Sư Phụ Tôi Rất Mạnh Nhưng Ngài Ấy Chỉ Thích Ăn Bám Đệ Tử
Chương 31: Vô tình nhận linh thú
“Hắt… xìiiiiiii!”
Một tiếng hắt hơi chấn động sơn hà vang lên từ sâu trong hầm rượu. Cú hắt hơi này không đơn giản là phản ứng sinh lý thông thường, mà nó mang theo một lượng linh khí nén đặc đến mức hóa lỏng, bắn ra như một tia laser từ lỗ mũi của Diệp Phi, xuyên thủng vách đá dày cả trượng, bay thẳng ra ngoài chiến trường và găm đúng vào cái búi tóc trên đầu Triệu Công Tử đang mải mê gào thét.
Linh khí rực rỡ từ tòa tháp cổ – thứ mà thiên hạ thèm khát đến đỏ mắt – giờ đây đang nằm gọn lỏn trong phổi của Diệp Phi theo một cách không thể “phê” hơn.
【 Ting! Chúc mừng vật chủ đã thực hiện kỹ năng “Hấp Thụ Linh Khí Bằng Đường Mũi” đạt cấp độ Thần Thánh. Tiến độ nhiệm vụ: 99.9%. Chú ý: Một chút linh khí cuối cùng vẫn chưa tiêu hóa hết, nếu ngài không nhanh chóng vận công, ngài sẽ biến thành một quả bóng bay bằng linh thạch rực rỡ nhất lịch sử tu tiên. 】
Diệp Phi dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, đầu óc vẫn còn vang vọng tiếng “Khò… ò… ò…” của chính mình. Anh ngồi dậy trên cái giường đá (mà anh vừa mơ thấy là đùi gà quay), cảm giác cơ thể nhẹ bẫng như thể có thể bay lên bất cứ lúc nào. Thực ra anh cũng đang bay thật, cách mặt đất khoảng mười phân do linh khí trong người quá tải đang rò rỉ ra ngoài.
“Hệ thống, ngươi có thể nào đừng có dùng tiếng chuông báo thức ‘Vợ người ta’ phiên bản remix lúc ta đang bận bẻ đùi gà trong mơ được không?” Diệp Phi làu bàu, tiện tay cầm một vò rượu nát cạnh bên lên định súc miệng, nhưng nhận ra trong vò chỉ còn lại cặn bã rượu nghìn năm đã lên men thành một loại bùn sền sệt có mùi thơm nồng nặc.
Đang định vứt cái vò đi, Diệp Phi bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Một cái bóng to lù lù, lông lá bù xù đang đứng lù lù trong góc tối của hầm rượu, đôi mắt tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, nhìn chằm chằm vào anh… đúng hơn là nhìn chằm chằm vào cái vò rượu đầy cặn trên tay anh.
“Á đù! Ma rượu à?” Diệp Phi giật nảy mình, theo phản xạ định thi triển “Tốc biến chi thuật” (thực chất là chạy trốn thật nhanh), nhưng vì ăn quá no và linh khí quá đầy, anh chỉ có thể nhích được hai centimet.
Cái bóng kia từ từ tiến ra khỏi bóng tối.
Đó không phải là một con quỷ hút máu, cũng chẳng phải là Ma Tôn ngàn năm. Đó là một con chó. Nói chính xác hơn, là một con chó vàng siêu to khổng lồ, béo đến mức cái bụng của nó gần như quét xuống mặt đất mỗi khi bước đi. Lông nó có màu vàng óng như kim sa, nhưng lại bị rối bời và dính đầy tơ nhện. Cái mặt nó trông cực kỳ “ngáo”, tai thì một bên dựng một bên cụp, và đặc biệt nhất là cái lưỡi đang thè ra, nhỏ nước dãi lòng thòng xuống đất.
“Gâu?” con chó phát ra một âm thanh đầy vẻ dò hỏi, rồi nó tiến lại gần hơn, cái mũi ướt át khịt khịt hít lấy hít để không khí xung quanh Diệp Phi.
Diệp Phi trợn tròn mắt: “Con chó này ở đâu ra? Sao nhìn cái nết lười của nó… có vẻ hợp gu mình thế nhỉ?”
Thực tế, đây chính là “Trấn Thủ Linh Thú” của bí cảnh rượu này, đã bị kẹt ở đây hàng nghìn năm kể từ khi vị chủ nhân cuối cùng của bí cảnh qua đời. Nhiệm vụ của nó là canh giữ hầm rượu và truyền thừa. Nhưng vì vị chủ nhân cũ cũng là một kẻ lười biếng có số má, nên con chó này cũng thừa hưởng cái gen “không làm mà vẫn muốn có ăn”.
