Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 1: Tro tàn của Thần Châu

Cập nhật lúc: 2026-06-24 12:42:18 | Lượt xem: 13

Bầu trời phía trên Phong Châu Thần Đô chiều nay trông giống hệt như một nồi lẩu thập cẩm bị bỏ quên trên bếp gas quá nhiệt. Những đám mây đen kịt, nặng trĩu chướng khí mạt pháp cuồn cuộn kéo đến, đè nặng lên các tòa nhà chọc trời pha trộn giữa kiến trúc bê tông cốt thép và những mái ngói cong vút kiểu cổ. Gió rít lên từng hồi qua các khe cửa kính của Viện Khảo Cổ Phong Châu, mang theo cái lạnh lẽo, khô khốc của một thời đại mà linh khí đã cạn kiệt đến mức đáng thương.
Trên bàn làm việc của Thẩm Mặc, chiếc máy đo linh phổ tối tân – vốn là niềm tự hào của công nghệ tu tiên hiện đại – hôm nay lại dở chứng. Nó không thèm nhảy số từ 0.01 lên 0.02 linh đơn như mọi khi, mà liên tục sụt xuống các giá trị âm một cách quái đản. Kim chỉ số cứ giật điên cuồng rồi đứng im ở vạch âm vô cực, như thể có một cái hố đen vô hình nào đó vừa xuất hiện dưới lòng đất Phong Châu, âm thầm nuốt chửng những tàn dư linh khí mỏng manh cuối cùng còn sót lại của thành phố.
Thẩm Mặc nhìn màn hình máy đo, khẽ thở dài một tiếng tự giễu.
“Đến cả cái máy này cũng biết chê mình nghèo linh khí hay sao? Đúng là thời buổi mạt pháp, máy móc cũng biết nhìn người mà nịnh hót.”
Ta tự cười thầm trong lòng. Ở cái thời đại Thần Châu Kỷ Nguyên này, người ta không còn khoe nhau có bao nhiêu sổ đỏ hay siêu xe nữa, mà là khoe xem huyết mạch của mình thức tỉnh được mấy phần trăm, linh lực trong người dày được bao nhiêu thước. Kẻ có linh mạch thì vênh váo đi mây về gió, còn kẻ “phế mạch” như ta thì chỉ có nước làm cu li tri thức, ngày ngày còng lưng gánh KPI dịch thuật cho viện nghiên cứu để đổi lấy mấy đồng tiền phàm nhân ít ỏi.
Ta là Thẩm Mặc, hai mươi bốn tuổi, học sĩ khảo cổ xuất sắc nhất Viện Phong Châu. Đó là chức danh nghe cho oai trên giấy tờ, chứ thực chất trong mắt đám đồng nghiệp tu sĩ ngoài kia, ta chỉ là một “bình hoa di động” có bộ não hơi nhiều nếp nhăn một chút. Họ coi ta là tro tàn của thời đại trước, một kẻ phế nhân không thể tích trữ nổi một tia linh khí vào đan điền, dù cho có đọc thuộc lòng cả vạn cuốn kinh thư cổ.
Nhưng họ đâu biết rằng, nếu không có bộ não này của ta giải mã những hàng chữ cổ ngoằn ngoèo trên các di tích, thì đám “thiên tài tu tiên” kia có khi đã kích hoạt nhầm trận pháp tự hủy và bị nổ tung xác từ tám đời vương triều nào rồi. Việc ta còn ngồi được ở cái phòng giám định số 9 rách nát này, ngoài việc ta là người duy nhất đọc được chữ Khoa Đẩu cổ đại của người Âu Lạc, thì còn nhờ vào sự bảo lãnh ngầm của Viện trưởng Đường Dao – người phụ nữ mạnh mẽ có mái tóc đỏ hung nổi loạn mà chỉ cần nhắc đến tên thôi là cả cái viện này đã phải rét run.
Thẩm Mặc cầm chiếc cọ lông mềm, tỉ mỉ gạt đi lớp bụi đất bám trên một mảnh ngói vỡ thời Lý-Trần. Đôi bàn tay hắn thon dài, các ngón tay chuyển động cực kỳ ổn định và nhịp nhàng như một cỗ máy được lập trình sẵn. Dù không có một chút linh lực nào hộ thể, nhưng sự tập trung của hắn lại khiến người ta có cảm giác hắn đang hòa làm một với món cổ vật vô tri kia.
“Rầm!”
