc An xúi giục.
Đúng là câu nói:
“Có vợ quên mẹ.”
“Con bé vừa gả vào phủ, con đã cãi lời ta. Không cho ta lập quy củ với nó. Thành thân mới một ngày, con đã đuổi nhũ mẫu ra khỏi phủ, để nó một mình độc chiếm hậu viện.”
“Đấy, vừa mới về nhà mẹ đẻ xong, lại xúi giục con tới đòi bạc.”
“Hủ Sinh à, con cũng là người thông minh, sao lại để một người đàn bà xoay vòng vòng như thế?”
Nghe những lời ấy, trong lòng Lục Hủ Sinh cuộn lên muôn vàn cảm xúc khó nói.
Nếu không phải tự mình trải qua, hắn thật sự không biết mẹ chồng và nàng dâu lại nghi kỵ lẫn nhau đến vậy.
Đổi lại là một người chồng quanh năm không ở nhà.
Vừa trở về đã nghe mẹ mình kể tội vợ…
Chẳng phải sẽ tin ngay sao?
Hắn vuốt nhẹ đầu gối, kiên nhẫn giải thích:
“Mẫu thân, mọi chuyện đều không liên quan đến nàng.”
“Nàng mới gả tới, cuộc sống còn xa lạ, ngay cả nói chuyện cũng không dám lớn tiếng. Lúc nào cũng cẩn thận dè dặt, sợ làm sai một bước.”
“Nàng càng không thể xúi giục người với con bất hòa.”
“Những chuyện người vừa nói, đều là chủ ý của chính con.”
“Con nói thế lừa ai?”
Vương thị cười lạnh.
Lục Hủ Sinh đau đầu, dang tay:
“Mẫu thân, người thấy con giống kiểu đàn ông để người khác thao túng sao?”
Vương thị khựng lại.
Lần này bà thật sự im lặng.
Lục Hủ Sinh tiếp tục:
“Con chỉ nghĩ rằng, đã cưới vợ thì nên sống tử tế với nàng.”
“Giống như năm đó phụ thân đối với người vậy.”
“Che chở cho thê tử, cùng nàng vun vén gia đình.”
Lời này khiến Vương thị càng thêm trầm mặc.
Trên mặt thoáng hiện vẻ không tự nhiên.
Dù sao bà cũng từng làm dâu.
Mà Lục Sưởng năm đó đối với bà…
Thật sự không còn gì để chê.
Nâng niu trong lòng bàn tay sợ rơi mất.
Ngậm trong miệng sợ tan mất.
Vì bà mà không biết đã bao lần cãi lại lão phu nhân.
Cũng chẳng trách về sau lão phu nhân thiên vị đại phòng.
Trong lòng Vương phu nhân ngổn ngang trăm mối cảm xúc.
Bảo bà một hơi nhả ra nhiều gia sản như vậy, thật sự đau lòng vô cùng.
Đang định mặc cả thêm vài câu, ánh mắt bà bỗng rơi trên người Lục Hủ Sinh.
Hắn đang cúi đầu thổi trà.
Gương mặt tuấn tú hơi nghiêng sang một bên.
Lộ ra một đoạn cổ.
Mặc dù đã nhiều năm trôi qua, vết sẹo đao nơi đó vẫn thấp thoáng hiện lên.
Vương thị chợt nhớ tới những gì hắn từng trải qua trên núi Bạch Ngân.
Không chỉ một lần bà ôm hắn khóc lớn, hỏi hắn đã sống sót bằng cách nào.
Mỗi lần như vậy, con trai chỉ cười nhạt:
“Đều đã qua rồi, người đừng để trong lòng nữa.”
Trong hoàn cảnh tuyệt vọng như thế mà vẫn sống sót trở về…
Rốt cuộc đã phải chịu biết bao đau khổ?
Tim Vương thị đau nhói như bị dao cắt.
Bà lau nước mắt:
“Thôi vậy.”
“Ta cũng lười quản nữa.”
“Sau này con tự mình gánh vác cái nhà này đi.”
Lục Hủ Sinh vốn không chịu nổi cảnh phụ nữ khóc lóc.
Thấy vậy lập tức luống cuống tìm khăn cho bà.
“Đừng khóc mà.”
“Đang yên đang lành khóc gì chứ.”
Vương thị bị hắn chọc cho bật cười.
Nhìn lại con trai.
Gương mặt vẫn bình thản ung dung.
Điềm tĩnh vững vàng.
Hoàn toàn không nhìn ra chút tổn thương nào từ chiến tranh.
Nhưng thật sự không có sao?
Năm xưa mỗi lần Nhị lão gia khải hoàn trở về, đều phải tựa vào lòng bà thật lâu.
Đau xót cho những chiến sĩ đã chết nơi chiến trường.
Đau xót cho chính bản thân mình nhuốm đầy máu tanh.
Nhưng Lục Hủ Sinh thì không.
Lòng hắn quá cứng rắn.
Ngay cả người mẹ ruột như bà cũng không thể nhìn thấy một khe hở nào trong lòng hắn.
