Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 70: Thần Đô giải vây
Hùng Vương thứ mười tám lảo đảo bước xuống từ long tọa đồng thau, suýt nữa dẫm phải vạt hoàng bào thêu hình chim Lạc của chính mình. Vị hoàng đế vốn nổi danh với khuôn mặt bất biến trước vạn sự, lúc này cơ mặt đang co giật liên hồi như thể vừa bị lôi kiếp của thiên đạo vỗ thẳng vào đầu. Ngài không màng đến việc giữ gìn phong thái uy nghiêm của một Vạn Cổ Nhân Đế, hai tay run rẩy bấu chặt vào bờ vai của hộ vệ bên cạnh, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào chú chó cỏ màu đen đang nhàn nhã dùng chân gãi tai dưới chân cột đá quảng trường Nghĩa Lĩnh.
Xung quanh ngài, hàng vạn tu sĩ và bách tính vương đô vẫn đang đứng chết trân tại chỗ. Bầu không khí tĩnh mịch đến mức một tiếng hắt hơi nhẹ cũng có thể gây ra tiếng vang lớn. Trận chiến sinh tử mang tính quyết định vận mệnh của cả Âu Lạc Thần Châu, trận chiến mà họ đã chuẩn bị sẵn tinh thần phải đổ máu, phải hy sinh đến giọt máu cuối cùng để bảo vệ Phong Châu Thần Đô… bỗng nhiên kết thúc bằng một cái đớp đầy cợt nhả của một con chó cỏ.
Một vị đại năng Hóa Thần đỉnh phong của Ma tộc, kẻ vừa mới gào thét đòi hủy thiên diệt địa, hóa ra lại chỉ tương đương với một viên kẹo dẻo vị dâu trong thực đơn ăn vặt của một con chó mực. Sự tương phản tàn nhẫn này khiến thế giới quan của toàn thể tu sĩ có mặt tại quảng trường sụp đổ hoàn toàn. Nhiều vị lão tổ của các đại tông môn bắt đầu ôm đầu, mặt mày ngơ ngác, lẩm bẩm những câu vô nghĩa như thể vừa trải qua một khóa huấn luyện tẩy não cưỡng bức.
Hùng Vương hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn run rẩy đang chạy dọc sống lưng. Là người đứng đầu Âu Lạc Thần Châu, ngài không chỉ mang trên mình huyết mạch của Long tộc mà còn là người thấu hiểu sâu sắc nhất về những bí mật cổ xưa của mảnh đất này. Nhưng ngay cả trong những điển tịch cổ nhất được lưu giữ trong cấm địa hoàng gia, cũng chưa từng có ghi chép nào về một thực thể đáng sợ đến mức này.
Ngài nhìn về phía Lục Linh Nhi và Sở Phong, rồi lại nhìn sang Trần Huyền Tử đang đứng chắp tay sau lưng, trên mặt lộ ra một vẻ thâm trầm khó đoán (thực chất là Trần Huyền Tử đang cố gắng bấu chặt hai ngón chân cái vào đôi giày cỏ để không bị ngã khuỵu vì run sợ). Trong đầu vị hoàng đế Âu Lạc lập tức tự động vận hành một hệ thống “não bổ” với tốc độ ánh sáng:
*“Không thể sai được! Vị tiền bối ẩn thế trên Hải Vân Phong kia chắc chắn là một vị Thần Minh cổ xưa, thậm chí có thể là người đã chứng kiến thuở khai thiên lập địa của Âu Lạc Thần Châu! Ngài ấy để đồ đệ xuống núi dọn dẹp ma tộc, nhưng lại không yên tâm nên mới phái Thôn Thiên Thần Thú đi theo làm bảo vệ. Cái gọi là ‘đi mua muối’ thực chất chỉ là một cái cớ hoàn mỹ để Ngài ấy nhúng tay vào nhân gian mà không bị quy luật thiên đạo trừng phạt! Ôi, dụng ý thâm sâu nhường nào, đại từ đại bi nhường nào!”*
Càng nghĩ, Hùng Vương càng cảm thấy da đầu mình tê dại. Ngài cảm giác như mình vừa chạm tay vào một góc của một bàn cờ vĩ đại, nơi các vị Chí Tôn lấy vạn giới làm quân cờ, còn bản thân ngài – một vị hoàng đế tôn nghiêm – chẳng qua cũng chỉ là một người xem cờ may mắn được ban phát chút ân huệ.
