Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 6: Nghịch lý dội ngược

Cập nhật lúc: 2026-06-24 15:04:56 | Lượt xem: 5

“Thần nhân! Đừng bỏ con! Ngoài kia tối lắm, nhiều thú dữ lắm!”

“Ngoan, ở nhà bú sữa mẹ đi nhóc, ta phải về thế giới của ta để thanh toán tiền điện nước đây!”

Cơn bão mùa hè đột ngột quét qua Phong Châu Thần Đô, mây đen cuộn chặt lại như một hũ mực tàu bị đổ ngược trên bầu trời. Sấm chớp rạch ngang trời, rít gào qua những khe cửa kính bám đầy bụi bặm của phòng giám định cổ vật số 4 thuộc Viện Khảo Cổ Thần Châu. Tiếng sấm nổ vang rền như muốn xé toạc không gian mạt pháp nghèo nàn linh khí này, phản ánh đúng cái tâm trạng đang nhảy disco hỗn loạn của Thẩm Mặc lúc này.

Hắn mở choàng mắt, suýt chút nữa thì cắn vào lưỡi mình.

Cảm giác chuyển dịch thời không giống hệt như việc bạn đang ngồi tàu lượn siêu tốc nhưng bị ai đó cắt đứt dây cáp giữa chừng. Thẩm Mặc thở dốc, hai tay bám chặt vào mép bàn đá lạnh ngắt của phòng giám định. Bụi bặm lơ lửng trong không khí bị ánh đèn neon nhấp nháy chiếu vào, tạo nên một khung cảnh mờ ảo đến độ không thực.

Hắn lập tức ngẩng đầu nhìn lên chiếc đồng hồ thạch anh treo tường.

Ba phút.

Chính xác là ba phút trôi qua ở thời hiện đại kể từ khi ý thức của hắn bị Tuế Nguyệt Đồng Bản kéo tuột về thời Hoang Cổ triệu năm trước. Ở bên kia, hắn đã trải qua mười mấy tiếng đồng hồ ròng rã, từ việc chạy trốn con Giao Miêu, nhặt xương hóa thạch, cho đến việc nhận đệ tử và đóng vai một vị Thần minh uy nghiêm lừa gạt trẻ con. Vậy mà ở đây, thời gian chỉ vừa đủ để một ấm nước trà kịp nguội đi một chút.

“Đúng là hack game không cần nạp vip mà…” Thẩm Mặc tự giễu một câu, định bụng đứng thẳng người lên thì đột nhiên, một cơn đau thấu trời xanh từ lồng ngực dội thẳng lên đại não.

*HỰ!*

Thẩm Mặc khụy gối, suýt nữa thì dập mặt xuống sàn nhà. Tuế Nguyệt Đồng Bản nằm trong ngực hắn bỗng dưng nóng rực lên như một hòn than mới lấy ra từ lò đúc đồng. Nó không chỉ nóng, mà nó đang rung lên bần bật với tần số cực cao, phát ra những luồng sương mù màu vàng nhạt len lỏi vào từng lỗ chân lông trên cơ thể hắn.

*Nghịch lý dội ngược!*

Trong đầu Thẩm Mặc lập tức hiện lên bốn chữ này từ ký ức truyền thừa của đồng xu cổ.

Hắn đã cứu mạng Trường Sinh – vị Hoang Tổ tương lai của nhân loại. Hắn đã bôi máu của mình để thức tỉnh huyết mạch cho nó, đặt tên cho nó, và truyền dạy cho nó Lạc Hồng Hô Hấp Quyết. Một hành động nhỏ ở quá khứ đã làm rung chuyển nhẹ nhàng dòng sông lịch sử triệu năm. Nhân quả từ quá khứ dội ngược về hiện tại, thông qua sợi dây liên kết của Tuế Nguyệt Đồng Bản, bắt đầu phản phệ… không, chính xác là “phản hồi” lại trên chính cơ thể của kẻ khởi xướng.

“A… mợ nó… đau quá!”

