Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 19: Sự nghi ngờ của đệ tử
Tiếng búa tạ nện chan chát vào những khối quặng đồng đỏ rực vang lên đều đặn như nhịp tim của một gã khổng lồ đang thức giấc. Giữa khoảng sân rộng của Xích Thổ Lũy, khói bụi từ những lò nung thô sơ bốc lên nghi ngút, quyện với mùi mồ hôi nồng nặc của hàng trăm gã đàn ông bán khỏa thân, cơ bắp cuồn cuộn như những cuộn dây thừng đại cổ thụ. Thời đại này chưa có khái niệm về bảo hộ lao động, cũng chẳng có quạt công nghiệp thổi vù vù, chỉ có những tiếng thở dốc hồng hộc và ánh lửa đỏ rực phản chiếu trên những khuôn mặt lem luốc muội than.
Ngồi chồm hổm ở một góc râm mát dưới bóng cây chò chỉ cổ thụ, Thẩm Mặc đang cầm một cành củi khô, bận rộn vẽ loằng ngoằng lên một tấm đất sét ướt sũng vừa được nhào nặn kỹ lưỡng. Bộ thanh y học sĩ vốn dĩ thanh lịch của hắn giờ đây đã lấm lem bùn đất, hai ống tay áo xắn cao quá khuỷu, trông không khác gì một gã thợ gốm học việc đang bị chủ nợ dí sát sạt.
Hắn khẽ quệt mồ hôi trên trán, để lại một vệt bùn đen thui ngay giữa sống mũi, tự giễu lẩm bẩm:
“Đúng là đời không như là mơ. Ở hiện đại thì bị coi là phế vật phòng khảo cổ, suốt ngày chỉ biết lau chùi mấy mảnh sành rỉ sét. Ai mà ngờ xuyên không về thời tiền sử lại phải làm thiết kế trưởng không lương cho cả một bộ lạc. Lại còn là thiết kế trống đồng Đông Sơn phiên bản giới hạn nữa chứ. Không biết sau này mấy lão giáo sư ở viện nghiên cứu mà đào được cái trống này, thấy nét vẽ của ta có khi lại viết hẳn một bài luận án tiến sĩ về ‘sự tiến hóa vượt bậc của tư duy mỹ thuật Hoang Cổ’ cũng nên.”
“Sư tôn, Người vừa nói ‘thiết kế trưởng’ với ‘bản quyền’ là cái gì thế ạ?”
Một giọng nói trầm thấp, mang theo dã tính chưa gột rửa hết nhưng lại tràn đầy sự kính cẩn vang lên ngay bên cạnh.
Trường Sinh Tử lúc này đã không còn là đứa trẻ dã thú gầy gò năm xưa nữa. Mười lăm năm tu luyện theo “Lạc Hồng Hô Hấp Quyết” đã biến gã thành một thanh niên cao lớn, lồng ngực rộng bản, làn da ngăm đen như đồng hun, mái tóc dài thắt bím gọn gàng sau gáy. Trên cổ gã vẫn đeo chiếc vòng ba răng thú cũ kỹ, nhưng khí chất xung quanh gã đã mơ hồ tỏa ra uy áp của một tu sĩ Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong.
Gã đang bưng một gáo nước mát, cung kính đứng đợi bên cạnh, đôi mắt to sáng quắc không chớp lấy một giây, chăm chú nhìn vào những nét vẽ kỳ lạ dưới tay Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc không ngẩng đầu lên, cành củi trong tay hắn vẫn lướt đi thoăn thoắt trên mặt đất sét, vẽ ra một vòng tròn hoàn mỹ ở tâm, từ đó tỏa ra mười hai tia sáng rực rỡ như vầng mặt trời ban mai. Xung quanh vầng mặt trời ấy, hắn bắt đầu phác họa những cánh chim Lạc sải rộng sừng sững, nối đuôi nhau bay ngược chiều kim đồng hồ, xen kẽ giữa chúng là những hình nhân nhỏ bé đang đội mũ lông chim dài, tay cầm chày giã gạo, hoặc đang nhảy múa trên những chiếc thuyền có mũi cong vút.
