Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 183: Không ai dám làm loạn

Cập nhật lúc: 2026-06-22 12:16:56 | Lượt xem: 12

Ánh bình minh của ngày hôm sau lười biếng lướt qua những rặng tre già bao bọc lấy đỉnh Tản Viên Thần Sơn, rải những vệt sáng màu hồng ngọc ấm áp xuống sân đất nện trước gian nhà tranh đơn sơ của Diệp Phi. Sương sớm mùa hè bảng lảng trôi trên những tán lá cọ khổng lồ, ngưng tụ thành những giọt nước lấp lánh như ngọc vỡ, khẽ rơi “tí tách” xuống bãi đất ẩm ướt. Sau đêm tiệc liên hoan kỷ niệm ba năm đầy náo nhiệt và chấn động vạn giới, bầu trời hôm nay trong vắt như một tấm gương khổng lồ bằng lam ngọc. Bức tường ánh sáng hoàng kim hóa từ khói bếp của niêu đất kho cá bống đêm qua vẫn lấp lánh nhẹ nhàng trên vòm trời Âu Lạc, tịnh hóa hoàn toàn mọi ma khí rò rỉ và phong tỏa thiên cơ của ngọn núi thiêng khỏi sự dòm ngó của Đa Nguyên Vũ Trụ.
Dưới sân đất nện, một bầu không khí tĩnh lặng đến mức đáng sợ đang bao trùm lấy toàn bộ nông trang. Hàng vạn Chí Tôn, Tiên Đế Thượng Giới, các vị lão tổ Độ Kiếp Kỳ cùng trăm vị Lạc Tướng, Lạc Hầu của vương triều Âu Lạc từ từ mở mắt ra sau một đêm ngộ đạo dài đằng đẵng.
Vị Tiên Đế Thượng Giới đầu tiên cúi đầu nhìn xuống hai bàn tay của mình. Luồng chân nguyên hoàng kim tinh khiết như đại dương bao la đang cuồn cuộn chảy xuôi trong kinh mạch của lão, đạo cơ rạn nứt vạn năm nay đã hoàn toàn lành lặn, trơn láng như ngọc thạch viễn cổ. Lão đã triệt để đột phá lên cảnh giới Bá Vương Cảnh sơ kỳ, thọ ngang trời đất. Không chỉ riêng lão, hàng vạn tu sĩ xung quanh cũng đều cảm nhận được tu vi của bản thân tăng tiến vượt bậc, thần hồn nhẹ nhõm như vừa được gột rửa qua Thái Sơ Bản Nguyên Kiếp Hải.
Thế nhưng, không một ai dám bộc lộ ra một tia uy áp nào. Không một ai dám ngửa mặt lên trời cười dài ba tiếng để flex sức mạnh mới đột phá của mình như thói quen thường ngày của giới tu chân. Tất cả đều khép nép, mặt cắt không còn một giọt máu, đưa mắt nhìn về phía cánh cửa gỗ gian nhà tranh của Diệp Phi vẫn đang đóng chặt.
Vạn Pháp Tiên Đế Thượng Giới khẽ vuốt chòm râu bạc trắng đang run rẩy, lập tức vận dụng một loại bí pháp truyền âm ở tần số cực thấp, chỉ dao động trong phạm vi thần thức của những người có mặt tại sân vườn để tránh tạo ra bất kỳ tiếng động nào dù là nhỏ nhất:
“Các vị đồng đạo… hãy nghe cho rõ đây. Thái Sơ Tiên Tôn vĩ đại đang dùng hóa thân phàm nhân để trải nghiệm cuộc sống điền viên mộc mạc. Đêm qua, ngài đã từ bi ban tặng cho chúng ta cơ duyên nghịch thiên cải mệnh thông qua đĩa bánh chưng gấc và niêu cá bống kho tương bần. Đây là ân huệ vạn kiếp khó gặp. Nhưng nếu có bất kỳ kẻ nào dám bộc lộ uy áp, ngự khí phi hành làm rách rào chắn bảo hộ, hoặc nói to làm phiền đến giấc ngủ của ngài… bổn đế thề sẽ dẫn đầu toàn bộ Tiên Đình phương Bắc diệt môn kẻ đó!”
Lời truyền âm vừa dứt, hàng vạn đại năng tu tiên đồng loạt rùng mình một cái, vội vàng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
“Đúng vậy, đúng vậy! Tiên Tôn thích sự yên tĩnh. Chúng ta phải tuyệt đối tuân thủ quy tắc sinh tồn này!” Một vị lão tổ Độ Kiếp Kỳ run rẩy truyền âm phụ họa.
