Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 150: Sự luyến tiếc của Diệp Phi

Cập nhật lúc: 2026-06-21 11:30:46 | Lượt xem: 8

Diệp Phi tung chân đá văng chiếc gáo dừa nứt nẻ nằm chỏng chơ sát bể nước, miệng gào thét vang dội cả đỉnh Tản Viên Thần Sơn:
“Lăng Tiêu! Thằng báo thủ kia, củi cọ hôm nay đâu? Sao trong bếp chưa có lấy một thanh thế này? Con Dao nhi, nước gừng ấm để ta ngâm chân của ta đâu rồi? Thằng nhóc Vân Thư, luống hành hoa ngoài kia héo rũ ra rồi kìa, có vác gáo ra tưới nước ngay không thì bảo!”
Tiếng hét đầy nội lực của hắn chấn động cả vách đá, vang vọng ba vòng qua các khe núi sâu hoắm phía Tây Nam. Thế nhưng, đáp lại hắn không phải là tiếng thưa gửi rụt rè, cung kính của đám đồ đệ như mọi khi, mà chỉ có tiếng gió mùa hè rít qua rặng tre đực rách và tiếng sủa khịt khịt lười biếng của con chó đen Đại Hắc đang nằm phơi bụng dưới gầm chõng tre.
Không một bóng người. Cả khoảng sân đất nện trống trải đến lạ thường.
Diệp Phi khựng lại giữa sân, bàn tay đang giơ cao chiếc quạt nan bỗng đông cứng giữa không trung. Hắn chớp chớp mắt, ngơ ngác nhìn quanh. Chiếc rìu rỉ sét của Lăng Tiêu vẫn cắm hờ trên khúc củi cọ già ngoài góc tường, nhưng bóng dáng gầy gò, lạnh lùng của gã đồ đệ ấy đã biến mất. Gian bếp đất nện vẫn còn hơi ấm âm ỉ của tro tàn, nhưng bóng dáng thướt tha, bận rộn bưng chậu nước gừng của Tô Thanh Dao chẳng thấy đâu. Ngoài ruộng cải ngọt, chiếc gáo dừa nứt nằm chơ vơ bên máng nước tre đực, vắng bóng gã thư sinh ngơ ngác Mộc Vân Thư ngày ngày vẫn lẩm bẩm đọc sách rách.
“Chết tiệt, ta quên mất…”
Diệp Phi vò đầu bứt tai, gương mặt phong sương méo xệch đi vì hụt hẫng. Hắn tự gõ vào đầu mình một cái rõ đau:
“Hôm qua chính tay ta đã đuổi ba đứa nó xuống núi để tự bôn ba kiếm sống rồi cơ mà! Mục đích là để tiết kiệm tiền gạo cho cái nông trang đang bên bờ vực phá sản này!”
Hắn lầm bầm bực dọc, bước đến ngồi phịch xuống chiếc chõng tre cũ kỹ dưới gốc cây cọ cổ thụ. Cái cảm giác trống trải đột ngột ập đến khiến hắn thấy khó chịu vô cùng. Suốt ba năm qua, kể từ ngày xuyên không đến ngọn núi hoang vu này, sáng nào hắn cũng quát mắng ba đứa nó, tối nào cũng nhìn tụi nó dọn dẹp quét tước ngăn nắp. Giờ đây, khi ước nguyện “đuổi bớt miệng ăn” đã thành công, hắn lại thấy lòng mình hụt hẫng một cách kỳ lạ.
Hắn thở dài, ánh mắt lờ đờ nhìn chằm chằm vào khoảng sân trống:
“Haizz… Đuổi tụi nó đi rồi, lấy ai quét sân cho tử tế đây?”
Thực ra, nông trang Tản Viên lúc này không hề vắng người. Ngay khi Diệp Phi vừa dứt lời oán trách, một tiếng “Vút! Vút! Vút!” xé gió kinh hoàng đã đột ngột vang lên ngay bên tai hắn, kèm theo đó là một luồng gió mạnh suýt chút nữa thổi bay chiếc nón lá rách treo trên vách đất.
