Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 11: Oán khí tiệm vàng Kim Phát

Cập nhật lúc: 2026-07-02 12:41:23 | Lượt xem: 7

“Chị Quỳnh, chị điên rồi à? Tự dưng lại bắt em trích xuất hồ sơ của một gã phu đòn nghĩa trang? Bộ gã đó là nghi phạm giết người hay sao?”
“Cứ làm việc của cậu đi, Nam. Đừng hỏi nhiều.”
Vũ Thúy Quỳnh không buồn ngẩng đầu lên, giọng nói lạnh lùng gạt phắt sự tò mò của cậu cấp dưới. Đợi tiếng bước chân của Trung úy Nam xa dần ngoài hành lang, cô mới khẽ thở ra một hơi dài, đưa tay lên day day thái dương đang đau nhức như búa bổ.
Cơn mưa rào cuối mùa của những năm chín mươi vẫn rả rích ngoài cửa sổ kính, đổ những vệt nước dài loang lổ xuống khung cảnh nghèo nàn của thị trấn ngoại ô. Quỳnh đứng dậy, bước vào nhà vệ sinh nhỏ của văn phòng Đội Cảnh sát hình sự. Dưới ánh đèn sợi đốt vàng vọt chao đảo theo từng cơn gió lùa qua khe cửa, cô khẽ kéo cổ chiếc áo khoác da màu đen xuống.
Trên làn da cổ trắng ngần của nữ cảnh sát hai mươi lăm tuổi, một vết bầm tím hình năm ngón tay đen sẫm, ghê rợn vẫn hiện rõ mồn một.
Mỗi khi chạm nhẹ vào vết bầm, Quỳnh lại rùng mình. Cảm giác lạnh ngắt, cứng đờ của bàn tay cái xác Quỷ Nhập Tràng bóp nghẹt cổ cô đêm đó dường như vẫn còn vương vấn. Và cả hình ảnh gã thanh niên cao gầy, nước da tái mét, tay cầm chiếc bật lửa Zippo khắc hình Quan Công bùng lên ngọn lửa xanh lục kỳ dị để cứu mạng cô… Tất cả cứ xoay mòng mòng trong đầu Quỳnh như một thước phim kinh dị được chiếu với tốc độ chậm.
Đường đường là thủ khoa khóa đào tạo cảnh sát hình sự tinh nhuệ, một người theo chủ nghĩa duy vật vô thần triệt để, thế mà giờ đây cô lại phải đứng trước gương để hoài nghi về nhân sinh. Đúng là một cú tát thẳng mặt vào thế giới quan bấy lâu nay của cô. Thần linh ơi, nếu chuyện này mà lộ ra ngoài, chắc chắn cô sẽ bị các đồng nghiệp cười cho thối mũi, thậm chí còn bị tống vào trại tâm thần vì tội hoang tưởng diện rộng.
Quỳnh quay lại bàn làm việc, lật giở tập hồ sơ lý lịch mỏng dính mà cô vừa ép Nam trích xuất từ kho lưu trữ hộ khẩu của công an huyện.
Trên trang giấy đen trắng nhòe mực in, gương mặt của Trần Sinh hiện lên với mái tóc cắt ngắn lởm chởm, đôi mắt sâu hoắm mệt mỏi nhưng ẩn chứa một sự sắc bén đến lạnh người.
*“Trần Sinh. Sinh năm 1969. Nghề nghiệp tự do (nhân viên thu gom thi thể của tiệm mai táng An Lạc). Mồ côi cả cha lẫn mẹ từ năm mười tuổi sau một vụ tai nạn giao thông bí ẩn. Sống với ông nội là một phu liệm già đời, ông nội mới mất năm ngoái. Hiện tại đang là phụ tá gác nghĩa trang ngoại ô cho một người tên Tư Lành.”*
“Mồ côi… phu liệm… gác nghĩa trang…” Quỳnh lẩm nhẩm những từ khóa trong hồ sơ. Lý lịch sạch sẽ đến mức đáng sợ, ngoại trừ cái nghề nghiệp suốt ngày bầu bạn với người chết khiến người ta phải né tránh. Nhưng một kẻ gom xác bình thường làm sao có thể dùng một ngọn lửa xanh để trấn áp những cái xác biết đi? Làm sao anh ta có thể di chuyển không tiếng động như một bóng ma và nhìn thấu những thứ mà mắt thường không thấy được?
