Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 63: Đập tan âm mưu của Thủy tộc

Cập nhật lúc: 2026-06-27 13:43:37 | Lượt xem: 4

Cơn gió biển Đông Hải thời Hoang Cổ không hề mang theo vị mặn mòi, phóng khoáng của những bãi du lịch đầy nắng và gió thời hiện đại. Nó mang theo mùi tanh nồng của bùn đất hồng hoang, vị chát chúa của sấm sét vừa tan, và trên hết là một luồng tử khí màu tím sẫm, đặc quánh đến mức khiến người ta có cảm giác như đang hít phải những vụn rỉ sét của thời gian.

Trên ngọn tre xanh tơi tả chênh vênh bên bờ biển, Thẩm Mặc đang phải gồng mình chịu đựng một cơn đau tưởng chừng như có thể xé toạc linh hồn hắn ra làm đôi. Từng thớ thịt trên cánh tay phải rạn nứt như đất nứt nẻ mùa hạn hán, máu tươi rỉ ra hóa thành những đốm sáng vàng kim rồi nhanh chóng bị gió bão thổi bay. Hắn ho khan một tiếng, nhổ ra một ngụm máu bầm, nhưng cái miệng thì vẫn không ngừng lẩm bẩm tự giễu:

“Mẹ kiếp… Đúng là làm công ăn lương không có bảo hiểm y tế có khác. Gánh cái KPI cứu thế này mà không có phụ cấp độc hại, lần sau về nhất định phải bắt Đường Dao tăng lương gấp đôi, không thì tôi sẽ đình công, để mặc cho cái Viện Khảo Cổ rách nát của cô ấy tự sinh tự diệt.”

Cùng lúc đó, tại một không gian và thời gian cách nơi này hàng triệu năm — phòng nghiên cứu ngầm của Viện Khảo Cổ Phong Châu thời hiện đại.

Không khí trong căn hầm ngập tràn mùi dầu máy nóng bỏng và mùi khét lẹt của những bảng mạch điện tử bị quá tải. Tiếng quạt tản nhiệt từ dãy máy chủ kêu vo vo như một đàn ong vỡ tổ, hòa cùng tiếng bíp bíp dồn dập của còi báo động đỏ. Đường Dao đang ngồi trước màn hình máy tính khổng lồ, đôi bàn tay thanh mảnh gõ bôm bóp lên bàn phím với tốc độ chóng mặt. Mái tóc ngắn nhuộm đỏ hung của cô bết chặt vào trán vì mồ hôi, chiếc áo khoác khảo cổ bó sát người đã đẫm một mảng lớn sau lưng.

Trên màn hình quét năng lượng thời không, chỉ số thọ nguyên của Thẩm Mặc đang nhấp nháy một màu đỏ lòm, sụt giảm với tốc độ kinh hoàng. Phía góc bàn làm việc, một bát mì tôm Hảo Hảo hai gói muối vốn được úp bằng chiếc đĩa cổ từ mười phút trước giờ đã nở trương phình, nguội ngắt, tỏa ra mùi vị đời thường lạc quẻ giữa một không gian đầy rẫy những thiết bị công nghệ cao và cổ vật rỉ sét.

Đường Dao cắn chặt môi đến mức rớm máu, tay phải giật mạnh cần gạt của bộ lọc linh khí hệ Mộc, hét vào chiếc micro truyền âm:

“Thẩm Mặc! Cậu có nghe thấy tôi nói không?! Chỉ số thọ nguyên của cậu đang tụt dốc không phanh kìa! Cái mỏ neo thời không này sắp quá tải rồi, linh thạch hệ Mộc của tôi đang bốc khói trắng đây này! Rút lui đi! Cậu mà ngỏm ở đó, tôi sẽ đem toàn bộ đống đồ cổ rỉ sét mà cậu giấu dưới gầm giường đi bán ve chai hết, nghe rõ chưa?!”

