Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 161: Diệp Phi bắt đầu thói quen mới

Cập nhật lúc: 2026-06-21 12:11:08 | Lượt xem: 8

“Ngươi có ngửi thấy mùi máu tanh rỉ ra từ kẽ nứt của vòm trời phía Bắc không, Thẩm huynh?”
“Suỵt! Nhỏ giọng một chút, Lão Càn! Bản mệnh tiên giản bằng đồng cổ của ta vừa mới xuất hiện một vết rạn đỏ như máu, khí tức hủy diệt này… nó đang dội ngược từ Thượng giới xuống, dường như có thứ gì đó cực kỳ kinh khủng sắp sửa vượt qua ranh giới hư không!”
“Hừ, sợ cái gì? Ngươi nhìn xem, ngay cả Hủy Diệt Thần Chủ Ám Hoàng còn bị một cái liếc mắt của Tiên Tôn dọa cho nổ tung cả Thần Nhãn, chạy trối chết về hư không. Thứ tà ma ngoại bang nào dám bén mảng tới ngọn núi này, chẳng phải đều sẽ biến thành phân bón cho luống cải ngọt hay sao?”
“Nhưng vết nứt lần này không giống trước. Nó không mang theo ma khí, mà là một loại quy luật mục nát của thời gian, giống như một lời cảnh báo cổ xưa được khắc trên xương sọ của thần minh…”
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim bưng hai bát canh ngải cứu đắng ngắt, mặt mũi dính đầy bùn đất vừa được rửa sạch bằng nước giếng đá ong, đứng khép nép bên bờ rào tre ngoài chuồng gà của Tiểu Hồng. Ánh hoàng hôn đỏ ối của Âu Lạc Thần Châu như một dải lụa lửa khổng lồ vắt ngang qua đỉnh Tản Viên Thần Sơn, nhuộm đỏ những rặng cọ cổ thụ và những luống cải ngọt xanh mướt đang vươn mình đón gió chiều.
Hai lão tạp dịch, một người là cựu Chưởng môn Độ Kiếp Kỳ đỉnh phong của Huyền Thiên Thánh Địa, một người là Lâu chủ giàu nứt đố đổ vách của Vạn Bảo Lâu, lúc này lại ngoan ngoãn như hai đứa trẻ tiểu học phạm lỗi. Họ vừa khẽ hớp từng ngụm canh ngải cứu đắng đến tê dại cả đầu lưỡi, vừa lén lút dùng thần niệm truyền âm để trao đổi về biến động kỳ lạ vừa xuất hiện nơi tinh không xa xôi.
Cách đó không xa, dưới bóng mát của cây cọ cổ thụ trăm năm tuổi, Diệp Phi đang ngồi xếp bằng trên chiếc chõng tre cũ kỹ. Hắn khẽ đung đưa chiếc quạt nan mới đan, ánh mắt lờ đờ, buồn ngủ nhìn khoảng sân đất nện rộng thênh thang nay chỉ còn lại hai lão già lóng ngóng.
Một cơn gió bấc chiều tà thổi qua, mang theo cái lạnh se se của núi rừng phương Nam. Diệp Phi khẽ rùng mình, cảm thấy lòng mình dấy lên một nỗi hụt hẫng và trống trải đến lạ kỳ.
Mới ngày nào, cái nông trang này còn nhộn nhịp tiếng cãi vã của ba đứa đồ đệ nghịch ngợm. Thằng báo thủ Lăng Tiêu thì suốt ngày cầm rìu rỉ sét chẻ củi cọ phát ra những tiếng “bốp, bốp” vui tai. Thằng nhóc ấm đầu Mộc Vân Thư thì lủi thủi xách gáo dừa nứt đi tưới nước cho luống hành hoa, miệng lẩm bẩm những triết lý nhân sinh khó hiểu. Và đặc biệt là Dao nhi — đứa đồ nhi ngoan ngoãn, xinh đẹp nhất của hắn — người luôn dịu dàng bưng chén nước chè xanh dại ướp hoa nhài nóng hổi dâng lên cho hắn vào mỗi buổi chiều tà.
