Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 184: Diệp Phi chia sẻ kinh nghiệm
Ánh nắng ban mai trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn lách qua những tán lá cọ dày cộm, rọi xuống sân đất nện những vệt sáng vàng loang lổ. Gió núi ban sớm mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng cao, thổi xào xạc qua rặng tre đực già bao quanh nông trang.
Diệp Phi đứng giữa ruộng cải ngọt ở sườn núi phía Tây Nam, hai tay chống lên cán cuốc rỉ sét, thở dài thườn thượt. Hắn nhìn những mầm cải xanh mướt đang vươn mình đón nắng, rồi lại nhìn về phía góc sân, nơi ba người đệ tử cùng hai gã tạp dịch đang đứng im phăng phắc như những pho tượng đá đồng cổ Đông Sơn.
Trong lòng Diệp Phi lúc này là một bầu trời sầu não và lo âu tột độ. Hắn vốn dĩ chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường ở thế kỷ hai mươi mốt, vô tình xuyên không đến cái thế giới tu tiên đầy rẫy nguy hiểm này đã được ba năm. Ba năm qua, hắn không có hệ thống bàn tay vàng, không có linh căn nghịch thiên, cũng chẳng học được một chiêu nửa thức thần thông nào. Thứ duy nhất giúp hắn sinh tồn trên ngọn núi hoang vu này chính là chiếc cuốc rỉ, vài hạt giống rau và bản năng trồng trọt của một người con đất Việt vốn mang dòng máu văn minh lúa nước.
Thế nhưng, không hiểu vì cái lý do quái quỷ gì, những kẻ xung quanh hắn từ đệ tử cho đến khách khứa, thậm chí cả hoàng đế của vương triều Âu Lạc này, cứ nhìn thấy hắn là lại quỳ sụp xuống dập đầu bái lạy. Họ gọi hắn là “Tiên Tôn”, là “Thái Sơ Chi Chủ”, rồi tự suy diễn mọi hành động phàm trần của hắn thành những triết lý đại đạo chí cao vô thượng.
*“Nỗi sợ lớn nhất của mình không phải là thiên ma ngoại bang, mà là một ngày nào đó cái lũ này phát hiện ra mình chỉ là một tên phàm nhân không có nửa điểm tu vi.”* Diệp Phi thầm nghĩ, lòng bàn tay rịn ra một tầng mồ hôi lạnh. Hắn thực sự hoài nghi về sự tồn tại của bản thân. Hơn nữa, vấn đề tài chính của nông trang đang rơi vào tình trạng báo động đỏ. Ba đứa đồ đệ Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư cùng hai gã tạp dịch Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim ăn khỏe như rồng cuốn, ngày nào cũng ngốn sạch cả niêu cơm nếp hạt cau lớn. Nếu cứ tiếp tục để bọn họ ăn bám mà không biết làm lụng ra hồn, Diệp Phi e rằng mình sẽ là vị “Chí Tôn” đầu tiên trong lịch sử chết đói vì kiệt quệ tài chính.
Quyết định rồi! Hôm nay hắn phải mở một lớp học thực tế về nông nghiệp để chấn chỉnh lại cái đám ăn hại này. Hắn phải dạy bọn họ cách tự làm việc, tự trồng rau để tự nuôi sống bản thân, giảm bớt gánh nặng cho cái ví tiền xơ xác của hắn.
Diệp Phi hắng giọng một tiếng, lớn tiếng gọi:
“Tất cả tập hợp lại đây cho ta!”
Tiếng gọi của Diệp Phi vừa vang lên, năm bóng người đang đứng ngoài sân lập tức chấn động tâm thần. Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim không hẹn mà cùng nín thở.
