Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 186: Diệp Phi ngủ trưa
“Cậu có chắc là nếu chúng ta thở mạnh một cái, toàn bộ hệ sinh thái của Âu Lạc Thần Châu sẽ bị thổi bay không?”
“Im ngay! Đừng nói bằng miệng, dùng thần niệm truyền âm! Sư phụ vừa mới nhíu mày kìa, cậu muốn uống canh ngải cứu đắng đến tận kiếp sau à?”
Ánh nắng trưa đứng bóng nung nấu đỉnh Tản Viên Thần Sơn, không khí oi bức ngột ngạt đến mức ngay cả rặng tre đực già bao quanh nông trang cũng không dám xào xạc một tiếng. Những tán lá cọ khổng lồ rũ xuống như những chiếc quạt nan khổng lồ mệt mỏi, phản ánh đúng tâm trạng uể oải, da đầu tê dại và bất lực tột cùng của Diệp Phi sau một buổi sáng bị hành hạ bởi đám đồ đệ “chập mạch”.
Diệp Phi đứng giữa ruộng cải ngọt ở sườn núi phía Tây Nam, hai tay chống lên cán cuốc rỉ sét, mồ hôi đầm đìa chảy dọc theo những nếp nhăn phong sương trên trán. Khớp gối trái của hắn tuy đã đỡ đau nhức nhiều nhờ bát canh ngải cứu hoang dã đắng ngắt hôm trước, nhưng cái nóng hầm hập của buổi trưa hè nung nấu đỉnh núi khiến hắn chỉ muốn sụm bà chè tại chỗ. Hắn ngáp một cái dài đến mức sái cả quai hàm, nước mắt sinh lý chảy ròng ròng hai bên khóe mắt. Cơn buồn ngủ ập đến như một trận lũ quét, kéo sập mọi ý chí phản kháng của một nhân viên văn phòng thế kỷ 21 đang phải đóng vai lão nông phu nghèo khổ.
Hắn nhìn ra ngoài sân đất nện trước hiên nhà tranh. Đập vào mắt hắn là một hàng dọc nghiêm chỉnh gồm ba người đệ tử Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư cùng bốn gã tạp dịch Càn Khôn Tử, Thẩm Vạn Kim, Hùng Long và Tiên Dung. Cả lũ đứng phăng phắc như những bức tượng sáp, mắt chữ O mồm chữ A, nhìn hắn bằng ánh mắt sùng bái cuồng nhiệt, lấp lánh như thể vừa được diện kiến thần tích khai thiên lập địa.
Diệp Phi cảm thấy da đầu mình tê dại đi một mảng lớn. Hắn thực sự không hiểu nổi cái đám báo thủ này lấy đâu ra lắm năng lượng để quỳ lạy và bổ não suốt cả buổi sáng như vậy. Hắn mệt mỏi vác chiếc cuốc rỉ sét gác vào góc tường nhà tranh, chống nạnh, lườm cả lũ một cái sắc lẹm rồi buông lời đe dọa bằng giọng điệu uể oải nhưng đầy tính răn đe của một phàm nhân:
“Ta đi ngủ trưa một lát. Mấy đứa liệu mà giữ trật tự cho ta nhờ. Đứa nào dám làm ồn, dù chỉ một tiếng động nhỏ làm ta tỉnh giấc, thì cả tháng tới chỉ có nước uống canh ngải cứu đắng trừ bữa và dọn chuồng gà cho Tiểu Hồng nghe chưa!”
Nói xong, Diệp Phi dứt khoát quay người bước vào phòng ngủ, đóng sầm cửa gỗ lại “rầm” một tiếng. Hắn thả mình xuống chiếc chõng tre cũ kỹ, nghe tiếng tre kêu “két” một tiếng quen thuộc rồi nhắm nghiền mắt, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ phàm nhân, ngáy khò khò đều đặn.
Ngay khi cánh cửa gỗ nhà tranh đóng sập lại, bầu không khí ngoài sân đất nện lập tức đông cứng. Một sự ngột ngạt, căng thẳng tột độ đè nặng lên vai của tất cả những người đang đứng ngoài sân.