Cánh cửa gỗ dày của phòng giám định số 9 đột ngột bị một lực lượng thô bạo đẩy tung ra, đập mạnh vào tường phát ra tiếng động chói tai. Luồng gió lạnh từ hành lang ùa vào, thổi bay mấy tờ giấy sớ cổ trên bàn của Thẩm Mặc.
Ta khẽ nhíu mày, nhưng không ngẩng đầu lên, tay vẫn giữ nguyên chiếc cọ lông. Ở cái viện này, kẻ có phong cách vào phòng như đi ăn cướp thế này chỉ có thể là một người.
“Thẩm học sĩ! Vẫn còn tâm trí ngồi đây phủi bụi cho mấy mảnh sành vụn này à? Đúng là phong thái của người phàm, thật khiến bản thiếu gia ngưỡng mộ sự nhàn nhã này đấy!”
Một giọng nói trẻ tuổi, mang theo sự kiêu ngạo không hề giấu diếm vang lên. Trần Phong bước vào phòng, theo sau là ba bốn gã trợ lý tay xách nách mang những hòm công cụ lỉnh kỉnh. Trần Phong mặc một chiếc áo khoác da đắt tiền, nhưng điểm gây chú ý nhất chính là phần cổ áo hé mở, để lộ ra những mảng vảy màu xanh nhạt ẩn hiện dưới da cổ. Đó là biểu hiện của người đã đạt đến Khải Huyết Cảnh sơ kỳ, thức tỉnh được một phần huyết mạch thiên hướng Long tộc.
Nhìn những cái vảy đó, ta chỉ thầm nghĩ trong đầu: *Nhìn cứ như bị dị ứng da liễu giai đoạn cuối, thế mà cũng mang ra khoe cho được. Đúng là gu thẩm mỹ của đám tu sĩ mới nổi thật khó cảm.*
“Trần thiếu gia hôm nay rảnh rỗi ghé thăm phòng giám định rách nát của tôi, chắc không phải chỉ để khen tôi nhàn nhã chứ?” Thẩm Mặc đặt chiếc cọ xuống, ngẩng đầu lên, nở một nụ cười lịch sự nhưng xa cách mười vạn dặm.
Trần Phong hừ lạnh một tiếng, phất tay ra hiệu cho đám trợ lý. Hai gã thanh niên lực lưỡng lập tức khệ nệ khiêng một chiếc rương đồng cổ đặt “uỳnh” xuống chiếc bàn gỗ lim giữa phòng. Chiếc bàn tội nghiệp rên rỉ lên một tiếng dưới sức nặng khủng khiếp của món đồ cổ.
Chiếc rương dài khoảng hai thước, bám đầy bùn đất đỏ quánh của vùng Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn. Toàn thân rương được đúc bằng đồng xanh, nhưng đã bị oxy hóa nặng nề, hiện lên những mảng rỉ sét màu xanh lục loang lổ. Trên nắp rương, những đường vân uốn lượn đan xen vào nhau tạo thành một trận đồ hình tròn phức tạp, ở giữa là những ký tự Khoa Đẩu cổ xưa trông như những con nòng nọc đang bơi lội.
“Cái này là đồ vừa đào được từ phế tích đền cổ Hùng Vương dưới chân núi Nghĩa Lĩnh.” Trần Phong khoanh tay trước ngực, hếch cằm nhìn Thẩm Mặc. “Đám người ở tổ giám định số 1 của tôi đã dùng cả linh lực lẫn máy quét laser sóng ngắn nhưng đều bị trận pháp trên nắp rương phản phệ. Hai đứa trợ lý của tôi thậm chí còn bị linh hỏa đốt cháy cả lông mày. Viện trưởng Đường Dao nói chỉ có cậu mới giải được cái thứ rác rưởi cổ đại này. Dịch đi, bản thiếu gia đang vội.”
Ta liếc nhìn chiếc rương, rồi lại nhìn Trần Phong. Gương mặt gã vẫn còn vương chút muội than đen thui ở tai, rõ ràng là vừa bị trận pháp nổ cho một vố đau đớn nhưng vẫn cố tỏ ra thanh cao.
“Trần thiếu gia, cổ nhân dùng đức trị quốc, dùng hương hỏa niềm tin để phong ấn đồ vật. Các người dùng bạo lực linh lực thô bạo để oanh kích, không bị trận pháp nổ bay đầu là do tổ tiên nhà các người tích đủ đức rồi đấy.” Thẩm Mặc thản nhiên nói, giọng điệu không nhanh không chậm nhưng từng chữ lại như những cây kim đâm vào lòng tự ái của gã thiên tài Khải Huyết Cảnh.
