Vô Tự Thiên Thư: Một Đời Tu Chân Chỉ Cầu Tự Tại
Chương 91: Học cách sống như người bình thường

Cập nhật lúc: 2026-06-02 20:08:40 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 91: HỌC CÁCH SỐNG NHƯ NGƯỜI BÌNH THƯỜNG**

Gió biển Khổ Hải không mang theo vị mặn đơn thuần như đại dương nơi nhân giới, mà nó mang theo một thứ mùi vị cổ xưa, hơi chát và có chút tê dại của linh khí bị nén chặt. Những con sóng xám xịt vỗ đều đặn vào bãi cát thạch anh, âm thanh ấy như tiếng tụng kinh của vạn cổ, khiến tâm trí kẻ lữ hành dễ dàng rơi vào trạng thái hư ảo.

Phía trên bãi cát chừng vài trăm bước chân, dựa lưng vào một vách đá xám xịt là một gian nhà cỏ cũ nát. Đây vốn là nơi trú chân của những ngư phủ tầm thường từ nhiều năm trước, nay chỉ còn lại khung gỗ mục và những lớp mái tranh đã ngả sang màu xám tro.

Diệp Phi nằm khểnh trên một tấm ván gỗ mục bên hiên nhà, một chân gác lên chân kia, rung rung theo nhịp điệu của tiếng sóng. Chiếc gối của hắn, như thường lệ, vẫn là cuốn Vô Tự Thiên Thư trắng tinh không dấu vết. Dưới ánh nắng ban mai có chút yếu ớt của vùng biên viễn, trông hắn giống một gã lười biếng đang chờ đợi cái chết hơn là một vị tu sĩ vừa đạt đến cảnh giới “Tâm Ngoại Vô Vật”.

“Này, chúng ta sẽ ở đây bao lâu?”

Tiếng của Tô Nguyệt Nhi vang lên từ bên trong gian nhà. Nàng bước ra, tay cầm một dải lụa dài vốn dùng để thắt lưng, giờ lại đang được dùng để buộc gọn mái tóc dài quá thắt lưng của nàng lại. Kể từ khi nàng vứt bỏ “Hữu Tự Thiên Thư” trong Hang Động Của Những Vì Sao, khí chất của nàng đã thay đổi hoàn toàn. Cái vẻ lạnh lẽo, cao ngạo của một Thánh nữ Thái Thượng Giáo đã biến mất, thay vào đó là một sự thanh thoát nhưng cũng đầy lúng túng của một kẻ vừa được trả tự do khỏi xiềng xích, nhưng lại không biết phải dùng đôi chân của mình để đi về đâu.

Diệp Phi không mở mắt, uể oải đáp: “Cho đến khi mặt trời lặn, hoặc cho đến khi mây trên trời đổi màu. Hoặc đơn giản là cho đến khi chúng ta thấy chán. Ở lại hay đi, vốn dĩ chẳng có sự khác biệt, chỉ có cái tâm chúng ta là đang xao động thôi.”

Tô Nguyệt Nhi nhíu mày. Nàng nhìn xung quanh gian nhà hoang vắng, rồi nhìn sang Lão Tửu đang ngồi tựa vào một gốc cây khô cách đó không xa, miệng thì lẩm bẩm, tay thì ôm khư khư bình rượu, và con tiểu hầu tử Lục Nhĩ đang cố gắng bắt chước điệu bộ thiền định của con người một cách ngô nghê.

“Nhưng… chúng ta không làm gì cả sao?” Nàng hỏi tiếp, giọng nói có chút bất an. “Càn Khôn Tử chắc chắn đã phát động Vạn Tiên Chấp Pháp Trận. Lục Vô Nhai có lẽ cũng đang ở đâu đó quanh đây. Chúng ta nên bố trí trận pháp, hoặc ít nhất cũng phải thảo luận xem làm sao để vượt qua Khổ Hải chứ?”

Diệp Phi thở dài một tiếng thật dài, như thể việc trả lời nàng cũng là một loại lao động khổ sai. Hắn ngồi dậy, gãi gãi mái tóc rối bù của mình, nheo mắt nhìn nàng:

“Nguyệt Nhi này, cô đã sống hàng trăm năm với tư cách là một quân cờ của Thiên đạo. Cô biết tính toán tương lai, biết đo đạc cát hung, biết lúc nào nên đánh, lúc nào nên lui. Nhưng có bao giờ cô thử… sống một ngày mà không cần biết ngày mai mình có còn sống hay không chưa?”