“Ta đang vẽ ra linh hồn của chiếc trống này,” Thẩm Mặc vừa vẽ vừa tặc lưỡi. “Nhìn thấy cái vòng tròn có tia sáng này không? Đây là mặt trời, biểu tượng của sự sống, của dương khí cực thịnh. Còn mấy con chim đang bay này gọi là chim Lạc. Sau này khi đúc xong, mỗi lần ngươi gõ vào mặt trống, âm thanh phát ra sẽ không chỉ là tiếng động vô tri, mà là sự cộng hưởng của toàn bộ linh mạch sông núi Âu Lạc.”
Trường Sinh Tử nhìn chằm chằm vào những hoa văn kia. Đột nhiên, gã cảm thấy lồng ngực mình nóng ran. Giọt huyết mạch Lạc Hồng nằm sâu trong tim gã bỗng dưng đập mạnh một nhịp, như thể bị một sợi dây vô hình nào đó kéo căng. Linh khí hồng hoang bạo liệt xung quanh dường như cũng vì những nét vẽ thô sơ này mà trở nên dịu hiền hơn, khẽ lướt qua da thịt gã như những làn gió mát.
“Thật kỳ diệu…” Trường Sinh Tử lẩm bẩm, giọng nói run lên vì phấn khích. “Sư tôn, đây là đồ đằng của vị thần phương nào? Có phải là vị thượng thần tối cao đã ban cho Người sức mạnh thời không?”
Cành củi trong tay Thẩm Mặc đột ngột khựng lại.
Dưới ánh nắng vàng rực của kỷ nguyên Hoang Cổ, hắn nhìn vào những hoa văn Đông Sơn hiện lên dưới tay mình. Một cảm giác hoài niệm u buồn, sâu thẳm như vực tối bỗng chốc dâng lên trong lòng gã nhà khảo cổ học trẻ tuổi. Hắn nhớ đến những ngày tháng ở thế kỷ hai mươi mốt, nhớ đến những tủ kính trưng bày lạnh lẽo trong viện bảo tàng, nơi chiếc trống đồng ngọc lũ nằm im lìm dưới ánh đèn điện, bị ngăn cách với thế giới bởi một lớp kính cường lực dày cộp.
Ở hiện đại, nó là cổ vật, là lịch sử đã chết.
Nhưng ở đây, ngay tại thời điểm này, nó đang chuẩn bị được sinh ra, rực cháy và tràn đầy sinh mệnh lực.
Thẩm Mặc khẽ thở dài, giọng nói của hắn bỗng chốc mất đi sự cợt nhả thường ngày, trở nên trầm thấp và xa xăm:
“Đây không phải đồ đằng của thần linh nào cả… Đây là nhà. Là gốc rễ của các ngươi. Là minh chứng cho việc các ngươi đã từng tồn tại, đã từng mạnh mẽ chiến đấu và sinh tồn trên mảnh đất này suốt hàng triệu năm.”
Trường Sinh Tử khẽ nhíu mày. Gã vốn là một kẻ cực kỳ nhạy cảm, từ nhỏ đã phải đấu tranh sinh tồn với dã thú nên giác quan sắc bén vô cùng. Gã lập tức bắt được hai chữ “các ngươi” trong lời nói của Thẩm Mặc.
*Tại sao lại là ‘các ngươi’?*
*Sư tôn luôn nói về bộ tộc của chúng ta, về đất nước này bằng một thái độ như vậy. Người cứu mạng con, dạy con công pháp, giúp bộ tộc dựng lũy đúc đồng, nhưng ánh mắt của Người… chưa bao giờ thuộc về nơi này.*
Trường Sinh Tử nhìn sang bên cạnh. Nữ nhân kỳ lạ tên Đường Dao đang đứng khoanh tay tựa lưng vào một cột đá gần đó, mái tóc ngắn nhuộm đỏ hung của cô cực kỳ nổi bật giữa đám người Hoang Cổ da thú. Cô đang dùng một chiếc lá chuối lớn để quạt mát, đôi mắt phượng sắc sảo thỉnh thoảng lại liếc về phía Thẩm Mặc với vẻ lo lắng kín đáo.
