Thầm Yêu
Chương 25: Anh … té rồi

Cập nhật lúc: 2026-07-13 04:03:16 | Lượt xem: 4

Quốc Huy bực bội thả người nằm ngữa ra ghế . Tiếng chuông từ trong túi quần reo lên , cầm điện thoại trên tay anh nhìn màn hình “ Em Yêu “ môi khẻ nhếch lên một đường cong . Quốc Huy bắt máy .

– Sao anh không đón em dạ ?– Hoàng Nhi phụng phịu .

– Anh xin lỗi , có chút chuyện với mẹ . – Quốc Huy giải thích .

– Ờhm , vậy tối nay anh có đi Cinema với em không ? – giọng buồn Hoàng Nhi hỏi .

– Có chứ , có chứ . Anh sẽ qua chở em đúng giờ mà .

– Ừ vậy nha , bye anh – Hoàng Nhi thở dài rồi c*́p máy .

Buông điện thoại xuống , Quốc Huy nhắm mắt ngẫm nghĩ về Hoàng Nhi .

“ anh à , đeo cái này cho em “ – Quốc Huy về lúc đi mua dây chuyền với Hoàng Nhi .

‘’ bé con sao ngồi một mình vậy ? “ rồi chợt nhớ về lần đầu tiên gặp Hoàng Nhi .

Một cô bé nhỏ nhỏ xinh xắn bảy tuổi đang ôm gấu bông trong tay ngồi xích đu khóc thút thít .

– Ba mẹ không cần Nhi , ba mẹ bỏ Nhi rồi hu hu – cô bé ấy dụi mắt khóc .

– À là ba mẹ c*̉a bé , đi mua đồ chơi cho bé thôi sẽ về mà – cậu bé chạy đến lau những giọt nước mắt chảy ròng kia .

– Thật hả – cô bé ấy ngước lên nhìn .

Cậu bé kia chỉ cười tỏa nắng không nói gì thêm .

– Wow ! anh thật giống hoàng tử đó – cô bé chạm đôi tay lên má cậu bé .

– Còn bé rất giống công chúa trông truyện – cậu bé xoa đầu .

– Vậy hoànng tử phải bảo vệ công chúa đó nha – cô bé cười tươi nói .

– Ừm , sẽ bảo vệ . – cậu bé khẳng định chắc nịch .

Cô bé đưa ngon tay út c*̉a mình ra móc nghéo với cậu bé , tình yêu mang theo trong tim Quốc Huy c*̃ng từ lúc đó , Quốc Huy biết còn nợ Hoàng Nhi một lời yêu chưa nói , nhưng trước tiên luôn đặt ra cho mình mục tiêu , muốn mình trở thành một người đàn ông bản lĩnh và có thể bảo vệ chăm sóc cho người con gái mà Quốc yêu thương .

Biệt thự Gmeiner .

Ban sáng nó dùng điễm tâm với anh xong , chính anh c*̃ng là người ra lệnh bảo nó lên phòng nằm nghĩ ngơi , còn anh thì hôm nay vì nó đã nghĩ học trên trường để ở nhà chăm sóc cho nó , hơn thế nửa là anh lại dành hết mọi công việc nhà . nó cần gì thì chỉ cần gọi

– Hoàng Long , tôi muốn ăn bánh . – vừa xem ti vi vừa gọi anh .

Ngay lập tức một gói bánh poca đã có ngay trước mặt nó .

– Buồn lắm – mặt nó xịu xuống

– Sao buồn – anh nhẹ nhàng nói .

– Coi phim mình sao vui – nó nhìn sang anh , ánh mắt rưng rưng ,

– Được rồi , tôi xem với cô – anh ngồi xuống bên cạnh nó .

Đến đoạn giữa phim nó ngồi khóc thút thít nước mắt chảy lưng ròng

“ – em hãy quên tất cả đi , em hãy quên tất cả đi , quên tất cả “

“ – làm sao có thể như vậy được , làm sao có thể quên được , hức hức “

“ – em thật sự là con ngốc sao , ở đâu ra lời vô trách nhiệm như vậy chứ , hức hức “

“ – oh , do min jo see hãy trã lời đi , hức hức “ .