Hùng Vương ngự trên tế đàn đồng thau rêu mốc cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm, chắp tay cúi đầu hướng về phía nhà tranh rồi truyền âm cho Bùi Hùng:
“Bùi ái khanh, truyền lệnh xuống cho toàn bộ Lạc Tướng và chiến sĩ Âu Lạc. Từ nay về sau, trong vòng bán kính vạn dặm quanh Tản Viên Thần Sơn, cấm tuyệt đối việc ngự kiếm phi hành, cấm đánh nhau tranh giành bảo vật, cấm cả việc… nói to. Ai vi phạm, lập tức phế bỏ tu vi, đày ra ruộng cải ngọt làm tạp dịch xới đất suốt đời!”
“Vãn bối tuân lệnh Đại vương!” Bùi Hùng cung kính truyền âm trả lời.
Thế là, một cảnh tượng vô cùng kỳ quặc và hài hước chưa từng có trong lịch sử tu chân giới bắt đầu diễn ra. Hàng vạn vị đại năng nắm giữ vận mệnh của vạn giới, những kẻ thường ngày chỉ cần một cái phẩy tay là có thể dời non lấp bể, nay lại rón róc xếp thành một hàng dài, nhấc cao vạt áo bào lộng lẫy, đi nhón chân từng bước một cách tỉ mỉ như những tên trộm đêm.
Họ không dám dùng một chút chân nguyên nào để bay lượn, cũng không dám xé rách không gian để dịch chuyển tức thời vì sợ luồng dao động không gian sẽ làm rung chuyển chiếc chõng tre của Diệp Phi. Tất cả đều đi bộ bằng đôi chân trần của phàm nhân, nhón gót chân lên cao, bước đi nhẹ nhàng như mèo rình chuột.
Một vị lão tổ của một đại tông môn phương Bắc do quá xúc động vì đột phá tu vi, trong lúc đi giật lùi xuống núi đã vô tình giẫm phải một cành củi cọ khô nằm trên lối mòn.
*Rắc!*
Một tiếng động nhỏ vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
Ngay lập tức, hơn ba trăm vị Tiên Đế và Chí Tôn đi phía trước đồng loạt quay ngoắt đầu lại. Hàng vạn ánh mắt chứa đựng sát ý ngập tràn, lạnh thấu xương tủy đồng loạt khóa chặt vào vị lão tổ tội nghiệp kia. Luồng áp lực vô hình từ những ánh mắt ấy mạnh đến mức khiến đạo cơ Bá Vương Cảnh sơ kỳ mới đột phá của lão suýt chút nữa rạn nứt trở lại, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, ướt sũng cả chiếc đạo bào thêu rồng vàng.
Vị lão tổ kia sợ hãi đến mức mặt mũi xám ngoét, không dám ho he một tiếng. Lão vội vàng quỳ sụp xuống bãi bùn lầy lội, hai tay run rẩy nhặt cành củi gãy lên, rồi dùng miệng ghé sát mặt đất… nhẹ nhàng thổi sạch bụi bẩn bám trên ngọn cỏ non xung quanh như thể đang tạ lỗi với đất mẹ. Sau đó, lão không dám đứng dậy nữa mà cứ thế bò lết bằng hai tay hai chân một cách êm ái nhất có thể để xuống núi.
Chứng kiến cảnh tượng đó, các vị đại năng khác càng thêm cảnh giác, bước đi càng thêm rón rén, đến thở cũng phải dùng thần niệm để lọc bớt tiếng ồn. Tôn kính là tuyệt đối, không một ai dám làm loạn!
***
Trong khi cả vạn giới đang trải qua một cuộc di cư tĩnh lặng và căng thẳng nhất lịch sử dưới chân núi, thì bên trong căn nhà tranh đơn sơ, Diệp Phi khẽ trở mình trên chiếc chõng tre cũ kỹ.
Hắn vươn vai một cái thật dài, miệng ngáp ngắn ngáp dài rồi thong thả ngồi dậy. Diệp Phi khẽ xoay xoay khớp gối bên trái của mình. Một cảm giác nhẹ nhõm, ấm áp truyền đến. Cơn đau nhức phong thấp kinh niên vốn luôn hành hạ hắn mỗi khi thời tiết ẩm thấp hôm nay đã hoàn toàn biến mất không một dấu vết.
