Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 1: Diệp Phi ở vườn rau

Cập nhật lúc: 2026-06-18 16:22:28 | Lượt xem: 7

Bầu trời phía trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn đột ngột chuyển sang một sắc thái quỷ dị.

Mới nửa khắc trước, vầng thái dương của Âu Lạc Thần Châu vẫn còn lười biếng rải những dải lụa vàng ấm áp xuống vạn dặm sông núi, thì lúc này, một mảng mây đen kịt từ phương Bắc cuồn cuộn tràn tới. Nó phủ xuống nhanh đến mức nuốt chửng cả ánh sáng, tựa như một bầy hắc long khổng lồ đang nhe răng múa vuốt, che lấp toàn bộ khoảng không. Luồng mây ấy không mang hơi nước của những cơn mưa rào mùa hạ, mà là Tử Tiêu Thần Lôi Vân – thứ lôi kiếp cực hạn tích tụ từ những luồng oán khí và quy luật hủy diệt của đất trời. Từng tia chớp màu tím sẫm, uốn lượn như những con mãng xà cổ xưa, điên cuồng xé rách màn đêm nhân tạo, rạch lên hư không những vết thương rực lửa. Sức ép vô hình từ tầng mây nặng nề dội xuống, khiến vạn vật trong vòng bán kính ngàn dặm rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến đáng sợ. Thú dữ trong rừng sâu run rẩy áp chặt lồng ngực xuống đất đỏ, ngay cả các tu sĩ của những tông môn ngự trị trên các đỉnh núi lân cận cũng vội vã kích hoạt hộ tông đại trận, sắc mặt cắt không còn một giọt máu.

Thế nhưng, ngay dưới chân ngọn thần sơn vĩ đại ấy, nơi một nông trang nhỏ bé được bao bọc bởi hàng rào tre thưa thớt, có một người đàn ông trung niên đang ngửa mặt nhìn trời. Gương mặt hắn không có vẻ gì là sợ hãi, trái lại, chỉ có một sự cáu kỉnh và trầm cảm hiện rõ trong từng nếp nhăn nơi khóe mắt.

“Cái thời tiết quỷ quái này quả thật là muốn trêu đùa lòng người mà!”

Diệp Phi thở dài một tiếng đầy ngao ngán. Hắn một tay cầm chiếc quạt nan giấy thô sơ đã rách mất một góc, tay kia chống hông, ống quần vải thô màu đen bạc màu xắn cao lên tận đầu gối, để lộ đôi bắp chân bám đầy bùn đất đỏ au. Trông hắn lúc này chẳng khác gì một lão nông phu tầm bốn mươi tuổi, gương mặt có chút phong sương của sương gió dãi dầu, ngũ quan hài hòa dễ nhìn nhưng lúc nào cũng mang một vẻ lờ đờ, buồn ngủ như thể đã thiếu ngủ liên tục suốt mấy trăm năm.

Nhưng nếu có một vị Tiên Đế hay Chí Tôn tối cao nào vô tình dùng thần thức quét qua đây, họ chắc chắn sẽ lập tức quỳ sụp xuống, thậm chí là vỡ vụn linh hồn ngay tại chỗ. Bởi vì sâu trong đôi đồng tử lờ đờ kia không phải là tròng đen lòng trắng thông thường, mà là một vùng hỗn độn nguyên thủy. Ở đó, hàng tỷ tinh hà đang sụp đổ, vô số vũ trụ sinh ra rồi lại diệt vong trong một tích tắc, trật tự thời gian và không gian chỉ như những sợi tơ mỏng manh bị bóp méo dưới chân hắn. Hắn chính là Thái Sơ Chi Chủ, là Hỗn Độn Tiên Tôn – thực thể tồn tại trước cả khi khái niệm “thời gian” và “không gian” được định hình.