Quỳnh thò tay vào túi áo khoác da, lôi ra một vật.
Đó là một đồng xu cổ màu đỏ rỉ sét mà cô nhặt được dưới chân bàn inox trong phòng giải phẫu đêm đó, ngay sau khi Trần Sinh nhảy qua cửa sổ tẩu thoát. Đồng xu bằng đồng đen, nhưng phần rìa xung quanh lại đỏ rực như máu khô, khắc những ký tự ngoằn ngoèo giống như những con giun đang bò.
Vừa đặt đồng xu lên mặt bàn gỗ, Quỳnh bỗng giật mình. Một luồng khí lạnh buốt đột ngột tỏa ra từ đồng xu, mạnh đến mức những giọt nước mưa đang bám trên ô cửa kính bên cạnh cô bỗng chốc ngưng tụ lại, đóng thành một lớp sương băng mỏng dính.
“Anh rốt cuộc là ai, Trần Sinh? Và thứ này… rốt cuộc là cái quái gì?” Quỳnh thì thầm, ngón tay khẽ chạm vào mặt đồng xu đỏ. Cảm giác lạnh buốt chạy dọc từ đầu ngón tay thẳng lên đỉnh đầu, khiến cô tỉnh táo đến lạ kỳ.
“Reng… Reng… Reng… Reng…”
Tiếng chuông điện thoại bàn quay số màu đen đặt ở góc phòng bỗng nhiên đổ dồn dập, phá tan bầu không khí u ám, tĩnh mịch của văn phòng. Quỳnh giật nảy mình, nhanh chóng cất đồng xu cổ vào túi áo khoác da, dắt khẩu súng K54 vào bao da bên hông rồi nhấc máy.
“Đội hình sự nghe!”
“Chị Quỳnh! Có… có án mạng nghiêm trọng ở tiệm vàng Kim Phát trên phố huyện! Nạn nhân là ông Trịnh Hữu Kim, chủ tiệm vàng. Người nhà phát hiện ông ta treo cổ tự tử ngay giữa sảnh chính, nhưng… nhưng tư thế chết quái dị lắm! Chị đến ngay đi, hiện trường đang hỗn loạn lắm!” Giọng của đồng chí trực ban ở đầu dây bên kia hốt hoảng, thở hổn hển như vừa chạy marathon mười cây số.
“Tôi rõ rồi. Phong tỏa hiện trường ngay lập tức, tôi đến ngay!”
Quỳnh cúp máy, gương mặt lập tức khôi phục lại vẻ nghiêm nghị, quyết đoán thường ngày của một cảnh sát hình sự. Cô bước nhanh ra ngoài hành lang, hét lớn:
“Nam! Lấy xe Jeep, có án mạng ở tiệm vàng Kim Phát. Đi ngay!”
“Có ngay chị Quỳnh!” Tiếng của Trung úy Nam vang lên từ phòng bên cạnh, kèm theo tiếng lạch cạch của súng đạn và bao da.
Chiếc xe Jeep cảnh sát cũ kỹ gầm rú lao đi trong màn mưa tầm tã, bánh xe nghiến lên những con đường đất đỏ lầy lội của thị trấn, bắn nước tung tóe sang hai bên. Quỳnh ngồi ở ghế phụ, ánh mắt đăm chiêu nhìn qua kính chắn gió nhòe nhoẹt nước. Tiệm vàng Kim Phát là tiệm vàng lớn nhất cái huyện này, ông chủ Trịnh Hữu Kim nổi tiếng là kẻ giàu có, vung tiền như rác nhưng cũng khét tiếng là một kẻ keo kiệt và có những mối quan hệ làm ăn mờ ám. Một kẻ hám tiền, hám mạng như ông ta, tại sao lại đột ngột treo cổ tự tử?