Sau đó, Vương thị vừa gọi tâm phúc ma ma tới lấy sổ sách và danh mục tài sản, vừa không nhịn được tiếp tục dặn dò:
“Dù sao các con cũng đã lập gia đình riêng rồi.”
“Sau này con vẫn nên nâng đỡ đệ đệ nhiều hơn.”
Lục Hủ Sinh nghiêm giọng:
“Mẫu thân, con có thể giúp đệ ấy nhất thời, nhưng không giúp được cả đời.”
“Con người phải dựa vào chính mình.”
“Đã có bản lĩnh cưới vợ thì phải có bản lĩnh nuôi vợ.”
Thấy Vương thị sắp trừng mắt, hắn vội bổ sung:
“Hơn nữa chẳng phải vẫn còn người sao?”
Vương thị nhớ tới chuyện mình thiên vị con út nên nhất thời không nói được gì.
Cuối cùng bà đối chiếu với danh sách năm đó, chia toàn bộ phần tài sản thuộc về Lục Hủ Sinh cho hắn.
Lục Hủ Sinh nóng lòng trở về.
“Trước tiên giao khế đất cho con đi.”
“Những thứ khác ngày mai kiểm kê sau.”
Vương thị lại không đồng ý:
“Đêm nay ta cho người mang qua cho con.”
Ban ngày nếu bị đại phòng và tam phòng nhìn thấy, chẳng phải sẽ làm bà mất mặt sao?
Lục Hủ Sinh không tranh luận nữa.
Cầm trước khế đất rồi đi ra tiền viện.
Lần này hắn không lập tức rời đi.
Mà đứng đợi Đại lão gia.
Đại lão gia tới thiên sảnh gặp hắn.
Thấy khế đất trong tay hắn, lập tức cười tươi:
“Tốt, tốt!”
“Ra trận là cha con cùng đánh, lên chiến trường là anh em cùng xông pha.”
“Dù sao chúng ta cũng là người một nhà.”
“Có chuyện tốt, bá phụ đương nhiên phải kéo theo cháu.”
Vừa nói ông ta vừa đưa tay định lấy khế đất.
Nhưng Lục Hủ Sinh khẽ dịch tay.
Đại lão gia vồ hụt.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
Chỉ thấy Lục Hủ Sinh cười nhàn nhạt:
“Bá phụ, chúng ta là người ngay thì không nói lời vòng vo.”
“Bao năm qua, bá phụ không ít lần dùng danh nghĩa cháu để làm việc bên ngoài.”
“Nếu đã vậy…”
“Có phải cũng nên chia cho cháu chút thù lao không?”
“Ví dụ như vụ làm ăn hôm nay.”
“Chúng ta chia một chín.”
“Bá phụ một phần.”
“Cháu chín phần.”
Đại lão gia suýt chút nữa bật chửi thành tiếng.
Đây là con đường làm ăn mà ông ta phải tặng tận hai ngàn lượng bạc cho công công Ty Lễ Giám mới đổi lấy được.
Thế mà Lục Hủ Sinh vừa mở miệng đã muốn nuốt gần hết.
Đúng là sư tử ngoạm.
Dĩ nhiên ông ta không dám đối đầu trực diện với Lục Hủ Sinh.
Chỉ có thể mềm mỏng khuyên nhủ đủ điều.
Nhưng Lục Hủ Sinh đâu dễ mắc lừa.
Hắn thu khế đất lại, thản nhiên nói:
“Nếu đã vậy, cháu tự làm một mình còn hơn.”
Mí mắt Đại lão gia giật liên hồi.
Đừng nhìn ông ta mang danh Quốc Công gia.
Ở bên ngoài, cái danh ấy thật sự không có tác dụng bằng ba chữ Lục Hủ Sinh.
Lục Hủ Sinh bởi trận chiến năm đó quá mức kinh thế hãi tục, danh tiếng vang dội khắp thiên hạ.
Huống hồ, con đường buôn bán với Nam Dương này, chỉ cần mở được lối, sau này sẽ là nguồn tài lộc cuồn cuộn không dứt.
Có Lục Hủ Sinh đứng phía trước chống đỡ, ông ta gần như chỉ cần ngồi không hưởng phú quý.
Thôi vậy.
Trước tiên cứ để hắn nếm chút ngon ngọt đã.
Đại lão gia cân nhắc một hồi, cuối cùng nghiến răng đồng ý điều kiện của Lục Hủ Sinh.
Hai bác cháu lập tức lập văn tự làm chứng.
Lúc ấy Lục Hủ Sinh mới giao khế đất cho ông ta, để ông ta cùng Ngô lão gia ký khế ước, đóng dấu xác nhận.
Đợi mọi việc hoàn tất thì trời đã khuya, vạn vật chìm trong tĩnh lặng.
Đại lão gia khách khí tiễn người ra về.
Còn Lục Hủ Sinh đứng trong bóng tối dưới hành lang, phủi giọt sương thu trên vạt áo, khẽ giơ tay gọi một ám vệ tới, chỉ vào bóng lưng Ngô lão gia.
“Theo sát hắn.”
“Lôi hắn về phía ta.”
Hôm nay Ngô lão gia suýt nữa vấp ngã một cú đau.
