Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 200: Hết

Cập nhật lúc: 2026-06-22 13:24:06 | Lượt xem: 22

Một ngày mới lại bắt đầu trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn.
Sương sớm màu vàng nhạt ôm lấy ngọn núi thiêng. Hơi nước mát lành từ dòng sông Hồng cuồn cuộn đỏ phù sa dưới chân núi bay lên, hòa quyện vào không khí thanh khiết của nông trang. Ruộng cải ngọt nở hoa vàng rực trải dài vạn dặm. Ruộng dưa hấu chín rộ căng tròn, vỏ xanh mướt mát nằm im lìm dưới những lớp rơm khô.
Diệp Phi trở mình trên chiếc chõng tre cũ kỹ trong nhà tranh. Hắn vươn vai một cái thật mạnh. Gân cốt toàn thân kêu răng rắc như đậu rang. Hắn bỗng ngẩn người. Khớp gối bên trái vốn bị đau nhức phong thấp kinh niên mỗi khi thời tiết ẩm ướt, hôm nay lại hoàn toàn nhẹ nhõm. Không còn một chút cảm giác đau buốt nào. Thân thể dẻo dai, tràn đầy sinh lực như thời trai trẻ mười tám đôi mươi.
“Ủa? Canh ngải cứu hoang dã núi Tản Viên thần kỳ đến vậy sao? Đúng là thuốc đắng dã tật mà!”
Diệp Phi cười toe toét. Hắn bật dậy, xỏ đôi dép rơm rồi thong thả bước ra hiên nhà.
Cảnh tượng trước mắt khiến hắn vô cùng hài lòng. Đại Hắc đang nằm sấp canh cổng, cái đuôi đen mướt khẽ vẫy vẫy, đôi mắt đỏ ngầu lim dim đầy mãn nguyện. Trong chuồng gà lót rơm ấm áp, gà mái thần Tiểu Hồng cùng con gà con Tiểu Phượng đang khép nép mổ những hạt thóc dại, hoàn toàn giữ im lặng để không làm phiền giấc ngủ của hắn.
Ở góc sân đất nện, một hàng dọc nghiêm chỉnh đang cắm cúi làm việc. Lăng Tiêu vác rìu rỉ sét đứng gác ngoài rào. Tô Thanh Dao nhẹ nhàng quét dọn đống lá cọ khô. Mộc Vân Thư cầm gáo dừa nứt tưới nước cho luống hành. Càn Khôn Tử khom lưng dọn phân gà. Thẩm Vạn Kim cặm cụi bê những khóm hoa mười giờ dại mới trồng. Tần Vũ đứng thẳng người giám sát với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Tất cả bọn họ đều di chuyển rón rén, nhẹ nhàng như mèo ăn vụng, tuyệt đối không để phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Diệp Phi gật đầu, thầm nghĩ đám đồ đệ và tạp dịch này tuy đầu óc có chút chập mạch, hay quỳ lạy lảm nhảm, nhưng được cái vô cùng chăm chỉ và biết nghe lời. Cuộc sống điền viên mộc mạc thế này thực sự là viên mãn.
Thế nhưng, sự thanh bình ấy không kéo dài được lâu.
Vòm trời phía Tây Nam đột ngột rạn nứt. Một vết nứt không gian mỏng manh, không màu sắc, không mang theo một tia ma khí hay sát ý tà ác nào xuất hiện. Từ bên trong vết nứt, một luồng quy luật luân hồi mục nát, cổ xưa từ từ rỉ ra, khiến nhiệt độ xung quanh đột ngột hạ thấp.
Một bóng người hư ảo mặc trường bào màu đen xám bước ra từ khe nứt.
Đó là Sinh Tử Chi Sứ, thực thể tối cao nắm giữ quy luật luân hồi của vạn giới. Gã lạnh lùng bước đi trên hư không, tay nâng một cuốn sổ dày cộm bám đầy bụi đất cổ xưa – “Vạn Cổ Sinh Tử Thư”. Gã đến đây để tìm kiếm và ghi tên kẻ dám đứng ngoài vòng sinh tử, kẻ đã làm náo loạn thiên cơ của Thượng Giới suốt thời gian qua.
Sự xuất hiện của Sinh Tử Chi Sứ khiến toàn bộ sinh linh Âu Lạc Thần Châu cảm thấy tim mình thắt lại. Tuổi thọ của họ như đang bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Nhưng ngay khi Sinh Tử Chi Sứ bước chân vào ranh giới nông trang Tản Viên, mọi chuyện liền thay đổi.