Sự xuất hiện của Đường Dao cũng là một dấu hỏi lớn trong lòng Trường Sinh Tử. Cô gọi Sư tôn của gã là “cậu”, xưng “tôi”, thái độ hoàn toàn bình đẳng, thậm chí thỉnh thoảng còn lớn tiếng mắng mỏ Sư tôn là “đồ dở hơi”, “kẻ liều mạng”. Ở thời đại mà tôn ti trật tự và sự sùng bái thần minh là tuyệt đối, hành vi của cô gái này đáng lẽ phải bị lôi ra tế thần từ lâu. Nhưng Sư tôn lại chẳng hề tức giận, ngược lại còn tỏ ra cực kỳ dung túng, thậm chí là ỷ lại vào cô ta.
“Sư tôn…” Trường Sinh Tử khẽ gọi, giọng gã có chút ngập ngừng. “Người… không phải là người của đại địa Âu Lạc này sao?”
Thẩm Mặc giật mình, lập tức thu lại vẻ u sầu trên mặt, nhanh như chớp gõ cành củi vào trán Trường Sinh Tử một cái “cốp”, cười mắng:
“Hỏi vớ hỏi vẩn cái gì đấy? Không lo đi giám sát lũ nhóc đúc đồng đi, ở đây mà tò mò chuyện của ta. Có tin ta cắt bớt khẩu phần canh thịt tối nay của ngươi không? Mau đi đi, trước khi con Giao Long kia dâng nước tới, ta muốn thấy ít nhất mười chiếc trống đồng được đúc xong hoàn chỉnh!”
Trường Sinh Tử ôm trán, dù bị gõ đau nhưng gã vẫn nở một nụ cười gượng gạo, cúi đầu nhận lệnh rồi nhanh chóng chạy về phía lò nung. Thế nhưng, khi quay lưng đi, nụ cười trên khuôn mặt gã lập tức biến mất, thay vào đó là một sự trầm tư đầy u uất.
*Sư tôn lại lảng tránh.*
*Mỗi lần con hỏi về quá khứ của Người, về nơi Người đến, Người đều dùng cách này để khỏa lấp.*
*Người rốt cuộc… đang giấu giếm điều gì?*
***
Đêm khuya thanh vắng, kỷ nguyên Hoang Cổ khoác lên mình một vẻ tịch mịch đến đáng sợ. Gió đêm từ rừng già thổi qua những khe đá của Xích Thổ Lũy, phát ra những tiếng rít u u như tiếng khóc than của oan hồn. Thỉnh thoảng, từ phía đầm lầy xa xôi vọng lại tiếng gầm rú trầm đục của những loài dị thú bóng đêm, khiến bầu không khí càng thêm phần nghẹt thở.
Bên trong căn thạch thất tối tăm của Thẩm Mặc, không khí dường như đang bị bóp méo.
“Ư…”
Một tiếng rên rỉ đau đớn khẽ vang lên.
Thẩm Mặc ngồi xếp bằng trên bục đá, nhưng cơ thể hắn lúc này lại đang xảy ra một hiện tượng vô cùng quỷ dị. Dưới ánh trăng mờ ảo hắt qua khe cửa, hình bóng của hắn bỗng nhiên mờ nhạt đi, nửa thực nửa hư, liên tục rung động giống như một dải ảnh hologram bị lỗi kết nối trên màn hình tivi CRT cũ kỹ ở hiện đại. Những sợi tóc bạc trắng của hắn rũ rượi trước trán, gương mặt vốn thanh tú nay lại hiện lên những nếp nhăn mờ nhạt của sự lão hóa, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo thái dương.
“Thẩm Mặc! Giữ vững tâm thần, đừng để ý thức bị phân tán!”