Nhạc phim vang lên …

You are my dentisny , you are my dentisny geudaen , You`re my everything . geudaeman bomyeonseo , geudaereul hyanghan naui sarangibnida , You`re the one my love geudaen You`re the one my love geudaen You`re my delight of all .

Nó vừa xem đoạn đối thoại trong phim vừa khóc vừa nói theo .

– Do min jô si , ố tô kê , hức hức ô tồ kê hu hu

anh quay sang trố mắt nhìn nó , quả thật con nhỏ này theo suy nghĩ c*̉a anh thì thật hâm hết sức coi phim mà c*̃ng khóc được , lại nước mắt nước mũi chèm lem ra .

c*̀ng lúc đó nó tựa đầu vào vai anh , môi cong lên cười mĩm c*̀ng nó xem tiếp .

– Cảm động qua đi hà , ố tô kê híc híc – nó nói rồi quay sang khịt mũi vào áo anh .

– Này cô kia – anh quát lên . Đẫy nhẹ nó ra

– Hả – giờ nó mới giật mình để ý đến .

– Dơ vừa thôi – anh chau mày rồi bỏ lên lầu .

Còn nó vẫn cười khúc kích mà xem tiếp .

– Hoàng Long ơi , muốn uống nước cam . – nó gọi như bà hoàng .

– Đợi tí – anh luống cuống vào bếp

5 phút sau

– Đây – anh đặt xuống bàn cho nó một ly nước cam ngon ngọt .

Nó đưa tay nhận lấy , chưa lúc nào nó thấy bị bệnh lại có ích như lúc nào , nếu mà anh cứ cưng chiều như thế này thì bệnh cả đời c*̃ng được , cứ ngây mặt ra cười nhìn theo anh không chớp mắt .

– Tôi đi nấu bữa trưa đây – nó xịu mặt nói .

– Thôi , được rồi cô mà nấu thì trưa nay lại phải nhịn ngồi đó xem phim đi .

Anh thừa biết là nó chỉ đang giả vờ nhưng vẫn chiều theo rồi đi thẳng vào bếp nấu nướng .

Coi phim xong chán chê , nó nhìn lại không thấy anh đâu liền đứng dậy đi lanh quanh tìm kiếm . vòng trong nhà nhiều vòng không thấy anh đâu nhìn ra trước nhà c*̃ng không thấy nên đi tẳng bộ ra phía sau c*̃ng coi như đi tham quan cho hết căn biệt thự này .

– Thì ra ở đây à – nó rón rén từ phía sau .

– Trời lạnh sao ra đây ? – anh đang tưới cây hỏi .

– Không sao mà – nó cười tươi

– Đưa đây làm cho – nó giật lấy cái vòi tưới .

– Được không đó – anh hỏi nghi ngờ .

– Thì nè .

Vừa chộp được vòi tưới nó xịt thằng nước bắn tung tóe vào người anh .

– Minh Anh lần này cô chết chắc rồi – anh gắt lên .

Cả hai đùa giỡn với nhau tranh giành vòi nước nước bắn tung tóe ai náy đều ướt nhẹp như chuột lội .

– Ha ha tới đây mà bắt tôi nè lêu lêu – nó thè lưỡi treo rồi chạy tiếp .

Nào ai biết trước sự sự tình , cái bảng tính hậu đậu là nguồn gốc c*̉a con người nó mà , đang chạy chạy nhãy nhãy không nhìn phía dưới nó vấp dây tưới cây ngã ngữa ra phía sau .

Nhanh tay phản ứng anh chạy đến đở kịp nó , tư thế c*̉a hai người lúc này như đang trong vũ điệu sampan , tim anh đập dồn dập , hơi thở c*̉a nó thì vội vàng hai ánh mắt trong veo nhìn nhau , mọi thứ xung quanh như chìm hết đi vũ trụ bây giờ chỉ còn lại anh và nó .

