Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 5: Lời nói dối vĩ đại của Thần Minh
Ba giây.
Đó là khoảng thời gian Thẩm Mặc dùng để tiêu hóa cái sự thật phũ phàng đang phơi bày trước mắt.
Hắn, một nhà khảo cổ học thế kỷ hai mươi mốt, hiện đang đứng trong một hang đá vôi thời tiền sử, đối diện với một đứa trẻ dã thú rách rưới và một bộ xương hóa thạch rệu rã. Một bên có ba chiếc răng thú đeo trên cổ. Một bên có bốn chiếc.
Nghịch lý thời gian giống như một cái tát nảy lửa, quất thẳng vào mặt kẻ vừa mới tự đắc xưng danh “Kẻ Trộm Thời Gian”.
Thẩm Mặc hít sâu một hơi. Linh khí hồng hoang thô ráp tràn vào phổi, bị Tuế Nguyệt Đồng Bản trong ngực gạn lọc sạch sẽ, hóa thành một dòng nước ấm áp xoa dịu đại não đang căng ra như dây đàn. Hắn liếc nhìn mu bàn tay phải. Hình xăm đồng hồ cát nhấp nháy ánh sáng đỏ nhạt, những hạt cát vàng đang rơi rụng với tốc độ không thể đảo ngược.
*Thời gian còn lại: 11 giờ 45 phút.*
Hắn không có thời gian để hoang mang. Hắn chỉ là một linh thể du hành tạm thời. Mười một giờ rưỡi nữa, hắn sẽ bị trục xuất về thời mạt pháp đầy rác rưởi và bê tông cốt thép. Còn đứa trẻ này? Nó phải ở lại đây, đối mặt với bầy Giao Miêu hung tợn ngoài Dạ Lâm, đối mặt với những hung thú khổng lồ có thể dẫm bẹp một bộ lạc chỉ bằng một bàn chân.
Nếu nó chết, dòng lịch sử sẽ đứt gãy. Hắn ở hiện tại cũng sẽ tan biến thành tro bụi do nghịch lý nhân quả.
“Muốn sống sót, nhóc con này phải mạnh lên. Mạnh đến mức vô lý mới được.” Thẩm Mặc lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia sáng quyết đoán.
Hắn không thể đưa cho đứa trẻ một cuốn sách tiên hiệp hiện đại. Đứa trẻ này đến một chữ bẻ đôi cũng không biết, đưa sách cho nó chẳng khác nào đưa giấy nhóm lửa. Hắn phải dùng một cách khác. Một cách trực quan hơn, dã tính hơn, và mang tính lừa đảo đỉnh cao hơn.
Thẩm Mặc thu lại vẻ bối rối trên mặt. Hắn đứng thẳng người, hai tay chắp sau lưng. Khí chất của một kẻ phế mạch biến mất, thay vào đó là sự thâm trầm, uy nghiêm của một tồn tại đứng trên đỉnh cao tuế nguyệt. Hắn vận hành luồng linh khí Khải Huyết Cảnh sơ kỳ mới đột phá dọc theo xương sống, khiến giọng nói của mình phát ra những luồng sóng âm trầm thấp, chấn động cả hang đá:
“Nhóc con, đứng lên đi.”
Đứa trẻ dã thú run lên. Nó không hiểu ngôn ngữ hiện đại của Thẩm Mặc, nhưng giọt máu đồng nguồn Con Rồng Cháu Tiên đang chảy trong tim nó bỗng nhiên đập mạnh một nhịp. Một luồng ý niệm ấm áp, bao dung nhưng cũng đầy uy nghiêm truyền thẳng vào tâm trí nó.