Khổ nỗi, chính Diệp Phi lại không hề ý thức được điều đó. Ký ức của hắn dường như bị một tầng sương mù kỳ lạ bao phủ, hoặc giả là do hắn đã sống quá lâu, lâu đến mức chán ghét việc làm một vị thần tối cao cô độc. Hiện tại, hắn chỉ đinh ninh mình là một phàm nhân bình thường, một kẻ không có linh căn, không thể tu luyện “Lạc Hồng Lục Cảnh” như người ta, chỉ biết nương tựa vào mảnh vườn nhỏ này để trồng rau nuôi gà qua ngày.

“Mấy luống cải ngọt ta vừa mới gieo hôm qua, mầm non còn chưa kịp cứng cáp. Lại thêm giàn mướp hương đang trổ bông nữa chứ.” Diệp Phi lẩm bẩm, giọng điệu vô cùng xót xa. “Cơn bão này mà ập xuống thì coi như công cốc cả tháng trời. Đúng là ông trời không cho phàm nhân con đường sống mà!”

Gần đó, dưới mái hiên tranh dột nát, một con chó đen tuyền đang nằm bò ra đất, hai chân trước gối lên đầu, lim dim ngủ. Nó trông giống hệt một con chó mực giữ nhà ở các làng quê Âu Lạc, nhưng thực chất, đây là Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển – hung thú canh giữ cửa Hỗn Độn, một cái sủa nhẹ của nó cũng đủ làm nứt vỡ tinh thần của một vị Tiên Vương. Đại Hắc khẽ hé một góc mắt, liếc nhìn luồng Tử Tiêu Thần Lôi đang điên cuồng gào thét trên bầu trời bằng ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ.

*Mấy cái tia điện nhỏ như cọng cỏ này cũng dám chạy đến làm phiền chủ nhân ngủ trưa? Đúng là chán sống.* Đại Hắc nghĩ thầm, định bụng đứng dậy sủa một tiếng để thổi bay cái đám mây rác rưởi kia đi. Nhưng chưa kịp để nó hành động, Diệp Phi đã đi tới.

“Đại Hắc, mày xem cái thời tiết này xem, có bực mình không cơ chứ?” Diệp Phi vừa nói vừa tiện tay cầm chiếc quạt nan rách phẩy nhẹ một cái về phía bầu trời để xua đi luồng không khí oi bức trước cơn giông. “Đi chỗ khác mà mưa, đừng có đổ xuống vườn rau của tao!”

Hắn chỉ đơn giản là muốn quạt bớt chút gió nóng.

Nhưng ngay khi chiếc quạt nan rách nát kia chuyển động, một luồng dao động vô hình, mắt thường hoàn toàn không thể nhìn thấy, đột ngột lan tỏa ra ngoài. Luồng dao động này đi qua hàng rào tre, lao thẳng lên chín tầng mây với tốc độ vượt qua mọi định luật vật lý.

*Ầm!!!*

Không có tiếng nổ lớn, chỉ có một tiếng “bục” khẽ vang lên như bong bóng xà phòng bị đâm vỡ. Toàn bộ Tử Tiêu Thần Lôi Vân khổng lồ bao phủ vạn dặm, thứ lôi kiếp có thể đánh cho một vị tu sĩ Chúc Đồng Cảnh hay thậm chí là Lạc Vũ Cảnh hóa thành tro bụi, trong nháy mắt… biến mất không còn một dấu vết. Bầu trời đen kịt bỗng chốc rực sáng, mây tan gió tạnh, trả lại một khoảng trời xanh ngắt, trong vắt như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ánh nắng ấm áp lại một lần nữa rọi xuống, chiếu lên những chiếc lá cải ngọt còn vương vài giọt sương ban sớm.

Ở một nơi nào đó trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, một vị lão tổ của một tông môn ẩn thế đang chuẩn bị hộ pháp cho đệ tử độ kiếp, nhìn thấy cảnh này thì trợn tròn mắt, hộc ra một ngụm máu tươi, trực tiếp ngã ngửa ra sau vì chấn động tâm thần.

