Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 198: Các đồ đệ tụ họp

Cập nhật lúc: 2026-06-22 13:14:28 | Lượt xem: 9

Khi màn đêm hoàn toàn nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của buổi hoàng hôn đỏ rực, đỉnh Tản Viên Thần Sơn chìm vào một bầu không khí tĩnh mịch đến lạ kỳ. Gió núi bắt đầu thổi mạnh, lướt qua những rặng cọ già xào xạc, mang theo cái lạnh se se của sương đêm đang dần ngưng tụ thành những hạt ngọc lấp lánh trên kẽ lá. Thế nhưng, trái ngược với cái lạnh lẽo của đất trời ngoài kia, gian bếp đất nện nhỏ bé ở góc sườn núi phía Tây Nam lại đang bốc lên những làn khói xám nhạt ấm áp, mang theo một mùi hương vô cùng mộc mạc, gần gũi của khói bếp hồng trần.
Bên trong gian bếp nhỏ, Diệp Phi đang ngồi xổm trên một chiếc đòn tre thấp tịt, tay cầm chiếc quạt nan mới đan phẩy phẩy vào cửa bếp lò. Mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng từ trán xuống cằm, bết chặt những sợi tóc phong sương vào thái dương, khiến hắn trông không khác gì một gã nông phu trung niên đang chật vật lo cho bữa tối của gia đình sau một ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời.
Hắn liếc mắt nhìn về phía hũ gạo tẻ đặt ở góc bếp tối tăm, rồi lại nhìn cái niêu đất nhỏ đang sôi sùng sục trên bếp gạch, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Khóe miệng Diệp Phi giật giật, hắn thầm tính toán trong đầu, mặt dài thượt ra như cái bơm xe đạp lỗi thời.
“Mẹ kiếp, cái lũ báo thủ này đúng là khắc tinh của ví tiền của ta mà!” Diệp Phi lẩm bẩm chửi thầm trong lòng, tay phẩy quạt nan mạnh thêm vài cái như để trút giận. “Bình thường ba đứa Lăng Tiêu, Dao nhi với Vân Thư ăn đã khỏe như rồng cuốn nước rồi. Giờ lại lòi đâu ra thêm hai đứa thử việc Hùng Long, Tiên Dung, rồi cả ba gã tạp dịch ăn chực nằm chờ Càn Khôn Tử, Thẩm mập với gã rách rưới Tần Vũ nữa chứ! Hũ gạo mới mua hôm trước ở chợ phiên nay đã vơi đi quá nửa. Cứ cái đà này, chưa đầy ba ngày nữa, ta chắc chắn phải vác gậy đi ăn xin khắp Phong Châu Thần Đô mất!”
Để bảo vệ cái hũ gạo đang thoi thóp và cứu vớt tình hình tài chính đang bên bờ vực phá sản của nông trang, Diệp Phi quyết định hôm nay sẽ chơi bài “tiết kiệm là quốc sách”. Hắn dứt khoát không nấu những món tốn kém như thịt kho tàu hay cá rán nữa. Bữa tối hôm nay sẽ đạm bạc đến mức tối đa!
Một rổ rau muống dại nhặt vội ngoài bờ rào tre được hắn tống vào nồi nước sôi sùng sục. Khi rau vừa chín tới, hắn vớt ra đĩa sành nứt cạnh, còn phần nước luộc thì hắn ném vào ba quả sấu chua lòm, dầm nát ra để tạo vị chua thanh. Ở góc bếp, một bát cà pháo muối nén mặn chát, da nhăn nheo được múc ra từ vại sành bám đầy bụi. Món mặn duy nhất trên mâm là một niêu đất nhỏ kho vài miếng thịt ba chỉ mỏng dính như tờ giấy dó với tương bần bám đầy nhọ nồi đen kịt. Diệp Phi cố tình kho thật mặn, cho nhiều muối hạt mỏ và tía tô vào để lũ đồ đệ chỉ cần nếm một miếng là phải húp ba bát nước rau, từ đó giảm bớt lượng cơm tiêu thụ.
“Dao nhi! Con nhóm củi kiểu gì mà khói bay mù mịt thế này? Định hun khói chết ông già này à?” Diệp Phi quay đầu lại, lớn tiếng mắng mỏ cô đồ đệ đang ngồi bên đống củi cọ.