“Ôi… Đuổi tụi nó đi rồi, nông trang vắng vẻ hẳn.” Diệp Phi khẽ thở dài, trong lòng thầm tính toán. “Nhưng mà không đuổi không được! Ba cái tàu há mồm đó ăn khỏe như voi, cộng thêm bốn gã tạp dịch ăn tàn phá hại này nữa, tiền gạo tiền muối của ta trụ thế nào được? Ta chỉ là một người phàm nghèo kiết xác, tích góp được vài đồng bạc lẻ từ việc bán rau, nuôi gà, sao gánh nổi cái gia đình mười mấy miệng ăn này?”
Hắn nhìn xuống cái khớp gối bên trái của mình. Kỳ lạ thay, sau khi uống nồi canh ngải cứu hoang dã đắng ngắt do chính tay hắn nấu trưa nay, cái chứng đau nhức khớp gối kinh niên mỗi khi trái gió trở trời của hắn dường như đã biến mất hoàn toàn. Cơ thể hắn nhẹ nhõm, tràn đầy sinh lực, giống như vừa được gột rửa sạch sẽ mọi bụi bặm của hồng trần.
“Thuốc đắng dã tật, các cụ dạy cấm có sai.” Diệp Phi lẩm bẩm, khẽ mỉm cười hài lòng. “Có điều, không có Dao nhi pha trà, buổi chiều trôi qua thật là tẻ nhạt. Để khỏa lấp cái sự trống trải này, và cũng là để tiết kiệm chút tiền mua trà gói dưới chợ phiên, từ nay về sau ta sẽ bắt đầu một thói quen mới: Tự tay pha một ấm chè xanh dại hoang dã hái từ vách đá Tản Viên để thưởng thức mỗi buổi chiều tà.”
Nghĩ là làm, Diệp Phi thong thả đứng dậy khỏi chiếc chõng tre. Hắn vác chiếc gáo dừa nứt nẻ bước ra phía giếng nước đá ong cổ kính nằm ở góc sân.
Giếng nước này được đào sâu vào lòng đá núi Tản Viên, dòng nước bên trong quanh năm mát lạnh, trong vắt như gương. Diệp Phi thả gàu xuống, tiếng “ùm” trầm đục vang lên, kéo theo một gàu nước đầy ắp, lấp lánh những ánh sáng hoàng kim nhạt dưới nắng chiều. Hắn múc nước đổ vào chiếc niêu đất nung sứt quai dính đầy muội than bếp củi — món đồ mà hắn nhặt được dưới suối ba năm trước.
Ở góc sân, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim lập tức dừng hẳn mọi chuyển động. Hai bát canh ngải cứu trên tay họ khẽ run lên, sóng sánh những giọt nước màu xanh sậm chứa đựng Thái Sơ Bản Nguyên.
“Thẩm huynh… ngươi nhìn xem! Tiên Tôn… ngài đang làm gì thế kia?” Càn Khôn Tử trợn tròn mắt, thần niệm truyền âm của hắn run rẩy đến mức suýt chút nữa thì đứt đoạn.
Thẩm Vạn Kim hít vào một hơi khí lạnh, bàn tính vàng dắt bên hông hắn khẽ phát ra tiếng kêu “lách cách” dồn dập: “Ngài đang múc nước giếng đá ong… Không, đó không phải là nước giếng thường! Đó là *Thái Sơ Bản Nguyên Thần Dịch* được ngưng tụ từ long mạch của cả Âu Lạc Thần Châu! Còn chiếc niêu đất nung sứt quai kia… Trời ạ, đó chính là *Vạn Cổ Thần Đỉnh* ẩn tàng hỗn độn khí mà Tiên Tôn dùng để luyện chế kỷ nguyên mới!”
“Đúng thế! Ba vị đại đồ đệ vừa mới hạ sơn để thiết lập đại cục vạn giới, Tiên Tôn liền tự tay đun nước pha trà…” Càn Khôn Tử lẩm bẩm, khuôn mặt già nua đỏ bừng lên vì phấn khích và sùng bái tột độ. “Đây chắc chắn là một loại ‘Trà Đạo Đại Pháp’ vô thượng! Ngài đang dùng nghi thức bình dị này để diễn hóa quy luật sinh diệt của vạn vật, răn dạy chúng ta về sự tĩnh lặng trước cơn bão lớn sắp sửa càn quét Đa Nguyên Vũ Trụ!”