Mười lăm phút sau, chiếc xe Jeep phanh két một tiếng trước cửa tiệm vàng Kim Phát.

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Oán khí tiệm vàng Kim Phát - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Mặc dù trời mưa tầm tã, nhưng xung quanh tiệm vàng đã có hàng chục người dân hiếu kỳ che ô, mặc áo mưa đứng bàn tán xôn xao. Sợi dây phong tỏa màu vàng chăng ngang trước cửa tiệm, dưới ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu, căn nhà ống ba tầng khang trang của tiệm vàng trông âm u, lạnh lẽo như một ngôi mộ khổng lồ đứng sừng sững giữa phố thị.
Quỳnh và Nam bước xuống xe, gạt đám đông để đi vào bên trong. Một đồng chí cảnh sát trẻ đang đứng gác cửa thấy Quỳnh liền vội vàng chào:
“Báo cáo chị Quỳnh, nạn nhân được phát hiện lúc sáu giờ tối bởi người giúp việc. Khi bà ấy vào dọn dẹp thì thấy ông Kim đã… treo lơ lửng trên đó rồi.”
Quỳnh gật đầu, bước qua ranh giới phong tỏa vào bên trong sảnh chính của tiệm vàng.
Ánh đèn tuýp neon trên trần nhà chập chờn, phát ra những tiếng kêu “tè tè” khó chịu, khiến những tủ kính trưng bày vàng bạc, trang sức xung quanh lúc sáng lúc tối, phản chiếu những luồng ánh sáng lấp loáng lạnh lẽo. Và ngay giữa sảnh chính, đập vào mắt Quỳnh là một cảnh tượng khiến cô, dù đã chuẩn bị tâm lý, vẫn không khỏi cảm thấy da đầu tê dại.
Xác ông Trịnh Hữu Kim đang lơ lửng trên một sợi dây thừng thô kệch, bản to, buộc chặt vào chiếc xà nhà bằng gỗ lim cổ kính.
Nhưng điều đáng sợ không phải là việc ông ta treo cổ, mà là tư thế chết của ông ta.
Thông thường, người treo cổ tự tử sẽ buông thõng hai chân, cơ thể thẳng đuột chịu lực hút của Trái Đất. Thế nhưng, hai đầu gối của ông Kim lại gập cong sát vào nhau, tạo thành một góc vuông hoàn hảo, lơ lửng giữa hư không như thể ông ta đang quỳ lạy một thế lực vô hình nào đó ở phía trước.
Quỳnh nén cơn buồn nôn, tiến lại gần cái xác để quan sát kỹ hơn.
“Chị Quỳnh… tư thế này… nhìn cứ như ông ta đang quỳ lạy chuộc tội ấy nhỉ?” Trung úy Nam đứng bên cạnh khẽ lẩm nhẩm, mặt cắt không còn một giọt máu.
“Cậu im lặng để tôi làm việc.” Quỳnh trầm giọng, mắt cô dán chặt vào gương mặt của nạn nhân.
Đầu của ông Trịnh Hữu Kim không gục xuống như những ca treo cổ thông thường, mà bị bẻ ngoặt một góc gần một trăm tám mươi độ về phía Tây – hướng của mặt trời lặn, hướng của cõi chết theo quan niệm dân gian. Ở bức tường phía Tây, nơi hướng mắt của cái xác đang nhìn vào, có treo một chiếc gương bát quái lớn bằng đồng. Thế nhưng, mặt gương bát quái đó đã bị nứt đôi từ lúc nào, những vết nứt chằng chịt như mạng nhện, phủ một lớp bụi xám mờ xỉn.
Khóe mắt và miệng của ông Kim trợn trừng lên, đồng tử giãn to lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ trước khi chết. Từ khóe mắt và hai lỗ mũi của ông ta, một thứ dịch màu đen đặc quánh, bốc mùi hôi thối đang rỉ ra, chảy thành dòng xuống cằm.
