Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 56: Chảo đen đập yêu quái

Cập nhật lúc: 2026-06-13 20:09:42 | Lượt xem: 2

“Ngươi tưởng rằng bản tôn chỉ có một phân thân yếu ớt này sao? Huyết mạch thần thụ vạn năm của ta đã hòa vào lòng đất biên thùy, các ngươi đều phải chết!”

“Ồ, vậy hả? Thế thì càng tốt, ta đang lo một khúc củi không đủ để sư phụ đun nước pha trà nhài đây.”

Giữa khu rừng rậm biên thùy âm u, nơi những tán lá rậm rạp che khuất cả ánh mặt trời, chiếc bao tải rách rưới trên vai Sở Phong đột ngột rung chuyển dữ dội. Một luồng ánh sáng màu xanh thẫm, mang theo mùi tanh tưởi của đầm lầy và tử khí nồng nặc, từ những khe hở của sợi đay rách nát bắn ra ngoài, nhuộm đen cả một vùng cỏ dại xung quanh.

Con Quỷ Mộc Tinh vạn năm vốn dĩ đã bị Sở Phong dùng chảo đen đập bẹp dí ở chương trước, giờ đây bằng một cách ảo ma nào đó, đang cố gắng giãy dụa để thực hiện một màn “lật kèo” kinh điển. Lõi gỗ của nó bùng lên một ký hiệu cổ xưa rực đỏ như máu, tỏa ra luồng dao động linh lực khiến không gian xung quanh méo mó.

“Thằng nhóc vô tri! Bản tôn sinh ra từ thời Hồng Hoang, khí tức kết nối với ma mạch phương Nam! Ngươi tưởng một cái chảo rách có thể diệt được chân thân của ta sao?” Giọng nói âm u, khàn khục vang lên từ trong bao tải, mang theo sự phẫn nộ tột cùng của một cự đầu yêu giới bị sỉ nhục. “Nhìn cho kỹ đi! Đây là Huyết Ký của Ma Hoàng Thiên Thích! Phong ấn phương Nam đã rạn nứt, đại trận Loa Thành sắp sụp đổ, chư thần chư tiên các ngươi đều sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho đất mẹ!”

Sở Phong phanh gấp bước chân, đặt bao tải xuống đất. Hắn nhìn cái bao tải đang phồng to lên như một quả bóng sắp nổ, trên mặt không hề có lấy một tia sợ hãi, ngược lại còn hiện lên vẻ tò mò vô cùng vô tận. Hắn xoa xoa cằm, lẩm bẩm:

“Huyết Ký gì cơ? Ma Hoàng gì? Nghe có vẻ oai đấy, nhưng mà… ngươi nói cái gì mà đại trận Loa Thành sắp sụp đổ? Sư phụ ta bảo dạo này thời tiết hay có sấm sét thất thường, hóa ra là do cái phong ấn rách nát của các ngươi bị rò rỉ à? Làm hại đàn gà nhà ta mất ngủ, tội này của ngươi to lắm đấy biết không?”

“Càn rỡ! Ngươi dám ví vương triều ma tộc vĩ đại với đàn gà dơ bẩn?” Quỷ Mộc Tinh giận đến mức toàn bộ vỏ cây bọc ngoài lõi gỗ nổ tung. Từ trong bao tải, một chiếc rễ cây khổng lồ, đen đúa và sắc nhọn như một cây trường thương ma đạo, đột ngột đâm toạc lớp vải đay, lao thẳng vào yết hầu của Sở Phong với tốc độ ánh sáng.

Đòn tấn công này chứa đựng toàn bộ tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, thậm chí còn mang theo một tia quy tắc hủy diệt của Vực Ngoại Ma Tộc, đủ để khiến một vị Lạc Tướng của hoàng triều phải biến sắc lui bước. Không khí xung quanh bị xé rách, tạo ra những tiếng rít chói tai.

Thế nhưng, Sở Phong chỉ khẽ thở dài một tiếng. Phong thái của hắn lúc này, nếu để người ngoài nhìn vào, chắc chắn sẽ nghĩ hắn là một tên phàm nhân không biết võ công đang đứng chờ chết. Nhưng thực chất, trong mắt hắn, đường đi của chiếc rễ cây kia chậm chạp và đầy sơ hở như một con sên đang bò trên mặt đất.