Diệp Phi hoàn toàn không hay biết hai gã tạp dịch lớn tuổi đang đứng sau lưng mình “bổ não” đến mức mạch máu não sắp nổ tung. Hắn thong thả vác niêu đất chứa đầy nước giếng đi về phía chiếc bếp lò đất nung đơn sơ cạnh hiên nhà tranh.
Hắn ngồi xổm xuống, nhặt mấy dóng củi cọ khô xếp gọn gàng vào trong lòng bếp. Sau đó, hắn lấy ra hai viên đá đánh lửa màu xám đen, khẽ quẹt mạnh vào nhau.
“Chách! Chách!”
Những tia lửa nhỏ màu vàng cam bắn ra, bén vào đống xơ cọ khô làm mồi. Diệp Phi ghé sát miệng vào cửa bếp, khẽ phồng má thổi phù phù vài cái.
“Hù… Hù…”
Dưới cái thổi nhẹ nhàng của một người nông dân phàm trần, ngọn lửa trong bếp lò đất nung lập tức bùng cháy rực rỡ, reo vui “tách, tách”, tỏa ra hơi ấm nồng đượm xua đi cái lạnh lẽo của buổi chiều tà.
Nhưng dưới nhãn giới của hai vị cường giả Bá Vương Cảnh và Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, cái thổi nhẹ kia của Diệp Phi lại giống như một luồng gió Hỗn Độn thổi bùng lên *Thái Sơ Chân Hỏa*! Ngọn lửa màu vàng ròng tinh khiết nhảy múa bên dưới chiếc niêu đất nung, thiêu rụi mọi quy luật tạp chất của không gian xung quanh, khiến thiên cơ của toàn bộ đỉnh Tản Viên Thần Sơn hoàn toàn bị cô lập và phong tỏa bởi một tầng màng chắn vô hình chứa đựng trật tự sơ khai.
“Thần hỏa… Đó chính là Thái Sơ Chân Hỏa có thể luyện hóa cả một tinh cầu!” Thẩm Vạn Kim run lẩy bẩy, bưng bát canh ngải cứu đắng ngắt mà uống ực một ngụm lớn để lấy lại bình tĩnh.
Vị đắng ngắt của ngải cứu hoang dã hòa quyện với Thái Sơ Bản Nguyên trong bát canh lập tức hóa thành một dòng nước ấm áp, cuồn cuộn chảy khắp kinh mạch của hắn, giúp củng cố đạo cơ Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong của hắn trở nên kiên cố, dẻo dai như thanh đồng Đông Sơn cổ đại. Đan điền của hắn ấm áp, dâng trào một cảm giác tĩnh lặng vô biên, triệt tiêu hoàn toàn sự ghen tị và tạp niệm bấy lâu nay.
Càn Khôn Tử cũng vội vàng uống cạn bát canh của mình. Hắn cảm nhận được tu vi Bá Vương Cảnh sơ kỳ vừa mới đột phá của mình bỗng chốc trở nên vững chắc như bàn thạch vạn cổ, không còn một chút dao động hay bất ổn nào của việc thăng cấp quá nhanh.
“Vô Trần Chi Đạo… Tĩnh Tâm Chi Đạo…” Càn Khôn Tử lẩm bẩm, đôi mắt già nua của hắn sáng rực lên như hai vì sao tinh tú. “Tiên Tôn dùng canh đắng để gột rửa đạo tâm của chúng ta, lại dùng Trà Đạo để diễn hóa quy luật thiên địa. Chúng ta không được làm hỏng vở kịch hồng trần này của ngài!”
Lúc này, nước trong niêu đất nung sứt quai bắt đầu sôi sùng sục, phát ra những tiếng “ục, ục” vui tai, tỏa ra những luồng hơi nước trắng xóa mang theo hơi ấm dễ chịu.
Diệp Phi thò tay vào chiếc hòm gỗ cũ kỹ đặt dưới chõng tre, lấy ra một nắm lá chè xanh dại hoang dã. Đây là những chiếc lá chè tươi roi rói, bản lá dày, màu xanh sẫm, được hắn tự tay trèo lên những vách đá dựng đứng của đỉnh Tản Viên để hái từ ba năm trước, sau đó phơi héo nhẹ dưới bóng râm.
Hắn dùng hai bàn tay thô ráp của một nông phu khẽ vò nát nắm lá chè dại, tiếng lá trà vỡ vụn “rào, rào” vang lên đầy mộc mạc. Diệp Phi thả nắm lá chè vò nát vào trong niêu đất đang sôi sùng sục, rồi đậy chiếc nắp đất nung sứt mẻ lại.