“Cậu…!” Trần Phong đỏ mặt, tức giận chỉ tay vào mặt Thẩm Mặc. “Kẻ phế mạch như cậu thì biết cái gì? Cả đời này cậu cũng không cảm ứng được một tia linh khí, mãi mãi chỉ là đống tro tàn của thời đại trước mà thôi! Nếu không có cái Viện Khảo Cổ này nuôi cơm, cậu đã sớm chết đói ngoài đường rồi. Đừng có ở đó mà lên mặt dạy đời ta!”

Truyện Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ - Tro tàn của Thần Châu - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Ta cười thầm. Lại là bài ca “phế mạch” quen thuộc. Đám tu sĩ này hình như ngoài việc lôi tu vi ra khè người thì đầu óc không còn chứa được cái gì khác. Họ giống như những đứa trẻ có đồ chơi mới rồi đi chế giễu người không có, vô tri đến mức đáng yêu.
“Tôi nào dám dạy đời Trần thiếu gia.” Thẩm Mặc đứng dậy, chậm rãi tiến lại gần chiếc rương đồng cổ. “Tôi chỉ đang làm đúng bổn phận của một học sĩ khảo cổ mà thôi.”
Khi khoảng cách giữa ta và chiếc rương thu hẹp lại, một cảm giác kỳ lạ đột ngột dâng lên trong lòng ngực. Giọt máu ẩn sâu trong tim ta – thứ mà các máy đo hiện đại luôn đánh giá là “tĩnh lặng như nước ao tù” – bỗng nhiên khẽ nhúc nhích một cái. Nó không phải là sự vận hành của linh lực, mà là một sự cộng hưởng xa xăm, giống như tiếng vọng của một người họ hàng xa từ triệu năm trước đang gọi tên ta qua điện thoại nhưng sóng yếu.
Ta nén sự kinh ngạc trong lòng, đưa mắt quan sát kỹ những ký tự Khoa Đẩu trên nắp rương.
“Trời đất phân chia, vạn vật hữu linh… Lạc Hồng chi bang, hương hỏa vĩnh truyền…” Thẩm Mặc đọc thầm trong đầu. Đây là một đoạn khấn nguyện cổ xưa của người Âu Lạc khi dâng tế phẩm lên trời đất.
“Sao hả? Có dịch được không? Hay là lại muốn xin thêm thời gian để tra từ điển?” Trần Phong sốt ruột thúc giục, chân gõ nhịp xuống sàn nhà một cách thiếu kiên nhẫn.
“Trần thiếu gia, đứng lùi lại một chút đi. Nếu không muốn bị rụng nốt chỗ tóc còn lại.” Thẩm Mặc thản nhiên nhắc nhở.
Trần Phong nghe vậy thì biến sắc, theo bản năng lùi lại phía sau hai bước, tay thủ thế đề phòng. Đám trợ lý của gã cũng nháo nhào nép sau lưng đại ca.
Thẩm Mặc không thèm để ý đến hành động nực cười của bọn họ. Hắn hít một hơi thật sâu, đưa bàn tay thon dài của mình chạm vào bề mặt lạnh ngắt của chiếc rương đồng. Cảm giác thô ráp của rỉ sét và đất cổ truyền vào da thịt. Hắn bắt đầu di chuyển ngón tay trỏ của mình, miết theo từng nét vẽ của chữ Khoa Đẩu cổ đại trên nắp rương.
Mỗi khi ngón tay hắn đi qua một nét chữ, Thẩm Mặc lại đọc thầm một câu khẩu quyết tương ứng bằng ngôn ngữ vạn vật hữu linh cổ xưa. Giọng đọc thầm của hắn trầm bổng, mang theo một nhịp điệu kỳ lạ của những bài ca giã gạo, những tiếng hú gọi bầy của người cổ đại giữa rừng già hoang dã.
“Cạch.”
Một tiếng động trầm đục vang lên từ bên trong chiếc rương. Trận pháp hoa văn hình tròn trên nắp rương đột ngột xoay nhẹ một góc mười lăm độ. Những ký tự Khoa Đẩu rực lên một luồng sáng màu đỏ sẫm như máu loãng, rồi nhanh chóng lịm đi.