Qua máy truyền âm đeo bên tai, giọng nói thều thào nhưng vẫn đầy vẻ cợt nhả của Thẩm Mặc vang lên giữa tiếng rè rè của sóng nhiễu thời không:

“Đường đại tiểu thư… Cô cứ bình tĩnh… Đống đồ cổ đó… ít nhất cũng phải bán được vài tỷ, cô nhớ chia cho tôi… một nửa để tôi mua đất nghĩa trang nhé… Rút cái gì mà rút, ‘check var’ còn chưa xong, giờ mà chạy là mất trắng cái mảnh vỡ thứ ba này đấy…”

“Cậu còn tâm trí đùa à?!” Đường Dao giận dữ đập bàn, nhưng ánh mắt cô lại run rẩy, tràn ngập sự xót xa không thể che giấu. Cô nhìn vào biểu đồ sinh mệnh của hắn, nơi những sợi tóc muối tiêu của hắn ở đầu dây bên kia đang phản chiếu sự bào mòn tàn nhẫn của quy luật nhân quả. Cô vội vàng ôm lấy viên linh thạch hệ Mộc khổng lồ đặt bên cạnh máy chủ, dốc toàn bộ linh lực trong người vào đó, cố gắng truyền tải một chút năng lượng thuần khiết nhất qua kẽ hở thời không để làm dịu đi cơn đau phản phệ trong kinh mạch của hắn.

Ở thời Hoang Cổ, Thẩm Mặc bỗng cảm thấy một luồng khí mát rượi, dịu nhẹ như làn gió xuân từ hiện đại truyền đến dọc theo xương sống, xoa dịu đi những vết nứt đang rỉ máu trên da thịt. Hắn thở hắt ra một hơi, thầm nghĩ cô nàng này tuy miệng lưỡi độc địa nhưng quả thực là một “bình sạc dự phòng” chất lượng năm sao.

Hắn nheo mắt nhìn ra mặt biển phía trước.

Mặt biển Đông Hải đột ngột rẽ ra làm đôi, tạo thành một con đường nước sâu thẳm hun hút. Từ dưới lòng đại dương cuồn cuộn sóng dữ, một con Đại Giao Long ba sừng khổng lồ, toàn thân bao phủ bởi những lớp vảy màu đen xám xịt như thép nguội, từ từ trồi lên. Trên đỉnh đầu con quái thú, một nam tử trung niên oai phong lẫm liệt đang đứng sừng sững. Người này mặc một bộ chiến giáp màu lam đậm, tóc dài bay múa trong gió bão, tay cầm một cây Thủy Long đao rực sáng lam mang — đó chính là Thủy Tinh, vị Thần Quân tối cao cai quản vùng biển Đông Hải thời Hoang Cổ.

Thế nhưng, đôi mắt của vị Thần Quân này lúc này không hề có vẻ trong trẻo, uy nghiêm của thần linh. Nó bị bao phủ bởi một làn sương mù màu tím đen quỷ dị, mang theo hơi thở của sự mục nát, hư vô và oán hận tột cùng. Đó chính là tử khí của Tịch Diệt Kiếp, thứ tà độc đang gặm nhấm lý trí của hắn.

“Kẻ phàm nhân hèn mọn kia!” Thủy Tinh gầm lên, giọng nói trầm thấp như tiếng sấm rền từ đáy biển sâu, chấn động đến mức làm rung chuyển cả rào chắn tre xanh dưới chân Thẩm Mặc. “Dám dùng ma pháp ngăn cản Bản quân dâng nước quét sạch Tản Viên Sơn! Hôm nay, Bản quân sẽ bắt ngươi và cả cái vương quốc nhân loại mới lập kia phải chôn thây dưới đáy Đông Hải!”

Thẩm Mặc đứng trên ngọn tre, mái tóc muối tiêu bay lượn trong gió bão, tà thanh y rách nát thổi phần phật, nhưng gương mặt hắn lại bình thản đến lạ kỳ. Hắn biết, nếu dùng sức mạnh vật lý của Chúc Đồng Cảnh để tay đôi với một vị Thần Thông Cảnh đỉnh phong đang phát điên như Thủy Tinh, hắn sẽ bị đập dẹt dí như một con gián trong vòng ba nốt nhạc.