Con bù nhìn rơm ngoài ruộng cải ngọt khẽ rung lên. Tấm sắc phong hoàng kim dưới chân niêu đất kho cá bống tỏa ra một luồng đạo vận vô hình. Hàng rào tre đơn sơ của Diệp Phi lập tức kích hoạt màng chắn.
“Vù!”
Không có tiếng nổ kinh thiên động địa. Không có hào quang vạn trượng. Chỉ có một luồng sức mạnh tối sơ quét qua cơ thể Sinh Tử Chi Sứ. Toàn bộ uy áp luân hồi diệt thế, quy luật sinh tử vạn cổ quấn quanh người gã lập tức bị lọc sạch hoàn toàn, không sót lại một chút gì. Nó giống như một dòng nước lũ đục ngầu vừa đi qua máy lọc nước RO siêu cấp, trở nên trong vắt và vô hại.
Sinh Tử Chi Sứ nghẹn họng. Gã đứng sững giữa không trung, rồi rơi tự do “bịch” một phát xuống bãi cỏ sát hàng rào tre. Chân gã run bần bật như cầy sấy. Gã hoang mang nhìn xung quanh. Sức mạnh tối cao nắm giữ sinh tử của gã đâu rồi? Sao bây giờ gã lại cảm thấy mình yếu ớt như một phàm nhân thế này?
Diệp Phi đang cầm chiếc quạt nan phẩy mát dưới hiên nhà, mắt lờ đờ nhìn ra cổng rào. Hắn thấy một gã trung niên mặc đồ đen xám, gương mặt hốc hác, trông vô cùng nhếch nhác đang lóng ngóng đứng ngoài cổng, tay ôm khư khư một cuốn sổ rách nát bám đầy bụi đất.
Diệp Phi nhướng mày, lẩm bẩm oán trách trong lòng:
“Lại là mấy gã tiếp thị sách lậu dạo này hay lảng vảng ngoài sườn núi đây mà! Hoặc là kẻ đòi tiền thuế đất của lão già Hùng Vương gửi đến? Đúng là phiền phức!”
Nghĩ là làm, Diệp Phi bực dọc vứt chiếc quạt nan xuống chõng tre, vác bộ mặt phong sương hầm hực bước ra cổng rào. Hắn giật phăng cuốn “Vạn Cổ Sinh Tử Thư” từ tay Sinh Tử Chi Sứ đang đứng chết trân.
Sinh Tử Chi Sứ hoàn toàn hóa đá. Gã nhìn bàn tay to bản, thô ráp bám đầy bùn đất của Diệp Phi đang cầm cuốn sách nắm giữ mệnh mạch của hàng tỷ sinh linh đa vũ trụ. Gã định gào lên, định thi triển thần thông để trừng phạt kẻ phàm nhân to gan này. Nhưng gã phát hiện ra, ngay cả một ngón tay của mình cũng không thể nhúc nhích nổi dưới cái nhìn lờ đờ của Diệp Phi. Trong đồng tử của người nông phu trung niên kia, gã nhìn thấy hàng vạn tinh hà sụp đổ, thời không đảo lộn, vạn giới sinh diệt chỉ trong một cái chớp mắt.
“Đại… Thái Sơ Chi Chủ…” Sinh Tử Chi Sứ run rẩy trong lòng, nguyên thần suýt chút nữa vỡ vụn vì chấn động cực hạn.
Diệp Phi lật lật cuốn sổ dày cộp, phủi phủi bụi đất bám trên bìa da thú mục nát. Hắn nhìn những ký tự ngoằn ngoèo như giun bò bên trong, chậc lưỡi chê bai:
“Giấy thì thô, chữ nghĩa thì viết ngoằn ngoèo chẳng ra hàng lối gì cả. Sổ tay kiểu này mà cũng mang đi tiếp thị à? Bán cho ma nó mua!”
Nói rồi, Diệp Phi sực nhớ ra một chuyện. Chiếc chõng tre cũ kỹ dưới gốc cây cọ cổ thụ của hắn mấy hôm nay bị khập khiễng chân bên trái phía sau. Mỗi lần hắn nằm xuống ngắm hoàng hôn là nó lại kêu “két kẹt” vô cùng khó chịu.
Hắn liền tiện tay cầm lấy cuốn “Vạn Cổ Sinh Tử Thư”.
“Xoẹt! Xoẹt!”
Hai tiếng động xé giấy vang lên giòn giã giữa sân đất nện.
