Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 65: Hào khí Đông Sơn ngút trời

Cập nhật lúc: 2026-06-17 18:37:14 | Lượt xem: 3

Tiếng trống từ chiếc trống đất sét của Sở Phong vẫn không ngừng vang dội khắp quảng trường Nghĩa Lĩnh.

“Tùng! Tùng! Tùng!”

Mỗi một tiếng gõ vang lên, không gian xung quanh lại co thắt mạnh mẽ. Sóng âm ngũ sắc không còn là những gợn nước mềm mại, chúng hóa thành những luồng đại đạo triều tịch cuồn cuộn, quét ngang qua vương đô Phong Châu Thần Đô. Những đám mây đen kịt, lạnh lẽo mang theo hơi thở tà ác của phương Bắc vừa chạm vào dải hào quang này liền lập tức tan rã, bốc hơi thành những làn khói trắng vô hại.

Không khí u ám bỗng chốc bị quét sạch. Hào quang rực rỡ từ hướng Nam dội về, chiếu sáng rực rỡ từng ngóc ngách của kinh thành đá đen.

Nhưng dị tượng kinh khủng nhất không nằm ở bầu trời, mà nằm ở ngay trong huyết quản của hàng vạn binh sĩ Âu Lạc Thần Châu đang có mặt tại chiến trường.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Trong lồng ngực của Chu Hồng, tiếng tim đập vang lên dồn dập như sấm nổ. Giọt máu rồng cổ xưa ẩn sâu trong tim hắn bỗng nhiên sôi sục, bùng cháy như một ngọn núi lửa bị kìm nén vạn năm. Sức mạnh mộc hệ tinh thuần từ chiếc gậy tre của Lục Linh Nhi và hỏa lực hỗn độn từ tiếng trống của Sở Phong đang không ngừng gột rửa, khai phá đan điền của hắn.

“Đây là… Hào khí Đông Sơn!”

Chu Hồng gầm lên một tiếng dõng dạc. Tiếng gầm của hắn không còn là giọng nói của phàm nhân, mà mang theo uy áp của một con Chân Long vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ ngàn năm.

Vút!

Tay phải của Chu Hồng phồng rộp lên, cơ bắp cuồn cuộn co rút. Dưới làn da đồng thau, từng chiếc vảy rồng màu xanh lục bảo óng ánh, sắc bén như những lưỡi đao đồng thau đồng loạt trồi lên, bao phủ toàn bộ cánh tay cho đến tận bả vai. Móng tay của hắn kéo dài, quặp lại thành một chiếc long trảo khổng lồ, tỏa ra linh áp nặng nề khiến mặt đất dưới chân nứt toác thành trăm mảnh.

“Đại Đạo Canh Tác của Chí Tôn… Ta đã ngộ ra rồi!”

Chu Hồng gầm vang, đôi mắt rực sáng ánh đồng thau. Trong đầu hắn lúc này hiện lên hình ảnh một nông phu vĩ đại đang vác cuốc khai hoang. Nhát cuốc bổ xuống đâu, đất đai màu mỡ đến đó, cỏ dại tà ác bị nhổ sạch không còn một cọng.

“Đám ma quân phương Bắc kia chính là cỏ dại! Sùng gia phản nghịch chính là sâu bọ! Đã là sâu bọ phá hoại ruộng lúa của Chí Tôn, thì phải bị nghiền nát!”

Chu Hồng đạp mạnh chân xuống đất.

Đoành!

Mặt đất đá đen của quảng trường Nghĩa Lĩnh nổ tung một hố sâu mười trượng. Thân hình khổng lồ của Chu Hồng hóa thành một luồng ánh sáng xanh lục lao vút lên không trung, hướng thẳng về phía đám tàn dư ma binh đang hoảng loạn tháo chạy.

Cùng lúc đó, hàng vạn chiến binh của bộ tộc Chu Diên và liên quân Âu Lạc cũng cảm thấy một luồng sức mạnh vô tận tràn ngập khắp cơ thể. Xương cốt của họ kêu lên răng rắc, da thịt bỗng chốc chuyển sang màu đồng đỏ rực rỡ, cứng cáp như những bức tượng đồng được rèn luyện trong lò lôi hỏa.