Khoảng cách giữa hai khuôn mặt càng lúc càng áp sát lại gần nhau chỉ còn một milimet nữa mà thôi …

Tíng…tong

Tiếng chuông cửa vang lên phá tan không khi lãng mạng c*̉a người , giật mình anh bối rối xoay qua xoay lại rồi ngó lên trời .

Nó thì cười tủm tĩm e thẹn mặt đỏ lên như trái cà chua , nó lên tiếng chữa ngượng .

– Chắc Hoàng Nhi về tôi ra mở cửa .

– Để tôi – anh nói .

– Ừm – nó cười mĩm .

– Cô lên trên thay quần áo đi – anh cố gắng điềm tĩnh nói .

– Ừm – nó gục nhẹ rồi chạy mất hút .

Anh chạy ra phía trước mở cửa , Hoàng Nhi thấy anh chỉ gục nhẹ rồi đi thẳng vào một hơi vào nhà . Đóng cửa rồi anh c*̃ng chậm rãi theo sau .

– Cậu về rồi à – nó tươi cười nói khi gặp mặt nhau ở cầu thang .

– Ừ hì – Hoàng Nhi cừoi gượng .

– Thay đồ rồi xuống ăn cơm luôn nha – nó

– Ừ cậu đở chưa đó – Hoàng Nhi quan tâm .

– Đở rồi đi đi – nó đẩy Hoàng Nhi đi lên .

Không nói gì thêm Hoàng Nhi đi lên phòng , nó mĩm cười từ từ bước xuống nhà thì bắt gặp anh từ ngoài đi vào mặt đối mặt , nó ngượng ngùng tắt nụ cười cuối mặt rồi chạy thẳng vào bếp .

– Cho cô 5 phút dọn cơm – anh đi lên quay đầu xuống ra lệnh .

– Biết rồi – nó c*̃ng nói to đáp trả .

Giờ cơm trưa c*̃ng đã đến mọi cả ba ngồi vào bàn ăn , hai người có chung tâm trạng còn một người thì đang khó chịu trong lòng . Nó vẫn còn ngại ngùng cái vụ sau vườn lúc nãy cứ cuối mặt chăm chú vào chén cơm mà gấp từng hạt . Anh vẫn điềm tỉnh không tỏ rõ thái độ ra bên ngoài .

Hoàng Nhi có chút lo lắng cho Quốc Huy , tuy cuộc điện thoại khi nãy giọng Quốc Huy có cười nói rất tự nhiên nhưng Quốc Huy thế nào thì Hoàng Nhi hiểu rất rỏ .

Hoàng Nhi thở dài rồi lắc đầu .

– Cậu sao thế – nó lên tiếng hỏi .

– Mình không sao – Hoàng Nhi lắc đầu đáp .

– Bữa nay học theo mình cái chữ “ Không sao đâu “ rồi đấy hả . – Nó treo

– Hì hì , thôi ăn đi nè – Hoàng nhi gấp sang nó một lát thịt .

Anh c*̃ng gấp cho Hoàng Nhi một lát , nhỏ nhẹ nó .

– Quốc Huy lại làm gì em rồi .

Nó trố mắt nhìn anh , rồi cắn đủa suy nghỉ gì đó .

– Làm gì đâu em thấy lo lắng cho anh ấy chút thôi . – Hoàng Nhi bị xị trã lời.

– Ừm – anh đáp rồi nhìn nó .

– Còn cô ăn đi rồi uống thuốc nhìn gì – anh nói cọc lóc .

– Biết rồi , cằng nhằn quài – nó lí nhí nói .

– Em buồn ngủ quá , lên ngủ trước nha hai . Cậu dọn dẹp giúp mình nha Minh Anh .

Hoàng Nhi nói xong rồi buông đũa , đi một mạch lên trên . Nó gục nhẹ đầu trông theo Hoàng Nhi .

‘’ chắc cậu ấy đang buồn ‘’ – nó nghĩ .

– Ăn đi – anh giục .

– Nhát ăn quá – nó nhăn mặt lại nũng nịu .

– Sao Minh Anh mà c*̃ng nhát ăn à – anh cười nói .

– Anh … hứ – nó lườm anh .