Mộc Vân Thư ôm chặt cuốn “Âu Lạc Nhân Hoàng Thư” đang run rẩy nhè nhẹ dưới nách. Mặt hắn cắt không còn một giọt máu, mồ hôi hột tuôn ra như mưa. Hắn vội vàng vận hành thần niệm, truyền âm vào sâu trong tâm thức của Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao với giọng điệu hoảng loạn tột cùng:
“Canh ngải cứu đắng… Nhịn cơm… dọn chuồng gà… Trời đất ơi, đây không phải lời đe dọa bình thường của Sư phụ! Mọi người có hiểu ẩn ý sâu xa của ngài không? Sư phụ đang tiến vào trạng thái ‘Thái Sơ Tịch Diệt’ để tái cấu trúc lại toàn bộ nhân quả và vá lành thiên đạo của Âu Lạc Thần Châu sau đại kiếp! Nếu chúng ta để bất kỳ tạp âm nào lọt vào gian nhà tranh, làm chệch hướng thần niệm tối cao của ngài, toàn bộ vương triều Âu Lạc — không, cả vạn giới sẽ bị kéo vào vĩnh hằng tịch diệt!”
Lăng Tiêu nghe vậy, toàn thân chấn động mạnh mẽ. Hắn hít một hơi khí lạnh nhưng không dám phát ra tiếng động, tay siết chặt thanh Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét đặt ngang đùi:
“Ta hiểu rồi. Sư phụ đang dùng ‘Thổi Lửa Chi Đạo’ và ‘Chẻ Củi Chi Đạo’ để rèn luyện chúng ta. Lần này chính là thử thách tối cao về ‘Tĩnh Đạo’. Ta sẽ dùng Kiếm ý Trấn Thiên để phong tỏa toàn bộ âm thanh của ngọn núi này. Một chiếc lá cọ khô rơi xuống cũng không được phép phát ra tiếng sột soạt!”
Tô Thanh Dao rơm rớm nước mắt, chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể lập tức xòe ra như một bức màn sương mù mờ ảo, bao bọc lấy toàn bộ khu vực chuồng gà phía sau nông trang. Nàng dùng thần niệm gầm lên với con gà mái thần Tiểu Hồng và gà con Tiểu Phượng đang ngơ ngác trong ổ rơm:
“Tiểu Hồng tỷ tỷ! Tiểu Phượng! Hai người mau ngậm chặt mỏ lại cho bổn cung! Nếu để một tiếng ‘cục tác’ hay bất kỳ tiếng kêu nào lọt ra ngoài làm phiền Sư phụ ngủ trưa, bổn cung sẽ tự tay nhổ sạch lông hai người đem hầm canh ngải cứu đắng đấy!”
Tiểu Hồng và Tiểu Phượng sợ đến mức mào gà dựng đứng, vảy chân run bần bật. Chúng vội vàng rúc đầu vào cánh, co rúm người lại trong đống rơm khô, nín thở không dám ho một tiếng. Con chó Đại Hắc đang nằm dưới hiên cũng khẽ khịt mũi một cái, dựng đứng hai tai cảnh giác, dùng thần niệm truyền âm cảnh cáo Tiểu Hắc:
“Nằm im! Đứa nào dám động đậy làm rách rào chắn bảo hộ của Ông chủ, ta sẽ nhai nát nguyên thần đứa đó!”
Tiểu Hắc co rúm ma thể, ngoan ngoãn nằm rạp xuống đất, hai chân trước ôm lấy đầu giả chết.
Trong khi đó, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim run rẩy quỳ sụp xuống sân đất nện. Hai gã không dám dùng chổi tre quét sân nữa vì sợ tiếng sột soạt của lá cọ khô sẽ chọc giận Tiên Tôn. Họ bò bằng hai tay hai chân, dùng những ngón tay run rẩy nhặt từng cọng rác, từng chiếc lá rụng một cách nâng niu như nhặt linh thạch thượng phẩm, thần thái cực kỳ nghiêm túc và thành kính.
Mộc Vân Thư ngồi xếp bằng trên sườn núi phía Tây Nam, thần sắc trang nghiêm chưa từng có. Hắn lật mở cuốn “Âu Lạc Nhân Hoàng Thư” dính đầy muội than. Cuốn sách bỗng nhiên phát ra những gợn sóng ý niệm vô hình, xuyên qua màng chắn trận pháp Loa Thành, bay thẳng đến Phong Châu Thần Đô và truyền thẳng vào tâm thức của Hùng Vương cùng tất cả các Lạc Tướng, Lạc Hầu.