Nàng im lặng, đôi mắt phượng hiện lên một tia mờ mịt.

“Hôm nay, chúng ta không phải là tu sĩ.” Diệp Phi đứng dậy, phủi bụi trên lớp áo vải thô. “Cô không phải Thánh nữ, tôi không phải kẻ mang Thiên Thư. Lão già đằng kia chỉ là một gã nát rượu, và con khỉ kia… ừ thì nó vẫn là khỉ thôi. Hôm nay, chúng ta sẽ học cách sống như những người bình thường.”

Lão Tửu từ xa nghe thấy, nấc lên một cái rõ to rồi cười khà khà: “Đúng, đúng! Người bình thường phải ăn cơm, phải nhóm bếp, phải ngửi mùi khói than. Tiểu nữ oa, lão già này bụng đói đến dán vào lưng rồi đây!”

Tô Nguyệt Nhi sững sờ: “Ăn cơm? Chúng ta… chẳng phải đều đã ích cốc (không cần ăn) từ lâu rồi sao?”

“Ích cốc là để thân thể không nhiễm trọc khí, thuận tiện cho việc cảm ứng linh lực.” Diệp Phi đi về phía gian bếp nhỏ nát tươm phía sau nhà, tay ra hiệu cho nàng đi theo. “Nhưng nếu không ăn, làm sao biết được hạt gạo đắng cay thế nào? Nếu không nếm vị mặn của muối, làm sao hiểu được mồ hôi của chúng sinh? Hôm nay, Nguyệt Nhi tiểu thư, nhiệm vụ của cô là nấu một bữa cơm.”

“Tôi… nấu cơm?” Tô Nguyệt Nhi chỉ tay vào mình, vẻ mặt không thể tin nổi.

Nàng từng cầm qua những thánh vật thượng cổ, từng điều khiển những đại trận sát phạt có thể tiêu diệt vạn quân, từng thêu dệt những đường nét linh lực tinh vi nhất. Nhưng nấu cơm? Một khái niệm quá đỗi xa lạ trong ký ức của nàng.

“Đúng. Và không được dùng một chút linh lực nào hết.” Diệp Phi bồi thêm một câu rồi tung tăng đi ra phía bờ suối gần đó, bỏ lại một câu: “Tôi đi bắt mấy con cá. Nhớ đấy, dùng lửa thật, củi thật, và cái tâm thật.”

Gian bếp nhỏ hẹp, đầy bụi và mạng nhện. Ánh nắng xuyên qua những lỗ hổng trên mái tranh, tạo thành những dải sáng vàng óng ánh, nơi những hạt bụi li ti nhảy múa.

Tô Nguyệt Nhi đứng giữa căn bếp như một vị tiên sa rớt xuống vũng bùn. Nàng nhìn thấy một chiếc nồi gang đã rỉ sét, một hũ gạo cũ mà Diệp Phi vừa lấy ra từ trong túi càn khôn (hẳn là hắn đã trộm từ một quán trọ nào đó trước khi đi), và một đống củi khô mục nát đặt ở góc tường.

Nàng hít một hơi sâu. “Không dùng linh lực… cũng chẳng có gì khó.” Nàng tự nhủ.

Nàng bắt đầu lấy gạo ra rửa. Bàn tay ngọc ngà, mịn màng hơn cả tơ lụa ấy, giờ chạm vào những hạt gạo thô nháp và làn nước lạnh ngắt. Cảm giác thực sự lạ lẫm. Nước thấm vào kẽ móng tay, mang theo sự lạnh lẽo thấm vào da thịt. Nàng chợt nhận ra, khi dùng pháp thuật, nàng luôn được bao bọc bởi một lớp chân khí mỏng, chẳng bao giờ nàng thực sự cảm nhận được cái lạnh hay cái ướt của nước một cách chân thực thế này.

Nàng rửa gạo đến ba lần, cẩn thận như đang luyện một lò linh đan thượng phẩm. Sau đó, nàng đổ nước vào nồi, đặt lên bếp lò được kê bằng ba tảng đá đen thui.

Khó khăn bắt đầu ở đây: Nhóm bếp.

