Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 69: Ma tướng chặn đường

Cập nhật lúc: 2026-06-19 19:16:06 | Lượt xem: 5

Gió bấc phương Bắc thổi qua những khe đá nứt nẻ trên sườn núi biên cảnh, rít lên những tiếng u uất như tiếng khóc than của hàng vạn cô hồn dã quỷ. Đất đai nơi này không còn mang màu đỏ nâu trù phú của vùng đồng bằng sông Hồng nữa, mà chuyển sang một màu xám tro chết chóc, khô khốc và nứt nẻ thành những đường rãnh sâu hoắm như mạng nhện. Không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh hôi thối lẫn với mùi máu tanh nồng, thứ mùi đặc trưng của ma khí Vực Ngoại đang ngày đêm gặm nhấm linh mạch của Âu Lạc Thần Châu.

Diệp Phi kéo chặt vạt áo vải thô màu đen đã bạc màu, rụt cổ lại vì cái lạnh đột ngột tràn về. Hắn vác chiếc cuốc rỉ sét trên vai, bước chân lộc cộc trên nền đất sỏi đá gồ ghề.

“Chậc, cái thời tiết quỷ quái gì thế này? Mới đi có một đoạn mà đầu ngón chân đã tê cứng cả rồi.” Diệp Phi lầm bầm, hàm răng khẽ va vào nhau lập cập. Hắn nhìn xuống đôi dép rơm rách nát dưới chân, lòng thầm hối hận vì lúc đi vội quá đã không kịp xỏ đôi guốc gỗ dày hơn.

Trong lòng Diệp Phi lúc này chỉ toàn là sự bực bội và lo lắng. Hắn lo cho thằng đại đồ đệ Lăng Tiêu. Thằng bé đó bình thường lầm lì, ít nói, suốt ngày chỉ cắm cúi chẻ củi sau bếp, thế mà không hiểu đầu óc dạo này bị chập mạch thế nào, lại dám vác cây rìu rỉ sét một mình chạy tót ra phương Bắc hoang vu này.

Phương Bắc là nơi nào chứ? Trong ký ức của một người nông dân như Diệp Phi, đó là vùng biên viễn đầy rẫy bọn cướp đường hung tợn, thú dữ hoành hành, lại thêm thời tiết khắc nghiệt quanh năm bão tuyết. Một thằng nhóc đan điền vỡ nát, yếu ớt như sên (theo góc nhìn của hắn) mà dám chạy đến đây, chẳng phải là chán sống rồi sao?

“Cái thằng báo thủ này, đúng là không để ta yên thân được ngày nào mà!” Diệp Phi thở dài thườn thượt, lòng tự trách mình đã quá nuông chiều đám đồ đệ, để chúng nó tự do quá mức đâm ra sinh nông nổi. “Chuyến này bắt được nó về, ta nhất định phải bắt nó quỳ trước chuồng gà của Tiểu Hồng ba ngày ba đêm để sám hối!”

Đi ngay phía sau Diệp Phi, giữ một khoảng cách cung kính đúng ba bước chân, là Mộc Vân Thư.

Trái ngược với vẻ ngoài có phần nhếch nhác và càu nhàu của Diệp Phi, vị tam đồ đệ này lúc này đang trải qua một cơn địa chấn tâm lý dữ dội. Mộc Vân Thư ôm khư khư chiếc gáo dừa nứt trong lồng ngực, bước đi vô cùng cẩn trọng.

Dưới nhãn lực của một tu sĩ vừa đột phá Thần Thông Cảnh, Mộc Vân Thư nhìn thấy những điều mà người thường không bao giờ thấy được. Mỗi khi bước chân của Diệp Phi nện xuống mặt đất xám xịt kia, một luồng gợn sóng hoàng kim vô hình, ấm áp lại từ đế dép rơm của ngài lan tỏa ra xung quanh. Luồng sóng hoàng kim ấy đi đến đâu, ma khí tím đen đang bốc lên từ lòng đất liền bị ép cho tan rã, tịnh hóa đến sạch trơn.

