Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 64: Bí thuật vẽ bùa bằng máu thuần dương

Cập nhật lúc: 2026-07-02 17:28:46 | Lượt xem: 4

Tiếng động cơ chiếc xe máy Cup 81 của Ông Tư Lành vừa lịm đi trong khoảng sân nhỏ của tiệm mai táng An Lạc, tôi đã cảm thấy bả vai mình lạnh ngắt. Cơn mưa phùn của những ngày cận Tết năm 1995 ở Hà Nội không to, nhưng nó cứ li ti, buốt giá và dai dẳng như những sợi chỉ băng đâm thẳng vào da thịt. Tôi dựng chân chống xe, đưa tay vuốt ngược mái tóc sũng nước mưa ra sau đầu.

Khứu giác oán khí của tôi sau trận chiến thập tử nhất sinh trên cầu Chương Dương đã đột phá lên độ viên mãn cực hạn. Bây giờ, cái mũi của tôi nhạy bén đến mức có thể ngửi thấy mùi của một con chuột chết cách đây ba dãy phố, hoặc mùi oán hận của một bà vợ vừa phát hiện chồng giấu quỹ đen dưới gầm giường. Chính vì thế, ngay khi vừa bước chân qua cánh cửa gỗ lim cũ kỹ của tiệm An Lạc, một mùi vị nồng nặc đến mức nghẹt thở đã sộc thẳng vào đại não tôi.

Mùi tỏi. Một mùi tỏi ta nồng đậm, hăng hắc, trộn lẫn với mùi tanh nồng của bột chu sa đỏ lòm, tạo nên một thứ hỗn hợp mùi vị có khả năng tiễn đưa bất kỳ cái mũi nhạy cảm nào lên chầu ông vải ngay lập tức.

Tôi ôm đầu, khẽ rên rỉ một tiếng, vội vàng vận chuyển luồng Thủy Vía mát rượi nhận từ vong hồn Lê Văn Thịnh chạy qua ba vòng kinh mạch để xoa dịu các dây thần kinh đang căng ra như dây đàn dương cầm.

“Thằng Sinh Sát Quỷ kia! Mày còn biết đường vác xác về đấy à? Có biết tao giã đống tỏi này đến mức hai bắp tay to như hai quả giò lụa rồi không? Lương tháng này không tăng gấp ba thì tao đình công, tao về quê chăn vịt cho lành, chứ làm với mày có ngày chưa kịp giàu đã thành ma không đầu!”

Giọng nói quen thuộc của Phát béo vang lên từ góc phòng. Gã đang ngồi xổm trên chiếc chiếu cói rách nát giữa nhà, hai tay nắm chặt cái chày gỗ dâu tằm, giã cộc cộc vào một cái hũ sành lớn. Mặt gã đỏ gay như đít khỉ, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng từ hai bên thái dương xuống cái cằm nọng mỡ, dù thời tiết ngoài trời đang dưới mười độ C.

Tôi liếc nhìn cái hũ sành của gã. Bên trong là một thứ dung dịch sền sệt màu đỏ thẫm, bốc lên hơi nóng hừng hực. Đó là tỏi ta giã nhuyễn trộn với chu sa đỏ và rượu gừng tẩy trần mười năm – công thức trừ tà gia truyền mà Ông Tư Lành đã chỉ dẫn để quét lên bốn bánh xe tải IFA của chúng tôi.

“Kêu cái gì mà kêu? Lương của mày tao vẫn ghi sổ đầy đủ, khi nào thanh toán xong vụ dốc Quỷ Khóc này, tao bao mày hẳn một chầu phở bò đặc biệt mười bát, ăn đến mức mọc lông bò ra thì thôi,” tôi cười khẩy, dắt chiếc Thước Tầm Long bằng đồng vào hông rồi bước lại gần bếp than tổ ong đang cháy đỏ rực ở giữa phòng.

Vũ Thúy Quỳnh ngồi cạnh bếp than. Cô mặc chiếc áo khoác da màu đen quen thuộc, nhưng một bên vai áo đã rách bươm do trận chiến đêm qua, lộ ra làn da trắng tái dưới ánh lửa bập bùng. Gương mặt cô thanh tú nhưng lạnh lùng, nghiêm nghị, đôi môi mím chặt chịu đựng cơn đau âm ỉ. Đôi bàn tay của cô đang cực kỳ kiên nhẫn, tỉ mẩn xâu từng sợi chỉ ngũ sắc bảo mạng thành những chiếc vòng nhỏ.