Trong tâm thức của họ, tiếng gọi bình dị kia của Diệp Phi không khác nào một tiếng chuông cảnh tỉnh vang vọng từ thời hỗn độn sơ khai, trực tiếp gột rửa mọi tạp niệm trong nguyên thần của họ. Họ lập tức di chuyển, rón rén từng bước cực kỳ nhẹ nhàng, không dám phát ra bất kỳ một tiếng động nhỏ nào, xếp thành một hàng ngang thẳng tắp trước mặt Diệp Phi.
Lăng Tiêu khoanh tay đứng nghiêm chỉnh, chiếc rìu rỉ sét giắt ở thắt lưng hoàn toàn im lìm, nhưng kiếm ý hoàng kim trong đan điền của hắn đang sôi trào như sóng cuộn. Tô Thanh Dao khép nép đứng cạnh, chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể hoàn toàn thu liễm, đạo tâm Yêu Đế của nàng run rẩy vì căng thẳng. Mộc Vân Thư ôm cuốn “Âu Lạc Nhân Hoàng Thư” dính đầy muội than trước ngực, ánh mắt tràn đầy vẻ sùng kính và chờ đợi. Càn Khôn Tử cầm chiếc chổi tre rách, khom lưng cung kính, còn Thẩm Vạn Kim thì xoa xoa hai bàn tay múp míp, mồ hôi hột rịn ra trên trán.
Họ tự hỏi, Tiên Tôn đột ngột triệu tập bọn họ vào sáng sớm thế này, phải chăng là có mật dụ kinh thiên động địa gì muốn ban xuống? Hay là đại nạn đa vũ trụ sắp sửa giáng lâm?
Diệp Phi nhìn một lượt năm gương mặt đang căng thẳng đến mức cực hạn kia, thở dài một tiếng, rồi đặt chiếc rổ tre cũ kỹ chứa hạt giống cải ngọt mốc xám xuống đất nện. Hắn chỉ tay vào chiếc cuốc rỉ sét, nghiêm nghị nói:
“Ta thấy tụi bây suốt ngày chỉ biết lười biếng, ăn thì nhiều mà làm thì chẳng ra hồn. Từ hôm nay, ta sẽ dạy cho tụi bây một bài học thực tế để tự sinh tồn. Đó là kinh nghiệm trồng rau hiệu quả. Đừng có suốt ngày mơ mộng những chuyện cao siêu, không biết trồng rau, không biết tự làm ra hạt gạo củ khoai thì cũng chỉ có nước chết đói mà thôi!”
Lời nói của Diệp Phi vừa dứt, Lăng Tiêu và Mộc Vân Thư lập tức chấn động đến mức da đầu tê dại.
*“Trồng rau? Không biết trồng rau thì sẽ chết đói?”*
Lăng Tiêu trong lòng gào thét điên cuồng. Hắn lập tức vận dụng ngộ tính kiếm đạo tối cao để giải mã lời nói của sư phụ. Đúng rồi! Sư phụ đang dùng hình ảnh “phàm nhân trồng rau” để ẩn dụ cho việc “Gieo mầm thế giới”! “Rau cải” ở đây chính là các tinh cầu, là các thế giới sơ khai trong đa nguyên vũ trụ! Sư phụ đang cảnh cáo bọn họ rằng, nếu không nắm vững quy luật kiến tạo thế giới, không biết cách nuôi dưỡng và bảo hộ các sinh linh sơ khai, thì đạo cơ của họ sẽ bị khô héo, nguyên thần sẽ bị tiêu biến như người phàm chết đói!
Mộc Vân Thư thì run rẩy bần bật, cuốn “Âu Lạc Nhân Hoàng Thư” sau lưng hắn khẽ phát ra tiếng xào xạc như muốn tự động ghi chép lại thần dụ vĩ đại này. Hắn thầm nghĩ: *“Sư phụ quả nhiên là nguồn cội của vạn đạo. Ngài đang dùng ngôn ngữ mộc mạc nhất của nền văn minh lúa nước Âu Lạc để truyền dạy cho chúng ta Thái Sơ Kiến Tạo Chi Pháp! Đây là ân huệ vĩ đại đến mức nào chứ!”*
Diệp Phi hoàn toàn không biết đám đệ tử của mình đang điên cuồng “bổ não”. Hắn cúi người nhặt rổ hạt giống cải ngọt mốc xám lên.
