Nếu…
Chương 27: Có lẽ chuyá»n xưa từ trưá»c Äến nay vẫn không có kết cục, nó chá» cho chúng ta dừng lại tại má»t Äiá»m vui hoặc bu�
Tôi không nghÄ© nhiá»u, tôi biết Cao Suất vẫn má»t lòng muá»n vì Cao gia là m chuyá»n gì Äó. Anh muá»n cứu vãn danh vá»ng, Äá»a vá». Tôi hiá»u nên lúc Än cÆ¡m cÅ©ng không há»i vá» tiá»n hay ngưá»i Äà n ông kia. Giá»ng như thưá»ng ngà y, chúng tôi cùng nhau Än bữa cÆ¡m thÆ¡m ngà o ngạt cá»§a Vá» thẩm. Tôi nhìn không ra anh có gì khác ngà y thưá»ng, trong lòng không khá»i cảm thán, Cao Suất chÃnh là Cao Suất, vô luáºn là m viá»c gì cÅ©ng vẫn ung dung, tá»± tin, không Äá» ngưá»i khác nhìn ra sÆ¡ há». Nhược Äiá»m cá»§a anh trong mắt tôi từ nhá» Äến lá»n cÅ©ng chá» có má»t, Äó là Lý Hiá»u.
Sau bữa tá»i, tôi và Cao Suất vẫn như cÅ©, dá»c theo ÄÆ°á»ng mòn tá»i con hẻm nhá» nghe hát.
Cuá»c sá»ng cứ ÄÆ¡n giản như váºy không tá»t sao? Cái gì mà tâm cÆ¡, tranh Äoạt, tại sao phải sá»ng má»t má»i như thế? Nếu anh có thá» Äá»i má»t thân pháºn khác, không còn là thiếu gia cá»§a Cao gia thì anh sẽ lá»±a chá»n cuá»c sá»ng như thế nà o? Nếu như váºyâ¦liá»u chúng tôi có quen nhau không?
Nhìn bóng lưng Cao Suất dưá»i ánh chiá»u tà , tôi có chút ngây dại. Tôi thÃch an bình, lại không mong muá»n nhiá»u. Chá» cần vui vẻ sá»ng qua ngà y tôi Äã thá»±c biết Æ¡n. Nhưng nhìn bóng lưng quáºt cưá»ng kia, tôi biết anh sẽ không chá»u thu ngưá»i khác, cuá»c sá»ng cá»§a anh nhất Äá»nh sẽ không ÄÆ¡n giản, sẽ không bình thưá»ng, có lẽ sẽ không vui vẻ.
Vẫn còn Äang thất thần, Cao Suất Äã bất tri bất giác tiến tá»i trưá»c mặt tôi: âLâm Nghá», em sao váºy? Không thoải mái á» Äâu?â
Tôi lấy lại tinh thần, nhìn khuôn mặt thân thiết cá»§a anh lắc Äầu. Cao Suất không nà gì nữa, cùng tôi tiếp tục Äi vá» phÃa trưá»c.
Trấn nhá» nà y là má»t nÆ¡i lạc háºu, không có nhà cao tầng, không có ánh Äèn neon chói mắt, không có phá» xá sầm uất, cÅ©ng không nặng mùi nưá»c hoa, rượu bia. NÆ¡i nà y chá» có những cÄn nhà nhá» ÄÆ¡n sÆ¡, ấm áp, những cây Äèn ÄÆ°á»ng Äã há»ng nghiêm trá»ng, thôn dân tá»t bụng lại thân thiá»n cùng vá»i cÆ¡n gió nhẹ mang theo mùi bùn Äất ngai ngái.
Tôi hi vá»ng Cao Suất có thá» nhìn thấy nụ cưá»i chất phác cá»§a những ngưá»i xung quanh, nụ cưá»i mà chúng ta vô luáºn thế nà o cÅ©ng không bắt chưá»c ÄÆ°á»£c. Chẳng lẽ anh không hiá»u ÄÆ°á»£c Äạo lý nà , nhất Äá»nh phải quay vá» cái xã há»i phức tạp, vô tình kia má»i cảm thấy thư thái, vừa lòng? Cứ tiếp tục tranh Äấu như váºy, khi nà o chuyá»n xưa má»i kết thúc?
Có lẽ chuyá»n xưa từ trưá»c Äến nay vẫn không có kết cục, nó chá» cho chúng ta dừng lại tại má»t Äiá»m vui hoặc buá»n, tiếp theo phát triá»n thế nà o thì không ai biết. Chúng ta tá»± thá»a mãn, tá»± cho Äó là kết thúc Äá» bản thân an lòng nhưng lại quên nếu nói Äó là kết cục thì chẳng qua chá» là bắt Äầu má»t câu chuyá»n khác.
