Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 97: Sức hút của phân gà

Cập nhật lúc: 2026-06-13 21:49:24 | Lượt xem: 5

…giữa lòng Âu Lạc Thần Châu sóng gió, nơi mà những đại năng tu tiên hô mưa gọi gió ngoài kia chỉ là những kẻ rụt cổ giả làm phàm nhân để cầu một con đường sống.

Trong bóng tối nhập nhoạng của ký ức vạn cổ, Diệp Phi đột nhiên nhớ lại một khoảng thời gian vô cùng xa xưa, cái thời mà Hồng Hoang còn chưa phân chia, trời đất vẫn là một mảng hỗn độn xám xịt như nồi nước lèo chưa vớt bọt. Khi đó, hắn sống lủi thủi một mình, nuôi một đàn “gà con” lông vàng óng ánh mà sau này người ta gọi bằng cái tên vô cùng kêu là Kim Ô Thái Cổ. Đàn gà ấy ngày ngày ăn linh quả khai thiên, uống sương sớm hỗn độn, và tất nhiên, lượng chất thải chúng thải ra cũng vô cùng phong phú. Diệp Phi tiếc của, không nỡ vứt đi, liền gom đống phân gà rực lửa ấy đem bón cho mấy gốc cỏ dại mọc quanh hàng rào chuồng gà. Hắn đâu có ngờ, chỉ sau vài ngày, mấy gốc cỏ dại vô danh kia bỗng dưng hấp thụ quy tắc của hắn, tiến hóa thành Thần Thảo khai thiên lập địa, tỏa ra hào quang vạn trượng làm chấn động cả chư thiên vạn giới. Đám ma thần Thái Cổ nghe tin liền kéo đến tranh giành, đánh nhau sứt đầu mẻ trán, máu chảy thành sông chỉ để cướp lấy một cọng cỏ bón phân gà của hắn. Lúc ấy, Diệp Phi chỉ biết bất lực đứng nhìn, trong đầu thầm nghĩ: “Chỉ là một đống cỏ dại bón phân gà thôi mà, có cần phải làm quá lên như thế không?”

Trở lại với hiện tại, trên đỉnh Hải Vân Phong lộng gió.

Diệp Phi khẽ lắc đầu, xua tan những mảnh ký ức vụn vặt mà hắn cho là giấc mơ nhảm nhí do ngủ quá nhiều. Hắn cúi người, nhấc rổ tre đựng phân gà đặt ở góc chuồng lên. Rổ phân gà này dạo này có vẻ hơi nặng hơn bình thường, lại còn tỏa ra một mùi hương thanh mát kỳ lạ, hoàn toàn không có cái mùi khai nồng đặc trưng của gia cầm phàm trần. Diệp Phi lẩm bẩm:

“Quái lạ, dạo này đàn gà nhà mình ăn cái gì mà phân lại thơm như mùi nhân sâm thế này? Chắc là do ăn mấy hạt thóc ngô đồng mà thằng nhóc Sở Phong nhặt về rồi. Đúng là gà ăn sang có khác, chất thải cũng nâng cấp lên một tầm cao mới.”

Hắn hoàn toàn không biết rằng, đằng sau rổ phân gà “thơm phức” kia là cả một âm mưu “báo hiếu” vô cùng hoành tráng của hai vị đệ tử ngoan ngoãn.

Cách đó không xa, dưới bóng cây đào tiên rực rỡ hoa nở, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đang nín thở đứng quan sát từng động tác của sư phụ. Hai cặp mắt rực sáng linh quang, chăm chú nhìn vào chiếc rổ tre cũ kỹ trên tay Diệp Phi như thể đó là một tòa bảo khố tối cổ sắp sửa khai mở.

Sở Phong lén lút truyền âm cho Lục Thanh Tuyết, giọng điệu run rẩy vì phấn khích:

“Sư tỷ, tỷ thấy đòn phối hợp của đệ thế nào? Mười gốc tiên thảo mười vạn năm của hoàng gia dâng nộp, đệ đã dùng chiếc chảo đen rỉ sét băm nhỏ đến mức không còn một chút tạp chất, sau đó trộn đều với phân của đàn gà con. Lại thêm đống mạt đồng rỉ sét từ tấm sắc lệnh chứa đầy Nhân Hoàng khí của hoàng triều Phong Châu nữa! Đệ tin chắc rằng, rổ phân gà này hiện tại đã ngưng tụ quy tắc vạn cổ, đủ để cải tạo cả một tinh cầu!”