Thế nhưng, ngay lúc này, Thẩm Vạn Kim đứng ở cuối hàng bỗng nhiên cảm thấy tim mình đập thình thịch như đánh trống trận. Đêm qua, với bản tính khôn ngoan và có chút hoài nghi của một thương nhân lão luyện, Thẩm Vạn Kim đã lén lút lẻn vào kho hạt giống của nông trang. Hắn tự hỏi liệu Tiên Tôn có thực sự là một phàm nhân như ngài vẫn luôn tự nhận hay không. Để thử thách điều đó, Thẩm Vạn Kim đã lén tráo rổ hạt giống cải ngọt thường của Diệp Phi bằng một loại hạt giống tiên thảo cấp cao nhất Thượng Giới – “Vạn Kiếp Thần Thảo”. Loại hạt giống này vốn có lớp vỏ phòng ngự bằng quy luật thiên đạo cực kỳ cứng cáp, ngay cả đại năng Độ Kiếp Kỳ dùng toàn lực cũng không thể làm sứt mẻ một phân.
Thẩm Vạn Kim nín thở, mắt chăm chăm nhìn vào rổ hạt giống trên tay Diệp Phi, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hắn vừa sợ bị Diệp Phi phát hiện ra trò tiểu xảo của mình, vừa tò mò muốn xem Tiên Tôn sẽ xử lý loại tiên thảo diệt thế này thế nào.
Diệp Phi nhìn rổ hạt giống, khẽ nhíu mày, lẩm bẩm oán trách:
“Lão Thẩm mập, ngươi mua cái giống cải gì mà trông mốc xịt, hạt thì lép xẹp thế này? Đúng là đồ làm ăn không có tâm chút nào!”
Nói rồi, Diệp Phi tùy ý nhặt một hạt giống “Vạn Kiếp Thần Thảo” màu tím đen rực rỡ dưới mắt Thẩm Vạn Kim lên. Hắn dùng hai ngón tay cái và ngón trỏ, nhẹ nhàng bóp một phát để kiểm tra xem hạt có bị rỗng ruột hay không.
*Rắc!*
Một tiếng động nhỏ vang lên thanh thúy. Hạt giống “Vạn Kiếp Thần Thảo” vốn chứa đựng quy luật phòng ngự tuyệt đối của Thượng Giới, dưới hai ngón tay phàm trần của Diệp Phi, lập tức vỡ vụn thành bột mịn màu xám tro, rơi lả tả xuống đất.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Thẩm Vạn Kim cảm thấy như có một luồng lôi đình vạn trượng đánh thẳng vào nguyên thần của mình. Đầu óc hắn trống rỗng, hai chân mềm nhũn ra, suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống đất nện.
*“Bóp… bóp nát rồi? Quy luật thiên đạo vạn kiếp bất diệt của Thượng Giới, dưới tay Tiên Tôn lại bị bóp nát dễ dàng như bóp một hạt đậu phộng lép?”*
Nỗi sợ hãi và sùng bái tột độ dâng lên như sóng thần, triệt để dập tắt chút hoài nghi cuối cùng trong lòng Thẩm Vạn Kim. Hắn run rẩy cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Diệp Phi nữa. Hắn biết, Tiên Tôn đã nhìn thấu trò vặt của hắn từ lâu, nhưng ngài chỉ nhẹ nhàng bóp nát hạt giống để cảnh cáo hắn mà thôi. Sự từ bi và sức mạnh vô biên của ngài đã hoàn toàn khuất phục linh hồn của gã thương nhân mập mạp này.