Cánh tay phải của cô thỉnh thoảng lại giật nhẹ một cái, những đường gân đen nhạt dưới da như những con giun đất đang cố ngoằn ngoèo bò lên cổ. Đó là Ấn Ký Đoạt Hồn của Lão Tám Hoài đang phản ứng với âm khí cực thịnh ngoài đê sông Hồng. Nhưng từ đầu đến cuối, người con gái này không hề kêu rên lấy một lời. Sự cứng cỏi của một nữ cảnh sát hình sự quả cảm khiến tôi thầm nể phục.

Thấy tôi bước vào, Quỳnh khẽ ngước mắt lên. Ánh mắt sắc lẹm của cô dịu đi vài phần. Cô rút từ trong túi áo ra một chiếc khăn tay màu xanh nhạt, nhẹ nhàng đưa cho tôi:

“Anh Sinh, lau mặt đi. Ướt hết rồi.”

Tôi đón lấy chiếc khăn tay. Mùi nước xả vải hoa cỏ dịu nhẹ, thanh mát trên chiếc khăn tạm thời lấn át cái mùi tỏi nồng nặc của Phát béo, mang lại cho tôi một cảm giác bình yên đến lạ kỳ. Giữa cái tiệm mai táng An Lạc ám mùi tử khí và nhang bài này, giữa cái đêm đông lạnh giá cận kề sinh tử, sự hiện diện của Quỳnh và thằng béo giống như một đốm lửa ấm áp, sưởi ấm phần nhân tính đang dần bị âm khí bào mòn trong tôi.

“Cảm ơn đồng chí cảnh sát,” tôi vừa lau những giọt nước mưa trên trán vừa nói. “Cánh tay của cô thế nào rồi? Chỉ ngũ sắc có còn áp chế được tà khí không?”

“Vẫn ổn,” Quỳnh khẽ gật đầu, giọng nói trầm ấm nhưng kiên định. “Chỉ là hơi nhức một chút khi gió bấc thổi mạnh. Tôi đã chuẩn bị xong năm mươi sợi chỉ ngũ sắc bảo mạng theo lời Ông Tư dặn. Còn anh, Ông Tư nói thế nào?”

Tôi ngồi xuống chiếc ghế tre ọp ẹp bên cạnh cô, thở dài một tiếng:

“Ông Tư nói đúng. Trận chiến này chúng ta không thể dùng bạo lực để giải quyết. Lão Tám Hoài đã dùng năm chiếc sọ người chết trùng giờ hung để khóa long mạch sông Hồng, dùng xích sắt giam cầm hàng vạn vong hồn tội nghiệp dưới lòng sông để mượn lực lượng oán khí của họ. Nếu tôi chỉ dùng Thước Tầm Long để chém giết, sát ý của tôi sẽ chỉ làm tăng thêm oán khí cho trận pháp của lão, khiến lão càng thêm mạnh mẽ.”

Tôi siết chặt chiếc khuy đồng dính máu của Trần Phong trong túi áo khoác, cảm nhận hơi ấm từ cuốn Sổ Tay Da Bò đang áp sát vào lồng ngực:

“Tôi phải dùng Âm Đức mười đời của dòng họ Trần để siêu độ cho những vong hồn đó. Khi họ được giải thoát, xích bùa chú của lão sẽ tự gãy, trận pháp tự khắc sụp đổ. Lúc đó, tà thuật phản phệ sẽ tự tay kết liễu mạng sống của lão.”

“Đúng thế, thằng ranh con ạ. Mày mà dùng sát ý để đấu với lão, thì chưa kịp chạm vào chéo áo của lão, mày đã bị vạn vong cắn xé thành trăm mảnh rồi.”

Một giọng nói trầm khàn, nghiêm khắc vang lên từ phía cửa buồng trong. Ông Tư Lành khập khiễng bước ra. Một bên mắt của ông đeo băng đen, chân đi khập khiễng, tay cầm chiếc tẩu thuốc bằng gỗ mun quen thuộc. Khói thuốc lào tỏa ra bảng lảng, mang theo mùi thơm nồng ấm xua tan bớt cái lạnh lẽo của đêm đông.

Tôi đứng dậy, cúi đầu chào ông: “Ông Tư.”