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, đôi mắt phượng thanh lãnh hiện lên vẻ tán thưởng sâu sắc, nàng truyền âm đáp lại:

“Sở đệ làm tốt lắm. Sư phụ luôn thích đóng vai phàm nhân ẩn dật, ngài dùng những hành động giản dị nhất để dạy dỗ chúng ta. Việc ngài dùng phân gà bón rau thực chất là một loại thần thông nghịch thiên cải mệnh, biến phàm vật thành thần vật mà không để lại bất kỳ dấu vết nhân quả nào. Chúng ta lén thêm thắt một chút ‘gia vị’ như vậy, chắc chắn sẽ giúp ngài hoàn thành nghi thức ngộ đạo một cách mượt mà nhất mà không làm ngài phật ý.”

Hai chúa tể suy diễn, ông hoàng bà chúa của làng “bổ não” tự đắc nhìn nhau, cảm thấy bản thân dạo này đã thấu hiểu được “đạo vô vi” của sư phụ đến mức thượng thừa. Họ tin rằng, Diệp Phi đang dùng vườn rau cải ngọt này để bố trí một đại trận phong thủy khổng lồ, dùng để trấn áp toàn bộ ma khí phương Nam đang rục rịch trỗi dậy.

Diệp Phi xách rổ tre, lững thững bước ra vườn rau cải ngọt sau nhà tranh.

Thời tiết Âu Lạc Thần Châu dạo này nồm ẩm đến mức khó chịu, sương mù ẩm ướt cứ lởn vởn quanh các luống đất. Diệp Phi nhìn những cây cải ngọt có phần hơi ủ rũ vì thiếu chất dinh dưỡng, liền quyết định ra tay “cứu viện”. Hắn dùng một chiếc xẻng gỗ nhỏ, xúc từng muỗng phân gà rải đều xung quanh gốc cải.

“Nào, ăn đi các con, phân gà nhà làm, không chất bảo quản, bao ngọt bao giòn!” Diệp Phi vừa rải vừa lẩm bẩm, gương mặt tràn đầy vẻ hiền từ của một lão nông thực thụ.

Tuy nhiên, ngay khi muỗng phân gà đầu tiên (đã được trộn lẫn bột tiên thảo mười vạn năm và mạt đồng Nhân Hoàng khí) chạm vào thớ đất ẩm ướt của Hải Vân Phong, một sự biến đổi âm thầm nhưng vô cùng khủng khiếp bắt đầu diễn ra.

“Vút!”

Quy tắc Thái Sơ vô hình trong cơ thể Diệp Phi theo từng động tác vung xẻng của hắn nhẹ nhàng rải xuống. Luồng quy tắc này giống như một chất xúc tác tối thượng, lập tức kích hoạt toàn bộ dược lực khổng lồ của mười gốc tiên thảo mười vạn năm cùng Nhân Hoàng khí cổ xưa đang ẩn giấu trong đống phân gà. Chưa dừng lại ở đó, mạch nước ngầm chứa đầy linh khí hồng hoang từ giếng cổ chảy ngược dưới lòng đất cũng bị dẫn động, cuồn cuộn dâng lên, hội tụ ngay dưới chân vườn rau.

“Ầm…”

Một tiếng trầm đục cực nhẹ vang lên từ sâu trong lòng đất, nhẹ đến mức phàm nhân không thể nghe thấy, nhưng đối với các tu sĩ, nó giống như tiếng gầm của một con cự thú Thái Cổ vừa thức tỉnh.

Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đồng thời biến sắc, hai người lùi lại một bước, trợn tròn mắt nhìn về phía vườn rau.

Chỉ thấy luồng sương mù ẩm mốc màu xám xịt ban nãy lập tức bị một luồng khí tức màu xanh lục bảo tinh thuần cực hạn thổi bay vút lên trời. Từ những luống đất đen, từng sợi tơ ánh sáng màu hoàng kim rực rỡ bắt đầu đâm chồi nảy lộc, quấn quýt lấy thân của những cây cải ngọt.

“Rào rào rào!”

Những cây cải ngọt vốn dĩ chỉ cao bằng nửa gang tay, thân cây mảnh khảnh, lá có chút úa vàng, nay bỗng nhiên co rút rồi phình to với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy. Thân cải từ màu xanh nhạt chuyển sang màu xanh ngọc bích trong suốt như phỉ thúy, từng thớ lá trở nên dẻo dai, bóng loáng, bên trên hiện lên những đường vân gân lá chạy xuôi rực rỡ ánh sáng hoàng kim. Đó không phải là gân lá bình thường, mà là những đường vân quy tắc thiên địa, chứa đựng Nhân Hoàng khí chí cao vô thượng của nước Âu Lạc cổ xưa!

