Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 29: Sự im lặng đáng sợ
Dưới chân núi Hải Vân Phong, màn đêm buông xuống mang theo cái lạnh thấu xương của sương muối phương Nam. Thế nhưng, cái lạnh của thời tiết hoàn toàn không thể so sánh được với sự buốt giá đang đóng băng linh hồn của hàng ngàn tu sĩ Thái Âm Thần Giáo lúc này.
Một hơi thở trước, bầu trời còn cuộn trào ma khí tím sẫm, chín chiếc xe rồng đen đúa ngưng tụ từ oán niệm tột cùng của Cổ Vô Song còn gầm thét rúng động hư không. Một hơi thở sau, mọi thứ giống như một bức tranh mực nước bị ai đó dùng một gáo nước sạch dội qua, sạch sẽ đến mức không còn lấy một vệt màu nhem nhuốc.
Sợi xích quy tắc thiên địa ngưng tụ từ hạt nước giếng cổ kia đã biến mất. Cổ Vô Song cũng biến mất.
Không có những vụ nổ kinh thiên động địa làm sụp đổ núi non, không có tiếng gào thét thảm thiết xé rách màng nhĩ, cũng không có cảnh tượng máu thịt văng tung tóe đầy gớm ghiếc. Sự tiêu diệt này diễn ra một cách thanh nhã, nhẹ nhàng và triệt để đến mức tàn nhẫn. Nó giống như việc một người tiện tay xóa đi một nét chữ viết hỏng trên bảng cát, xóa đến mức không để lại dù chỉ một chút dấu vết hay tàn dư nhân quả.
Hàng ngàn tu sĩ bọc giáp sắt đen của Thái Âm Thần Giáo đứng chết trân tại chỗ. Bọn họ giữ nguyên tư thế chiến đấu: người thì đang vận chuyển linh lực nửa chừng, người thì tay đang siết chặt chuôi kiếm, người thì miệng còn đang há hốc chuẩn bị gầm lên những lời cổ vũ cho Thần Tử hóa ma tối cường của mình.
Thế nhưng, tất cả bọn họ lúc này đều giống như những bức tượng đá được tạc một cách vụng về, đứng sững sờ giữa vũng bùn nhão nhoét.
Sự im lặng bao trùm khắp chân núi Hải Vân Phong. Đó là một sự im lặng đáng sợ, tĩnh mịch đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng những giọt nước mưa còn sót lại trên lá cây khẽ rụng xuống đất “tõm, tõm”, nghe thấy cả tiếng gió rít qua những khe hở trên bộ giáp sắt bám đầy bùn đất của mình.
Thậm chí, nhịp tim của hàng ngàn con người dường như cũng đang đồng loạt dừng lại trong khoảnh khắc này.
Một tên hộ vệ chấp pháp đứng ở hàng đầu tiên, đôi mắt gã trợn trừng lên đến mức lòng trắng dường như muốn lồi ra ngoài. Gã nhìn chằm chằm vào khoảng không trống rỗng trước mặt – nơi mà một hơi thở trước, Thần Tử Cổ Vô Song tôn quý của gã, người mang huyết mạch Thái Âm Thần Thể, người vừa mới dung hợp với ma khí vạn năm để đạt tới trạng thái Ma hóa cường giả, đang đứng ngạo nghễ.
Giờ đây, ở đó chỉ còn lại một làn sương ẩm ướt nhạt nhòa, thoang thoảng mùi đất ẩm sau cơn mưa và… một chút mùi hương thanh nhã của hoa lài dại bay xuống từ đỉnh núi.
“Thần… Thần Tử đâu rồi?”
Một giọng nói lắp bắp, run rẩy vang lên phá vỡ sự im lặng tĩnh mịch. Giọng nói ấy nhỏ đến mức như tiếng muỗi kêu, nhưng trong không gian vắng lặng này, nó lại giống như một tiếng sấm rền vang bên tai mỗi người.
Không ai trả lời gã. Bởi vì chính bọn họ cũng đang tự hỏi bản thân câu hỏi đó.
Một vị trưởng lão đi theo đại quân, người vốn có tu vi Chúc Đồng Cảnh tầng thứ hai, lúc này hai đầu gối đang run bần bật như cầy sấy. Lão dụi mắt liên tục, dụi đến mức đỏ ngầu cả hai hốc mắt, nhưng khoảng không trước mặt vẫn trống rỗng như cũ. Thần thức khổng lồ của lão điên cuồng quét qua vạn dặm xung quanh, cố gắng tìm kiếm dù chỉ là một sợi tàn hồn, một giọt tinh huyết hay một mảnh vụn chiến giáp của Cổ Vô Song.