Nó từ từ ngẩng đầu. Khuôn mặt lấm lem bùn đất và máu khô ngước lên, đôi mắt đen láy nhìn Thẩm Mặc với sự sùng kính tuyệt đối. Nó bập bẹ, cố gắng bắt chước luồng ý niệm thần bí kia:
“Thần… minh…”
“Đúng vậy, ta là Thần.” Thẩm Mặc thầm nghĩ trong lòng: *Thần lừa đảo.*
Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, xa xăm như thể đã sống qua vạn kỷ nguyên. Hắn bước tới bên vách đá vôi phẳng lặng nhất trong hang. Ánh lửa bập bùng chiếu lên bóng dáng cao gầy của hắn, kéo dài ra tận cửa hang.
Thẩm Mặc cúi người, nhặt một khúc củi cháy dở dưới đất. Đầu củi hóa than đen kịt, vẫn còn vương chút tàn lửa đỏ hồng.
Hắn giơ tay. Đầu than chạm vào vách đá.
*Xoẹt!*
Nét vẽ đầu tiên xuất hiện. Dứt khoát, sắc bén, mang theo sự chuẩn xác đến từng milimet của một chuyên gia khảo cổ học thực địa từng vẽ hàng ngàn bản đồ di tích.
Thẩm Mặc vẽ một vòng tròn lớn. Rồi một vòng tròn nhỏ hơn ở bên trong.
Đứa trẻ dã thú bò rạp người tới gần, nín thở dõi theo từng chuyển động của khúc củi than trên tay Thẩm Mặc. Nó thấy Thần minh đang vẽ một thứ gì đó vô cùng quen thuộc, nhưng lại mang một sức hút kỳ lạ khiến huyết mạch trong người nó bắt đầu sôi trào.
Tại tâm của vòng tròn, Thẩm Mặc vẽ một ngôi sao mười hai cánh tỏa sáng. Đó là Mặt Trời. Biểu tượng của sự sống, của ánh sáng, của nguồn năng lượng tối cao xua tan bóng tối hồng hoang.
Xung quanh ngôi sao, hắn vẽ những cánh chim Lạc dang rộng, nối đuôi nhau bay theo chiều ngược kim đồng hồ. Những đường nét thô sơ nhưng tràn đầy linh động, giống như những sinh linh đang thực sự vỗ cánh bay lên từ vách đá lạnh lẽo.
Đây chính là hoa văn mặt trời Đông Sơn. Nguyên mẫu sơ khai nhất của Trống Đồng Đông Sơn sau này.
Khi nét vẽ cuối cùng hoàn thành, Thẩm Mặc vứt khúc củi than sang một bên. Hắn đứng đối diện với bức tranh vẽ bằng than củi, hít một hơi thật sâu. Hắn áp mạnh lòng bàn tay phải lên tâm vòng tròn mặt trời.
“Mở!”
Thẩm Mặc quát khẽ. Linh lực Khải Huyết Cảnh sơ kỳ trong người hắn tuôn ra, dọc theo lòng bàn tay ấn thẳng vào vách đá.
*UỲNH!*
Vách đá vôi bỗng nhiên rung chuyển nhẹ. Bức vẽ bằng than củi đột ngột hấp thụ luồng linh lực kia, bùng lên một luồng ánh sáng đỏ nhạt. Những nét vẽ bằng than đen hóa thành những đường rãnh rực lửa. Tiếng gió rít u u bỗng nhiên vang vọng bên trong hang động, giống như có hàng vạn cánh chim Lạc đang vỗ cánh bay lượn xung quanh họ.
Đứa trẻ dã thú kinh hoàng thốt lên một tiếng, nằm rạp xuống đất, không dám nhìn thẳng vào vách đá đang phát sáng.
“Nhìn vào đây!” Ý niệm của Thẩm Mặc như một tiếng sấm nổ vang trong đầu đứa trẻ, cưỡng ép nó phải ngẩng đầu lên. “Đây là nhịp thở của Đất Trời. Đây là Lạc Hồng Hô Hấp Quyết!”
Thẩm Mặc chỉ tay vào bức vẽ. Hắn bắt đầu điều hòa nhịp thở của chính mình để làm mẫu.