“Thiên… Thiên Đạo lôi kiếp… bị một sức mạnh nào đó xóa sổ rồi? Điều này làm sao có thể?!” Vị lão tổ run rẩy lẩm bẩm, ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi tột cùng.

Trong khi đó, tại nông trang nhỏ, Diệp Phi lại gật gù đắc ý, thu hồi chiếc quạt nan rách dắt vào cạp quần vải thô.

“Đấy, ta đã bảo mà, thời tiết ở vùng núi này đúng là ảo thật đấy. Gió thổi một cái là mây tan ngay. May mà mình phản ứng nhanh, không thì vườn rau này hỏng bét.” Hắn tự giễu cười một tiếng, cảm thấy bản thân quả là có chút “may mắn” của một nông dân thực thụ.

Đại Hắc thấy vậy thì im lặng nằm xuống lại, đầu gục vào hai chân, tiếp tục giả vờ ngủ. Nó đã quá quen với việc chủ nhân dùng những món “pháp bảo” rách nát để làm những chuyện nghịch thiên một cách vô tri như thế này rồi.

Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm, xách chiếc xô gỗ đi về phía giếng nước giữa sân để chuẩn bị tưới rau. Nhưng khi hắn vừa bước qua gốc cây mướp hương ở góc vườn, bước chân đột ngột khựng lại. Đôi mắt lờ đờ của hắn khẽ nheo lên, nhìn chăm chằm vào một điểm dưới mặt đất, ngay sát cạnh rễ cây mướp.

Ở đó, xuất hiện một cái hố nhỏ đen ngòm, chỉ bằng cỡ nắm tay trẻ con.

Điều kỳ lạ là, cái hố này không hề có đáy. Từ sâu thẳm bên trong nó, từng luồng khí tức màu đen tà ác, lạnh lẽo thỉnh thoảng lại rỉ ra, bốc lên nghi ngút như khói độc. Luồng khí này vừa chạm vào ngọn cỏ xung quanh, ngọn cỏ lập tức héo rũ, hóa thành tro đen. Đây chính là một “vết nứt phong ấn” cổ xưa, dẫn thẳng đến nơi giam giữ một vị Ma Thần từ thời đại hỗn mang. Vị Ma Thần này sau hàng vạn năm ngủ say, cuối cùng cũng tìm được một kẽ hở trong long mạch của Âu Lạc Thần Châu để rò rỉ ma khí ra ngoài, chuẩn bị phá phong ấn chui lên gieo rắc tai ương cho nhân gian.

Nhưng dưới góc nhìn của “phàm nhân” Diệp Phi, cái hố đen ngòm này lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

“Ủa? Cái gì thế này?” Diệp Phi nhíu mày, ngồi xổm xuống, đưa tay gãi gãi cằm. “Hang chuột chũi à? Hay là tổ dế mèn? Mà sao cái tổ này lại bốc khói đen thui thế kia? Chắc chắn là có loại côn trùng độc hại nào đó đang làm tổ dưới gốc mướp của ta rồi!”

Hắn cảm thấy vô cùng lo lắng. Giàn mướp hương này hắn chăm sóc bấy lâu nay, chuẩn bị ra quả để nấu canh lòng gà, làm sao có thể để cho lũ côn trùng phá hoại rễ được?

“Không được, phải xử lý ngay lập tức. Làm nông nghiệp mà để sâu bệnh hoành hành là hỏng ăn.”