Kết quả trả về là con số không tròn trĩnh.
Không có gì cả. Cổ Vô Song đã hoàn toàn bốc hơi khỏi dòng lịch sử của Âu Lạc Thần Châu.
“Xóa… Xóa sổ vật lý? Không, đây là xóa bỏ nhân quả!” Vị trưởng lão kia rốt cuộc chịu không nổi áp lực tinh thần khủng khiếp này, lão gào lên một tiếng đầy thê lương, giọng nói vỡ vụn vì sợ hãi: “Ngay cả luân hồi cũng không thu nhận… Hắn… vị tồn tại trên đỉnh núi kia, rốt cuộc đã dùng thần thông gì?”
Nghe thấy hai chữ “thần thông”, toàn bộ tu sĩ Thái Âm Thần Giáo đều rùng mình một cái.
Bọn họ nhớ lại hạt nước giếng cổ được búng ra từ đỉnh núi trước đó. Lúc ấy, bọn họ còn cho rằng đó chỉ là trò hề của một tên phàm nhân dơ bẩn, thậm chí có kẻ còn cười nhạo sự ngu muội của chủ nhân Hải Vân Phong.
Thế nhưng giờ đây, hạt nước vô hại ấy đã biến thành lưỡi hái tử thần tàn nhẫn nhất. Nó không chỉ phế đi tu vi của mười vạn quân sĩ đợt trước, mà chỉ cần một chút tàn dư lực lượng bộc phát ra, đã dễ dàng bóp nát một vị Thần Tử hóa ma cường giả như bóp chết một con kiến hôi.
Đáng sợ hơn nữa là, vị tồn tại trên đỉnh núi kia từ đầu đến cuối còn chưa từng lộ diện!
Ngài chỉ đứng ở vườn rau của mình, búng nhẹ một hạt nước rửa rau, rồi lững thững đi vào nhà ăn lẩu thịt bò. Ngài coi đại quân mười vạn người, coi Thần Tử Thái Âm Thần Giáo, coi ma khí tà ác của phương Nam… tất cả chỉ như lũ ruồi muỗi vo ve làm bẩn luống rau cải ngọt của mình.
Sự khinh bỉ tột cùng này, sự vô địch tuyệt đối này, đã hoàn toàn đập nát toàn bộ thế giới quan và lòng tự tôn kiêu ngạo của các tu sĩ Thái Âm Thần Giáo.
“Bịch!”
Một tiếng động nặng nề vang lên. Một tên tu sĩ không chịu nổi áp lực tâm lý quá lớn, hai chân gã nhũn ra, quỳ sụp xuống vũng bùn nhão. Binh khí trong tay gã rơi xoảng xuống đất, rỉ sét bám đầy bùn đất.
Giống như một hiệu ứng quân bài domino, tiếng quỳ gối bắt đầu vang lên liên tiếp dưới chân núi Hải Vân Phong.
“Bịch! Bịch! Bịch!”
Hàng ngàn tu sĩ bọc giáp sắt đen, những kẻ từng đi đến đâu cũng mang theo sát khí ngập trời, coi chúng sinh như kiến cỏ, giờ đây đều ngoan ngoãn quỳ rạp dưới đất, đầu dập sát vào vũng bùn nhão nhoét. Bọn họ không dám ngẩng đầu lên nhìn đỉnh núi, bởi vì bọn họ sợ rằng chỉ cần một ánh mắt khinh bỉ của vị Thần Minh trên kia quét qua, bọn họ cũng sẽ lập tức bốc hơi khỏi cõi đời này giống như Thần Tử của họ.
Trong vũng bùn cách đó không xa, Triệu Bá khẽ động đậy. Gã vốn bị phế sạch tu vi, đan điền trống rỗng, thần thức bị phong tỏa, vừa rồi lại chứng kiến cảnh tượng Cổ Vô Song bị xóa sổ nên đã sợ hãi đến mức ngất xỉu.