Äêm hôm Äó, tôi không biết mình ngÆ¡ ngẩn ngá»i bên cạnh Cao Suất bao lâu, cÅ©ng không nhá» rõ chúng tôi trá» vá» như thế nà o. Tôi chá» mÆ¡ há» nhá» hôm Äó khà trá»i có chút khó chá»u, trong ngá»±c cÅ©ng cảm thấy buá»n bá»±c. Lại thêm không thá» nói chuyá»n khiến tôi thấy rất khá» sá».
âLâm Nghá», em có phải có chuyá»n gì muá»n nói vá»i tôi không?â Ban Äêm sau khi tắt Äèn, Cao Suất rá»t cục không nhá»n ÄÆ°á»£c, há»i tôi.
Anh biết rõ tôi không thá» trả lá»i nhưng vẫn há»i.
Tôi nghe thanh âm vang lên trong không khÃ, tháºt lâu, tháºt lâu sau cÅ©ng không cho anh má»t câu trả lá»i thuyết phục, dù là má»t cái lắc hay gáºt Äầu cÅ©ng không có.
âLâm Nghá», mặc ká» tôi từng là m gì, hiá»n tại Äang là m gì và sắp là m gì, em nhất Äá»nh phải tin tưá»ng tôi, á»§ng há» tôi ÄÆ°á»£c không?â
Lá»i nói cá»§a anh rất nghiêm túc nhưng cÅ©ng rất thà nh khẩn khiến tôi cÅ©ng thấy Äá»ng cảm. Tôi nghÄ© bên cạnh anh Äã không còn ai Äá»i xá» vá»i anh như trưá»c, anh cÅ©ng không phải ngưá»i dẽ dà ng khuất phục. Ngưá»i là m á» Cao gia Äã sá»m bá» Äi,chá» còn tôi á» Äây, vì anh mà là m và i chuyá»n như váºy, những thứ khác tôi không thá» giúp cÅ©ng không giúp ÄÆ°á»£c. Nếu anh muá»n tôi tin, tôi sẽ tin. Anh muá»n tôi á»§ng há», tôi sẽ á»§ng há». Bá»i vì anh là Cao Suất, là thiếu gia duy nhất trong lòng tôi, dù là quá khứ, hiá»n tại hay tương lai cÅ©ng vẫn như váºy.
Äêm hôm Äó tôi mÆ¡ thấy Tiá»u Tứ, Tiá»u Ny, cha mẹ tôi, và cả ngôi nhà tôi và Cao Suất Äã sá»ng gần 20 nÄm. Thiếu gia trong mÆ¡ vẫn cưá»i sáng lạn. Anh ngá»i á» bà n Än nhìn tôi vì anh mà chuẩn bá» bữa sáng nói:
-Lâm Nghá», cáºu cưá»i má»t cái Äi. Lần trưá»c cáºu cưá»i ngắn quá, tôi không nhá» rõ. Lần nà y tôi muá»n Äem nụ cưá»i cá»§a cáºu chụp lại.
Nói xong, anh lấy camera, hưá»ng tôi chụp. Tôi quay Äầu nhìn khuôn mặt mÆ¡ há» cá»§a cha mẹ, thấy bá»n há» gáºt Äầu tôi má»i lấy dÅ©ng khà ná» nụ cưá»i hoà n hảo nhất. Äúng lúc nà y Lý thúc cùng Há» Kiến Quá»c vá»t tá»i mang cha mẹ tôi Äi. Bá»n há» không ngừng mắng mẹ tôi thấp hèn còn tôi là nghiá»t chá»§ng. Tôi khóc lá»n nhìn thiếu gi, lại phát hiá»n anh cÄn bản Äang ngây ngá»c nhìn ngưá»i bên cạnh, Lý Hiá»u, ná» nụ cưá»i ấm áp và thá»a mãn.
Thá»i Äiá»m từ cÆ¡n ác má»ng tá»nh lại, Cao Suất Äã rá»i giưá»ng Äi giúp Vá» thẩm là m bữa sáng. Tôi xoa xoa khóe mắt Äau Äá»n, Äứng lên nhưng lại bá»i vì không Äứng vững mà ngã. Äang loay hoay Äứng dẠthì tôi phát hiá»n dưá»i gầm giưá»ng có má»t cái túi da. Nếu tôi nhá» không nhầm, Äó Äúng là cái túi mà Cao Suất Äã dùng má»t xấp tiá»n Äá»i lấy.