Quá ghét trước lời nói treo chọc c*̉a anh nó gấp thức ăn lia lịa cho vào miệng mà nhai ngáo nghiếng . Anh trông thấy vậy liền cười thầm trong bụng .

‘’ treo chọc mới chịu ăn sao . ‘’

Mấy hôm nay trời cứ mưa liên tục không ngớt kèm theo những sắm chớp đùng đùng , kéo theo tâm trạng c*̉a con người c*̃ng buồn theo mùa . Nằm trong phòng mà Hoàng Nhi cứ thở ngắn thở dài , nhắn tin mà chẳng thấy người ta replly , gọi điện thoại cho Ngọc Quỳnh thì c*̃ng chẳng có người cầm máy , muốn sang nói chuyện với nó thì sợ nó mệt vì có bệnh trong người sẽ làm phiền . Nhắm mắt để ngủ nhưng cứ lăn qua lăn lại .

‘’ cốc… cốc ‘’ – tiếng cửa vang lên .

– Hoàng Nhi cậu ngủ chưa – Nó kêu khe khẽ bên ngoài .

Nghe tiếng cửa , mệt mỏi Hoàng Nhi đứng dậy ra mở .

– Vào đi Minh Anh . – Hoàng Nhi nói nhẹ .

Bước vào phòng , mùi hương dâu thơm thoang thoảng , một màu hồng phấn nhè nhẹ dành cho căn phòng tiểu thư đài cát , giường ngủ lẫn bọc nệm là hình mèo kitty mà bất kì người con gái nào c*̃ng thích , rèm cửa thì hồng đậm hơn chút . So với phòng nó thì căn phòng màu hường này c*̉a Hoàng Nhi nổi bật hơn hẳng .

– Phòng cậu đẹp quá . – nó tròn xoe mắt ngắm ngía mà khen .

– Hi hi , bình thường thôi mà – Hoàng Nhi cười mĩm .

– Trông cậu không vui . – nó ngồi xuống nệm hỏi .

– Ừm – Hoàng Nhi đáp .

– Tâm sự với mình đi , đảm bảo không nhiều chuyện với ai – nó đưa tay lên hứa .

– Kể cả anh mình sao – Hoàng Nhi lườm

– Cái đó hên xuôi – nó cười hì hì .

– Biết ngay mà . – Hoàng Nhí đẫy nhẹ đầu nó .

– Nói mình nghe nào Quốc Huy đó – ánh mắt nó tò mò .

– À ừm như thế này &*^@*&^*&^@*&^#*&@^$^*&^^^#%Ư()(#&())* – Hoàng Nhi thuật lại câu chuyện về mình và Quốc Huy .

– Vậy là c*̃ng có tình cảm với anh ấy , nhưng chưa một lần nào hai người chính thức hò hẹn sao – nó .

– Ừ , mình c*̃ng không hiểu vì sao , c*̃ng không biết rỏ thật tâm anh ấy có tình cảm với mình không, hay chỉ xem mình là em gái . – Hoàng Nhi thở dài .

– Sao cậu không thử tỏ tình – nó nãy ý kiến cho Hoàng Nhi .

– Đâu phải ai c*̃ng có gang như cậu đâu – Hoàng Nhi nhún vai .

– Ờ ha – nó gục đầu cười .

Cứ thế nó với Hoàng Nhi ngồi tâm sự suốt cả buổi trưa đến chiều , mà chẳng hay đến anh đang ở nơi khác mà cau có bực dọc . Cầm sắp hồ sơ công ty để xử lí mà trong đầu anh lẫn trong tim là một mớ lộn xộn hình ảnh c*̉a nó mà không tập trung được .

Từ sáng đến giờ Quốc Huy cứ bị mẹ mình hối thúc chuẩn bị phòng tất tần mọi việc để chiều nay đón Triệu Phi Yến . Ngay đến cả điện thoại c*̃ng bị tịch thu , bực dọc nhưng không thể làm gì ngoài việc tuân lệnh .

– Thu Trang phu nhân à , trả điện thoại cho con đi – Quốc Huy làm nũng với mẹ .

