Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 148: Tương lai Âu Lạc

Cập nhật lúc: 2026-06-21 11:24:15 | Lượt xem: 8

Đối với Càn Khôn Tử, cuộc đời này giống như một trò đùa dai của số phận, nhưng là một trò đùa mà lão tình nguyện dùng cả tính mạng để đổi lấy.

Năm trăm năm trước, lão là Chưởng môn nhân cao cao tại thượng của Huyền Thiên Thánh Địa, mỗi lần xuất hành đều có kiệu rồng phượng múa, vạn tu sĩ quỳ rạp hai bên đường hô vang tôn hiệu. Khi đó, lão nghĩ rằng đỉnh cao của nhân sinh chính là trường sinh bất tử, là nắm giữ vận mệnh của hàng triệu sinh linh dưới chân mình. Thế nhưng, chỉ đến khi đặt chân lên đỉnh Tản Viên Thần Sơn này, cầm trên tay cây chổi tre rách nát bám đầy phân gà, lão mới thực sự hiểu thế nào là “Đạo”.

Gió bấc cuối mùa xào xạc thổi qua rặng cọ cổ thụ, mang theo cái lạnh se se của sương sớm hòa quyện với mùi đất ẩm nồng nàn từ ruộng cải ngọt phía Tây Nam. Càn Khôn Tử đứng ở góc sân đất nện, khom cái lưng già nua, chậm rãi đưa từng nhát chổi. Lão không dùng đến một tia chân nguyên Bá Vương Cảnh sơ kỳ mới đột phá của mình, mà chỉ đơn thuần dùng sức lực của một phàm nhân. Mỗi nhát chổi quét qua, những chiếc lá cọ khô xào xạc gom lại một chỗ, để lộ ra mặt sân đất nện phẳng phiu, sạch sẽ.

Lão khẽ liếc mắt nhìn sang phía chuồng gà của Tiểu Hồng. Ở đó, Thẩm Vạn Kim — vị chủ nhân mập mạp của Vạn Bảo Lâu lừng lẫy vạn giới, người nắm giữ huyết mạch tài khí của cả Âu Lạc Thần Châu — lúc này đang hì hục vác một chiếc xẻng sắt rỉ sét, cẩn thận xúc từng bãi phân gà dính rơm khô bỏ vào một chiếc sọt tre. Đôi bàn tay múp míp đeo đầy nhẫn trữ vật nạm ngọc bích của gã mập giờ đây lấm lem bùn đất, nhưng gương mặt gã lại rạng rỡ một nụ cười híp mắt đầy thỏa mãn, như thể gã vừa đào được một mỏ linh thạch thượng phẩm cấp vĩnh hằng vậy.

“Lão Càn,” Thẩm Vạn Kim lén lút dùng thần niệm truyền âm, giọng điệu tràn đầy sự đắc ý không thể giấu giếm, “Ngươi nhìn xem, đống phân gà này chứa đựng hỏa đạo bản nguyên tinh khiết đến mức nào! Hôm nay ta dọn dẹp chuồng gà cho Tiểu Hồng tỷ tỷ, tỷ ấy còn vui vẻ gật đầu với ta một cái đấy. Ta cảm giác đan điền của mình lại ấm áp lên rồi, có khi ngày mai ta lại đột phá cũng nên.”

Càn Khôn Tử khịt mũi một cái, quét mạnh một nhát chổi làm bay một chiếc lá cọ khô vào sọt, truyền âm đáp lại đầy vẻ khinh bỉ: “Thẩm mập, ngươi bớt ảo tưởng đi. Tiểu Hồng tỷ tỷ gật đầu là vì ngươi dọn chuồng chậm rì rì, làm tỷ ấy ngứa mắt đấy thôi. So với việc dọn chuồng gà của ngươi, cây chổi tre này của ta mới thực sự là chí bảo vạn cổ. Mỗi nhát quét của ta đều đang cộng hưởng với long mạch dưới lòng đất Tản Viên, ngươi có hiểu cái gọi là ‘Quét Sân Chi Đạo’ của Tiên Tôn truyền thụ không?”

“Hừ, quét sân thì có gì giỏi chứ? Ngày mai ta sẽ xin Ông chủ cho đi gánh nước tưới rau với Mộc tiên sinh. Tưới nước mới là dòng sông thời gian chảy qua hồng trần, cao siêu hơn cái chổi rách của ngươi nhiều!” Thẩm Vạn Kim hậm hực lau mồ hôi trên trán, nhưng động tác xúc phân gà vẫn vô cùng nhẹ nhàng, nâng niu như nâng trứng hứng như hứng hoa.