Diệp Phi lẩm bẩm đứng dậy. Hắn đi về phía góc sân, nơi đặt một cái xô nhựa màu đỏ cũ kỹ bám đầy bùn đất. Bên trong xô chứa một thứ bột màu xám đen, tỏa ra một mùi hương ngai ngái, kỳ lạ. Đối với Diệp Phi, đây chỉ là đống phân bón hữu cơ tự chế mà hắn nhặt nhạnh được từ việc ủ lá cây mục và phân gà. Nhưng thực chất, thứ bột xám đen này chính là Hỗn Độn Tinh Thần Sa – một loại thần vật cực kỳ quý hiếm trong vũ trụ, được hình thành từ tro tàn của các ngôi sao sụp đổ trong hỗn độn, chỉ cần một hạt nhỏ cũng đủ để đè sập một tòa thành trì, là chí bảo mà các Tiên Đế thèm khát đến đỏ mắt.

Diệp Phi dùng một chiếc xẻng sắt rỉ sét, xúc một xẻng đầy “phân bón” Hỗn Độn Tinh Thần Sa, đi đến trước cái hố đen ngòm kia.

“Để xem lũ chuột chũi hay côn trùng các ngươi có chịu nổi món phân bón siêu mạnh này của ta không.”

Hắn tiện tay đổ ụp cả xẻng bột vào cái hố đen.

*Ầm!!!*

Ở một chiều không gian sâu thẳm dưới lòng đất, vị Ma Thần cổ đại đang điên cuồng vận chuyển ma công, chuẩn bị mượn vết nứt để phá vỡ phong ấn, bỗng nhiên cảm thấy bầu trời trên đầu mình sụp đổ. Một luồng sức mạnh nặng nề như hàng vạn ngôi sao ép xuống, trực tiếp nện thẳng vào đầu hắn. Luồng “Hỗn Độn Tinh Thần Sa” kia đi qua vết nứt không gian, hóa thành một trận mưa thiên thạch khổng lồ, nghiền nát mọi ma khí phòng ngự của hắn, khiến cơ thể ma thần vĩ đại của hắn xuất hiện hàng vạn vết nứt, xương cốt vỡ vụn.

“Cái… cái gì thế này?! Đây là sức mạnh của quy luật hỗn độn tối cao! Tại sao lại có kẻ dùng cả một con sông tinh hà để lấp vết nứt phong ấn của ta?!” Vị Ma Thần gào thét thảm thiết trong bóng tối, linh hồn run rẩy vì sợ hãi.

Nhưng cơn ác mộng của hắn vẫn chưa dừng lại ở đó.

Trên mặt đất, Diệp Phi nhìn cái hố đã được lấp đầy bột xám đen, cảm thấy chưa đủ an tâm. Hắn nghĩ thầm, lỡ như lũ chuột chũi lại đào bới từ bên dưới lên thì sao? Phải dùng nước nện chặt đất lại mới được.

“Tiện thể, đổ luôn cái này xuống cho nó chắc chắn.”

Diệp Phi bưng cái chậu gỗ đặt cạnh chân giường ra. Bên trong chậu là một ít nước ấm màu hơi đục – chính là nước rửa chân mà hắn vừa mới dùng tối qua chưa kịp đổ đi. Đối với hắn, đây là rác thải sinh hoạt cần vứt bỏ. Nhưng vì hắn là Thái Sơ Chi Chủ, mỗi một giọt mồ hôi, một sợi tóc, hay thậm chí là nước rửa chân của hắn cũng chứa đựng Thái Sơ Linh Dịch cấp độ tối thượng, chứa đựng bản nguyên của sự sống và sự thanh tẩy vạn vật.

*Ào!*

Diệp Phi dứt khoát dội cả chậu nước rửa chân xuống cái hố vừa lấp đất.

Dưới lòng đất sâu thẳm, vị Ma Thần cổ đại đang cố gắng chống đỡ luồng áp lực từ Hỗn Độn Tinh Thần Sa, bỗng nhiên nhìn thấy một dòng thác lũ màu vàng nhạt, mang theo một mùi hương… vô cùng vi diệu và nồng nàn dội xuống từ đỉnh đầu. Dòng thác lũ này đi đến đâu, toàn bộ ma khí vạn năm hắn khổ công tích lũy lập tức bị thanh tẩy sạch sẽ như tuyết gặp ánh mặt trời. Sức mạnh thanh tẩy của Thái Sơ Linh Dịch không chỉ dập tắt ma hỏa của hắn, mà còn trực tiếp củng cố lại toàn bộ trận pháp phong ấn xung quanh hắn mạnh hơn gấp trăm lần.