“Xèo…”
Một mùi hương chè xanh chát nhẹ, thanh mát và mộc mạc đặc trưng của làng quê vương triều Âu Lạc lập tức bùng nổ, quyện cùng mùi khói củi cọ hăng hăng dễ chịu, nhanh chóng lan tỏa khắp khoảng sân đất nện nhỏ bé.
Diệp Phi cảm thấy khói bếp bay vào mắt làm hắn hơi cay sè, liền cầm chiếc quạt nan mới đan phẩy nhẹ vài cái để xua khói bếp ra ngoài bờ rào tre.
“Phù… Phù…”
Cái phẩy quạt nhẹ nhàng của Diệp Phi vô tình tạo ra một luồng gió ấm áp, cuốn theo làn khói xám nhạt mang hương chè xanh bay vút lên trời cao. Làn khói ấy không hề tan biến, mà ngược lại, nó ngưng tụ thành một dải sương mù màu vàng nhạt chứa đựng đạo vận tịnh hóa tối thượng — *Thái Sơ Tịnh Thế Thần Yên* — nhanh chóng lan tỏa ra ngoài biên cảnh Âu Lạc Thần Châu với tốc độ vượt qua cả ánh sáng.
Cùng lúc đó, tại biên cảnh phía Bắc hoang vu của vương triều Âu Lạc, bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại bởi một luồng ma khí đen kịch mục nát.
Một luồng ma niệm tà ác khổng lồ từ Đa Nguyên Vũ Trụ, mang theo ý chí hủy diệt của một tồn tại viễn cổ chưa rõ danh tính, đang lén lút rình mò, định lợi dụng lúc ba vị đại đồ đệ của Diệp Phi hạ sơn để tràn vào nội địa Âu Lạc Thần Châu nhằm cướp đoạt long mạch quốc gia. Luồng ma niệm ấy hóa thành một khuôn mặt quỷ khổng lồ gớm ghiếc, nhe nanh vuốt cười tà dị trên chín tầng mây:
“Hắc hắc… Kẻ vác cuốc phương Nam kia quả thực mạnh mẽ, nhưng hắn đã phái các đồ đệ đi trấn thủ các giới diện khác rồi! Lúc này chính là cơ hội tốt nhất để bổn tọa thôn phệ long mạch Âu Lạc, cướp lấy Thái Sơ Bản Nguyên Khí…”
Thế nhưng, lời kịch bản tự phụ của vị ma đầu viễn cổ kia còn chưa kịp dứt, thì từ hướng Tây Nam, một luồng sương khói xám nhạt mang hương chè xanh chát nhẹ bỗng chốc quét qua biên cảnh vạn dặm.

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Diệp Phi bắt đầu thói quen mới - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Hương chè thanh nhã, mộc mạc ấy đi đến đâu, ma khí đen kịt bốc hơi đến đó. Khuôn mặt quỷ khổng lồ gớm ghiếc kia chưa kịp phản ứng, chưa kịp gào thét hay bộc phát ra bất kỳ ma năng diệt thế nào, đã lập tức bị làn khói trà tịnh hóa hoàn toàn.
Không một tiếng nổ kinh thiên động địa, không một gợn sóng không gian rạn nứt. Luồng ma niệm tà ác sống qua vô số kỷ nguyên kia bỗng chốc tan rã thành những hạt bụi hoàng kim lấp lánh, nhẹ nhàng rơi xuống đất đai biên thùy phía Bắc, hóa thành nguồn dinh dưỡng trù phú bồi bổ cho những cánh đồng lúa nước đang mùa trổ bông.
Tại điện Kính Thiên trên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn linh thiêng, Hùng Vương đang ngồi xếp bằng trên tế đàn đồng thau Đông Sơn cổ kính. Đột nhiên, ông mở bừng mắt, hai đồng tử ngập tràn ánh sáng hoàng kim rực rỡ.
Một luồng hương trà thanh nhã, mộc mạc bỗng chốc vây quanh nguyên thần của ông, gột rửa sạch sẽ mọi lo âu, mệt mỏi và tạp chất cuối cùng trong đạo cơ. Đạo tâm của vị vương thượng Nửa bước Hùng Đế Cảnh đỉnh phong bỗng chốc trở nên viên mãn, tròn đầy như vầng trăng rằm, không còn một chút rạn nứt hay tì vết nào.