Ông Tư Lành gật đầu, khẽ khạc một tiếng rồi ngồi xuống chiếc ghế tre đối diện tôi. Ông nhìn lướt qua hũ tỏi chu sa của Phát béo, rồi lại nhìn sang xấp chỉ ngũ sắc của Quỳnh, cuối cùng ánh mắt ông dừng lại trên khuôn mặt tôi. Đôi mắt còn lại của ông sáng quắc như chim ưng đêm, chứa đựng một sự nghiêm nghị nhưng cũng đầy tự hào:

“Mày đã ngộ ra được đạo lý cốt lõi của nghề gom xác, tao rất mừng. Nhưng để làm được điều đó, mày cần phải có đủ linh lực để chống đỡ trước khi tiếp cận được nhãn trận. Đêm nguyệt thực sau hai ngày nữa, âm khí ngoài đê dốc Quỷ Khóc sẽ thịnh nhất trong vòng một trăm năm. Lão Tám Hoài sẽ thả ra hàng vạn âm binh bằng rơm dán bùa quỷ để tiêu hao dương khí của mày. Chiếc xe tải IFA của thằng béo kia phải được biến thành một cỗ xe trừ tà di động để mở đường máu.”

Ông Tư chỉ tay vào xấp giấy dó màu vàng đất đặt trên bàn tre ở góc phòng, bên cạnh là một hũ sứ nhỏ đựng bột chu sa đỏ thẫm và một chai rượu gừng tẩy trần mười năm chưa khui nắp:

“Tao bảo mày vẽ ba trăm lá bùa Sắc Lệnh của phái Nội Đạo, đó không phải là hình phạt, mà là lá bài tẩy duy nhất của mày. Chỉ có bùa Sắc Lệnh được vẽ bằng máu thuần dương của dòng họ Trần mày mới đủ sức kích hoạt trận pháp phòng hộ trên xe, tạo ra một màng chắn dương khí cực thịnh chặn đứng âm binh.”

Tôi nhíu mày, nhìn xấp giấy dó dày cộp: “Nhưng Ông Tư, ba trăm lá bùa… Nếu cháu dùng máu của mình để vẽ trực tiếp, cháu sợ chưa vẽ xong một trăm lá đã kiệt huyết mà chết khô tại chỗ rồi.”

Phát béo nghe vậy liền dừng chày giã tỏi, ngẩng đầu lên hớt hải:

“Ơ kìa! Sinh ơi mày đừng có chết khô nhé! Mày chết rồi ai trả lương cho tao? Ai bao tao ăn mười bát phở bò? Với lại tao sợ ma lắm, mày mà thành cái xác khô nằm giữa nhà thì tao chạy mất dép luôn đấy!”

“Câm mồm đi thằng béo, lo giã tỏi của mày đi!” Tôi lườm gã một phát, rồi quay lại nhìn Ông Tư Lành chờ đợi câu trả lời.

Ông Tư Lành cười khẩy, khói thuốc lào phun ra từ mũi ông thành hai luồng trắng xóa:

“Tao có bảo mày cắt động mạch cổ để lấy máu vẽ bùa đâu mà sợ chết khô? Dòng họ Trần nhà mày mười đời làm nghề phu liệm, gom xác cứu người chết, tích lũy Âm Đức vô lượng vào cuốn Sổ Tay Da Bò. Máu của mày mang dương khí tinh khiết nhất Thăng Long, đó là sự thật. Nhưng trong thuật vẽ bùa của phái Nội Đạo, máu thuần dương chỉ đóng vai trò là ‘huyết mồi’ để khai quang và dẫn linh tính, chứ không phải là mực vẽ chính.”

Ông Tư đứng dậy, khập khiễng bước lại gần bàn tre, cầm chai rượu gừng mười năm lên và khui nắp. Một mùi thơm nồng ấm, cay nồng của gừng già ngâm rượu lâu năm lập tức lan tỏa trong không khí, át đi phần nào cái mùi tỏi khó chịu của Phát béo. Ông rót rượu gừng vào hũ chu sa, dùng một chiếc que tre nhỏ khuấy đều cho đến khi bột chu sa tan hoàn toàn, hóa thành một thứ dung dịch đỏ sậm, đặc sánh.

“Mày ngồi xuống đây,” Ông Tư Lành nghiêm giọng ra lệnh.