Càn Khôn Tử — gã lão già râu tóc bạc phơ vốn là cựu Chưởng môn Huyền Thiên Thánh Địa — lúc này đang khom lưng, hai tay múa may cây chổi tre rách với một tốc độ không tưởng. Lão vừa mới đột phá lên cảnh giới Bá Vương Cảnh sơ kỳ, chân nguyên hoàng kim trong kinh mạch cuồn cuộn như sóng gầm biển dữ. Để chứng tỏ giá trị của một tạp dịch trung thành trước mặt Tiên Tôn, đồng thời hy vọng sớm được ban thưởng xuất sư giống như ba vị đại đồ đệ, lão quyết định dốc hết mười phần công lực để quét dọn.
“Vù! Vù! Vù!”
Cây chổi tre rách nát vung lên, quét ra hàng vạn tàn ảnh không gian dày đặc. Những luồng gió Thái Sơ Phong Nhân sắc bén như lưỡi đao vạn dặm rít gào, cuốn phăng toàn bộ lá cọ khô trên sân bay thẳng lên chín tầng mây. Thế nhưng, tốc độ quá nhanh và lực đạo quá mạnh của một vị Bá Vương Cảnh đã gây ra tác dụng phụ cực kỳ nghiêm trọng. Cả khoảng sân đất nện bị lão quét đến mức tróc cả một lớp đất mặt, bốc lên một trận bão bụi đất mù mịt, xám xịt cả một vùng trời nông trang.
“Khụ khụ khụ! Lão Càn! Ngươi dừng tay ngay cho ta!”
Diệp Phi sặc bụi, ho liên hồi, mặt mũi đen nhẻm vì đất cát. Hắn nhảy dựng lên khỏi chõng tre, cầm chiếc quạt nan chỉ thẳng mặt Càn Khôn Tử mắng xối xả:
“Ngươi quét sân hay muốn dỡ luôn cái nhà tranh của ta đấy? Quét thế bụi bay hết vào niêu nước canh ta đang bắc trên bếp lò rồi! Đồ chập mạch!”
Càn Khôn Tử giật mình, vội vàng thu liễm chân nguyên, ôm cây chổi tre rách run rẩy quỳ sụp xuống vũng bụi đất:
“Ông chủ bớt giận! Vãn bối… vãn bối chỉ muốn quét thật sạch, không để lại một hạt bụi nào làm bẩn mắt ngài…”
Lão vừa dập đầu vừa thầm nghĩ trong lòng với niềm sùng bái tột độ: *Tiên Tôn quả nhiên đang rèn luyện lực kiểm soát chân nguyên của ta! Quét sân mà để bụi bay mù mịt là do tâm cảnh của ta chưa đủ tĩnh, chân nguyên chưa đạt đến độ phản phác quy chân! Ta phải cố gắng hơn nữa!*
Chưa kịp để Diệp Phi nguôi giận, từ phía chuồng gà phía sau nông trang lại vang lên một tiếng “Cục… cục… tác… cục ta cục tác!!!”. Tiếng kêu đầy oai oán, hoảng hốt của con gà mái thần Tiểu Hồng xé toạc bầu không khí. Tiếp đó là một tiếng “Bùm!” lớn của hỏa diễm Phượng Hoàng bùng phát rồi tắt ngúm trong tích tắc.
Diệp Phi mặt biến sắc, vội vàng vác cuốc chạy ra sau nhà. Hắn nhìn thấy Thẩm Vạn Kim — gã mập mạp đeo đầy nhẫn vàng ngọc — đang lóng ngóng cầm chiếc xẻng sắt rỉ sét, mặt mũi tái mét đứng bên cạnh hàng rào tre chuồng gà.