Thẩm Mặc nghiến răng ken két, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, ướt sũng cả chiếc áo thanh y học sĩ mỏng manh. Kinh mạch bế tắc bấy lâu nay của hắn – thứ phế mạch mà các đại gia tộc tu tiên hiện đại đã lắc đầu chê bai là ‘rác rưởi không thể tái chế’ – lúc này đang bị một luồng năng lượng hoang dã, thô ráp và hung bạo của Dạ Lâm dội thẳng vào.

Luồng năng lượng này không hề dịu dàng. Nó giống như một chiếc xe ủi đất chạy bằng động cơ phản lực, điên cuồng húc bay mọi điểm tắc nghẽn trong kinh mạch của hắn. Khắp người Thẩm Mặc phát ra những tiếng *bốp bốp* giòn giã của xương cốt bị nắn chỉnh. Cảm giác như có hàng vạn con kiến lửa đang nhảy múa và cắn xé dọc theo xương sống của hắn, rồi tất cả luồng khí bạo liệt đó tụ hội về tim.

*BÙM!*

Một tiếng nổ vô thanh vang lên trong tâm thức Thẩm Mặc.

Hắn gục xuống sàn, thở hồng hộc như một con chó hoang vừa chạy thoát khỏi lò mổ. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác sảng khoái chưa từng có tràn ngập khắp cơ thể. Thẩm Mặc kinh ngạc phát hiện ra, phế mạch của mình đã được khai thông… khoảng mười phần trăm!

Mười phần trăm nghe thì ít, nhưng đối với một kẻ vốn dĩ có kinh mạch tắc nghẽn trăm phần trăm như hắn, đây chẳng khác nào một phép màu. Hắn có thể cảm nhận được một luồng khí mỏng manh, yếu ớt nhưng vô cùng dẻo dai đang tự động vận hành dọc theo xương sống rồi tụ về tim, giống hệt như cách vận hành của Khải Huyết Cảnh sơ kỳ mà hắn vừa học được từ ký ức của người thợ săn cổ đại.

“Nửa bước Khải Huyết Cảnh?” Thẩm Mặc lầm bầm, nắm chặt nắm đấm.

Hắn đấm nhẹ một phát vào không khí. Một tiếng gió rít khẽ vang lên. Thị giác và thính giác của hắn lúc này nhạy bén hơn trước gấp mấy lần. Hắn thậm chí có thể nghe thấy tiếng những giọt nước mưa đập vào cửa kính bên ngoài, ngửi thấy mùi ẩm mốc của thảm trải sàn và… mùi máu tanh nồng phát ra từ góc phòng.

Đúng rồi, còn một tên “báo thủ” đang nằm đo sàn ở kia nữa.

Thẩm Mặc quay đầu nhìn Trần Phong. Tên công tử bột của gia tộc họ Trần vẫn nằm bất tỉnh nhân sự bên cạnh đống đổ nát của chiếc máy đo linh khí đã bị nổ tung từ trước. Máu mũi của gã đã khô lại thành một vệt đen ngòm trên mặt, trông thảm hại không chịu được.

“Trần thiếu gia ơi là Trần thiếu gia, ngươi đúng là món quà mà ông trời ban tặng cho ta trong ngày hôm nay.” Thẩm Mặc mỉm cười, nụ cười mang theo ba phần tà khí và bảy phần đắc ý của một kẻ vừa trộm được gà.

Hắn biết rõ, nếu Trần Phong tỉnh lại và nhớ ra việc mình bị một kẻ phế mạch đấm bay bằng một chiêu, bí mật về Tuế Nguyệt Đồng Bản của hắn chắc chắn sẽ bị lộ. Mà ở cái thời mạt pháp này, một món bảo vật có khả năng nghịch chuyển thời không như Đồng Bản đủ để khiến các đại gia tộc tu tiên điên cuồng, sẵn sàng lột da róc xương hắn để cướp đoạt.

Thẩm Mặc phải dàn dựng một hiện trường giả hoàn hảo. Đầu óc của một nhà khảo cổ học thực địa bắt đầu vận hành với công suất tối đa.

