Nếu…
Chương 14: Nhà là thứ cảm giác ấm áp, lòng trung thà nh. Nó khiến cho con ngưá»i ta vừa có thá» kiên Äá»nh, thư thái lại vừa có th�
Tôi vẫn không muá»n buông ra. Thá»i khắc bá» thiếu gia ôm lấy kia khiến tôi chợt nghÄ© không biết Äến tá»t cùng là mình muá»n cái gì. ChÃnh là cứ ngây ngá»c mà Äá» cho hắn ôm, nghe thanh âm quen thuá»c Äã lâu không thấy và cảm nháºn ÄÆ°á»£c ÄỠấm từ ngưá»i hắn. Tất cả những thứ Äó khiến cho trái tim sắp Äông cứng cá»§a tôi như bá» tan chảy. Chá» Äến khi thanh âm cá»§a Vương Oánh vang lên, tôi má»i bừng tá»nh: â Cao Suất?â
â Lão sư, ta muá»n ÄÆ°a Lâm Nghá» vá» nhà .â Khẩu khà cá»§a thiếu gia giá»ng như Äây là má»nh lá»nh, chân thà nh mà Äáng tin, lại có chút gì Äó bá Äạo. Lòng bản tay nhéo má»t cái, không hiá»u chÃnh mình Äang suy nghÄ© cái gì Äây, dù sao Vương Oánh cÅ©ng là chá»§ nhiá»m cá»§a thiếu gia mà .
âHắn không thÃch hợp á» lại nhà các ngươi, huá»ng há» hiá»n tại, nÆ¡i nà y má»i là nhà cá»§a hắn. Ngươi trá» vá» Äi.â Vương Oánh ngữ khà nghiêm khắc. Thiếu gia quay Äầu lại, giữ lấy bả vai tôi, dùng ánh mắt vô cùng ôn nhu nói: â Lâm Nghá», chÃnh cáºu quyết Äá»nh Äi, cùng ta trá» vá» hay á» lại Äây?â
Tôi ngẩng Äầu, nhìn ánh mắt kì vá»ng cá»§a thiếu gia, lại quay qua nhìn ánh mắt Vương Oánh. Vừa Äá»nh nói thì thiếu gia Äã cưá»p lá»i: â Lâm Nghá», tôi biết cáºu chá»u uá»· khuất, trưá»c kia là tôi hiá»u lầm cáºu. Tôi thay mặt cả nhà xin lá»i cáºu. Thế nhưng, dù sao Äó cÅ©ng là nhà cá»§a cáºu, là nÆ¡i cáºu Äã á» lâu như váºy. Cáºu có thá» rá»i Äi má»i ngưá»i, có thá» rá»i Äi cÄn phòng nhá» cá»§a mình ư?â
Tôi lắc Äầu, nhìn vá» phÃa thiếu gia: â Tôi không nghÄ© sẽ trá» vá».â
Nhìn thiếu gia từ thất vá»ng chuyá»n thà nh phẫn ná», tôi cư nhiên cảm thấy tháºt buá»n cưá»i. Vì cái gì mà mình phải luyến tiếc? NÆ¡i Äó cÄn bản không phải là nhà cá»§a tôi, tôi có thá» từ bá» tất cả chá» trừ con ngưá»i trưá»c mặt nà y. ChÃnh là cáºu ấy cho tá»i bây giá» cÅ©ng không phát hiá»n. Cáºu nghÄ© lấy ângưá»i nhà â, lấy gian phòng nhá» kia là m cái cá» khiến tôi phải trá» vá». Nhưng thiếu gia không hiá»u ÄÆ°á»£c, thứ là m tôi có thá» trá» vá» chá» có cáºu ấy.