“Hít vào khi Mặt Trời mọc. Khí đi từ lòng bàn chân, dọc theo sống lưng, tụ về tim. Đó là lúc chim Lạc cất cánh bay lên chín tầng mây.”
Hắn phồng ngực, linh khí hồng hoang xung quanh hang động lập tức bị hút vào cơ thể hắn, hóa thành một luồng sáng vàng nhạt chạy dọc theo xương sống.
“Thở ra khi Mặt Trời lặn. Khí từ tim tỏa ra tứ chi, gột rửa dơ bẩn, rèn luyện da thịt. Đó là lúc chim Lạc đáp xuống đất mẹ.”
Hắn từ từ thở ra, một luồng trọc khí màu xám xịt bị trục xuất ra ngoài, tan biến vào không khí.
Đứa trẻ dã thú nhìn trân trân vào lồng ngực đang phồng xẹp của Thẩm Mặc, rồi lại nhìn vào bức vẽ mặt trời đang nhấp nháy ánh sáng đỏ trên vách đá. Sự liên kết huyết mạch giúp nó bỏ qua rào cản ngôn ngữ, trực tiếp tiếp nhận luồng ý niệm vận hành khí cơ này.
Nó nhắm mắt lại.
Lồng ngực gầy gò của nó bắt đầu phập phồng.
Lần thở đầu tiên, nó thở dốc, vụng về như một con thú nhỏ bị sặc nước. Linh khí hồng hoang bạo liệt tràn vào phổi khiến nó ho sặc sụa, máu tươi rỉ ra từ khóe môi.
“Đừng dừng lại!” Giọng Thẩm Mặc lạnh lùng vang lên. “Cảm nhận nhịp điệu của chim Lạc. Ngươi là con cháu của Long tộc, là hậu duệ của Tiên tộc. Đất trời này là của ngươi, linh khí này là của ngươi. Bắt nó phải nghe lời!”
Đứa trẻ cắn chặt răng, nuốt ngụm máu vào trong. Nó tiếp tục hít vào.
Lần thở thứ hai, nhịp thở của nó bắt đầu dài ra.
Lần thở thứ ba, một tiếng *U u* kỳ lạ vang lên từ lồng ngực của nó, trùng khớp hoàn toàn với tiếng gió rít phát ra từ bức vẽ trên vách đá.
*OÀNG!*
Linh khí hồng hoang thô ráp, bạo liệt ngoài Dạ Lâm bỗng nhiên như bị một lực hút khổng lồ kéo đến, điên cuồng tràn vào hang động. Nhưng khi chạm đến phạm vi mười mét xung quanh vách đá vẽ hình mặt trời Đông Sơn, luồng linh khí xám xịt kia lập tức bị gạn lọc.
Tạp chất độc hại bị giữ lại trên vách đá, hóa thành những vệt bụi đen rơi rụng. Chỉ còn lại những luồng khí thuần khiết nhất, màu xanh lục của Mộc hệ và màu đỏ nhạt của Hỏa hệ, hóa thành hai con rồng khí nhỏ xíu, chui tọt vào hai lỗ mũi của đứa trẻ dã thú.
Thẩm Mặc đứng bên cạnh, trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng này.
Khớp xương của đứa trẻ phát ra những tiếng *rắc rắc* giòn giã. Vết thương thối rữa ở chân nó, vốn đã được máu của Thẩm Mặc chữa lành một phần, nay dưới sự gột rửa của linh khí thuần khiết, hoàn toàn bong ra một lớp vảy đen kịt. Làn da mới mọc ra, khỏe mạnh, hồng hào và dẻo dai như đồng cổ.
Một vầng sáng đỏ rực bao phủ lấy thân thể gầy gò của nó. Huyết mạch Lạc Hồng trong tim nó hoàn toàn thức tỉnh, bắt đầu tự động vận hành theo một quỹ đạo hoàn hảo mà ngay cả Thẩm Mặc cũng không thể hiểu nổi.
