Vô Tự Thiên Thư: Một Đời Tu Chân Chỉ Cầu Tự Tại
Chương 88: Tô Nguyệt Nhi phản giáo

Cập nhật lúc: 2026-06-02 20:05:38 | Lượt xem: 6

Gió ở đỉnh Lâm Thiên Nhai bao đời nay vẫn lạnh. Cái lạnh không chỉ xẻ vào da thịt mà còn len lỏi vào tận tủy cốt, như muốn nhắc nhở những kẻ đứng trên cao rằng: Muốn nhìn thấu nhân gian, trước hết phải chịu được sự cô độc của thượng tầng.

Tô Nguyệt Nhi đứng đó, tà áo trắng thêu chỉ bạc lấp lánh nhẹ rung trong gió. Khuôn mặt nàng tĩnh lặng như mặt hồ đêm thu, nhưng đôi mắt vốn luôn đóng băng bấy lâu nay, giờ lại ẩn chứa một tia sáng lạ lùng – một thứ ánh sáng không đến từ hào quang của thần tính, mà đến từ sự sống động của nhân tình.

Phía đối diện nàng, mây mù cuộn trào, rẽ ra một lối đi. Mười hai vị Chấp Pháp Trưởng lão của Thái Thượng Giáo, khoác lên mình bộ đạo bào xám xịt nghiêm cẩn, đang đứng lơ lửng trên những đám mây ngũ sắc. Dẫn đầu là Hình Phạt Trưởng lão – Cổ Kính, một ông già với gương mặt khắc khổ, nếp nhăn sâu như những rãnh vực trên đá vách.

“Thánh nữ, đã đến lúc phải chấm dứt cuộc dạo chơi này rồi.” Giọng Cổ Kính khàn đục, vang lên như tiếng chuông đồng cũ kỹ bị gõ nhầm nhịp. “Thiên đạo có thường, nhân quả có định. Nàng đã rời giáo bảy mươi hai ngày, bụi trần đã bám quá sâu vào linh đài của nàng rồi.”

Tô Nguyệt Nhi không nhìn lão. Ánh mắt nàng khẽ liếc về phía một gốc tùng già ở phía xa. Ở đó, Diệp Phi đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, tay cầm một trái lê dại, vừa ăn vừa thản nhiên nhìn đám mây trôi. Bên cạnh hắn, Lão Tửu đang nằm ngáy o o, bình rượu lăn lóc bên cạnh, và tiểu hầu tử Lục Nhĩ thì đang bận rộn bắt chấy cho lão.

Cảnh tượng ấy nhếch nhác, bình phàm, chẳng có lấy một chút dáng vẻ của tiên gia thoát tục. Nhưng chính cái vẻ “nhếch nhác” ấy lại khiến tâm hồn Tô Nguyệt Nhi cảm thấy nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.

“Trần gian không phải là bụi,” Tô Nguyệt Nhi khẽ mở môi, giọng nàng trong trẻo nhưng kiên định. “Trần gian là một tách trà nóng, là một giấc ngủ không mộng mị, là tiếng gió thổi qua kẽ lá mà không cần phải bói toán xem đó là điềm lành hay điềm dữ. Trưởng lão, các người gọi đó là sự đọa lạc, nhưng ta lại thấy đó mới là sự thức tỉnh.”

Cổ Kính cau mày, áp lực từ cảnh giới cao thâm của lão khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại: “Ngôn từ của kẻ dị số kia đã làm vẩn đục tâm trí nàng. Nàng là Thánh nữ của Thái Thượng Giáo, là người nắm giữ Hữu Tự Thiên Thư, là hiện thân của Trật Tự. Nàng không có quyền tự tại. Nàng là một phần của quy luật!”

“Quy luật?” Tô Nguyệt Nhi nhẹ nhàng đưa tay lên, cuốn Hữu Tự Thiên Thư bay lơ lửng trước mặt nàng. Những trang sách vàng óng tự động lật mở, bên trên chi chít những dòng chữ ghi chép về quá khứ, hiện tại và tương lai của vạn vật. “Cuốn sách này dạy ta rằng, mỗi hơi thở của ta đều phải theo đúng nhịp điệu của trời đất. Nó dạy ta rằng, yêu một người là sai, thương xót một mầm cỏ là lỗi, và cười một cách chân thật là phá vỡ đạo tâm.”