âThiếu gia! Tha thứ cho tôi vì vẫn gá»i cáºu như váºy. Rá»t cuá»c cáºu có biết nhà là cái gì không?â Tôi cá» lấy dÅ©ng khÃ, nhìn thẳng và o mắt thiếu gia há»i. Thiếu gia cÅ©ng không trả lá»i, hiá»n nhiên là Äang chá» tôi nói tiếp. Tôi dừng má»t lát má»i nói: â Nhà không phải là má»t gian phòng á», có bà n Än hay là có giưá»ng. Nhà cÅ©ng không phải chá» có má»t ngưá»i, hai ngưá»i hay và i ngưá»i bất ká» bá»n há» có chung huyết thá»ng hay không. Äá»i vá»i tôi, nhà là má»t loại cảm giác ấm áp, lòng trung thà nh. Nó khiến con ngưá»i ta có thá» vừa kiên Äá»nh, thư thái lại cÅ©ng có thá» thả lá»ng má»t lúc. NÆ¡i nà y cá»§a Vương Oánh có thá» không bằng ÄÆ°á»£c nÆ¡i Äó nhưng nó cho tôi cảm giác cá»§a gia Äình. Thứ nà y Äá»i vá»i tôi mà nói chÃnh là quan trá»ng hÆ¡n hết thảy. Thiếu gia có thá» hiá»u ÄÆ°á»£c cảm nháºn cá»§a tôi hay không?â
Cáºu ấy khó hiá»u nhìn tôi má»t lượt sau Äó buông bà n tay Äang Äá» trên vai tôi ra, quay Äầu bưá»c ra ngoà i. Lúc nà y, Vương Oánh chợt chạy theo, nói vá»i thiếu gia: â Cao Suất, tôi gần Äây Äang thu tháºp chứng cứ  liên quan Äến lạm dụng sức lao Äá»ng trẻ em. Nếu em không muá»n Cao gia gặp phiá»n toái thì tôi khuyên em không cần lại tá»i quấy rầy cuá»c sá»ng cá»§a chúng tôi.â
Thiếu gia dừng bưá»c, thoáng quay Äầu nói: â Cáºu rá»i sẽ trá» vá».â Tôi cùng Vương Oánh Äừng nhìn bóng dáng cá»§a thiếu gia dần biến mất. Lúc nà y Äây, tôi cảm thấy thá»i gian trôi qua thá»±c lâu. Tôi chợt nghe Vương Oánh nói: â Lâm Nghá», cô nghÄ© chúng ta nên tách ra má»t thá»i gian.â Tôi không há»i Vương Oánh những lá»i nà y là có ý gì, bá»i vì tôi cÅ©ng biết Äó là ý gì. Kì thá»±c, cho dù tôi trá» vá» cÅ©ng không liên quan Äến cô. Má»t tuần sau, tôi lại nhá» tá»i Cao gia.
Vương Oánh rá»i Äi. Trưá»c khi Äi, nà ng bất Äắc dÄ© nói cho tôi biết ngưá»i cá»§a Cao gia Äã tìm thấy tung tÃch em trai cá»§a nà ng. Nà ng muá»n Äi tìm hắn, ngoà i ra còn dặn ta dù thế nà o, cÅ©ng không thá» cùng ngưá»i có tiá»n Äấu. Tôi nghÄ© muá»n nói cho nà ng rằng tôi chưa từng Äấu. Thá»±c ra, tôi chá» là Äang nhẫn nại, nhẫn Äến cá»±c Äiá»m rá»i.
Tôi cÅ©ng không biết Cao gia Äem ra thứ gì mà lại có thá» chứng minh quyá»n giám há» tôi là cá»§a bá»n há», bắt buá»c tôi phải trá» vá» nÆ¡i Äó, tiếp tục cuá»c sá»ng chÄm sóc thiếu gia như trưá»c Äây, chá» khác là lần nà y tôi và thiếu gia cùng phòng.
Lão gia và phu nhân bá»i vì hà ng nÄm Äá»u không á» nhà nên má»i chuyá»n lá»n nhá» Äá»u là thiếu gia là m chá»§. Thiếu gia muá»n tôi cùng cáºu á» cùng phòng thì không ai dám phản Äá»i. Kì tháºt, tôi có thá» bá» trá»n nhưng tôi cá»± tuyá»t nó. Bá»i tôi có Tiá»u Tứ, còn có Tiá»u Ny bụng Äang ngà y cà ng lá»n kia. CÅ©ng bá»i vì tôi không thá» từ chá»i sá»± ôn nhu cá»§a thiếu gia.