Quỳnh khẽ cúi người xuống gần gương mặt cái xác để ngửi thử. Ngay lập tức, một mùi hôi thối nồng nặc của xác phân hủy trộn lẫn với mùi dầu gió cực mạnh xộc thẳng vào mũi cô.
Mùi dầu gió!
Quỳnh giật mình lùi lại một bước, tim đập liên hồi. Thứ mùi này… thứ mùi dầu gió nồng nặc trộn lẫn tro cốt bị đốt này, cô đã ngửi thấy hai lần trước đó. Một lần là ở hiện trường vụ tai nạn dốc Quỷ Khóc, và lần thứ hai chính là trên người ba cái xác Quỷ Nhập Tràng ở phòng giải phẫu bệnh viện huyện!
“Không thể nào… lại là kẻ đó?” Quỳnh thầm nghĩ, bàn tay trong túi áo khoác vô thức siết chặt đồng xu cổ màu đỏ.
Đúng lúc đó, đồng xu cổ trong túi áo cô đột nhiên rung lên bần bật. Một luồng nhiệt lạnh thấu xương từ đồng xu tỏa ra, mạnh mẽ đến mức khiến đùi cô tê dại đi trong tích tắc.
Cùng lúc đó, không khí trong sảnh chính tiệm vàng Kim Phát bỗng chốc giảm xuống đột ngột. Sự thay đổi nhiệt độ nhanh đến mức Quỳnh có thể nhìn thấy hơi thở của mình biến thành những làn khói trắng mờ trong không khí.
“Chị Quỳnh… sao tự dưng lạnh thế này? Điều hòa cơ quan họ tắt rồi mà… Mà tiệm vàng này làm gì có điều hòa lớn thế…” Trung úy Nam run cầm cập, hai tay ôm chặt lấy bả vai, răng đánh vào nhau lập cập.
“Cạch!”
Một tiếng động khô khốc vang lên. Toàn bộ hệ thống đèn tuýp neon trong tiệm vàng tắt phụt.
Bóng tối dày đặc, lạnh lẽo lập tức bủa vây lấy hiện trường vụ án mạng. Chỉ còn ánh sáng mờ nhạt, yếu ớt từ những tia chớp của cơn giông ngoài đường hắt qua cửa kính, tạo thành những vệt sáng loang lổ, méo mó trên những tủ kính trưng bày vàng.
Trong không gian tối tăm và im lặng đến đáng sợ đó, Quỳnh bỗng nghe thấy một tiếng động kỳ lạ.
“Kẽo… kẹt… Kẽo… kẹt…”

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Oán khí tiệm vàng Kim Phát - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Đó là tiếng sợi dây thừng treo cổ ông Kim đang ma sát với chiếc xà nhà bằng gỗ lim. Cái xác của ông Kim bắt đầu tự xoay tròn một cách chậm rãi giữa hư không, mặc dù trong phòng hoàn toàn kín gió.
Quỳnh đứng im tại chỗ, tay cô đã đặt lên báng súng K54, nhưng lý trí mách bảo cô rằng súng đạn lúc này hoàn toàn vô dụng. Cô nhìn chằm chằm về phía bức tường phía Tây, nơi chiếc gương bát quái bị nứt đôi đang treo lơ lửng trong bóng tối.
Dưới ánh chớp lóe lên ngoài cửa sổ, Quỳnh kinh hoàng phát hiện ra một điều: Qua lớp mặt kính nứt nẻ của chiếc gương bát quái, cô không hề thấy hình ảnh phản chiếu của mình hay của Trung úy Nam.
Thay vào đó, trong gương xuất hiện bóng dáng của một người đàn ông gầy gò, lưng hơi khòm. Người đó đang đứng ngay phía sau cái xác treo cổ của ông Kim. Đôi bàn tay của gã có những ngón tay dài ngoằn ngoèo như chân nhện, móng tay sơn đen sì, đang từ từ vuốt ve gò má xám ngoét của nạn nhân.