Lúc này, cái lạnh của bùn đất và nước mưa dội vào mặt khiến gã lờ mờ tỉnh lại. Triệu Bá cố gắng hé mở đôi mắt sưng húp, nhìn xung quanh. Gã thấy hàng ngàn đồng môn đang quỳ lạy hướng về phía đỉnh núi, thấy chiếc xe rồng hoàng kim của Cổ Vô Song giờ chỉ còn là một đống tro tàn đen ngóm đang bị nước mưa cuốn trôi.
Triệu Bá rùng mình một cái, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng tột cùng. Gã không dám kêu rên, không dám cử động, chỉ biết nhắm tịt mắt lại, cố gắng giả vờ chết thật sâu trong vũng bùn. Gã thầm thề trong lòng, nếu lần này có thể sống sót trở về, gã nhất định sẽ tìm một ngôi chùa nhỏ rách nát ở biên cương, xuống tóc đi tu, ngày ngày ăn chay niệm Phật, tuyệt đối không bao giờ bước chân vào cái giới tu tiên đầy rẫy những con “quái vật” giả làm phàm nhân này nữa.
Đúng lúc này, từ sâu trong màn đêm phía sau đại quân, không gian đột ngột vặn vẹo.
Một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ ngột ngạt từ trong hư không tràn ra. Cảm giác này giống như có một ngọn núi khổng lồ vạn trượng đang từ trên trời từ từ hạ xuống, khiến lồng ngực của hàng ngàn tu sĩ đang quỳ dưới đất đều thắt lại, hô hấp trở nên vô cùng khó khăn.
Một bóng người từ trong vết nứt không gian bước ra.
Đó là một lão già có vóc dáng thấp bé, lưng hơi gù, mặc một bộ đạo bào màu xám tro rách nát bám đầy bụi bặm. Râu tóc của lão xơ xác như cỏ dại, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây già, đôi mắt đục ngầu nhưng lại ẩn chứa một luồng ánh sáng thâm thúy như có thể nhìn thấu vạn vật.
Nhìn thấy lão già này xuất hiện, vị trưởng lão Chúc Đồng Cảnh tầng thứ hai đang quỳ dưới đất đột nhiên trợn tròn mắt, giọng nói run rẩy kêu lên:
“Lão… Lão tổ tông? Người… người là Hắc Lão Tổ của thế hệ trước?”
Hắc Lão Tổ!
Cái tên này vừa xuất hiện, hàng ngàn tu sĩ đang quỳ dưới đất đều xôn xao. Đây là một vị đại năng ẩn thế của Thái Âm Thần Giáo từ năm trăm năm trước. Người ta đồn rằng lão đã tọa hóa từ lâu trong động phủ, không ngờ lão vẫn còn sống, hơn nữa tu vi đã đạt tới cảnh giới bán bước Lạc Vũ Cảnh – một tồn tại chỉ thiếu một chút nữa là có thể thức tỉnh ý chí của Chim Lạc, ngự khí phi hành tự do giữa trời đất.
Hắc Lão Tổ được Giáo chủ Thái Âm Thần Giáo âm thầm phái đi theo đại quân để làm chỗ dựa cuối cùng cho Cổ Vô Song. Lão vốn ẩn mình trong hư không, không chịu lộ diện vì muốn để Cổ Vô Song tự mình rèn luyện.
Thế nhưng lúc này, khuôn mặt già nua của Hắc Lão Tổ không có một chút khí chất của một vị đại năng ẩn thế nào. Trái lại, trán của lão bám đầy những giọt mồ hôi lạnh to bằng hạt đậu, đôi môi tái nhợt khẽ run rẩy.
Lão nhìn chằm chằm vào cái hố nơi Cổ Vô Song vừa biến mất, rồi lại nhìn lên đỉnh Hải Vân Phong khuất sau màn sương mù ẩm ướt.
Vừa rồi, khi sợi xích quy tắc thiên địa xuất hiện, Hắc Lão Tổ ẩn mình trong hư không suýt chút nữa đã bị dư chấn của nó ép cho nổ tung ma thể. Lão cảm nhận được một cách rõ ràng nhất luồng khí tức Thái Sơ kinh hoàng kia. Đó không phải là sức mạnh của thế giới này. Đó là quy luật tối cao, là ý chí của đấng sáng tạo ra vạn vật!
“Ngu muội… Một lũ ngu muội!”
Hắc Lão Tổ đột ngột lên tiếng, giọng nói khàn khàn như tiếng hai viên đá cọ xát vào nhau, chứa đựng sự tức giận và sợ hãi tột cùng. Lão không nhìn đám tu sĩ đang quỳ dưới đất, mà trực tiếp bước tới trước phiến đá ranh giới của Hải Vân Phong.