Ngay lúc này, luồng chướng khí màu đen xám từng bao phủ nửa bầu trời Phong Châu Thần Đô đã hoàn toàn bị tịnh hóa. Kỳ lạ thay, tro tàn từ mười vạn ma quân và ba đại Ma Vương sau khi bị ánh sáng ngũ sắc phân rã, không hề gây ô nhiễm nguồn nước hay đất đai, mà ngược lại, chúng biến thành một loại sinh mệnh lực vô cùng tinh thuần, sền sệt như một lớp sương mù màu xanh lục nhạt, từ từ đáp xuống quảng trường Nghĩa Lĩnh.
*Rắc! Rắc!*
Những tiếng động nhỏ vang lên từ những khe nứt trên mặt đá đen của quảng trường. Trước sự chứng kiến của hàng vạn cặp mắt kinh ngạc, từ những khe nứt khô cằn đó, những mầm non màu xanh mướt bỗng nhiên nhô đầu lên, rồi với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, chúng nhanh chóng trưởng thành, nở hoa, kết hạt. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, quảng trường Nghĩa Lĩnh vốn là một nơi nghiêm trang, lạnh lẽo đầy sát khí, bỗng chốc biến thành một cánh đồng cỏ dại rực rỡ sắc màu, chen lẫn là những cây linh thảo tỏa ra mùi hương thanh mát, ngọt ngào.
– Trời đất ơi! Đây… đây là Cửu Diệp Linh Thảo! Món thần dược mà tông môn ta đã tìm kiếm suốt ba trăm năm qua, tại sao lại tự nhiên mọc lên như cỏ dại ở đây?! – Một vị trưởng lão của Đan Dương Tông ôm ngực rú lên, hai mắt trợn ngược vì phấn khích.
– Còn kia nữa! Đó không phải là Địa Linh Chi sao?! Tịnh hóa ma khí thành tiên dược… Đây là thủ đoạn của thần tiên phương nào?!
Hàng vạn tu sĩ bỗng chốc quên mất nỗi sợ hãi vừa rồi. Họ giống như những kẻ chết đói thấy được đại tiệc, đồng loạt quỳ rạp xuống đất, nhưng lần này không phải để chiến đấu, mà là để… nhổ cỏ. Các đại năng Chúc Đồng Cảnh, Lạc Vũ Cảnh bình thường cao cao tại thượng, lúc này đang tranh nhau đỏ mặt tía tai vì một cọng linh thảo mọc sát chân cột đá. Cảnh tượng dở khóc dở cười này khiến Sở Phong tròn mắt kinh ngạc, hắn gãi gãi đầu, ghé tai Lục Linh Nhi nói nhỏ:
– Sư tỷ, ta thấy đám người ở vương đô này hình như đầu óc có chút… bất ổn. Sư phụ bảo đất cát muốn tốt thì phải bón phân, đám ma đầu này hóa thành phân bón tốt thật đấy, nhưng có cần phải tranh giành nhau như điên thế kia không? Ở Hải Vân Phong của chúng ta, mấy thứ cỏ dại này Tiểu Hắc còn chê không thèm đái vào ấy chứ.
Lục Linh Nhi khẽ liếc nhìn Sở Phong, khóe miệng nàng hơi giật giật nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng thanh cao thường ngày. Nàng nắm chặt chiếc gậy tre trăm dải, cảm nhận được hơi ấm từ sợi Nhân Quả Hồng Tuyến đang từ từ dịu lại trên cổ tay mình. Nàng khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ: *“Sư phụ quả thực vô cùng từ bi. Ngài không chỉ tiêu diệt kẻ thù, bảo vệ long mạch, mà còn dùng thân xác của ma tộc để bồi bổ cho đất đai Âu Lạc, ban phát cơ duyên cho chúng sinh. Đây mới thực sự là ‘Đại Đạo Canh Tác’ – lấy thiên địa làm ruộng mạ, lấy vạn vật làm mầm xanh.”*
Nghĩ đến đây, Lục Linh Nhi bước lên phía trước một bước, mộc khí màu xanh lục nhạt xung quanh nàng khẽ dao động, khiến toàn bộ cỏ dại và linh thảo trên quảng trường khẽ nghiêng đầu như thể đang cúi chào chủ nhân của chúng.