Nhưng hắn là ai? Hắn là một nhà khảo cổ học, một “Tuế Nguyệt Đạo Tặc” chuyên đi tìm kẽ hở của lịch sử để “hack” hệ thống.

“Thủy Tinh,” Thẩm Mặc cất giọng, tiếng nói của hắn không lớn nhưng nhờ có Tuế Nguyệt Đồng Bản hỗ trợ, nó vang vọng rõ ràng giữa tiếng gầm rú của sóng gió. “Muốn ‘check var’ ta sao? Để xem ai mới là kẻ nắm giữ quyền Admin ở vùng biển này!”

Nói đoạn, Thẩm Mặc đưa tay vào thức hải, lôi ra mảnh vỡ Trống Đồng thứ ba mà hắn vừa thu hoạch được. Đó là một mảnh vỡ hình nắp trống, trên mặt khắc họa những hoa văn chim Lạc đang bay lượn quanh vòng tròn mặt trời Đông Sơn mười hai cánh.

Hắn không dùng linh lực Chúc Đồng Cảnh thông thường để kích hoạt nó. Làm thế chỉ là gãi ngứa cho Thủy Tinh. Hắn quyết định chơi lớn. Hắn chủ động đốt cháy giọt tinh huyết **Huyết mạch Long tộc (dòng dõi Lạc Long Quân)** ẩn sâu trong tim mình.

Ở hiện đại, màn hình máy tính của Đường Dao đột ngột hiện lên một cột năng lượng màu vàng kim bùng nổ, vượt quá mọi giới hạn đo lường của thiết bị. Cô giật mình, chiếc bút bi trên tay rơi xuống đất, lăn long lóc dưới gầm bàn.

“Tên điên này!” Đường Dao thét lên qua micro. “Cậu dám đốt cháy tinh huyết bản nguyên của huyết mạch Long tộc sao?! Cậu muốn tự sát thật đấy à?!”

“Đường đại tiểu thư… yên tâm đi… tôi mạng lớn lắm…” Thẩm Mặc cười khổ trong đầu cô.

Ngay khoảnh khắc tinh huyết bùng cháy, một vầng hào quang hình rồng vàng khổng lồ đột ngột ẩn hiện dưới làn da của Thẩm Mặc. Những chiếc vảy rồng mờ ảo màu vàng nhạt xuất hiện quanh cổ tay và cổ chân hắn, mang theo một áp lực đẳng cấp tối cao, cổ xưa và thuần khiết vô ngần. Đó là hơi thở của Lạc Long Quân — vị Tổ tiên khởi thủy của Thủy tộc Âu Lạc Thần Châu.

Thẩm Mặc nâng mảnh vỡ Trống Đồng lên, dùng lòng bàn tay phải đang đẫm máu rồng vàng, gõ mạnh vào tâm mặt trống.

*Boong…!*

Một tiếng trầm hùng, ngân vang vạn dặm đột ngột phát ra từ mảnh vỡ Trống Đồng.

Âm thanh đó không hề chát chúa, mà mang theo hơi ấm của đất mẹ phù sa sông Hồng, tiếng rì rào của những rặng tre xanh, và trên hết là tiếng gầm uy nghiêm của Thần Long khai thiên lập địa. Sóng âm màu vàng kim hóa thành những gợn sóng hữu hình, lấy Thẩm Mặc làm trung tâm, quét mạnh ra khắp mặt biển Đông Hải.

Ngay khi sóng âm chạm vào mặt nước, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.

Những ngọn sóng dữ cao hàng chục trượng đang chực chờ ập xuống bỗng dưng khựng lại giữa chừng không trung. Chúng đông cứng lại như những khối pha lê khổng lồ, phản chiếu ánh sáng ban mai nhạt nhòa, rồi từ từ sụp đổ, tan rã thành những bọt nước hiền hòa, rút ngược trở lại đại dương.