Sinh Tử Chi Sứ trợn tròn mắt, suýt nữa thì ngất xỉu tại chỗ. Gã nhìn thấy rõ ràng, hai trang giấy vừa bị xé chính là thọ nguyên vạn năm của Thiên Không Chí Tôn và Vạn Pháp Chí Tôn ở Vô Thượng Tiên Đình phương Bắc! Quy luật sinh tử tối cao của đa vũ trụ, thứ quyết định sự sống chết của các vị Tiên Đế, giờ đây đang bị người nông phu này xé ra như xé giấy nháp!
Diệp Phi gấp hai trang giấy cổ xưa làm tư, khom lưng nhét thẳng xuống dưới chiếc chân chõng tre đang bị khập khiễng.
“Cạch!”
Hắn dùng chân đá nhẹ thử. Chiếc chõng tre lập tức thăng bằng hoàn hảo, vững chãi như bàn thạch. Diệp Phi cười tít mắt đầy đắc ý:

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Hết - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Đấy! Thế có phải im re không! Đúng là rác rưởi đôi khi cũng có ích!”
Hắn tiện tay ném cuốn sổ rách còn lại ra góc sân, lớn tiếng gọi:
“Đại Hắc! Có đồ chơi mới cho mày này!”
Đại Hắc đang nằm lim dim dưới hiên nhà, nghe tiếng gọi liền bật dậy như một tia chớp đen. Nó há cái mồm khổng lồ đớp gọn cuốn “Vạn Cổ Sinh Tử Thư” rách nát, rồi mang về góc sân nằm nhai “nhóp nhép” như nhai bánh tráng nướng. Mỗi một cú cắn của nó là một lần quy luật sinh tử của hàng vạn tinh vực bị nghiền nát thành bụi phấn hoàng kim, tịnh hóa hoàn toàn ma khí và oán niệm tích tụ vạn năm.
Sinh Tử Chi Sứ chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, tam quan triệt để sụp đổ.
Quy luật luân hồi tối cao của vạn giới! Cuốn sách sinh tử quyết định vận mệnh chúng sinh! Bây giờ một nửa biến thành miếng lót chân giường khập khiễng, một nửa bị con chó đen gặm nhai như rác rưởi!
Gã lập tức nhận ra, người nông phu mặc áo vải thô trước mặt chính là Thái Sơ Chi Chủ, Hỗn Độn Tiên Tôn siêu việt vĩ đại – kẻ thực sự đứng ngoài vòng sinh tử, người mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải cúi đầu xưng thần!
“Bịch!”
Sinh Tử Chi Sứ không chút do dự, quỳ sụp xuống ruộng bùn lầy lội sát hàng rào tre. Gã dập đầu lia lịa xuống đất, khóc lóc thảm thiết, giọng run rẩy van xin:
“Tiên Tôn vĩ đại! Thái Sơ Chi Chủ từ bi! Tội thần biết tội! Xin ngài rộng lòng tha thứ cho sự ngu muội của tội thần! Xin ngài tha mạng!”
Diệp Phi vừa quay người lại thì thấy gã tiếp thị sách lậu tự dưng quỳ sụp xuống bùn, khóc lóc thảm thiết như cha chết mẹ hụt. Hắn cảm thấy vô cùng bực mình và bất lực.
“Lại nữa rồi! Cái thế giới này rốt cuộc là bị làm sao thế này? Hết đám đồ đệ, tạp dịch, giờ đến cả gã bán sách dạo cũng bị thần kinh chập mạch à?”
Diệp Phi vác chiếc quạt nan chỉ thẳng mặt Sinh Tử Chi Sứ, quát lớn:
“Khóc lóc cái gì mà khóc! Điếc hết cả tai! Ở đây không có tiền mua sách lậu đâu! Mà cũng chẳng có tiền nộp thuế đất cho lão già Hùng Vương đâu nhé! Muốn xin việc làm tạp dịch thì nói một tiếng, việc gì phải diễn kịch khổ nhục kế ở đây!”
Sinh Tử Chi Sứ nghe thấy ba chữ “việc làm tạp dịch”, trong đầu gã như có một luồng sét đánh ngang qua. Gã bừng tỉnh đại ngộ.
“Hóa ra… Tiên Tôn đang thử thách lòng thành của mình! Ngài muốn mình từ bỏ thân phận Sinh Tử Chi Sứ ở Thượng Giới để quy ẩn hồng trần, làm một tạp dịch mộc mạc tại nông trang vĩ đại này!”