Chưa hết, từ nách lá của những cây cải ngọt này, từng luồng kiếm ý chí dương mỏng manh như sợi tóc nhưng sắc bén vô song bắt đầu bắn ra xung quanh, găm thẳng vào không trung, tạo ra những tiếng “hưu hưu” xé gió đầy kinh dị.

Một mùi hương dịu ngọt, thanh khiết tột cùng bỗng chốc bùng nổ, lan tỏa khắp đỉnh Hải Vân Phong, rồi cuồn cuộn tràn xuống chân núi như một trận lũ quét bằng hương thơm. Bất kỳ ai ngửi thấy mùi hương này cũng cảm thấy kinh mạch toàn thân thông suốt, thần hồn sảng khoái, như thể vừa được tẩy tủy phạt cốt thêm một lần nữa.

Diệp Phi đang cúi đầu bón phân, bỗng cảm thấy trước mắt mình có cái gì đó sai sai. Hắn dụi dụi mắt, nhìn chằm chằm vào cây cải ngọt sát chân mình.

Cây cải này bây giờ đã to bằng cái bắp đùi của hắn, lá cải xòe rộng như cánh chim lạc, phát ra hào quang màu xanh ngọc bích rực rỡ, lại còn có những đốm sáng hoàng kim bay lượn xung quanh như đom đóm đêm hè. Gió thổi qua, lá cải va vào nhau phát ra những âm thanh leng keng giòn giã như chuông gió đồng cổ.

“Ái chà chà…” Diệp Phi đứng hình mất năm giây, miệng há hốc nhìn vườn cải ngọt giờ đây trông không khác gì một sân khấu ca nhạc được trang trí bằng đèn LED màu mè. “Cái quái gì thế này? Rau cải nhà mình… bị đột biến gene à? Hay là do lão Vương bán gốm làm cái giếng cổ cẩu thả, khiến chất độc hóa học hay kim loại nặng rò rỉ vào nước, làm rau cải bị nhiễm độc biến dị rồi?”

Hắn lắc đầu liên tục, gương mặt đầy vẻ lo lắng và bất bình:

“Đúng là ăn đồ đột biến gene thế này dễ bị ung thư lắm! Cái lão Vương này, thi công giếng nước kiểu gì thế không biết, ngày mai nhất định phải bảo thằng nhóc Sở Phong xuống núi đòi lại tiền cọc mới được! Rau cải ngọt lành mạnh của tôi mà giờ trông như cây thông Noel thế này thì ai mà dám ăn?”

Diệp Phi lẩm bẩm đầy bực dọc, hoàn toàn không nhận ra rằng “đống rau đột biến gene” mà hắn đang ghét bỏ kia, thực chất chính là Chí Tôn Tiên Thảo mười vạn năm – thứ thần vật mà ngay cả các vị Tiên Đế ở thượng giới cũng phải thèm nhỏ dãi, sẵn sàng dùng cả một tinh vực để đánh đổi.

Bên cạnh hắn, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đã quỳ sụp xuống đất từ lúc nào.

Hai vị đệ tử cúi đầu sát đất, toàn thân run rẩy kịch liệt vì chấn động tâm lý cực hạn. Nhân sinh quan tu tiên của họ một lần nữa bị vỡ vụn thành trăm mảnh, rồi được ghép lại theo một cách ảo ma ca na da nhất có thể.

Sở Phong lắp bắp truyền âm, giọng nói đầy sự sùng kính cuồng nhiệt:

“Sư… Sư tỷ… Tỷ có thấy không? Sư phụ chỉ tiện tay bón phân gà, liền biến rau cải ngọt ph thường thành Chí Tôn Tiên Thảo! Luồng kiếm ý chí dương trên lá cải kia… trời đất ơi, nó còn tinh thuần hơn cả kiếm ý của các kiếm tu đại năng Chúc Đồng Cảnh đệ ngũ tầng! Lại còn có Nhân Hoàng khí quấn quanh nữa! Sư phụ đây là đang mượn khí vận của hoàng triều để đúc lại đại đạo cho vườn rau!”

Lục Thanh Tuyết hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự kinh hoàng trong lòng, nàng truyền âm đáp lại đầy sùng bái:

“Đúng vậy, đây chính là cảnh giới ‘vô vi nhi trị’ cao nhất của sư phụ. Ngài ngoài miệng thì cằn nhằn về việc giếng nước rò rỉ chất độc, thực chất là đang dùng lời nghịch lý để cảnh tỉnh chúng ta không được kiêu ngạo. Ngài muốn nói rằng, đối với một tồn tại tối cổ như ngài, thiên địa chí bảo cũng chỉ là rác rưởi, là đồ đột biến gene vô dụng mà thôi! Đạo tâm của sư phụ… thật sự rộng lớn như hư không, chúng ta có tu luyện thêm mười vạn năm nữa cũng không bằng một góc của ngài.”