Hắn không thèm né tránh, chỉ nhàn nhạt đưa tay ra sau lưng, nắm chặt lấy chuôi của chiếc chảo đen rỉ sét.

“Sư phụ nói rồi, gặp loại ruồi muỗi vo ve làm ồn, cứ dùng chảo gõ cho tỉnh ra.”

Sở Phong khẽ lẩm bẩm một câu, cánh tay dồn lực. Lực lượng của Hỗn Độn Thần Thể trong cơ thể hắn đột ngột thức tỉnh, dâng trào như sóng cuộn vạn dặm. Một vệt sáng màu xám tro, mờ ảo nhưng mang theo uy áp nặng nề như cả một tinh hệ, từ đáy chảo đen bùng phát.

Hắn vung chảo lên, tư thế cực kỳ vô tri, hệt như một gã tiều phu đang đập một con muỗi bám trên thân cây.

“Bốp!”

Một tiếng động khô khốc, vang dội vang lên giữa khu rừng già.

Chiếc rễ cây đen đúa, hung tàn mang theo ma lực hủy diệt vạn năm kia, ngay khi vừa chạm vào vành chiếc chảo đen rỉ sét, liền lập tức đông cứng lại. Luồng ma khí màu xanh thẫm bao phủ xung quanh nó giống như gặp phải thiên địch khắc tinh, trong một phần mười giây ngắn ngủi đã bị vòng xoáy hỗn độn từ chiếc chảo đen hút sạch sành sanh, không còn lại một giọt.

“Cái… cái gì?!”

Quỷ Mộc Tinh vạn năm kinh hoàng gào lên. Nó cảm nhận được một luồng sức mạnh nguyên thủy, bá đạo và cổ xưa vượt xa cả ma lực của Ma Hoàng, đang từ chiếc chảo rách kia tràn vào cơ thể nó. Luồng sức mạnh đó không thèm nói lý lẽ, trực tiếp bóp nát thần hồn ba vạn năm của nó, tước đoạt toàn bộ ma tính, huyết dịch và quy tắc tà ác mà nó hằng tự hào.

“Không! Đây không phải là vũ khí phàm trần! Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Sư phụ ngươi là tồn tại nào?!”

“Sư phụ ta chỉ là một phàm nhân thích trồng rau cải ngọt thôi.” Sở Phong nhe răng cười, tay kia cầm chảo đập thêm một nhát nữa vào chính giữa cái bao tải. “Nhưng người ghét nhất là củi ẩm ướt khó nhóm bếp. Cho nên, ngươi ngoan ngoãn biến thành củi khô đi!”

“Ầm!”

Một luồng sáng màu xám tro rực rỡ bùng lên, quét sạch toàn bộ chướng khí độc hại trong bán kính mười dặm xung quanh biên thùy. Những cây cổ thụ bị ma hóa xung quanh lập tức phục hồi lại vẻ xanh tươi vốn có.

Khi ánh sáng tắt đi, chiếc bao tải rách đã hoàn toàn rách nát. Nằm dưới đất không còn là một con Quỷ Mộc Tinh vạn năm hung tàn, ngạo nghễ nữa.

Thay vào đó, là một khúc củi gỗ thô sơ, dài khoảng ba thước, vỏ ngoài nhẵn nhụi, tỏa ra một mùi hương mộc mạc, thanh khiết của gỗ thông rừng già. Bên trong khúc củi không còn một chút ma khí nào, ngược lại, toàn bộ linh lực mộc hệ tinh thuần vạn năm của nó đã bị chiếc chảo đen luyện hóa, nén chặt lại thành những đường vân gỗ màu hoàng kim nhàn nhạt chạy dọc thân củi.

Đây… thực sự đã biến thành một khúc củi khô hoàn mỹ trăm phần trăm, không một chút tạp chất, cực kỳ dễ cháy và tỏa ra nhiệt lượng tinh khiết nhất!

Sở Phong cúi xuống, nhặt khúc củi lên, gõ gõ thử vào lòng bàn tay rồi gật gật đầu đầy vẻ hài lòng:

“Chà, gỗ này chắc chắn là loại cực phẩm đây. Gỗ Ngô Đồng vạn năm tuy tốt nhưng thỉnh thoảng hơi khó bắt lửa, dùng khúc củi mộc tinh này để mồi bếp lò thì đúng là hết ý. Sư phụ mà thấy chắc chắn sẽ khen ta biết lo toan cho gia đình.”