“Không!!! Đây là nước thần tẩy tủy của chư thiên vạn giới sao?! Nhưng tại sao… tại sao nó lại có cái mùi kỳ lạ thế này?! Không thể nào… Ta không cam lòng!!!”

Vị Ma Thần cổ đại gào thét trong tuyệt vọng, nhưng luồng sức mạnh từ “nước rửa chân” kia quá mức bá đạo, trực tiếp đánh tan thần trí của hắn, ép hắn rơi vào trạng thái ngủ say vĩnh hằng, không bao giờ có cơ hội tỉnh lại nữa. Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, ký ức cuối cùng của hắn là một mùi hương nồng nàn khó tả – một sự sỉ nhục vĩ đại nhất trong lịch sử ma tộc.

Trên mặt đất, Diệp Phi dùng chân dẫm dẫm lên bãi đất ướt cho thật chặt, phủi phủi tay đầy hài lòng.

“Xong rồi! Dẫm chặt thế này thì có là chuột chũi thành tinh cũng đừng hòng chui lên phá hoại giàn mướp của ta nữa.” Hắn cười híp mắt, cảm giác như mình vừa hoàn thành một chiến công vĩ đại trong sự nghiệp làm vườn.

Đúng lúc này, từ phía chuồng gà ở góc vườn, một tiếng “Cục ta cục tác!” vang dội kéo theo một luồng hỏa quang màu đỏ rực rỡ bốc lên trời cao.

Diệp Phi nghe thấy tiếng động, lập tức quay ngoắt đầu lại, hai mắt sáng lên: “Ô kìa! Tiểu Hồng đẻ trứng rồi sao?!”

Hắn vội vàng rảo bước đi về phía chuồng gà.

Nói là chuồng gà, nhưng thực chất nó được dựng bằng những khúc gỗ thông đỏ đã hóa thạch – thứ gỗ vạn năm không mục, tỏa ra linh khí mộc hệ nồng đậm. Bên trong chuồng, một con gà mái có bộ lông màu đỏ rực rỡ như lửa, đuôi dài lấp lánh ngũ sắc đang đứng kiêu hãnh trên đống rơm khô. Đây chính là Thái Sơ Thần Phượng – thủy tổ của vạn điểu trong truyền thuyết, kẻ sở hữu ngọn lửa niết bàn có thể thiêu rụi cả một tinh cầu.

Tiểu Hồng nhìn thấy Diệp Phi đi tới, lập tức thu hồi khí thế kiêu ngạo của một thần thú tối cao, ngoan ngoãn cúi đầu, phát ra tiếng kêu “cục… cục…” đầy lấy lòng. Dưới chân nó, một quả trứng gà to tròn, vỏ ngoài lấp lánh những đường vân hỏa đạo màu vàng kim đang tỏa ra một luồng sinh mệnh lực khổng lồ. Luồng sinh mệnh lực này nếu đặt ở bên ngoài, chắc chắn sẽ khiến tất cả các lão quái vật sắp đất hóa bùn của Âu Lạc Thần Châu phải điên cuồng tranh đoạt, bởi vì nó có thể giúp tăng thêm ngàn năm thọ nguyên trong tích tắc.

Nhưng Diệp Phi chỉ nhìn quả trứng bằng ánh mắt ghét bỏ.

“Tiểu Hồng à, tao đã nói với mày bao nhiêu lần rồi?” Diệp Phi thở dài, gõ nhẹ vào đầu con thần phượng một cái. “Mày đẻ trứng thì đẻ bình thường thôi, sao quả nào vỏ cũng cứng ngắc và lấp lánh hoa văn thế này? Luộc lên thì lâu chín, mà mang ra chợ bán người ta lại tưởng tao bán đá cuội giả làm trứng gà. Đúng là con gà vô dụng, nuôi tốn cơm tốn gạo.”