Hắn lảo đảo đứng dậy, cố tình đi đứng loạng choạng để tạo ra những vết chân lộn xộn trên sàn nhà. Hắn tiến lại gần Trần Phong, cúi người xuống. Giác quan nhạy bén mới có được giúp hắn nhận ra kinh mạch của Trần Phong lúc này đang rối loạn như một mớ bòng bong. Cú đấm chứa linh lực hồng hoang của Thẩm Mặc trước đó đã đánh nát phòng ngự linh lực yếu ớt của gã, để lại một luồng khí tức hoang dã tàn phá bên trong.

“Xin lỗi nhé, nhưng để cho kịch bản thêm phần thuyết phục, ngươi chịu khó hy sinh thêm chút nữa vậy.”

Thẩm Mặc lẩm bẩm, rồi thò tay vào ngực, khẽ câu thông với Tuế Nguyệt Đồng Bản. Một luồng linh lực hồng hoang mỏng manh, xám xịt và đầy tử khí – thứ mà hắn hấp thụ được từ bộ xương hóa thạch và Dạ Lâm – được hắn dẫn ra, nhẹ nhàng truyền vào kinh mạch của Trần Phong qua lòng bàn tay.

Sau đó, Thẩm Mặc kéo lê thân hình của Trần Phong lại gần sát chiếc máy đo linh khí đã bị nổ tung. Hắn nhét vào bàn tay đang co quắp của Trần Phong một mảnh vỡ cổ vật Đông Sơn phế phẩm – một mảnh đồng rỉ sét không có giá trị khảo cổ nhưng lại rất dễ bám linh khí.

Hắn dùng chút linh lực hồng hoang còn sót lại để kích hoạt một luồng “linh khí hỗn loạn” giả tạo, bao phủ lên mảnh đồng và người Trần Phong, tạo ra dấu vết của một vụ nổ năng lượng cục bộ.

Kịch bản đã hoàn thành: Trần Phong cậy thế là người của gia tộc lớn, nhân lúc phòng giám định không có ai, đã cưỡng ép dùng một loại “Huyết Thuật” cấm kỵ để câu thông với cổ vật Đông Sơn vừa khai quật hòng chiếm đoạt truyền thừa. Kết quả là cổ vật tự bạo, máy đo linh khí quá tải phát nổ, Trần Phong bị linh khí phản phệ cực nặng dẫn đến chấn thương linh hồn và bất tỉnh nhân sự. Còn Thẩm Mặc? Hắn chỉ là một tên phế vật may mắn sống sót nhờ nhanh chân trốn sau cái bàn đá giám định dày cộp kia thôi.

Vừa hoàn thành xong hiện trường giả, tai Thẩm Mặc chợt giật nảy lên.

Tiếng bước chân dồn dập từ phía hành lang vọng lại, kèm theo đó là tiếng còi báo động nhỏ nhưng dồn dập của hệ thống an ninh Viện Khảo Cổ.

“Đến nhanh đấy.” Thẩm Mặc lẩm bẩm.

Hắn lập tức nằm rạp xuống đất bên cạnh bàn đá, tự cào rách một mảng áo thanh y, bôi một ít bụi than từ chiếc máy đo bị cháy lên mặt, rồi bắt đầu run rẩy bần bật như một chú cún con bị dầm mưa bão. Diễn xuất của hắn lúc này, nếu có giải Oscar dành cho giới tu tiên mạt pháp, chắc chắn hắn sẽ giật giải nam chính xuất sắc nhất không cần bàn cãi.

*RẦM!*

Cánh cửa gỗ dày của phòng giám định số 4 bị đẩy mạnh ra. Một luồng luồng khí áp lạnh lẽo tràn vào phòng, xua đi bớt mùi máu tanh.

Dẫn đầu là Giám sát viên Lý – Trưởng phòng Giám sát của Viện Khảo Cổ Thần Châu. Đi sau gã là hai vệ sĩ cao lớn mặc vest đen, trên người mơ hồ tỏa ra linh lực dao động của Khải Huyết Cảnh hậu kỳ.

Trưởng phòng Lý là một người đàn ông trung niên có đôi mắt ti hí như hai sợi chỉ, gương mặt luôn treo một nụ cười giả tạo đặc trưng của giới quan trường. Gã sở hữu tu vi Chúc Đồng Cảnh sơ kỳ, nhưng ở cái thời mạt pháp linh khí cạn kiệt này, cái gọi là “đúc xương đồng da sắt” của gã trông có vẻ thiếu canxi trầm trọng, người gầy gò như một bộ xương khô di động khoác lên mình bộ âu phục đắt tiền.