Tôi bước lại, ngồi xếp bằng trước chiếc bàn tre. Ngọn đèn dầu hỏa đặt trên bàn lay lắt hắt bóng tôi lên bức tường vôi ố vàng, tạo thành một bóng đen khổng lồ, dị dạng.

“Trích máu đầu ngón tay trỏ bên trái,” Ông Tư Lành nói, giọng ông trầm xuống, mang theo một sự trang nghiêm của nghi thức cổ xưa. “Đầu ngón tay trỏ là nơi chứa dương khí mạnh nhất của bàn tay, nối liền với tim qua kinh mạch. Người xưa gọi là ‘thập chỉ liên tâm’, chích vào đây đau buốt đến tận xương tủy, nhưng đó là cách duy nhất để lấy được dương huyết tinh khiết nhất. Mày phải dùng Thủy Vía trong người để dẫn huyết, nhỏ đúng ba giọt máu vào hũ chu sa rượu gừng này.”

Tôi hít một hơi thật sâu để bình ổn lồng ngực đang đập thình thịch. Tôi rút chiếc dao găm nhỏ từ trong hông ra, lưỡi dao bằng thép lạnh ngắt phản chiếu ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu. Tôi đặt đầu ngón tay trỏ bên trái lên bàn, lưỡi dao kề sát vào lớp da chai sạn vì công việc bốc vác xác chết suốt bao năm qua.

“Chuẩn bị tinh thần chưa?” Ông Tư Lành hỏi, đôi mắt ông nhìn chằm chằm vào ngón tay tôi.

“Rồi thưa Ông Tư,” tôi gật đầu, ánh mắt kiên định.

Tôi ấn mạnh lưỡi dao. Một cơn đau buốt thấu tim đột ngột bùng nổ từ đầu ngón tay, chạy dọc theo cánh tay trái lao thẳng lên đại não như một luồng điện cao thế. Cơn đau dữ dội đến mức tôi suýt nữa thì gầm lên một tiếng, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau phát ra tiếng kèn kẹt. Tôi vội vàng nhắm mắt, vận hành luồng Thủy Vía mát rượi trong người chạy qua kinh mạch bả vai trái, nhanh chóng điều hòa lại huyết dịch đang cuồn cuộn chảy để ngăn không cho máu phun ra quá nhiều, đồng thời xoa dịu cơn đau buốt thấu xương.

Một giọt máu đỏ tươi, nóng hổi và đặc quánh rỉ ra từ đầu ngón tay tôi. Giọt máu mang theo một hơi ấm thuần dương nóng bỏng, dường như còn tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ nhạt mờ ảo.

*Tách.*

Giọt máu thứ nhất rơi xuống hũ chu sa trộn rượu gừng.

*Tách. Tách.*

Giọt thứ hai, rồi giọt thứ ba rơi xuống.

Ngay khi ba giọt máu thuần dương của dòng họ Trần hòa vào hũ chu sa, một hiện tượng quái dị đã xảy ra. Hũ sứ bỗng nhiên bùng lên một luồng khói trắng nhạt, bốc lên cao rồi tan biến vào hư không. Mùi tanh nồng của chu sa và máu hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một mùi thơm vô cùng thanh khiết, nồng ấm của rượu gừng cổ truyền trộn lẫn mùi nhang bài thoang thoảng. Thứ dung dịch chu sa đỏ sậm trong hũ bỗng nhiên sôi sùng sục, tỏa ra một luồng dương quang mờ ảo, ấm áp, giống như có một sinh mệnh đang thức tỉnh bên trong.

“Tốt lắm!” Ông Tư Lành khẽ reo lên, ánh mắt ông lộ ra sự phấn chấn hiếm hoi. “Huyết sa đã thành! Mau cầm bút lông đuôi ngựa bạch lên, vẽ bùa Sắc Lệnh đầu tiên!”

Tôi nén cơn đau buốt ở đầu ngón tay, cầm cây bút lông làm bằng lông đuôi ngựa bạch đặt bên cạnh, nhúng ngập ngòi bút vào hũ huyết sa đỏ rực.

Khi ngòi bút chạm vào xấp giấy dó màu vàng đất, tôi cảm thấy một sự kết nối tâm linh kỳ lạ. Tôi bắt đầu đặt bút vẽ. Từng nét vẽ của tôi vô cùng thanh thoát, dứt khoát, không hề có một chút do dự. Chữ “SẮC” hiện lên với những đường nét uốn lượn mạnh mẽ, bờ lề bờ góc sắc sảo của phái Nội Đạo thờ Đức Thánh Trần.