Tô Thanh Dao giật mình thon thót, vội vàng thu liễm chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể đang âm thầm tỏa ra sương mờ giữ nhiệt quanh bếp lò. Nàng cúi đầu, gương mặt khuynh quốc khuynh thành lấm lem vài vệt nhọ nồi trông cực kỳ đáng yêu nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự sùng bái tột độ.
Trong mắt Tô Thanh Dao, ngọn lửa đỏ rực đang cháy trong lò bếp lò kia đâu phải là lửa củi cọ bình thường? Đó chính là Thái Sơ Chân Hỏa có thể luyện hóa vạn vật! Còn những lời mắng mỏ của sư phụ, thực chất chính là những lời răn dạy thâm sâu về cách khống chế hỏa hầu, bắt nàng phải dùng đạo tâm thuần khiết nhất để tịnh hóa tạp chất của hồng trần.
“Đồ nhi biết lỗi rồi ạ! Sư phụ bớt giận, con sẽ chú ý ngay!” Tô Thanh Dao rơm rớm nước mắt, khom lưng nhận lỗi đầy thành kính.
Cạnh đó, cô đệ tử thử việc Tiên Dung đang rụt rè rửa mấy chiếc bát sành bên chậu nước giếng đá ong. Nàng nhìn từng động tác múc nước, rửa bát của mình, rồi lại nhìn bóng lưng rộng lớn, phong sương của Diệp Phi đang bận rộn bên niêu đất. Tiên Dung cảm thấy da đầu mình tê dại đi vì chấn động. Nàng nhận ra, mỗi vệt nước vo gạo dính trên bát sành sau khi được nàng rửa sạch, dưới ánh lửa lò phản chiếu, bỗng chốc hóa thành những dải ngân hà rực rỡ chứa đựng quy luật thời không vô tận.
“Tiên Tôn… ngài thực sự đang dùng những công việc phàm trần này để rèn luyện ngộ tính cho chúng con sao?” Tiên Dung thầm nghĩ, hai bàn tay múp míp run lên bần bật vì xúc động, không dám phát ra bất kỳ tiếng động lớn nào để tránh làm hỏng ý cảnh vĩ đại này.
***
Trong khi gian bếp đất nện đang nghi ngút khói tỏa, thì ở khoảng sân đất nện bên ngoài, dưới gốc cây cọ cổ thụ, một bầu không khí “Tĩnh Đạo” tuyệt đối đang bao trùm lấy tất cả mọi người. Ánh trăng vàng dịu như mật ngọt tràn ngập không gian, chiếu rọi lên chiếc chõng tre cũ kỹ được kê ngay ngắn giữa sân.
Lăng Tiêu ngồi xếp bằng thẳng lưng trên một góc chõng tre, thanh Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét gác ngang trên đùi. Kiếm ý hoàng kim vô song của hắn đã được thu liễm hoàn toàn vào sâu trong đan điền, không để lộ ra ngoài dù chỉ một tia khí tức, khiến hắn trông giống hệt một gã tiều phu trầm mặc đang tận hưởng gió mát đêm hè.
Ngồi đối diện hắn là Tam sư đệ Mộc Vân Thư, gã thư sinh nghèo vẫn lặng lẽ lật giở cuốn sách rách nát không chữ sau lưng, thỉnh thoảng khẽ mỉm cười đầy thâm ý. Vương tử Hùng Long đứng khép nép ở một bên hiên nhà, hai tay đan vào nhau đầy kính cẩn, ánh mắt luôn hướng về phía gian bếp với sự mong chờ và tôn kính vĩ đại.
Ở góc sân sát chuồng gà, ba gã tạp dịch Càn Khôn Tử, Thẩm Vạn Kim và Tần Vũ đang đứng nghiêm chỉnh như những bức tượng đồng cổ Đông Sơn. Càn Khôn Tử ôm chặt cây chổi tre rách nát vào lòng, còn Thẩm Vạn Kim thì siết chặt chiếc xẻng sắt rỉ sét bám đầy phân gà khô. Họ tự biết thân phận “tạp dịch” hèn mọn của mình trong nông trang nên tuyệt đối không dám bước chân lên chõng tre ngồi chung mâm với các vị đại đồ đệ, mà chỉ đứng cung kính chờ đợi mệnh lệnh.