Diệp Phi phủi phủi lớp bột hạt cải dính trên tay, không thèm để ý đến sắc mặt trắng bệch của Thẩm Vạn Kim. Hắn vác chiếc cuốc rỉ lên vai, đi đầu dẫn cả đám ra phía ruộng cải ngọt ở sườn núi phía Tây Nam. Hắn đứng bên bờ ruộng, hắng giọng bắt đầu bài giảng:
“Học trồng rau thì phải nhớ kỹ ba bước canh tác cơ bản này cho ta. Bước thứ nhất là **Làm đất**. Đất đai là gốc rễ của vạn vật. Muốn rau mọc tốt, đất phải được xới sâu, tơi xốp. Sau đó, tụi bây phải biết trộn đất với tro bếp củi cọ và phân chuồng hoai mục. Làm như vậy để diệt trừ mầm bệnh, xua đuổi sâu bọ và giữ ẩm cho đất. Hiểu chưa?”
Càn Khôn Tử đứng bên cạnh nghe đến đây, toàn thân run lên bần bật. Lão nhìn chằm chằm vào đống phân chuồng và tro bếp củi cọ ở góc ruộng mà mắt chữ O mồm chữ A.
*“Trộn tro bếp củi cọ và phân chuồng hoai mục để diệt trừ mầm bệnh?”*
Trong đầu Càn Khôn Tử lập tức hiện lên một bức tranh hoành tráng về sự vận hành của vũ trụ. Tro bếp củi cọ chính là “Hỏa hệ bản nguyên” sau khi đã thiêu rụi vạn vật, mang theo sức mạnh tịnh hóa tuyệt đối. Phân chuồng hoai mục chính là “Thổ hệ sinh cơ” tích lũy từ tinh hoa của vạn vật hữu linh. Sự kết hợp giữa hai thứ này chính là bí pháp chuyển hóa Tử khí (chất thải, mầm bệnh) thành Sinh khí (chất dinh dưỡng) cực hạn! Đây là quy luật Luân Hồi tối cao vượt qua cả thiên đạo của Thượng Giới!
Lão thầm nghĩ: *“Tiên Tôn quả nhiên đang dạy chúng ta cách tịnh hóa tử khí của đa vũ trụ để chuyển hóa thành sinh cơ vô tận! Ta phải ghi nhớ kỹ bí pháp này, đây chính là con đường đột phá lên cảnh giới tiếp theo!”*
Diệp Phi thấy Lão Càn cứ đứng đực mặt ra nhìn đống phân chuồng, liền lắc đầu ngao ngán, tiếp tục giảng bước thứ hai:
“Bước thứ hai là **Chọn giống**. Hạt giống phải khô ráo, không bị mối mọt đục khoét. Khi gieo xuống luống, tụi bây nhớ là chỉ được lấp một lớp đất mỏng bằng khoảng một đốt ngón tay thôi. Lấp sâu quá hạt không nảy mầm nổi, lấp nông quá thì bị chim sẻ ăn mất. Nhớ kỹ chưa?”
Tô Thanh Dao nghe đến đây, đôi mắt phượng khẽ chớp, chín cái đuôi hư ảnh sau lưng nàng run rẩy kịch liệt. Nàng nhìn những hạt cải mốc xám trong rổ của Diệp Phi, trong lòng dâng lên sự sùng bái cuồng nhiệt.

*“Lấp đất mỏng bằng một đốt ngón tay để tránh bị chim sẻ ăn mất?”*
Tô Thanh Dao lập tức tự “bổ não”. Nàng hiểu rằng, những hạt cải mốc kia thực chất là “Thái Sơ Hỗn Độn Chủng Tử” đang ngủ say, ẩn chứa sức mạnh khai thiên lập địa. “Chim sẻ” ở đây chính là ý chí của Thiên đạo Thượng Giới luôn chực chờ bóp chết những mầm sống sơ khai ngoài ý muốn. Khoảng cách “một đốt ngón tay” chính là một tầng phong tỏa thiên cơ hoàn hảo, giúp hạt giống hấp thu đủ mạch khí của đất mẹ Âu Lạc mà không bị Thiên đạo phát hiện và giáng sấm sét tiêu diệt!