“Chúc Đồng Cảnh! Chúng ta đều đột phá rồi!”

“Sức mạnh thật kinh khủng! Ta cảm thấy mình có thể tay không xé rách một con yêu thú cấp bốn!”

“Giết! Quét sạch lũ sâu bọ phương Bắc!”

Hào khí dâng cao ngút trời. Hàng vạn binh sĩ không còn sợ hãi trước ma khí hay những tiếng gào thét của ma thần. Họ nắm chặt búa đồng, trường thương, đồng loạt xông lên như một cơn lũ quét bằng đồng thau, cuốn phăng mọi chướng ngại vật trên đường đi.

Ở phía bên kia chiến trường, Sùng Thiết – gã thủ lĩnh tuần tra cổng thành, tay sai đắc lực của hoàng thúc phản nghịch Lục Hoài An – đang kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt. Thanh trường thương đồng đỏ trong tay gã liên tục run rẩy. Gã không thể tin nổi một đám binh sĩ phương Nam vốn bị coi là yếu ớt, nay lại bùng phát ra chiến lực kinh thiên động địa thế này.

“Không thể nào! Chỉ là một tiếng trống rách… Làm sao có thể gia trì chiến lực gấp mười lần cho cả vạn người?”

Sùng Thiết gầm lên, cố gắng trấn định tinh thần. Gã vận dụng toàn bộ linh lực Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, hóa thân thành một luồng hỏa diễm màu đỏ tía, vung thương đâm thẳng về phía Chu Hồng đang lao xuống từ trên không.

“Chu Hồng! Ngươi muốn chết!”

“Cút cho ta!”

Chu Hồng không thèm né tránh. Chiếc long trảo khổng lồ bao phủ vảy xanh lục của hắn vung ra, trực tiếp chụp lấy mũi thương đồng đỏ rực lửa của Sùng Thiết.

Rắc!

Tiếng kim loại gãy nứt vang lên chói tai. Ngọn lửa đỏ tía trên mũi thương lập tức bị mộc khí tinh khiết dập tắt hoàn toàn. Chiếc long trảo của Chu Hồng bóp mạnh một cái, thanh thần binh cấp bốn của Sùng Thiết vỡ vụn thành trăm mảnh vụn rỉ sét, rơi lả tả xuống đất.

“Cái… cái gì?” Sùng Thiết trợn tròn mắt, cổ họng nghẹn đắng.

Chưa kịp để gã phản ứng, Chu Hồng đã tiến lên một bước, bàn tay hóa trảo vỗ mạnh vào bả vai Sùng Thiết.

Bùm!

Bộ chiến giáp đồng thau kiên cố của Sùng Thiết nát bét. Toàn thân gã như bị một ngọn núi khổng lồ va đập, xương cốt gãy vụn, phun ra một ngụm máu lớn rồi bay thẳng ra xa hơn trăm trượng, đập sập cả một bức tường thành đá đen trước khi rơi xuống vũng bùn, bất tỉnh nhân sự.

“Sâu bọ thì chỉ nên nằm dưới đất!” Chu Hồng lạnh lùng thu hồi long trảo, không thèm liếc nhìn bại tướng lấy một cái.

Trận chiến phản công diễn ra với tốc độ dồn dập, dứt khoát.

Dưới sự dẫn dắt của Chu Hồng, liên quân Âu Lạc như một lưỡi dao sắc bén, bổ đôi đội hình của đám tàn dư ma quân phương Bắc. Những tiếng gào thét, tiếng va chạm của binh khí đồng thau vang lên liên hồi, tạo nên một bản nhạc chiến trận hào hùng dưới nền tiếng trống đất sét của Sở Phong.

Ở một góc khác trên không trung, Trần Huyền Tử đang bay lơ lửng giữa những làn sương mù ngũ sắc.

Mặc dù trong lòng lão đang run rẩy, tim đập thình thịch vì sợ hãi trước cảnh tượng chém giết đẫm máu bên dưới, nhưng ngoài mặt, Trần Huyền Tử vẫn cố giữ một vẻ thâm trầm, tiên phong đạo cốt đến cực điểm. Lão vuốt chòm râu dài bạc phơ, vận dụng chút linh lực mộc hệ ít ỏi vừa mới đột phá để tạo ra một vầng hào quang màu xanh nhạt bao bọc quanh thân thể, khiến lão trông giống như một vị đại năng thượng cổ đang đứng ngoài vòng hồng trần để quan sát thế cục.