Đường Dao ngồi ngay phía sau hắn, sắc mặt cô tái mét vì lo lắng. Hai lòng bàn tay cô áp chặt vào lưng Thẩm Mặc, linh lực hệ Mộc xanh biếc, thuần khiết như những chồi non mùa xuân cuồn cuộn tuôn ra từ lòng bàn tay cô, điên cuồng rót vào cơ thể đang có dấu hiệu tan rã của hắn.
Huyết mạch Ngự Linh tộc trong người Đường Dao sau khi được Tuế Nguyệt Mộc Tủy gột rửa đã thức tỉnh vô cùng mạnh mẽ. Thế nhưng, đối mặt với sự phản phệ của quy luật thời gian, thứ linh lực hệ Mộc vốn mang tính trị thương mạnh nhất này cũng chỉ giống như muối bỏ bể.
“Cậu có phải là đồ ngốc không?!” Đường Dao vừa nghiến răng duy trì linh lực, vừa tức giận mắng mỏ, giọng cô nghẹn ngào như muốn khóc. “Thọ nguyên của cậu đã bị đốt mất mười năm ở lăng mộ Nghĩa Lĩnh rồi! Đáng lẽ cậu phải tĩnh dưỡng, phải tìm cách hấp thụ linh khí để bù đắp lại. Vậy mà cậu lại dám cưỡng ép tiêu hao linh hồn để vẽ trận pháp Hoang Cổ, lại còn muốn đúc trống đồng Đông Sơn để thay đổi lịch sử trận chiến với Giao Long! Cậu muốn chết ở cái xó xỉnh tiền sử này thật đấy à?”
Thẩm Mặc run rẩy, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười khổ, giọng nói yếu ớt như sợi tơ nhện:
“Đường… Đường đại tiểu thư… cô nhẹ tay chút đi, linh lực của cô thô bạo quá, suýt chút nữa là thổi bay cả kinh mạch của tôi rồi. Với lại… đây không phải là liều mạng, đây gọi là đầu tư mạo hiểm có tính toán.”
“Tính toán cái đầu cậu ấy!” Đường Dao gắt lên. “Nhân quả dội ngược từ quá khứ rất khủng khiếp! Nếu cậu thay đổi tiến trình lịch sử ở đây quá nhiều, dòng thời gian hiện tại sẽ bị rạn nứt. Cậu có nghĩ đến hậu quả không?”
“Tôi có nghĩ chứ…” Thẩm Mặc khẽ thở hắt ra một hơi, cơ thể hắn dần dần ổn định lại dưới sự hỗ trợ của linh lực hệ Mộc, không còn bị nhấp nháy như đèn neon hỏng nữa. “Nhưng cô nghĩ xem, nếu chúng ta không giúp Trường Sinh Tử đập tan con Hắc Lân Giao Long kia, Xích Thổ Lũy sẽ bị san bằng. Tổ tiên của chúng ta sẽ bị ăn thịt, văn minh Đông Sơn sẽ bị bóp chết ngay từ trong trứng nước. Khi đó… khi chúng ta trở về tương lai, Viện Khảo Cổ của cô, cả cái Thần Châu hiện đại kia… liệu có còn tồn tại không? Hay là tất cả sẽ bốc hơi thành hư vô?”
Đường Dao lặng đi. Cô biết Thẩm Mặc nói đúng. Đây chính là nghịch lý thời gian tàn nhẫn nhất. Hắn không thể không hành động, bởi vì lùi một bước chính là vực thẳm diệt vong của cả hai thời đại.
“Nhưng… cái giá phải trả quá đắt,” Đường Dao khẽ lẩm bẩm, mắt cô đỏ hoe nhìn mái tóc bạc trắng chiếm mất một nửa đầu của Thẩm Mặc. “Cậu mới ngoài hai mươi tuổi… ở hiện đại, cậu vẫn chỉ là một gã thư sinh trói gà không chặt…”
“Ai bảo trói gà không chặt?” Thẩm Mặc cố gắng đùa một câu để giãn bớt bầu không khí căng thẳng. “Tôi bây giờ là Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong đấy nhé, tay không đập vỡ đá tảng như chơi. Sau này về hiện đại, không làm khảo cổ nữa thì tôi đi làm thợ xây, bao thầu cả công trình xây dựng luôn, đảm bảo giàu to…”
Bên ngoài thạch thất, dưới bóng tối của vách đá vôi cổ xưa.