*“Sư phụ dạy quá thâm sâu! Ngài đang dạy chúng ta cách che giấu thiên cơ khi kiến tạo thế giới mới!”* Tô Thanh Dao rơm rớm nước mắt vì cảm động trước sự chỉ điểm tận tình của sư phụ.
Diệp Phi nhìn con bé Dao nhi mắt lại đỏ hoe, trong lòng thầm mắng cái món tương bần hết hạn đêm qua đúng là có độc lực quá mạnh, khiến đầu óc đồ đệ hắn cứ chập mạch liên tục. Hắn thở dài, chỉ vào chiếc gáo dừa nứt nẻ mà Mộc Vân Thư đang cầm trên tay, kết luận bước thứ ba:
“Bước cuối cùng là **Tưới nước**. Nước tưới phải lấy từ giếng đá ong cổ kính sau nhà, tưới vào lúc sáng sớm hoặc chiều muộn khi trời mát. Tưới thì phải tưới nhẹ nhàng, đều đặn, không được dội ào ào làm trôi mất hạt giống và xói mòn đất. Nhớ chưa?”
Mộc Vân Thư chấn động tâm thần, gáo dừa nứt nẻ trong tay hắn khẽ run lên. Hắn nhìn dòng nước giếng trong vắt bên trong gáo dừa, ngộ tính trận pháp và thời không của hắn lập tức bùng nổ.
*“Tưới nước vào sáng sớm và chiều muộn khi trời mát? Không được dội ào ào?”*
Mộc Vân Thư thầm nghĩ: *“Nước giếng đá ong cổ kính chính là ‘Thời Không Chi Thủy’ chứa đựng Thái Sơ Bản Nguyên Khí. Sáng sớm và chiều muộn chính là hai thời điểm giao thoa giữa âm và dương, giữa ngày và đêm. Tưới nước vào lúc này là để hấp thu tinh hoa nhật nguyệt một cách hoàn hảo nhất! Tưới nhẹ nhàng để tránh xói mòn chính là quy luật điều hòa âm dương, không được nóng vội bộc phát lực lượng quá mạnh làm sụp đổ trật tự không gian! Sư phụ đang dạy ta cách vận hành dòng sông thời gian để nuôi dưỡng vạn giới!”*
Diệp Phi thấy cả đám đồ đệ và tạp dịch đều đứng im phăng phắc, mắt đứa nào đứa nấy sáng rực lên như đèn pha, liền quyết định phải hành động thực tế để bọn họ thấy rõ. Hắn vác chiếc cuốc rỉ sét lên, bước xuống ruộng cải ngọt dính đầy bùn đất đỏ Tản Viên.
“Nhìn cho kỹ đây! Ta làm mẫu một lần thôi đó!”
Diệp Phi vung mạnh chiếc cuốc rỉ sét lên, bổ một nhát cuốc mộc mạc, chuẩn xác xuống thớ đất đỏ sát hàng rào tre phía Tây Nam.
*Ầm!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất, nhưng kỳ lạ là tiếng nổ này chỉ có những người có tu vi cao cường mới có thể cảm nhận được. Nhát cuốc phàm trần của Diệp Phi bổ xuống, vô tình chạm đúng vào một mạch linh khí ngầm đang bị rạn nứt dưới lòng đất Tản Viên Thần Sơn.