Tiểu Hồng bị gõ đầu, tủi thân cúi thấp cổ xuống, trong lòng tràn đầy sự uất ức.

*Chủ nhân ơi là chủ nhân, đây là Phượng Hoàng Thần Trứng chứa đựng tinh hoa hỏa đạo của ta mà! Người khác có quỳ lạy ba ngày ba đêm cầu xin ta còn không thèm đẻ cho, vậy mà ngài lại chê nó vỏ cứng khó luộc…*

Nhưng nó làm sao dám cãi lại? Nó chỉ là một con vật nuôi nhỏ bé dưới chân vị chí tôn tối cao này mà thôi.

Diệp Phi cúi người nhặt quả trứng gà lấp lánh kia bỏ vào rổ tre, sau đó tiện tay bốc một nắm “thức ăn cho gà” từ trong cái hũ gốm bên cạnh ném vào máng ăn.

“Ăn đi, ăn nhiều vào rồi ngày mai đẻ cho tao quả trứng nào nó bình thường một chút. Tao chỉ muốn ăn một bữa trứng ốp la mềm lòng đào thôi mà sao khó khăn thế không biết.”

Nói rồi, hắn xách rổ trứng đi thẳng vào trong gian nhà tranh để chuẩn bị nấu cơm chiều.

Tiểu Hồng nhìn nắm “thức ăn cho gà” trong máng, hai mắt lập tức sáng rực lên như hai ngọn đèn pha. Thứ bột màu ngũ sắc kia, thực chất chính là Ngộ Đạo Đan cấp hoàn mỹ được Diệp Phi tùy tay nghiền nát ra. Đối với tu sĩ bên ngoài, một viên Ngộ Đạo Đan đã là chí bảo vô giá, vậy mà ở đây, nó chỉ là thức ăn hàng ngày của một con gà mái.

Tiểu Hồng không thèm giữ hình tượng thần thú nữa, điên cuồng mổ mổ ăn lấy ăn để, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Đại Hắc đang nằm ngoài sân bằng ánh mắt đắc ý.

Đại Hắc hừ một tiếng trong mũi, xoay người đi hướng khác, không thèm chấp nhặt với con gà ngốc nghếch kia. Nó là chó gác cổng, đẳng cấp cao hơn con gà đẻ trứng kia nhiều. Xương thừa của chủ nhân ăn xong vứt ra mới là tinh hoa của vạn giới, dăm ba viên Ngộ Đạo Đan nát kia làm sao so sánh được?

Trong gian nhà tranh giản dị, Diệp Phi bắt đầu bận rộn nhóm bếp.

Hắn lấy mấy thanh củi khô xếp vào trong bếp lò đất sét. Những thanh củi này có màu xám tro, thớ gỗ mịn màng và tỏa ra một luồng kiếm ý sắc bén đến mức có thể cắt rách không khí xung quanh. Đây chính là những cành cây từ Ngộ Kiếm Thần Thụ – loại thần mộc sinh trưởng ở những nơi có kiếm khí nồng đậm nhất thế gian, mỗi một nhánh cây đều ẩn chứa kiếm đạo chí cao. Diệp Phi nhặt chúng về từ khu rừng phía sau núi, đơn giản vì hắn thấy chúng… dễ cháy và cháy rất đượm.

Hắn lấy ra một chiếc bật lửa bằng đá lửa thô sơ, đánh vài cái để mồi lửa.

“Lạch cạch.”

