Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ Ngáo
Chương 61
Một lần nữa tôi lại phải vào chính cái bệnh viện ấy. =’=. Mình có duyên với nó quá….
Dương vì mất quá nhiều máu nên đã đưa đi cấp cứu
Tôi ngồi ghế chờ……. mặt c*́i xuống, mắt rưng rưng
– Đúng là…..
– Hương? ( Chưa nói hết câu, tôi bị chặn họng ngay bởi một tiếng nói, ngẩng cổ lên, đó chính là Lyn – huệ. Tôi đã nghĩ rất kĩ rồi. Dù là Lyn hay là huệ, là người yêu c*̃ hay mới c*̉a Thái Minh thì tôi c*̃ng không quan tâm…. Tôi và Lyn sẽ mãi mãi là bạn tốt c*̉a nhau….. mãi mãi)
– Ơ…..Lyn…… Sao cậu đến đây?
– Tớ đến khám lại vết thương. Ủa? Nhưng sao cậu lại ở đây
– Ơ đây hay không đây không phải việc liên quan tới chị ( Tôi chưa kịp nói gì thì thằng Hải đã từ đâu đi tới rồi chen ngay vào)
– ơ đây là……?
– Không phải việc……
– Hải!!( Hải định nói hỗn nên tôi mạnh giọng quát)
-…….. ( thằng hải với Lyn im)
– Đây là hải……. em trai tớ…. nó có gì không phải cậu tha thứ cho nó……. Hải! hãy nói chừng mực ( Tôi cau mày)
– Hihi… không sao đâu…….. Em ý c*̃ng nói đúng mà. Đây c*̃ng không phải việc c*̉a tớ
– Này…… Cậu đừng nói đỡ cho nó
– thôi thôi…….
– “nói đỡ ”??? * nhếch mép * mơ àh? ( Thằng hải thái độ, sau đó đút tay vào túi quần và lạnh lùng quay lưng bước đi)
– Thôi thôi. Kệ em ý đi
– ừm……
Vừa bước đi được mấy bước……. thằng Hải dừng lại, hơi chếch đầu…
– Đừng quên….. “ngôi biệt thự HAND” 10 năm về trước…
Nói xong, thằng Hải nhếch mép 1 cái rồi đi thẳng…. Để lại cho tôi với dấu chấm hỏi (?) to đùng
– Trời! Nó vừa nói cái gì vậy trời?? Ngôi biệt thự HAND?? Cậu có biết ngôi biệt thự nào như thế không? Biệt thự mà c*̃ng có tên chắc cái nhà này nổi tiếng lắm….Thế mà sao tớ không biết nhể?
– HAND??!! Sao……. sao….. (Lyn chau mày)
– Sao vậy???!! ( Tôi c*̃ng chau mày)
– Àh không! Không có gì
– Mà thôi! Cậu đi khám đi. mau không muộn đấy
– Hihihi…. mình khám rồi……Mình chỉ đang đợi Kelvin lấy thuốc với lấy hóa đơn thôi..
– Kelvin?
– Hở?
– Àh không! cậu đi c*̀ng với Thái Minh hở?
– Ừ…..hehe… A! Kelvin! Em ở đây này ( vẫy vẫy)
Quay đầu lại…… Lại cái dáng vẻ lạnh lùng đó, đôi mắt sâu thẳm, vô cảm đó, sao mà tim mình nhoi nhói