Lý Trưởng phòng quét mắt nhìn khắp phòng một lượt. Đống đổ nát của chiếc máy đo linh khí trị giá hàng triệu linh thạch nhân tạo đang bốc khói nghi ngút, Trần Phong nằm bất tỉnh nhân sự với mảnh đồng rỉ sét trên tay, và cuối cùng là Thẩm Mặc đang co rúm người lại dưới gầm bàn đá, mặt cắt không còn giọt máu.

“Học sĩ Thẩm!” Trưởng phòng Lý trầm giọng gọi, thanh âm mang theo một áp lực vô hình của tu sĩ Chúc Đồng Cảnh, khiến không khí trong phòng như đặc quánh lại. “Ở đây vừa xảy ra chuyện gì? Tại sao hệ thống trung tâm lại ghi nhận một luồng linh áp cực mạnh xuất hiện rồi biến mất trong vòng ba giây? Trần thiếu gia tại sao lại nằm ở kia?”

Thẩm Mặc run rẩy bò ra khỏi gầm bàn, giọng nói lắp bắp, tràn đầy sự sợ hãi tột cùng:

“Trưởng… Trưởng phòng Lý! Cứu… cứu tôi với! Đáng sợ quá… Thật sự quá đáng sợ!”

“Bình tĩnh lại! Nói rõ xem nào!” Trưởng phòng Lý nhíu mày, ra hiệu cho một vệ sĩ tiến lại gần kiểm tra Trần Phong.

Thẩm Mặc nuốt nước bọt một cái ực, vừa khóc không ra nước mắt vừa khai báo theo đúng kịch bản đã chuẩn bị:

“Tôi… tôi cũng không biết nữa. Lúc nãy tôi đang làm báo cáo giám định mảnh vỡ trống đồng số 12, thì Trần Phong đột nhiên xông vào. Ngươi… gã cậy thế là người của Trần gia, ép buộc tôi phải ra ngoài để gã dùng phòng giám định. Tôi không chịu, gã liền đẩy ngã tôi, rồi mắng tôi là ‘thằng phế vật không biết điều’.”

Thẩm Mặc vừa nói vừa chỉ vào vết rách trên áo và những vết trầy xước nhẹ trên cánh tay (thực chất là do gai Dạ Lâm cào phải lúc nãy, nay được tận dụng triệt để).

“Sau đó thì sao?” Ánh mắt Trưởng phòng Lý lóe lên một tia nghi hoặc, gã tiến lại gần chiếc máy đo bị hỏng.

“Sau đó… gã lấy ra một lá bùa màu đỏ, lẩm bẩm cái gì mà ‘Huyết Thuật tầm nguyên’, rồi ép mảnh đồng này vào chiếc máy đo linh khí.” Thẩm Mặc trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy hãi hùng tả lại. “Tôi thấy chiếc máy đo đột ngột rú lên, đèn đỏ nhấp nháy liên tục. Tôi sợ quá liền chui tọt vào gầm bàn đá. Rồi… *ĐÙNG* một tiếng! Chiếc máy nổ tung. Một luồng sáng màu xám đen phóng ra từ mảnh đồng dội thẳng vào người Trần Phong. Gã hét lên một tiếng rồi ngã lăn ra đất như thế kia luôn. Tôi… tôi thề là tôi không biết gì cả, tôi chỉ là một phế mạch, làm sao chịu nổi cái luồng linh áp khủng khiếp đó chứ!”

Nghe đến đây, vệ sĩ đang kiểm tra Trần Phong đột ngột ngẩng đầu lên, nói nhỏ vào tai Trưởng phòng Lý:

“Trưởng phòng, đúng là kinh mạch của Trần thiếu gia đang bị một luồng linh lực hỗn loạn tàn phá cực kỳ nghiêm trọng, có dấu vết của tử khí cổ xưa. Trên tay gã vẫn còn tàn dư của thuật pháp câu thông thất bại. Máy đo linh khí cũng bị quá tải nhiệt do dòng năng lượng phản phệ dội ngược.”