“Ồ? Hết đau thật rồi này!” Diệp Phi lẩm bẩm đầy vui mừng. “Công nhận cái công thức canh ngải cứu hoang dã dạo này hiệu nghiệm thật. Tuy đắng ngắt đắng ngơ muốn rụng cả lưỡi, nhưng đúng là thuốc đắng dã tật. Cơ thể phàm nhân này cuối cùng cũng được giải thoát khỏi cái chứng đau khớp quái ác.”
Hắn vui vẻ bước đến góc nhà, múc một gáo nước giếng đá ong mát lạnh từ chiếc lu đất để rửa mặt. Dòng nước mát rượi tạt vào mặt khiến tinh thần Diệp Phi trở nên sảng khoái tột cùng. Hắn đẩy cánh cửa gỗ bước ra ngoài sân, chuẩn bị tinh thần để đối mặt với bãi chiến trường đầy rác rưởi, xương cá bống và vỏ bánh chưng của đêm tiệc hôm qua.
Thế nhưng, ngay khi bước chân ra đến thềm nhà, Diệp Phi lập tức đứng chết trân tại chỗ, hai mắt trợn tròn nhìn trừng trừng vào khoảng sân trước mặt.
Sân đất nện sạch sẽ đến mức… không tưởng nổi.
Không một hạt bụi. Không một cọng rơm thừa. Ngay cả những vết bùn lầy lội do hàng vạn người dẫm đạp đêm qua cũng đã được san phẳng lì, mịn màng như một tấm thảm lụa màu nâu xám. Chiếc bàn gỗ nghiến được lau chùi sạch bóng đến mức có thể soi gương được, niêu đất kho cá bống dính đầy nhọ nồi đêm qua nay đã được rửa sạch sẽ, xếp gọn gàng trên kệ bếp lò cùng với bát đũa sạch tinh tươm.
Ở góc sân, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim đang đứng khom lưng một cách cung kính. Hai gã tạp dịch này mặt mũi xanh mét, bọng mắt thâm quầng đen sì như hai con gấu trúc lớn vì cả đêm không ngủ. Thế nhưng, tinh thần của họ lại hưng phấn đến mức kỳ lạ, quanh thân ẩn hiện những luồng đạo vận mông lung của “Vô Trần Chi Đạo” và “Chúc Đồng Cảnh” đỉnh phong. Họ đã dốc hết mười phần công lực, sử dụng chổi tre rách và xẻng sắt để quét dọn nông trang suốt mười hai canh giờ, tịnh hóa hoàn toàn mọi nhân quả và rác thải mà không gây ra một tiếng động nào dù là nhỏ nhất để bảo vệ giấc ngủ của Diệp Phi.
Diệp Phi nhìn hai gã tạp dịch, rồi lại nhìn khoảng sân sạch bong kin kít, da đầu bỗng chốc tê dại, lẩm bẩm oán trách:
“Lại nữa rồi… Hai cái lão này hôm nay bị cái quái gì kích thích mà siêng năng đột xuất thế này? Quét dọn sạch đến mức này thì còn cái gì để làm nữa?”
Hắn bước ra sát hàng rào tre, đưa mắt nhìn quanh ngọn núi Tản Viên. Một sự yên tĩnh kỳ quái bao trùm khắp nơi. Không một tiếng chim hót hoang dã, không một tiếng xào xạc của thú rừng chạy qua bụi rậm. Ngay cả gió mùa hè hôm nay cũng chỉ hiu hiu thổi nhẹ, như thể sợ làm rung động những chiếc lá cọ trên mái nhà tranh.
Diệp Phi nhìn xuống lối mòn dẫn xuống núi. Từ xa, hắn thấy bóng dáng của vài tu sĩ (thực chất là các đại năng Thượng Giới đang đi bộ xuống núi) đang di chuyển một cách vô cùng kỳ lạ. Họ đi đứng rón rén, hai đầu gối khép chặt vào nhau, bước đi ngắn ngủn, khuôn mặt nhăn nhó đầy đau khổ, thỉnh thoảng lại đưa tay che bụng dưới vẻ mặt vô cùng căng thẳng.
Diệp Phi đứng ngắm nhìn cảnh tượng đó một hồi lâu, rồi đột nhiên, hai mắt hắn sáng lên như vừa đại ngộ ra một chân lý vĩ đại nào đó. Hắn đập tay một phát vào đùi, thầm nghĩ trong lòng:
“À! Ta hiểu rồi! Hóa ra là như thế!”