Hắn vui vẻ nhét khúc củi vào cái bao rách còn sót lại, rồi vác lên vai. Lúc này, hắn mới chợt nhớ ra điều gì đó, cúi xuống nhìn kỹ bãi đất nơi Quỷ Mộc Tinh vừa biến mất. Ở đó, có một mảnh đồng cổ rỉ sét, nhỏ bằng bàn tay, trên mặt khắc một ký tự cổ quái giống như hình một con rồng thần quấn quanh trống đồng Đông Sơn.

“Ủa, cái gì đây? Rác thải của con yêu quái này rơi ra à?” Sở Phong nhặt mảnh đồng lên, lật qua lật lại nhìn.

Ngay khi ngón tay hắn chạm vào mảnh đồng, một luồng ma niệm tà ác, ẩn chứa sự nguyền rủa vạn năm của Vực Ngoại Ma Tộc đột ngột từ mảnh đồng phóng ra, định lao thẳng vào thức hải của hắn để đoạt xá.

Nhưng luồng ma niệm đó vừa mới chạm đến da thịt của Sở Phong, thì chiếc chảo đen dắt sau lưng hắn bỗng khẽ run lên một cái. Một tiếng “vút” nhẹ vang lên, luồng ma niệm tà ác kia lập tức bị chiếc chảo đen hút vào trong lòng chảo, biến thành một vệt rỉ sét mới màu đen xám nhạt nhòa dưới đáy chảo.

Mảnh đồng cổ lập tức mất đi toàn bộ ma tính, trở thành một miếng đồng nát bình thường, rỉ sét loang lổ.

“Trời ạ, đồ đạc thời nay chất lượng kém thật đấy. Vừa chạm vào đã rỉ sét rồi.” Sở Phong chậc lưỡi khinh bỉ, tiện tay vứt mảnh đồng cổ vào bao tải cùng với khúc củi. “Thôi kệ, mang về cho sư tỷ làm rào chuồng gà cũng được. Sư tỷ dạo này đang bảo chuồng gà bị thiếu mấy miếng nẹp góc bằng kim loại.”

Nói xong, hắn điều chỉnh lại vị trí cái bao tải trên vai, hóa thành một luồng ma quang màu xám tro rực rỡ, tiếp tục lướt đi giữa những tán cây cổ thụ để tiến về hướng chợ Phong Châu. Tốc độ của hắn nhanh đến mức chỉ để lại một vệt sáng mờ ảo trong không khí, xé toạc màn sương mù ẩm ướt của vùng biên thùy.

Trong khi đó, tại đỉnh Hải Vân Phong, bầu trời vẫn trong xanh như lọc.

Diệp Phi đang nhàn nhã ngồi dưới gốc cây đào tiên, tay cầm chiếc quạt nan rách khẽ quạt quạt để đuổi mấy con ruồi vo ve xung quanh chén trà lài nóng hổi. Hắn nhấp một ngụm trà, rồi nhìn về phía vườn rau cải ngọt đang mọc lên xanh mướt nhờ đống đất mịn mà Sở Phong mang về hôm qua.

“Cái thằng nhóc Sở Phong này, đi mua có bao hạt giống cải ngọt mà lâu thế không biết.” Diệp Phi lẩm bẩm cằn nhằn. “Chắc lại la cà ở mấy quán trà quán rượu dưới trấn rồi. Để xem tí nữa về ta có gõ đầu cho một cái không. Củi trong bếp thì sắp hết, tối nay mà không có củi nhóm lò nấu nước lẩu thì ta bắt nó ăn rau cải sống cho biết mặt.”

Nói xong, hắn lại rít một hơi tẩu thuốc trúc. Khói thuốc trắng xóa bay ra, vô tình tụ lại trên bầu trời Hải Vân Phong thành một đám mây hình rồng cuộn hổ ngồi, che khuất toàn bộ những luồng ma khí tím sẫm đang từ phương Nam xa xôi rục rịch tràn lên phía Bắc.

Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc đang nằm sấp bụng trên những viên Thái Cổ Thần Thạch rải lối đi, khẽ hé một con mắt ra nhìn đám mây khói trên trời, rồi lại nhìn về hướng biên giới phương Nam. Đôi mắt nó hiện lên một vẻ khinh bỉ tột cùng.

