Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 71: Thần Vô Cực phẫn nộ

Cập nhật lúc: 2026-06-19 19:21:52 | Lượt xem: 7

“Ngươi có chắc chắn thứ đó đang rung động không?”

“Bẩm Thủy Tổ, vạn cổ ma bàn từ thời khai thiên lập địa chưa từng sai lệch một ly. Vết nứt trên chiếc gáo dừa của hắn… đang phát ra tần số cộng hưởng với ‘Thái Sơ Mệnh Khúc’ từ Đa Nguyên Vũ Trụ! Đây không phải là một món đồ phàm trần, cũng không phải tiên khí của thế giới này. Nó là một chiếc chìa khóa định vị tọa độ, đang dẫn lối cho những thực thể tối cao ngoài vòng sinh tử tìm về Âu Lạc Thần Châu!”

Trong bóng tối vĩnh hằng của Vực Ngoại Ma Điện, giọng nói khàn khàn, run rẩy của vị Ma Tế già nua vang lên, kéo theo tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng. Lão quỳ rạp dưới chân ngai tòa khổng lồ, hai tay dâng lên một tấm da thú cổ xưa bốc khói đen nghi ngút. Trên tấm da thú, một hình vẽ mô phỏng chiếc gáo dừa nứt nẻ đang rực sáng lên những đường vân màu huyết dụ, liên tục nhấp nháy như một con quái thú đang thở dốc.

Thần Vô Cực ngự trị trên ngai xương trắng, đôi mắt khổng lồ giữa trán đột ngột co rụt lại. Vết sẹo do luồng lực lượng tro bếp từ vạn dặm đánh trúng hôm trước vẫn còn rỉ ra những giọt ma huyết màu tím đen, đau đớn đến tận cùng xương tủy. Hắn không thể tin được, một chiếc gáo dừa múc nước bình thường của “người đó” lại có thể chứa đựng một bí ẩn kinh thiên động địa đến mức này.

“Thái Sơ Mệnh Khúc… Tọa độ tối cao…” Thần Vô Cực lẩm bẩm, giọng nói trầm đục làm rung chuyển cả không gian ma điện, khiến những cột đá xung quanh nứt toác. “Ý ngươi là, người vác cuốc kia không chỉ muốn trấn áp ma tộc ta, mà hắn còn đang dùng chiếc gáo dừa đó để đánh dấu Âu Lạc Thần Châu, chuẩn bị hiến tế toàn bộ thế giới này cho các thực thể đa vũ trụ?”

“Chắc chắn là như thế!” Ma Tế già nua dập đầu liên tục, trán đập xuống nền đá rầm rầm. “Hành động rải tro bếp, phẩy quạt nan hay dùng muôi gỗ của hắn đều là những bước đi được tính toán tỉ mỉ từ hàng vạn năm trước. Hắn đang giả vờ làm một phàm nhân trồng rau để che mắt thiên đạo, nhưng thực chất là đang âm thầm bố trí một ván bài diệt thế! Nếu chúng ta không ngăn cản hắn ngay lập tức, một khi tọa độ được kích hoạt hoàn toàn, vạn giới sẽ sụp đổ, ma tộc chúng ta sẽ trở thành tro bụi đầu tiên!”

Nghe đến đây, ngọn lửa giận dữ trong lòng Thần Vô Cực bùng cháy dữ dội, thiêu rụi cả lớp sương mù đen bao phủ xung quanh.

Một vị Thủy Tổ Thiên Ma sống qua ba kỷ nguyên, thôn phệ vô số thế giới, xem chúng sinh như kiến cỏ, giờ đây lại bị một “lão nông” vác cuốc dọa cho không dám thở mạnh!

Thiết Giáp Ma Tướng bị tiêu diệt hoàn toàn bởi một gáo nước lã. Hắc Sát Ma Quân chỉ còn lại một vệt tàn hồn tàn tạ, thần trí điên điên khùng khùng suốt ngày lẩm bẩm về “khoai lang nướng”. Huyết Nha Ma Tướng thì tiêu hao một nửa ma huyết, dắt theo hàng vạn ma binh chạy trối chết về cực Bắc, ma công bị tịnh hóa sạch sẽ đến mức đòi về quê trồng lúa nuôi gà!