Ra khỏi cửa, nhất định sẽ tìm hiểu ngọn ngành.
Đến lúc đó tự nhiên sẽ biết người thật sự chống đỡ phủ Quốc Công này chính là ai.
Người của hắn chỉ cần âm thầm tiếp cận, vừa dụ dỗ vừa uy h**p một phen.
Ngô lão gia sẽ hiểu nên hợp tác với ai.
Đàn ông quen sống chết nơi chiến trường, lòng dạ vốn chẳng trắng sạch gì.
Chuyện cải lúa thành dâu phiền phức ấy cứ để Đại lão gia lo liệu.
Đợi lợi dụng xong rồi…
Một cước đá văng ông ta là được.
Tước vị ư?
Gấp gì chứ.
Dao mềm cứ từ từ cắt.
Da cứ từ từ lột.
Như vậy mới đau.
Lục Hủ Sinh trở lại thư phòng.
Nhị phu nhân đã sai người mang sổ sách tới.
Mọi khoản mục đều được ghi chép rõ ràng.
Từ Nghị theo hắn vào phòng, mồ hôi nhễ nhại.
“Gia, ngài đợi một lát, nô tài vừa bận chuyển đồ trong kho, còn chưa kịp chuẩn bị trà cho ngài.”
Nói rồi định đi pha trà.
Lục Hủ Sinh xua tay:
“Không cần.”
“Ta về hậu viện.”
Cầm sổ sách, hắn trở lại Ninh Tế Đường.
Đông thứ gian đã tắt đèn.
Xem ra mọi người đều cho rằng hắn sẽ nghỉ ở tiền viện.
May mà Như Lan trực đêm vẫn chưa ngủ.
Nàng vội vàng thắp một ngọn đèn bạc rồi đón hắn vào trong.
Thấy hắn đi thẳng về phía giường, nàng chỉ thắp thêm đèn trong nội thất rồi lặng lẽ lui ra.
Lục Hủ Sinh bước tới trước chiếc giường bạt bộ.
Bên trong vẫn còn ánh sáng yếu ớt.
Hắn khẽ vén rèm lên.
Trình Diệc An vẫn chưa ngủ.
Nàng đang tựa đầu giường đọc thoại bản.
Rõ ràng buồn ngủ đến mức ngáp liên tục nhưng vẫn không nỡ buông sách xuống.
Lục Hủ Sinh cũng không nhiều lời.
Trực tiếp đưa sổ sách cho nàng.
“Cho nàng.”
Trình Diệc An sửng sốt.
Đôi mắt còn ngái ngủ nhìn hắn một cái.
Sau đó chậm chạp ngồi dậy.
Nàng nhận lấy quyển sổ, ghé dưới đèn lật vài trang.
Nhìn rõ nội dung bên trong, lập tức tỉnh ngủ hẳn.
“Kho riêng của chàng?”
Lý ma ma nói không sai.
Quả nhiên có tiểu kim khố.
Kiếp trước hắn không hề giao cho nàng.
Trình Diệc An liếc xéo hắn, hừ hừ vài tiếng.
Lục Hủ Sinh có chút chột dạ.
Hắn ho khan:
“Sau này đều thuộc về nàng.”
Trình Diệc An tức giận ném quyển sổ lên bàn trang điểm.
“Ta đâu phải không có của hồi môn.”
“Ta không cần của chàng.”
Lục Hủ Sinh biết ngay nàng vẫn còn giận chuyện kiếp trước.
“Người ta toàn mùi rượu.”
“Ta đi tắm trước rồi quay lại nói chuyện với nàng.”
Lục Hủ Sinh đi vào phòng tắm.
Suốt cả quá trình đều nghĩ xem phải làm thế nào để dỗ nàng nhận lấy.
Đợi hắn quay lại…
Đèn đã tắt.
Rèm giường buông kín mít.
Nào còn thấy bóng người đâu nữa.
Lục Hủ Sinh day day trán.
Hắn quay đầu nhìn chiếc gối ôm đặt trên giường nhỏ.
Chậm rãi đi tới.
Xách chiếc gối lên.
Rồi ôm nó quay về phía giường lớn.
Cưới được một người vợ thơm thơm mềm mềm như vậy.
Ai nỡ chỉ đứng nhìn?
Đến chìa khóa kho riêng cũng giao rồi.
Ít nhất cũng phải được sắc mặt tốt một chút chứ?
Lục Hủ Sinh đứng ngoài rèm, cất tiếng gọi:
“Phu nhân?”
Không có động tĩnh.
“Trình Diệc An?”
Vẫn không có động tĩnh.
“An An?”
Trình Diệc An nổi hết da gà.
Nàng chống người nhô nửa khuôn mặt ra khỏi rèm.
Ánh mắt lập tức rơi lên chiếc gối ôm trong tay hắn.
Hiểu ngay ý đồ.
Đôi mắt hạnh cong thành hình trăng non.
Nàng lười biếng liếc hắn.
“Muốn lên giường?”
Lục Hủ Sinh đứng im nhìn nàng.
Nàng cười lạnh:
“Đừng có nằm mơ!”