Đàn Giao Long và hàng vạn thủy quái phía sau Thủy Tinh nghe thấy tiếng trống này, huyết mạch trong cơ thể chúng đột ngột bị đóng băng. Đó là sự áp chế tuyệt đối từ cội nguồn huyết quản. Dòng máu Lạc Long Quân trong tiếng trống khiến chúng cảm nhận được sự hiện diện của Thần tổ vĩ đại.

Hàng vạn con dị thú khổng lồ vốn đang hung tợn gầm rú bỗng dưng đồng loạt rống lên những tiếng rên rỉ sợ hãi. Chúng không chịu nổi áp lực tinh thần này, lập tức cúi đầu, phủ phục trên mặt nước, run rẩy không dám nhúc nhích dù chỉ một milimet. Bản năng sinh tồn bắt buộc chúng phải thần phục trước tiếng trống của Thần tổ.

Thủy Tinh cũng bị chấn động mạnh. Đôi mắt tím đen của hắn co rụt lại, cây Thủy Long đao trong tay run lên bần bật. Hắn cảm thấy dòng máu trong tim mình đang sôi trào, không ngừng đấu tranh với luồng tử khí đang khống chế thần hồn.

Thẩm Mặc đứng trên ngọn tre, khí chất uy nghiêm đến nghẹt thở, mái tóc muối tiêu bay múa như một vị tiên nhân thực sự hạ phàm từ vạn năm sau:

“Thủy Tinh! Ngươi vốn là thủ lĩnh một phương, mang huyết mạch thần thánh bảo vệ nguồn nước của Âu Lạc Thần Châu! Cớ sao lại để tà ma ngoại lai che mắt, biến bản thân thành công cụ hủy diệt long mạch, tàn hại đồng bào của mình?!”

*Boong…!*

Tiếng trống thứ hai vang lên, dồn dập và uy nghiêm hơn trước.

Những luồng sáng vàng kim từ mảnh vỡ Trống Đồng hóa thành hàng vạn con Chim Lạc rực rỡ bay lượn trên bầu trời Đông Hải. Chúng sà xuống, quấn quýt quanh người Thủy Tinh, phóng ra những sợi xích ánh sáng xuyên qua làn sương mù màu tím đen bọc quanh đầu hắn. Ánh sáng vàng kim đi đến đâu, những sợi tử khí đen đúa đang cắm rễ vào thần hồn vị Thần Quân bị bóc tách, tịnh hóa và bốc hơi xèo xèo đến đó.

“Aaa…!!!”

Thủy Tinh ôm đầu gầm lên đau đớn. Màu tím đen trong mắt hắn bắt đầu run rẩy, rút lui từng chút một, trả lại tròng mắt màu xanh lam trong vắt như nước biển sâu của một vị thần linh chính đạo. Lý trí bị che mờ suốt bấy lâu nay cuối cùng cũng khôi phục vẻ thanh minh.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình, nhìn đàn Giao Long đang phủ phục, rồi nhìn bức tường tre vĩ đại phía sau Thẩm Mặc.

“Bản quân… bấy lâu nay… bị kẻ khác thao túng sao?!” Thủy Tinh nghiến răng, giọng nói trầm thấp đầy phẫn nộ.

“Hóa ra ngươi cũng không đến nỗi quá ngu ngốc,” Thẩm Mặc cười khẩy, tay phải hắn vung lên, Tuế Nguyệt Đồng Bản rực sáng, chiếu ra một luồng ánh sáng vàng rọi thẳng vào một vòng xoáy nước khổng lồ đang lặng lẽ quay tròn phía sau Thủy Tinh.

Dưới ánh sáng của Đồng Bản, không gian bị bóc tách lớp ngụy trang. Những sợi tơ màu đen ngòm của *Nghịch Mệnh Thuật* hiện hình rõ mồn một, nối từ sau gáy Thủy Tinh đi thẳng vào tâm vòng xoáy nước. Ở đó, một bóng đen cao gầy đang đứng bất động, khoác trường bào màu vàng kim thêu hoa văn Thái Cực xám xịt — đó chính là phân thân của Cơ Vô Mệnh!