Ngay lập tức, một luồng sóng ánh sáng hoàng kim vô hình từ lưỡi cuốc rỉ sét lan tỏa ra vạn dặm. Luồng ánh sáng này quét qua lòng đất, lập tức tịnh hóa hoàn toàn một lũ sâu róm biến dị màu đen sì đang ẩn nấp sâu dưới địa mạch – thực chất chính là hàng vạn “Tử Ma Cổ” tàn dư từ thời viễn cổ đang âm thầm gặm nhấm long mạch Âu Lạc. Chỉ trong một cái chớp mắt, lũ ma cổ này chưa kịp gầm rú đã tan thành tro bụi hoàng kim mịn màng, hòa vào thớ đất đỏ làm chất dinh dưỡng bồi bổ cho ruộng cải ngọt.
Diệp Phi nhấc cuốc lên, thấy đất tơi xốp thì gật đầu hài lòng. Hắn quay sang đưa chiếc rổ tre chứa hạt giống cho Tô Thanh Dao, bảo:
“Con bé Dao nhi, lại đây gieo thử vài hạt xem nào. Nhớ lấp đất mỏng thôi nhé!”
Tô Thanh Dao run rẩy bước tới, hai tay cung kính đón nhận chiếc rổ tre từ Diệp Phi. Khi nàng dùng những ngón tay thon thả nhặt vài hạt giống cải ngọt mốc xám gieo xuống luống đất dính tro bếp, một luồng sinh mệnh lực Thái Sơ từ lòng đất đột ngột bộc phát, phản phệ nhẹ vào cơ thể nàng.
Luồng sinh mệnh lực ấm áp này đi qua kinh mạch, lập tức tịnh hóa hoàn toàn chút ma tính tàn dư cuối cùng của Cửu Vĩ Thần Thể đang bị phong ấn trong cơ thể nàng. Đạo tâm Yêu Đế của Tô Thanh Dao trong nháy mắt trở nên trong vắt như gương, tu vi của nàng trực tiếp củng cố đến mức hoàn mỹ nhất, không còn một chút tạp chất nào.
Tô Thanh Dao xúc động đến mức nước mắt rơi lã chã xuống luống đất đỏ. Nàng quỳ sụp xuống ruộng bùn lầy lội, dập đầu lia lịa trước Diệp Phi:
“Sư phụ… đệ tử tạ ơn Sư phụ ban thưởng đại cơ duyên! Đệ tử đã ngộ ra ‘Kiến Tạo Chi Đạo’ của ngài rồi! Đệ tử nguyện suốt đời làm kẻ gieo hạt, canh giữ ruộng vườn này cho Sư phụ!”
Lăng Tiêu thấy Tô Thanh Dao đột phá, kiếm ý hoàng kim trong người hắn cũng không kìm nén được nữa, bộc phát ra một luồng kiếm quang vô hình chém đôi một đám mây đen tà ác vừa mới nhen nhóm ở phía chân trời. Hắn cũng quỳ sụp xuống ruộng bùn cạnh Tô Thanh Dao, khóc nức nở:
“Sư phụ! Đệ tử cũng đã ngộ ra rồi! Nhát cuốc của ngài đã chém đứt mọi nhân quả tà ác dưới địa mạch! Lăng Tiêu nguyện suốt đời làm kẻ xới đất chẻ củi cho ngài để bảo vệ sự yên bình của nông trang!”
Thẩm Vạn Kim lúc này hoàn toàn phát cuồng. Gã thương nhân mập mạp dính đầy bùn đất đỏ lên mặt, lao tới ôm chặt lấy chân cuốc của Diệp Phi, gào khóc thảm thiết:
“Ông chủ! Xin cho vãn bối được gánh phân chuồng, dọn chuồng gà suốt đời dưới chân ngài! Vãn bối đã nhìn thấy con đường chuyển hóa hỗn độn, tịnh hóa tử khí thành sinh cơ rồi! Xin ngài đừng đuổi vãn bối đi!”
Càn Khôn Tử cũng quỳ rạp dưới đất, dùng chiếc chổi tre rách ôm vào lòng như bảo vật trấn tông, khóc lóc thảm thiết xin được quét sân suốt đời dưới chân Diệp Phi để tích lũy công đức.