Suốt nghìn năm qua, nó chỉ ngủ và liếm cặn rượu để sống qua ngày. Cho đến hôm nay, nó bị đánh thức bởi một thứ mùi hương quyến rũ chưa từng thấy: mùi của “đồ ăn thừa cao cấp”.
Diệp Phi vốn là một kẻ ăn bám chuyên nghiệp, áo quần lúc nào cũng vương vãi ít vụn bánh quy, hạt dưa, hay thỉnh thoảng là một mẩu đùi gà do Tiền Đa Đa nấu lén giấu trong tay áo. Đối với một con chó đói nghìn năm, Diệp Phi không phải là một cao nhân tu tiên, mà là một chiếc xe tải chở đồ ăn di động thơm nức mũi.
“Này đại ca chó, chỗ này không có gì ăn đâu. Ta cũng đang chuẩn bị đi xin ăn đây này.” Diệp Phi xua xua tay, ném cái vò rượu rỗng ra xa.
Con chó vàng nhìn cái vò rượu, rồi lại nhìn Diệp Phi. Nó đột nhiên nhận ra, cái kẻ trước mặt này tỏa ra một loại năng lượng “lười biếng đồng điệu” cực kỳ mạnh mẽ. Đó là cái khí chất của một kẻ có thể nằm một chỗ 24 giờ mà không cần đổi tư thế, là phong thái của một bậc thầy “há miệng chờ sung”.
Con chó quyết định rồi. Nó không cần canh giữ cái bí cảnh tồi tàn này nữa. Nó cần một người chủ có thể dạy nó cách ăn bám đỉnh cao hơn.
Nó lững thững đi tới, không thèm sủa thêm tiếng nào, mà cứ thế nằm phịch xuống, đặt cái đầu to bự lên đôi giày của Diệp Phi, cái đuôi ngoáy tít mù làm bụi bay mù mịt.
“Ơ kìa? Ăn vạ à? Ta là tổ tiên của nghề ăn vạ đấy, ngươi đừng có mà múa rìu qua mắt thợ!” Diệp Phi cáu kỉnh đẩy cái đầu con chó ra, nhưng nó nặng như một tảng đá nghìn cân.
Lúc này, âm thanh của hệ thống lại vang lên, lần này là tông giọng đầy hào hứng như vừa trúng số:
【 Ting! Phát hiện Linh Thú Cổ Đại: Hoàng Kim Thụy Thú (biến chủng siêu cấp lười). Tên thường gọi: Đại Ngốc. Cấp bậc: Hiện tại không rõ vì nó quá lười để vận công.
Nhiệm vụ phụ hoàn thành: Nhặt được một chiếc gối ôm biết đi.
Phần thưởng: Kỹ năng “Đồng thanh tương ứng” – Cho phép vật chủ giao tiếp với các sinh vật lười biếng khác. 】
Diệp Phi mặt tối sầm: “Gối ôm cái đầu nhà ngươi! Ta nuôi thân mình còn không xong, giờ lại phải nuôi thêm một con chó béo này nữa hả?”
Con chó bỗng nhiên lên tiếng trong đầu Diệp Phi, một giọng nói trầm khàn, mang đậm phong cách của một “ông chú” thất nghiệp trung niên: “Đừng có đuổi ta… ta ngửi thấy trong túi càn khôn của ngươi có lạp xưởng… Đưa ta một miếng, ta sẽ bảo vệ ngươi khỏi đám người ồn ào bên ngoài.”
Diệp Phi nhảy dựng lên: “Ngươi còn dám đòi ăn lạp xưởng của ta? Đó là đồ dự phòng lúc đêm khuya của ta đấy!”
“Hai miếng lạp xưởng, ta cho ngươi cưỡi lên lưng. Đi bộ mệt lắm, đúng không?” Con chó lim dim mắt, tung ra đòn chí mạng đánh thẳng vào tâm lý của Diệp Phi.
Diệp Phi khựng lại. Đúng thế, đi bộ là một cực hình đối với anh. Nếu có một chiếc “xe cứu thương” chạy bằng cơm (hoặc lạp xưởng) này đưa đi, chẳng phải anh có thể nằm ngủ ngay cả khi đang di chuyển sao? Đây chính là đỉnh cao của tu tiên!
“Giao kèo!” Diệp Phi móc từ trong thắt lưng ra một xâu lạp xưởng hun khói (quà tặng của Tiền Đa Đa), ném vào cái miệng đang ngoác ra của con chó.