Mộc Vân Thư hít một hơi thật sâu. Hắn không ngửi thấy mùi lưu huỳnh hay mùi máu tanh nồng nặc của biên cảnh nữa, mà chỉ ngửi thấy một mùi hương đất ẩm dịu nhẹ, mùi của lúa mới và hương hoa dại thoang thoảng phát ra từ bóng lưng của sư phụ.

“Sư phụ… Ngài đang dùng ‘Hồng Trần Bộ Pháp’ để đo lường và vá lại linh mạch bị tổn thương của Âu Lạc Thần Châu sao?” Mộc Vân Thư thầm nghĩ, lòng sùng bái dâng trào như nước lũ.

Hắn nhìn chiếc cuốc rỉ sét đang gác hờ hững trên vai Diệp Phi. Món nông cụ tầm thường ấy, dưới mắt hắn, lúc này đang tỏa ra những tia chớp hỗn độn mờ nhạt, mỗi một nhịp đung đưa của lưỡi cuốc đều như đang khẽ khàng sửa lại những vết rách của không gian xung quanh.

Mộc Vân Thư cảm thấy da đầu mình tê dại. Hắn tự hỏi, rốt cuộc cảnh giới của sư phụ đã đạt đến mức độ khủng khiếp nào rồi? Ngài đi bộ dĩ nhiên không phải vì ngài không biết phi hành, mà là vì ngài muốn dùng chính đôi chân của mình để cảm nhận nỗi đau của đất mẹ, dùng sự hiện diện của một phàm nhân để che mắt thiên cơ, âm thầm giải quyết đại kiếp nạn cho vương triều Âu Lạc mà không muốn lưu lại bất kỳ danh tiếng nào.

“Đại đạo chí giản, phản phác quy chân… Sư phụ quả nhiên là hiện thân của Đạo!” Mộc Vân Thư khẽ siết chặt chiếc gáo dừa nứt, mắt rưng rưng vì xúc động trước sự hy sinh thầm lặng của sư phụ.

“Này, Vân Thư!”

Tiếng gọi đột ngột của Diệp Phi làm Mộc Vân Thư giật nảy mình, vội vàng khom lưng bước lên nửa bước:

“Dạ, khởi bẩm sư phụ, đồ nhi có mặt!”

Diệp Phi dừng bước, quay đầu lại nhìn vị tam đồ đệ nho nhã của mình. Hắn thấy thằng bé này suốt dọc đường cứ ôm khư khư cái gáo dừa nứt múc nước, mắt thì lúc đỏ lúc sáng, mặt mũi thì biến幻 khôn lường, lòng thầm thở dài một tiếng.

“Lại thêm một đứa có vấn đề về đầu óc rồi.” Diệp Phi thầm nghĩ, lắc đầu ngao ngán. Hắn đưa tay lên che miệng, khẽ ho một tiếng rồi nói:

“Đường xá phương Bắc này bụi bặm quá, ta đi một lúc mà cổ họng cứ khô khốc cả ra. Đưa cái gáo nước đây cho ta hớp một ngụm giải khát nào.”

Mộc Vân Thư nghe vậy, tim đập thình thịch liên hồi. Hắn cúi đầu nhìn xuống chiếc gáo dừa nứt trên tay. Nước trong gáo này được múc từ giếng thần sau nông trang trước khi đi, lấp lánh một màu xanh lam nhạt, tỏa ra hơi lạnh thấu xương nhưng lại ngọt ngào vô cùng. Đây đâu phải là nước lã bình thường? Đây chính là “Thủy Đạo Bản Nguyên” tinh khiết nhất thế gian, một giọt cũng đủ để giúp một vị tu sĩ vỡ đan điền tái sinh kinh mạch!

“Sư phụ muốn uống nước…” Mộc Vân Thư cung kính nâng chiếc gáo dừa bằng cả hai tay, dâng lên ngang tầm mắt của Diệp Phi, giọng run run: “Xin sư phụ dùng nước ạ.”

Diệp Phi nhận lấy chiếc gáo dừa, xúc giác chạm vào lớp vỏ dừa thô ráp, nứt nẻ khiến hắn khẽ cau mày. Hắn tự nhủ sau chuyến này phải bảo thằng mập Thẩm Vạn Kim kiếm cho mình cái ấm trà bằng đất nung tử sa tử tế một chút, chứ cứ dùng cái gáo dừa nứt này đi đường trông chẳng khác gì kẻ ăn xin.