Nói xong, Lục Thanh Tuyết ngước mắt nhìn bóng lưng vải thô của Diệp Phi, trong lòng dâng lên một niềm tin kiên định chưa từng có. Nàng quyết tâm phải học hỏi phong thái coi vạn vật như cát bụi này của sư phụ, không để những danh lợi tục tĩu ngoài kia làm vẩn đục đạo tâm của mình.

Trong khi hai đệ tử đang mải mê “bổ não” và tôn sùng sư phụ đến mức vô tiền khoáng hậu, thì ở một góc sân, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc đang nằm gác mõm lên viên Thái Cổ Thần Thạch, đôi mắt ti hí của nó rực sáng lên một luồng ánh sáng cuồng nhiệt.

“Gâu!”

Tiểu Hắc khẽ sủa một tiếng nhỏ trong họng, cái đuôi xù vẫy liên tục, nước dãi ròng ròng chảy xuống thềm đá.

*Trời đất ơi! Thơm quá! Thơm điếc mũi luôn rồi!* Thần hồn Thôn Thiên Ma Lang bên trong cơ thể Tiểu Hắc đang gào thét điên cuồng. *Đống rau cải ngọt bón phân gà trộn tiên thảo kia… chứa đựng quy tắc Thái Sơ tinh thuần đến mức này sao? Chỉ cần mình ăn được một cây, không, chỉ cần một góc lá thôi, huyết mạch Hắc Long của mình thế nào cũng tiến hóa vượt bậc, phá vỡ phong ấn vạn năm trong tích tắc! Chủ nhân đúng là chúa tể của sự lãng phí mà! Đồ tốt như thế lại đem đi hầm xương heo! Tối nay… quyết định thế đi! Mình phải thực hiện phi vụ thế kỷ, lén mò ra vườn hái trộm vài cây ăn vụng mới được!*

Nó liếm liếm khóe miệng, giả vờ lười biếng nằm xuống ngủ tiếp, nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc về phía vườn rau cải ngọt rực rỡ hào quang kia với vẻ thèm thuồng tột độ.

Diệp Phi thở dài một tiếng, vứt chiếc xẻng gỗ vào rổ tre, quay đầu lại nhìn hai đệ tử đang quỳ dưới đất, khịt mũi mắng:

“Hai đứa dạo này bị làm sao thế? Hết thằng nhóc Sở Phong quỳ, giờ đến lượt Thanh Tuyết cũng quỳ theo là thế nào? Đất cát bẩn thỉu thế này, quỳ xuống hỏng hết quần áo! Mau đứng dậy đi vào bếp phụ ta dọn dẹp bát đũa, tối nay ăn canh cải hầm xương. Mặc dù rau cải dạo này hơi đột biến gene nhìn hơi ghê, nhưng bỏ vào nồi nước sôi chắc cũng không sao đâu.”

Sở Phong vội vàng dập đầu thêm một cái, hớn hở đáp:

“Sư phụ dạy bảo cực kỳ đúng! Đồ nhi lập tức đi rửa chảo, nhóm lửa bằng củi Ngô Đồng vạn năm để chuẩn bị nấu món canh cải ngọt vĩ đại nhất thế gian!”

Lục Thanh Tuyết cũng đứng dậy, khẽ phủi bụi trên y phục trắng muốt, cung kính hành lễ:

“Đồ nhi cũng vào bếp phụ giúp sư phụ.”

Diệp Phi nhìn hai đứa đệ tử hăng hái chạy vào bếp, chỉ biết bất lực lắc đầu lẩm bẩm: “Đúng là tuổi trẻ dạo này kỳ lạ thật, ăn rau đột biến gene mà cũng hào hứng như trúng số độc đắc.”

Đêm hôm đó, đỉnh Hải Vân Phong chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Bầu trời đêm Âu Lạc Thần Châu trong xanh không một gợn mây, hàng vạn ngôi sao lấp lánh như những hạt kim cương rải trên tấm thảm nhung đen. Ánh trăng sáng tỏ rọi xuống ngôi nhà tranh nhỏ bé, tạo nên một khung cảnh bình yên, điền viên đến lạ thường. Từ ngôi nhà tranh, một cột sáng hoàng kim vô hình vẫn âm thầm phóng thẳng lên chín tầng mây, bảo hộ toàn bộ ngọn núi khỏi mọi sự dòm ngó của thế gian.

Tuy nhiên, sự bình yên ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi một bóng đen nhỏ bé đang lén lút bò ra từ chuồng gà.