Trường Sinh Tử đứng lặng người như một bức tượng đá. Trên tay gã vẫn đang bưng một bát canh thịt rừng nóng hổi, khói nghi ngút bốc lên mang theo mùi thơm của hành hoang và thảo dược. Gã định mang canh đến dâng cho Sư tôn bồi bổ sau một ngày làm việc mệt mỏi.
Thế nhưng, gã đã nghe thấy tất cả.
Với tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, thính giác của gã nhạy bén đến mức có thể nghe thấy tiếng kiến bò trong phạm vi mười trượng. Cuộc đối thoại kỳ lạ giữa Sư tôn và nữ nhân tên Đường Dao kia lọt vào tai gã không sót một chữ.
*Thọ nguyên mất đi mười năm ở lăng mộ Nghĩa Lĩnh…*
*Hiện đại… Viện khảo cổ… Dòng thời gian hiện tại…*
*Trở về tương lai…*
Những từ ngữ ấy vô cùng xa lạ, vượt quá tầm hiểu biết của một người thời Hoang Cổ như gã. Thế nhưng, gã lại hiểu được một thông điệp cốt lõi, tàn nhẫn và rõ ràng nhất:
Sư tôn của gã… không phải là một vị Thần tiên bất tử, vạn năng vô tình như gã vẫn tưởng.
Người cũng biết đau đớn. Người đang bị tổn hao thọ nguyên, đang già đi, đang phải đánh đổi chính sinh mệnh của mình để bảo vệ bộ lạc này, bảo vệ gã. Và quan trọng nhất… Người không thuộc về thời đại này. Người sẽ rời đi. Người sẽ “trở về tương lai”, trở về một nơi gọi là “hiện đại” xa xôi nào đó.
Một nỗi sợ hãi bản năng, khổng lồ và lạnh lẽo đột ngột dâng lên, bóp nghẹt trái tim của vị thủ lĩnh trẻ tuổi.
Gã không sợ chết, không sợ con Hắc Lân Giao Long ngàn năm kia dâng nước nhấn chìm thành lũy. Nhưng gã sợ… sợ rằng vị Thần Minh duy nhất thắp sáng cuộc đời tăm tối của gã, người đã kéo gã ra khỏi vũng bùn dã thú, sẽ đột ngột biến mất như một giấc mơ bong bóng xà phòng.
*Nếu Người biến mất… nhân loại chúng ta sẽ đi về đâu?*
*Con… phải làm sao để giữ Người lại?*
Đôi bàn tay của Trường Sinh Tử siết chặt lấy vành bát đá, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Bát canh nóng hổi khẽ sóng sánh, phản chiếu đôi mắt rực lửa nhưng cũng đầy hoang mang, hoài nghi của gã dưới ánh trăng tàn.
***
Đêm muộn, ngọn lửa của những lò đúc đồng đã tắt hẳn, chỉ còn lại những đốm than đỏ hồng lập lòe dưới đống tro tàn, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng nổ “tách” nhỏ bé. Gió đêm lướt qua khoảng sân rộng, mang theo cái lạnh se se đặc trưng của vùng thung lũng sông Hồng hoang sơ.
Thẩm Mặc bước ra khỏi thạch thất, khẽ vươn vai một cái thật dài. Sau khi được Đường Dao hỗ trợ ổn định linh thể, sắc mặt hắn đã khá hơn nhiều, dù mái tóc bạc trắng vẫn là một dấu vết không thể xóa nhòa của sự phản phệ. Hắn muốn đi dạo một chút để hít thở không khí trong lành, xua đi cảm giác ngột ngạt trong đầu.