Hóa ra, để lấy lòng Tiểu Hồng tỷ tỷ và chứng tỏ năng lực dọn dẹp với Diệp Phi, Thẩm Vạn Kim đã lén mang mấy viên Hỗn Độn Thần Thạch thượng phẩm sáng lấp lánh, trơn nhẵn như mỡ ra để lát nền chuồng gà. Lão nghĩ rằng đá quý vạn cổ như vậy mới xứng tầm với thần thú canh cửa. Ai ngờ, Tiểu Hồng bước ra bị trượt chân trên bề mặt trơn tuột của Hỗn Độn Thạch, suýt chút nữa thì ngã nhào cắm mỏ xuống đất. Con gà mái thần nổi giận lôi đình, suýt nữa đã phun hỏa diễm thiêu rụi cả Thẩm Vạn Kim nếu không sợ Diệp Phi trừng phạt cho vào nồi nấu canh gừng.
“Lão Thẩm mập!”
Diệp Phi tức đến mức da đầu tê dại, gào lên:
“Ngươi thừa đá cuội hay sao mà mang lát chuồng gà? Lát trơn trượt thế kia làm nó ngã gãy chân thì lấy ai đẻ trứng cho ta ăn sáng? Có phải ngươi muốn ta phạt ngươi uống canh ngải cứu đắng cả tháng không hả?!”
“Ông chủ tha mạng! Tiểu nhân biết lỗi rồi!”
Thẩm Vạn Kim sợ hãi dập đầu lia lịa trên nền đá lấp lánh, lòng tràn đầy kính sợ: *Tiên Tôn quả nhiên nhìn thấu mọi chuyện! Hỗn Độn Thần Thạch dù quý giá nhưng đặt sai chỗ cũng chỉ là rác rưởi gây họa! Đây là bài học về quy luật cân bằng của vạn vật mà Tiên Tôn đang dạy ta!*
Cùng lúc đó, “Rầm! Rầm! Rầm!” — tiếng bước chân huỳnh huỵch vang lên từ phía con đường mòn dẫn lên giếng nước. Hắc Bạo và A Lạc gánh hai thùng nước giếng hoàng kim chạy thục mạng về sân. Hai gã tạp dịch này vì muốn tranh giành xem ai gánh nhanh hơn để được Diệp Phi chú ý, nên đã vận dụng toàn bộ yêu lực và linh lực chạy như bay. Kết quả là khi đến giữa sân, hai gã va vào nhau cái rầm.
“Á!”
Hai thùng nước đổ ập xuống đất nện, nước giếng hoàng kim chứa đầy linh khí cuồn cuộn chảy tràn lan, biến khoảng sân đất nện vốn dĩ sạch sẽ thành một vũng bùn lầy lội, nhão nhoét.
Diệp Phi đứng chết trân tại chỗ, nhìn khoảng sân bốc bụi mù mịt của Lão Càn, chuồng gà trơn trượt của Lão Thẩm, và vũng bùn lầy lội của Hắc Bạo và A Lạc. Hắn ôm đầu, cảm thấy huyết áp của mình đang tăng vọt lên đến đỉnh Tản Viên Thần Sơn.
“Đúng là một lũ ăn hại làm việc lóng ngóng như gà mắc tóc!”
Diệp Phi lẩm bẩm đầy u uất và tức giận:
“Thà để thằng Lăng Tiêu với con Dao nhi làm còn ngăn nắp hơn gấp vạn lần! Tụi nó đi rồi, cái nông trang này chẳng còn ra thể thống gì nữa…”
Trong khi Diệp Phi đang gào thét bất lực trên đỉnh núi, thì ở con đường mòn đất đỏ ngoằn ngoèo dưới chân núi Tản Viên, ba bóng người đang lầm lũi bước đi.
Lăng Tiêu vác thanh Thiết Mã Thần Kiếm gãy đã được rèn lại thành một thanh sắt đen đúa, thô kệch. Tô Thanh Dao ôm chiếc giỏ tre rách dính đầy bụi bặm. Mộc Vân Thư ôm cuốn sách rách nát không chữ vào lòng. Cả ba đi rất chậm, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn về phía đỉnh núi mây mờ che phủ. Sự luyến tiếc và u sầu hiện rõ trên từng gương mặt.