Thông điệp vang lên trong đầu họ như tiếng sấm không lời, lạnh buốt và uy nghiêm:
“Tiên Tôn ngủ trưa. Vạn giới tịch tĩnh. Kẻ nào tạo ra tiếng động, tru diệt thần hồn, xóa sổ nhân quả khỏi dòng thời gian.”
Tại điện thờ Kính Thiên trên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, Hùng Vương đang ngự trên cỗ xe đồng cổ kính bỗng nhiên nhận được thần niệm này. Sắc mặt ngài đại biến, suýt chút nữa thì đánh rơi Thiết Mã Thần Kiếm bản mô phỏng trên tay. Ngài vội vàng bịt chặt miệng mình lại, không dám thở mạnh, mồ hôi hột tuôn ra như tắm làm ướt đẫm cả hoàng bào thêu rồng vàng.
Ngài lập tức dùng thần thức truyền âm khẩn cấp, phát đi mệnh lệnh tối cao đến Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng và toàn bộ 15 bộ lạc của vương triều Âu Lạc Thần Châu:

“Mệnh lệnh khẩn cấp cấp độ sinh tử! Toàn dân Âu Lạc lập tức dừng tất cả mọi hoạt động đúc đồng, rèn sắt, cày cấy, giã gạo! Tất cả các trống đồng Đông Sơn phải được phủ ngay ba lớp lụa tơ tằm thượng hạng để triệt tiêu mọi dao động âm thanh dư thừa! Quân đội tuần tra lập tức cởi bỏ giáp sắt, chuyển sang đi chân trần trên cỏ! Sông ngòi phải được khống chế lưu lượng, các thủy tổ giao long phải dùng pháp lực bình ổn dòng chảy sông Hồng, không được để phát ra tiếng sóng vỗ!”
Mệnh lệnh ban ra, toàn bộ Âu Lạc Thần Châu rơi vào một trạng thái kỳ dị chưa từng có trong lịch sử mười vạn năm.
Dòng sông Hồng cuồn cuộn sóng đỏ quanh năm bỗng nhiên hạ thấp mực nước một cách kỳ lạ. Những con Giao Long dưới đáy sông nhận được lệnh của Đông Hải Long Cung, vội vã dùng thân thể rồng khổng lồ uốn lượn dưới lòng sông, bình ổn luồng nước chảy, khiến mặt sông phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ màu ngọc bích, không một tiếng rì rào vỗ bờ.
Trên bầu trời, đàn chim Lạc khổng lồ đang sải cánh di cư bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Chúng như cảm nhận được ý chí tối cao từ đỉnh Tản Viên, không dám vỗ cánh phát ra tiếng động mà chỉ dang rộng đôi cánh dài, lặng lẽ lướt đi trong im lặng tuyệt đối, nín thở bay qua vùng trời Thần Sơn.
Gió mùa hè đang thổi xào xạc qua các rặng cây cổ thụ bỗng nhiên ngừng bặt, hóa thành một làn sương mù tĩnh lặng, dịu nhẹ bao phủ lấy vạn vật. Ngay cả rặng tre đực già bao quanh nông trang của Diệp Phi cũng đứng im phăng phắc, không một chiếc lá nào dám lung lay. Vạn vật hữu linh của đất trời Âu Lạc đồng loạt cúi đầu, nín thở canh giữ giấc ngủ cho Thái Sơ Chi Chủ.
Ở Đông Hải sâu thẳm, Giao Long Tam Thái Tử nhận được tin từ Tướng Quy, mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn vội vàng ra lệnh cho toàn bộ thủy tộc chìm sâu xuống đáy biển mười vạn dặm, cấm tuyệt đối việc ngoi lên mặt nước phun bọt hay tạo sóng. Cả đại dương bao la bỗng chốc trở nên im phăng phắc như một hồ nước tĩnh lặng dưới lòng đất.
Thế nhưng, ở biên cảnh phía Bắc Âu Lạc Thần Châu, nơi một khe nứt không gian nhỏ đang rục rịch ma khí rò rỉ, lại có kẻ không biết trời cao đất dày là gì.