“Ngoạm!” Một tiếng động dứt khoát. Con chó nhai nhóp nhép với vẻ mặt thỏa mãn vô cùng, rồi nó đứng dậy, vươn vai một cái khiến cả hầm rượu rung chuyển, bụi đá rơi rào rào.
“Được rồi, ngồi lên đi tiểu tử. Mà nhớ nhé, mỗi km là một miếng thịt. Ta là chó có giá của ta đấy.”
Diệp Phi leo lên cái lưng rộng thênh thang, mềm mại và ấm áp của con chó vàng. Anh nằm ườn ra đó, cảm thấy đây mới thực sự là cuộc sống thượng lưu.
Trong lúc đó, bên ngoài vách đá, bầu không khí đã căng thẳng đến mức chỉ cần một mồi lửa là nổ tung.
Lâm Nguyệt Nhi đang cầm trọng kiếm, khí thế lạnh lùng bao phủ quanh thân: “Ai dám bước qua ranh giới này, chính là kẻ thù của Thanh Vân Đỉnh!”
Triệu Công Tử, lúc này đã tháo được cái búi tóc bị đốt cháy đen thui ra, nghiến răng kèn kẹt: “Lâm sư muội, muội đừng bị tên lừa đảo đó che mắt! Hắn chắc chắn đang nuốt một mình truyền thừa trong đó. Các vị đồng đạo, chúng ta cùng xông vào, không thể để một kẻ ăn hại chiếm hết linh khí thiên hạ được!”
Đúng lúc đám đông định lao lên, một tiếng “Rầm” long trời lở đất vang lên. Vách đá nổ tung thành trăm mảnh.
Khói bụi mịt mù tản ra, và một hình ảnh khiến tất cả mọi người phải đứng hình hiện ra.
Một con chó vàng to như một ngôi nhà nhỏ, béo múp míp, ung dung bước ra. Trên lưng nó, Diệp Phi đang nằm ngả ngốn, tay cầm một chiếc quạt rách che nắng, miệng còn đang nhai dở một miếng khô bò.
“Trời đất ơi! Đó là cái gì?”
“Nhìn kìa, đó là Kim Sí Đại Bàng bị hỏng lông sao? Hay là Thụy Thú trong truyền thuyết?”
Lâm Nguyệt Nhi đứng sững người, mắt trợn tròn, rồi đột ngột nước mắt cô trào ra (vì xúc động quá mức). Cô quỳ sụp xuống: “Sư phụ! Ngài… ngài thực sự đã cảm hóa được Thần Thú trấn giữ bí cảnh! Thần thú ngàn năm này vốn nổi tiếng hung dữ, ai chạm vào cũng chết, vậy mà giờ đây lại cam tâm tình nguyện làm thú cưỡi cho ngài! Sự vĩ đại của ngài quả thực là vô biên!”
Tiền Đa Đa thì đứng hình, cái bàn tính trên tay rơi xuống chân cũng không thấy đau: “Chết tiệt… sư phụ lại mang về thêm một miệng ăn nữa rồi. Nhưng nhìn bộ lông đó xem, nếu cắt ra đem bán… à không, nếu mang đi diễu hành, chắc chắn có thể thu phí tham quan linh thạch cực lớn!”
Mặc Vô Thần thì mắt lấp lánh như hai vì sao: “Sư phụ thật ngầu! Con cũng muốn có một con chó béo như vậy để ngủ cùng!”
Đám quần hùng thì kinh hãi tột độ. Họ cảm nhận được một luồng uy áp đáng sợ phát ra từ con chó vàng kia. Thực ra, đó không phải uy áp gì cả, mà chỉ là mùi rượu nghìn năm tích tụ trong lỗ chân lông của nó đang bốc ra mạnh mẽ do bị ra mồ hôi vì phải cõng Diệp Phi. Nhưng trong mắt những kẻ “tu não” quá mức, cái mùi nồng nặc đó lại là “Hương Vị Của Đạo”.
Triệu Công Tử lắp bắp: “Không… không thể nào! Ta đã đọc trong cổ tịch, con quái vật này tên là ‘Đại Hung Chi Vật’, kẻ nào gặp nó đều phải chạy mất dép. Sao nó lại hiền lành như một con chó vàng nhà hàng xóm thế kia?”
Diệp Phi nằm trên lưng Đại Ngốc, hé mắt nhìn xuống, thấy hàng trăm ánh mắt kinh hãi và sùng bái đang đổ dồn về phía mình. Anh thở dài: “Ôi dào, các người cứ tự nhiên chiến đấu đi, ta chỉ là dắt chó đi dạo buổi chiều thôi. Đại Ngốc, đi lối này, ta thấy chỗ kia có nhiều hoa quả dại, chắc là ngon lắm.”