Nàng nhìn sâu vào những dòng chữ lấp lánh đó, ánh mắt tràn đầy sự mệt mỏi: “Mười vạn năm qua, Thái Thượng Giáo chúng ta dùng những dòng chữ này để trói buộc thế gian. Chúng ta tự hào mình là kẻ bảo vệ trật tự, nhưng thực chất, chúng ta chỉ là những tên quản ngục của một nhà tù mang tên ‘Thiên Mệnh’.”

“Hỗn xược!” Một vị trưởng lão khác quát lên, âm thanh chấn động cả thung lũng. “Tô Nguyệt Nhi! Ngươi có biết mình đang nói gì không? Phủ nhận Thiên Mệnh chính là phủ nhận bản thân ngươi!”

Lúc này, Diệp Phi đã ăn xong trái lê. Hắn dùng vạt áo thô lau tay, đứng dậy phủi phủi mông, rồi lững thững đi về phía Tô Nguyệt Nhi. Mỗi bước chân của hắn trông thật lười biếng, nhưng lạ thay, áp lực khủng khiếp từ mười hai vị trưởng lão dường như không thể chạm tới vạt áo của hắn. Hắn đứng bên cạnh nàng, hít một hơi thật sâu mùi không khí lạnh giá.

“Mọi người nói chuyện to quá, làm Lão Tửu sư phụ ta tỉnh giấc thì không hay đâu.” Diệp Phi cười hì hì, ánh mắt lướt qua nhóm trưởng lão như nhìn một đám mây không màu sắc.

Cổ Kính trừng mắt nhìn Diệp Phi, sát ý trong mắt lão gần như hóa thành thực thể: “Kẻ dị số, chính ngươi đã mang cuốn sách không chữ tà môn kia đến làm loạn nhân gian. Nếu hôm nay không trừ khử ngươi, thiên hạ sẽ không còn thái bình.”

Diệp Phi gãi gãi đầu, vẻ mặt đầy vẻ tội nghiệp: “Thái bình của các ông là khi con kiến cũng phải bò theo đường kẻ sẵn, khi mây cũng không được tự do tan biến sao? Vậy thì cái thái bình đó… có phần hơi buồn ngủ đấy.”

Hắn quay sang nhìn Tô Nguyệt Nhi, giọng nói bỗng trở nên trầm ấm và chân thành: “Nguyệt Nhi, cô đã nghĩ kỹ chưa? Bước qua ranh giới này, cô sẽ không còn là Thánh nữ cao cao tại thượng, không còn trường sinh bất tử được đảm bảo bởi giáo phái. Cô sẽ trở thành một người phàm, sẽ biết đói, biết lạnh, và quan trọng nhất… cô sẽ phải tự viết lấy trang giấy của mình.”

Tô Nguyệt Nhi nhìn vào mắt Diệp Phi. Trong đôi mắt đó không có tham vọng, không có cường quyền, chỉ có một bầu trời bao la không biên giới. Nàng mỉm cười – một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay, làm cho cảnh sắc xung quanh vốn lạnh lẽo bỗng chốc như nở rộ muôn hoa.

“Diệp Phi, cảm ơn huynh đã cho ta thấy… mây trôi vốn không cần hướng.”

Nàng xoay người, đối mặt với mười hai vị trưởng lão. Tay trái nàng nắm lấy ngọc bài Thánh nữ đeo bên hông – một miếng bạch ngọc tỏa ra ánh sáng thuần khiết, tượng trưng cho quyền năng và vị thế tuyệt đối trong Thái Thượng Giáo.

“Từ hôm nay, Thái Thượng Giáo không còn Thánh nữ Tĩnh Yên.”

Cổ Kính run rẩy vì giận dữ: “Ngươi dám…!”

“Ta không chỉ dám bỏ vị thế này, ta còn muốn trả lại cái gông xiềng mà các người tôn thờ.”