Ngọn lửa bùng lên, liếm vào những thanh củi Ngộ Kiếm Thần Thụ. Những thanh củi bắt đầu cháy, phát ra những tiếng nổ nhỏ “tách tách”. Đối với Diệp Phi, đây chỉ là khói bếp bình thường. Nhưng nếu có một kiếm tu nào đứng ở đây, họ sẽ phát hiện ra luồng khói bốc ra từ bếp lò đang uốn lượn thành những hình thù kỳ dị, giống như một vị kiếm thần đang múa kiếm, mỗi một đường khói đều là một chiêu thức kiếm pháp tuyệt thế có thể chém đứt nhân quả.

Diệp Phi bắc một chiếc nồi gang lên bếp, đổ nước vào, chuẩn bị nấu món canh cải ngọt với quả trứng gà vừa nhặt được.

“Đời sống phàm nhân quả thật là vất vả.” Diệp Phi vừa nhóm bếp vừa lẩm bẩm tự giễu. “Người ta sinh ra ở thế giới tu tiên này, ai nấy đều ngự kiếm phi hành, hô mưa gọi gió, sống cuộc đời oanh oanh liệt liệt. Còn mình thì sao? Ngày ngày lo lắng thời tiết làm hỏng rau, lo gà không đẻ trứng, lo củi ướt không nhóm được bếp. Đúng là gánh còng lưng cái cuộc sống này mà.”

Hắn khẽ thở dài một tiếng, tự cười bản thân quá mức nhút nhát và an phận. Hắn luôn tự nhủ rằng mình phải sống thật “low-key”, thật khiêm tốn. Thế giới bên ngoài kia đầy rẫy những tu sĩ mạnh mẽ, những vị Lạc Tướng, Lạc Hầu có thể dời non lấp bể, một phàm nhân tay trói gà không chặt như hắn nếu không cẩn thận bước ra ngoài, e là chỉ một cái hắt hơi của người ta cũng đủ thổi bay hắn rồi.

“Yên phận ở đây trồng rau vẫn là an toàn nhất.” Diệp Phi tự nhủ, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định của một kẻ quyết tâm… lười biếng đến cùng. “Ai muốn làm chí tôn, làm thần tiên thì mặc kệ họ. Ta chỉ cần giàn mướp này ra quả ngọt, luống cải này tươi tốt là đủ rồi.”

Hắn hoàn toàn không biết rằng, ngay tại thời điểm hắn đang nhóm bếp nấu canh, những luồng kiếm ý thoát ra từ làn khói bếp của hắn đang bay thẳng lên bầu trời, hóa thành một bức màn kiếm khí vô hình bao phủ toàn bộ vùng chân núi Tản Viên Thần Sơn, biến nơi đây thành một khu vực cấm địa tuyệt đối mà ngay cả thiên kiếp cũng không dám bén mảng tới.

Bên ngoài sân, bóng chiều tà bắt đầu buông xuống. Ánh hoàng hôn đỏ rực như máu nhuộm đỏ cả một góc trời Âu Lạc Thần Châu. Đại Hắc khẽ vểnh tai lên, nghe ngóng những tiếng động từ phía xa truyền lại. Nó cảm nhận được có vài luồng khí tức yếu ớt nhưng đầy sát khí đang từ phía chân núi đi lên hướng này. Có vẻ như có kẻ nào đó đang bị truy sát, và đang chạy trốn về phía nông trang.

Đại Hắc khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng, ánh mắt lộ ra vẻ không vui.

*Lại có kẻ muốn đến làm phiền cuộc sống yên bình của chủ nhân sao? Thật là phiền phức.*

Nhưng nó không hành động ngay, vì nó biết, bất kỳ kẻ nào bước vào phạm vi của nông trang này mà mang theo ác ý, đều sẽ phải trả một cái giá cực kỳ đắt.

Trong bếp, Diệp Phi vẫn đang vui vẻ khuấy nồi canh cải ngọt, hoàn toàn không hay biết rằng, một bánh xe số phận mới sắp sửa lăn bánh, và cuộc sống “bình thường của kẻ phàm trần” mà hắn hằng mong ước, sắp sửa chào đón một vị khách không mời mà đến.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8