Tiểu Hắc dùng bốn chân ngắn ngủn của mình, bước đi nhẹ nhàng không tiếng động trên con đường lát bằng Thái Cổ Thần Thạch. Nó dỏng tai lên nghe ngóng, sau khi xác nhận tiếng ngáy đều đều của Diệp Phi đang vang lên từ phòng ngủ, nó liền lập tức tăng tốc, hóa thành một tia chớp đen lao thẳng về phía vườn rau cải ngọt sau nhà tranh.

“Hì hì… Cải ngọt ơi, ta đến đây!” Tiểu Hắc thầm nghĩ, gương mặt chó hiện lên vẻ gian xảo tột cùng.

Nó lẻn qua hàng rào tre, tiếp cận luống cải ngọt đang tỏa hào quang xanh ngọc bích rực rỡ. Mùi hương dịu ngọt, thanh khiết của mười vạn năm tiên thảo xộc thẳng vào mũi, khiến toàn bộ tế bào trong cơ thể Thôn Thiên Ma Lang của nó như muốn nổ tung vì hưng phấn.

Tiểu Hắc há miệng, định ngoạm lấy một lá cải to nhất, rực rỡ nhất.

Thế nhưng, ngay khi răng của nó vừa chạm vào rìa lá cải, một luồng kiếm ý chí dương mỏng manh như sợi tóc đột ngột từ lá cải bắn ra, găm thẳng vào mũi nó.

“Ái!”

Tiểu Hắc khẽ kêu lên một tiếng, vội vàng rụt đầu lại, dùng chân trước ôm lấy cái mũi đang đỏ ửng vì bị kiếm ý đâm đau. Nó trợn tròn mắt nhìn cây cải ngọt, trong lòng dâng lên một sự kinh hãi tột độ.

*Trời đất ơi! Kiếm ý của chủ nhân viết ra mạnh đến mức này sao? Ngay cả một cây cải ngọt bón phân gà cũng tự động ngưng tụ kiếm trận phòng ngự nghịch thiên thế này! Mình là Thôn Thiên Ma Lang thời Thái Cổ mà suýt chút nữa bị một cọng rau cải chém sứt mũi!*

Tiểu Hắc ôm mũi, vừa đau vừa tức, nhưng nhìn đống cải ngọt phát sáng lấp lánh kia, lòng tham của nó lại một lần nữa chiến thắng nỗi sợ hãi. Nó quyết định không dùng răng cắn trực tiếp nữa, mà vận dụng một chút ma lực tàn dư, định dùng móng vuốt để nhổ cả gốc cây cải lên.

Đúng lúc này, ngoài ranh giới chân núi Hải Vân Phong, trong bóng đêm dày đặc của rừng già.

Một bóng người mặc trường bào màu xám sẫm, khuôn mặt che kín dưới chiếc mũ trùm đầu, đang lặng lẽ như một bóng ma tiếp cận thềm đá dẫn lên núi. Kẻ này tên là Hắc Sát, một tán tu tà ác nổi danh ở phương Bắc, sở hữu tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ ngũ tầng đỉnh phong, chuyên đi trộm cắp linh dược và đào bới mộ cổ của các đại gia tộc.

Hắc Sát nghe đồn rằng, ngọn núi vô danh Hải Vân Phong dạo này xuất hiện thần tích, có một vị “Thái Sơ Thần Quân” ẩn cư, viết một chữ phế vạn người, búng một hạt nước diệt Thần Tử. Ban đầu hắn không tin, cho rằng đó chỉ là những lời đồn thổi quá đà của đám tu sĩ nhát gan. Tuy nhiên, khi ngửi thấy mùi hương dịu ngọt, thanh khiết tột cùng lan tỏa khắp vạn dặm từ chiều nay, Hắc Sát lập tức không ngồi yên được nữa.

“Mùi hương này… chắc chắn là của một gốc Chí Tôn Tiên Thảo ít nhất mười vạn năm tuổi vừa mới thành hình!” Hắc Sát liếm môi, đôi mắt lộ ra vẻ tham lam, cuồng nhiệt tột độ dưới mũ trùm. “Lão già ẩn cư trên núi kia chắc chắn chỉ là một tên giả thần giả quỷ, mượn trận pháp cổ xưa để dọa người mà thôi! Đêm nay, gốc tiên thảo này sẽ thuộc về ta! Có nó, ta sẽ đột phá lên cảnh giới Lạc Vũ Cảnh, ngự khí phi hành, thọ ngang trời đất!”