Dứt lời, Tô Nguyệt Nhi dồn linh lực vào lòng bàn tay. Miếng ngọc bài run lên bần bật, nó như có linh tính, phát ra những tiếng kêu u minh như muốn van nài chủ nhân đừng ruồng bỏ. Nhưng tâm ý của nàng đã quyết, sự tự tại trong lòng đã lớn hơn cả thiên mệnh.

*Rắc!*

Một tiếng động giòn tan vang vọng giữa không gian. Miếng ngọc bài vỡ làm đôi, rồi thành bốn, rồi hóa thành những hạt bụi nhỏ li ti, bay tán loạn vào gió.

Cùng lúc đó, cuốn Hữu Tự Thiên Thư đang bay lơ lửng trên không trung bỗng dưng bùng cháy một ngọn lửa trắng. Những dòng chữ ghi chép về định mệnh của Tô Nguyệt Nhi trong cuốn sách bắt đầu mờ đi, nhạt dần, cho đến khi trang giấy đó hoàn toàn trống rỗng, giống hệt như cuốn Vô Tự Thiên Thư của Diệp Phi.

“Phản nghịch! Đây là đại nghịch bất đạo!” Cổ Kính gầm lên. Lão phất tay, một đạo thần quang mang theo uy lực của lôi đình giáng thẳng xuống đầu Tô Nguyệt Nhi. “Nếu đã không thể mang ngươi về, ta sẽ thanh lý môn hộ!”

Đạo thần quang đó mang theo sức mạnh có thể san bằng một ngọn núi lớn, nhưng khi nó còn cách đỉnh đầu Tô Nguyệt Nhi ba tấc, Diệp Phi khẽ giơ tay lên.

Hắn không dùng pháp thuật, không dùng kiếm khí. Hắn chỉ đơn giản là thực hiện một động tác giống như đang xua đi một con ruồi quấy nhiễu.

*Vô Tự Thiên Thư – Nhất Niệm Quy Hư.*

Đạo thần quang uy mãnh kia chạm vào vòng tròn hư vô quanh Diệp Phi, bỗng dưng mất đi mọi lực sát thương, tan rã ra thành những đốm sáng nhỏ như những con đom đóm trong đêm hè, rồi lặng lẽ biến mất.

Mười hai vị trưởng lão sững sờ. Chiêu thức toàn lực của Hình Phạt Trưởng lão, kẻ có tu vi đạt đến đỉnh cao của thế giới này, lại bị một tên tiểu tử mặc áo vải thô hóa giải một cách nhẹ nhàng như không?

Diệp Phi vươn vai một cái, ngáp dài: “Đã bảo là đừng có làm ồn mà. Nguyệt Nhi bây giờ không còn là người của các ông nữa rồi. Cô ấy bây giờ là… bạn đường của ta.”

Tô Nguyệt Nhi cảm thấy lồng ngực mình nhẹ hẫng. Khi miếng ngọc bài vỡ nát, dường như có một sợi dây vô hình buộc chặt tâm hồn nàng hàng nghìn năm qua đã bị chặt đứt. Nàng không còn cảm thấy sự lạnh lẽo của thiên đạo, nàng cảm thấy hơi ấm của gió, vị nồng của đất và cả nhịp tim đang đập rộn ràng vì tự do.

“Cổ trưởng lão,” Tô Nguyệt Nhi bình thản nói, “Trở về báo với Giáo chủ. Trời cao có lối, người đi có đường. Đừng tìm ta nữa, vì các người sẽ không bao giờ tìm thấy một kẻ đã bước ra ngoài ‘chữ nghĩa’ của các người đâu.”

“Ngươi… các ngươi sẽ phải hối hận!” Cổ Kính dù vô cùng căm phẫn nhưng nhìn thấy sự thâm sâu không lường được của Diệp Phi, lão biết hôm nay không thể cưỡng cầu. Hơn nữa, sự kiện Thánh nữ phản giáo là một cú sốc quá lớn, lão cần phải trở về bẩm báo với Càn Khôn Tử ngay lập tức.

Đoàn người của Thái Thượng Giáo lùi dần vào mây mù, để lại những tiếng sấm rền rĩ đầy đe dọa trước khi hoàn toàn biến mất.