Không khí trong nông trang yên bình đến lạ kỳ. Dưới hiên nhà tranh, Lăng Tiêu đang ngồi xếp bằng, thanh Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét gác ngang đùi, kiếm ý hoàng kim quanh thân lão đã hoàn toàn thu liễm, bình dị như một gã tiều phu nghỉ mệt sau buổi đốn củi. Tô Thanh Dao thì ngồi bên bếp lò đất nện, cẩn thận dùng một chiếc quạt nan cũ nhóm lửa đun nước gừng ấm. Chín cái đuôi hư ảnh của nàng thỉnh thoảng lại khẽ đung đưa sau lưng, tỏa ra làn sương mờ màu hồng nhạt ấm áp, giữ cho nhiệt độ của gian bếp luôn ở mức hoàn hảo nhất. Mộc Vân Thư thì tựa lưng vào cột tre, lật giở cuốn sách rách nát không chữ, thỉnh thoảng lại khẽ mỉm cười đầy thấu hiểu.

Thế nhưng, sự bình yên và lắng đọng ấy bỗng chốc bị xé toác ra một cách tàn nhẫn.

“Vút… Bùm!!!”

Một tiếng nổ trầm đục, nghẹn ngào nhưng mang theo uy thế hủy diệt vạn giới đột ngột vang lên từ sâu trong tinh không phía sau ranh giới của nông trang.

Mặt đất Tản Viên Thần Sơn khẽ rùng mình một cái. Không gian phía trên sườn núi Tây Nam đột nhiên nứt ra một khe hở khổng lồ dài vạn dặm, đen kịt và rỉ ra luồng ma khí màu tím sậm tanh tưởi. Từ trong vết nứt ấy, một chiếc tinh thuyền khổng lồ rách nát, dài hàng ngàn trượng, bốc cháy ngùn ngụt đầy máu và lửa đang mất kiểm soát, lao thẳng về phía đỉnh núi với tốc độ kinh hoàng. Luồng nhiệt lượng diệt thế từ chiếc tinh thuyền tỏa ra khiến những đám mây trên trời bốc hơi trong tích tắc, không khí xung quanh nông trang đột ngột nóng hầm hập như một lò nung khổng lồ.

“Đến rồi!” Càn Khôn Tử biến sắc, cây chổi tre rách nát trên tay lão lập tức tỏa ra luồng Thái Sơ Phong Nhân sắc bén, sẵn sàng bộc phát tu vi Bá Vương Cảnh.

“Khốn kiếp! Kẻ nào dám làm loạn trước cổng nông trang, phá hỏng ruộng dưa hấu của Ông chủ?!” Thẩm Vạn Kim trợn trừng mắt, chiếc xẻng sắt trong tay gã run rẩy, tài khí hoàng kim bắt đầu ngưng tụ thành một bức tường phòng ngự khổng lồ.

Lăng Tiêu đứng bật dậy, Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét phát ra tiếng kêu ong ong trầm hùng. Tô Thanh Dao xòe chín cái đuôi hư ảnh che chắn trước gian bếp, ánh mắt mị hoặc chúng sinh giờ đây lạnh lùng như băng tuyết vạn năm. Mộc Vân Thư nâng chiếc gáo dừa nứt nẻ lên cao, dòng nước giếng hoàng kim bên trong bắt đầu xoáy tròn, sẵn sàng vặn vẹo thời không để chặn đứng chiếc tinh thuyền diệt thế kia.

Tất cả bọn họ đều đã sẵn sàng liều chết chiến đấu để bảo vệ sự yên bình của nông trang, bảo vệ ruộng dưa hấu vừa được lót rơm sạch sẽ, và quan trọng nhất… là bảo vệ giấc ngủ trưa của Tiên Tôn.

Trong khi ngoài sân đang căng thẳng đến mức một sợi tóc rơi cũng có thể làm nổ tung càn khôn, thì ở trong gian nhà tranh đơn sơ, Diệp Phi đang nằm ngủ say trên chiếc chõng tre cũ kỹ lại cảm thấy vô cùng bực bội.

Hắn đang mơ một giấc mơ cực kỳ tươi đẹp. Trong mơ, hắn đang ở kiếp trước, ngồi trong phòng điều hòa mát rượi, tay cầm cốc trà sữa trân châu đường đen siêu to khổng lồ, chuẩn bị cắn một miếng kem mát lạnh. Thế nhưng, ngay khi miếng kem sắp chạm vào đầu lưỡi, thì một tiếng “ù ù” khó chịu như tiếng động cơ máy bay phản lực bay thấp đột ngột dội thẳng vào tai hắn.

Chưa dừng lại ở đó, luồng không khí mát mẻ trong mơ bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một luồng hơi nóng hầm hập phả thẳng vào mặt, nóng đến mức mồ hôi trên trán hắn túa ra như tắm, lưng áo vải thô dán chặt vào mặt chõng tre đầy khó chịu.

Diệp Phi bừng tỉnh giấc. Hắn bực dọc ngồi dậy, gãi gãi đầu bù tóc rối của mình, miệng lẩm bẩm mắng mỏ đầy oán khí: “Cái thời tiết ẩm ương gì thế này? Mùa hè mà gió bão thất thường, vừa mới mưa xong giờ lại nóng như lò thiêu thế kia? Lại còn cái tiếng ù ù gì ngoài kia thế không biết, bộ có đứa nào rảnh rỗi đem máy cày lên đỉnh núi này chạy à?”