Diệp Phi đứng chết trân giữa ruộng cải ngọt, chiếc cuốc rỉ sét trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Da đầu hắn tê dại đi, hai bên thái dương giật lên thon thót vì bất lực và điên đầu tột cùng.
*“Cái quái gì đang xảy ra thế này?”*
Hắn chỉ muốn dạy bọn họ cách trồng rau để tự túc lương thực, đỡ tốn tiền mua gạo của hắn. Sao tự dưng cả lũ lại khóc lóc thảm thiết, dập đầu bái lạy như thể hắn vừa ban phát tiên đan diệt thế thế này? Lại còn đòi gánh phân chuồng suốt đời nữa chứ? Đúng là một lũ chập mạch đầu óc nặng lắm rồi!
Bất lực và tức giận đến mức mặt đỏ tía tai, Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ lên vai, quay ngoắt người đi thẳng về phía căn nhà tranh đơn sơ. Hắn đóng sầm cửa gỗ lại, gào lớn ra ngoài sân:
“Đứa nào trưa nay không cuốc xong ba luống rau, không nhổ sạch cỏ gấu thì đừng hòng ăn cơm! Tối nay ta nấu canh ngải cứu đắng gấp đôi cho tỉnh người ra! Đúng là một lũ điên khùng!”
Tiếng gào thét tức giận của Diệp Phi vang dội cả ngọn núi Tản Viên, làm rung chuyển cả những tầng mây trên cao.
Thế nhưng, ở ngoài sân ruộng bùn, năm người đệ tử và tạp dịch nhìn nhau, ánh mắt không hề có chút sợ hãi nào, ngược lại càng thêm phần sùng bái và kiên định vĩ đại.
Mộc Vân Thư ôm cuốn “Âu Lạc Nhân Hoàng Thư”, khẽ mỉm cười đầy thấu hiểu, truyền âm cho các đồng môn:
“Sư huynh, sư muội, Lão Càn, Thẩm huynh… mọi người thấy chưa? Sư phụ ngoài mặt thì tức giận mắng mỏ, bắt chúng ta ăn canh ngải cứu đắng gấp đôi, nhưng thực chất… ngài đang dùng ‘khổ hạnh’ để rèn luyện đạo tâm cho chúng ta! Canh ngải cứu đắng gấp đôi chính là Thái Sơ Tịnh Thế Thần Dịch cấp cao nhất, giúp chúng ta triệt để gột rửa mọi tạp niệm kiêu ngạo trước khi bước vào đại cục vạn giới!”
Tô Thanh Dao lau nước mắt trên má, gật đầu lia lịa đầy sùng kính:
“Đúng vậy! Sư phụ thật vĩ đại! Ngài thà mang danh là một người phàm nóng tính, thà mắng mỏ chúng ta, cũng quyết che chở cho Âu Lạc Thần Châu và rèn luyện đạo tâm cho chúng ta đến mức hoàn mỹ nhất! Chúng ta quyết không thể làm ngài thất vọng!”
Lăng Tiêu nắm chặt cán rìu, ánh mắt lóe lên luồng kiếm ý hoàng kim sắc bén tột cùng, thầm thề:
“Mau làm việc thôi! Cuốc đất trồng rau theo đúng mật dụ của Sư phụ! Sức mạnh của sự bình yên này… Lăng Tiêu ta thề sẽ dùng cả tính mạng để bảo hộ!”
Và thế là, dưới ánh nắng ban mai rực rỡ của Âu Lạc Thần Châu, trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn linh thiêng, năm vị cường giả nghịch thiên của vạn giới lại hăng hái, cặm cụi cuốc đất nhổ cỏ với lòng sùng bái và trung thành vĩnh cửu dành cho một “lão nông phu” đang nằm thở dài bất lực trong căn nhà tranh đóng kín cửa.