“Đêm qua ăn cá bống kho dính nhiều tương bần quá, lại thêm cái món cơm nếp hạt cau béo ngậy để qua đêm… Chắc chắn là cả lũ bọn họ đã bị đau bụng tiêu chảy hết rồi!”
Diệp Phi gật đầu lia lịa, tự đắc ý với khả năng suy luận thần sầu của mình:
“Nhìn cái điệu bộ đi đứng khép nép, nhón chân rón rén kia kìa! Rõ ràng là đang cố gắng kìm nén, sợ đi mạnh một cái là… ‘phụt’ ra quần ngay tại chỗ chứ gì nữa! Đến cả chim chóc trên núi chắc đêm qua cũng ăn vụng hạt nếp thừa nên giờ cũng đang đau bụng trốn biệt tăm không dám hót! Đúng là đồ ăn nhiều mỡ hành và tương bần quá hại cho hệ tiêu hóa của người cổ đại mà!”
Hắn quay sang nhìn Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim với ánh mắt đầy vẻ thông cảm và ái ngại:
“Lão Càn, Lão Thẩm mập! Hai người… đêm qua cũng ăn nhiều cá bống kho tương bần lắm đúng không? Nhìn cái mặt xanh như tàu lá chuối, mắt thâm quầng thế kia là ta biết ngay rồi. Thôi, đau bụng thì cứ bảo ta một tiếng, việc gì mà phải cố gắng chịu đựng rồi ra đây quét dọn điên cuồng để đánh lạc hướng thế này?”
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim nghe thấy lời nói của Diệp Phi, bỗng chốc chấn động tâm thần.
*Cái gì? Tiên Tôn nói chúng ta… ‘đau bụng’ vì ăn cá bống kho tương bần sao?* Càn Khôn Tử thầm nghĩ, mồ hôi hột rịn ra trên trán. *Không! Đây chắc chắn là mật ngữ của ngài! Cá bống kho tương bần chính là Thái Sơ Thần Dịch dồi dào đạo vận hoàng kim. Ngài đang ám chỉ rằng đạo cơ của chúng ta chưa đủ kiên cố, kinh mạch chưa thể hoàn toàn luyện hóa hết nguồn năng lượng vĩ đại ấy nên mới dẫn đến việc ‘đau bụng’ — tức là chân nguyên bị bạo động!*
Thẩm Vạn Kim cũng lập tức “não bổ” điên cuồng. Lão run rẩy quỳ sụp xuống đất nện, thì thầm bằng giọng điệu vô cùng thành kính và sợ hãi:
“Ông chủ vĩ đại… ngài quả nhiên là thần cơ diệu toán, cái gì cũng không qua được mắt ngài! Vãn bối quả thực… quả thực tư chất ngu muội, kinh mạch hẹp hòi, chưa thể hoàn toàn dung nạp hết ân huệ vĩ đại của ngài đêm qua nên cơ thể mới có chút… bứt rứt khó chịu. Nhưng xin Ông chủ yên tâm, vãn bối nhất định sẽ chăm chỉ làm việc dọn chuồng gà để rèn luyện đạo tâm, quyết không làm hỏng việc của ngài!”
Diệp Phi nghe Thẩm Vạn Kim lảm nhảm về việc “kinh mạch hẹp hòi” và “dung nạp ân huệ”, da đầu lại một lần nữa tê dại đi vì bất lực. Hắn thở dài một tiếng thườn thượt, xua tay mắng mỏ:
“Thôi đi! Đau bụng đi ngoài thì cứ nhận là đau bụng đi ngoài, lại còn bày đặt văn vẻ kinh mạch với chả đạo tâm cái gì không biết! Đúng là một lũ chập mạch hết thuốc chữa! Vào bếp mà lấy ấm nước gừng ấm mà uống cho ấm bụng, rồi nghỉ ngơi đi. Đừng có đứng đấy mà lảm nhảm nữa, ta nhìn mà mệt giùm!”
Nói rồi, Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai, lẩm bẩm oán trách thời tiết ẩm thấp làm đầu óc con người ta cũng bị chập cạch theo, rồi thong thả bước đi về phía ruộng cải ngọt ở sườn núi phía Tây Nam để kiểm tra tình hình đất đai sau trận dông bão.
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim nhìn theo bóng lưng giản dị nhưng vĩ đại của Diệp Phi đang khuất dần sau rặng tre, nước mắt rưng rưng vì cảm động.