Hắn vận chuyển ma công, toàn thân bao phủ bởi một lớp sương đen nhạt dùng để che giấu khí tức, lặng lẽ bước chân lên thềm đá lát bằng Thái Cổ Thần Thạch dưới chân núi.

Ngay khi chân hắn vừa chạm vào viên đá đầu tiên, Hắc Sát bỗng cảm thấy có cái gì đó sai sai.

Viên đá dưới chân hắn không hề có vẻ gì là đá núi bình thường, ngược lại, nó cứng đến mức kinh dị, lại còn tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp, nhè nhẹ gột rửa ma khí trên người hắn. Hắc Sát cúi đầu nhìn kỹ, suýt chút nữa thì trợn lồi cả mắt ra ngoài.

“Đây… Đây không phải là đá cuội! Đây là Thái Cổ Thần Thạch! Thứ thần vật dùng để rèn luyện cực phẩm thần binh thời khai thiên lập địa! Tại sao… tại sao nó lại bị dùng để lát đường đi thế này?”

Hắc Sát toàn thân run rẩy, lồng ngực phập phồng vì chấn động kịch liệt. Hắn nhìn con đường dài dằng dặc dẫn lên đỉnh núi, tất cả đều được lát bằng thứ thần thạch vô giá này, trong đầu lập tức nổ tung một tiếng “oanh” lớn.

“Điên rồi! Chủ nhân ngọn núi này chắc chắn là một tên điên, hoặc là một tồn tại khủng khiếp vượt qua cả Tiên Đế! Ai lại đi dùng Thái Cổ Thần Thạch để lát đường đi bộ cơ chứ?”

Nỗi sợ hãi tột cùng bỗng chốc dâng lên trong lòng Hắc Sát, khiến hắn có chút muốn quay xe bỏ chạy ngay lập tức. Thế nhưng, mùi hương dịu ngọt từ đỉnh núi bay xuống lại một lần nữa kích thích lòng tham vô đáy của hắn. Hắn cắn răng, tự trấn an bản thân:

“Không sao! Ta chỉ lén lút lẻn vào hái trộm tiên thảo rồi rút lui ngay lập tức! Có thần thạch lát đường thế này, trên đỉnh núi chắc chắn còn có nhiều bảo vật hơn nữa! Liều ăn nhiều, không liều sao làm giàu!”

Hắc Sát nuốt nước bọt, tiếp tục rón rén đi lên núi. Hắn di chuyển vô cùng cẩn trọng, tránh né mọi bụi cây, kẽ đá vì sợ kích hoạt trận pháp phòng ngự.

Sau nửa canh giờ chật vật leo núi, Hắc Sát cuối cùng cũng tiếp cận được ranh giới vườn rau cải ngọt sau nhà tranh của Diệp Phi.

Nhìn qua hàng rào tre đơn sơ, Hắc Sát suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ vì quá phấn khích.

Trước mắt hắn là một vườn rau phát sáng lấp lánh màu xanh ngọc bích và hoàng kim rực rỡ. Từng cây cải ngọt to bằng bắp đùi, tỏa ra linh khí mộc hệ tinh thuần đến mức hóa thành từng giọt sương sớm lơ lửng trên không trung. Xung quanh vườn rau, từng sợi kiếm ý chí dương mỏng manh đang tuần tra liên tục như một lưới bảo vệ vô hình.

“Trời đất ơi! Đây… đây không phải là một gốc tiên thảo! Đây là cả một vườn Chí Tôn Tiên Thảo mười vạn năm!” Hắc Sát lẩm bẩm, hai đầu gối va vào nhau lập cập vì quá chấn động. “Chủ nhân ngọn núi này… rốt cuộc là thần thánh phương nào? Nuôi rồng làm cảnh, dùng thần thạch lát đường, và giờ là trồng cả một vườn tiên thảo mười vạn năm để… ăn dần sao?”

Hắn nhìn thấy một cây cải ngọt nằm sát hàng rào tre, vị trí vô cùng thuận lợi để ra tay. Hắc Sát hít một hơi thật sâu, vận chuyển toàn bộ linh lực Chúc Đồng Cảnh đệ ngũ tầng vào đôi bàn tay, chuẩn bị dùng bí thuật “Hắc Sa Trảo” để phá vỡ kiếm ý phòng ngự xung quanh cây cải.

Thế nhưng, ngay khi hắn vừa đưa tay ra, định chạm vào hàng rào tre…

Từ trong bóng tối của luống cải ngọt, một cái đầu chó màu đen nhỏ xù lông đột ngột thò ra, đôi mắt ti hí rực sáng lên một luồng ánh sáng đỏ như máu đầy hung tợn.

“Gâu!”