Một con “Hư Không Dạ Ma” cấp bậc Chí Tôn từ thế giới khác, thân hình khổng lồ đầy vảy đen bốc khói tím nhạt, do không biết quy củ của Âu Lạc Thần Châu, lén lút thò cái đầu gớm ghiếc ra khỏi vết nứt. Nó mở to cái mỏ đầy răng nanh sắc nhọn, định gầm lên một tiếng thật lớn để thị uy và tuyên cáo sự giáng lâm đầy tàn bạo của mình xuống vùng đất này.
Thế nhưng, tiếng gầm của nó chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng thì từ sườn núi phía Tây Nam Tản Viên Thần Sơn, cách đó vạn dặm, Lăng Tiêu đang ngồi xếp bằng bỗng mở bừng mắt.
Ánh mắt hắn lạnh lùng như kiếm phong. Hắn khẽ vung ngón tay trỏ hướng về phía Bắc.
Một đạo kiếm ý hoàng kim mộc mạc, không mang theo bất kỳ tiếng gió rít hay gợn sóng không gian nào, xuyên qua vạn dặm hư không trong tích tắc.
“Phập!”
Nhát kiếm chuẩn xác chém đứt lìa đầu con Dạ Ma Chí Tôn. Thần thể khổng lồ của nó chưa kịp phát ra tiếng động nào đã bị kiếm ý tịnh hóa hoàn toàn, vỡ vụn thành những hạt bụi hoàng kim mịn màng, lặng lẽ rơi xuống làm phân bón cho đất đai biên cảnh.
Mộc Vân Thư đứng từ xa, khẽ phẩy chiếc gáo dừa nứt nẻ trên tay. Một luồng Thời Không Chi Thuật nhẹ nhàng quét qua, tịnh hóa vết nứt không gian thành một làn khói trắng vô hại, tan biến vào hư vô. Tất cả diễn ra nhanh gọn, sạch sẽ và im lặng đến rợn người, như thể con ma thú kia chưa từng tồn tại trên đời.
Trong gian phòng ngủ ấm áp của nhà tranh, Diệp Phi từ từ mở mắt. Hắn vươn vai một cái thật dài, nghe tiếng xương cốt kêu “răng rắc” đầy sảng khoái. Khớp gối trái hoàn toàn nhẹ nhõm, tinh thần sảng khoái chưa từng có. Giấc ngủ trưa này sâu đến mức hắn cảm giác như mình vừa được tái sinh.
Hắn đẩy cửa gỗ bước ra sân, chuẩn bị tinh thần sẽ phải hét to mắng mỏ đám đồ đệ vì tội bày bừa hoặc làm ồn. Nhưng khi bước chân ra ngoài, hắn hoàn toàn sững sờ.
Cả nông trang yên tĩnh một cách kỳ lạ.
Lăng Tiêu đang ngồi xếp bằng dưới gốc cây cọ cổ thụ, Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét đặt bên cạnh, mắt nhắm nghiền như đang thiền định sâu sắc.
Tô Thanh Dao ngồi bên hiên nhà, nhẹ nhàng dùng ngón tay vuốt ve đầu chú gà con Tiểu Phượng, hai thầy trò im lặng nhìn nhau đầy trìu mến.
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim thì đang cẩn thận dùng tay nhặt từng cọng rơm khô ngoài chuồng gà, mặt mũi dính đầy muội than nhưng thần thái cực kỳ nghiêm túc, không hề phát ra một tiếng động nhỏ.
Bầu không khí yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng một chiếc lá cọ khẽ rơi xuống đất. Không có tiếng chim kêu inh ỏi, không có tiếng gió bão dông dịch, dòng sông Hồng phía xa phẳng lặng như một dải lụa đỏ tĩnh lặng.
Diệp Phi bước ra sân, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành, gương mặt phong sương hiện lên nụ cười mãn nguyện tột cùng. Hắn thầm nghĩ:
“Mấy đứa nhóc này hôm nay ngoan ngoãn lạ thường, chắc là sợ canh ngải cứu đắng đây mà. Nhưng phải công nhận, không khí nông thôn thế này mới gọi là sống chứ! Yên bình, tĩnh lặng, không có tiếng chém giết của lũ tu sĩ điên khùng ngoài kia. Cuộc sống phàm nhân thế này thật là tuyệt vời!”
Hắn thong thả vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai, bước đi về phía ruộng cải ngọt với tâm trạng vô cùng sảng khoái, hoàn toàn không hay biết rằng cả vũ trụ vừa mới trải qua một phen nín thở suýt vỡ mật vì giấc ngủ trưa của mình.