Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 12: Độc môn và mật kế của Cơ Vô Mệnh

Cập nhật lúc: 2026-06-24 15:45:23 | Lượt xem: 6

Cơn mưa rừng Nghĩa Lĩnh trút xuống mỗi lúc một dữ dội, tựa như muốn gột rửa sạch sẽ những dấu vết tanh tưởi của cuộc rượt đuổi vừa qua. Sương mù màu đỏ nhạt quấn quýt quanh những thân cây cổ thụ, mang theo mùi tanh ngọt của máu và tử khí rợn người.

Thẩm Mặc nửa kéo nửa dìu Đường Dao băng qua những bụi gai rậm rạp. Dù kinh mạch của hắn đã được chữa lành mười phần trăm nhờ nhân quả dội ngược từ thời Hoang Cổ, nhưng cái thân thể phàm nhân lâu ngày không vận động này vẫn biểu tình dữ dội. Hai lá phổi của hắn nóng rát như bị bỏng, đôi chân rã rời tưởng chừng như sắp rụng ra đến nơi.

“Chị Đường ơi là chị Đường, tôi nói thật nhé, nếu chuyến này chúng ta mạng lớn không chết, chị nhất định phải duyệt cho tôi cái bảo hiểm tai nạn lao động mức đặc biệt đấy.” Thẩm Mặc vừa thở hồng hộc vừa lầm bầm, “Cái này không còn là khảo cổ nữa rồi, đây là khảo nghiệm giới hạn sinh tồn của con người thì có!”

Đường Dao lúc này sắc mặt hơi tái, nhưng đôi mắt phượng vẫn sắc sảo như cũ. Cô dựa vào vai hắn, khẽ hừ một tiếng:

“Cậu bớt nghèo kể khổ đi. Nếu không có tôi che chở, cậu đã bị mấy con Huyết Hồn Điệp của Thái Thượng Vô Cực Giáo hút cạn tủy từ lâu rồi. Mau lên, trạm khảo cổ dã chiến ở ngay phía trước.”

Vượt qua một sườn dốc trơn trượt, một căn biệt thự kiểu Pháp cổ kính hiện ra giữa màn sương mù dày đặc. Đây vốn là một công trình bị bỏ hoang từ thời thuộc địa, được Viện Khảo Cổ Thần Châu mua lại và cải tạo thành một trạm nghiên cứu dã chiến công nghệ cao, trang bị đầy đủ hệ thống phòng ngự vật lý lẫn trận pháp thô sơ.

Thẩm Mặc nhanh chóng lao đến trước cửa, áp lòng bàn tay vào máy quét võng mạc ẩn dưới một hốc đá rêu phong.

*Tít! Xác nhận quyền truy cập: Học sĩ khảo cổ Thẩm Mặc.*

Cánh cửa thép cường lực dày cộp nặng nề mở ra, hai người lập tức lách mình vào trong rồi đóng sập lại. Tiếng khóa cơ khí va vào nhau nghe *rắc rắc* giòn giã, mang lại một cảm giác an toàn ngắn ngủi giữa cơn bão táp ngoài kia.

Bên trong biệt thự tối om, chỉ có vài bóng đèn led dự phòng màu xanh lam tỏa ra luồng ánh sáng yếu ớt, hắt lên những dãy máy móc phân tích cổ vật, những giá sách bám đầy bụi và những thùng gỗ chứa đầy đất đá mới khai quật. Không khí nồng nặc mùi cồn tẩy rửa, mùi đất ẩm và mùi kim loại rỉ sét quen thuộc của dân khảo cổ.

Đường Dao vừa vào đến phòng nghiên cứu chính liền lảo đảo ngã ngồi xuống một chiếc ghế sofa da đã sờn rách. Cô lập tức khoanh chân, nhắm mắt vận hành linh lực để điều hòa hơi thở. Trận chiến dưới lòng đất và cuộc đào thoát vừa rồi đã tiêu hao quá nhiều tinh lực của cô, nhưng bù lại, dược lực thuần phác từ khối Tuế Nguyệt Mộc Tủy triệu năm mà Thẩm Mặc “dâng tặng” vẫn đang cuồn cuộn chảy trong kinh mạch, thúc đẩy tu vi của cô chạm đến ngưỡng cửa đột phá.