Tiá»u Tứ cần tiá»n không phải là vì Äứa nhá» trá»ng bụng Tiá»u Ny mà là hắn Äã hút thuá»c phiá»n. Tôi thương Tiá»u Ny, má»t cô gái tá»t cứ như váºy mà bá» huá»·. Có ngưá»i nói, thế giá»i nà y, hạnh phúc luôn Äi Äôi vá»i bất hạnh.
So sánh vá»i bá»n há», tôi có quyá»n gì mà thương hại chÃnh mình Äây? Cuá»c sá»ng cứ hư váºy mà trôi qua, vá» tình thân hay tình yêu, tôi Äã từ bá» tất cả. Äá»i vá»i tôi mà nói, chúng là những thứ quá xa xá».
Lần nà y trá» vá», tôi thấy Tiá»u Tứ Äen Äi rất nhiá»u, ngưá»i cÅ©ng gầy, mắt thì dại ra, rÄng thá»±c và ng. Tôi không biết Tiá»u Ny có phải vẫn chá» Äợi Tiá»u Tứ cá»§a ngà y xưa hay không, nhưng là tôi biết Tiá»u Tứ hiá»n tại trừ bá» thuá»c phiá»n thì cái gì cÅ©ng không còn hứng thú.
â Tiá»u Tứâ¦â tôi thá» gá»i hắn má»t tiếng.
Hắn cháºm rãi quay Äầu lại, hai mắt vô há»n nhìn chằm chằm tôi sau Äó Äứng lên, hưá»ng cái cá»a Äằng sau Äi và o.Lúc hắn Äi tá»i cá»a có nói gì Äó nhưng tôi không nghe ÄÆ°á»£c thanh âm cá»§a hắn. Chá» là theo khẩu hình miá»ng hắn thì tôi có thá» khẳng Äá»nh chÃnh là â Thá»±c xin lá»i.â
Tôi cứ như váºy mà tha thứ cho Tiá»u Tứ. Hắn hiá»n tại chÃnh là bằng hữu duy nhất cá»§a tôi, tá»t cÅ©ng ÄÆ°á»£c mà xấu cÅ©ng chẳng sao. Vô luáºn hắn như thế nà o thì tôi không thá» quên ÄÆ°á»£c hình ảnh hắn vươn hai tay ra cho tôi. Ngay lúc không ai quan tâm tá»i tôi, hắn là ngưá»i duy nhất cưá»i, nắm chặt tay tôi nói tên cá»§a hắn là Tiá»u Tứ. Hắn chưa bao giá» xem thưá»ng tôi, ÄÆ°Æ¡ng nhiên, tôi cÅ©ng không xem thưá»ng hắn. Sau nà y, nếu như hắn cai nghiá»n ÄÆ°á»£c, nếu như cần giúp Äỡ tôi nhất Äá»nh sẽ cá» gắng hết sức. Bá»i hắn là bằng hữu duy nhất cá»§a tôi.
Lúc tôi trá» vá» cÅ©ng gặp ÄÆ°á»£c Tiá»u Ny. Nà ng khóc, quỳ xuá»ng trưá»c mặt tôi nói thá»±c xin lá»i. Tôi vá»i Äỡ nà ng Äứng dáºy, giúp nà ng lau nưá»c mắt rá»i má»i nói tất cả Äá»u Äã là quá khứ.
Trá» lại phòng cá»§a thiếu gia, tôi hÃt má»t hÆ¡i tháºt sâu, trong Äầu Äá»u là hình ảnh khuôn mặt trà n Äầy nưá»c mắt cá»§a Tiá»u Ny. Sá»± tình trong quá khứ có phải là tháºt hay không tôi không quan tâm. Tôi chá» biết sẽ lại có chuyá»n sắp Äến. Vá» phần Äó là chuyá»n tá»t hay xấu thì ai cÅ©ng không thá» nói trưá»c.
Tá»±a như hiá»n tại, tôi cÄn bản chưa từng nghÄ© Äến thiếu gia sẽ ôm tôi và o lòng. Nhưng là Äá»i vá»i tôi mà nói chuyá»n nà y tháºt sá»± rất tá»t.