Gã mừng rỡ như điên, lập tức dập đầu thêm ba lạy thật mạnh, gào lên đầy hưng phấn:
“Tội thần nguyện ý! Tội thần nguyện suốt đời suốt kiếp làm tạp dịch dưới chân Tiên Tôn! Nguyện làm trâu làm ngựa bảo vệ sự yên bình cho nông trang!”
Diệp Phi ôm đầu thở dài ngao ngán:
“Được rồi, được rồi! Đừng có lảm nhảm nữa! Chuồng gà của Tiểu Hồng đang thiếu người dọn dẹp đấy. Tối nay ở lại dọn chuồng gà đi! Làm việc cho cẩn thận, lười biếng là ta cho ăn canh ngải cứu đắng ngắt đấy nhé!”
Sinh Tử Chi Sứ nghe đến “canh ngải cứu đắng ngắt” liền run bắn người, vội vàng cung kính nhận lệnh:
“Tội thần tuân chỉ!”
Nói rồi, để tránh làm phiền đến sự yên tĩnh của Diệp Phi, Sinh Tử Chi Sứ lập tức thi triển thần thông tự phong ấn bản thân. Cơ thể khổng lồ của gã nhanh chóng thu nhỏ lại, hóa thành một con đom đóm nhỏ màu xanh tím, lặng lẽ bám trên lá cọ khô bên cạnh chuồng gà. Gã thề trong lòng, đời đời kiếp kiếp sẽ canh giữ ánh sáng ban đêm cho nông trang vĩ đại này.
Ở góc sân đất nện, Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử, Thẩm Vạn Kim và Tần Vũ đứng chết trân chứng kiến toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối.
Mộc Vân Thư run rẩy lật cuốn “Âu Lạc Nhân Hoàng Thư”, tay cầm bút lông múa may quay cuồng, ghi chép điên cuồng với lòng sùng bái tột độ:
*”Kỷ niệm năm thứ ba thành lập nông trang, Sinh Tử Chi Sứ mang Sách Sinh Tử đến định phán xét thiên cơ. Sư phụ thản nhiên phẩy quạt, tự tay xé nát Sách Sinh Tử vạn cổ để lót chân chõng tre khập khiễng, biến Phán Quan vạn giới thành đom đóm canh vườn. Quy luật sinh tử đối với sư phụ chỉ là rác rưởi lót giường. Đây chính là cảnh giới tối cao: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử!”*
Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao quỳ sụp xuống đất, nước mắt tuôn rơi lã chã vì quá cảm động. Họ nhận ra, sư phụ làm vậy là để triệt để cắt đứt mọi sợi dây nhân quả sinh tử đang đe dọa họ và toàn bộ bách tính Âu Lạc Thần Châu.
“Sư phụ từ bi vĩ đại! Ngài đã gánh vác mọi áp lực thiên đạo cho chúng con!” Lăng Tiêu khóc nức nở, trán dập mạnh xuống đất nện lầy lội.
“Tiên Tôn vĩ đại vô song! Chúng con nguyện suốt đời quét sân, dọn chuồng gà dưới chân ngài!” Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim cũng gào khóc thảm thiết, tranh nhau ôm lấy chân chiếc chõng tre vừa được lót thăng bằng mà khóc lóc cầu xin ân huệ.
Diệp Phi nhìn đám đồ đệ và tạp dịch vừa mới được yên ổn một lúc lại lăn đùng ra quỳ lạy, khóc lóc lảm nhảm như một lũ thần kinh chập mạch tập thể, da đầu hắn lập tức tê dại tột cùng.
“Lũ báo thủ này đúng là hết thuốc chữa thật rồi! Điên khùng tập thể thế này thì ai mà chịu nổi!”
Hắn bực dọc vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai, lẩm bẩm oán trách thế giới kỳ quái này, rồi thong thả bước đi ra ruộng cải ngọt phía Tây Nam để xới đất cho khuây khỏa đầu óc.
Dưới chân hắn, con giun đất màu vàng nhạt vốn là Cửu Đầu Địa Long bị phế sạch tám đầu ma lực đang chăm chỉ ngoáy tít đuôi xới đất nịnh bợ. Ruộng cải ngọt nở hoa vàng rực, ruộng dưa hấu chín rộ căng tròn tỏa hương thơm ngào ngạt dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như lửa đang rải xuống đỉnh Tản Viên Thần Sơn.
Diệp Phi nhìn giang sơn Âu Lạc thái bình, tươi đẹp dưới ánh chiều tà, khẽ mỉm cười đầy thanh thản.
Cuộc sống trồng rau nuôi cá bình dị này, đối với một kẻ đứng ngoài vòng sinh tử như hắn… thực sự là viên mãn nhất thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8