Thẩm Mặc tựa lưng vào mép bàn thí nghiệm, tay khẽ vân ve đồng xu Tuế Nguyệt Đồng Bản trong túi quần, thở phào nhẹ nhõm:

“May quá, hệ thống điện dự phòng vẫn hoạt động. Chị Đường, chị cứ yên tâm vận công đột phá đi, để tôi đi tìm cái gì đó bỏ vào bụng. Chạy nãy giờ tôi đói mờ cả mắt rồi, trong tủ đông chắc vẫn còn mấy gói mì ăn liền…”

Lời còn chưa dứt, một tiếng rên rỉ đau đớn đột ngột vang lên cắt ngang bầu không khí yên tĩnh.

Thẩm Mặc giật mình quay lại.

Cảnh tượng trước mắt khiến da đầu hắn lập tức tê dại.

Đường Dao – vị viện trưởng vốn luôn cao ngạo, lạnh lùng và mạnh mẽ – lúc này đang co rúm người lại trên ghế sofa. Sắc mặt cô từ hồng nhuận bỗng chốc biến thành một màu trắng bệch như tờ giấy bản, môi mím chặt đến mức rướm máu tươi. Kinh khủng hơn, dọc theo hai bên cổ và mu bàn tay của cô, những mạch máu đột ngột lồi lên, chuyển sang một màu đen kịt quỷ dị, uốn lượn như những con rết nhỏ đang điên cuồng ngọ nguậy dưới da.

“Hộc…!”

Một ngụm máu đen ngòm, tanh tưởi phun mạnh ra từ miệng Đường Dao, nhuộm đen cả một góc chiếc bàn gỗ sồi. Thân thể cô run rẩy bần bật, linh lực xung quanh bộc phát một cách hỗn loạn, tạo thành những luồng gió lốc nhỏ thổi tung đống tài liệu trên bàn.

“Chị Đường!”

Thẩm Mặc không kịp nghĩ nhiều, lập tức lao tới đỡ lấy bả vai cô. Ngay khi chạm vào da thịt Đường Dao, hắn cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương truyền qua, lạnh đến mức khiến các đầu ngón tay hắn tê buốt.

“Độc… là ẩn độc…” Đường Dao thều thào, hơi thở đứt quãng, đôi mắt phượng vốn sắc sảo giờ đây tràn ngập sự mệt mỏi và thống khổ, “Trong linh lực của tên tà tu lúc trước… có ẩn độc… Tôi vừa vận công… độc tố liền theo dòng linh lực… xâm nhập vào tận xương tủy…”

Thẩm Mặc biến sắc, đầu óc hắn xoay chuyển với tốc độ cực nhanh. Với kiến thức khảo cổ học phong phú về các giáo phái cổ đại, kết hợp với những ký ức tu tiên vừa tiếp thu được, hắn lập tức nhận ra đây là thứ gì.

“Huyết Hồn Phệ Cốt Độc!” Thẩm Mặc nghiến răng, thốt lên cái tên đáng sợ, “Mật kế của Cơ Vô Mệnh! Loại độc này không phát tác ngay lập tức, mà nó ẩn sâu trong huyết mạch như một hạt giống vô hại. Chỉ khi nạn nhân cố gắng vận chuyển linh lực ở mức tối đa để đột phá cảnh giới, nó mới mượn chính luồng linh lực đó làm chất dinh dưỡng để bùng phát, cắn nuốt sạch sẽ sinh cơ và xương tủy của người tu luyện!”

“Khốn kiếp thật chứ! Lão mũi trâu Cơ Vô Mệnh này chơi bẩn thế không biết! Đúng là loại chơi game chỉ thích dùng hack với cài keylogger mà!” Thẩm Mặc nhịn không được chửi đổng một tiếng.

Đường Dao cắn chặt răng, cố gắng giữ lại một tia thần trí cuối cùng: “Cậu… mau chạy đi… Trạm dã chiến này không giữ được lâu đâu… Bọn chúng… bọn chúng sắp đến rồi…”

“Chạy cái đầu chị ấy!” Thẩm Mặc tức giận gõ nhẹ lên trán cô một cái, “Chị nghĩ tôi là loại người thấy gái đẹp gặp nạn là bỏ chạy à? À không, ý tôi là thấy viện trưởng gặp nạn là bỏ chạy à? Chị mà chết ở đây thì ai ký duyệt cái đề tài nghiên cứu lăng mộ Hùng Vương cho tôi? Ai tăng lương gấp đôi cho tôi? Tôi đã đầu tư cả cái bảo vật gia truyền của ông nội vào người chị rồi, giờ chị mà chết là tôi lỗ vốn nặng đấy biết không!”