Mỗi khi một nét bùa hoàn thành, tôi lại cảm thấy một phần dương khí trong người bị hút đi theo ngòi bút, thấm vào tờ giấy dó. Trán tôi bắt đầu lấm tấm những giọt mồ hôi hột, lồng ngực hơi thắt lại vì mệt mỏi. Vẽ bùa bằng máu thuần dương không chỉ là việc dùng tay vẽ, mà là dùng chính tinh huyết và linh lực của bản thân để thổi hồn vào lá bùa.

Nhưng đúng lúc tôi cảm thấy kiệt sức, đầu óc hơi choáng váng vì hao tổn dương khí, cuốn Sổ Tay Da Bò trong túi áo ngực tôi bỗng nhiên rung lên bần bật. Một luồng nhiệt lượng vàng kim ấm áp, dịu nhẹ từ cuốn sổ bộc phát ra, chạy thẳng vào tim tôi rồi lan tỏa khắp các kinh mạch. Luồng nhiệt lượng này nhanh chóng bù đắp lại phần tinh huyết đã mất, giúp tôi tỉnh táo trở lại và tràn đầy sức sống.

Tu vi cảnh giới Nhập Trần viên mãn cực hạn của tôi dưới sự rèn giũa của việc vẽ bùa và sự hỗ trợ của Sổ Tay Da Bò càng trở nên cô đọng, vững chắc hơn bao giờ hết. Kinh mạch của tôi như được gột rửa, dương khí cuồn cuộn tựa như một dòng sông nhỏ đang chảy xiết dưới da, sưởi ấm khắp cơ thể giữa đêm đông lạnh giá.

Tôi tiếp tục vẽ. Lá thứ mười… lá thứ năm mươi… rồi lá thứ một trăm.

Căn phòng chìm vào một sự im lặng trang nghiêm, chỉ có tiếng sột soạt của ngòi bút lông lướt trên giấy dó, tiếng thở dốc của tôi và tiếng cộc cộc giã tỏi của Phát béo ngoài phòng ngoài. Vũ Thúy Quỳnh đứng bên cạnh, ánh mắt cô không rời khỏi tay tôi. Nhìn những lá bùa tự động khô đi và tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ nhạt ấm áp, trong lòng cô dâng lên một sự nể phục và tin tưởng tuyệt đối dành cho tôi.

Nhưng khi tôi đang tập trung vẽ đến lá bùa thứ một trăm năm mươi, một nỗi hoài nghi và sợ hãi sâu sắc bỗng nhiên trỗi dậy trong lòng tôi.

Tôi nhìn bàn tay mình đang dính đầy huyết sa đỏ lòm, nhìn Thước Tầm Long phát ra dương quang mờ ảo trên bàn. Tôi tự hỏi bản thân: *Trần Sinh ơi là Trần Sinh, mày đang làm cái gì thế này?*

Tôi chỉ là một thằng gom xác bình thường, một kẻ sợ nghèo hơn sợ ma, luôn đòi tiền sòng phẳng và chỉ muốn sống một cuộc đời yên ổn qua ngày. Nhưng bây giờ, tôi lại đang gánh trên vai vận mệnh của cả vạn vong hồn dưới sông Hồng, đang chuẩn bị bước vào một trận quyết chiến sinh tử với một gã thầy pháp tà đạo tàn độc nhất đất Thăng Long.

Sức mạnh của cuốn Sổ Tay Da Bò, việc mượn “vía” của người chết, việc sử dụng các bí thuật cõi âm… ranh giới giữa chính và tà thực sự quá manh mún. Lão Tám Hoài năm xưa có lẽ cũng từng là một thầy pháp chính đạo, nhưng lòng tham và khát vọng bất tử đã biến lão thành một con quái vật tàn nhẫn, coi mạng người như cỏ rác.

Liệu tôi có một ngày nào đó cũng sẽ giống như lão? Nếu khát vọng báo thù cho bố mẹ che mờ đi lý trí, nếu tôi bị cuốn vào vòng xoáy của sức mạnh cõi âm, liệu tôi có sẵn sàng hy sinh người sống để đạt được mục đích của mình? Nỗi hoài nghi này giống như một con sâu độc, gặm nhấm tâm trí tôi, khiến ngòi bút lông trong tay tôi khẽ run rẩy, một nét bùa suýt chút nữa thì bị lệch.