Con chó “Đại Ngốc” hừ hừ trong mũi: “Nhớ đấy, thêm ba miếng lạp xưởng vì công việc đứng trước đám đông này. Ta ghét bị người ta nhìn chằm chằm lúc đang béo thế này lắm.”
Diệp Phi lén ném thêm hai miếng lạp xưởng vào miệng nó.
Đúng lúc đó, một vị trưởng lão của một tông môn lớn, người vốn tính tình nóng nảy và không tin vào chuyện thần bí, đột ngột lao ra: “Giả thần giả quỷ! Để lão phu xem con súc vật này có gì ghê gớm!”
Lão tung ra một chưởng mang theo sấm sét rầm rập, nhắm thẳng vào đầu con chó vàng.
Cả hiện trường nín thở. Lâm Nguyệt Nhi định lao lên ngăn cản nhưng không kịp.
“Đại Ngốc” đang bận nhai lạp xưởng, cảm thấy có cái gì đó ồn ào và chói mắt bay tới. Nó chẳng buồn nhìn, chỉ đơn giản là… hắt hơi một cái.
“Hắt… xìiiii!”
Một luồng hơi cay nồng đậm mùi rượu lên men 1000 năm bắn ra từ lỗ mũi to tướng của nó.
Vị trưởng lão kia chưa kịp chạm vào sợi lông của con chó thì đã bị luồng khí rượu đó thổi bay ngược lại cả trăm mét, rơi tõm vào một bụi cây gai, mặt mũi đỏ gay như tôm luộc, rồi lăn ra… say sỉn, miệng lảm nhảm nói mê ngay lập tức.
Toàn trường lặng ngắt như tờ.
Một cái hắt hơi mà đánh bại được một trưởng lão Nguyên Anh Cảnh?
“Đạo pháp tự nhiên! Đây chính là cảnh giới dùng hơi thở để hàng phục vạn vật!” Một kẻ nào đó hét lên đầy kinh hãi.
Lâm Nguyệt Nhi gật đầu lia lịa, tự tay ghi chú vào cuốn sổ “Nhật ký tu luyện cùng sư phụ”: *Hôm nay sư phụ dạy rằng, khi đạt đến đỉnh cao, ngay cả hơi thở của thú nuôi cũng có thể hủy thiên diệt địa. Sự lười biếng thực chất là sự tích lũy sức mạnh đến mức cực hạn.*
Diệp Phi trên lưng chó méo mặt: “Cái nết con chó này… nó còn bá đạo hơn cả mình sao? Kiểu này sau này đi quỵt nợ quán rượu chắc chắn không ai dám đòi rồi.”
Anh vỗ vỗ vào đầu Đại Ngốc: “Làm tốt lắm, tối nay cộng thêm cho ngươi một bát cơm trộn nước mắm.”
“Cơm trộn nước mắm là cái gì? Nghe có vẻ rẻ tiền… nhưng nếu ngon thì ta chấp nhận.” Con chó truyền âm lại với giọng đầy kiêu hãnh.
Trận chiến giành giật tháp cổ vốn đang căng thẳng, bỗng chốc tan thành mây khói. Không ai dám động vào một người có thể biến “Đại Hung Chi Vật” thành gối ôm, cũng không ai muốn bị một con chó hắt hơi cho một cái rồi say suốt ba năm rưỡi.
Triệu Công Tử run rẩy lùi lại, nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy thù hận nhưng không kém phần sợ hãi: “Ngươi… Diệp Phi… ngươi cứ đợi đấy! Đại hội tông môn sắp tới, ta nhất định sẽ vạch trần bộ mặt thật của ngươi!”
Nói xong, hắn dẫn đầu đám tùy tùng chạy trốn còn nhanh hơn cả hươu cao cổ gặp báo.
Bí cảnh tháp cổ bắt đầu rung chuyển mạnh mẽ, những tia sáng cuối cùng thu liễm lại. Đây là dấu hiệu bí cảnh sắp đóng cửa.
“Sư phụ, chúng ta phải đi thôi! Cửa ra sắp đóng lại rồi!” Lâm Nguyệt Nhi vội vàng kêu gọi.
Diệp Phi lười biếng vẫy quạt: “Đại Ngốc, tăng tốc! Nếu bị nhốt ở đây, ta sẽ bắt ngươi làm nô lệ lao động nghìn năm đấy.”