Nhục nhã! Đây là nỗi nhục nhã lớn nhất trong cuộc đời tu luyện của Thần Vô Cực!

“Một lũ phế vật! Một lũ ăn hại!” Thần Vô Cực gầm lên, tiếng nổ xé rách màng nhĩ của hàng vạn ma tu đứng dưới điện thờ. “Hắn chỉ là một kẻ vác cuốc! Dù hắn có là đại năng ẩn thế, thì chân thân của hắn cũng phải bị giới hạn bởi quy luật của Âu Lạc Thần Châu! Ta không tin, một Thủy Tổ Thiên Ma như ta, nắm giữ quy luật hủy diệt của ba kỷ nguyên, lại không thể chém chết một tên nông phu!”

“Nhưng… Thủy Tổ…” Ma Tế lo lắng ngẩng đầu. “Sức mạnh của hắn…”

“Câm miệng!” Thần Vô Cực đứng bật dậy khỏi ngai xương. Thân thể ma khổng lồ cao ba ngàn trượng của hắn rung chuyển, ma khí ngập trời ngưng tụ thành một chiếc áo choàng màu tím đen che kín bầu trời Vực Ngoại. “Hắn dùng chiếc gáo dừa để thu hút sự chú ý của chúng ta ở phía Nam, dùng đống lửa sưởi ấm để tịnh hóa biên cảnh, mục đích là để ta hoang mang mà không dám ra tay. Đây là kế ‘Dương mưu’ của hắn! Hắn muốn ta tự sinh tự diệt trong sự sợ hãi!”

Đôi mắt đỏ ngầu của Thần Vô Cực rực sáng lên sát ý điên cuồng. Hắn đã nhìn thấu “bố cục” của Diệp Phi. Tất cả những hành động kỳ lạ kia, từ việc gieo lúa nếp hạt cau đến việc nướng khoai lang, thực chất chỉ là những đòn tâm lý chiến cực kỳ thâm độc nhằm làm lung lay đạo tâm của ma tộc!

“Hắn muốn chơi cờ? Được, ta sẽ băm nát bàn cờ của hắn!” Thần Vô Cực cười gằn, tiếng cười rít qua kẽ răng nhọn hoắt. “Truyền lệnh của ta! Kích hoạt Vạn Ma Huyết Tế Trận! Ta muốn phá vỡ một phần phong ấn kỷ nguyên, đưa một phần ba chân thân của ta hàng lâm xuống phía Nam! Ta sẽ đích thân ra trận, bóp nát chiếc gáo dừa của hắn, chặt đứt cái cuốc rỉ sét kia, xem hắn làm sao giả thần giả quỷ trước mặt ta!”

“Thủy Tổ vạn tuế! Thủy Tổ vô địch!”

Hàng vạn ma tu dưới điện quỳ rạp xuống, tiếng hô vang trời lệch đất. Bọn chúng đã quá mệt mỏi với việc phải sống trong nỗi sợ hãi mơ hồ về một lão nông trồng rau. Sự xuất trận của Thần Vô Cực chính là liều thuốc kích thích mạnh mẽ nhất, thắp lại ngọn lửa tàn bạo trong huyết quản của lũ Thiên Ma.

Cùng lúc đó, trên sườn núi phía Nam biên cảnh Âu Lạc Thần Châu.

Gió bấc vẫn thổi xào xạc qua những rặng cọ khô, nhưng bầu không khí u ám, lạnh lẽo của ma khí phương Bắc đã hoàn toàn bị quét sạch, thay vào đó là một luồng hơi ấm dễ chịu từ đống lửa nhỏ của Diệp Phi.