Thế nhưng, vừa bước ra đến rìa Xích Thổ Lũy, hắn đã nhìn thấy một bóng người đang ngồi cô độc bên cạnh đống tro tàn của lò đúc đồng lớn nhất.
Đó là Trường Sinh Tử.
Gã thanh niên Chúc Đồng Cảnh đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, thanh đao đồng thô sơ đặt ngang trên đùi. Gã không tu luyện, cũng không ngủ, chỉ lặng lẽ ngửa mặt nhìn lên bầu trời đêm đầy sao bao la của kỷ nguyên Hoang Cổ. Ánh trăng bàng bạc phủ lên bờ vai rộng của gã một lớp sương mờ, trông gã lúc này cô độc và trầm mặc như một bức tượng đá canh giữ biên cương.
Thẩm Mặc khẽ nhướng mày, khẽ bước tới gần. Bước chân của hắn rất nhẹ, nhưng Trường Sinh Tử đã lập tức nhận ra. Gã khẽ giật mình, vội vàng đứng dậy, chắp tay cung kính cúi đầu:
“Sư tôn.”
Thẩm Mặc phất phất tay, tự nhiên ngồi xuống tảng đá bên cạnh gã, cười xòa:
“Ngồi đi, ngồi đi. Thời đại này làm gì có nhiều quy củ thế. Đêm hôm khuya khoắt không lo đi ngủ để lấy sức, mai còn phải ôm búa đập đồng, ngồi đây ngắm sao làm cái gì? Hay là… nhớ cô nàng nào ở bộ lạc bên cạnh rồi?”
Trường Sinh Tử khẽ cắn môi, gã không ngồi xuống mà đột ngột quỳ sụp xuống đất, dập đầu thật mạnh trước mặt Thẩm Mặc.
*CỘP!*
Tiếng trán gã va vào nền đất đá cứng vang lên khô khốc trong đêm tĩnh mịch.
Thẩm Mặc giật nảy mình, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên. Hắn vội vàng vươn tay muốn đỡ gã dậy:
“Này, nhóc con, ngươi làm cái trò gì thế? Ta đã chết đâu mà dập đầu tạ ơn sớm thế này? Mau đứng lên!”
Thế nhưng, thân thể của Trường Sinh Tử lúc này cứng đờ như một khối đồng cổ, gã kiên quyết quỳ rạp dưới đất, giọng nói run rẩy nhưng lại chứa đựng một sự kiên quyết chưa từng có:
“Sư tôn… Đệ tử có tội. Đệ tử không nên nghe trộm… nhưng đêm nay, đệ tử đã nghe thấy cuộc đối thoại của Người và Đường cô nương trong thạch thất.”
Cánh tay đang vươn ra của Thẩm Mặc đột ngột khựng lại giữa không trung.
Khoảng không gian xung quanh hai người bỗng chốc rơi vào một sự im lặng tịch mịch đến đáng sợ. Chỉ có tiếng gió đêm thổi qua rừng già xào xạc và tiếng lửa tàn lách tách.
Thẩm Mặc khẽ thu tay lại, đôi mắt sâu thẳm như tinh hà của hắn nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang run rẩy của người đệ tử đầu tiên. Hắn không hề tức giận, cũng không tỏ ra bất ngờ. Là một nhà khảo cổ học, hắn hiểu rõ tâm lý con người. Trường Sinh Tử là Hoang Tổ tương lai, là người khai sáng ra con đường tu tiên của nhân loại, gã không phải là một đứa trẻ ngu ngốc chỉ biết vâng lời. Gã có trí tuệ, có sự nhạy cảm và có cả trách nhiệm của một thủ lĩnh. Việc gã nảy sinh nghi ngờ và phát hiện ra bí mật chỉ là vấn đề thời gian.
“Ngươi… nghe thấy những gì rồi?” Thẩm Mặc khẽ thở dài, giọng nói của hắn trở nên bình thản, không còn chút cợt nhả nào.