“Lăng Tiêu sư huynh, chúng ta thực sự phải đi sao?” Tô Thanh Dao rơm rớm nước mắt, giọng nói nghẹn ngào. “Muội… muội không muốn rời xa sư phụ.”
“Sư phụ mệnh lệnh như thiên ý, không thể trái.” Lăng Tiêu nắm chặt chuôi kiếm sắt, ánh mắt kiên định nhưng sâu trong đồng tử là nỗi buồn vô hạn. “Người bảo chúng ta xuống núi tự bôn ba, thực chất là muốn chúng ta rèn luyện kiếm tâm và đạo tâm trong hồng trần cuồn cuộn. Chúng ta không thể làm người thất vọng.”
Đột nhiên, bước chân của cả ba đồng loạt khựng lại.

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Sự luyến tiếc của Diệp Phi - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Từ đỉnh núi Tản Viên Thần Sơn, một luồng đạo vận hoàng kim vô hình nhưng cực kỳ ấm áp, mang theo một nỗi niềm luyến tiếc sâu sắc, đột ngột truyền xuống. Luồng khí tức ấy dịu dàng quấn quýt lấy ba người, như một sợi tơ nhân quả vạn cổ không thể cắt đứt, sưởi ấm cả linh hồn đang u sầu của họ.
“Đây là…” Mộc Vân Thư chấn động tâm thần, cuốn sách rách trên tay lão tự động mở ra, tỏa ra những luồng sáng hoàng kim dịu nhẹ. “Thái Sơ Nhân Quả! Sư phụ… Người đang luyến tiếc chúng con! Người đang dùng thần niệm để dõi theo từng bước đi của chúng con!”
Chưa dừng lại ở đó, từ bên trong chiếc giỏ tre rách nát sau lưng Tô Thanh Dao, một cái đầu nhỏ xíu, đỏ rực như lửa bỗng ngóc dậy. Đó là Thủy Tổ Phượng Hoàng con!
Đôi mắt hạt đậu đỏ ngầu của nó sáng bừng lên như hai vầng thái dương thu nhỏ. Nó nhìn về phía đỉnh núi, rồi bất ngờ ngửa cổ cất lên một tiếng gáy non nớt nhưng vang dội thiên địa:
“Chíp… Ó ó ó!!!”
Tiếng gáy vang lên, không gian xung quanh ba người lập tức rạn nứt. Một luồng khí vận hoàng kim khổng lồ từ chiếc giỏ tre phun trào, bay vút lên bầu trời hóa thành hình ảnh một con chim Lạc khổng lồ sải cánh dài vạn dặm. Đôi cánh hoàng kim của chim Lạc che kín bầu trời, tỏa ra uy áp tối cổ, triệt để phong tỏa toàn bộ thiên cơ xung quanh ba đồ đệ. Mọi thuật bói toán, dò xét tà ác từ Đa Nguyên Vũ Trụ hay phương Bắc xa xôi hướng về phía họ đều bị luồng khí vận này nghiền nát thành hư vô.
“Bản tôn… bản tôn sẽ bảo vệ các ngươi!” Một luồng thần niệm non nớt nhưng đầy kiêu ngạo của Phượng Hoàng con vang lên trong đầu Tô Thanh Dao.
Tô Thanh Dao bưng mặt khóc nức nở, quỳ sụp xuống đất bùn hướng về phía đỉnh núi Tản Viên:
“Sư phụ… người đối với chúng con quá thâm sâu! Người không chỉ gửi gắm Thủy Tổ Phượng Hoàng con đi theo bảo hộ, mà còn dùng khí vận Lạc Hồng để che giấu thiên cơ cho chúng con! Đồ nhi thề… thề quyết không làm Sư phụ thất vọng!”
Lăng Tiêu cũng quỳ rạp xuống, trán chạm sát đất đỏ, giọng nói run rẩy vì cảm động:
“Sư phụ luyến tiếc chúng con, nhưng lại nhẫn tâm đuổi đi để chúng con tự lập. Lòng từ bi và dụng ý vĩ đại của Người, đồ nhi xin khắc ghi vào xương tủy! Kiếm tâm của con, từ nay về sau chỉ vì bảo vệ đại đạo của Sư phụ!”