Một mùi dầu gió nồng nặc, nồng đến mức cay xè cả mắt, đột ngột xộc thẳng vào mũi Quỳnh, lấn át hoàn toàn mùi nước mưa và mùi tử khí xung quanh.
“Kẻ tò mò… sẽ phải thế mạng…”
Một tiếng cười khàn khàn, ma mị, giống như tiếng hai thanh kim loại rỉ sét cọ sát vào nhau, đột ngột vang lên sát bên tai Quỳnh. Luồng hơi thở lạnh ngắt thổi qua gáy cô, khiến từng sợi lông tơ trên người nữ cảnh sát dựng đứng lên vì sợ hãi.
Bóng đen trong gương từ từ quay đầu lại. Dưới mái tóc dài bù xù, gã lộ ra một gương mặt già nua, nhăn nheo như vỏ cây bị thối rữa, và một nụ cười nửa miệng đầy tà khí đang hướng thẳng về phía Quỳnh.
“Ai đó? Đứng im!”
Quỳnh hét lên một tiếng để lấy lại can đảm, cô rút phắt khẩu súng K54 ra, chĩa thẳng về phía chiếc gương bát quái.
Ngay khoảnh khắc đó, đồng xu cổ trong túi áo khoác của cô bỗng nhiên nóng ran lên như một hòn than vừa được gắp ra từ lò lửa. Luồng nhiệt lượng nóng bỏng đó chạy dọc khắp cơ thể Quỳnh, giống như một dòng nước ấm áp đập tan đi sự đông cứng của nỗi sợ hãi và cái lạnh buốt đang bao vây cô.
“Xoảng!”
Chiếc gương bát quái trên tường bỗng nhiên vỡ vụn thành trăm mảnh, rơi loảng xoảng xuống nền gạch đá hoa.
“Tạch… tạch… Sáng!”
Hệ thống đèn điện trong tiệm vàng chớp nháy vài cái rồi sáng trưng trở lại. Bóng tối và mùi dầu gió nồng nặc biến mất trong tích tắc, như thể chúng chưa từng tồn tại.
“Chị Quỳnh! Chị sao thế? Mặt chị tái mét kìa, có chuyện gì vậy?” Trung úy Nam ngơ ngác nhìn Quỳnh đang chĩa súng vào bức tường trống không, giọng cậu đầy lo lắng và hoang mang.
Quỳnh hít một hơi thật sâu, từ từ hạ súng xuống, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy:
“Không sao… chỉ là mất điện thoáng qua thôi. Cậu… cậu không nhìn thấy gì sao?”
“Nhìn thấy gì cơ ạ? Em chỉ thấy đèn tắt cái rụp, rồi tự dưng chiếc gương bát quái kia tự rơi xuống vỡ tan thôi. Chắc là do dây treo bị mục rồi.” Nam gãi đầu gãi tai, hoàn toàn không biết bản thân vừa mới dạo chơi một vòng quanh cửa tử cõi âm.
Quỳnh khẽ lắc đầu, cô biết Nam không nhìn thấy gì vì cậu ta là người bình thường, không có đồng xu cổ màu đỏ làm vật dẫn oán khí như cô. Đồng xu này… rõ ràng đã bảo vệ cô khỏi ảo ảnh kinh hoàng vừa rồi. Nếu không có nó, có lẽ cô đã bị tiếng cười khàn khàn kia bắt mất vía giống như những gì Trần Sinh từng cảnh báo.
“Nam, cậu ra ngoài bảo mọi người đứng xa hiện trường ra một chút. Tôi cần kiểm tra lại cái xác một lần nữa.” Quỳnh ra lệnh.
“Vâng, chị giữ sức khỏe nhé, trông chị mệt mỏi quá.” Nam ái ngại nhìn sếp của mình rồi bước ra ngoài cửa dẹp trật tự.