Trường Sinh Tử ngẩng đầu lên, đôi mắt gã đỏ hoe dưới ánh trăng, chứa đựng một sự hoang mang và đau đớn tột cùng:
“Sư tôn… Người thực sự là ai? Người… không phải là Thần Minh vạn năng đúng không? Người cũng biết đau, cũng bị mất đi thọ nguyên đúng không? Mái tóc bạc của Người… là vì cứu Đường cô nương, vì cứu bộ lạc chúng con mà thành đúng không?”
Gã nghẹn ngào, hai giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên khuôn mặt sương gió:
“Có phải… Người không thuộc về thế giới này? Có phải một ngày nào đó, khi trận chiến với Giao Long kết thúc, Người sẽ đột ngột biến mất, trở về nơi gọi là ‘tương lai’ kia… và bỏ rơi chúng con mãi mãi?”
Nỗi nghi ngờ của Trường Sinh Tử không phải là sự phản bội của kẻ phản nghịch, mà là nỗi sợ hãi tột cùng của một đứa trẻ sợ bị cha mẹ bỏ rơi, là sự bàng hoàng của một tộc nhân khi nhận ra chỗ dựa duy nhất của họ thực chất cũng đang phải chịu đựng những tổn thương rớm máu.
Thẩm Mặc lặng lẽ nhìn gã. Hắn khẽ cười khổ trong lòng.
*Nếu ta nói thật cho ngươi biết ta đến từ triệu năm sau, thiên đạo của thời đại này sẽ lập tức sụp đổ vì nghịch lý nhân quả. Sét đánh xuống sẽ biến cả hai chúng ta thành tro bụi trong một nốt nhạc.*
Hắn đứng dậy, bước đến bên cạnh Trường Sinh Tử, đặt bàn tay ấm áp của mình lên bả vai đang run rẩy của gã, khẽ dùng lực đỡ gã đứng lên. Lần này, Trường Sinh Tử không kháng cự nữa, gã đứng dậy nhưng đầu vẫn cúi gằm, không dám nhìn thẳng vào mắt Sư tôn.
Thẩm Mặc chỉ tay lên bầu trời đêm bao la, nơi hàng vạn ngôi sao đang lấp lánh rực rỡ như những viên kim cương vỡ vụn trên tấm thảm nhung đen:
“Trường Sinh, ngươi có thấy những ngôi sao kia không?”
Trường Sinh Tử khẽ ngước mắt lên, gật đầu mông lung.
“Có những ngôi sao…” Thẩm Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm và tràn đầy sức thuyết phục của một người đã đi qua ngàn vạn năm lịch sử. “Thực chất đã tắt từ triệu năm trước. Thân thể của chúng đã tan biến vào hư vô của vũ trụ. Thế nhưng, ánh sáng của chúng phát ra vẫn đang tiếp tục bay đi trong không gian, và phải mất triệu năm sau mới chạm đến mắt của ngươi ở thời điểm này. Thứ ngươi đang nhìn thấy ngay lúc này… chỉ là tàn ảnh của quá khứ, là ngọn lửa được thắp lên từ rất lâu, rất lâu trước khi ngươi sinh ra.”
Hắn quay lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngấn lệ của Trường Sinh Tử, mỉm cười bao dung:
“Ta cũng như ánh sáng của ngôi sao kia vậy. Ta đi ngược dòng sông thời gian, mang theo ngọn lửa của tương lai về thắp sáng đêm tối của các ngươi ở thời đại này. Ta có thể không phải là Thần Minh vạn năng, ta cũng biết đau, cũng biết già đi… và đúng vậy, một ngày nào đó ta sẽ biến mất.”
Trường Sinh Tử nghe đến đây, lồng ngực gã thắt lại, định nói gì đó nhưng Thẩm Mặc đã giơ tay ngăn lại.