“Lũ ma tộc ngu xuẩn phương Nam kia dạo này hoạt động năng nổ gớm nhỉ? Lại còn định phá phong ấn để lên đây à? Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà. Cái con Quỷ Mộc Tinh vạn năm kia chắc giờ này đã bị thằng nhóc Sở Phong dùng chảo đập thành củi khô rồi. Để xem đứa tiếp theo dám lên núi này gõ cửa là đứa nào.”

Tiểu Hắc khịt khịt mũi, rồi lại cúi đầu xuống tiếp tục gặm khúc xương cá chép chứa đạo vận hỗn độn của mình, tận hưởng thổ khí nguyên thủy ấm áp truyền lên từ những viên đá cuội dưới thân. Đối với nó, thiên địa có hủy diệt hay không chẳng quan trọng, quan trọng là tối nay có được ăn ké một miếng thịt bò hầm từ nồi lẩu của chủ nhân hay không thôi.

Ở một diễn biến khác, tại vùng biên giới phương Nam, sâu trong lòng Dã Vy Dạ Lâm hoang dã.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ dưới đáy một đầm lầy ngập tràn độc khí màu tím sẫm. Một bóng người khổng lồ, toàn thân bao phủ bởi ma diễm màu đen rực lửa, đôi mắt như hai vầng trăng máu đột ngột mở bừng ra từ trong phong ấn cổ xưa.

Đó chính là Ma Hoàng Thiên Thích, vị cự đầu tối cao của Vực Ngoại Ma Tộc vạn năm trước.

“Huyết Ký của bản tôn… bị xóa sổ rồi sao?!” Ma Hoàng gầm lên, giọng nói vang dội làm rung chuyển cả một vùng tinh vực xung quanh, khiến hàng vạn dị thú trong rừng già sợ hãi quỳ rạp xuống đất. “Con Quỷ Mộc Tinh vạn năm kia nắm giữ một phần ma mạch của ta, sao có thể bị tiêu diệt một cách triệt để như vậy? Ngay cả tàn hồn cũng không kịp trốn thoát vào luân hồi!”

Hắn điên cuồng bấm tay bói toán, cố gắng tìm kiếm nhân quả của Quỷ Mộc Tinh để xem kẻ nào đã ra tay. Thế nhưng, ngay khi thần thức của hắn vừa chạm vào ranh giới của Hải Vân Phong, hắn lập tức cảm thấy một luồng áp lực vô hình, nặng nề và cổ xưa như trời đất khai mở, từ phía Bắc đè ép xuống.

“Phụt!”

Ma Hoàng Thiên Thích phun ra một ngụm máu ma màu đen kịt, ma diễm trên người hắn lập tức lụi đi một nửa. Hắn kinh hoàng nhìn về hướng Hải Vân Phong, hai vai khẽ run rẩy.

“Tồn tại nào… đang ẩn cư ở ngọn núi vô danh kia? Chỉ một tia khí tức phản phệ đã có thể làm tổn thương đến ma thể vạn năm của bản tôn?! Chẳng lẽ… lời đồn về vị Thượng Thần tối cổ quét sân kia… hoàn toàn là sự thật?!”

Nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng vị Ma Hoàng kiêu ngạo. Hắn vội vàng thu hồi toàn bộ ma khí, rụt cổ trốn sâu vào dưới đáy đầm lầy, không dám tỏa ra bất kỳ một chút dao động linh lực nào nữa. Quá trình phá phong ấn của hắn, vốn dĩ đang tiến triển cực nhanh, giờ đây đã bị hắn chủ động kéo chậm lại vạn lần.

Hắn thầm nghĩ, thà bị nhốt dưới cái đầm lầy thối tha này thêm vạn năm nữa, còn hơn là bước ra ngoài rồi bị vị Thượng Thần kia dùng một cây chổi tre quét sạch tu vi thành phàm nhân!

Bầu trời Âu Lạc Thần Châu, sau một thoáng rung động nhẹ vì tiếng gầm của Ma Hoàng, lại trở về với vẻ tĩnh lặng và thanh bình vốn có của nó. Khói bếp từ ngôi nhà tranh nhỏ của Diệp Phi vẫn lững lờ bay lên, hòa vào mây trời Hải Vân Phong, để lại một truyền thuyết bất tử đang âm thầm được viết tiếp dưới bàn tay vô tri của một phàm nhân trồng rau.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8