“Mẹ kiếp… à không, thiên tài!” Thẩm Mặc suýt chút nữa thì chửi thề thành tiếng.
Hắn chỉ đưa ra một bản dịch lý thuyết thô sơ, chắp vá từ những kiến thức khảo cổ học và một chút cảm ngộ linh khí Khải Huyết Cảnh của bản thân. Vậy mà đứa trẻ này, bằng một cách thần kỳ nào đó, đã tự mình hoàn thiện bộ công pháp, cộng hưởng trực tiếp với quy luật vạn vật hữu linh của Âu Lạc Thần Châu!
Đây chính là thiên phú của người khai phá huyết mạch đầu tiên. Vị Hoang Tổ tương lai của nhân loại!
Đứa trẻ dã thú mở mắt ra. Đôi mắt nó không còn vẻ đờ đẫn, hoang dã của loài thú, mà sáng ngời, thông tuệ và chứa đựng một luồng sinh mệnh lực khổng lồ.
Nó nhìn xuống hai bàn tay của mình, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong từng thớ thịt. Nó không còn là một đứa trẻ yếu ớt chờ chết nữa. Nó đã bước chân vào Khải Huyết Cảnh!
*Bịch!*
Đứa trẻ quỳ sụp xuống, dập đầu thật mạnh xuống nền đá, hai dòng nước mắt nóng hổi chảy dài trên khuôn mặt lấm lem bùn đất:
“Trường Sinh… tạ ơn Thần minh ban danh… tạ ơn Thần minh truyền pháp!”
Nó tự gọi mình là Trường Sinh. Nó đã khắc ghi cái tên này vào tận xương tủy.
Thẩm Mặc nhìn đứa trẻ đang quỳ dưới chân mình, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Hắn khẽ thở dài, bước tới, đặt bàn tay lên mái tóc bù xù của nó.
“Trường Sinh…” Thẩm Mặc khẽ gọi. “Ta muốn ngươi sống sót. Sống thật lâu. Lâu đến mức có thể gặp lại ta ở cuối dòng sông thời gian.”
“Con sẽ sống!” Trường Sinh ngẩng đầu, ánh mắt kiên định đến mức ngoan cố. “Con sẽ tu luyện thật mạnh mẽ. Con sẽ bảo vệ bộ lạc, bảo vệ vương quốc mà Người nói. Con sẽ chờ Người!”
Thẩm Mặc mỉm cười. Nhưng nụ cười của hắn nhanh chóng tắt ngấm khi hắn nhìn xuống mu bàn tay phải.
*Thời gian còn lại: 10 giờ.*
Linh thể của hắn bắt đầu có dấu hiệu mờ nhạt đi một chút. Ánh sáng vàng từ Tuế Nguyệt Đồng Bản trong ngực đang yếu dần. Giới hạn thời gian sắp đến.
Hắn quay đầu nhìn lại bộ xương hóa thạch ở góc hang. Chiếc vòng cổ có bốn chiếc răng thú vẫn nằm im lìm ở đó, như một câu hỏi chưa có lời giải đáp, thách thức mọi logic của một nhà khảo cổ.
“Trường Sinh, nhìn vào kia.” Thẩm Mặc chỉ tay về phía bộ xương hóa thạch.
Trường Sinh quay đầu nhìn theo hướng tay của Thẩm Mặc. Khi nhìn thấy bộ xương gầy gò nằm tựa lưng vào vách đá, nó bỗng rùng mình một cái, bản năng dã tính khiến nó cảm nhận được một mối liên kết vô hình nhưng vô cùng chặt chẽ với bộ xương kia.
“Đó là ai… thưa Thần minh?” Trường Sinh lắp bắp hỏi.