Nàng nhặt lấy hai thanh củi khô, đặt chúng chéo nhau. Nàng cầm một viên đá lửa và một miếng thép nhỏ mà Diệp Phi để lại. Theo ký ức xa xăm của thời còn nhỏ, nàng biết phải đánh chúng vào nhau để tạo ra tia lửa.

*Chát! Chát!*

Những tia lửa nhỏ lóe lên rồi vụt tắt ngay lập tức trên đám cỏ khô. Nguyệt Nhi hơi nhíu mày. Nàng gia tăng lực tay.

*Chát! Chát!*

Vẫn không có gì xảy ra ngoài tiếng kim loại va chạm khô khốc. Nàng bắt đầu cảm thấy nóng mặt. Với tu vi của nàng, chỉ cần một cái búng tay, cả khu rừng này có thể biến thành tro bụi. Vậy mà giờ đây, trước vài cọng cỏ khô và mớ củi mục, nàng lại cảm thấy bất lực.

“Lửa vốn là sự kết hợp giữa sự chuyển động và sự khô ráo.” Một giọng nói từ tốn vang lên bên tai. Diệp Phi đã quay lại từ bao giờ, trên tay xách hai con cá đang giãy đành đạch. “Cô quá chú tâm vào sức mạnh, mà quên đi cái duyên của ngọn lửa. Đừng dùng sức, hãy dùng sự kiên nhẫn. Lửa không sinh ra từ cú đánh, nó sinh ra từ niềm khao khát được cháy.”

Tô Nguyệt Nhi mím môi, không trả lời. Nàng gạt đi một lọn tóc mai dính mồ hôi trên trán. Sự kiên trì của một tu sĩ đại tài bị đánh thức. Nàng nhắm mắt lại một chút, buông lỏng cổ tay, rồi khẽ đánh một cái thật nhanh và dứt khoát.

Một hạt lửa li ti rơi xuống đám cỏ khô. Khói bắt đầu bốc lên. Nguyệt Nhi vui sướng đến mức muốn reo lên. Nàng vội vàng cúi xuống, ghé sát mặt vào để thổi cho lửa cháy to hơn.

Nhưng nàng quên mất rằng, củi này là củi mục từ gian nhà cũ, trong đó chứa nhiều hơi ẩm và bụi bẩn. Khi nàng thổi một cái mạnh, thay vì ngọn lửa bùng lên, một luồng khói đen đặc, khét lẹt trào ngược ra, phủ thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của nàng.

“Khụ… khụ khụ!”

Thánh nữ của Thái Thượng Giáo, kẻ được hàng vạn tu sĩ tôn sùng như nữ thần, lúc này đang ho sặc sụa. Đôi mắt nàng cay xè, nước mắt trào ra vì khói. Khuôn mặt trắng như tuyết giờ đây lấm lem những vệt than đen nhìn thật thê thảm.

Lão Tửu đứng bên ngoài, tựa lưng vào cột nhà, cười đến mức vò rượu trong tay chao đảo: “Khà khà! Khói bếp này còn lợi hại hơn cả Thái Dương Chân Hỏa nha! Xem kìa, tiên tử đã hóa thành mèo mướp mất rồi!”

Tiểu hầu tử Lục Nhĩ thấy vậy cũng nhảy tót lên vai Lão Tửu, hò hét theo vẻ đắc chí.

Tô Nguyệt Nhi tức tối nhìn Diệp Phi. Hắn cũng đang cười, nhưng là nụ cười hiền lành, mang theo một chút gì đó dịu dàng mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ nam nhân nào.

“Đừng giận khói. Khói cay mắt vì nó muốn nhắc cô rằng, sự sống có cái giá của nó.” Diệp Phi tiến lại, dùng ống tay áo thô của mình lau đi vệt đen trên má nàng. “Nào, thổi nhẹ thôi. Như cách cô hơi thở giữa trời đất vậy.”

Dưới sự chỉ dẫn của hắn, ngọn lửa cuối cùng cũng chịu nghe lời. Những thanh củi bắt đầu nổ lách tách, ánh lửa cam rực rỡ nhảy múa dưới đáy nồi, sưởi ấm cả gian bếp tối tăm.