Hắn ngoài miệng thì cợt nhả, nhưng trong lòng lại vô cùng lo lắng. Trạm dã chiến này hoàn toàn bị cô lập, sóng điện thoại bị sương mù Nghĩa Lĩnh phong tỏa, trong tủ thuốc dã chiến chắc chắn không có thứ đan dược nào giải được loại độc môn của Thái Thượng Vô Cực Giáo.

Nếu không cứu cô ngay lập tức, trong vòng nửa canh giờ nữa, toàn bộ xương cốt của Đường Dao sẽ bị ăn mòn thành một vũng nước đen.

Thẩm Mặc đứng bật dậy, điên cuồng đảo mắt quanh phòng nghiên cứu để tìm kiếm giải pháp. Bỗng nhiên, ánh mắt hắn khựng lại khi nhìn thấy một vật thể đặt ở góc phòng.

Đó là một phiến đá cổ hình tròn, đường kính khoảng một mét, được đặt trên một giá đỡ bằng thép cường lực. Trên bề mặt phiến đá khắc họa một bức vẽ cổ xưa: Một vầng mặt trời Đông Sơn rực rỡ nằm ở trung tâm với các tia sáng hình răng cưa sắc nhọn, xung quanh là những cánh chim Lạc đang dang rộng cánh bay lượn theo chiều ngược kim đồng hồ.

Đây là phiến đá cổ Nghĩa Lĩnh, một cổ vật nguyên bản vừa được đội khảo cổ của Viện khai quật tuần trước từ một hố tế đàn sâu dưới lòng đất. Nó chưa từng bị phong hóa hoàn toàn, vẫn giữ được những đường nét sắc sảo và một luồng khí tức tang thương, cổ phác.

Trong mắt Thẩm Mặc, phiến đá này không chỉ đơn thuần là một món đồ cổ. Dưới góc nhìn của Tuế Nguyệt Đồng Bản, hắn có thể thấy rõ những luồng sáng màu vàng kim nhạt đang lờ mờ chuyển động dọc theo các hoa văn mặt trời, giống như một hơi thở yếu ớt kéo dài suốt triệu năm.

“Đúng rồi… Ý chí tế thiên! Linh khí hồng hoang nguyên thủy!”

Mắt Thẩm Mặc sáng lên. Phiến đá này chính là vật tế lễ của các tế tư thời Hoang Cổ dùng để giao tiếp với trời đất, bên trong nó vẫn còn lưu giữ một sợi dây liên kết nhân quả với nguồn linh khí thuần dương cực hạn của quá khứ.

“Chị Đường, lần này tôi phải chơi một vố lớn rồi. Nếu thành công thì hai ta cùng sống, còn nếu thất bại… thì chị xuống dưới kia nhớ tìm ông nội tôi mà đòi tiền đền bù nhé!”

Thẩm Mặc hít một hơi thật sâu, bước nhanh đến trước phiến đá cổ. Hắn áp mạnh lòng bàn tay phải lên tâm của hình vẽ Mặt Trời Đông Sơn.

Trên mu bàn tay hắn, hình xăm đồng hồ cát ba tầng đột ngột phát ra ánh sáng vàng kim rực rỡ. Đồng xu Tuế Nguyệt Đồng Bản trong túi áo hắn bỗng nhiên rung chuyển kịch liệt, phát ra tiếng vo vo trầm đục như tiếng ong vỡ tổ.

“Tuế Nguyệt nghịch chuyển! Trộm thời gian cho ta!” Thẩm Mặc gầm nhẹ trong lòng.

*OÀNG!*

Một tiếng nổ vô hình vang lên trong đại não Thẩm Mặc.

Không gian xung quanh phiến đá cổ bỗng nhiên vặn vẹo, méo mó một cách kỳ dị. Những hạt bụi lơ lửng trong không khí đột ngột dừng lại, rồi từ từ chuyển động ngược chiều.

Ý thức của Thẩm Mặc như một mũi tên xé toạc màn đêm, xuyên qua rào cản của hàng triệu năm lịch sử, lao thẳng về quá khứ.