Mộc Vân Thư mắt sáng rực, tay cầm bút lông viết điên cuồng lên cuốn sách rách:
“Thái Sơ Chi Chủ luyến tiếc đồ đệ, ban tặng Phượng Hoàng hộ thể, hóa khí vận chim Lạc che giấu thiên cơ vạn giới… Đây chính là đại diện cho tình thầy trò vĩ đại nhất vũ trụ!”
Cả ba cùng dập đầu ba lạy đầy thành kính hướng về phía đỉnh núi, rồi mới đứng dậy, lau nước mắt, tiếp tục bước đi vào hồng trần với một ý chí kiên định chưa từng có.
Trong lúc ba đồ đệ đang cảm động đến phát khóc dưới chân núi, thì ở một không gian song song sát rìa thiên mạc phía Bắc của vương triều Âu Lạc Thần Châu, một cuộc khủng hoảng kinh thiên động địa đang âm thầm diễn ra.
Một vị đại năng ngoại bang từ Đa Nguyên Vũ Trụ — tự xưng là Vô Cực Ma Hoàng — đang ngự trên một tòa sen xương sọ khổng lồ. Gương mặt hắn tà dị, đôi mắt tím ngắt tỏa ra sát ý ngút trời. Xung quanh hắn, mười vạn ma binh đang điên cuồng kết ấn, thiết lập một tòa Hủy Diệt Sát Trận khổng lồ màu tím đen, bao phủ cả một góc trời biên cảnh.
“Hắc hắc hắc…” Vô Cực Ma Hoàng cười lạnh đầy đắc ý. “Ta đã dò thám biết được, ba tên đại đồ đệ mạnh nhất của kẻ vác cuốc kia đã bị đuổi xuống núi! Hiện tại nông trang Tản Viên chỉ còn lại mấy tên tạp dịch phế vật và một tên nông phu phàm trần! Đây là cơ hội tốt nhất để ta hủy diệt long mạch Âu Lạc, cướp đoạt Thái Sơ Bản Nguyên!”
Hắn vung tay lên, chuẩn bị kích hoạt sát trận giáng thế xuống Tản Viên Thần Sơn.
Đúng lúc này, tại sân nông trang Tản Viên, Diệp Phi đang vác chiếc cuốc rỉ sét, nhìn khoảng sân lầy lội, bẩn thỉu do bốn gã tạp dịch bày ra. Đầu óc hắn đau nhức như búa bổ, lồng ngực phập phồng vì tức giận nhưng lại không biết phải làm sao với đám người “chập mạch” này.
Không kìm nén được nỗi bất lực và tiếc nuối ba đứa đồ đệ cũ ngăn nắp, Diệp Phi đứng giữa sân, ngửa mặt lên trời và thở dài một tiếng đầy thê lương:
“Haizzzz…”
Tiếng thở dài của Thái Sơ Chi Chủ, nguồn gốc của vạn vật và trật tự sơ khai, vang lên.
“Oành!!!”
Một tiếng nổ vô thanh xé rách toàn bộ quy luật không gian của Đa Nguyên Vũ Trụ. Tiếng thở dài vô tình ấy lập tức hóa thành một luồng Thái Sơ Kiếp Phong vô hình, mang theo sức mạnh tịnh hóa và hủy diệt tối thượng, xuyên qua vạn dặm không gian trong tích tắc, quét thẳng đến biên cảnh phía Bắc Âu Lạc Thần Châu.
Tại rìa thiên mạc, Vô Cực Ma Hoàng còn chưa kịp hạ lệnh kích hoạt sát trận, thì đột nhiên cảm thấy một luồng gió nhẹ lướt qua.
“Cái gì…”
Hắn trợn tròn mắt. Tòa Hủy Diệt Sát Trận khổng lồ màu tím đen dồi dào ma lực hủy diệt, vốn có thể dễ dàng nghiền nát cả một tinh hệ, lúc này chạm vào luồng gió vô hình kia liền lập tức tan biến như bọt xà phòng dưới ánh mặt trời.