Hàng ngàn tu sĩ nín thở quan sát. Bọn họ nghĩ rằng, Hắc Lão Tổ là đại năng bán bước Lạc Vũ Cảnh, là hy vọng cuối cùng của Thái Âm Thần Giáo, có lẽ lão sẽ ra tay phá giải cấm chế của ngọn núi này để đòi lại công đạo cho Thần Tử.
Thế nhưng, hành động tiếp theo của Hắc Lão Tổ lại khiến toàn bộ ba quan của bọn họ hoàn toàn đổ vỡ.
“Bùm!”
Hắc Lão Tổ không hề ra chiêu. Lão dứt khoát quỳ sụp xuống trước phiến đá ranh giới, hai đầu gối nện mạnh vào mặt đất đá đến mức nứt toác. Lão rạp người xuống, dập đầu thật mạnh ba cái, mỗi cái đều phát ra tiếng “bộp, bộp” vang dội.
“Thái Âm Thần Giáo tội thần Hắc Vân, kính bái Thần Minh tối cổ!”
Giọng nói của lão già bán bước Lạc Vũ Cảnh vang vọng khắp chân núi, chứa đựng sự thành kính và sợ hãi tột đỉnh. Lão không dám dùng từ “Thần Quân” hay “Đại năng”, mà trực tiếp dùng từ “Thần Minh tối cổ” – danh xưng chỉ dành cho những thực thể sinh ra trước cả khi Hỗn Độn phân chia trong truyền thuyết hồng hoang.
Hàng ngàn tu sĩ đứng hình. Lão tổ tông của bọn họ, người mạnh nhất hiện tại, lại quỳ lạy một cách dứt khoát và hèn mọn như vậy sao?
Hắc Lão Tổ dập đầu xong, vẫn không dám ngẩng lên, lão run rẩy nói tiếp:
“Học trò nhỏ của Thái Âm Thần Giáo vô tri, dám mạo phạm thần uy của ngài. Thần Tử Cổ Vô Song tội ác tày trời, đáng bị vạn kiếp bất phục. Hôm nay Thần Minh ra tay gột rửa nhân quả, ban cho Thái Âm Thần Giáo một bài học cảnh tỉnh, Hắc Vân đại diện giáo phái vô cùng biết ơn lòng từ bi của ngài!”
Lòng từ bi?
Đám tu sĩ nghe vậy mà khóe miệng giật giật. Thần Tử của bọn họ bị xóa sổ không còn một mảnh vụn, mười vạn quân sĩ đợt trước bị phế sạch tu vi biến thành phàm nhân, vậy mà lão tổ tông lại gọi đó là “lòng từ bi”?
Thế nhưng, bọn họ làm sao hiểu được nỗi sợ hãi trong lòng Hắc Lão Tổ. Đối với một vị Thần Minh tối cổ, việc tiêu diệt cả cái Âu Lạc Thần Châu này cũng chỉ là chuyện trong một cái búng tay. Ngài chỉ phế đi tu vi của bọn họ, chỉ xóa sổ kẻ cầm đầu Cổ Vô Song mà giữ lại mạng sống cho hàng ngàn người ở đây, đó chẳng phải là lòng từ bi lớn nhất thế gian là gì?
Đúng lúc này, một plot twist nhỏ mà không ai ngờ tới đã xảy ra.
Hắc Lão Tổ đang quỳ dập đầu, bỗng nhiên đôi mắt đục ngầu của lão liếc thấy một thứ gì đó nằm trong bụi cỏ dại ngay cạnh phiến đá ranh giới.
Đó là một mảnh vải rách màu xám xịt, dính đầy bùn đất và nước bẩn, trông giống như một cái giẻ lau nhà bị ai đó tiện tay vứt đi từ trên đỉnh núi. Thế nhưng, dưới nhãn lực của một vị bán bước Lạc Vũ Cảnh, Hắc Lão Tổ lại nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng đến mức suýt chút nữa làm thần hồn lão tiêu tán.