Trong thoáng chốc, hắn nhìn thấy một khung cảnh vô cùng hùng vĩ: Trên đỉnh một ngọn núi cao chọc trời dưới thời Hoang Cổ, hàng vạn người mặc da thú đang quỳ rạp dưới đất. Ở trung tâm tế đàn, một vị tế tư già nua râu tóc bạc phơ đang cầm một thanh đao đồng rạch lòng bàn tay, để máu tươi chảy tràn lên chính phiến đá này, dâng hiến tế phẩm lên vầng thái dương rực rỡ trên cao.

Một luồng linh khí hồng hoang thuần dương, nóng bỏng và bạo liệt như dung nham núi lửa, từ thời khắc tế lễ triệu năm trước đột ngột dọc theo sợi dây liên kết thời không dội ngược về hiện tại!

“Áaaa!”

Thẩm Mặc nhịn không được hét thảm một tiếng.

Cảm giác đó giống như có ai đó vừa đổ một gáo sắt nung chảy trực tiếp vào huyết quản của hắn. Luồng linh khí hồng hoang bạo liệt điên cuồng càn quét trong cơ thể hắn, đốt cháy mọi tế bào, khiến toàn bộ xương cốt hắn phát ra những tiếng *rắc rắc* ghê người.

Kinh mạch của hắn – vốn mới chỉ hồi phục mười phần trăm – dưới sự va đập tàn bạo của luồng linh lực thuần dương này bỗng chốc rạn nứt như mạng nhện. Nhưng ngay sau đó, dưới tác dụng thần kỳ của Tuế Nguyệt Đồng Bản, luồng linh khí này lại điên cuồng vá víu, tái tạo và mở rộng những vết rách đó.

Mười lăm phần trăm…

Mười tám phần trăm…

Hai mươi phần trăm!

Chỉ trong vòng vài nhịp thở ngắn ngủi, kinh mạch của Thẩm Mặc đã được cưỡng ép mở rộng lên gấp đôi, rực sáng một màu vàng kim nhạt của đồng cổ hoàng gia. Sức mạnh của Khải Huyết Cảnh sơ kỳ trong người hắn bộc phát đến mức tối đa, dường như chỉ thiếu một chút nữa là có thể đột phá lên trung kỳ.

“Đến đây cho tôi!”

Thẩm Mặc cắn chặt răng đến mức bật máu, dùng chút lý trí còn sót lại để khống chế luồng linh lực thuần dương cực hạn vừa “trộm” được từ quá khứ. Hắn quay người lại, một bước lao tới sau lưng Đường Dao, áp thẳng hai lòng bàn tay nóng bỏng vào huyệt mệnh môn trên lưng cô.

*UỲNH!*

Một luồng kình phong vô hình từ vị trí tiếp xúc bộc phát, thổi bay toàn bộ bàn ghế xung quanh.

Đường Dao khẽ rên lên một tiếng, cơ thể cô căng cứng như dây đàn. Luồng linh lực thuần dương của Thẩm Mặc mang theo hơi thở của mặt trời nguyên thủy và tiếng gõ trống đồng rầm rập từ triệu năm trước, giống như một đạo thiên lôi cuồn cuộn lao vào kinh mạch của cô, điên cuồng càn quét những luồng hắc khí độc môn.

“A…!”

Đường Dao hét lên một tiếng đau đớn, nhưng ngay sau đó, sắc mặt cô đã bớt đi phần đen kịt.

Dưới sự dẫn dắt bá đạo của Thẩm Mặc, luồng hắc khí *Huyết Hồn Phệ Cốt Độc* bị dồn ép đến đường cùng, không thể chống lại luồng linh lực thuần dương cực hạn kia. Chúng điên cuồng tháo chạy dọc theo các kinh mạch tay chân, rồi cuối cùng phun mạnh ra ngoài qua mười đầu ngón tay của cô dưới dạng những luồng sương mù màu đen kịt.

*Xèo xèo…*

Những luồng sương đen vừa chạm vào sàn gỗ liền phát ra những tiếng ăn mòn ghê tai, khói trắng bốc lên nghi ngút, để lại mười cái lỗ đen xì, sâu hoắm trên nền nhà.