“Thẩm huynh…” Càn Khôn Tử đột ngột vận khởi chân nguyên Bá Vương Cảnh trung kỳ, dùng một luồng thần niệm cực kỳ nhỏ yếu, dao động ở tần số thấp nhất để truyền âm cho Thẩm Vạn Kim. “Ngươi có ngửi thấy mùi hương đang bay ra từ bếp lò kia không?”
Thẩm Vạn Kim hít hà một hơi thật sâu, gương mặt mập mạp run lên, đôi mắt híp tịt lại vì chấn động. Hắn vội vàng truyền âm trả lời: “Lão Càn… ta ngửi thấy rồi! Mùi hương tương bần kia… trời đất ơi! Đó không phải là tương bần bình thường! Đó chính là Thái Sơ Bản Nguyên Khí được Tiên Tôn dùng vạn cổ quy luật để cô đọng lại! Chỉ cần ngửi một hơi, ta cảm thấy dòng máu hoàng kim trong kinh mạch của mình như muốn sôi trào, đạo cơ Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong của ta đang không ngừng được rèn giũa trở nên kiên cố hơn!”
Tần Vũ đứng bên cạnh, nghe lén được cuộc đối thoại bằng thần niệm của hai người, cũng khẽ gật đầu đồng tình. Hắn liếc mắt nhìn về phía cọc rào tre hoang phế gần chuồng gà, nơi con thạch sùng nhỏ màu xanh tím vốn là Vạn Cổ Ma Tôn Dạ Ma đang ngoan ngoãn thè lưỡi bắt một con muỗi rừng hung hãn. Tần Vũ thầm cảm thán trong lòng: “Một vị Ma Tôn viễn cổ có thể dời non lấp bể, vậy mà ở nơi này chỉ xứng làm một con thạch sùng bắt muỗi canh vườn. Sự vĩ đại của Tiên Tôn Diệp Phi thực sự đã vượt xa mọi trí tưởng tượng của sinh linh đa vũ trụ. Bữa tối hôm nay, chắc chắn là một trận đại cơ duyên gột rửa đạo tâm dành cho chúng ta!”
Lăng Tiêu khẽ mở bừng mắt, ánh mắt sắc lạnh như kiếm phong quét qua ba gã tạp dịch, dùng thần niệm truyền âm răn đe: “Tất cả im lặng! Sư phụ đang ở trong bếp thi triển Thái Sơ Thực Đạo để tịnh hóa tạp niệm thế gian cho chúng ta. Mâm cơm tối nay tuy trông giản dị, đạm bạc, nhưng thực chất chính là triết lý ‘Phản phác quy chân’ tối cao của sư phụ. Ngài muốn cảnh cáo chúng ta không được sa đà vào danh lợi, vương quyền vô nghĩa ở Thượng Giới mà quên đi đạo tâm mộc mạc ban đầu. Đứa nào dám làm ồn ảnh hưởng đến ý cảnh của sư phụ, ta sẽ dùng rìu chẻ củi chém nát nguyên thần đứa đó!”
Nghe lời răn đe lạnh lùng của Đại sư huynh, cả đám tạp dịch lẫn hai đệ tử thử việc đều rùng mình một cái, vội vàng thu liễm mọi suy nghĩ, đứng im phăng phắc dưới ánh trăng thanh bình.
***
“Ăn cơm thôi! Mấy đứa bay nhanh cái tay lẹ cái chân lên dọn mâm ra sân!”
Tiếng gào thét đầy bực dọc của Diệp Phi vang lên từ gian bếp đất nện, cắt đứt bầu không khí tĩnh mịch của khoảng sân. Diệp Phi vác chiếc quạt nan đan dở bước ra trước, sắc mặt nghiêm nghị, đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ quét qua đám người đang đứng đờ ra như phế vật ngoài sân.
Tô Thanh Dao bưng chiếc mâm gỗ nghiến cũ kỹ dính đầy muội than bước ra sau, nhẹ nhàng đặt lên chiếc chõng tre. Tiên Dung thì khệ nệ bê niêu đất kho thịt ba chỉ bốc khói nghi ngút cùng đĩa rau muống luộc xanh mướt đặt cạnh bát cà pháo muối nén.