“Thành công rồi?!” Trần Phong trợn tròn mắt, không thể tin nổi vào mắt mình. Gã và cả tổ giám định dùng đủ mọi loại pháp bảo công nghệ cao suốt ba ngày trời không ăn thua, thế mà gã phế nhân này chỉ dùng ngón tay xoa xoa vài cái là xong?
Nhưng cổ nhân Âu Lạc đâu có dễ dãi như thế.
Ngay khi trận pháp hoàn toàn mở ra, cơ chế phòng vệ cổ xưa ẩn giấu dưới nắp rương đột ngột kích hoạt. Một mảnh đồng sắc nhọn, mỏng như lá lúa từ khe nắp rương bất ngờ bật mạnh ra ngoài với tốc độ cực nhanh.
Thẩm Mặc dù đã có sự đề phòng, nhưng thân thể phàm nhân không có linh lực hộ thể của hắn làm sao né kịp tốc độ của một cơ quan cổ đại. Mảnh đồng sắc bén lướt qua lòng bàn tay phải của hắn, để lại một vết cứa sâu hoắm.
“A!”
Thẩm Mặc khẽ rên lên một tiếng, rụt tay lại. Máu tươi đỏ hồng từ lòng bàn tay hắn lập tức tuôn ra, nhuộm đỏ một mảng nắp rương đồng cổ.
“Ha ha! Thẩm học sĩ, xem ra tri thức của cậu cũng không bảo vệ được cậu khỏi bị thương nhỉ?” Trần Phong thấy Thẩm Mặc đổ máu thì lập tức lấy lại vẻ kiêu ngạo, cười lớn chế giễu. “Để bản thiếu gia xem bên trong có thần binh hay linh dược gì không nào!”
Trần Phong chen lên phía trước, thô bạo gạt Thẩm Mặc sang một bên để nhìn vào trong chiếc rương vừa hé mở.
Thẩm Mặc bị đẩy lùi lại vài bước, tay phải ôm lấy lòng bàn tay đang chảy máu. Nhưng hắn không hề cảm thấy đau đớn. Bởi vì ngay khoảnh khắc máu của hắn chạm vào chiếc rương, một sự biến đổi kinh thiên động địa đã xảy ra bên trong cơ thể hắn.

Truyện Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ - Tro tàn của Thần Châu - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Máu của Thẩm Mặc không chỉ nhỏ trên nắp rương, mà có vài giọt đã men theo khe hở, rơi thẳng xuống một vật thể nằm tịch mịch ở đáy rương.
Đó là một đồng xu rỉ sét, xám xịt, trông không khác gì một đồng tiền xu phế liệu bị vứt xó. Nhưng ngay khi giọt máu của Thẩm Mặc thấm vào bề mặt của nó, lớp rỉ sét bám chặt suốt triệu năm qua bỗng nhiên giống như tuyết gặp nắng ấm, nhanh chóng tan chảy và bong tróc ra từng mảng.
Lộ ra bên dưới lớp rỉ sét là một màu vàng đồng cổ kính, rực rỡ và ấm áp như ánh mặt trời buổi bình minh. Hoa văn mặt trời Đông Sơn với mười hai tia sáng ở trung tâm đồng xu bỗng nhiên phát ra luồng ánh sáng vàng kim chói mắt. Xung quanh viền đồng xu, hình ảnh những con chim Lạc đang sải cánh bay bỗng nhiên chuyển động, chúng bắt đầu bay ngược chiều kim đồng hồ với một tốc độ chóng mặt.
“UỲNH!!!”
Một tiếng nổ vô hình nhưng có sức tàn phá khủng khiếp vang lên, không phải ở ngoài đời thực, mà là vang dội trực tiếp trong sâu thẳm linh hồn của Thẩm Mặc.
Tiếng nổ đó trầm hùng, vang vọng, mang theo hào khí cuồn cuộn của vạn cổ thiên thu. Đó chính là tiếng trống đồng hộ quốc! Tiếng trống như muốn xé toạc màng nhĩ của hắn, làm rung chuyển cả linh hồn và thể xác của gã học sĩ phế mạch.
Huyết quản trong người Thẩm Mặc đột ngột sôi trào như nước lũ vỡ đê. Bản nguyên huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên vốn ngủ say bấy lâu nay, bị các máy móc hiện đại coi là “phế thải”, giờ đây giống như một con mãnh thú khổng lồ bị đánh thức sau giấc ngủ triệu năm, điên cuồng gào thét và càn quét khắp các kinh mạch của hắn.