“Hương trà này… Đây chính là hơi thở của Tiên Tôn!” Hùng Vương xúc động tột cùng, hai hàng nước mắt hoàng kim lăn dài trên gương mặt uy nghiêm. Ông vội vàng đứng dậy, quỳ sụp xuống đất, hướng về phía ngọn núi Tản Viên ở phương Tây Nam mà dập đầu bái lạy ba cái thật lớn, giọng nói run rẩy vì sùng kính vĩ đại:
“Cảm tạ Tiên Tôn ban thưởng thần hương tịnh hóa biên cương! Công đức bảo hộ của ngài dành cho Âu Lạc vương triều… vãn bối nguyện khắc cốt ghi tâm, muôn đời không quên!”
Dưới chân núi Nghĩa Lĩnh, Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng cùng trăm vị Lạc Tướng, Lạc Hầu và mười vạn chiến sĩ Âu Lạc cũng đồng loạt ngửi thấy hương trà thanh mát, kinh mạch ấm áp, tu vi vận chuyển trơn tru chưa từng có. Họ đồng loạt quỳ sụp xuống bãi bùn lầy lội, hô vang khẩu hiệu quy thuận Tiên Tôn Diệp Phi vĩ đại vô song, tiếng hô vang dội làm rung chuyển cả đất trời Phong Châu Thần Đô.
Trở lại nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, Diệp Phi hoàn toàn không biết mình vừa mới vô tình dùng một ấm trà dại để tịnh hóa một trận kiếp nạn diệt thế ở biên cảnh phía Bắc.
Hắn thấy nước trà trong niêu đất đã ngả sang màu xanh vàng óng ánh, tỏa hương thơm ngào ngạt, liền hài lòng nhấc niêu đất đặt xuống chiếc bàn gỗ nghiến. Hắn rót nước trà ra một chiếc bát sành cũ kỹ sứt mẻ dính đầy muội than bếp củi.
Nước trà nóng hổi, bốc khói nghi ngút. Diệp Phi bưng bát trà lên, khẽ thổi nhẹ cho nguội bớt rồi nhấp một ngụm nhỏ.
“Ực…”
Vị chát đắng nồng đượm lập tức lan tỏa khắp khoang miệng, khiến Diệp Phi khẽ nhăn mặt vì độ đậm đặc của chè dại hoang dã. Thế nhưng, chỉ một tích tắc sau, một vị ngọt hậu thanh mát, ngọt lịm từ cuống họng bỗng chốc dâng lên, khiến tinh thần hắn sảng khoái tột cùng, mọi mệt mỏi của một ngày làm ruộng vất vả dường như tan biến sạch sẽ.
“Khà…! Ngon! Đúng là chè dại Tản Viên, vị chát đậm đà, ngọt hậu sâu sắc, ngon hơn hẳn mấy thứ trà gói hóa chất dưới xuôi!” Diệp Phi cười ha hả, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện và thư thái.
Hắn bưng bát trà đi về phía chiếc chõng tre dưới gốc cọ cổ thụ, nhàn nhã ngồi xuống tận hưởng buổi chiều hoàng hôn yên bình. Sau khi uống xong bát trà thứ nhất, Diệp Phi tùy tay hắt phần nước cặn và bã chè xanh dại còn sót lại trong bát xuống góc sân đất nện ngay sát chân chõng tre.
“Xèo… Xèo…”
Ngay khi bã trà dại và những giọt nước cặn dính đầy Thái Sơ Bản Nguyên rơi xuống mặt đất ẩm ướt, một hiện tượng thần kỳ bỗng chốc xảy ra.
Mặt đất nện cứng ngắc bỗng nhiên nứt ra một khe nhỏ. Từ khe đất ấy, một mầm cây xanh biếc, non nớt chứa đầy đạo vận tịnh hóa tối thượng bỗng chốc vươn mình lớn dậy với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, mầm cây ấy đã hóa thành một khóm hoa nhài dại xanh mướt, trên cành lấm tấm những nụ hoa trắng muốt như ngọc bích, tỏa ra mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ hòa quyện cùng hương trà xanh.