Sau khi luồng độc tố cuối cùng bị trục xuất, Thẩm Mặc cũng kiệt sức, lảo đảo lùi lại mấy bước rồi ngã ngồi xuống đất, thở dốc như một con chó sắp đứt hơi. Quần áo hắn ướt sũng mồ hôi, lòng bàn tay phải rát bỏng, hình xăm đồng hồ cát trên mu bàn tay đã mờ hẳn đi, báo hiệu năng lượng của Đồng Bản đã tạm thời cạn kiệt.

“Phù… mệt… mệt chết ông đây rồi…” Thẩm Mặc ngửa mặt lên trần nhà, than thở, “Cứu một mạng người còn mệt hơn cả việc đi đào mười cái mộ cổ cấp quốc gia. Chị Đường ơi, lần này chị nợ tôi một ân tình to bằng cái lăng mộ Hùng Vương đấy nhé.”

Đường Dao từ từ mở mắt ra.

Luồng linh quang màu xanh lam trong mắt cô lúc này rực rỡ hơn bao giờ hết, thậm chí còn ẩn hiện một chút ánh vàng kim thần bí. Hơi thở của cô không những không suy yếu mà còn trở nên thâm trầm, sâu thẳm hơn trước rất nhiều. Dược lực của Tuế Nguyệt Mộc Tủy kết hợp với luồng linh lực thuần dương của Thẩm Mặc đã giúp cô hoàn toàn luyện hóa ẩn độc, đồng thời đẩy tu vi của cô chạm đến đỉnh phong của Khải Huyết Cảnh, chỉ còn cách Chúc Đồng Cảnh một bước ngắn ngủi.

Cô nhìn xuống mười cái lỗ đen trên sàn nhà, rồi lại nhìn Thẩm Mặc đang nằm bẹp dưới đất bằng ánh mắt vô cùng phức tạp. Trong ánh mắt đó có sự bàng hoàng, nghi ngờ, nhưng nhiều hơn cả là sự chấn động sâu sắc.

“Cậu… vừa rồi cậu đã làm thế nào?” Đường Dao đứng dậy, bước đến trước mặt hắn, giọng nói có chút run rẩy, “Luồng linh lực đó… nó không thuộc về thời đại này. Nó quá thuần khiết, quá bạo liệt… Giống như linh khí hồng hoang trong truyền thuyết vậy. Còn cả phiến đá cổ kia nữa…”

Cô quay đầu nhìn phiến đá Mặt Trời Đông Sơn. Lúc này, phiến đá đã mất đi luồng sáng vàng kim nhạt, trở lại vẻ xám xịt, tầm thường của một khối đá hóa thạch bình thường. Nó đã hoàn toàn bị “vắt kiệt” tàn dư linh khí thời gian.

Thẩm Mặc nằm bò ra sàn, vờ vịt rên rỉ:

“Ối giời ơi chị ơi, giờ này mà chị còn tra khảo tôi à? Tôi đã bảo là bảo vật gia truyền của nhà tôi rồi mà! Nhà họ Thẩm chúng tôi ba đời làm nghề khảo cổ, tích góp được chút bí phương cảm ứng cổ vật để mượn sức mạnh tổ tiên. Vừa rồi tôi phải dùng đến bí thuật tự tàn kinh mạch, mượn chút linh khí tàn dư của phiến đá để cứu chị đấy. Giờ tôi thấy toàn thân ê ẩm, kinh mạch như muốn đứt đoạn đến nơi rồi đây này…”

Đường Dao nheo mắt nhìn hắn. Cô thừa biết tên này đang diễn kịch để lấp liếm bí mật, nhưng nhìn thấy khóe môi hắn vẫn còn dính vệt máu tươi, sắc mặt tái nhợt vì kiệt sức, trong lòng cô lại mềm đi, không nỡ gặng hỏi thêm.

“Được rồi, tôi không hỏi nữa.” Đường Dao thở dài, khom lưng đỡ hắn dậy, đặt hắn ngồi lên ghế sofa, “Lần này… thực sự cảm ơn cậu. Tôi sẽ ghi nhớ ân tình này.”

“Cảm ơn bằng miệng thì có ích gì, cứ quy ra tiền mặt hoặc duyệt kinh phí nghiên cứu cho thực tế chị ạ.” Thẩm Mặc cười hì hì, đúng chuẩn phong cách “tiền tài là trên hết”.