“Hừ, ta chạy là vì ta thích vận động, chứ không phải vì sợ ngươi dọa đâu nhé.” Con chó vàng Đại Ngốc nói thế nhưng cái chân béo của nó bắt đầu chạy nhanh như điện xẹt.
Nhìn từ xa, người ta chỉ thấy một đám mây màu vàng óng như một quả thiên thạch đang lăn lông lốc qua các thung lũng, phía trên là một thanh niên áo quần xộc xệch đang ngáp ngắn ngáp dài.
Khi cả nhóm thoát ra khỏi cổng bí cảnh, trở về với thế giới bên ngoài đầy ánh nắng, họ bắt gặp ánh mắt sững sờ của các tông môn khác đang canh giữ ở ngoài.
Đại Ngốc vừa bước ra ngoài, gặp ánh nắng mặt trời rực rỡ, nó bỗng dừng lại đột ngột. Diệp Phi bị quán tính đẩy suýt nữa thì lộn nhào xuống đất.
“Sao dừng lại thế?”
Con chó nhìn cái thảm cỏ xanh mướt dưới chân, rồi nhìn lên bầu trời, hít một hơi thật sâu không khí không còn mùi rượu bốc lên. Nó nói: “Chỗ này… nằm ngủ chắc là sướng lắm.”
Dứt lời, nó đổ ầm xuống như một tòa núi sập, tứ chi duỗi thẳng, ngay lập tức phát ra tiếng ngáy rung chuyển mặt đất.
Diệp Phi bị đè dưới một mảng lông bụng của nó, khó khăn lắm mới chui đầu ra được. Anh nhìn ba đứa đệ tử đang đứng ngây người ra đó, rồi lại nhìn con chó đang ngủ ngon lành, thở dài ngao ngán:
“Nhìn cái gì? Chưa thấy chó nhà người ta mệt sau khi chạy bộ à? Đa Đa, đi mướn một cái xe tải… à không, mướn mười con trâu khỏe nhất đến đây, kéo nó về Đỉnh Phù Vân cho ta.”
Tiền Đa Đa ôm đầu: “Sư phụ! Tiền linh thạch của con… con còn định để dành mua bộ nồi mới!”
Lâm Nguyệt Nhi nghiêm nghị cắt lời: “Nhị sư huynh, huynh thật không có tầm nhìn! Đây là linh thú trấn phái của chúng ta! Mau bỏ tiền ra đi, nếu không ta sẽ dùng trọng kiếm để ‘thảo luận’ về kinh phí tông môn với huynh!”
Tiền Đa Đa khóc không ra nước mắt, lầm lũi đi tìm người kéo chó.
Trận chiến tại bí cảnh kết thúc theo một cách không thể nào “hài” hơn. Diệp Phi không chỉ thu được truyền thừa (đang nằm trong lỗ mũi), mà còn rinh về một món bảo vật sống siêu nặng, siêu béo và siêu lười.
Trong nhật ký của mình tối hôm đó, Diệp Phi viết: “Ngày thứ X, cuối cùng ta cũng tìm được một người bạn đời… à nhầm, một linh thú có cùng chí hướng. Thế giới này thật đáng sợ, nhưng nếu có một con chó biết ăn bám giống mình, ít ra mình cũng không còn là kẻ cô đơn nhất trong hội người lười.”
Hệ thống âm thầm thông báo:
【 Ting! Nhiệm vụ chính thức hoàn thành. Chúc mừng vật chủ nhận được danh hiệu: “Chủ trại chó lớn nhất tu tiên giới”. Khuyến khích: Hãy tiếp tục lười biếng, vì tương lai của con chó này phụ thuộc cả vào việc ngài có kiếm được nhiều đồ ăn thừa hay không! 】
Diệp Phi nằm lên cái bụng phập phồng của Đại Ngốc, lẩm bẩm: “Hệ thống, ngươi câm miệng đi cho ta ngủ…”
Dưới ánh trăng thanh bình, tại cổng Thanh Vân Tông, hình ảnh một người một chó cùng nhau thi đấu xem ai ngáy to hơn đã trở thành một giai thoại mới, khiến các đệ tử đi ngang qua đều phải tự hỏi: Rốt cuộc thì ai mới là chủ, ai mới là tớ? Hay cả hai đều là nô lệ của sự lười biếng vĩ đại?
Và đó là cách Đại Ngốc, linh thú “Hoàng Kim Thụy Thú” huyền thoại, đã gia nhập Thanh Vân Đỉnh để bắt đầu chuỗi ngày ăn bám vinh quang của mình.