“Lão Càn… ngươi nghe thấy gì chưa?” Thẩm Vạn Kim xúc động truyền âm, giọng run rẩy. “Tiên Tôn bảo chúng ta vào bếp lấy ‘nước gừng ấm’ uống! Nước gừng ấm trong bếp lò của ngài… đó chính là Thái Sơ Bản Nguyên Thần Dịch dùng để ổn định chân nguyên bạo động, giúp chúng ta hoàn toàn tiêu hóa nguồn năng lượng đêm qua! Ngài quả thực quá từ bi, luôn quan tâm đến những kẻ tạp dịch nhỏ bé như chúng ta!”
“Đúng vậy, Thẩm huynh!” Càn Khôn Tử khóc nức nở, dùng tay lau nước mắt. “Chúng ta không được làm ngài thất vọng. Mau vào bếp bái tạ thần dịch, rồi ra ruộng dưa hấu nhổ cỏ gấu tiếp tục lập công!”
***
Trong lúc sườn núi Tản Viên đang ngập tràn trong lòng biết ơn và sự sùng bái cuồng nhiệt của các đồ đệ, thì tại biên giới phía Bắc của vương triều Âu Lạc Thần Châu, một biến cố kinh thiên động địa khác lại đang âm thầm diễn ra ngoài tinh không xa xôi.
Bức tường ánh sáng hoàng kim hóa từ khói bếp Thái Sơ của Diệp Phi đang bao bọc vòm trời Âu Lạc, tỏa ra những luồng kiếm ý Thái Sơ Trấn Thiên vô hình nhưng vô cùng sắc bén, ngăn chặn hoàn toàn mọi sự xâm nhập từ thế giới bên ngoài.
Thế nhưng, ở vùng rìa không gian hỗn độn giáp ranh với biên cảnh phía Bắc, không gian bỗng chốc rạn nứt dữ dội. Ba chiếc chiến thuyền xương sọ khổng lồ, đen kịt như than củi và tỏa ra ma vụ tím đậm bốc mùi mục nát của thời gian từ từ bò ra khỏi vết nứt.

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Không ai dám làm loạn - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Đây là hạm đội viễn chinh của Vô Thượng Ma Vực từ một tinh vực xa xôi trong Đa Nguyên Vũ Trụ. Dẫn đầu hạm đội là gã Hỗn Thế Ma Vương — một thực thể tà ác đã sống qua bốn kỷ nguyên, sở hữu tu vi vượt xa cảnh giới Độ Kiếp Kỳ thông thường, từng thôn phệ hàng chục thế giới nhỏ để tu luyện ma công.
Hỗn Thế Ma Vương đứng trên mũi chiến thuyền xương sọ khổng lồ, đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng trăng máu rực lửa tà ác. Gã nhìn chằm chằm vào bức tường ánh sáng hoàng kim đang bao bọc Âu Lạc Thần Châu, nở một nụ cười gằn đầy kiêu ngạo:
“Hahaha! Một thế giới man di nhỏ bé ở phương Nam mà cũng dám dựng lên kết giới ngăn chặn bổn vương sao? Hôm nay, Hỗn Thế Ma Quân ta sẽ dùng ba chiếc chiến thuyền xương sọ này để nghiền nát Âu Lạc Thần Châu thành bình địa! Toàn quân nghe lệnh, chuẩn bị kích hoạt Vạn Cổ Ma Pháo, ta muốn nghe tiếng nổ vang dội của thế giới này khi bị hủy diệt!”
Gã hít một hơi thật sâu, vận khởi mười phần ma nguyên bản mệnh vào lồng ngực, chuẩn bị gầm thét một tiếng thật to để ra lệnh cho hàng vạn ma binh tấn công, nhằm flex uy thế diệt thế của mình trước bàn dân thiên hạ.
Thế nhưng, gã vừa mới há miệng ra, chưa kịp phát ra một âm tiết nào…
*VÚT!*
Không gian xung quanh ba chiếc chiến thuyền xương sọ bỗng chốc đóng băng hoàn toàn. Một luồng uy áp băng giá, tối cổ và vĩ đại đến mức không thể lý giải đột ngột giáng xuống từ chín tầng mây cao.