Diệp Phi ngồi bệt trên một tảng đá phẳng, hai tay đút vào ống tay áo vải thô màu đen bạc màu, mắt lờ đờ nhìn đống tro tàn đang bốc khói nghi ngút. Bên cạnh hắn, Mộc Vân Thư đang quỳ gối một cách cực kỳ ngay ngắn, hai tay bưng một chiếc lá chuối sạch sẽ, ánh mắt tràn đầy sự thành kính và sùng bái tối cao.

“Thầy… khoai chín rồi ạ.” Mộc Vân Thư khẽ khàng nhắc nhở, giọng nói nhỏ nhẹ như sợ làm phiền đến sự yên tĩnh của đất trời.

“Ừm, chín rồi thì bới ra đi. Để lâu quá nó cháy đen thui ăn đắng ngắt cho mà xem.” Diệp Phi ngáp một cái dài, cầm chiếc quạt nan rách phẩy phẩy vài cái trước mặt để xua bớt làn khói xám bốc lên từ đống tro.

Mộc Vân Thư vội vàng dùng một cành củi khô, cẩn thận gạt lớp tro nóng ra, bới ra hai củ khoai lang nhỏ bám đầy đất cát đen sạm.

Nhưng dưới mắt của Mộc Vân Thư, cảnh tượng này lại hoàn toàn khác biệt!

Khi Diệp Phi phẩy chiếc quạt nan rách, Mộc Vân Thư nhìn thấy những đường vân không gian xung quanh như bị một bàn tay vô hình vuốt phẳng. Những hạt bụi tro bếp bay lơ lửng trong không trung, dưới tác động từ cái phẩy tay của Diệp Phi, bỗng chốc hóa thành những hạt bụi Huyền Hoàng rực sáng, mỗi một hạt đều nặng nề như một ngọn núi nhỏ, nhẹ nhàng rơi xuống đất để trấn áp linh mạch đang xao động.

Còn hai củ khoai lang kia…

Khi lớp tro tàn được gạt ra, hai củ khoai lang bốc lên một luồng khí tức màu vàng kim nhạt, ấm áp và thuần khiết đến mức khiến thần hồn của Mộc Vân Thư run rẩy dữ dội. Đây không phải là khoai lang! Đây rõ ràng là “Huyền Hoàng Đạo Quả” được tôi luyện bằng Thái Sơ Hỏa Đạo! Mỗi một đường nứt trên vỏ khoai đều ẩn chứa quy luật vận hành của đại địa, chỉ cần ngửi một hơi, đan điền của hắn vốn dĩ là một khoảng không vô tận bỗng chốc tràn ngập linh lực thuần khiết nhất.

“Thầy… củ khoai này…” Mộc Vân Thư lắp bắp, hai tay run bần bật khi đón nhận củ khoai lang từ tay Diệp Phi.

“Ăn đi, vẽ chuyện làm gì.” Diệp Phi bẻ đôi củ khoai của mình, hơi nóng bốc lên nghi ngút, để lộ phần ruột khoai màu vàng óng, thơm phức. Hắn vừa thổi vừa cắn một miếng lớn, nhai nhồm nhoàm rồi lẩm bẩm: “Chậc, khoai năm nay hơi sượng, chắc là do đất phương Bắc này thiếu nước, lại bị nhiễm chua. Đúng là đất cằn cỗi, trồng cái gì cũng không ngon bằng đất vườn nhà mình.”

Mộc Vân Thư nghe vậy, trong lòng lại một lần nữa nổi lên sóng gió bão bùng!

“Sượng? Đất phương Bắc thiếu nước, bị nhiễm chua?” Mộc Vân Thư thầm nghĩ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng. “Ý của sư phụ là… linh mạch phương Bắc đã bị ma khí của Thiên Ma tàn phá quá nghiêm trọng, khiến quy luật tự nhiên bị đảo lộn, không thể nuôi dưỡng được nhân tài và linh thảo nữa! Ngài đang thở dài vì sự tàn bạo của ma tộc, và ngài đang ám chỉ rằng… chúng ta cần phải tiến hành cải tạo lại toàn bộ vùng đất phương Bắc này!”

Đạo lý thâm sâu quá! Triết lý nhân sinh vĩ đại quá!