Tiểu Hắc khẽ gầm một tiếng nhỏ trong họng, cái đuôi xù của nó lập tức dựng đứng lên như một cây chổi lông gà. Nó đang bực mình vì bị kiếm ý của cây cải đâm đau mũi, lại thấy có kẻ dám đến tranh giành “đồ ăn vụng” của mình, cơn giận của Thôn Thiên Ma Lang lập tức bùng nổ vạn trượng.

Hắc Sát giật nảy mình, cúi đầu nhìn con chó đen nhỏ chỉ cao đến mắt cá chân mình, khịt mũi khinh bỉ:

“Một con chó phàm trần dơ bẩn mà cũng dám cản đường ta? Cút đi!”

Hắn tiện tay vung một luồng ma khí màu đen ra, định thổi bay con chó nhỏ thành sương máu.

Thế nhưng, luồng ma khí của hắn vừa mới chạm vào khoảng không gian trước mặt Tiểu Hắc, liền lập tức bị một lực lượng vô hình cắn nuốt sạch sẽ, không để lại một chút dấu vết.

“Cái gì?!” Hắc Sát trợn tròn mắt, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Thì ngay trong khoảnh khắc tiếp theo, con chó đen nhỏ trước mặt hắn bỗng nhiên há to miệng.

Cái miệng của nó ban đầu chỉ nhỏ bằng quả quýt, nhưng trong một tích tắc, nó phình to ra vạn trượng, hóa thành một cái hố đen khổng lồ xám xịt, chứa đựng quy tắc cắn nuốt vạn vật của thời kỳ Thái Cổ. Từ sâu trong cái miệng ấy, một luồng áp lực khủng khiếp bùng nổ, khóa chặt toàn bộ đan điền, kinh mạch và thần hồn của Hắc Sát, khiến hắn hoàn toàn đông cứng, không thể di chuyển dù chỉ một ngón tay.

“Thôn… Thôn Thiên Ma Lang Thái Cổ!” Hắc Sát hét lên thất thanh trong lòng, gương mặt dưới mũ trùm hoàn toàn biến dạng vì hoảng sợ tột độ. Nhân sinh quan vạn năm của hắn sụp đổ hoàn toàn trong tích tắc này. “Con chó canh cửa của ngọn núi này… thực chất là một con cự thú Thái Cổ một ngụm nuốt chửng cả tinh hệ sao?!”

Hắn muốn há miệng cầu xin tha mạng, nhưng cái miệng khổng lồ của Tiểu Hắc đã ập xuống như một màn đêm vĩnh hằng, nuốt chửng toàn bộ thân thể, thần hồn và nhân quả tồn tại của hắn vào hư vô.

“Ực!”

Tiểu Hắc khép miệng lại, thu nhỏ kích thước về lại thành một chú chó đen nhỏ xù lông vô hại. Nó khẽ liếm khóe miệng, ợ lên một cái đầy thỏa mãn, rồi lẩm bẩm khinh bỉ trong lòng:

*Đúng là đồ rác rưởi tà tu phương Bắc, tu vi thì yếu mà gan thì to bằng cái đình! Dám đến Hải Vân Phong trộm rau cải ngọt của chủ nhân sao? Để ta nuốt ngươi làm bữa xế đêm khuya, coi như cũng có chút chất dinh dưỡng bồi bổ cơ thể.*

Nó quay đầu nhìn lại vườn rau cải ngọt rực rỡ hào quang, cái mũi vẫn còn hơi nhói đau vì bị kiếm ý đâm. Tiểu Hắc khẽ thở dài, quyết định tối nay tạm thời rút lui, không ăn vụng nữa để tránh bị chủ nhân phát hiện ra cái mũi đỏ ửng của mình. Nó lững thững đi bộ về lại chuồng gà, nằm bẹp xuống những viên Thái Cổ Thần Thạch ấm áp, nhắm mắt ngủ say.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng ấm áp đầu tiên của ngày mới chiếu rọi xuống đỉnh Hải Vân Phong, xua tan màn sương mù ẩm ướt của đêm qua.

Diệp Phi thức dậy với tinh thần vô cùng sảng khoái. Hắn vươn vai một cái dài, bước ra sân trước, tận hưởng làn gió mát lành mang theo hương thơm dịu ngọt của vườn rau cải ngọt sau nhà.

“Ái chà, ngủ một giấc dậy thấy người khỏe khoắn hẳn ra!” Diệp Phi cười hiền từ, nhìn ra sân thấy Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đã đứng nghiêm chỉnh chờ đợi từ lúc nào.

Sở Phong nhanh nhẹn chạy lại, bưng một chậu nước ấm dâng lên, hớn hở nói:

“Sư phụ thức dậy rồi! Đồ nhi đã chuẩn bị nước ấm để sư phụ rửa mặt giải tỏa mệt mỏi!”