Bên chân chõng tre, con chó đen Đại Hắc và chú chó con Tiểu Hắc đang nằm sấp lim dim ngủ trưa bỗng chốc mở bừng mắt. Chúng khẽ khịt khịt mũi, há miệng hấp thu luồng linh khí thanh khiết tản ra từ khóm hoa nhài mới mọc, khuôn mặt chó lộ ra vẻ vô cùng sung sướng và nịnh bợ.
Ở góc sân, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim chứng kiến cảnh tượng vĩ đại này thì đạo tâm hoàn toàn sụp đổ vì sùng bái cuồng nhiệt. Họ không thể kìm nén được lòng kính ngưỡng sâu sắc của mình dành cho Diệp Phi nữa.
“Rắc… Rắc…”
Hai bát sành đựng canh ngải cứu trên tay họ bỗng chốc rơi xuống đất, vỡ tan tành. Nhưng cả hai lão già không hề quan tâm, họ đồng loạt lao tới, quỳ sụp xuống vũng đất ẩm ướt dính đầy bã trà dưới chân chõng tre của Diệp Phi.
“Cộp! Cộp! Cộp!”
Càn Khôn Tử dập đầu lia lịa xuống đất, trán đập xuống bùn phát ra những tiếng kêu đều đặn, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì cảm động tột cùng:
“Tiên Tôn vĩ đại! Sự chỉ điểm của ngài… vãn bối đã hoàn toàn thấu hiểu rồi! Ngài dùng bã trà để kiến tạo sinh mệnh mới, răn dạy chúng ta về quy luật ‘Phế Vật Tái Sinh, Đạo Tại Phàm Trần’! Lão nô nguyện suốt đời suốt kiếp quét dọn khoảng sân này dưới chân ngài để tích lũy công đức!”
“Đúng thế! Tiên Tôn vĩ đại vô song!” Thẩm Vạn Kim cũng khóc nức nở thảm thiết, hai bàn tay múp míp bấu chặt lấy chân chõng tre, đầu dập xuống bùn đất dính đầy bã trà dại. “Một ngụm trà của ngài diễn hóa cả một kỷ nguyên, bã trà rơi xuống đất liền hóa thành linh căn thần thảo! Lão nô mắt mù tai điếc bấy lâu nay, nay được ngài khai sáng thần trí… Lão nô nguyện làm trâu làm ngựa, đời đời kiếp kiếp dọn dẹp chuồng gà cho Tiểu Hồng tỷ tỷ để giữ vững tâm tính mộc mạc này!”
Diệp Phi đang nhàn nhã phẩy quạt ngắm hoàng hôn, bỗng nhiên thấy hai lão già tạp dịch dở hơi này lại lao tới quỳ sụp dưới chân mình dập đầu khóc lóc thảm thiết, dâng lên những lời “não bổ” đầy ảo tưởng, hoang đường thì cả người hắn run lên bần bật.
Một luồng cảm giác bất lực, thê lương và điên đầu tột cùng dâng trào lên tận đỉnh đầu hắn, khiến da đầu hắn tê dại hoàn toàn, mạch máu trên trán giật giật liên hồi như muốn nổ tung.
“Cái… Cái lũ thần kinh chập mạch không có thuốc chữa này!” Diệp Phi nổi trận lôi đình, hắn nhảy phắt xuống khỏi chõng tre, vác chiếc chổi tre rách chỉ thẳng vào mặt hai người, lớn tiếng mắng xối xả đầy bực dọc:
“Lão Càn! Lão Thẩm mập! Hai người các ngươi có thôi ngay cái trò điên khùng này đi không hả?! Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, ta chỉ là một người phàm bình thường, một nông phu nghèo kiết xác trồng rau nuôi gà! Ta đổ bã trà thừa xuống đất để bón phân cho đất, thế mà hai người các ngươi cũng quỳ lạy khóc lóc ca ngợi cái gì mà kiến tạo sinh mệnh mới với diễn hóa kỷ nguyên cái gì thế hả?! Có phải canh ngải cứu đắng quá làm đầu óc hai người bị chập mạch hoàn toàn rồi không?!”