– Không , chiều cứ đi đón Sally về rồi mẹ sẽ trả – tỏ vẻ không quan tâm , mẹ Quốc Huy vẫn thờ ơ nhàn rỗi mà cắm hoa .

– Chẳng lẽ mẹ muốn con trai mẹ đau khổ như thế này ư – Quốc Huy giả vờ ôm ngực .

– Anh đừng có bày trò tôi biết hết rồi – tay vẫn cắm hoa Mẹ Quốc Huy cười nhẹ .

– Mẹ à ! thật là bực mình mà – nhẹ nhàng c*̃ng không xong , Quốc Huy bực dọc nhăn nhó .

– Dù có ép buộc c*̃ng thì lựa chọn duy nhất vẫn là HOÀNG NHI – Quốc Huy nhấn mạnh từng chữ .

– Để đó rồi xem . – Mẹ Quốc Huy nhoẽn miệng cười .

Quốc Huy tỏ rỏ thái độ,đi lên phòng đóng cửa thật mạnh , đứng bên ngoài mà đưa tay xoa xoa vầng thái dương . Không phải vì sợ sự uy hiếp c*̉a mẹ mà Quốc Huy chịu trận, chỉ là vì Quốc Huy thương bà ấy rất nhiều .

Hai chữ “ Gia Đình “ trong anh nó không hề tồn tại hoàn hảo như cái vỏ bọc bên ngoài , ba Quốc Huy là một người đầy tính toán và bất chấp thủ đoạn c*̉a riêng ông . Đối với ông ta chỉ có sự nghiệp địa vị là trên hết . Từ lúc sinh ra đến nay mẹ Quốc Huy đã chịu biết bao nhiêu trận đòn từ ông ta nhưng vẫn cam chịu vì Quốc Huy .

Mang danh là phu nhân c*̉a một chủ tịch tập đoàn nhưng sự tình chỉ là một người vợ hờ không hơn không kém , còn với Quốc Huy là cậu ấm là con trai c*̉a ông ta nhưng một năm gặp mặt ăn uống chung với ông là một điều hiếm khi xãy ra .

Đó c*̃ng chính là một trong những lí do Quốc Huy không thể mở lời yêu thương với Hoàng Nhi được . Điều anh lo sợ nó đã xảy ra là một ngày Thu Trang phu nhân c*̉a anh sẽ ép hôn .

– Hoàng Nhi bây giờ em đang làm gì ? – Quốc Huy thở dài .

Bây giờ cũng sắp đến giờ hẹn , không có gì để liên lạc được với Hoàng Nhi , Quốc Huy bồn chồn trong lòng , đứng ngồi không yên . Ở trong phòng mà cứ đến đi lui tình thế bắt buộc càng làm anh nóng như nảy lửa, cả buổi trưa cho đến chiều , hai cô gái cứ ngồi tâm sự với nhau rôm rã đủ điều mà quên bén đi thời gian . Phần nào nhờ vậy mà tâm trạng c*̉a Hoàng Nhi c*̉ng đở bớt đi một phần .

– Á chết quên nữa – Hoàng Nhi hoảng hốt ngồi bật dậy .

– Sao thế – nó ngơ ngơ ngác ngác .

– Mình có hẹn với Quốc Huy mà nằm nói chuyện quên mất tiêu luôn – Hoàng Nhi luống cuống lựa quần áo .

– Ờm vậy thôi cậu sửa soạn đi mình xuống nhà .

Rời khỏi phòng nó cười mĩm lắc đầu , nó thích Hoàng Nhi như thế lúc nào c*̃ng nhí nhảnh chứ không phãi u sầu , đang đi giữa cầu thang thì thấy anh chạy xuống có vẻ gấp gáp .

– Cẩn thận – nó nói .

– Ở nhà cấm đi đâu , đói thì ăn cơm trước uống thuốc đi đó – anh nói như ra lệnh rồi chạy đi mất khỏi tầm nhìn c*̉a nó .

Thở dài , nó ngán ngẫm nhìn xung quanh thấy văng hoe nên c*̃ng thấy chán chường quay về phòng để nằm nghĩ .