Nhưng đúng lúc Diệp Phi vừa nâng chiếc gáo dừa lên ngang miệng, chuẩn bị uống một ngụm nước mát rượi để xua đi cơn khát, thì một biến cố đột ngột xảy ra.

*Ầm!!!*

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ phía hẻm núi phía trước. Mặt đất xám xịt dưới chân họ rung chuyển dữ dội như thể vừa xảy ra một trận động đất cực mạnh.

Từ trong hẻm núi, một luồng ma khí màu tím đen bốc lên cuồn cuộn, hóa thành một cột khói khổng lồ cao hàng trăm trượng, che khuất hoàn toàn ánh sáng nhạt nhòa của buổi chiều tà. Trong cột khói ấy, vô số khuôn mặt quỷ dữ gớm ghiếc ẩn hiện, rít gào, gầm rú tạo nên những âm thanh chói tai khiến thần hồn người thường có thể lập tức vỡ vụn.

“Kẻ nào dám cả gan xâm nhập vào biên cảnh phương Bắc?!”

Một giọng nói khàn khàn, ồm ồm như tiếng hai tảng đá lớn cọ xát vào nhau vang lên từ trong làn ma sương.

Ngay sau đó, một thân ảnh khổng lồ bước ra từ cột khói. Đó là một gã Ma tướng cao tới ba trượng, toàn thân được bao bọc trong một bộ giáp sắt đen kịt, gai góc lởm chởm. Gương mặt hắn hung tợn với một vết sẹo dài cắt ngang qua con mắt độc nhất đang rực lên ánh sáng đỏ ngầu tà dị. Trên tay hắn vác một thanh đại đao rỉ sét bám đầy máu khô, mỗi bước đi của hắn đều khiến mặt đất lún xuống một hố sâu chứa đầy ma dịch ăn mòn.

Đây chính là Thiết Giáp Ma Tướng, một trong những chiến tướng tuần tra biên giới dưới trướng Thủy Tổ Thiên Ma Thần Vô Cực. Hắn sở hữu tu vi Thần Thông Cảnh đỉnh phong, thực lực đủ để dời non lấp bể, một đao chém ra có thể hủy diệt cả một tòa thành trì của phàm nhân trong nháy mắt.

Thiết Giáp Ma Tướng đứng sừng sững chặn giữa con đường độc đạo dẫn lên phía Bắc. Con mắt đỏ ngầu của hắn quét qua hai bóng người đứng trước mặt.

Hắn thấy một lão nông trung niên mặc áo vải thô, chân xỏ dép rơm, vai vác chiếc cuốc rỉ sét, và một tên thư sinh yếu ớt mặc áo dài trắng, tay cầm gáo dừa.

Nhìn cảnh tượng này, Thiết Giáp Ma Tướng suýt chút nữa thì phì cười thành tiếng. Hắn vốn nghĩ có đại năng tu sĩ nào của Âu Lạc Thần Châu muốn vượt biên cảnh, thế mà hóa ra lại chỉ là hai tên phàm nhân lạc đường, một tên đi cuốc đất và một tên đi múc nước thuê!

Thế nhưng, ngay khi hắn định vung đao chém bay đầu hai sinh vật kiến cỏ này để làm mồi cho lũ ma trùng, thì sâu trong bản nguyên linh hồn của hắn đột ngột dấy lên một nỗi sợ hãi nguyên thủy, kinh hoàng tột độ.

Nỗi sợ ấy đến từ đâu? Hắn không biết. Hắn chỉ thấy con mắt độc nhất của mình bắt đầu co giật liên hồi, huyết dịch ma tộc trong người như muốn đông cứng lại. Ánh mắt hắn vô tình chạm vào chiếc cuốc rỉ sét trên vai lão nông kia, và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, hắn dường như nhìn thấy hình ảnh một thanh thần binh khổng lồ có thể chém đôi cả bầu trời hỗn độn đang lơ lửng phía sau lưng lão nông đó.

“Không… Không thể nào! Chỉ là hai tên phàm nhân phế vật thôi mà!”