Tô Nguyệt Nhi ngồi xổm bên cạnh bếp lửa, đôi tay vẫn còn lấm lem than củi. Nàng quan sát ngọn lửa một cách chăm chú. Có một thứ gì đó trong nàng đang thay đổi. Trong hàng nghìn năm qua, nàng luôn coi lửa là một trong ngũ hành, là một công cụ để chiến đấu hoặc luyện đan. Nhưng lúc này, cảm nhận hơi ấm trực tiếp lan tỏa trên làn da, nàng thấy lửa thật sống động. Nó không phải là quy luật lạnh lẽo trong “Hữu Tự Thiên Thư”, nó là hơi ấm, là sự sinh tồn, là khói bếp mang hương vị của sự sống.

Nồi cơm bắt đầu sôi, bốc hơi trắng nghi ngút. Mùi thơm của gạo chín lan tỏa trong không gian. Đó không phải là linh khí tinh thuần của đan dược, mà là một mùi thơm bình phàm, giản đơn nhưng lại khiến lòng người cảm thấy bình yên lạ kỳ.

Tuy nhiên, rắc rối mới lại ập đến.

Nguyệt Nhi quá mải mê ngắm nhìn ngọn lửa và suy ngẫm về “Đạo”, nàng đã quên mất phải canh chừng lượng nước.

“Ơ kìa, khét!” Lão Tửu hét lên.

Nguyệt Nhi giật mình, vội vàng muốn nhấc nắp nồi ra. Theo bản năng, nàng dùng tay không chạm vào chiếc nồi gang đang nóng hừng hực.

“A!”

Một tiếng kêu khẽ vang lên. Nàng vội rụt tay lại, nhìn vào đầu ngón tay đã ửng đỏ. Một cảm giác đau rát chân thực xộc thẳng lên não. Trong trạng thái không linh lực này, nàng đau đớn như bất kỳ một cô gái phàm trần nào khác.

Nhưng điều nàng quan tâm không phải là cái đau, mà là luồng khói đen bắt đầu bốc lên từ khe nắp nồi. Mùi thơm lúc nãy đã biến thành mùi khét nồng nặc.

Diệp Phi bước tới, dùng một mảnh vải rách lót tay rồi nhấc nồi xuống. Hắn mở nắp. Bên trong, một nửa số gạo phía trên còn trắng, nhưng nửa phía dưới đã cháy đen thui, bám chặt vào đáy nồi.

Gian bếp giờ đây mịt mù khói đen từ ngọn lửa và cả hơi cơm cháy. Nguyệt Nhi đứng đó, nhìn đống hỗn độn mà mình vừa tạo ra, ánh mắt hiện rõ vẻ hụt hẫng và hối lỗi.

“Tôi… tôi xin lỗi. Tôi thực sự quá vô dụng.” Nàng cúi đầu, giọng nói nhỏ hẳn lại. Nàng cảm thấy một sự thất bại sâu sắc, còn lớn hơn cả lần nàng không thể chặn được thanh kiếm của Lục Vô Nhai. Nàng thậm chí không thể hoàn thành một việc mà hàng triệu người phàm vẫn làm hằng ngày.

Diệp Phi nhìn cái nồi cơm đen thui, rồi lại nhìn nàng. Hắn bất ngờ bật cười, một tiếng cười sảng khoái tràn đầy năng lượng.

“Vô dụng? Nguyệt Nhi à, cô vừa mới thực hiện một kỳ tích đấy thôi!”

Nàng ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn hắn: “Kỳ tích gì cơ?”

“Kỳ tích của sự không hoàn hảo.” Diệp Phi dùng muỗng gỗ xúc một miếng cơm cháy đen ở đáy nồi, đưa lên miệng nếm thử, rồi cau mày một cái nhưng vẫn nuốt xuống. “Cô biết không, cái vị khét này thực chất chính là vị của sự sống. Trên trời cao kia, nơi Thái Thượng Giáo của cô, mọi thứ đều hoàn mỹ đến mức đáng sợ. Không có cơm khét, không có khói cay mắt, không có đau đớn. Nhưng chính vì quá hoàn mỹ, nên nó không có hơi thở của sự sống. Bát cơm cháy này của cô, nó thật hơn tất cả những đan dược vạn năm mà tôi từng thấy.”

Nói rồi, hắn quay sang gọi Lão Tửu: “Lão già, vào ăn cơm! Cơm cháy đặc biệt của Thánh nữ đấy!”

Lão Tửu lảo đảo bước vào, nhìn cái nồi cơm nửa đen nửa trắng, lại nhìn khuôn mặt mèo mướp của Nguyệt Nhi, rồi bỗng nhiên lấy tay bốc một miếng cơm cháy cho vào miệng nhai ngấu nghiến.