Trưởng phòng Lý nghe vậy thì đôi mắt ti hí híp lại thành một đường thẳng. Gã bước tới, tự mình đặt tay lên cổ tay của Trần Phong để kiểm tra.

Quả nhiên! Kinh mạch của Trần Phong rối loạn đến mức thảm hại, linh lực hộ thể bị đánh tan tác, sâu trong thần hồn còn có dấu hiệu bị chấn động mạnh bởi một luồng khí tức hoang dã, tà môn. Đây rõ ràng là triệu chứng điển hình của việc tự ý dùng tà thuật để cưỡng ép câu thông với cổ vật chứa cấm chế cổ đại dẫn đến bị phản phệ.

Lý Trưởng phòng cười lạnh trong lòng. Gã vốn biết Trần Phong là một kẻ có tài nhưng kiêu ngạo, dã tâm bừng bừng, luôn muốn tìm kiếm lối tắt để đột phá nhằm tranh giành vị trí người thừa kế của Trần gia. Không ngờ tên ngu xuẩn này lại dám cả gan làm loạn ngay trong Viện Khảo Cổ, tự ý dùng bí pháp cấm kỵ để rồi tự rước họa vào thân.

“Đúng là tự làm tự chịu.” Trưởng phòng Lý thầm nghĩ, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị. Gã quay sang nhìn Thẩm Mặc, ánh mắt quét qua quét lại trên người hắn như một chiếc máy quét tia X.

Thẩm Mặc vẫn giữ nguyên bộ dạng run rẩy, hai tay ôm đầu, ánh mắt tràn đầy sự yếu ớt và vô tội của một kẻ phế mạch f2p chính hiệu trước mặt các đại lão pay-to-win.

Sự nghi ngờ của Trưởng phòng Lý đối với Thẩm Mặc nhanh chóng tan biến. Một kẻ phế mạch không có lấy một tia linh lực trong người như Thẩm Mặc, làm sao có thể đánh bại được một tu sĩ Khải Huyết Cảnh trung kỳ như Trần Phong? Lại càng không thể tạo ra được luồng linh áp cực mạnh khiến hệ thống an ninh của Viện phải báo động. Giải thích duy nhất chỉ có thể là do cổ vật tự bạo phản phệ mà thôi.

“Được rồi, học sĩ Thẩm. Cậu không sao là tốt rồi.” Trưởng phòng Lý thu lại nụ cười giả tạo, giọng nói trở nên lạnh lùng và mang theo vài phần cảnh cáo. “Trần thiếu gia tự ý vi phạm quy định của Viện, dẫn đến tai nạn ngoài ý muốn này. Việc này nếu truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng cực xấu đến danh tiếng của Viện Khảo Cổ Thần Châu và cả Trần gia. Cậu hiểu ý tôi chứ?”

“Tôi hiểu! Tôi hiểu thưa Trưởng phòng Lý!” Thẩm Mặc gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. “Tôi chỉ là một học sĩ quèn, hôm nay tôi bị ngất xỉu từ lúc Trần Phong mới vào phòng, tôi hoàn toàn không nhìn thấy gì cả!”

“Rất tốt. Người thông minh luôn sống lâu.” Trưởng phòng Lý hài lòng gật đầu. Gã quay sang hai vệ sĩ, ra lệnh: “Khiêng Trần thiếu gia đến phòng y tế đặc biệt, phong tỏa thông tin. Báo cho Trần gia đến nhận người và giải thích về việc phá hoại tài sản của Viện.”

“Rõ!”

Hai vệ sĩ nhanh chóng nhấc thân hình mềm nhũn của Trần Phong lên, nhanh chóng rời khỏi phòng giám định. Trưởng phòng Lý liếc nhìn Thẩm Mặc một cái cuối cùng, rồi cũng bước ra ngoài, không quên đóng sầm cửa lại.

*CẠCH.*

Tiếng khóa cửa vang lên. Căn phòng giám định số 4 chỉ còn lại một mình Thẩm Mặc và đống đổ nát bốc khói.