Mộc Vân Thư cắn một miếng khoai lang nhỏ. Ngay lập tức, một luồng hỏa lực ấm áp, dịu nhẹ như dòng nước mùa xuân tuôn chảy vào kinh mạch của hắn. Tu vi Thần Thông Cảnh vừa mới đột phá của hắn vốn còn chút bất ổn, dưới sự nuôi dưỡng của luồng hỏa lực này, bỗng chốc trở nên kiên cố như bàn thạch. Chín tầng phòng ngự của đại trận Loa Thành trong thức hải của hắn rực sáng lên, vặn vẹo thời không xung quanh hắn thành một vùng cấm địa tuyệt đối mà không có bất kỳ ma khí nào có thể xâm nhập.

“Đồ nhi đã hiểu!” Mộc Vân Thư nghẹn ngào, vừa ăn vừa lau nước mắt. “Đồ nhi nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của thầy! Đồ nhi sẽ dùng đại trận Loa Thành để tịnh hóa toàn bộ đất đai phương Bắc, biến nơi này thành ruộng lúa xanh tươi, trả lại sự bình yên cho Âu Lạc Thần Châu!”

Diệp Phi đang ăn khoai, nghe thấy thế thì suýt chút nữa bị nghẹn. Hắn trợn tròn mắt nhìn gã học trò đầu óc có vấn đề của mình, bất lực thở dài một tiếng:

“Cái thằng này… ta bảo khoai sượng, thì liên quan gì đến đại trận với tịnh hóa đất đai của ngươi chứ? Ngươi đọc sách nhiều quá hóa rồ rồi à? Ăn xong củ khoai thì vác cuốc đi theo ta. Ta thấy thời tiết phương Bắc này oi bức khó chịu quá, chắc sắp có mưa bão lớn rồi. Chúng ta phải nhanh chóng tìm xem thằng Lăng Tiêu nó chạy đi chẻ củi ở xó xỉnh nào, gọi nó về nhà ăn cơm, chứ để nó lang thang ngoài đường gặp bão thì khổ.”

Nói rồi, Diệp Phi đứng dậy, vỗ vỗ mông cho sạch bụi đất, vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai, lững thững đi về phía trước.

“Sắp có mưa bão lớn… tìm Lăng Tiêu sư huynh…” Mộc Vân Thư đứng bật dậy, ánh mắt rực sáng lên tia lạnh lùng. “Mưa bão lớn… chính là ám chỉ đại quân Thiên Ma sắp sửa hàng lâm! Sư phụ muốn chúng ta chủ động xuất kích, cùng Lăng Tiêu sư huynh quét sạch lũ cặn bã phương Bắc trước khi cơn bão thực sự ập đến!”

Hắn lập tức cất củ khoai lang còn lại vào trong ngực áo như bảo vật vô giá, vội vàng vác chiếc gáo dừa nứt nẻ chạy theo sau Diệp Phi.

Trong lúc hai thầy trò đang thong thả đi dạo trên sườn núi, thì ở một không gian song song khác, ngay phía trên bầu trời biên giới phương Bắc.

Hư không đột ngột rạn nứt ra một đường rãnh khổng lồ dài hàng vạn dặm, rỉ ra những giọt nước màu tím đen bốc mùi hôi thối nồng nặc. Đây chính là vết nứt ranh giới giữa Âu Lạc Thần Châu và Vực Ngoại, nơi bị phong ấn bởi ý chí của vạn cổ thiên đạo.

“Gầm!!!”

Một tiếng gầm thét kinh thiên động địa vang lên từ bên trong vết nứt. Một bàn tay ma khổng lồ, che kín cả bầu trời, bốc cháy ngọn lửa ma độc màu tím đen, đang điên cuồng cào xé vào ranh giới không gian, cố gắng xé rách phong ấn để chui ra ngoài.

Chân thân của Thần Vô Cực!