Trên mảnh giẻ lau rách nát kia, dường như có một luồng khí tức Hỗn Độn nhàn nhạt đang lưu chuyển. Mỗi một sợi chỉ thô sơ của nó đều ẩn chứa quy tắc không gian cực kỳ nồng đậm, giống như có thể dễ dàng quấn chặt và bóp nát cả một vị Tiên Đế nếu dám đến gần. Hơn nữa, trên mảnh vải còn dính vài giọt nước giếng cổ – thứ nước chứa đạo vận Thái Sơ tinh thuần nhất.
Mảnh giẻ lau rách này, thực chất chính là cái giẻ lau bàn mà Diệp Phi dùng để lau vết nước chè đổ, sau khi rách quá thì hắn tiện tay vứt ra sau vườn cải, bị gió lớn thổi bay xuống chân núi.
Thế nhưng trong mắt Hắc Lão Tổ, đây chính là một món **Vạn Cổ Thần Vật** vô giá! Một món bảo vật có thể trấn áp vận mệnh của cả một đại lục!
Đôi mắt Hắc Lão Tổ đỏ rực lên vì kích động, nhưng ngay sau đó là sự sợ hãi tột cùng. Lão nhận ra, vị Thần Minh trên núi đang dùng mảnh giẻ lau này để thử thách lòng thành kính của lão. Nếu lão dám nảy sinh lòng tham đối với món thần vật này, sợi xích quy tắc thiên địa kia chắc chắn sẽ lập tức xuất hiện và xóa sổ lão ngay lập tức.
Hắc Lão Tổ hít một hơi thật sâu, lão đưa ra một quyết định điên cuồng nhất trong cuộc đời tu luyện năm trăm năm của mình.
Lão quỳ bò tới trước, không dùng tay, mà trực tiếp dùng miệng ngậm lấy mảnh giẻ lau rách nát dính đầy bùn đất kia. Lão ngậm nó một cách vô cùng cẩn thận, như thể đang nâng niu bảo vật dễ vỡ nhất thế gian.
Sau đó, Hắc Lão Tổ ngẩng đầu lên hướng về phía đỉnh núi Hải Vân Phong, giọng nói ú ớ vì đang ngậm giẻ lau nhưng vẫn tràn đầy sự cung kính:
“Thần… Thần Minh tối cổ thượng tôn! Tội thần Hắc Vân tự biết tội nghiệt sâu nặng, nguyện dâng hiến toàn bộ tu vi năm trăm năm của bản thân, tự nguyện hóa thành phàm nhân, xin được ở lại chân núi Hải Vân Phong này để làm một kẻ quét dọn rác rưởi, canh giữ ranh giới cho ngài vạn vạn năm!”
Nói xong, Hắc Lão Tổ đột ngột vận chuyển ngược linh lực trong cơ thể.
“Rắc! Rắc! Rắc!”
Tiếng xương cốt rạn nứt vang lên liên tiếp bên trong cơ thể lão. Hắc Lão Tổ dứt khoát tự tay đập nát đan điền của mình, phế đi tu vi bán bước Lạc Vũ Cảnh mà lão đã tốn năm trăm năm khổ luyện mới đạt được. Luồng linh lực khổng lồ thoát ra khỏi cơ thể lão, hóa thành một làn gió mát thổi qua chân núi, xua tan đi một phần chướng khí tà ác của đêm tối.
Khuôn mặt của Hắc Lão Tổ trong nháy mắt già đi thêm mười tuổi, râu tóc rụng sạch, lưng gù rạp xuống đất, trở thành một lão già phàm nhân suy yếu hoàn toàn.
Thế nhưng, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của lão lại không có một chút đau khổ hay hối hận nào. Trái lại, lão nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ và nhẹ nhõm. Lão biết, mình đã đánh cược đúng. Tự phế tu vi để được làm kẻ quét rác cho một vị Thần Minh tối cổ, đây chính là cơ duyên lớn nhất mà cả đời lão chưa từng dám mơ tới!
Hàng ngàn tu sĩ Thái Âm Thần Giáo nhìn cảnh tượng này mà hoàn toàn chết lặng.
Lão tổ tông bán bước Lạc Vũ Cảnh của bọn họ… tự phế tu vi, ngậm một mảnh giẻ lau rách dính bùn, quỳ xin được làm phàm nhân quét rác chân núi?
Cái thế giới tu tiên này… rốt cuộc là bị làm sao vậy?
Sự im lặng đáng sợ dưới chân núi Hải Vân Phong lúc này đã chuyển hóa thành một nỗi kinh hoàng vô biên, đóng đinh vào linh hồn của mỗi tu sĩ còn sót lại.