Đợi Nam đi khuất, Quỳnh bước lại gần cái xác treo cổ của ông Trịnh Hữu Kim. Cô lấy từ trong túi dụng cụ ra một chiếc nhíp y tế bằng inox.
Nhớ lại chi tiết ba cái xác ở dốc Quỷ Khóc đều bị rách da đầu và mất đi đúng ba sợi tóc trên đỉnh đầu, Quỳnh khẽ nuốt nước bọt, dùng nhíp vạch phần tóc rối bời trên đỉnh đầu của ông Kim ra xem.
Quả nhiên!

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Oán khí tiệm vàng Kim Phát - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Ngay trên đỉnh đầu của nạn nhân, một mảng da đầu nhỏ cỡ đồng xu bị giật rách đến rỉ máu đen, và ở đó, **đúng ba sợi tóc trên đỉnh đầu đã bị kẻ nào đó nhổ mất.**
Quỳnh rùng mình, chiếc nhíp trên tay cô suýt chút nữa thì rơi xuống đất.
Mọi mảnh ghép của vụ án dốc Quỷ Khóc, phòng giải phẫu bệnh viện huyện và tiệm vàng Kim Phát giờ đây đã hoàn toàn xâu chuỗi lại với nhau một cách hoàn hảo trong đầu cô.
Đây không phải là một vụ tự tử thông thường, cũng chẳng phải là một vụ giết người cướp của đơn giản. Đây là một âm mưu tà thuật tàn bạo, được thực hiện bởi một kẻ có mùi dầu gió nồng nặc và khả năng điều khiển những thế lực siêu nhiên – kẻ mà Trần Sinh gọi là Lão Tám Hoài.
Và mục tiêu của chúng là thu thập những cái xác chết oan, nhổ đi ba sợi tóc trên đỉnh đầu của họ để thực hiện một nghi thức tà ác nào đó.
Quỳnh nắm chặt đồng xu cổ màu đỏ trong túi áo khoác, ánh mắt cô lộ rõ sự quyết tâm và kiên định chưa từng có. Những kiến thức khoa học, những điều luật pháp lý mà cô được học ở học viện cảnh sát giờ đây hoàn toàn bất lực trước thế lực bóng tối này. Nếu cô muốn phá vụ án này, muốn đưa kẻ thủ ác ra ánh sáng và bảo vệ những người vô tội tiếp theo…
Cô cần một người đồng minh. Một người am hiểu cõi âm, một kẻ gác cổng hai cõi âm dương.
“Trần Sinh… tôi nhất định phải tìm anh!” Quỳnh thầm nghĩ, ánh mắt cô nhìn ra ngoài trời mưa tầm tã, hướng về phía nghĩa trang ngoại ô cô quạnh.
***
Trong khi đó, tại nghĩa trang ngoại ô, cơn giông bão dường như vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.
Tiếng sấm sét thỉnh thoảng lại rạch ngang bầu trời đen kịt, chiếu sáng căn chòi canh rách nát của Ông Tư Lành. Bên trong chòi, mùi rượu gừng ấm áp trộn lẫn mùi nhang bài thơm nồng tỏa ra, xua đi cái lạnh buốt của đêm mưa.
“Hắt xì!”
Trần Sinh đang ngồi bên bếp lò khẽ hắt hơi một cái rõ to, suýt chút nữa thì thổi bay cả ngọn lửa đang bập bùng dưới ấm nước gừng. Anh dùng tay quệt mũi, lẩm bẩm chửi rủa:
“Mẹ kiếp, đứa nào lại đang nói xấu bố mày thế nhỉ? Hay là mụ cô hồn dưới sông Hồng đang trù ẻo mình?”
“Sinh ơi… mày… mày bớt nói nhảm đi được không? Tao vừa mới hoàn hồn, nghe mày nhắc đến mụ cô hồn kia là tao lại muốn tè ra quần rồi đây này!” Phát béo ngồi co rúm trên phản gỗ, hai tay ôm khư khư bát nước gừng nóng, gương mặt tròn trịa vẫn còn hơi tái nhưng thần sắc đã khá hơn rất nhiều.