Không có tiếng nổ. Không có sự phản kháng.
Mười vạn ma binh tinh nhuệ cùng tòa sen xương sọ của Vô Cực Ma Hoàng, trong một cái chớp mắt, bị luồng gió tịnh hóa triệt để, phân rã thành những hạt bụi hoàng kim lấp lánh dồi dào sinh cơ. Bản thân Vô Cực Ma Hoàng, một tồn tại sống qua ba kỷ nguyên, chưa kịp thốt lên một câu trăn trối nào đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng thời gian, như thể hắn chưa từng sinh ra trên đời.
Luồng bụi hoàng kim khổng lồ kia rơi xuống đất nước Âu Lạc, hóa thành một cơn mưa xuân hoàng kim ấm áp. Cơn mưa rơi xuống Phong Châu Thần Đô, rơi xuống Tản Viên Thần Sơn, khiến cỏ cây hoa lá đâm chồi nảy lộc với tốc độ kinh hoàng, long mạch vương triều Âu Lạc Thần Châu được củng cố đến mức kiên cố như bàn thạch vạn cổ.
Tại nông trang Tản Viên, bốn gã tạp dịch Càn Khôn Tử, Thẩm Vạn Kim, Hắc Bạo và A Lạc chứng kiến luồng kiếp phong kinh thiên động địa phát ra từ tiếng thở dài của Diệp Phi thì sợ hãi đến mức hồn siêu phách lạc, mật xanh mật vàng đều muốn vỡ vụn.
Họ cảm nhận được một vị đại năng tối cao ngoài tinh không vừa bị tiếng thở dài của Tiên Tôn thổi bay thành tro bụi trong một nốt nhạc!
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Không ai bảo ai, cả bốn gã tạp dịch đồng loạt quỳ rụp xuống vũng bùn lầy lội giữa sân, dập đầu khóc lóc thảm thiết, trán đập xuống đất nện chan chát:
“Tiên Tôn bớt giận! Ông chủ bớt giận! Chúng con biết lỗi rồi!” Càn Khôn Tử khóc không ra hơi, hai tay ôm chặt cây chổi tre rách. “Chúng con sẽ quét sân thật sạch, sẽ không làm bụi bay nữa! Xin Người đừng thở dài nữa, vạn giới sắp chịu không nổi một tiếng thở dài của Người đâu!”
“Ông chủ tha mạng!” Thẩm Vạn Kim cũng khóc lóc thảm thiết, mỡ trên người rung lên bần bật. “Tiểu nhân sẽ dọn sạch chuồng gà ngay lập tức! Sẽ không dám dùng Hỗn Độn Thạch bậy bạ nữa!”
Diệp Phi vác cuốc đứng nhìn bốn tên tạp dịch lấm lem bùn đất, mặt mũi tèm nhem nước mắt nước mũi, lại tiếp tục quỳ lạy khóc lóc vì một tiếng thở dài của mình.
Da đầu hắn tê dại, lồng ngực nghẹn ứ, cảm giác bất lực tột cùng dâng lên tận cổ.
“Điên rồi… Lũ này hỏng não thật rồi…”
Diệp Phi lắc đầu ngao ngán, không thèm nói thêm một lời nào. Hắn vác chiếc cuốc rỉ sét đi thẳng về phía nhà tranh, “Rầm!” một tiếng, đóng sầm cửa gỗ lại để đi ngủ trưa, quyết định tối nay sẽ bắt cả lũ uống canh ngải cứu đắng gấp ba lần bình thường để giải trừ tà khí chập mạch.
Dưới gầm chõng tre, con chó đen Đại Hắc hé mở đôi mắt đỏ ngầu nhìn cánh cửa đóng kín, rồi khịt mũi một tiếng đầy trêu chọc hướng về phía bốn gã tạp dịch đang quỳ ngoài sân.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8