Diệp Phi gõ mạnh cán quạt nan xuống mặt chõng tre phát ra tiếng “cốp” khô khốc, lớn tiếng mắng xối xả: “Ta nói cho mấy đứa bay biết! Dạo này vật giá leo thang, gạo châu củi quế, hũ gạo của nông trang sắp cạn kiệt đến nơi rồi! Đã thế tụi bay đi lâu ngày về lại còn rủ rê thêm một lũ ăn chực nằm chờ thế này nữa! Ăn uống cho nó tiết kiệm vào nghe chưa? Đặc biệt là cọng rau muống kia, nhai kỹ vào, húp nước rau vừa phải thôi, đừng có húp sùm sụp như heo ngửi cám rồi bắt ta đi gánh nước giếng mệt đứt hơi!”
“Bùm! Bành! Rắc!”
Trong đầu của Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư cùng toàn bộ đám người xung quanh bỗng chốc như có hàng vạn đạo sấm sét nổ tung kinh hoàng. Lời mắng mỏ bình dị, đầy tính toán chi li của Diệp Phi, qua bộ não suy diễn đỉnh cao của họ, lập tức hóa thành một đạo “Thần Dụ” tối cao chứa đựng thiên cơ vĩ đại!
“Hũ gạo cạn kiệt… gạo châu củi quế…” Lăng Tiêu chấn động tâm thần, hai đầu gối run rẩy. Hắn tự bổ não: “Sư phụ đang dùng ẩn dụ vĩ đại! ‘Hũ gạo’ chính là khí vận của Âu Lạc Thần Châu, còn ‘gạo châu củi quế’ chính là sự rạn nứt của thiên đạo đa vũ trụ đang đe dọa đến sự sinh tồn của vạn giới! Ngài đang cảnh cáo chúng ta phải biết trân trọng từng tia linh khí, từng sợi nhân quả mộc mạc nhất để vá lành thiên địa, không được lãng phí sức mạnh vào những cuộc tranh đấu vô nghĩa!”
“Đồ nhi biết tội! Xin sư phụ bớt giận!”
Lăng Tiêu không hề do dự, lập tức quỳ sụp xuống đất bùn lầy lội dưới chân chõng tre, dập đầu lia lịa.
“Đồ nhi biết tội! Xin sư phụ từ bi tha thứ!” Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư, Hùng Long và Tiên Dung cũng đồng loạt quỳ rạp xuống bên cạnh Lăng Tiêu, khóc lóc thảm thiết, dập đầu tạ tội trước sự răn dạy nghiêm khắc của sư phụ.

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Các đồ đệ tụ họp - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Diệp Phi trợn mắt nhìn cảnh tượng trước mắt, da đầu tê dại đi vì bất lực và tức giận. Hắn vỗ trán khóc thét trong lòng: “Lại quỳ! Cái lũ chập mạch này đúng là bị thần kinh phân liệt giai đoạn cuối rồi! Ta chỉ bảo ăn uống tiết kiệm để đỡ tốn tiền gạo, thế mà tụi nó làm như ta sắp đem tụi nó đi chém đầu tế cờ không bằng! Đúng là điên khùng tập thể!”
“Đứng lên! Có ngồi xuống ăn cơm đàng hoàng không thì bảo? Đứa nào còn quỳ lạy lảm nhảm nữa thì tối nay nhịn đói, ra chuồng gà mà ngủ với Tiểu Hồng!” Diệp Phi quát lớn, vung quạt nan chỉ thẳng mặt từng đứa.
Nghe đến hình phạt “ngủ chuồng gà với Tiểu Hồng” (mà họ lầm tưởng là bị tống vào lò luyện hóa của Thái Sơ Thần Phượng), đám đồ đệ sợ hãi vỡ mật, vội vàng lật đật đứng dậy, rón rén ngồi vào chiếc chõng tre một cách vô cùng khép nép.