Thiết Giáp Ma Tướng gầm lên trong lòng, cố gắng dùng lý trí để trấn áp nỗi sợ hãi đang dâng trào. Tham vọng lập công trước mặt Thủy Tổ Thần Vô Cực đã làm mờ mắt hắn. Hắn thầm nghĩ, nếu mình có thể mang đầu của hai tên phàm nhân kỳ lạ này về dâng lên Thủy Tổ, chắc chắn sẽ được ban thưởng vô số ma huyết để đột phá lên Bá Vương Cảnh!

“Lũ kiến cỏ Âu Lạc! Hôm nay nơi này sẽ là mồ chôn của các ngươi!”

Thiết Giáp Ma Tướng thét lớn, vung mạnh thanh đại đao rỉ sét lên không trung. Ma khí trên bầu trời lập tức bị hút sạch vào lưỡi đao, hóa thành một luồng đao mang màu đen tím dài hàng chục trượng, mang theo sức mạnh hủy diệt chém thẳng về phía Diệp Phi và Mộc Vân Thư.

Cùng lúc đó, hắn há miệng phun ra một bãi nước bọt chứa đầy kịch độc ma huyết, hóa thành một làn sương độc màu xanh đen, kèm theo luồng hắc phong hôi thối cuồng bạo thổi quét tới.

Gió độc thổi qua rào rào, cát bụi mù mịt bay lên, cuốn theo những mảnh đá vụn sắc nhọn bắn tung tóe khắp nơi.

Diệp Phi đứng đó, mặt đen lại như đít nồi.

Cơn gió bão cát đột ngột thổi tới làm tóc tai hắn rối bù, bụi đất bay đầy vào mắt vào mũi khiến hắn không nhịn được mà hắt hơi một cái thật mạnh. Nhưng điều khiến Diệp Phi điên tiết nhất, chính là luồng gió hôi thối bốc mùi như xác chết phân hủy kia đã cuốn theo một vốc cát bụi bẩn thỉu, chuẩn xác không lệch một li bay thẳng vào trong chiếc gáo dừa nứt mà hắn đang cầm trên tay.

Chiếc gáo nước trong vắt, mát rượi mà hắn vừa xin đồ đệ để giải khát, lúc này đã nổi lên một lớp váng bụi bẩn màu xám xịt, lại còn bốc lên cái mùi hôi hám không thể ngửi nổi.

“Mẹ kiếp!!!”

Diệp Phi rống lên một tiếng đầy giận dữ, phổi muốn nổ tung vì tức giận.

Hắn vốn dĩ đã mệt mỏi rã rời vì phải đi bộ đường xa, lòng thì lo lắng sốt ruột cho thằng đồ đệ báo thủ Lăng Tiêu không biết sống chết ra sao ở phương Bắc. Giờ đây, ngay cả một ngụm nước sạch để uống cho đỡ khát cũng bị một gã dị hợm, ăn mặc quái dị ở đâu ra khạc nhổ, phun khói bụi làm bẩn mất!

“Cái đồ vô ý thức! Không có văn hóa! Ở đâu ra cái thói khạc nhổ bừa bãi, phun bụi bẩn vào nước uống của người khác thế hả?!”

Diệp Phi mặt mày đỏ gay, trán nổi đầy gân xanh. Hắn không thèm nhìn xem gã khổng lồ kia là ai, cũng chẳng quan tâm đến luồng đao mang màu đen tím đang chém tới (vì dưới mắt hắn, đó chỉ là một luồng khói đen do ai đó đốt rác thải công nghiệp gây ra bụi bặm).

Trong cơn thịnh nộ tột độ của một người nông dân bị phá hỏng bữa ăn, Diệp Phi dùng tay phải nắm chặt lấy cán chiếc gáo dừa nứt, vung mạnh tay một cái, hắt toàn bộ gáo nước bẩn thỉu kia về phía trước để đổ đi.

“Cút ngay cho khuất mắt ta!!!”

Hắn hét lên một tiếng đầy bực bội, động tác hắt nước dứt khoát, mạnh mẽ như cách hắn vẫn thường hắt nước rửa chân ra sau vườn rau mỗi tối.