Hùng Vương thứ mười tám thấy Lục Linh Nhi bước tới, vội vàng chắp tay, cúi đầu thật thấp trước sự kinh ngạc của toàn bộ hoàng tộc phía sau. Ngài cất giọng trang nghiêm nhưng không giấu nổi sự kính cẩn tột cùng:
– Trẫm, đại diện cho hoàng tộc Hùng Vương và bách tính vạn dân của Âu Lạc Thần Châu, xin bái tạ hai vị tiên nhân và vị chưởng môn Thanh Phong Môn đã ra tay cứu vớt vương đô khỏi họa diệt môn! Ơn cứu mạng này, Âu Lạc Thần Châu vạn kiếp không quên!
Nghe hoàng đế xưng hô như vậy, Trần Huyền Tử đứng bên cạnh suýt chút nữa thì đứng tim. Lão vội vàng dùng một tay vuốt chòm râu bạc, tay kia giấu trong tay áo rộng đang run bần bật, cố gắng vận dụng chút mộc hệ linh lực mới đột phá để tạo ra một vòng hào quang mờ ảo quanh người, ra vẻ tiên phong đạo cốt nói:
– Hùng Vương bệ hạ khách sáo rồi. Bần đạo và các vị sư điệt chẳng qua cũng chỉ là tuân theo ý chỉ của Diệp tiền bối, làm chút việc vặt để giữ gìn sự thanh tịnh cho đất trời mà thôi. Mọi công lao này, đều thuộc về sự an bài của Diệp tiền bối trên Hải Vân Phong.
Hùng Vương nghe vậy, hai mắt sáng rực lên như đèn pha:
– Đúng vậy, đúng vậy! Chí Tôn Diệp Phi thần cơ diệu toán, vạn cổ vô song! Trẫm đã nghe Chu Lạc Tướng kể lại về cuộc sống điền viên bình dị của Ngài trên Hải Vân Phong. Một vị cao nhân vĩ đại như thế, lại nguyện ý hóa thân thành nông phu để bảo hộ nhân gian, tấm lòng này thật khiến trẫm tự hổ thẹn!
Lúc này, Chu Hồng cũng từ trên không trung đáp xuống, cánh tay phải bọc vảy rồng xanh lục bảo của gã đã thu hồi lại hình dạng bình thường, nhưng khí thế trên người thì đã hoàn toàn lột xác. Gã quỳ sụp xuống trước mặt Lục Linh Nhi và Sở Phong, dập đầu ba cái thật mạnh:
– Linh Nhi tiền bối, Sở Phong tiên nhân! Bộ tộc Chu Diên chúng tôi đã chuẩn bị sẵn mười tấn phân bón thần thú Cửu Thiên Phượng Hoàng thượng hạng nhất, cùng mười rương linh thạch cực phẩm và mười vạn rương muối ngon nhất vương đô! Tất cả đã được xếp lên xe bọc đồng thau, sẵn sàng dâng lên Chí Tôn Hải Vân Phong!
Nghe đến “mười tấn phân bón” và “mười vạn rương muối”, hai mắt Sở Phong lập tức sáng lên như hai bóng đèn công suất lớn. Hắn nhảy dựng lên, vỗ mạnh vào chiếc chảo đen sau lưng phát ra tiếng *boong* giòn giã:
– Tuyệt vời! Chu Lạc Tướng, ngươi đúng là người biết chuyện! Có mười tấn phân bón thần thú này mang về, luống cải ngọt của sư phụ chắc chắn sẽ lớn nhanh như thổi! Lại thêm muối ngon nữa, lần này về núi không sợ sư phụ mắng vì tội đi chơi lâu rồi! Sư tỷ, chúng ta mau nhận lễ vật rồi về núi thôi, ta nhớ mùi khói bếp trên Hải Vân Phong lắm rồi!
Lục Linh Nhi khẽ gật đầu, ánh mắt nàng dừng lại trên người Hùng Vương thứ mười tám:
– Bệ hạ, long mạch Nghĩa Lĩnh tuy tạm thời được bảo toàn, nhưng ma khí phương Bắc vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan. Sau khi trở về, xin bệ hạ hãy chăm lo cho bách tính, thanh lọc triều đình, đừng để cỏ dại và sâu mọt làm hỏng gốc rễ của đất nước. Đây cũng chính là lời răn dạy của sư phụ ta.