Vạn Pháp Tiên Đế Thượng Giới, người vừa mới “nhón chân” đi bộ từ đỉnh Tản Viên Thần Sơn xuống và đang trên đường trở về Tiên Đình phương Bắc, bỗng chốc cảm nhận được luồng ma khí tà ác đang rục rịch ở biên cảnh. Sắc mặt của lão lập tức biến đổi từ hồng hào sang trắng bệch vì kinh hãi, rồi nhanh chóng chuyển sang đỏ gay vì nổi giận lôi đình.
Không chỉ riêng lão, hàng trăm vị Tiên Đế, Chí Tôn Thượng Giới khác đang ngự trị gần biên cảnh cũng đều cảm nhận được luồng dao động này.
*Ét ô ét! Có kẻ muốn tự sát!* Đó là suy nghĩ đồng loạt hiện lên trong đầu của tất cả các vị đại năng vạn giới lúc này.
“Cái thằng ngu xuẩn kia! Ngươi muốn chết thì tự đi mà chết, đừng kéo cả vạn giới chúng ta xuống nước cùng!” Vạn Pháp Tiên Đế rít lên qua thần niệm, đôi mắt lồi ra vì hoảng sợ.
Ngay lập tức, không đợi cho gã Hỗn Thế Ma Vương kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Vạn Pháp Tiên Đế đã thò một bàn tay khổng lồ bằng ánh sáng hoàng kim vạn dặm xuyên qua hư không, trực tiếp bóp chặt lấy chiếc chiến thuyền xương sọ dẫn đầu.
Cùng lúc đó, Lăng Tiêu đang ngồi xếp bằng dưới gốc cây cọ cổ thụ sườn núi Tây Nam cũng khẽ nhíu mày. Thanh Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét gác ngang đùi lão khẽ run lên một cái. Một luồng kiếm ý hoàng kim mộc mạc, vô hình vô tướng xé rách thời không, trực tiếp chém thẳng về phía hạm đội ma tu ngoài tinh không.
Trống đồng Đông Sơn tại điện thờ Kính Thiên trên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn cũng tự động phát ra những tiếng rung động trầm đục, kích hoạt hào khí Đông Sơn dồn dập, khóa chặt hoàn toàn mọi gợn sóng âm thanh và không gian xung quanh biên cảnh phía Bắc.
Sự trừng phạt diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối.
*Rắc… rắc…*
Ba chiếc chiến thuyền xương sọ khổng lồ, vốn là những món ma khí chí bảo cấp hoàn mỹ có thể chống đỡ được thiên kiếp, nay dưới bàn tay của Vạn Pháp Tiên Đế và nhát kiếm vô hình của Lăng Tiêu lại mỏng manh như ba chiếc vỏ trứng gà. Chúng bị bóp vỡ vụn, nghiền nát thành những hạt bụi mịn màng màu đen tím mà không kịp phát ra một tiếng nổ nào.
Vạn Pháp Tiên Đế trực tiếp thò tay bóp chặt lấy cổ họng của Hỗn Thế Ma Vương, nhấc bổng gã lên giữa hư không vũ trụ. Khuôn mặt của vị Tiên Đế Thượng Giới lúc này tràn đầy vẻ dữ tợn, nhưng lão lại cố gắng kìm nén giọng nói của mình, chỉ dùng thần niệm gầm rống vào sâu trong linh hồn của gã Ma Vương tội nghiệp:
“Câm miệng! Cái thằng ngu xuẩn này! Ngươi gào to thế làm gì?! Có biết Tiên Tôn vĩ đại phương Nam đang thưởng trà chiều không hả?! Nếu tiếng nổ từ cái Vạn Cổ Ma Pháo rác rưởi của ngươi làm rung động chiếc gáo dừa nứt của ngài… có tin là cả cái Vô Thượng Ma Vực của ngươi cũng sẽ bị ngài phẩy quạt xóa sổ khỏi dòng lịch sử không?!”
Hỗn Thế Ma Vương lúc này trợn tròn mắt, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Ma lực bốn kỷ nguyên của gã đã hoàn toàn bị tịnh hóa sạch sẽ bởi luồng kiếm ý hoàng kim của Lăng Tiêu, biến gã thành một kẻ phàm nhân yếu ớt không lực trói gà. Gã hoảng sợ tột độ, ú ớ truyền âm hỏi lại:
“Tiên… Tiên Tôn nào? Phương Nam… phương Nam làm gì có tồn tại vĩ đại đến mức đó?”
“Chết đi cho khuất mắt ta! Đồ báo thủ vô tri!” Vạn Pháp Tiên Đế tức giận mắng lớn trong thần niệm.