Ở mâm dưới đặt sát chuồng gà, Càn Khôn Tử, Thẩm Vạn Kim và Tần Vũ quỳ phục dưới đất bùn, cung kính bưng lấy bát sành đựng cơm nguội chan nước rau muống luộc dầm sấu do Tô Thanh Dao chia phần mang ra. Họ nhìn bát cơm nguội xám xịt dính vài hạt muối mỏ mà nước mắt ròng ròng, lòng tràn ngập vinh hạnh tột cùng.
Lăng Tiêu run run dùng đôi đũa tre gắp một cọng rau muống luộc màu xanh mướt bỏ vào miệng nhai kỹ theo đúng lời dặn của sư phụ.
“Oanh!”
Một luồng sinh cơ mộc hệ thuần khiết, dịu mát và mênh mông như dòng sông Thời Gian bỗng chốc bộc phát từ cọng rau muống, chảy tràn vào từng ngóc ngách kinh mạch của Lăng Tiêu. Luồng sức mạnh ấm áp này đi đến đâu, toàn bộ sát khí tàn dư, ma độc ẩn sâu trong xương tủy cùng những vết rạn nứt nhỏ nhặt nhất trong đan điền của hắn từ trận chiến tịnh hóa phương Bắc lập tức bị quét sạch sành sanh, không để lại một chút dấu vết. Kiếm tâm đại thành của Lăng Tiêu vốn còn chút bấp bênh nay được củng cố trở nên phẳng lặng, kiên cố và trong suốt như một khối pha lê vạn năm dưới ánh trăng.
“Đây… đây là Thái Sơ Tịnh Thế Thần Diệp!” Lăng Tiêu chấn động đến mức suýt đánh rơi đũa tre, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. “Sư phụ bắt chúng ta nhai kỹ cọng rau muống này, thực chất là đang tự tay dùng mộc hệ bản nguyên để gột rửa sạch sẽ mọi sát niệm tàn dư cho chúng ta, giúp chúng ta củng cố nền tảng kiếm đạo hoàn mỹ nhất!”
Tô Thanh Dao khẽ nâng bát sành, húp một ngụm nước rau muống dầm sấu chua thanh. Vị chua dịu mát dội thẳng vào thần hồn nàng, khiến đan điền Yêu Đế run lên bần bật. Chín cái đuôi hư ảnh màu trắng tinh khôi của nàng tự động xòe rộng ra sau lưng, tỏa ra hào quang thanh khiết tột cùng tịnh hóa hoàn toàn mọi kiêu ngạo, oán hận của Thái Cổ Yêu tộc còn sót lại trong huyết mạch, rồi nhẹ nhàng thu lại dưới lớp áo vải thô. Đạo tâm của nàng trở nên trong suốt, không một vết gợn, hoàn toàn hòa làm một với tự nhiên thần châu.
“Sư phụ…” Tô Thanh Dao nghẹn ngào, nước mắt rớt lã chã vào bát nước rau. “Nước rau muống dầm sấu này… chính là Thái Sơ Tịnh Thế Thần Dịch giúp tẩy tủy phạt cốt, loại bỏ hoàn toàn ma tính của chúng con!”
Ở mâm dưới bên cạnh chuồng gà, Thẩm Vạn Kim và Càn Khôn Tử vừa ăn cơm nguội chan tương bần vừa khóc nức nở như hai đứa trẻ bị bỏ rơi. Thẩm Vạn Kim nghẹn ngào truyền âm cho Càn Khôn Tử: “Lão Càn… vết nứt đạo cơ vạn năm của ta do lôi hỏa nung nấu ngày trước… nó lành lại rồi! Chỉ bằng một hạt muối mỏ xám xịt và giọt tương bần rẻ tiền của Tiên Tôn! Ta cảm giác xương cốt của mình đang được đúc lại bằng đồng cổ Đông Sơn hoàn mỹ nhất!”
Càn Khôn Tử cũng sụt sùi lau nước mắt bám đầy râu bạc: “Vô lậu đạo tâm của ta đã hoàn toàn viên mãn không còn một kẽ hở! Tiên Tôn vĩ đại quá! Ngài dùng bữa cơm đạm bạc này để ban tặng cơ duyên nghịch thiên cải mệnh cho những kẻ tạp dịch hèn mọn như chúng ta!”