Hắn đã hiến tế hàng vạn ma dân, tiêu hao một phần ba tu vi kỷ nguyên để cưỡng ép phá vỡ phong ấn thiên đạo. Uy áp của một vị Thủy Tổ Thiên Ma hàng lâm khiến cho toàn bộ sinh linh trong vòng mười vạn dặm xung quanh biên giới đều cảm thấy nghẹt thở, đất đai rung chuyển dữ dội, những ngọn núi đá vỡ vụn thành trăm mảnh.

“Người vác cuốc kia! Ngươi trốn ở đâu?! Bước ra đây cho bổn tổ!!!”

Thần Vô Cực gầm lên, con mắt khổng lồ giữa trán rực sáng lên luồng sáng hủy diệt, quét qua khắp các ngọn núi phía Nam để tìm kiếm bóng dáng của Diệp Phi. Hắn muốn dùng uy áp tối thượng này để đè bẹp ý chí của đối thủ ngay từ cái nhìn đầu tiên!

Nhưng ngay lúc này, ở phía dưới sườn núi.

Diệp Phi đang đi dạo bỗng thấy một luồng gió nóng, hôi thối từ phương Bắc thổi tới, kèm theo tiếng sấm sét nổ đùng đoàng trên đỉnh đầu. Bầu trời bỗng chốc tối sầm lại, mây đen cuồn cuộn kéo đến như muốn sụp xuống.

“Chậc, cái thời tiết quái quỷ gì thế này không biết!” Diệp Phi bực bội lẩm bẩm, mồ hôi rịn ra trên trán vì oi bức. “Mới ban ngày ban mặt mà tối om om, gió thì hôi rình mùi cống rãnh. Đã thế còn nóng nực phát điên lên được!”

Hắn dừng bước, một tay vác cuốc, tay kia lôi chiếc quạt nan rách từ bên hông ra.

“Nóng quá! Phải quạt cho bớt nóng mới được!”

Diệp Phi cầm chiếc quạt nan rách, hướng về phía phương Bắc đang có luồng gió hôi thối thổi tới, dùng hết sức bình sinh phẩy mạnh một cái thật mạnh!

Phần phật!

Cái phẩy tay này của Diệp Phi, dưới mắt hắn chỉ là một hành động quạt mát bình thường của một lão nông trung niên đang bực bội vì thời tiết oi bức.

Nhưng đối với thế giới bên ngoài…

UỲNH CHUỲNH CHUỲNH!!!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa, lớn đến mức làm rung chuyển cả Âu Lạc Thần Châu, vang vọng đến tận Phong Châu Thần Đô và Đông Hải Long Cung!

Từ chiếc quạt nan rách của Diệp Phi, một luồng kình phong màu xám tro khổng lồ, mang theo hơi thở của Thái Sơ sơ khai, đột ngột phun trào ra ngoài. Luồng kình phong này đi đến đâu, không gian nơi đó lập tức bị xóa sổ hoàn toàn, biến thành một khoảng không hỗn độn trống rỗng.

Cơn bão Hỗn Độn này quét qua bầu trời với tốc độ vượt qua cả khái niệm thời gian. Những đám mây đen ma khí ngập trời của Thần Vô Cực, vừa mới chạm vào luồng kình phong này, lập tức bị thổi bay sạch sẽ như bọt nước gặp ánh mặt trời.

“Cái… Cái gì?!”

Thần Vô Cực đang cố gắng chui ra khỏi vết nứt không gian, bỗng nhiên cảm thấy một lực lượng vô hình, nặng nề và kinh khủng đến mức không thể tưởng tượng nổi, trực tiếp vỗ thẳng vào mặt hắn!

Bốp!!!

Một tiếng động giòn giã vang lên trong hư không, như thể có một bàn tay khổng lồ vừa tát một cú trời giáng vào mặt vị Thủy Tổ Thiên Ma vĩ đại!

“A!!!”

Thần Vô Cực hét lên một tiếng thảm thiết. Một phần ba chân thân ma ảnh mà hắn vừa mới nhọc nhằn đưa qua phong ấn, dưới cú tát vô hình này, lập tức bị đánh cho vỡ vụn thành hàng vạn mảnh ma khí tím đen. Con mắt khổng lồ giữa trán hắn vừa mới hồi phục được một chút, nay lại một lần nữa bị luồng kình phong xé rách, máu ma phun ra như mưa sa.