“Cơ Vô Mệnh!” Thẩm Mặc lớn tiếng mỉa mai, giọng điệu tràn ngập sự khinh bỉ. “Trò mèo ‘hack não’ Thần Quân của ngươi bị ‘check var’ tại trận rồi nhé. Lão già mũi trâu, ngươi nghĩ mình có thể trốn sau lưng người khác để phá hoại long mạch mãi sao?!”

Tại phòng nghiên cứu ở hiện đại, Đường Dao nhìn thấy tín hiệu của Cơ Vô Mệnh xuất hiện trên màn hình định vị dòng thời gian. Cô hừ lạnh một tiếng, đôi mắt phượng sắc sảo rực sáng lên linh lực hệ Mộc:

“Tên khốn này quả nhiên bám dai như đỉa đói! Thẩm Mặc, tôi đã dùng mỏ neo thời không khóa chặt tọa độ của hắn ở hiện tại rồi. Cậu cứ việc đập nát cái phân thân đó đi, bản thể của hắn ở đây sẽ bị phản phệ nát bấy, không có cơ hội hồi phục đâu!”

“Được! Nhận lệnh của sếp!” Thẩm Mặc cười đáp lại trong thức hải.

Phân thân của Cơ Vô Mệnh thấy âm mưu bị vạch trần hoàn toàn, gương mặt nho nhã thường ngày bỗng trở nên vặn vẹo, dữ tợn như một con ác quỷ. Hắn điên cuồng kết ấn bằng hai bàn tay đen ngòm:

“Lũ kiến hôi các ngươi thì biết cái gì?! Thế giới này đã định sẵn phải diệt vong! Nếu hôm nay ta không mở ra lối thoát, tất cả đều phải chết! Tuế Nguyệt Chi Nhãn, mở ra cho ta! Kéo tất cả cùng chôn thây dưới đáy Đông Hải đi!”

Hắn định dùng chút tàn lực cuối cùng để kích hoạt oán niệm của con mắt khổng lồ dưới đáy biển. Mặt biển Đông Hải đột ngột sủi bọt đen ngòm, mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, một lực lượng hủy diệt vô hình bắt đầu tụ hội dưới chân vị phân thân.

Thế nhưng, sự kiêu hãnh của một vị Thần Quân Đông Hải bị chà đạp thô bạo đã khiến Thủy Tinh phẫn nộ đến cực hạn. Hắn nhìn chằm chằm vào bóng đen của Cơ Vô Mệnh, sát khí ngập trời bùng nổ, khiến nước biển xung quanh sôi sùng sục.

“Kẻ hèn mọn phương Bắc tà ác! Dám đem Bản quân ra làm con rối để tàn hại đất mẹ Âu Lạc?!”

Thủy Tinh ngửa mặt lên trời gầm vang, tay phải vung lên. Một cây Thủy Long đao mới, ngưng tụ từ vạn trượng nước biển tinh khiết và linh khí Thủy hệ mạnh mẽ nhất, xuất hiện trong tay hắn, rực sáng lam mang ngập trời, xua tan hoàn toàn bóng tối xung quanh.

Vị Thần Quân bước hụt một bước, chém mạnh một đao xuống!

Mặt biển Đông Hải như bị một bàn tay khổng lồ vạch đôi, lộ ra cả đáy cát sâu thẳm. Một luồng nước hình con rồng xanh khổng lồ, dài hàng trăm trượng, mang theo sức mạnh dời non lấp bể lao vút về phía phân thân của Cơ Vô Mệnh.

Cơ Vô Mệnh định dùng Nghịch Mệnh Đồng Bản để dịch chuyển né tránh đòn đánh hủy diệt này. Nhưng Thẩm Mặc đã chuẩn bị sẵn từ trước. Hắn dùng chút sức tàn cuối cùng, dồn toàn bộ linh lực vào mảnh vỡ Trống Đồng, gõ vang một tiếng chấn thiên động địa:

*BOONG!!!*

Không gian xung quanh vòng xoáy nước của Cơ Vô Mệnh đột ngột bị khóa chặt, đông cứng lại như một khối hổ phách khổng lồ, khiến hắn không thể di chuyển dù chỉ một milimet.