Tần Vũ bưng bát cơm nguội chan nước rau muống dầm sấu, húp một ngụm mà lòng run lên bần bật. Chân nguyên Cửu Tiêu Thần Lôi trong cơ thể hắn sau khi hấp thụ đạo vận từ bát nước rau bỗng chốc dung hợp hoàn hảo với huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên, trực tiếp phá vỡ hoàn toàn mọi chấp niệm phục quốc, thù hận diệt môn u tối bấy lâu nay, đưa đạo tâm của hắn đạt đến cảnh giới tự tại vĩ đại.
***
Diệp Phi ngồi ở đầu chõng tre, vừa nhai củ cà pháo muối mặn chát nghe tiếng “rau ràu” giòn tan, vừa lén lút quan sát đám đồ đệ và tạp dịch xung quanh. Thấy đứa nào đứa nấy ăn một cọng rau muống luộc mà mặt mũi biến sắc, mắt đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi rớt vào bát cơm như mưa rào mùa hạ, trong lòng Diệp Phi bỗng dâng lên một nỗi ái ngại và hối hận sâu sắc.
“Chết tiệt…” Diệp Phi thầm nghĩ, lòng chùng xuống đầy tự trách. “Chắc lúc nãy mình mắng tụi nhỏ nặng lời quá. Tụi nó dù sao cũng là học trò của mình, đi xa bôn ba vất vả cực khổ mới về thăm nhà, vậy mà mình lại bủn xỉn, bắt tụi nó ăn uống kham khổ toàn rau muống luộc với cà pháo mặn chát thế này. Nhìn thằng nhóc Lăng Tiêu với Dao nhi khóc sụt sùi kìa, chắc tụi nó tủi thân lắm. Đúng là mình hơi quá đáng thật!”
Thở dài một tiếng đầy thê lương và dịu dàng, Diệp Phi khẽ buông cán quạt nan xuống. Vẻ mặt nghiêm nghị, bực dọc của hắn biến mất, thay vào đó là ánh mắt ngập tràn sự từ bi, ấm áp như người cha già nhìn đàn con thơ dại.
Hắn cầm đôi đũa tre, gắp mấy miếng thịt ba chỉ kho tương bần béo ngậy, dính đầy nước sốt đậm đà bỏ vào bát sành của Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư.
“Thôi, ăn nhiều vào đi mấy đứa…” Giọng Diệp Phi dịu hẳn lại, trầm ấm và đầy tình thương. “Thầy mắng thế thôi chứ thương tụi bay không hết. Mấy đứa đi xa vất vả, người gầy rộc cả đi rồi, nhìn mà xót cả ruột. Ở ngoài kia có khó khăn, khổ cực gì thì cứ bảo thầy, nông trang này lúc nào cũng là nhà của tụi bay, đừng có nhịn đói nhịn khát nghe chưa?”
“Oanh!”
Hành động gắp thịt bình thường cùng lời dặn dò đầy dịu dàng của Diệp Phi giống như một đòn đánh mạnh mẽ nhất giáng thẳng vào linh hồn của các đồ đệ!
Lăng Tiêu nhìn miếng thịt ba chỉ kho tương bần béo ngậy nằm im lìm trong bát sành của mình. Trong mắt hắn, miếng thịt ấy bỗng chốc tỏa ra hào quang hoàng kim vạn trượng, ẩn hiện hình ảnh của một vùng non sông Âu Lạc trù phú, tráng lệ với những cánh đồng lúa nước trĩu hạt và đàn chim Lạc bay lượn tự do. Đó không phải là miếng thịt heo tầm thường, đó chính là tinh hoa của đất trời, là tình thương bao la, vĩ đại của vị Thái Sơ Chi Chủ vốn đứng ngoài vòng sinh tử! Sư phụ tuy là tồn tại tối cao ngự trị trên đỉnh vạn đạo, nhưng vì bọn họ, ngài sẵn sàng tự hạ mình làm một lão nông phu vô tri, tự tay nấu nướng, gánh vác mọi áp lực thiên cơ để che chở cho cuộc sống bình yên của bọn họ dưới hạ giới.