Không chỉ có thế, luồng kình phong Thái Sơ kia còn men theo vết nứt không gian, điên cuồng lao vào bên trong Vực Ngoại, càn quét khắp ma điện của hắn, đánh sập hoàn toàn ngai tòa bằng xương trắng và thổi bay hàng vạn ma tu đang quỳ lạy bên dưới thành những hạt bụi mịn!

Rắc! Rắc! Rắc!

Tiếng phong ấn kỷ nguyên tự động siết chặt lại vang lên giòn giã. Luồng kình phong của Diệp Phi không chỉ đánh nát chân thân của Thần Vô Cực, mà còn vô tình vá lại toàn bộ những vết nứt không gian mà hắn đã mất hàng vạn năm để đục khoét, siết chặt phong ấn thêm mười vạn năm nữa!

“Phụt!!!”

Trong bóng tối của Vực Ngoại Ma Điện đổ nát, Thần Vô Cực ngã sụp xuống đất, liên tục phun ra những ngụm ma huyết màu tím đen. Đôi mắt hắn trợn tròn, tràn đầy sự kinh hoàng, tuyệt vọng và hoài nghi nhân sinh sâu sắc.

“Chỉ là… Chỉ là một cái phẩy quạt từ vạn dặm…” Thần Vô Cực lắp bắp, toàn thân run rẩy dữ dội, ma lực trong cơ thể hỗn loạn đến mức suýt chút nữa thì tự bạo. “Hắn… Hắn rốt cuộc là tồn tại thế nào?! Một cái phẩy tay… trực tiếp đánh nát một phần ba chân thân của ta, vá lại phong ấn kỷ nguyên… Đây không phải là lực lượng của thế giới này! Đây là lực lượng sáng thế! Hắn là Sáng Thế Thần!!!”

Đến lúc này, lòng tự tôn của một vị Thủy Tổ Thiên Ma sống qua ba kỷ nguyên đã hoàn toàn bị đánh nát vụn thành từng mảnh nhỏ.

Hắn rốt cuộc đã hiểu, tại sao Thiết Giáp Ma Tướng lại chết, tại sao Hắc Sát lại điên, và tại sao Huyết Nha lại tháo chạy trối chết.

Bởi vì đối thủ của bọn chúng…根本 không phải là người! Hắn là một thực thể tối cao đứng ngoài vòng sinh tử, xem vạn vật như kiến cỏ, chỉ cần khẽ thở dài hay phẩy tay một cái là có thể xóa sổ cả một kỷ nguyên!

“Thủy Tổ… Thủy Tổ…” Ma Tế già nua lúc này chỉ còn lại nửa thân người, lết đến bên cạnh Thần Vô Cực, khóc lóc thảm thiết: “Chúng ta… chúng ta phải làm sao đây? Phong ấn đã bị siết chặt, chân thân của ngài bị trọng thương… Chúng ta không thể tiến vào phía Nam bằng con đường này nữa!”

Thần Vô Cực nghiến răng kèn kẹt, ma huyết nhuộm đỏ cả gương mặt tà dị của hắn. Sự phẫn nộ và căm thù trong lòng hắn lúc này đã vượt qua cả nỗi sợ hãi. Hắn đã sống qua ba kỷ nguyên, chưa từng chịu nhục nhã thế này! Nếu hắn rút lui bây giờ, ma đạo của hắn sẽ hoàn toàn sụp đổ, hắn sẽ vĩnh viễn không thể tiến bộ được nữa!

“Ta không cam lòng! Ta không cam lòng!!!” Thần Vô Cực gầm lên đầy điên cuồng. “Hắn mạnh mẽ như thế, chắc chắn phải có điểm yếu! Đúng rồi, hắn luôn giả vờ làm một phàm nhân! Điều đó có nghĩa là hắn có một sự ràng buộc rất lớn với cuộc sống phàm trần kia! Hắn thích trồng rau, thích nuôi gà… Đúng thế! Hắn có một nông trang!”