Thế nhưng, khoảnh khắc gáo nước kia rời khỏi tay Diệp Phi, một cảnh tượng kinh hoàng, vĩ đại đến mức không thể dùng bất kỳ ngôn từ nào của nhân gian để miêu tả đã diễn ra trước mắt Mộc Vân Thư và Thiết Giáp Ma Tướng.

*Ầm uỳnh uỳnh!!!*

Không gian xung quanh hẻm núi bỗng nhiên đổ sụp xuống như một bức tranh kính bị đập vỡ vụn.

Nước lã bay ra khỏi gáo dừa nứt, dưới tác động từ cái phẩy tay đầy giận dữ của Diệp Phi, lập tức bùng phát ra một luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ, chiếu sáng cả một vùng trời đất phương Bắc tối tăm. Luồng nước ấy không còn là một gáo nước bình thường nữa, mà nó đã co giãn, phình to ra vô hạn trong nháy mắt, hóa thành một dòng sông ánh sáng khổng lồ vắt ngang qua bầu trời.

Đó chính là dòng sông Thời Gian! Là Thủy Đạo Bản Nguyên tối cao của vũ trụ sơ khai!

Trong dòng sông ánh sáng ấy, vô số tinh hà lấp lánh sinh ra rồi lại diệt vong, những quy luật thời gian và không gian đan xen vào nhau chặt chẽ. Sức mạnh của dòng nước mang theo ý chí trật tự sơ khai của Thái Sơ Chi Chủ, lạnh lùng và tuyệt đối.

Luồng đao mang màu đen tím dài hàng chục trượng của Thiết Giáp Ma Tướng vừa chạm vào rìa của dòng sông ánh sáng kia, lập tức như tuyết gặp mặt trời mùa hè, không phát ra một tiếng động nào liền tan rã thành hư vô. Làn sương độc kịch độc và luồng hắc phong hôi thối cũng bị dòng nước tịnh hóa sạch sẽ đến mức không còn một hạt bụi nào sót lại.

“Cái… Cái gì thế này?!”

Thiết Giáp Ma Tướng trợn trừng con mắt độc nhất, toàn thân cứng đờ như hóa đá. Hắn muốn hét lên, muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng hắn kinh hoàng nhận ra toàn bộ không gian xung quanh mình đã bị khóa chặt đến mức tuyệt đối. Hắn không thể nhúc nhích dù chỉ là một đầu ngón tay, ngay cả ma khí trong đan điền cũng bị đóng băng hoàn toàn.

Hắn nhìn thấy dòng sông ánh sáng xanh lam kia đang cuồn cuộn đổ ập xuống đầu mình. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, hắn cảm nhận được một luồng uy áp tối cổ, khủng bố đến mức vượt xa cả Thủy Tổ Thần Vô Cực gấp vạn lần!

“Người… Người đó… Ngài ấy chính là…”

Thiết Giáp Ma Tướng cuối cùng cũng nhận ra lão nông phu vác cuốc trước mặt là tồn tại vĩ đại nào. Nhưng đã quá muộn.

*Xào xạc…*

Tiếng nước chảy róc rách, nhẹ nhàng vang lên giữa khe núi tĩnh lặng.

Dòng sông ánh sáng lướt qua thân hình khổng lồ của Thiết Giáp Ma Tướng. Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, không có máu thịt văng tung tóe. Chỉ trong một tích tắc, bộ giáp sắt đen kịt kiên cố như thần binh của hắn, cơ thể ma tộc cao ba trượng sở hữu tu vi Thần Thông Cảnh đỉnh phong của hắn, và cả linh hồn tà ác của hắn… đều bị dòng nước tịnh hóa hoàn toàn.

Hắn tan biến vào không trung một cách êm đềm, như thể một nét vẽ mực tàu bị một gáo nước lã dội qua, xóa sạch mọi dấu vết trên tờ giấy trắng. Không chỉ thể xác và linh hồn bị tiêu diệt, mà ngay cả nhân quả, ký ức của vạn giới về sự tồn tại của Thiết Giáp Ma Tướng cũng bị dòng nước của Diệp Phi cuốn trôi sạch sẽ khỏi dòng thời gian.