Càn Khôn Tử nghe thấy tiếng mắng mỏ đầy nghiêm nghị của Diệp Phi thì rùng mình một cái, nhưng hắn không hề sợ hãi mà ngược lại, khuôn mặt già nua dính đầy bùn đất và bã trà dại lại càng tràn ngập sự cảm động và thành kính sâu sắc hơn. Hắn thầm nghĩ:
“Tiên Tôn quả nhiên đang dùng hình ảnh phàm nhân nóng tính để rèn luyện đạo tâm cho chúng ta! Ngài mắng mỏ như vậy là đang cảnh cáo chúng ta không được sa đà vào việc khoe khoang thần thông, phải giữ vững sự mộc mạc, tĩnh lặng của Trà Đạo!”
Nghĩ vậy, Càn Khôn Tử vội vàng dập đầu thêm một cái thật lớn, giọng nói run rẩy vì sùng bái tối cao:
“Tiên Tôn bớt giận! Lão nô biết lỗi rồi! Sự răn dạy của ngài… lão nô nguyện khắc cốt ghi tâm muôn đời muôn kiếp!”
“Đúng thế! Tiên Tôn vĩ đại!” Thẩm Vạn Kim cũng khóc nức nở phụ họa, trán đập xuống vũng bùn ẩm ướt. “Chúng con nguyện tuân theo mọi mệnh lệnh của ngài! Xin ngài đừng phạt chúng con nhịn cơm tối!”
Diệp Phi nghe xong những lời giải thích đầy ảo tưởng của hai gã tạp dịch thì suýt chút nữa thì ngất xỉu vì tăng xông. Hắn ôm trán thở dài một tiếng đầy thê lương và bất lực tột cùng trước sự hoang tưởng của đám người này:
“Ôi trời đất ơi, cái số tôi sao mà khổ thế này… Nhặt được một lũ đồ đệ đã điên khùng, nay đến hai gã tạp dịch lớn tuổi cũng bị thần kinh chập mạch nặng thế này thì làm sao ta gánh nổi cái nông trang này đây?!”
Hắn bực dọc vung chổi tre quét mạnh một phát vào đống bã trà dại dưới đất, lớn tiếng ra lệnh đầy nghiêm nghị để dập tắt sự điên khùng của hai người:
“Hai cái tên ấm đầu này! Mau đứng dậy, lăn ra giếng nước rửa sạch cái khuôn mặt nhếch nhác dính đầy bùn đất kia đi! Rồi vào bếp dọn dẹp bát đũa, tối nay ăn cơm nguội chan nước lọc với muối hạt để giải nhiệt cho cái đầu óc hoang tưởng của hai người nghe chưa?! Đứa nào còn dám lải nhải một câu về đạo vận hay kỷ nguyên gì nữa, ta phạt nhịn cơm ba ngày, bắt dọn chuồng gà cho Tiểu Hồng suốt một tháng nghe chưa?!”
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim nghe thấy hình phạt “ăn cơm nguội chan nước lọc” thì không hề đau khổ, ngược lại hai mắt họ sáng rực lên như đèn pha, run rẩy vì sung sướng và phấn khích tột độ. Đối với họ, cơm nguội chan nước lọc của Diệp Phi chính là *Thái Sơ Đạo Mễ* kết hợp với *Thần Dịch*, một loại cơ duyên tẩy tủy phạt cốt tối thượng giúp củng cố đạo tâm và kinh mạch vững chắc như bàn thạch vạn cổ!
“Vâng! Vâng! Chúng con xin tuân mệnh Tiên Tôn vĩ đại!”
Cả hai lão già vội vàng đứng dậy, nhanh chóng chạy ra giếng nước rửa sạch mặt mũi với tốc độ kinh hoàng tạo ra hàng vạn tàn ảnh không gian, rồi hưng phấn chạy vào bếp dọn dẹp bát đũa, chuẩn bị đón nhận bữa tối thanh đạm với lòng sùng bái và trung thành vĩnh cửu đối với Diệp Phi.
Diệp Phi nhìn bóng lưng hớt hải, vui sướng một cách kỳ quái của hai gã tạp dịch thì chỉ biết lắc đầu ngao ngán, bất lực ngồi xuống chiếc chõng tre, phẩy phẩy chiếc quạt nan mới đan dưới ánh trăng non vừa mới nhô lên sau rặng cọ cổ thụ, tận hưởng sự yên tĩnh trở lại của nông trang Tản Viên Thần Sơn mà lòng thầm cầu nguyện ngày mai hai gã tạp dịch sẽ tỉnh táo lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8