“Nhưng biến mất không có nghĩa là bỏ rơi,” Thẩm Mặc thong thả nói, ánh mắt hắn rực sáng một niềm tin sắt đá. “Ngọn lửa ta để lại cho ngươi — ‘Lạc Hồng Hô Hấp Quyết’, những hoa văn chim Lạc trên trống đồng, tinh thần tự cường không khuất phục trước yêu ma — tất cả những thứ đó sẽ hòa vào huyết mạch của các ngươi, cháy mãi, truyền từ đời này sang đời khác. Triệu năm sau, khi thế giới bước vào kỷ nguyên của ta, ngọn lửa ấy vẫn sẽ cháy sáng. Khi đó… chúng ta sẽ lại gặp nhau.”
Trường Sinh Tử lặng người đi. Gã đứng ngơ ngác dưới ánh trăng, những lời nói ẩn dụ vĩ đại của Thẩm Mặc như một luồng sét đánh thẳng vào tâm trí gã, khai thông mọi sự u tối và hoang mang bấy lâu nay.
Gã không hoàn toàn hiểu hết về “triệu năm”, về “dòng sông thời gian”, nhưng gã hiểu được một điều cốt lõi:
Sư tôn đang gánh vác một định mệnh cô độc và vĩ đại hơn bất kỳ ai. Người đang dùng chính sinh mệnh của mình để làm mỏ neo, bắc một cây cầu ánh sáng nối liền quá khứ và tương lai cho nhân loại.
Sự hoài nghi trong lòng gã bỗng chốc tan biến sạch sẽ, hóa thành một lòng tôn kính, thương cảm và một chấp niệm vĩ đại, kiên cố đến mức không gì có thể lay chuyển nổi.
Trường Sinh Tử hít một hơi thật sâu, gã đột ngột quỳ một chân xuống, hai tay chắp lại trước ngực, hướng về phía Thẩm Mặc mà tuyên thệ. Giọng nói của gã không còn run rẩy nữa, mà vang dội, trầm hùng như tiếng trống đồng sắp sửa được đúc xong:
“Sư tôn! Đệ tử đã hiểu rồi! Dù Người là thần hay là người, dù Người đến từ đâu và sẽ đi về đâu… đệ tử thề trước đại địa Âu Lạc, thề trước huyết mạch dòng họ, đệ tử sẽ canh giữ ngọn lửa này bằng cả tính mạng của mình!”
Gã ngước mắt lên, ánh mắt rực sáng một ý chí sắt đá của vị Hoang Tổ tương lai:
“Nếu một ngày Người biến mất, đệ tử sẽ không khóc lóc, không gục ngã. Đệ tử sẽ tu luyện, sẽ mạnh mẽ lên, sẽ đưa loài người xây dựng nên một vương quốc vĩ đại nhất! Đệ tử sẽ tu luyện đến tận cùng thế giới, vượt qua cả dòng sông thời gian để đi tìm Người ở triệu năm sau!”
Dưới bầu trời sao lấp lánh của kỷ nguyên Hoang Cổ, lời tuyên thệ của gã thanh niên vang vọng vào rừng già, như một lời sấm truyền được khắc ghi vào chính quy luật của thiên đạo.
Thẩm Mặc lặng lẽ nhìn gã, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười ấm áp. Hắn biết, hạt giống vĩ đại của Hoang Tổ — người sau này sẽ khai thiên lập địa, để lại di tích lăng mộ Nghĩa Lĩnh cho hắn khai quật ở hiện đại — đã thực sự nảy mầm và trưởng thành từ chính giây phút này.
Một vòng lặp thời gian hoàn mỹ, một nhân quả vĩ đại vượt qua triệu năm lịch sử, cuối cùng đã được thiết lập một cách chặt chẽ nhất.
Hắn vỗ mạnh vào vai Trường Sinh Tử, cười lớn:
“Tốt! Có chí khí! Vậy thì ngày mai, hãy dùng cái chí khí này mà đập búa cho thật mạnh vào. Con Hắc Lân Giao Long kia sắp đến rồi, ta và ngươi… sẽ cùng nhau làm một nồi canh rắn lớn nhất lịch sử Hoang Cổ!”