Gió bấc phương Bắc bỗng nhiên ngừng thổi.

Bầu trời xám xịt, u ám đầy ma khí tím đen lúc nãy, giờ đây đã trở nên trong vắt, xanh thẳm như bầu trời mùa thu ở vùng đồng bằng Phong Châu. Ánh nắng chiều dịu nhẹ, ấm áp chiếu xuống hẻm núi, mang lại một cảm giác yên bình, tĩnh mịch đến lạ thường.

Diệp Phi hắt nước xong, bực bội vẩy vẩy chiếc gáo dừa nứt cho ráo nước, miệng vẫn không ngừng càu nhàu:

“Đúng là xui xẻo mà! Chưa đi đến đâu đã bị dính đầy bụi bẩn. Cái nếp sống ở phương Bắc này tệ thật đấy, bảo sao thằng Lăng Tiêu nó vừa đến đây đã bị nhiễm thói xấu, suốt ngày chỉ biết vác rìu đi gây chuyện!”

Hắn quay sang đưa chiếc gáo dừa rỗng cho Mộc Vân Thư, mặt mày xị xuống:

“Này, cầm lấy cái gáo. Nước bẩn hết rồi, không uống được nữa. Đi thôi, dọc đường xem có con suối nào sạch thì múc hớp nước khác, chứ khát khô cả cổ rồi.”

Mộc Vân Thư đứng chôn chân tại chỗ, hai tay run rẩy đón lấy chiếc gáo dừa rỗng từ tay Diệp Phi.

Đầu óc hắn lúc này hoàn toàn trống rỗng, thần hồn chấn động mạnh mẽ đến mức suýt chút nữa thì ngất đi vì quá tải thông tin.

Hắn vừa chứng kiến cái gì thế này?

Một vị Ma tướng sở hữu tu vi Thần Thông Cảnh đỉnh phong, kẻ có thể dễ dàng chém đôi một ngọn núi thiêng, thế mà chỉ vì làm bẩn một gáo nước của sư phụ, liền bị ngài tiện tay… hắt một phát chết tươi!

Mà đáng sợ nhất là, sư phụ ra tay nhẹ nhàng như không, biểu cảm trên mặt ngài từ đầu đến cuối chỉ là sự bực bội vì nước bị bẩn, chứ hoàn toàn không coi gã Ma tướng kia là một đối thủ. Đối với sư phụ, việc tiêu diệt một vị Thần Thông Cảnh đỉnh phong cũng chỉ đơn giản và tầm thường như việc hắt đi một gáo nước bẩn mà thôi!

“Một gáo nước… chôn vùi một vị Thần Thông Cảnh… xóa sổ cả nhân quả của hắn…” Mộc Vân Thư thầm nghĩ, răng đánh vào nhau lập cập vì sợ hãi và sùng bái tột độ.

Hắn nhìn chiếc gáo dừa rỗng trên tay mình. Lúc này, những vết nứt trên gáo dừa dường như đang lấp lánh những đường vân thủy đạo huyền bí hơn, đạo vận lưu chuyển dồi dào đến mức khiến hắn chỉ cần nhìn thoáng qua cũng cảm thấy tu vi Thần Thông Cảnh của mình vừa được củng cố thêm một tầng vững chắc.

“Sư phụ… Ngài đang dùng hành động này để dạy bảo đồ nhi sao?”

Mộc Vân Thư hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không bị run rẩy quá mức. Hắn nhớ lại lời càu nhàu của Diệp Phi về “nếp sống tệ hại” và “khạc nhổ bừa bãi”.

“Phải rồi! Sư phụ đang ám chỉ rằng, ma đạo phương Bắc chính là thứ ‘vô văn hóa’, ‘khạc nhổ bừa bãi’ làm ô uế thiên địa đạo vận của Âu Lạc Thần Châu! Ngài hắt nước đi, chính là muốn dạy đồ nhi rằng, đối phó với ma đạo tà ác, không cần phải dùng đến những chiêu thức hoa mỹ, cũng không cần phải sát sinh tàn bạo, mà chỉ cần dùng ‘Thủy Đạo Bản Nguyên’ tịnh hóa sạch sẽ, trả lại sự trong sạch cho đất trời!”