Cơn bão bên ngoài vẫn đang gầm rú, những hạt mưa nặng hạt đập liên tiếp vào cửa kính tạo nên những âm thanh dồn dập. Thẩm Mặc đứng thẳng người lên, vẻ mặt sợ hãi, run rẩy lúc nãy biến mất không còn một dấu vết, thay vào đó là một sự bình thản đến đáng sợ. Hắn đưa tay lên lau sạch vết bụi than trên mặt, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười đầy châm biếm.

“Đúng là một lũ ngu ngốc.”

Thẩm Mặc thì thầm, giọng nói vang vọng trong căn phòng tối. Hắn cúi xuống nhìn mu bàn tay phải của mình. Hình xăm đồng hồ cát ba tầng cổ xưa lúc này đã hoàn toàn mờ đi, trở lại thành một vệt xăm đen nhạt bình thường, không còn phát ra ánh sáng vàng thần bí nữa. Nhưng Tuế Nguyệt Đồng Bản trong ngực hắn thì đã hoàn toàn yên vị, tỏa ra một luồng hơi ấm nhẹ nhàng, liên tục nuôi dưỡng mười phần trăm kinh mạch vừa được khai thông của hắn.

Hắn thò tay vào túi quần, lấy ra chiếc điện thoại thông minh màn hình đã nứt một góc. Màn hình sáng lên, hiển thị một tin nhắn mới từ Đường Dao gửi đến cách đây hai phút:

*”Mặc, tôi vừa thấy báo cáo dao động linh khí bất thường ở khu vực phòng giám định của cậu. Cậu vẫn ổn chứ? Đừng động vào bất cứ thứ gì, tôi đang trên đường về.”*

Thẩm Mặc nhìn chằm chằm vào tin nhắn, ngón tay khẽ gõ lên màn hình. Hắn biết Đường Dao – vị viện trưởng trẻ tuổi kiêm truyền nhân cuối cùng của Ngự Linh Tộc này – nhạy cảm với biến động lịch sử và linh khí đến mức nào. Dao động linh khí từ vụ “Nghịch lý dội ngược” lúc nãy tuy chỉ diễn ra trong vòng ba giây, nhưng chắc chắn đã khiến cô chú ý.

Nhưng Thẩm Mặc không sợ. Hắn đã có một hiện trường giả hoàn hảo với kẻ gánh tội thay là Trần Phong.

Hắn nhanh chóng gõ một dòng tin nhắn trả lời:

*”Chị Dao, tôi không sao. Chỉ là Trần Phong tự ý xông vào phòng dùng tà thuật câu thông cổ vật làm nổ máy đo linh khí thôi. Gã bị phản phệ ngất xỉu rồi, Trưởng phòng Lý vừa đưa gã đi. Chị về nhanh đi, tôi sợ quá.”*

Gửi tin nhắn xong, Thẩm Mặc cất điện thoại vào túi, rồi bước lại gần chiếc bàn đá. Hắn nhìn xuống mảnh vỡ trống đồng Đông Sơn vẫn nằm im lìm ở đó. Hoa văn mặt trời Đông Sơn trên mảnh vỡ dường như đang khẽ lay động dưới ánh sáng neon nhấp nháy.

“Trường Sinh… nhóc con…” Thẩm Mặc thì thầm, ánh mắt xa xăm như nhìn xuyên qua hàng triệu năm lịch sử để thấy lại đứa trẻ dã thú đang cầm khúc củi lớn đứng canh gác trước cửa hang động hoang dã kia. “Ngươi phải sống sót cho tốt đấy. Trò chơi thời gian này… bây giờ mới thực sự bắt đầu thôi.”

Tiếng sấm ngoài kia lại nổ vang một lần nữa, kéo theo một tia chớp sáng lòa chiếu sáng cả khuôn mặt thanh tú nhưng sâu thẳm của Thẩm Mặc. Kẻ Trộm Thời Gian đã chính thức bước bước chân đầu tiên trên con đường nghịch thiên cải mệnh, và cả Âu Lạc Thần Châu này, sớm muộn gì cũng sẽ phải rung chuyển dưới bước chân của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8