“Đó là tương lai của ngươi. Hoặc là một trong những khả năng của tương lai.” Thẩm Mặc nói bằng giọng trầm thấp, mang theo sự thần bí của một vị thần ngự trị trên cao. “Ngươi có thấy chiếc vòng cổ của nó không?”
Trường Sinh nhìn kỹ. Nó sờ lên chiếc vòng cổ ba chiếc răng thú của mình, rồi lại nhìn chiếc vòng bốn chiếc răng trên bộ xương. Đôi mắt nó co rụt lại.
“Nó… nó có bốn chiếc răng…”
“Đúng vậy.” Thẩm Mặc gật đầu, ánh mắt xa xăm. “Khi nào ngươi tìm được chiếc răng thú thứ tư, đó là lúc ngươi đã đi được một nửa con đường của mình. Khi đó, hãy quay lại đây, đặt chiếc răng thứ tư vào vòng cổ của ngươi, và ngồi xuống nơi bộ xương kia đang ngồi.”
Đây là lời sấm truyền cuối cùng của hắn. Một lời sấm truyền được thiết lập để giải quyết nghịch lý thời gian, hoặc ít nhất là để dẫn dắt Trường Sinh đi đúng con đường lịch sử đã định sẵn.
Trường Sinh ôm chặt lấy chân Thẩm Mặc, khóc nấc lên: “Thần minh! Người sắp đi sao? Con không muốn Người đi! Ngoài kia tối lắm, nhiều thú dữ lắm…”
“Ta luôn ở đây, Trường Sinh.” Thẩm Mặc xoa đầu đứa trẻ lần cuối. “Ta ngự trị tại thượng nguồn của thời gian, nhìn xuống vạn cổ. Mỗi một nhịp thở của ngươi theo Lạc Hồng Hô Hấp Quyết, đều là lúc ta đang dõi theo ngươi. Đừng để ta thất vọng.”
Hắn gỡ tay đứa trẻ ra, lùi lại một bước, rồi ngồi xếp bằng đối diện với vách đá vẽ hình mặt trời Đông Sơn.
“Bây giờ, hãy canh gác cho ta. Ta cần khôi phục thần lực.”
Trường Sinh lau nước mắt, lập tức đứng bật dậy. Nó nhặt một khúc củi lớn, đứng chắn trước cửa hang động nhỏ hẹp. Thân hình nhỏ bé của nó lúc này đứng thẳng tắp, huyết mạch Khải Huyết Cảnh sơ kỳ bộc phát khiến nó trông giống như một bức tượng đồng nhỏ kiên cố, sẵn sàng xé xác bất kỳ con dã thú nào dám bén mảng đến gần Thần minh của nó.
Thẩm Mặc nhắm mắt lại.
Hắn không rảnh để cảm động. Hắn phải tranh thủ mười tiếng đồng hồ cuối cùng này.
“Tuế Nguyệt Đồng Bản, hút cho ta!”
Thẩm Mặc thầm quát trong lòng. Đồng xu cổ trong ngực lập tức rung lên bần bật. Bức vẽ mặt trời Đông Sơn trên vách đá như một cái phễu khổng lồ, điên cuồng hút linh khí hồng hoang từ khắp Dạ Lâm đổ về, thanh lọc rồi dội thẳng vào linh thể của Thẩm Mặc.
*OÀNG! OÀNG! OÀNG!*
Kinh mạch của Thẩm Mặc ở hiện tại đang được tái tạo và cường hóa với tốc độ kinh hoàng nhờ dòng linh khí hồng hoang tinh khiết nhất.
Đêm Hoang Cổ lạnh lẽo và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng bên trong hang động nhỏ bé này, ánh lửa bập bùng vẫn cháy sáng, chiếu lên một bức tranh Đông Sơn rực rỡ và hai bóng người — một kẻ lừa dối vĩ đại của tương lai, và một vị Hoang Tổ vĩ đại của quá khứ — đang cùng nhau viết nên chương đầu tiên của thần thoại Âu Lạc.