“Nhát gan như mày thì làm ăn được cái tích sự gì. Có đẩy chiếc xe tải vào bãi đất thôi mà cũng rên rỉ như sắp đẻ.” Sinh liếc xéo bạn thân, thản nhiên lôi chiếc bật lửa Zippo Quan Công ra nghịch, ngọn lửa vàng ấm áp nhảy múa trên đầu ngón tay anh.
Ông Tư Lành ngồi ở góc phản, chậm rãi rít một hơi thuốc lào từ chiếc tẩu đồng cổ kính. Làn khói thuốc trắng đục, thơm nồng tỏa ra, bao quanh lấy ông lão một mắt như một bức màn sương mờ ảo. Ông khẽ gõ nhẹ tẩu thuốc lên cạnh phản gỗ, phát ra tiếng “cạch cạch” giòn giã, rồi trầm giọng nói:
“Thằng ranh con, mày đừng có chủ quan. Đồng xu đỏ của Lão Tám Hoài mà mày giật được ở dốc Quỷ Khóc… giờ đang nằm trong tay con bé cảnh sát kia rồi.”
Sinh khựng lại, ngọn lửa trên chiếc Zippo tắt phụt. Anh quay sang nhìn Ông Tư Lành, nhướng mày:
“Ý ông là đồng chí cảnh sát Vũ Thúy Quỳnh?”
“Đúng thế. Đồng xu đó là ‘vật dẫn’ oán khí cực mạnh mà Lão Tám Hoài dùng để trấn yểm ba cái xác chết trùng. Con bé đó là người phàm, vía tuy cứng nhưng giữ thứ tà vật đó bên người chẳng khác nào tự rước họa vào thân. Sớm muộn gì tà khí của đồng xu cũng sẽ dẫn dụ những thứ dơ bẩn tìm đến cô ta.” Ông Tư Lành thở dài, ánh mắt một bên hiện lên vẻ lo âu.
Sinh im lặng một lát, rồi khẽ nhếch môi cười tự giễu:
“Kệ cô ta chứ ông. Người ta là cảnh sát hình sự, súng đạn đầy mình, lại theo chủ nghĩa duy vật, tin thế quái nào được lời một gã gom xác như cháu. Cháu đã cứu cô ta một lần ở phòng giải phẫu rồi, coi như nhân quả đã thanh toán xong. Giờ cháu chỉ lo kiếm tiền sửa cái xe tải IFA để còn đi gom xác kiếm cơm thôi.”
Nói thì nói thế, nhưng trong lòng Sinh bỗng dấy lên một cảm giác bất an kỳ lạ. Gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng, nghiêm nghị của Vũ Thúy Quỳnh bỗng hiện lên trong đầu anh. Một cô gái quả cảm như thế, nếu phải chết dưới tay tà thuật của Lão Tám Hoài thì quả thực là một điều đáng tiếc.
“Mày muốn kệ cũng không được đâu, thằng ranh con ạ.” Ông Tư Lành khẽ cười bí hiểm, ngậm tẩu thuốc rít thêm một hơi dài, “Nhân duyên cõi âm đã buộc, oán khí đã kết. Con bé đó… sớm muộn gì cũng sẽ tự tìm đến mày thôi.”
Sinh thở dài, ngửa mặt lên trần nhà chòi canh dột nát, thầm nghĩ:
“Đúng là cái số nghèo nó khổ thế đấy. Đã không có tiền đóng nhà trọ, lại suốt ngày bị cuốn vào mấy vụ án mạng tà môn. Ông nội ơi là ông nội, sao ngày xưa ông không truyền lại cho con bí kíp trúng số độc đắc, mà lại truyền cho con cuốn Sổ Tay Gom Xác làm cái gì không biết!”
Tiếng sấm lại vang lên ngoài trời, báo hiệu một đêm giông bão còn lâu mới kết thúc, và những vòng xoáy nhân quả mới chỉ vừa mới bắt đầu xoay chuyển…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8