Cơn đau đầu lại ập đến nó nằm xuống nệm chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay , mà không để ý đến cái dế yêu c*̉a mình từ sáng giờ có bao nhiêu cuộc gọi nhỡ và tin nhắn .

Sân Bay Đà Nẵng

Quốc Huy c*̀ng với mẹ mình đang đứng bên ngoài chờ đợi Sally nhưng đã trôi qua hơn một giờ rồi mà vẫn không thấy cô ta ở đâu , anh lại càng nóng ruột hơn vì đã trễ giờ hẹn với Hoàng Nhi .

– Mẹ à , con nghĩ cô ta cho mẹ leo cây rồi đó . – Quốc Huy cấu gắt .

– Chắc tại con bé trễ chuyến bay , cứ đợi tí xem sao – mẹ Quốc Huy cứ đưa hướng mắt phía cửa ra vào.

Hoàng Nhi đã đến rạp trước đợi hơn một tiếng đồng hồ rồi mà vẫn không thấy . Liên tục bấm gọi những vẫn “ ò í e “

Giờ đây trên mặt hằng lên một sự thất vọng như vẫn đứng ở đó trông chờ Quốc Huy sẽ đến .

– Mẹ à , trễ lắm rồi đó . – Quốc Huy luống cuống nói .

– Có chuyện gì mà con nóng vội vậy – mẹ Quốc Huy nhăn mặt .

– Giờ là mấy giờ rồi , nếu mà đến c*̃ng đến rồi . – Quốc Huy gằn giọng .

Quốc Huy định bỏ đi thì đụng phải một cô gái xinh xắn. À Không ! phải đúng hơn là đẹp , đôi mắt màu xanh biếc trong veo , dáng vóc thì khỏi chê nằm trong tầm mắt c*̉a Quốc Huy thì được xếp vào loại 90 60 90 khá là chuẩn .

Gu thời trang thì khỏi phãi chê nữa , chiếc quần bò màu trắng ôm sát càng làm tôn lên đôi chân dài kia và một chiếc áo pull không quá cầu kì nhưng nhìn rất bắt mắt , mái tóc xoăn dài màu nâu tạo thêm nét quyến rũ .

– I’m sory , you are ok ? – cô gái .

– Notthing – Quốc Huy lấy lại phong độ trã lời .

Vừa hay lúc đó mẹ Quốc Huy bước đến .

– Cháu là Sally – mẹ Quốc Huy mĩm cười .

Cô gái mở mắt to tròn , rồi ngẫm nghĩ một hồi mới cuối đầu lễ phép đáp lại .

– Là phu nhân ạ .

– Đúng rồi – mẹ Quốc Huy mĩm cười .

– Sao cháu lại đến trễ vậy – ân cần mẹ Quốc Huy hỏi .

– Dạ chuyến bay bị delay cháu phải làm thủ tục nên hơi lâu , xin lỗi để bác chờ lâu . – Sally trã lời lễ phép .

– Thôi không sao tới là được rồi .

– Nào chúng ta về nhà thôi – mẹ Quốc Huy nắm tay Sally thân mật c*̀ng nhau bước ra xe .

Sau màn chào hỏi , Quốc Huy có chút rung động trước vẻ đẹp c*̉a Sally nhưng rất tiếc trái tim anh chỉ thuộc về Hoàng Nhi mà thôi . Bây giờ anh chỉ muốn thu xếp thật nhanh mà chạy đến Hoàng Nhi thôi .

Ngồi trên xe mà lòng Quốc Huy nóng như lửa đốt , khuôn mặt lo lắng nên cứ chau mày lại . Sally nhìn theo gương chiếu hậu , trong đầu c*̃ng đang suy tính gì đó .

– Bác à , con nghe nói trong phố có quán cơm niêu nổi tiếng lắm phải không ạ – Sally nhọ nhẹ nói .

– Ừ , là quán Tài Ký – mẹ Quốc Huy mĩm cười .

– Vậy xin phép bác tối nay cháu có thể dùng bửa tại đó không ạ ? – Sally cười mĩm .

– KHÔNG ĐƯỢC – Quốc Huy quay xuống phản đối rõ to .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8