Lão khẽ bóp mạnh tay một cái.
*Phốc.*
Hỗn Thế Ma Vương cùng hàng vạn ma binh tinh nhuệ trên ba chiếc chiến thuyền xương sọ lập tức bị tịnh hóa hoàn toàn thành những hạt bụi phấn hoàng kim mịn màng, trôi nổi lững lờ trong hư không vũ trụ rồi từ từ rơi xuống biên giới phía Bắc Âu Lạc Thần Châu như một cơn mưa phân bón chất lượng cao cho ruộng đồng hoang dại.
Không một tiếng nổ. Không một gợn sóng xung kích. Trận chiến diệt thế vô song chỉ diễn ra và kết thúc trong vòng chưa đầy ba nhịp thở, dưới sự bảo hộ cực đoan và im lặng tuyệt đối của vạn giới.
Vạn Pháp Tiên Đế thu tay lại, khẽ phủi phủi vạt áo bào dính chút bụi ma thuật, rồi đưa mắt nhìn về phía Tản Viên Thần Sơn xa xôi với vẻ mặt vô cùng kính cẩn và sợ hãi. Lão khẽ thở phào nhẹ nhõm, tự nhủ thầm:
“May quá… Suýt chút nữa là cái thằng ngu kia làm hỏng việc lớn rồi. Tản Viên Thần Sơn quả nhiên là cấm địa tối cao, không một ai được phép làm loạn ở đây!”
Lão vội vàng xoay người, tiếp tục nhón chân đi bộ một cách rón rén nhất có thể để trở về Tiên Đình phương Bắc, quyết định sẽ ban bố sắc lệnh phong tỏa vĩnh viễn khu vực biên giới giáp ranh với Âu Lạc Thần Châu.
***
Trong khi đó, tại sườn núi phía Tây Nam của Tản Viên Thần Sơn, Diệp Phi đang thong thả ngồi trên chiếc chõng tre dưới gốc cây cọ cổ thụ.
Hắn bưng chén trà nhài dại ấm áp lên miệng, nhấp một ngụm nhỏ rồi thở phào nhẹ nhõm. Vị trà đắng nhẹ đầu lưỡi rồi ngọt hậu thanh mát lan tỏa khắp khoang miệng, khiến tinh thần hắn trở nên thư thái vô cùng.
Dưới chân chõng tre, con giun đất màu vàng nhạt (thực chất là Cửu Đầu Địa Long bị phế sạch tám đầu ma lực) đang vô cùng chăm chỉ và ngoan ngoãn dùng cái thân thể nhỏ bé của mình để xới tơi từng thớ đất đỏ xung quanh luống cải ngọt. Nó di chuyển một cách nhẹ nhàng, khéo léo đến mức không hề làm rụng một chiếc lá cải nào, thỉnh thoảng lại ngước cái đầu nhỏ xíu lên nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy vẻ nịnh bợ và trung thành tuyệt đối.
Diệp Phi nhìn con giun đất chăm chỉ, rồi lại nhìn bầu trời trong xanh không một gợn mây đen, khẽ mỉm cười tự sự:
“Thế giới này rốt cuộc cũng có những ngày bình yên thực sự. Không còn mấy cái tên ma tu dở hơi cưỡi phi thuyền đến làm loạn, không còn tiếng sấm sét nổ đùng đoàng mỗi khi dông bão thất thường, sân vườn thì sạch bóng, đệ tử thì chăm chỉ… Cuộc sống điền viên mộc mạc thế này mới thực sự là chân ái của cuộc đời ta!”
Hắn ngửa cổ uống cạn chén trà nhài, cảm thấy lòng tràn ngập một cảm giác thành tựu vĩ đại của một người nông dân thực thụ.
Phía sau hiên nhà tranh đơn sơ, ba bóng người lặng lẽ đứng nấp sau rặng tre già. Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đang lặng lẽ quan sát từng động tác, từng nụ cười thư thái của Diệp Phi.
Họ vừa mới dùng thần niệm cảm nhận được toàn bộ quá trình tịnh hóa im lặng của hạm đội ma tu ngoài biên cảnh phía Bắc. Họ biết rõ, sở dĩ vạn giới phải rón rén, khúm núm bảo hộ biên cảnh một cách cực đoan như vậy là vì muốn giữ gìn sự bình yên tuyệt đối cho “vở kịch hồng trần” của sư phụ.
