Sau khi thỉnh an xong, trở về phòng, nàng ngồi thẫn thờ một lúc rồi tranh thủ chợp mắt. Đến chiều, Thu Nguyệt khuyên nàng: “Hôm nay trời đẹp, cô nương nên ra ngoài dạo một chút.”
Từ sáng đến giờ ngồi mãi trong phòng cũng thấy uể oải, nghe lời khuyên, Tống Yên liền ra hoa viên đi dạo.
Phủ Quốc công, phía trước là đại sảnh và nhà ở, chia làm hai viện Đông và Tây. Phía sau mới là hoa viên, là nơi chung của cả hai viện.
Hoa viên rất rộng, được tu sửa khang trang sáng sủa, đúng vào lúc xuân sắc rạng ngời, hoa trong vườn đua nhau khoe sắc.
Tống Yên đi dạo được một lúc, chợt nghe thấy tiếng cười trong trẻo vui vẻ của thiếu nữ. Nàng vòng qua hòn giả sơn, liền thấy Tiểu Hy đang chơi xích đu.
Chiếc xích đu được buộc giữa hai cây mộc lan tím, đang mùa hoa nở rộ, thiếu nữ áo vàng giữa những cánh hoa tím, đẹp hơn cả ánh xuân.
Tống Yên không kìm được mà đứng bên cạnh ngắm nhìn. Qua một lúc, chợt nghe có tiếng nói: “Này, muội chơi xong chưa? Ta đợi lâu lắm rồi đấy!”
Nghe giọng ấy, Tống Yên mới chú ý phía sau không xa còn có một thiếu niên chừng mười mấy tuổi. Rõ ràng là đang nói với Tiểu Hy, mà ý là nhắc nàng ấy nhường xích đu.
Tiểu Hy hừ nhẹ một tiếng, chẳng buồn đáp lời.
Thiếu niên tiến thêm vài bước, đến trước xích đu, nghiêm mặt nói: “Ngươi không thể cứ giữ mãi một mình chơi, ta đã đợi hơn nửa canh giờ rồi.”
“Ngươi thích đợi thì cứ đợi, ta đến trước, vẫn chưa chơi đủ!” – Tiểu Hy đáp.
Thiếu niên tức đến nghẹn lời, đứng bên cạnh, định nói lại thôi, rõ ràng là trong lòng không phục. Xem ra cậu ta cho rằng, dù ai đến trước thì chơi một lúc lâu như thế cũng nên nhường người khác.
Tống Yên nhìn thiếu niên, đoán là người nhà nào nhưng chưa từng gặp qua nên nhất thời không đoán được thân phận.
Hai đứa nhỏ không có người lớn đi cùng, nên chuyện nhỏ thế này cũng dần thành căng thẳng.
Một lát sau, thiếu niên không nhịn được nữa, lại nói: “Xích đu là của chung, phải thay phiên nhau chơi.”
“Cũng phải đợi ta chơi xong đã!” – Tiểu Hy đáp.
“Ngươi thật bá đạo, chẳng biết lý lẽ gì cả!”
“Ta bá đạo? Cái xích đu này là ta tranh được, sao lại không được chơi? Ngươi muốn chơi thì lần sau đến sớm!” – Tiểu Hy bĩu môi.
“Lần trước ta đến sớm hơn ngươi, còn mới chơi được một lúc đã nhường rồi!”
“Ta muốn chơi bao lâu là quyền của ta! Cha ngươi lần trước phạm giới nghiêm, còn là cha ta ra mặt giải vây đó, ngươi chỉ là thứ xuất, còn không biết điều!”
Lời vừa dứt, mặt thiếu niên đỏ bừng, “Ngươi…” nửa ngày cũng không nói lại được.
Tống Yên nghe vậy thì sững người. Không ngờ đường đường là thiên kim tiểu thư của phủ Quốc công lại nói ra những lời cay độc như thế!
Có lẽ vì cảm thấy Ngụy Kỳ là người rộng lượng, hoặc cũng có thể là sau đêm tân hôn nàng mới thực sự ý thức được mình đã là thê tử của hắn, lúc này, sau một thoáng suy nghĩ, Tống Yên rốt cuộc bước tới nói:
“Hy thư nhi, con nói gì vậy? Thứ xuất hay đích xuất cũng đều là người một nhà, con đã không chịu nhường xích đu thì thôi, sao còn buông lời cay nghiệt để trêu chọc đệ đệ? Như vậy còn ra thể thống gì của tiểu thư phủ Quốc công?”
Tiểu Hy bật cười ha ha: “Nó đâu phải đệ đệ của ta, là đệ đệ của cô đấy! Nhận không rõ người trong nhà còn muốn dạy ta?”
Tống Yên nhìn thiếu niên, quả thực không nghĩ cậu là cùng một đời với Ngụy Kỳ , thì ra nàng đã nhận sai bối phận, liền chững lại rồi nói:
“Dù ta nhận sai, ta cũng là mẫu thân của con.”
Tiểu Hy cười khẩy: “Mẫu thân gì chứ, mẫu thân ta là tiểu thư họ Quách, là chính thê của phụ thân ta, cô không phải mẹ ta!”
“Ta bây giờ là thê tử của cha con, chính là mẹ con.” – Tống Yên bình tĩnh đáp.
Tiểu Hy hừ lạnh, quay đầu đi.
Tống Yên lại nói: “Nó là đệ đệ của cha con, cũng là trưởng bối của con, con nói như vậy càng không nên. Xuống đây, nhường xích đu cho nó chơi, vừa rồi con nói năng vô lễ, nên xin lỗi người ta.”