“Cái gì?! Không thể nào…!” Cơ Vô Mệnh kinh hoàng thét lên, đôi mắt tràn ngập sự tuyệt vọng.

*UỲNH!!!*

Con Thủy Long khổng lồ nuốt chửng lấy phân thân của Cơ Vô Mệnh. Sức mạnh hủy diệt của Thủy Thần nghiền nát thân thể gã thành trăm mảnh, hóa thành những đốm khói đen ngòm rồi bị dòng nước biển tinh khiết thanh tẩy hoàn toàn, không còn lại một chút dấu vết nào trong dòng sông thời gian.

Vết rách không gian dưới đáy biển mất đi vật dẫn, khẽ rít lên một tiếng đầy cam chịu rồi từ từ khép lại, biến mất hoàn toàn vào hư vô.

Mây đen tan biến nhanh chóng như lúc đến. Ánh mặt trời vàng ấm áp của kỷ nguyên Hoang Cổ một lần nữa trải dài trên mặt biển Đông Hải xanh biếc, hiền hòa, những ngọn sóng dịu nhẹ vỗ vào rào chắn tre xanh như chưa từng có cuộc chiến nào xảy ra.

Thủy Tinh thu hồi đao, đứng trên đầu Giao Long, nhìn Thẩm Mặc đứng trên ngọn tre với ánh mắt vô cùng phức tạp, từ kiêu ngạo ban đầu chuyển sang tôn kính sâu sắc. Hắn cúi đầu bái tạ:

“Đông Hải Thủy Tinh, tạ ơn Thần nhân đã cứu mạng và thức tỉnh Thủy tộc khỏi tà độc. Ân tình này, Thủy tộc vạn năm không quên.”

Thẩm Mặc thu hồi mảnh vỡ Trống Đồng vào thức hải. Thân hình hắn run lên bần bật, suýt ngã nhưng vẫn cố gồng mình giữ phong thái của một vị “Thần nhân” cao siêu, khẽ gật đầu tỏ vẻ cao nhân phương ngoại:

“Long mạch thái bình là phúc của chúng sinh. Rút quân đi.”

“Tuân lệnh Thần nhân!”

Thủy Tinh cúi đầu lần nữa, rồi dẫn đầu đàn Giao Long lặn sâu xuống đáy biển xanh, trả lại sự bình yên vĩnh viễn cho núi Tản Viên và đất mẹ Âu Lạc.

Ngay khi bóng dáng Thủy tộc biến mất hoàn toàn, Thẩm Mặc lập tức xụi lơ, ngã ngồi xuống ngọn tre tơi tả, thở dốc như kéo bễ. Da thịt hắn nứt nẻ, lọn tóc bạc trắng lại lan rộng thêm một chút, báo hiệu cái giá không hề rẻ của việc “bẻ lái” lịch sử.

Tại phòng nghiên cứu ở hiện đại, Đường Dao ngã ngồi xuống chiếc ghế xoay, mồ hôi đầm đìa ướt đẫm lưng áo. Cô thở phào nhẹ nhõm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười, nhưng nước mắt lại khẽ rơi vì xót xa cho mái tóc ngày càng bạc của hắn. Cô nhìn bát mì tôm Hảo Hảo đã nở trương phình trên bàn, lẩm bẩm:

“Tên báo thủ này… cuối cùng cũng xong rồi.”

Ở thời Hoang Cổ, tiếng Thẩm Mặc thều thào vang lên trong đầu cô qua máy truyền âm, mang theo sự tếu táo quen thuộc:

“Đường Dao… tôi sắp sập nguồn rồi… nhớ chuẩn bị sẵn… bát mì tôm Hảo Hảo mới nhé… nhớ thêm hai quả trứng… không có trứng là tôi không về đâu đấy…”

Đầu dây bên kia, Đường Dao vừa khóc vừa cười mắng:

“Biết rồi, đồ tham ăn! Mau lăn về đây đi!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8