***
Trong khi dưới chân núi đang diễn ra màn kịch câm đầy kinh hãi và màn tự phế tu vi chấn động lòng người của Hắc Lão Tổ, thì trên đỉnh Hải Vân Phong, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược.
Khói bếp lò ấm áp vẫn bay lên đều đặn, mang theo mùi hương ngào ngạt của nồi lẩu thịt bò kho tiêu.
Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế tre cũ kỹ, rít một hơi thuốc trúc thật dài, khuôn mặt hiện lên vẻ thỏa mãn sau khi được ăn một bữa no nê. Hắn nhìn hai đệ tử của mình đang bận rộn dọn dẹp bát đĩa trong bếp.
“Sở Phong, con bé Thanh Tuyết, hai đứa dọn dẹp xong thì ra đây ta bảo.” Diệp Phi lên tiếng gọi.
“Dạ, sư phụ!”
Sở Phong và Lục Thanh Tuyết đồng thanh đáp lời, nhanh chóng lau tay vào tạp dề rồi bước ra sân tre.
Lúc này, cả hai đệ tử đều đang ở trong trạng thái tâm lý vô cùng chấn động. Vừa rồi, khi ngồi ăn lẩu, bọn họ đã cảm nhận được một luồng dao động quy tắc thiên địa cực kỳ khủng bố bộc phát dưới chân núi. Mặc dù luồng dao động đó đã bị cấm chế vô hình của Hải Vân Phong triệt tiêu hoàn toàn, không gây ra bất kỳ tiếng động hay dư chấn nào cho ngôi nhà tranh, nhưng kiếm ý của Lục Thanh Tuyết và Hỗn Độn Thần Thể của Sở Phong vẫn nhạy cảm nhận ra được sự biến mất hoàn toàn của một luồng ma khí cực mạnh.
Bọn họ biết, Thần Tử Cổ Vô Song của Thái Âm Thần Giáo – kẻ vừa mới hóa ma tà ác dưới chân núi – đã hoàn toàn bốc hơi khỏi thế gian này.
Và thủ phạm đứng sau việc này, không ai khác, chính là người sư phụ đang ngồi rít thuốc trúc vô hại trước mặt bọn họ.
“Sư phụ, người có điều chi chỉ dạy ạ?” Lục Thanh Tuyết cung kính hỏi, hai tay khoanh lại trước ngực, ánh mắt đầy vẻ sùng bái và kính ngưỡng.
Diệp Phi gõ gõ cái tẩu thuốc vào thành ghế tre, lẩm bẩm:
“Dạo này thời tiết dở dăm thật đấy. Vừa rồi ta ngồi trong nhà, dường như nghe thấy tiếng sấm chớp đùng đoàng dưới núi, rồi lại có mùi khét lẹt như ai đó đốt rơm rạ dính bùn. Ta nghi là đám người dưới núi lại kéo nhau đi đốt rừng hay tổ chức hội chợ đêm gì đó rồi.”
Sở Phong nghe vậy, khóe miệng khẽ giật giật. Gã lập tức tự bổ não: *Sư phụ gọi trận chiến sinh tử hủy diệt Thần Tử hóa ma là “đốt rơm rạ dính bùn”? Đúng vậy, đối với sức mạnh tối cổ của sư phụ, ma khí vạn năm của Cổ Vô Song quả thực cũng chỉ bẩn thỉu và vô giá trị như rơm rạ mục nát mà thôi!*
“Dạ, sư phụ nói phải ạ. Đám người dưới núi thật là thiếu ý thức, đêm hôm không lo ngủ lại làm ồn đến giấc ngủ của người.” Sở Phong nhanh nhảu hùa theo.
Diệp Phi thở dài một tiếng, lắc đầu nói:
“Thế nên ta mới bảo dạo này ruồi muỗi nhiều quá. Ta vừa mới quét dọn cái vườn rau cải ngọt ngoài kia, vậy mà dường như vẫn thấy có tiếng vo ve xì xào dưới chân núi. Sở Phong, ngày mai xuống núi mua nhang muỗi, nhớ mua loại tốt một chút. Tiện thể, con xem dưới chân núi có ai đang vứt rác bừa bãi không thì bảo họ dọn đi nhé. Ta ghét nhất là mấy kẻ bạ đâu vứt đấy, làm bẩn cả cái lối đi lên núi của chúng ta.”