Hùng Vương nghe vậy, toàn thân chấn động, lập tức ghi khắc từng chữ của Lục Linh Nhi vào sâu trong tâm khảm. Ngài nghĩ thầm: *“Ý chỉ của Chí Tôn! Ngài ấy muốn ta thực hiện một cuộc cải cách triệt để, thanh trừng toàn bộ những kẻ phản nghịch và ma tu ẩn nấp trong triều đình để trả lại sự trong sạch cho long mạch Âu Lạc! Đúng vậy, đất cát muốn tốt phải xới lên, cành sâu mọt phải chặt bỏ! Chí Tôn vĩ đại, Ngài quả thực đã sớm nhìn thấu tất cả!”*
– Trẫm tuân mệnh! Trẫm thề sẽ dùng cả đời này để thực hiện ý chỉ của Chí Tôn, giữ gìn bờ cõi Âu Lạc Thần Châu mãi mãi bình yên! – Hùng Vương dõng dạc tuyên bố, khí thế Nhân Vương trên người bùng phát rực rỡ, cộng hưởng hoàn mỹ với long mạch Nghĩa Lĩnh vừa được tịnh hóa dưới lòng đất.
Trong khi cả vương đô đang chìm đắm trong niềm hân hoan chiến thắng và sự sùng bái cuồng nhiệt dành cho vị Chí Tôn Hải Vân Phong, thì tại góc quảng trường, chú chó cỏ Tiểu Hắc khẽ hé một mắt, nhìn đám người đang dập đầu lạy lục đầy vẻ khinh bỉ. Nó khẽ ngáp một cái thật to, trong lòng thầm nghĩ: *“Một lũ phàm nhân ngu muội. Chủ nhân của ta chỉ muốn trồng rau nuôi cá thật thôi mà, các ngươi cứ tự mình vẽ ra đủ thứ đại đạo chi lý làm gì cho mệt người. Nhưng mà… cái đĩa cơm nguội trộn nước sốt tỏi tây mà tên nhóc Sở Phong hứa hẹn kia nghe chừng cũng không tệ lắm, tốt nhất là mau về núi thôi.”*
Nó đứng dậy, vẩy vẩy bộ lông đen tuyền, rồi lững thững bước đi trước tiên, hướng thẳng về phía cổng thành phía Nam, để lại phía sau một vương đô Phong Châu Thần Đô đang hồi sinh mạnh mẽ dưới ánh nắng ban mai rực rỡ.
***
Cùng lúc đó, tại đỉnh núi Hải Vân Phong xa xôi ở phía Nam.
Ánh nắng chiều vàng vọt nhẹ nhàng xuyên qua những tán lá của cây khế cổ thụ, đổ những vệt bóng dài lên khoảng sân nhỏ trước căn nhà tranh giản dị. Tiếng xào xạc của gió rừng hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ tạo nên một khúc nhạc điền viên vô cùng thanh bình, hoàn toàn biệt lập với những sóng gió long trời lở đất đang diễn ra ở phương Bắc.
Diệp Phi vác chiếc cuốc gỗ thô sơ trên vai, từ từ bước ra từ thửa ruộng mạ trước nhà. Ống quần vải thô của hắn xắn cao đến tận đầu gối, bám đầy bùn đất đen kịt, gương mặt phong sương hiện rõ vẻ mệt mỏi của một nông dân vừa trải qua một ngày lao động vất vả. Hắn đặt chiếc cuốc cạnh chum nước sau nhà, múc một gáo nước suối mát lạnh dội lên chân, rồi khẽ thở dài một tiếng đầy vẻ sầu muộn.
– Ôi, dạo này thời tiết thất thường quá. Buổi chiều gió cứ thổi ngược từ phương Bắc về, mang theo cái mùi khét lẹt như có ai đang đốt rác rưởi ấy. Không biết luống tỏi tây ta mới trồng ở góc rào có bị ảnh hưởng gì không nữa.
Hắn đi dạo một vòng quanh vườn rau cải ngọt, cúi người nhặt vài cọng cỏ dại quăng đi, mắt thỉnh thoảng lại ngó về phía con đường mòn dẫn xuống núi.
– Hai đứa nhỏ này thật là… Bảo đi xuống thị trấn mua có mấy bao muối với ít hạt giống rau cải ngọt mà đi cả tuần nay chưa thấy mặt mũi đâu. Hay là dưới phố có hội chợ gì vui quá nên chúng nó quên luôn đường về rồi?