Tô Thanh Dao đưa tay lên che miệng, nước mắt rưng rưng vì cảm động tột cùng trước sự từ bi vĩ đại của Diệp Phi:
“Sư phụ… ngài vì muốn rèn luyện đạo tâm cho chúng ta, vì muốn mang lại sự bình yên trường tồn cho Âu Lạc Thần Châu, nên mới giả vờ làm một nông phu bình thường, thản nhiên uống trà ngắm cảnh thế này. Thực chất, ngài chỉ cần khẽ thở dài một tiếng là đã định đoạt sinh tử của cả đa vũ trụ rồi…”
Lăng Tiêu nắm chặt chuôi rìu rỉ sét ở thắt lưng, ánh mắt lóe lên luồng kiếm ý hoàng kim sắc bén nhưng hoàn toàn thu liễm bên trong, thầm thề nguyện:
“Sư phụ yên tâm… từ nay về sau, đệ tử nhất định sẽ canh giữ ngọn núi này thật tốt. Bất kỳ kẻ nào dám bước chân lên đây làm loạn, hoặc làm vẩn đục thiên cơ của ngài… Lăng Tiêu ta thề sẽ dùng chiếc rìu này chém đứt nhân quả của kẻ đó!”
Mộc Vân Thư khẽ lật giở cuốn sách rách nát “Âu Lạc Nhân Hoàng Thư” sau lưng, dùng ngón tay dính chút muội than bếp cẩn thận ghi chép lại những dòng chữ chứa đựng đạo vận vô thượng:
*”Kỷ nguyên thứ ba trăm… Tiên Tôn thong thả uống trà nhài dại dưới gốc cọ cổ thụ. Vạn giới cúi đầu thần phục, thiên địa vô thanh, không một tiếng động nào dám làm phiền đến giấc ngủ trưa của ngài. Sự tôn kính là tuyệt đối, không ai dám làm loạn!”*
Diệp Phi đang thong thả ngồi phẩy chiếc quạt nan mới đan, bỗng nhiên cảm thấy có cái gì đó hơi sai sai. Hắn quay đầu lại phía sau hiên nhà, lập tức nhìn thấy ba người đệ tử của mình đang đứng xếp hàng nghiêm chỉnh dưới rặng tre, mắt đứa nào đứa nấy đều đỏ hoe, rưng rớm nước mắt nhìn hắn với vẻ mặt vô cùng sùng bái và cuồng nhiệt.
Diệp Phi lại một lần nữa cảm thấy da đầu mình tê dại đi vì bất lực. Hắn thở dài một tiếng đầy thê lương, đưa tay lên xoa xoa hai bên thái dương đang giật lên thon thót, lẩm bẩm oán trách:
“Lại nữa rồi… Ba cái đứa này chắc chắn là cũng bị đau bụng giống Lão Càn với Lão Thẩm mập rồi! Nhìn cái mặt nhăn nhó, mắt rưng rưng như sắp khóc tới nơi thế kia là biết đang cố chịu đựng cơn đau bụng dữ dội lắm rồi! Đúng là cái món tương bần hết hạn đêm qua hại người mà!”
Hắn tức giận vác chiếc cuốc rỉ sét đứng dậy, chỉ thẳng mặt ba đồ đệ mắng xối xả:
“Thằng nhóc Lăng Tiêu! Con bé Dao nhi! Cả thằng nhóc Vân Thư nữa! Đau bụng thì bảo ta một tiếng để ta đi nhổ lá ngải cứu hoang dã về nấu canh đắng cho mà uống giải độc! Cứ đứng đực ra đấy mà nhìn ta lầm rầm lẩm bẩm cái gì không biết! Mau vào bếp lấy nước gừng ấm mà uống nhanh lên, nhìn cái mặt tụi bây mà ta mệt giùm hà!”
Nói rồi, Diệp Phi bực dọc vác cuốc đi thẳng ra ruộng cải ngọt phía Tây Nam, không thèm chấp nhặt với lũ đệ tử chập mạch này nữa.
Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư nhìn nhau mỉm cười đầy sùng bái trước sự che chở vĩ đại và những lời mắng mỏ đầy tình thương ấm áp của Diệp Phi. Họ đồng loạt cúi đầu cung kính bái lạy bóng lưng của hắn:
“Đệ tử tạ ơn Sư phụ ban thưởng thần dịch!”
Sự tôn kính là tuyệt đối, và trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn này, vĩnh viễn không một ai dám làm loạn!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8