“Cái… cái gì thế này?!”
Trần Phong đang thò tay vào rương bỗng nhiên rú lên một tiếng kinh hoàng. Gã cảm thấy một áp lực huyết mạch khủng khiếp, nặng nề như cả dãy núi Nghĩa Lĩnh đang từ trên trời giáng xuống đè chặt lên vai gã.
Những cái vảy rồng trên cổ Trần Phong – vốn là niềm tự hào của gã – giờ đây lại như gặp phải thiên địch, điên cuồng co rút lại rồi lặn mất tăm dưới da. Đầu gối của gã thiên tài Khải Huyết Cảnh run rẩy bần bật. Gã cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng từ trong xương tủy, một bản năng nguyên thủy thúc giục gã phải quỳ rạp xuống đất để lạy lục vị thần linh tối cao đang hiện diện trước mặt.
“Ủa alo… sao đầu gối mình tự nhiên mềm nhũn thế này?!” Một gã trợ lý đi cùng Trần Phong lắp bắp, rồi “bịch” một tiếng, gã quỳ sụp xuống sàn nhà, mặt cắt không còn một giọt máu.
Không chỉ có bọn họ, mà toàn bộ linh khí mỏng manh, nghèo nàn trong phòng giám định số 9 – và thậm chí là cả khu vực xung quanh Viện Khảo Cổ – trong tích tắc này giống như bị một lực hút vô hình cực đại cưỡng ép kéo đến. Linh khí hóa thành những luồng gió lốc nhỏ, điên cuồng tràn vào phòng qua các khe cửa, rồi bị hút sạch sành sanh vào đồng xu vàng đang rực sáng trên tay Thẩm Mặc.
Chiếc máy đo linh phổ trên bàn của Thẩm Mặc phát ra những tiếng “tít tít” dồn dập, màn hình của nó bốc lên một làn khói trắng rồi nổ tung thành những mảnh nhựa vụn.
Thẩm Mặc đứng giữa trung tâm của luồng gió lốc linh khí, mái tóc đen dài của hắn bị gió thổi bay tán loạn. Trên mu bàn tay phải của hắn, một hình xăm mờ hình chiếc đồng hồ cát ba tầng cổ xưa đột ngột hiện rõ, rực sáng ánh vàng thần bí.
“Tuế Nguyệt… Đồng Bản…”
Một cái tên tự động xuất hiện trong tâm trí Thẩm Mặc, rõ ràng và khắc sâu như được khắc bằng dao.
Ý thức của Thẩm Mặc bắt đầu thoát ly khỏi cơ thể. Hắn không còn nhìn thấy phòng thí nghiệm lạnh lẽo, không còn nhìn thấy gương mặt kinh hoàng của Trần Phong, cũng không còn nghe thấy tiếng gió rít ngoài cửa sổ nữa.
Không gian xung quanh hắn vỡ vụn ra thành vạn mảnh gương lấp lánh. Mỗi mảnh gương phản chiếu một lát cắt của lịch sử: có cảnh những chiến binh mình xăm đầy rồng đang chèo thuyền trên sóng dữ; có cảnh những người khổng lồ đang dời non lấp bể; có cảnh những chiếc trống đồng khổng lồ đang gõ vang giữa tế đàn rực lửa…
Và rồi, tất cả những hình ảnh đó lùi lại phía sau với tốc độ ánh sáng. Linh hồn của Thẩm Mặc bị kéo tuột về phía sau, ngược dòng chảy của thời gian, chìm sâu vào bóng tối vô tận của tuế nguyệt.
Trong bóng tối đó, hắn nghe thấy tiếng gầm rú của những dị thú khổng lồ thời tiền sử, tiếng gió bão gào thét qua những cánh rừng nguyên sinh rậm rạp, và hơi thở nóng hổi, hoang dã của một kỷ nguyên chưa từng được ghi chép trong bất kỳ cuốn sách sử nào.
Kỷ Nguyên Hoang Cổ!
Đồng xu trong tay hắn phát ra một luồng hút cực đại cuối cùng, kéo linh hồn hắn rơi thẳng xuống một điểm sáng rực rỡ phía dưới.
“Chào mừng đến với quá khứ, Tuế Nguyệt Đạo Tặc.” Một giọng nói cổ xưa, mơ hồ vang vọng bên tai hắn trước khi hắn hoàn toàn mất đi ý thức ở thời hiện đại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8