Tuy nhiên, nụ cười của hắn nhanh chóng đông cứng lại.

Vẻ mặt Thẩm Mặc bỗng trở nên vô cùng nghiêm nghị. Hắn chống tay đứng dậy, đi thẳng đến chiếc balo dã chiến của Đường Dao đang đặt trên bàn thí nghiệm.

“Cậu làm gì thế?” Đường Dao tò mò hỏi.

Thẩm Mặc không trả lời. Hắn nhắm mắt lại, vận hành chút linh lực vừa mới tăng tiến lên hai mươi phần trăm trong kinh mạch, tập trung vào các giác quan. Sau khi hấp thụ linh khí hồng hoang, giác quan của hắn nhạy bén hơn trước gấp mấy lần. Hắn có thể nghe thấy cả tiếng sấm rền rất nhỏ từ đỉnh núi Nghĩa Lĩnh vọng về, và… một dao động sóng điện từ cực kỳ yếu ớt, đều đặn phát ra từ chiếc balo.

*Tích… Tích… Tích…*

Thẩm Mặc thọc tay vào ngăn ngoài cùng của chiếc balo, lôi ra bản đồ khảo cổ bằng da dê của Viện. Hắn lật qua lật lại tấm bản đồ, rồi dừng lại ở một chiếc khuy bấm bằng bạc dùng để cố định góc bản đồ.

Hắn dùng móng tay cạy mạnh một cái. Chiếc khuy bấm bằng bạc tách đôi, để lộ ra một bảng mạch điện tử siêu nhỏ màu xanh lục, ở giữa có một bóng đèn led màu đỏ đang nhấp nháy liên hồi với tần số cực nhanh.

“Thiết bị định vị GPS dòng quân sự, tích hợp chip truyền tín hiệu vệ tinh tầm ngắn.” Thẩm Mặc giơ bảng mạch lên trước mặt Đường Dao, cười lạnh, “Chị Đường, chị giải thích thế nào về thứ này? Đừng nói với tôi là Viện Khảo Cổ của chúng ta giàu đến mức gắn cả thiết bị định vị trị giá hàng chục nghìn đô lên một tấm bản đồ da dê nhé?”

Đường Dao nhìn chằm chằm vào bảng mạch điện tử, khuôn mặt thanh tú bỗng chốc trở nên xám xịt, đôi vai khẽ run lên vì giận dữ và bàng hoàng.

“Chiếc khuy này… là do Trưởng phòng Lý tự tay gắn vào…” Giọng cô run rẩy, “Trước khi chúng ta xuất phát, ông ấy bảo đây là thiết bị chống trộm mới của Viện, dùng để bảo mật bản đồ khảo cổ Nghĩa Lĩnh đề phòng trường hợp bị thất lạc…”

“Trưởng phòng Lý?” Thẩm Mặc nhướn mày, “Cái lão già ngày thường toàn ăn chay niệm Phật, lúc nào cũng cười hì hì như Phật Di Lặc, gặp ai cũng cúi đầu chào hỏi kia á?”

“Đúng vậy…” Đường Dao cắn môi, “Ông ấy là công thần khai quốc của Viện, đã làm việc ở đây hơn ba mươi năm, là người tôi vô cùng kính trọng…”

“Hóa ra là một con cáo già đóng vai cừu non.” Thẩm Mặc ném bảng mạch xuống đất, dùng đế giày giẫm nát bét, phát ra tiếng *bộp* giòn giã, “Chị Đường ơi, chị ngây thơ quá rồi. Trần Phong chỉ là một con tốt thí, một kẻ kiêu ngạo nông cạn bị đẩy ra làm bia đỡ đạn để thu hút sự chú ý của chúng ta thôi. Kẻ thực sự bán đứng toàn bộ lộ trình bay của trực thăng, gieo ẩn độc vào người chị, và dẫn đường cho Thái Thượng Vô Cực Giáo chính là lão già Trưởng phòng Lý kia!”

“Tại sao… tại sao ông ấy lại làm thế?” Đường Dao lẩm bẩm, dường như vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật này.