Đôi mắt đỏ ngầu của Thần Vô Cực rực sáng lên tia tàn nhẫn và xảo quyệt.

“Chúng ta không thể đối đầu trực diện với hắn, nhưng chúng ta có thể đi vòng qua lối khác! Ta nhớ không lầm, ở vùng giáp ranh biên giới phía Tây Nam, có một lộ trình hành quân bí mật đi ngang qua… ruộng dưa hấu của hắn! Đúng thế, ruộng dưa hấu sắp chín của hắn!”

Thần Vô Cực cười gằn, giọng nói tràn đầy sự điên cuồng cuối cùng của một kẻ sắp đường cùng:

“Hắn có thể bảo vệ được bản thân, nhưng hắn có bảo vệ được ruộng dưa của hắn không?! Ta sẽ dẫn theo mười vạn ma binh tinh nhuệ nhất, ẩn giấu ma khí, lẻn qua ruộng dưa hấu của hắn! Ta muốn dẫm nát toàn bộ ruộng dưa của hắn, hủy hoại tâm huyết phàm trần của hắn! Ta muốn xem, khi ruộng dưa bị hủy, đạo tâm phàm nhân của hắn có bị rạn nứt hay không!!!”

Một kế hoạch trả thù vô cùng “vĩ đại” và “tàn nhẫn” (theo góc nhìn của ma tộc) đã được vạch ra trong đầu Thủy Tổ Thiên Ma Thần Vô Cực.

Hắn quyết định tự mình dẫn quân, đi vòng qua ruộng dưa hấu của Diệp Phi!

Trong khi đó, ở phía dưới sườn núi.

Diệp Phi phẩy quạt xong vài cái, thấy gió nóng bỗng chốc biến mất, bầu trời đang tối sầm bỗng nhiên quang đãng trở lại, ánh nắng ấm áp rọi xuống rực rỡ, gió mát rượi thổi qua sườn mặt phong sương của hắn.

“Ơ hay, cái thời tiết phương Bắc này buồn cười thật đấy.” Diệp Phi ngơ ngác nhìn bầu trời trong xanh, lắc đầu cười khổ: “Vừa nãy còn tưởng sắp bão to đến nơi, thế mà quạt vài cái đã tạnh ráo sạch sẽ. Đúng là thời tiết thất thường như thời tiết… À mà thôi, tạnh ráo thế này là tốt rồi, đỡ lo ruộng dưa hấu ở nhà bị ngập nước.”

Hắn quay sang nhìn Mộc Vân Thư đang đứng đực mặt ra như phỗng đá bên cạnh, vỗ vai gã một cái:

“Này, đứng ngây ra đấy làm gì? Đi thôi, thời tiết đẹp thế này, tranh thủ đi tìm thằng Lăng Tiêu nhanh lên, kẻo lát nữa trời lại giở chứng.”

Mộc Vân Thư lúc này mới hoàn hồn từ trong cơn chấn động tột cùng. Hắn nhìn bầu trời vạn dặm không một gợn mây, cảm nhận được luồng linh khí hồng hoang đang cuồn cuộn đổ về phương Nam, trong lòng chỉ còn lại sự sùng bái và kính ngưỡng vô hạn đối với vị sư phụ vĩ đại của mình.

“Chỉ một cái phẩy quạt… thổi bay đại kiếp nạn của Thiên Ma… Sư phụ vĩ đại quá!” Mộc Vân Thư nghẹn ngào, dập đầu một cái thật mạnh xuống đất trước khi đứng dậy:

“Vâng, thưa thầy! Đồ nhi xin nghe theo mệnh lệnh của thầy! Chúng ta đi tìm Lăng Tiêu sư huynh!”

Hai thầy trò, một già một trẻ, một vác cuốc một vác gáo dừa nứt, lững thững đi về phía trước, hoàn toàn không hề hay biết rằng, một đại quân Thiên Ma do đích thân Thủy Tổ dẫn đầu, đang rón rén lẻn về phía… ruộng dưa hấu của bọn họ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8