“Giữ vững bản tâm, thằng ranh con!”

Tiếng quát trầm khàn của Ông Tư Lành vang lên ngay bên tai tôi, giống như một tiếng chuông chùa vang vọng giữa đêm thanh vắng, đánh tan mọi tạp niệm và hoài nghi trong đầu tôi.

Tôi giật mình, hít một hơi thật sâu, ổn định lại ngón tay và tiếp tục vẽ hoàn thành nét bùa cuối cùng của lá thứ một trăm năm mươi.

“Cháu xin lỗi, cháu hơi mất tập trung,” tôi khẽ nói, lau mồ hôi trên trán.

Ông Tư Lành trầm mặc nhìn tôi, đôi mắt ông chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc:

“Tao biết mày đang nghĩ gì. Mày sợ sức mạnh này, sợ cái nghiệp gom xác đầy tử khí này sẽ biến mày thành một con quỷ giống như Tám Hoài. Nhưng mày phải nhớ kỹ, sức mạnh không có tội, tội là ở kẻ sử dụng nó. Lão Tám Hoài dùng tà thuật để cướp đoạt vận mệnh của người khác, còn mày dùng Âm Đức để giải oan cho người chết. Chỉ cần mày giữ vững lòng trắc ẩn, giữ vững cái đạo lý gác cổng cõi âm dương, thì dù mày có sử dụng vạn loại tà thuật, mày vẫn là Trần Sinh Sát Quỷ của dòng họ Trần!”

Tôi nhìn Ông Tư Lành, lòng nhẹ nhõm đi vài phần: “Vâng, cháu hiểu rồi.”

Tôi cúi đầu chuẩn bị nhúng bút vẽ tiếp lá thứ một trăm năm mươi mốt. Nhưng đúng lúc này, năng lực Khứu Giác Oán Khí viên mãn cực hạn của tôi đột ngột hoạt động mạnh mẽ.

Một mùi vị vô cùng bất thường, vô cùng quái dị bất ngờ lọt vào mũi tôi.

Mùi tỏi nồng nặc của Phát béo giã ngoài phòng ngoài rất mạnh, mùi rượu gừng tẩy trần của hũ chu sa rất thơm, nhưng cái mùi vị mới này lại vô cùng đặc biệt. Nó là mùi của thịt người đang rữa nát, mùi của tử khí thối rữa cực kỳ nồng đậm, trộn lẫn với mùi tanh của máu đen hoại tử…

Và cái mùi vị kinh tởm đó, lại đang phát ra từ ngay phía sau lưng của Ông Tư Lành!

Tôi bàng hoàng khựng lại, ngòi bút lông dừng giữa không trung, những giọt huyết sa đỏ sẫm khẽ nhỏ xuống mặt bàn tre. Tôi nheo mắt, ánh mắt âm dương bẩm sinh chuyển động, khẽ liếc qua bả vai sau của Ông Tư Lành dưới ánh đèn dầu lay lắt.

Dưới lớp áo bà ba đen rách vai của ông lão, có một vệt nước màu đen xám đang rỉ ra, thấm đẫm một mảng vải lớn sau lưng. Thứ dịch lỏng màu đen đó bốc lên một luồng oán khí màu xám xịt, nhàn nhạt, lạnh ngắt.

Đầu óc tôi như có một tiếng nổ lớn vang lên. Tôi bàng hoàng nhận ra một sự thật kinh hoàng:

Ông Tư Lành đang giấu một vết thương chí mạng!

Trận chiến với đám âm binh rơm của Lão Tám Hoài tại nghĩa trang ngoại ô đêm trước không hề đơn giản như ông nói. Vết thương do âm binh rơm cào rách ở bả vai trái của ông đã bị tà khí xâm nhập cực sâu, thịt da đã bắt đầu thối rữa và hoại tử từ bên trong. Ông Tư Lành đang dùng chính linh lực tàn tạ, dùng mạng sống của mình để áp chế tà độc, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra để truyền dạy nốt bí thuật vẽ bùa cho tôi!