“Ngon! Cay, mặn, đắng, bùi… đều có đủ! Đây mới là vị của nhân gian!” Lão vừa nhai vừa gật gù, ánh mắt mờ đục bỗng nhiên lóe lên một tia sáng kỳ lạ.

Tô Nguyệt Nhi đứng đó, lặng đi nhìn hai nam nhân trước mặt đang thưởng thức bát cơm “thảm họa” của mình một cách ngon lành. Nàng cũng đưa tay bốc một miếng cơm trắng còn sót lại, đưa vào miệng.

Cơm hơi khô, vẫn còn sót lại vài hạt chưa chín hẳn, và thoang thoảng vị khói. Nhưng khi miếng cơm tan trên đầu lưỡi, nàng bỗng cảm thấy một sự ấm áp chưa từng có lan tỏa khắp cơ thể. Đó không phải là sự bùng nổ của linh khí, mà là một sự hài lòng giản đơn của sinh vật sau một buổi sáng vất vả.

Nàng ngồi xuống bệ cửa gian bếp, đôi chân trần thò ra ngoài nắng.

“Diệp Phi, anh luôn sống như thế này sao?” Nàng hỏi khẽ.

“Sống như thế nào?”

“Sống mà không cần quan tâm đến mục đích. Chỉ làm những việc… dường như là vô nghĩa.”

Diệp Phi ngồi xuống cạnh nàng, trên tay vẫn cầm bát gỗ đựng cơm cháy. Hắn nhìn ra phía Khổ Hải xa xăm, nơi mặt trời đang dần lên cao, rát bạc lên những ngọn sóng.

“Trời đất rộng lớn, nhưng con người thường tự nhốt mình trong một căn phòng hẹp mang tên ‘mục đích’. Tu tiên để làm gì? Để mạnh hơn. Mạnh hơn để làm gì? Để trường sinh. Trường sinh để làm gì? Không ai biết cả. Họ chỉ mải mê chạy theo cái vạch đích mà thiên hạ vạch ra cho họ. Còn tôi, tôi thích dừng lại ở ven đường để ngắm một bông hoa dại, hoặc là… ngồi đây ăn một bát cơm khét với một tiên tử lấm lem bụi than.”

Hắn quay sang nhìn nàng, đôi mắt sáng như chứa đựng cả bầu trời sao.

“Khi cô thấy một việc là vô nghĩa, thực ra là vì cô chưa nhìn thấy cái tâm của mình trong việc đó. Nấu cơm không phải để no, nấu cơm là để thấy mình đang hiện hữu ở giây phút này, không phải ở quá khứ bị xiềng xích, cũng không phải ở tương lai mịt mù.”

Nguyệt Nhi cúi đầu, lặng lẽ nhấm nháp miếng cơm. Lần đầu tiên trong đời, nàng không cảm thấy gánh nặng của “Hữu Tự Thiên Thư” đè nặng lên vai. Nàng không cần lo lắng về vận mệnh của giáo môn, không cần băn khoăn về trật tự thế gian. Nàng chỉ là một cô gái nhỏ, đang ngồi bên hiên một căn nhà rách, ăn cơm cùng hai gã điên.

Bỗng nhiên, gian bếp lung lay nhẹ. Khói bếp vừa rồi dường như không tan biến hết vào không trung, mà tụ lại thành những vòng xoáy kỳ lạ xung quanh Diệp Phi.

Trong túi áo của Diệp Phi, cuốn Vô Tự Thiên Thư bất ngờ tỏa ra một luồng sáng dịu nhẹ. Hắn lấy nó ra.

Trang giấy trắng bỗng hiện lên một bức họa giản đơn, bằng những nét vẽ mềm mại như mây. Đó là hình ảnh một căn bếp khói mù mịt, một vị nữ tử đang thổi lửa, và một chiếc nồi gang bốc khói đen. Bên dưới bức họa, ba chữ lớn hiện lên, nét mực đậm đà nhưng vô cùng thanh thoát:

**”KHÓI NHÂN GIAN”**

Diệp Phi nhìn những chữ đó, mỉm cười gật đầu.

Hắn nhận ra, mỗi lần hắn để Nguyệt Nhi hay chính bản thân mình thực sự chạm vào cuộc sống bình phàm, một chương mới của Vô Tự Thiên Thư lại được viết tiếp. Hóa ra, chân lý tối cao của sự Tự Tại không nằm ở những đạo pháp huyền ảo trên mây xanh, mà nằm ngay trong chính khói bếp, bụi bặm và cả những thất bại tầm thường của con người.