“Còn tại sao nữa?” Thẩm Mặc cười nhạt, “Trưởng phòng Lý tuổi tác đã lớn, tư chất lại bình thường, cả đời kẹt ở Khải Huyết Cảnh sơ kỳ không thể đột phá, thọ nguyên sắp cạn kiệt. Đối với một tu sĩ sắp chết, thứ có sức cám dỗ lớn nhất là gì? Chính là đan dược kéo dài thọ nguyên! Mà Thái Thượng Vô Cực Giáo của Cơ Vô Mệnh lại là nơi nổi tiếng với những loại tà đan nghịch thiên cải mệnh. Chỉ cần bán đứng chị và bản đồ khảo cổ Nghĩa Lĩnh, lão già đó sẽ có thêm vài chục năm tuổi thọ. Cái giá này quá rẻ đối với một kẻ sắp xuống lỗ!”

Đường Dao im lặng. Cô siết chặt nắm tay đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, rướm máu. Sự phản bội của người mà cô hằng tin tưởng nhất còn đau đớn hơn cả ngàn vạn vết thương thể xác.

“Được rồi, chị Đường, thời gian để chị đau lòng không còn nhiều đâu.” Thẩm Mặc vỗ vai cô, chỉ tay ra phía cửa sổ kính của biệt thự.

Bên ngoài, sương mù màu đỏ nhạt từ lúc nào đã đặc quánh lại như máu loãng, cuồn cuộn áp sát vào tường nhà.

*Cộc… cộc… cộc…*

Những tiếng động kỳ dị đột ngột vang lên từ phía cửa sổ kính cường lực.

Thẩm Mặc và Đường Dao đồng thời quay đầu nhìn lại.

Dưới ánh sáng lờ mờ của đèn led dự phòng, họ kinh hoàng nhìn thấy hàng ngàn con bướm khổng lồ, cánh màu đỏ tươi như máu, trên lưng có hoa văn hình mặt người đang khóc than, đang điên cuồng bám chặt vào bề mặt kính sổ. Chúng dùng những cái vòi nhọn hoắt như kim tiêm liên tục gõ vào mặt kính, tạo ra những âm thanh rợn tóc gáy.

“Huyết Hồn Điệp!” Đường Dao biến sắc, “Chúng đã bao vây toàn bộ biệt thự rồi!”

*Rè rè… rè rè…*

Hệ thống loa phát thanh thông minh của biệt thự dã chiến bỗng nhiên phát ra những tiếng nhiễu sóng chói tai. Sau đó, một giọng nói khàn khàn, âm hiểm và đầy giễu cợt vang lên khắp các ngóc ngách của căn nhà:

“Đường viện trưởng, Thẩm học sĩ… Đừng trốn tránh vô ích nữa. Trạm dã chiến này của các ngươi tuy có hệ thống phòng ngự vật lý khá tốt, nhưng trước mặt Thái Thượng Vô Cực Giáo chúng ta, nó chẳng khác nào một cái hộp diêm bằng giấy.”

Giọng nói đó vô cùng quen thuộc. Đó chính là Hắc Phong – tên cao thủ Chúc Đồng Cảnh đã truy sát họ từ trên núi Nghĩa Lĩnh.

“Giáo chủ có lệnh, chỉ cần các ngươi giao ra bản đồ khảo cổ Nghĩa Lĩnh, và… đồng xu cổ trên người Thẩm học sĩ, ta hứa sẽ cho hai người các ngươi một cái chết toàn thây, linh hồn được đưa vào Vô Cực Trận để trường sinh bất tử. Bằng không…”

Giọng Hắc Phong đột ngột trở nên lạnh lẽo, mang theo sát khí thấu xương:

“…ta sẽ để lũ Huyết Hồn Điệp này hút cạn từng giọt máu, gặm nhấm từng thớ thịt của các ngươi, khiến các ngươi sống không bằng chết!”

*Rắc!*

Một tiếng rạn nứt nhỏ vang lên.

Trên mặt kính cường lực của cửa sổ chính diện, một vết nứt nhỏ như sợi tóc bắt đầu xuất hiện dưới sức ép kinh khủng của hàng vạn con bướm quỷ ngoài kia. Sương mù màu đỏ nhạt bắt đầu len lỏi qua khe nứt, mang theo mùi tanh tưởi nồng nặc tràn vào trong phòng.