Nỗi sợ hãi lớn nhất của tôi đã thành hiện thực. Sư phụ hờ của tôi, chỗ dựa tâm linh lớn nhất của tôi, người gác cổng già đời của nghĩa trang ngoại ô, đang đứng trước bờ vực của cái chết.

“Ông Tư…” Giọng tôi run rẩy, cây bút lông trong tay suýt nữa rơi xuống đất. “Vai của ông…”

Quỳnh và Phát béo nghe thấy giọng tôi bất thường, cũng vội vàng dừng việc đang làm, chạy lại gần bàn tre.

Ông Tư Lành khựng lại, khói thuốc lào trên miệng ông ngừng tỏa. Ông khẽ thở dài, một nụ cười khổ hiện lên trên khuôn mặt già nua chỉ còn một mắt:

“Thằng ranh con… khứu giác của mày nhạy bén quá cũng không phải là chuyện tốt.”

Ông Tư Lành từ từ kéo một bên vai áo bà ba đen xuống, lộ ra một vết thương đen ngòm, thịt da thối rữa rỉ ra thứ dịch nhớp nhúa bốc mùi hôi thối kinh hoàng. Tà độc của Lão Tám Hoài đã ăn sâu vào tận xương tủy của ông lão, những sợi gân đen như rễ cây đang từ vết thương bò lan ra khắp bả vai.

“Ối giời đất ơi! Ông Tư!” Phát béo hét lên một tiếng kinh hãi, mặt gã cắt không còn một giọt máu, vội vàng lùi lại phía sau.

Quỳnh biến sắc, cô lập tức bước lên định đỡ lấy bả vai của Ông Tư Lành nhưng ông khẽ xua tay ngăn cản:

“Đừng chạm vào, tà khí của âm binh rơm có tính ăn mòn cực mạnh, người phàm chạm vào sẽ bị nhiễm độc ngay lập tức.”

Tôi đứng bật dậy, hai mắt đỏ ngầu vì phẫn nộ và đau xót: “Tại sao ông không nói cho cháu biết? Đêm qua cháu đã dùng Thủy Vía để chữa trị cho ông rồi cơ mà?”

Ông Tư Lành lắc đầu, cười khẩy một tiếng:

“Thủy Vía của mày chỉ cứu được cái mạng già này lúc đó thôi. Tà độc của Tám Hoài được luyện từ máu của người chết trùng giờ hung, lại thêm oán khí của vạn vong sông Hồng, nó đã ăn sâu vào xương tủy của tao rồi. Tao sống đến từng này tuổi, cái chân đi khập khiễng, cái mắt bị hỏng, vốn dĩ đã là một kẻ nửa người nửa quỷ. Tao không tiếc cái mạng già này, nhưng tao phải sống để dạy nốt cho mày cái bí thuật vẽ bùa này, để mày có đủ vốn liếng mà đối đầu với lão.”

Ông nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sự kỳ vọng và kiên định:

“Trần Sinh, trận chiến dốc Quỷ Khóc sắp tới, tao không thể đi cùng mày được nữa. Mày phải tự mình gánh vác tất cả. Mày có sợ không?”

Tôi siết chặt nắm tay, nhìn vết thương đen ngòm trên vai ông lão, rồi lại nhìn ba trăm lá bùa giấy dó đang xếp đầy trên bàn. Nỗi sợ hãi, hoài nghi trong lòng tôi bỗng nhiên tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một ý chí chiến đấu mãnh liệt, một ngọn lửa căm hận tột cùng đối với Lão Tám Hoài đang bùng cháy dữ dội trong lồng ngực.

“Cháu không sợ!” Tôi gằn giọng nói, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết. “Cháu sẽ hoàn thành ba trăm lá bùa này. Cháu sẽ dùng Âm Đức để phá trận, dùng Thước Tầm Long để tiễn Lão Tám Hoài xuống âm phủ tính sổ với bố mẹ cháu và đòi lại công lý cho Ông Tư!”

“Tốt lắm! Đúng là hậu duệ của dòng họ Trần!” Ông Tư Lành cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp tiệm mai táng An Lạc giữa đêm đông lạnh giá.

Tôi ngồi xuống, cầm cây bút lông lên, nhúng đẫm huyết sa và tiếp tục vẽ lá bùa thứ một trăm năm mươi mốt dưới ánh đèn dầu hỏa lay lắt, sẵn sàng cho trận huyết chiến đêm nguyệt thực sắp tới!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8