“Sư phụ…” Lăng Tiêu cúi gục đầu xuống bát sành, nước mắt tuôn rơi lã chã như mưa trút nước, giọng nghẹn ngào không thành tiếng. “Đồ nhi biết lỗi rồi… Đồ nhi thề suốt đời suốt kiếp gánh nước chẻ củi bảo vệ nông trang, tuyệt đối không làm thầy thất vọng!”
“Sư phụ từ bi vĩ đại!” Tô Thanh Dao ôm chặt bát cơm, khóc nức nở đến mức hai bả vai run lên bần bật. “Chúng con nguyện suốt đời gieo trồng đại đạo cùng thầy!”
Mộc Vân Thư dập đầu sát đất, cuốn sách rách không chữ sau lưng bỗng chốc tỏa ra ánh sáng hoàng kim dịu nhẹ, ghi chép lại khoảnh khắc vĩ đại này thành một chương thiên chương vĩnh hằng trong “Âu Lạc Nhân Hoàng Thư”.
Từ cơ thể của các đồ đệ, các tạp dịch cùng hàng vạn chiến sĩ Vũ Ninh bộ tộc dưới chân núi Tản Viên, luồng Hương Hỏa Niềm Tin và lòng sùng bái tột độ ngưng tụ thành một lớp sương mù màu vàng nhạt ấm áp, rực rỡ. Luồng sương mù này bay vút lên tinh không, hòa làm một với long mạch của vương triều Âu Lạc Thần Châu dưới lòng đất Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, khiến vạn dặm giang sơn dưới chân núi Tản Viên trở nên kiên cố, vững chắc như bàn thạch vạn cổ, sạch bóng mọi ma khí tàn dư của ngoại bang phương Bắc.
***
Đêm đã về khuya, tiếng côn trùng kêu rả rích ngoài ruộng cải ngọt phía Tây Nam mang lại một cảm giác vô cùng thanh bình, yên ả. Trăng treo lơ lửng trên đỉnh núi Tản Viên, tỏa ánh sáng bạc dịu mát bao phủ toàn bộ nông trang đơn sơ.
Diệp Phi ăn xong bát cơm nguội chan nước rau muống dầm sấu cuối cùng, xoa xoa cái khớp gối trái hoàn toàn khỏe mạnh, không còn một chút đau nhức phong thấp nào. Hắn ngáp một cái thật dài, vươn vai phát ra tiếng kêu rắc rắc đầy sảng khoái rồi đứng dậy đi về phía gian nhà tranh đóng kín cửa gỗ.
Hắn thầm nghĩ trong lòng, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện: “Đám đồ đệ này tuy đầu óc có chút chập mạch, suốt ngày quỳ lạy khóc lóc lảm nhảm, nhưng được cái ăn uống xong dọn dẹp rất sạch sẽ, bát đũa rửa không còn một hạt bụi, chuồng gà cũng được dọn dẹp ấm áp. Thôi kệ tụi nó vậy, ngày mai mình còn phải dậy sớm ra ruộng xới đất trồng dưa hấu mới nữa. Đi ngủ sớm cho khỏe người!”
“Rắc…”
Tiếng chốt tre cửa gỗ nhà tranh khép lại nhẹ nhàng, nông trang chìm vào sự yên lặng tuyệt đối của màn đêm.
Bên ngoài sân đất nện, dưới ánh trăng sáng tỏ, các đồ đệ và tạp dịch lặng lẽ đứng xếp hàng ngay ngắn trước hiên nhà tranh. Họ nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ đã đóng chặt với ánh mắt ngập tràn lòng trung thành vĩnh cửu và sự tôn kính tối cao dành cho vị sư phụ vĩ đại của mình.
Đại Hắc khẽ vẫy đuôi nằm sấp gác cổng dưới hiên nhà, đôi mắt đỏ ngầu lim dim đầy cảnh giác. Trong chuồng gà ấm áp lót rơm khô, gà mái thần Tiểu Hồng ngoan ngoãn rúc đầu vào cánh, âm thầm tỏa ra một tia hỏa diễm ấm áp để sưởi ấm cho quả trứng vàng ròng vô thượng đang nằm im lìm dưới ổ rơm. Một đêm thanh bình trôi qua trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, mang theo những hiểu lầm vĩ đại nhưng tràn ngập tình nghĩa thầy trò sâu đậm nhất thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8