Đường Dao nghiến răng, tay siết chặt thanh đoản đao cổ, luồng linh lực màu xanh lam trên người bộc phát mạnh mẽ:

“Thẩm Mặc, lát nữa tôi sẽ dùng toàn lực mở một đường máu. Cậu có tốc độ nhanh, hãy nhân cơ hội đó mà chạy đi. Mục tiêu của chúng là tôi và bản đồ, cậu chỉ là…”

“Chị Đường ơi, chị lại muốn gánh tạ nữa rồi.” Thẩm Mặc cắt ngang lời cô, vẻ mặt không hề có chút hoảng sợ nào, ngược lại khóe môi hắn còn khẽ cong lên một nụ cười đầy ngạo nghễ và điên rồ, “Tôi đã bảo rồi, tôi không phải là loại người thích đứng sau lưng phụ nữ. Hơn nữa, bọn chúng muốn cướp đồng xu của tôi? Hừ, muốn trộm đồ của ‘Tuế Nguyệt Đạo Tặc’ này à? Để xem bọn chúng có đủ thọ nguyên để trả giá hay không!”

Hắn thọc tay vào túi áo, nắm chặt lấy Tuế Nguyệt Đồng Bản. Lúc này, đồng xu cổ sau khi hấp thụ linh khí hồng hoang từ phiến đá tuy đã cạn kiệt năng lượng du hành thời gian dài hạn, nhưng nó lại vừa thức tỉnh một năng lực mới mà Thẩm Mặc vừa cảm ứng được trong đầu.

Một năng lực cực kỳ “bẩn bựa” và điên rồ, đúng chuẩn phong cách “lách luật” thời gian của hắn.

“Chị Đường, chị có dám chơi một ván bài ngửa với tôi không?” Thẩm Mặc quay đầu nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh sáng vàng kim thần bí của đồng xu thời gian, “Một ván bài… có thể khiến ba tên cao thủ ngoài kia phải khóc thét gọi mẹ đấy.”

Đường Dao nhìn vào đôi mắt của hắn, không hiểu sao tim cô bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Sự tự tin đến mức điên rồ của tên cấp dưới phế mạch này luôn mang lại cho cô một cảm giác an tâm kỳ lạ.

“Cậu muốn làm gì?” cô hỏi.

Thẩm Mặc khẽ mỉm cười, ghé sát vào tai cô thì thầm vài câu.

Đường Dao nghe xong, đôi mắt phượng lập tức trợn tròn, khuôn mặt thanh tú tràn ngập vẻ kinh hãi và không thể tin nổi:

“Cậu… cậu điên rồi! Kế hoạch này… làm sao có thể…”

*XOẢNG!*

Cửa kính cường lực chính diện hoàn toàn vỡ vụn dưới sức ép kinh hoàng. Hàng vạn con Huyết Hồn Điệp rít lên những tiếng chói tai, mang theo làn sương mù đỏ đặc quánh như máu thác lũ ùa vào phòng nghiên cứu tối tăm.

Giữa màn sương đỏ quỷ dị, ba bóng người chậm rãi bước vào.

Dẫn đầu là Hắc Phong với nụ cười tàn nhẫn trên môi, tay cầm chiếc la bàn xương sọ khỉ đang tỏa ra luồng sáng xám xịt. Theo sau gã là Hôi Cốt gầy gò như khỉ khô đang lăm lăm trường kiếm đen kịt, và Bạch Cốt mập mạp với nụ cười tham lam, ánh mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm vào chiếc balo trên bàn.

“Hết giờ trốn tìm rồi, hai con chuột nhắt.” Hắc Phong cười khàn khàn, vung tay lên, “Giao đồ ra đây, hoặc là…”

Đúng lúc này, Thẩm Mặc đột ngột bước lên một bước, đứng chắn trước mặt Đường Dao. Hắn không hề sợ hãi, ngược lại còn đưa tay lên vuốt lại mái tóc dài hơi rối, ném cho ba tên tà tu một cái nhìn đầy khinh bỉ, rồi giơ ngón tay giữa lên:

“Này ba con lợn lòng đất kia, có giỏi thì nhào vô đây! Hôm nay ông nội Thẩm sẽ dạy cho các ngươi biết, thế nào gọi là… nghịch lý thời gian!”

Dứt lời, Thẩm Mặc lập tức bóp nát một vật thể trong lòng bàn tay phải.

Một luồng ánh sáng vàng kim chói lòa bộc phát, nuốt chửng toàn bộ căn phòng nghiên cứu vào một khoảng không vô tận.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8