“Cô thật sự tưởng mình có thể làm chủ rồi sao?” – Tiểu Hy châm chọc, vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
Hai bên giằng co một lúc, Tống Yên cũng không tiện tự tay kéo nàng ta xuống, đang định an ủi thiếu niên, thì thấy Tiểu Hy nhìn ra phía sau, dường như có người tới, Tống Yên cũng quay đầu lại, thì thấy một ma ma đi tới.
Ma ma kia ăn mặc chỉnh tề, đầu cài trâm bạc, thấy Tống Yên thì cười tươi:
“Đúng là thiên kim khuê tú của nhà thư hương, từ xa đã thấy một tiên tử đứng đây, đến gần mới nhận ra là đại thiếu phu nhân. Quả nhiên tân nương tử khác biệt hẳn người thường, còn đẹp hơn cả hoa!”
Rồi bà ta tự giới thiệu: “Ta là người bên cạnh nhị phu nhân, họ Hoa. Mấy ngày nay bận theo phu nhân bên Tây viện lo chuyện hỷ sự nên chưa kịp đến thỉnh an đại thiếu phu nhân.”
Tống Yên lúc này mới rõ thân phận của bà, thảo nào khí chất bất phàm, nói năng khéo léo – thì ra là quản sự đầu não bên cạnh phu nhân chủ gia.
Phủ Quốc công bên Đông viện, mẹ chồng nàng là trưởng tẩu, nhưng vì thân thể yếu, không đủ tinh lực nên không quản việc nhà, việc lớn nhỏ trong phủ đều do nhị phu nhân – tức nhị thẩm của Ngụy Kỳ – chưởng quản nội vụ. Trước khi xuất giá, nhà mẹ đẻ đã dò hỏi, biết nhị phu nhân là người có năng lực, tuổi trẻ mà quán xuyến đại gia đình đâu ra đấy, ai cũng tán thưởng.
Mà Hoa ma ma này lại là người thân cận nhất của bà ta, hiển nhiên không phải nhân vật tầm thường.
Tống Yên nói:
“Thì ra là Hoa ma ma, ma ma là cánh tay đắc lực của thẩm mẫu, Tây viện bận việc hỉ sự, sao thiếu được người như ma ma. Ta rảnh rang thì có, chứ ma ma thì bận trăm công nghìn việc.”
Hoa ma ma vội cười khiêm tốn vài câu, rồi quay sang nói với thiếu niên:
“Lăng ca nhi, con trai mà giành chơi xích đu với con gái làm gì? Không thấy xấu hổ sao? Mấy hôm trước cha cậu còn mua cho một thanh kiếm gỗ cơ mà, chơi cái đó không phải tốt hơn sao?”
Nghe vậy, Tống Yên liền đoán thiếu niên kia có lẽ là người bên nhị phòng. Nghĩ kỹ lại, nàng chợt nhớ ra — đó hẳn là nhị công tử của nhị phòng.
Nhị phu nhân tuy đảm đang nhưng chỉ có một cô con gái, nay đã hơn mười tuổi. Các con trai của nhị phòng đều là thứ xuất, người lớn đã thành thân, còn người nhỏ thì chính là thiếu niên tầm mười mấy tuổi này.
Thiếu niên cúi đầu nói: “Con đâu có giành, con đợi lâu lắm rồi…”
Hoa ma ma còn định khuyên thêm thì trên xích đu, Tiểu Hy đã nói: “Chơi chán rồi, không chơi nữa, ai muốn chơi thì chơi đi.” Dứt lời liền từ xích đu bước xuống, cũng chẳng để ý đến mấy người bọn họ, lắc lư rời đi như chẳng có chuyện gì.
Nhất thời, mọi người đều thấy ngượng ngùng. Hoa ma ma nhìn theo Tiểu Hy, nói: “Hy nha đầu đừng giận nhé, lát nữa ta tới chỗ tam thẩm con lấy ít kẹo cưới mang cho mà ăn.”
Tiểu Hy không đáp. Hoa ma ma quay sang nói với Tống Yên: “Tiểu nha đầu này tính tình cũng thật mạnh mẽ!” Nói rồi lại nhìn sang thiếu niên, “Được rồi, giờ Lăng ca nhi lên chơi xích đu một lát đi?”
Thiếu niên im lặng leo lên xích đu, nhưng rõ ràng sau chuyện vừa rồi, cả người mất hết hứng thú, chơi cũng chẳng vui vẻ gì.
Hoa ma ma quay sang Tống Yên: “Ta qua đây lấy ít đồ, còn phải chạy tiếp, thiếu phu nhân cứ thong thả đi dạo trong vườn, ta xin cáo lui trước.”
Tống Yên đáp: “Ma ma đi thong thả.”
Rời khỏi khung xích đu, Xuân Hồng khẽ nói với Tống Yên: “Hôm nay thiếu phu nhân lên tiếng dạy dỗ cô Hy, liệu cô ấy có chạy đến mách với đại gia không?”
Tống Yên thở dài: “Cho dù nó có mách, ta cũng không thể làm như không thấy.”
Thu Nguyệt hiểu chuyện, liền nói: “Vâng, đúng là không thể mặc kệ. Mẫu thân cô ấy đã mất, bây giờ thiếu phu nhân chính là mẹ cô ấy. Sau này nói chuyện hôn sự cũng không thể thiếu thiếu phu nhân ra mặt. Cô ấy là thiên kim phủ Quốc công, cũng là con gái của thiếu phu nhân. Nếu cứ ương ngạnh như vậy, danh tiếng chẳng tốt đẹp gì. Lỡ sau này thiếu phu nhân sinh con gái, chẳng phải cũng bị ảnh hưởng danh tiếng hay sao?”