“Trần sư thúc! Người thấy đệ gõ trống có hay không?”

Sở Phong ở dưới đài đấu hét lớn, tay vẫn cầm đoạn củi tre đực gõ liên hồi vào chiếc trống đất sét. Mỗi lần gõ, hắn lại nhún nhảy theo nhịp điệu, gương mặt tràn đầy vẻ nghịch ngợm.

Trần Huyền Tử nghe vậy suýt chút nữa thì rơi từ trên không xuống đất. Lão vội vàng ổn định thân hình, hắng giọng một cái thật to rồi truyền âm xuống dưới, giọng điệu vô cùng huyền bí:

“Khù khờ! Sở sư điệt, tiếng trống của ngươi chứa đựng quy luật hỗn độn, tịnh hóa vạn vật. Nhưng chớ có đắc ý, hãy tập trung tinh thần để phối hợp với Linh Nhi sư điệt dọn sạch tàn dư ma đạo. Sư phụ của các ngươi ở Hải Vân Phong đang dõi theo đấy!”

Nghe nhắc đến sư phụ, Sở Phong lập tức nghiêm túc hẳn lên. Hắn gật đầu lia lịa:

“Sư thúc nói phải! Đệ phải gõ mạnh hơn nữa để dọn sạch đống cỏ dại này, còn kịp đi mua muối về cho sư phụ!”

Nói xong, Sở Phong dồn sức cánh tay, gõ mạnh một tiếng thật lớn.

Bùm —!

Một làn sóng âm vàng óng như kim sa bùng phát, quét sạch toàn bộ những luồng hắc khí tà ác còn sót lại trong bán kính mười dặm quanh vương đô. Đám tàn dư ma binh phương Bắc vừa chạm vào làn sóng âm này liền đồng loạt ngã gục, ma công trong cơ thể bị phế sạch, hóa thành những người phàm bình thường, ngơ ngác nhìn nhau rồi quỳ sụp xuống đất sám hối.

“Thần tích! Đây thực sự là thần tích của Chí Tôn Hải Vân Phong!”

Hùng Vương thứ mười tám ngự trên long tọa đồng thau, chứng kiến cảnh tượng vương đô được giải vây một cách nhanh chóng và triệt để như vậy, trong lòng không khỏi dâng lên sự kính sợ vô hạn. Vị hoàng đế dũng mãnh của Âu Lạc Thần Châu lúc này cũng phải đứng dậy, hướng về phía Nam cúi đầu thật sâu.

Chiến trường dần dần yên ắng trở lại. Chỉ còn lại tiếng thở dốc đầy hào hùng của hàng vạn binh sĩ Âu Lạc và mùi thơm ngào ngạt của đất đai vừa được tịnh hóa.

Chu Hồng đáp xuống đất, chiếc long trảo dần thu hồi trở lại thành bàn tay bình thường. Hắn quỳ một gối xuống mặt đất đá đen, hướng về hướng núi Hải Vân Phong ở phía Nam dập đầu ba cái, giọng nói run rẩy vì xúc động:

“Tạ ơn Chí Tôn Hải Vân Phong đã ban truyền đại đạo! Bộ tộc Chu Diên ta nguyện suốt đời suốt kiếp bảo hộ bờ cõi Âu Lạc, trung thành với ý chí của Ngài!”

Lục Linh Nhi đứng bên cạnh, nhìn cảnh tượng vương đô thái bình trở lại, lòng oán hận mười năm qua đối với những kẻ phản nghịch bỗng chốc tan biến đi phần lớn. Nàng khẽ thở phào một tiếng, nắm chặt chiếc gậy tre trăm dải trong tay, gương mặt lạnh lùng bỗng chốc trở nên vô cùng ấm áp:

“Sứ mệnh đã hoàn thành. Sư đệ, chúng ta đi mua muối và hạt giống cải ngọt thôi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8