Hắn lẩm bẩm một mình, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng của một người cha, người sư phụ già:
– Nhất là cái thằng nhóc Sở Phong kia, tính khí thì lém lỉnh, lại hay nghịch ngợm. Phương Bắc dạo này đang có dịch cảm cúm hay sao ấy, gió mùa đông bắc tràn về lạnh thế này, không khéo hai đứa nó lại bị cảm lạnh, sốt hỏng cả não thì khổ. Đúng là một lũ báo thủ không biết tiết kiệm, lần này về ta phải bắt tụi nó cuốc đất ba ngày ba đêm mới chừa cái thói ham chơi được!
Hắn lắc đầu ngán ngẩm, rồi đi về phía ao cá nhỏ trước sân. Nhìn thấy bóng dáng Diệp Phi tiến lại gần, một con cá chép nhỏ màu vàng óng bỗng nhiên ngoi đầu lên khỏi mặt nước, hai cái râu nhỏ run rẩy liên hồi, vây cá vỗ bành bạch vào mạn đá đầy vẻ nịnh nọt.
Con cá chép nhỏ này, thực chất chính là một phân thân huyết mạch tối cao của Đông Hải Long Vương. Đối với các tu sĩ ngoài kia, đây là một tồn tại thần thoại có thể hô mưa gọi gió, dời non lấp bể trong nháy mắt. Nhưng lúc này, con “thần thú” ấy đang cố gắng bơi lượn một cách ngốc nghếch nhất, thậm chí còn cố tình làm động tác lộn nhào dưới nước để làm vui lòng vị nông phu trung niên đang đứng trên bờ.
Diệp Phi ngồi xổm xuống bên bờ ao, tiện tay ném một nắm cơm nguội xuống nước, nhìn con cá chép đớp mồi một cách ngon lành, hắn khẽ mỉm cười, nhưng câu nói tiếp theo của hắn lại khiến con cá chép nhỏ suýt chút nữa thì sặc nước mà chết chìm:
– Nhìn ngươi dạo này béo mầm ra rồi đấy nhỉ. Cứ ăn nhiều vào cho béo tốt, đợi hai đứa nhỏ mang muối về, ta sẽ bắt một con cá chép béo nhất trong ao này để nấu món canh cải ngọt cá chép giải nhiệt. Món đó mà ăn vào mùa này thì đúng là mỹ vị nhân gian!
*Sặc!*
Con cá chép nhỏ trợn ngược mắt, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Nó vội vàng lặn sâu xuống đáy ao, rúc đầu vào giữa hai khe đá, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút. Trong lòng vị Long Vương tối cao lúc này đang gào thét thảm thiết:
*“Chí Tôn vĩ đại ơi! Con là Long Vương tối cao của Đông Hải mà! Con không phải là nguyên liệu nấu canh cải ngọt đâu! Xin Ngài đại từ đại bi, tha cho cái mạng nhỏ này của con! Con thề sẽ bảo toàn bộ con cháu dưới Long Cung dâng lên Ngài mười vạn rương muối thượng hạng nhất, chỉ cầu Ngài đừng bỏ con vào nồi canh cải ngọt!”*
Dưới gầm chiếc bàn gỗ gụ trong nhà tranh, lão rùa già Huyền Vũ Thần Thú đang giả dạng làm hòn đá kê chân cũng khẽ rụt đầu vào trong mai, thầm đồng cảm với số phận bi thảm của tên Long Vương dưới ao. Nhưng đồng thời, lão cũng cảm nhận được một luồng sức mạnh mộc hệ ấm áp đang từ đôi bàn chân đầy bùn đất của Diệp Phi truyền qua mai rùa, từ từ chữa lành những vết rạn nứt vạn năm trên cơ thể lão.
Lão rùa già nhắm mắt lại, trong lòng tràn ngập sự mãn nguyện và sùng kính tột cùng:
*“Chí Tôn vĩ đại… Ngài chỉ cần ngồi một chỗ câu cá, tưới rau, thế mà đã dễ dàng bẻ gãy nhân quả của Ma tộc phương Bắc, tịnh hóa hoàn toàn long mạch đại lục Nghĩa Lĩnh. Cả đời này, ta nguyện làm hòn đá kê chân cho Ngài, tuyệt đối không ai có thể cướp đi vinh dự này của ta!”*
Gió nhẹ lướt qua hàng rào tre, hoa khế cổ thụ rụng đầy sân nhà tranh. Hải Vân Phong vẫn bình yên, thản nhiên đến lạ thường giữa vạn cổ nhân gian đang không ngừng đại loạn bên ngoài.