Lâm Thiên Nhai trở lại sự tĩnh lặng vốn có.

Lão Tửu lúc này mới ngồi dậy, gãi cái bụng phệ, liếc mắt nhìn Tô Nguyệt Nhi một cái rồi cười hắc hắc: “Chúc mừng nha đầu! Từ hôm nay bắt đầu học làm người phàm đi. Người phàm thì không uống nước sương nữa, mà phải uống rượu, phải ăn đùi gà, và thi thoảng phải biết mắng chửi cuộc đời cho nó bớt nặng nề!”

Tô Nguyệt Nhi cúi đầu chào Lão Tửu: “Tiền bối, Nguyệt Nhi đã thông suốt.”

Diệp Phi nhặt cuốn Vô Tự Thiên Thư dưới đất lên, phủi bụi rồi nhét vào túi áo. Hắn nhìn xuống con đường mòn nhỏ xíu dẫn xuống núi, nơi sương mù đang tản dần, lộ ra những bản làng nhỏ thấp thoáng phía xa.

“Đi thôi, trưa nay tới trấn dưới chắc kịp ăn một bát mì váng đậu đấy. Ta biết một quán mì ngon lắm, bà chủ quán tuy hay mắng khách nhưng mì bà ấy làm thì đúng là tuyệt đỉnh nhân gian.”

Tô Nguyệt Nhi bước đến cạnh hắn, đôi tay không còn nắm giữ Thiên Thư hay ngọc bài, nàng cảm thấy bàn tay mình thật nhẹ, đến mức muốn chạm vào làn mây.

“Diệp Phi, mì váng đậu… có chữ trong đó không?” Nàng tinh nghịch hỏi một câu.

Diệp Phi cười rộ lên: “Trong bát mì đó chỉ có vị ngon, có mồ hôi của người nấu, và có cái bụng đói của người ăn thôi. Tuyệt nhiên không có một chữ nào cả!”

Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt của Lâm Thiên Nhai, bóng của ba người và một con khỉ đổ dài trên con đường mòn. Phía sau họ, nơi đỉnh núi lạnh lẽo, những quy tắc cổ hủ của Thái Thượng Giáo dường như chỉ còn là những dư âm khô héo.

Tô Nguyệt Nhi vứt bỏ địa vị Thánh nữ, vứt bỏ trường sinh, vứt bỏ mọi sự sắp đặt của thiên đạo. Đổi lại, nàng có được một đôi chân biết mỏi để biết trân trọng lúc dừng chân, có được một trái tim biết rung động để thấy thế gian này không chỉ là những trang sách xám xịt.

Nàng nhìn sang Diệp Phi, người đang huýt sáo một điệu nhạc dân gian không tên. Nàng nhận ra rằng, tu chân không phải là để trở thành Thần ở trên chín tầng mây, mà là để trở thành một cái cây tự tại giữa rừng, một giọt nước nhàn nhã giữa dòng, hay đơn giản chỉ là một “Nguyệt Nhi” bình thường có thể cười vui bên một bát mì váng đậu nóng hổi.

Trên bầu trời, một đám mây bỗng tan ra, không để lại dấu vết.

Tự tại chính là lúc này, khi lòng không vướng bận, khi bước chân nhẹ bẫng giữa hư không.

Chương truyện của cuộc đời nàng, giờ đây mới thực sự bắt đầu trên một trang giấy trắng tinh, không có một nét mực nào của người khác có thể chạm vào.

Cả nhóm dần khuất bóng sau rặng tùng già. Chỉ còn tiếng gió xào xạc và tiếng của Lão Tửu vẳng lại trong sương sớm:

“Ê, Tiểu Phi, tiểu tử thối, bát mì lần này ngươi phải trả tiền đấy nhé!”

“Gì cơ? Con làm gì có tiền, con chỉ có ‘Vô Tự’ thôi mà…”

“Tự cái đầu ngươi! Không có tiền thì đi quét tàng kinh các cho người ta mà trả nợ mì!”

Tiếng cười vang vọng cả một vùng núi rừng. Hóa ra, khi rũ bỏ được thiên mệnh, âm thanh của con người lại có thể rạng rỡ và tiêu diêu đến thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8