Tiểu hầu tử Lục Nhĩ lúc này đã lẻn vào nồi cơm, nhặt những hạt cơm sót lại và ném về phía Lão Tửu. Gian nhà nhỏ ngập tràn tiếng cười và sự náo loạn.

“Ăn xong rồi thì làm gì tiếp theo?” Nguyệt Nhi hỏi, đôi mắt nàng lúc này đã hết cay khói, nhưng lại rạng rỡ hẳn lên.

Diệp Phi đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu lên răng rắc: “Làm gì nữa? Cháy bếp rồi, chẳng lẽ không dọn dẹp sao? Sống như người bình thường là phải tự mình dọn dẹp bãi chiến trường do mình gây ra đấy!”

Nguyệt Nhi nhìn gian bếp đen kịt bụi than, lại nhìn đôi bàn tay mình, bỗng nhiên nàng thấy việc dọn dẹp này còn thú vị hơn cả việc tu luyện thần thông.

Nàng cười, một nụ cười rực rỡ khiến ngay cả ánh nắng ban mai trên Khổ Hải cũng trở nên lu mờ.

Trong khi đó, ở một không gian khác.

Trần Vô Đạo và đám tu sĩ Thái Thượng Giáo đang lướt đi trên phi kiếm, sát khí đằng đằng hướng về phía rìa Khổ Hải. Trong tay hắn là một tấm la bàn định vị linh lực đang xoay chuyển liên tục.

“Kỳ lạ…” Trần Vô Đạo cau mày. “Rõ ràng dấu vết linh lực dừng lại ở đây, tại sao bây giờ lại không thấy gì nữa? Chẳng lẽ bọn chúng đã chui xuống lòng đất?”

Hắn không biết rằng, cách hắn chỉ vài dặm, những người mà hắn đang lùng sục chẳng hề dùng linh lực, cũng chẳng hề dùng ẩn thuật. Họ chỉ đơn giản là đang bận rộn với chổi, giẻ lau và một nồi cơm cháy.

Khi một tu sĩ thực sự buông bỏ bản ngã tu chân để trở thành một người bình thường, họ trở nên vô hình đối với mọi loại quy tắc tầm thường của Thiên đạo.

Sự “Tự Tại” lớn nhất, đôi khi chính là việc khiến bản thân trở thành một phần của tro bụi trần gian, để không một quy tắc nào có thể bủa vây, không một định mệnh nào có thể tìm thấy.

Trời dần về trưa, gió biển bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh của Khổ Hải tràn vào đất liền. Nhưng bên trong gian nhà cũ, không khí lại vô cùng ấm áp.

Tô Nguyệt Nhi vừa lau sạch những vệt đen cuối cùng trên chiếc nồi gang, bỗng nhiên nàng dừng tay lại, nhìn Diệp Phi đang ngồi chẻ củi ngoài sân.

“Diệp Phi.”

“Hửm?”

“Sau này… khi mọi chuyện kết thúc, chúng ta vẫn sẽ nấu cơm thế này chứ?”

Diệp Phi dừng tay rìu, quay lại nhìn nàng. Một lát sau, hắn khẽ cười, một nụ cười ẩn chứa sự tiêu diêu của cả một đời tu hành:

“Lúc đó, cô nhớ bỏ ít nước hơn nhé.”

Dưới ánh mặt trời, hai bóng người, một đứng một ngồi, trong một gian nhà hoang bên bờ biển khổ. Một cảnh tượng dường như vô cùng bình thường, nhưng nếu ai đó có thể nhìn thấy sợi tơ nhân quả của thế gian lúc này, họ sẽ thấy tất cả những xiềng xích vĩ đại nhất của Thiên đạo đang dần dần nứt vỡ trước tiếng cười và mùi khói nhân gian tầm thường kia.

Cái gì quá cứng thì dễ gãy. Cái gì quá thực thì dễ mất đi.

Chỉ có cái rỗng không mới chứa đựng được vạn vật.
Chỉ có sự “Vô Tự” mới viết nên được bản hùng ca của tự do.

Và bài học đầu tiên của tự do, hóa ra chỉ đơn giản là một bát cơm khét giữa cuộc đời gió bụi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8