Lục Thanh Tuyết cũng bưng một chén trà lài nóng hổi dâng lên, cung kính cúi đầu:

“Mời sư phụ dùng trà sớm để thanh lọc cơ thể.”

Diệp Phi nhận chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, cảm thấy luồng nước trà ấm áp trôi xuống cổ họng, sảng khoái vô cùng. Hắn nhìn hai đệ tử ngoan ngoãn, gật đầu hài lòng:

“Hai đứa dạo này chăm chỉ thật đấy, ta rất vui. Nào, hôm nay thời tiết đẹp, ta quyết định sẽ làm một việc vô cùng quan trọng!”

Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đồng thời chấn động, hai cặp mắt rực sáng lên luồng ánh sáng cuồng nhiệt. Họ nín thở, chờ đợi mệnh lệnh tối cao từ vị Thần tối cổ. Họ thầm nghĩ: “Sư phụ sắp sửa ban phát cơ duyên vĩ đại gì đây? Hay là ngài chuẩn bị bố trí một đại trận mới để trấn áp ma tộc?”

Diệp Phi đặt chén trà xuống bàn, xách chiếc giỏ tre lên, nghiêm túc nói:

“Hôm nay, ta sẽ dẫn hai đứa xuống núi, đến chợ Phong Châu một chuyến! Một là để đòi lại tiền cọc từ lão Vương bán gốm vì làm cái giếng nước đột biến gene kia, hai là để mua thêm một ít hạt giống rau cải ngọt mới về trồng thay thế cho đống rau cải bị đột biến màu mè sau nhà. Hai đứa thấy thế nào?”

Sở Phong và Lục Thanh Tuyết nghe xong, trong đầu lập tức nổ tung một tiếng “oanh” lớn, toàn bộ dây thần kinh suy diễn của họ hoạt động hết công suất.

*Xuống núi đến chợ Phong Châu đòi tiền cọc và mua hạt giống mới sao?* Sở Phong thầm nghĩ, gương mặt hiện lên vẻ kinh hãi tột độ. *Trời đất ơi! Sư phụ đây là đang mượn cớ đòi tiền để đi… vả mặt hoàng triều Phong Châu Thần Đô và Tiên Minh phương Bắc một lần nữa sao? Ngài muốn nói rằng, hoàng triều và Tiên Minh dám để sương độc và ma khí quấy nhiễu ngọn núi thiêng, khiến giếng nước bị ‘đột biến’, đây là một tội lỗi tày đình không thể tha thứ! Ngài muốn đích thân xuống núi để định ra quy tắc mới cho cả Âu Lạc Thần Châu!*

Lục Thanh Tuyết cũng run rẩy kịch liệt, nàng cúi đầu truyền âm cho Sở Phong:

“Sở đệ, tỷ hiểu rồi! Sư phụ nói đi đòi tiền cọc thực chất là đi đòi ‘nhân quả’! Ngài muốn dùng hành động này để triệt để thanh lọc toàn bộ giới tu tiên đang thối nát ngoài kia! Chuyến đi chợ Phong Châu lần này… chắc chắn sẽ làm chấn động cả chư thiên vạn giới!”

Hai vị đệ tử đồng loạt quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa, đồng thanh hô lớn với tất cả sự sùng kính cuồng nhiệt của mình:

“Đồ nhi tuân mệnh sư phụ! Chúng con nguyện đi theo sư phụ xuống núi, quét sạch mọi chướng ngại, đòi lại sự công bằng vĩ đại nhất cho Hải Vân Phong!”

Diệp Phi đứng bên cạnh, nhìn hai đứa đệ tử bỗng dưng quỳ lạy dập đầu như tế sao, trong lòng chỉ biết dâng lên một nỗi tuyệt vọng sâu sắc. Hắn ôm đầu, bất lực lẩm bẩm đầy tự giễu:

“Tôi chỉ muốn đi đòi lại mấy đồng tiền cọc làm cái giếng hỏng và mua mấy hạt giống rau cải ngọt thôi mà… Sao hai đứa này lại làm như tôi sắp đi đánh trận giải phóng đất nước thế này? Đúng là ảo ma ca na da thật sự!”

Khói bếp ấm áp nhè nhẹ bay lên từ ngôi nhà tranh nhỏ, hòa cùng ánh nắng sớm rực rỡ dội xuống đỉnh Hải Vân Phong, chuẩn bị mở ra một cuộc hành trình mới đầy sóng gió và những màn “bổ não” kinh thiên động địa dưới chân núi…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8