Diệp Phi nói câu này hoàn toàn là thật lòng. Hắn vốn thích sự sạch sẽ, điền viên bình yên. Dạo này hắn cứ thấy dưới chân núi Hải Vân Phong thỉnh thoảng lại có tiếng động lạch cạch, rồi sương mù cứ bốc lên ẩm ướt, khiến hắn cảm thấy rất khó chịu.
Thế nhưng, lời nói này lọt vào tai Lục Thanh Tuyết và Sở Phong, lại lập tức biến thành một ý chỉ thần thánh tối cao.
Lục Thanh Tuyết trong lòng chấn động kịch liệt, nàng thầm nghĩ: *Sư phụ bảo Sở Phong xuống núi bảo họ “dọn rác bừa bãi” và “dọn dẹp lối đi”? Sư phụ đã biết dưới chân núi có hàng ngàn tàn quân Thái Âm Thần Giáo đang quỳ lạy! Ngài không muốn trực tiếp ra tay sát hại bọn họ vì lòng từ bi, nhưng cũng không muốn bọn họ làm bẩn ranh giới thiêng liêng của Hải Vân Phong. Đây chính là muốn chúng ta xuống núi để giải quyết dứt điểm nhân quả này!*
“Sư phụ yên tâm, ngày mai đệ tử xuống núi mua nhang muỗi, nhất định sẽ quét dọn sạch sẽ toàn bộ ‘rác rưởi’ dưới chân núi, trả lại sự thanh tịnh cho ngọn núi của chúng ta.” Sở Phong lập tức vỗ ngực bảo đảm, chiếc chảo đen sau lưng gã khẽ rung lên một tiếng “coong” đầy phấn khích.
“Ừ, thằng nhóc này được cái lanh lợi.” Diệp Phi mỉm cười hài lòng, rồi đứng dậy vươn vai một cái: “Được rồi, muộn rồi, đi ngủ thôi. Ngày mai còn phải dậy sớm tưới nước cho luống rau cải.”
Nói xong, Diệp Phi lững thững đi vào trong nhà tranh, đóng cửa lại.
Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc từ nãy đến giờ vẫn nằm khoanh tròn dưới gầm bàn tre, lúc này mới khẽ ngẩng đầu lên. Đôi mắt nó nhìn về phía cánh cửa phòng Diệp Phi đã đóng chặt, rồi lại hướng mắt nhìn xuống chân núi Hải Vân Phong khuất sau màn đêm.
Nó khẽ “gừ gừ” một tiếng đầy vẻ giễu cợt.
Tiểu Hắc thầm nghĩ: *Mấy cái tên tu sĩ Thái Âm Thần Giáo dưới chân núi kia quả thực là may mắn vạn năm mới giữ được cái mạng quèn. Chủ nhân chỉ coi bọn chúng là lũ muỗi vo ve, tiện tay búng một hạt nước để xua đuổi. Ngay cả cái tên Hắc Vân bán bước Lạc Vũ Cảnh kia cũng coi như biết điều, biết tự phế tu vi để xin làm phàm nhân quét rác. Nếu không, ngày mai khi hai vị đệ tử của chủ nhân xuống núi mang theo chiếc chảo đen và kiếm gỗ, thì cái gọi là Thái Âm Thần Giáo chắc chắn sẽ bị xóa tên hoàn toàn khỏi bản đồ Âu Lạc Thần Châu này.*
Dưới chân núi Hải Vân Phong, sự im lặng đáng sợ vẫn tiếp diễn. Hàng ngàn tu sĩ vẫn quỳ rạp trong bùn nhão, không ai dám ho he nửa lời. Hắc Lão Tổ – lúc này đã là lão già phàm nhân Hắc Vân – vẫn ngậm chặt mảnh giẻ lau rách dính bùn, quỳ sụp trước phiến đá ranh giới, ánh mắt đầy vẻ kiên định và thành kính.
Bọn họ đang chờ đợi. Chờ đợi phán quyết cuối cùng từ đỉnh núi thiêng vào ngày mai.
Và trên đỉnh Hải Vân Phong, khói bếp lò ấm áp đã tắt hẳn, chỉ còn lại ánh trăng sáng rực rỡ chiếu rọi xuống ngôi nhà tranh nhỏ và cây đào tiên đang khẽ đung đưa trong gió đêm, tạo nên một khung cảnh bình yên đến kỳ lạ giữa một thế giới tu tiên đầy bão táp…