Mộc Vân Thư cúi đầu thật thấp, cung kính dâng gáo dừa lên ngực, giọng nói đầy sự giác ngộ sâu sắc:

“Sư phụ chỉ dạy cực kỳ tinh tế! Đồ nhi đã thấu hiểu thâm ý của ngài rồi ạ! Trừ gian diệt ác, tịnh hóa hồng trần, trồng rau nuôi gà mới chính là đại đạo chân chính!”

Diệp Phi nghe thấy những lời lẩm bẩm đầy vẻ “hoang tưởng” của Mộc Vân Thư, xém chút nữa thì trợn mắt lên mà ngất xỉu.

“Cái thằng bé này… Nó lại bắt đầu rồi!” Diệp Phi ôm trán, bất lực vô cùng. “Ta chỉ là khát nước, nước bị bẩn thì ta đổ đi, thế mà nó cũng tự suy diễn ra được một tràng triết lý nhân sinh vĩ đại như thế sao?! Cái nhà này rốt cuộc là bị cái giống gì ám mà đứa nào đứa nấy đều chập mạch nặng thế này?!”

Hắn nhìn Mộc Vân Thư bằng ánh mắt tràn đầy sự ái ngại, thở dài một tiếng rồi vác cuốc đi tiếp về phía trước:

“Thôi, thôi, đi mau lên cho ta nhờ! Đừng có đứng đó mà nói nhảm nữa. Trời sắp tối rồi, không tìm thấy thằng Lăng Tiêu trước khi bão tuyết về thì cả hai chúng ta đều phải ngủ bờ ngủ bụi ở cái xó xỉnh này đấy!”

“Dạ! Đồ nhi xin tuân mệnh sư phụ!” Mộc Vân Thư vội vàng ôm gáo dừa chạy theo sau gót chân của Diệp Phi, bước chân nhẹ nhàng và tràn đầy sự tự tin chưa từng có.

Hai thầy trò một trước một sau, tiếp tục đi sâu vào vùng đất phương Bắc hoang vu.

Họ không hề hay biết rằng, ở một nơi sâu thẳm dưới lòng đất phương Bắc, trong một cung điện ma quái được xây dựng bằng xương cốt khổng lồ, Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma Thần Vô Cực đang ngồi trên ngai vương bằng sọ người bỗng nhiên rùng mình một cái thật mạnh.

Con mắt độc nhất còn lại giữa trán của Thần Vô Cực đột ngột rỉ ra một vệt máu đen tà dị. Hắn cảm nhận được một trong mười hai Ma tướng mạnh nhất dưới trướng mình — Thiết Giáp Ma Tướng — vừa biến mất hoàn toàn khỏi thế gian. Không có một tia ma hồn nào trở về, không có một chút ký ức nào lưu lại, thậm chí cả sợi dây liên kết nhân quả giữa hắn và Thiết Giáp Ma Tướng cũng bị một lực lượng vô hình cắt đứt một cách thô bạo và triệt để.

“Lực lượng này… Rốt cuộc là cái gì?!”

Thần Vô Cực lắp bắp, giọng nói run rẩy trong bóng tối u ám của ma điện. Nỗi sợ hãi tột độ từ ba kỷ nguyên trước một lần nữa ập về, siết chặt lấy trái tim ma tộc của hắn. Hắn thầm nghĩ, có phải vị “Tiên Tôn ẩn thế” tối cao trên đỉnh Tản Viên kia… đã bắt đầu cuộc viễn chinh tiêu diệt toàn bộ ma tộc của hắn rồi hay không?

“Mau… Mau truyền lệnh xuống!” Thần Vô Cực hét lên đầy kinh hoàng, giọng nói vang vọng khắp ma điện: “Tất cả ma quân lập tức rút lui mười vạn dặm! Kẻ nào dám bén mảng đến gần biên giới phía Nam… bổn tổ sẽ tự tay bóp nát ma hồn của kẻ đó!!!”

Một gáo nước lã đổ đi của Diệp Phi, vô tình đã khiến cả Vực Ngoại Thiên Ma phương Bắc rơi vào một cơn khủng hoảng tâm lý chưa từng có trong lịch sử kỷ nguyên!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8