Hắn uể oải bước xuống chõng tre, khớp gối bên trái tuy đã hoàn toàn khỏi đau nhức nhờ nồi canh ngải cứu đắng ngắt hôm trước, nhưng cái lưng trung niên của hắn lại hơi mỏi sau một giấc ngủ trưa không trọn vẹn. Diệp Phi lảo đảo đi về phía cửa sổ gỗ, dùng bàn tay thô ráp đẩy nhẹ cánh cửa ra để đón chút gió mát.

Thế nhưng, ngay khi cánh cửa sổ vừa mở ra, đập vào mắt hắn không phải là cảnh sườn núi xanh mướt quen thuộc, mà là một bầu trời tối sầm đầy khói đen mù mịt. Một “khối đá cháy khổng lồ” đỏ rực như một hòn than nung dở từ trên trời đang lao thẳng xuống, hướng chính xác là ruộng dưa hấu quý giá ở sườn núi phía Tây Nam của hắn.

Diệp Phi trợn tròn mắt, da đầu đột ngột tê dại đi hoàn toàn, lồng ngực phập phồng thở dốc vì kinh hoàng: “Trời đất ơi! Thiên thạch rơi thật à?! Ruộng dưa hấu của ta vừa mới chín tới, hôm qua ta với lão Càn, lão Thẩm hì hục lót rơm khô sạch sẽ để tránh thối rễ… Giờ mà cái cục than cháy kia rơi xuống thì cháy sạch sành sanh cả ruộng dưa mất thôi! Thằng nhóc Lăng Tiêu với con bé Thanh Dao làm cái quái gì ngoài sân mà để tàn lửa bay mù trời thế kia?!”

Nỗi xót xa ruộng dưa hấu sắp bị phá hoại vượt lên trên cả nỗi sợ hãi thiên tai của một người phàm. Diệp Phi cuống cuồng nhìn quanh phòng để tìm thứ gì đó có thể che chắn. Hắn lười bước chân ra ngoài sân vì nắng nóng và bụi bặm đầy trời, lại lo sợ tàn lửa từ khối đá cháy kia sẽ làm bỏng làn da phàm nhân của mình.

Liếc nhìn lên vách đất nện kế bên chõng tre, hắn thấy chiếc nón lá rách bươm, bám đầy bồ hóng bếp đang treo lủng lẳng trên một chiếc cọc tre. Chiếc nón này hắn đã dùng suốt ba năm qua để che nắng mỗi khi ra đồng cuốc đất, nay vành nón đã sứt sẹo, rách một góc lớn hở cả nan tre xám xịt bên trong.

“Kệ đi! Đỡ được tí bụi nào hay tí ấy, che tạm lên ruộng dưa cho đỡ tàn lửa rơi vào cháy rơm!” Diệp Phi lẩm bẩm, vội vàng nhấc chiếc nón lá rách xuống.

Hắn đứng ngay bên trong nhà tranh, lấy đà rồi dùng hết sức bình sinh của một nông phu trung niên, ném mạnh chiếc nón lá rách qua khe cửa sổ gỗ, hướng thẳng về phía ruộng dưa hấu ngoài sân.

“Vút!”

Chiếc nón lá rách nát bay ra ngoài cửa sổ, xoay tròn trong không trung một cách mộc mạc và chậm rãi.

Thế nhưng, ngay khi chiếc nón lá vừa rời khỏi ranh giới của ngôi nhà tranh, dưới mắt của Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim, càn khôn bỗng nhiên ngưng đọng.

Mọi tiếng gào rú của gió bão, mọi tiếng nổ của chiếc tinh thuyền diệt thế đột ngột biến mất, nhường chỗ cho một sự im lặng vĩnh hằng của vũ trụ. Chiếc nón lá rách bám đầy bồ hóng bếp bỗng chốc tỏa ra một luồng hào quang hoàng kim vạn trượng, rực rỡ và ấm áp như vầng thái dương sơ khai của thuở khai thiên lập địa.

“Đó là…” Càn Khôn Tử run rẩy, hai đầu gối lão mềm nhũn ra, suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống mặt đất nện.

“Thái Sơ Thần Lũy! Ông chủ… Ông chủ ra tay rồi!” Thẩm Vạn Kim kích động đến mức mặt đỏ gay, chiếc xẻng sắt trên tay rơi bộp xuống đất bùn mà gã cũng không hề hay biết.

Dưới mắt của những vị đại năng tu tiên, chiếc nón lá rách nát kia khi bay lên không trung liền phóng to ra với tốc độ không thể lý giải bằng quy luật không gian. Một vạn dặm, mười vạn dặm, trăm vạn dặm… Chỉ trong một nhịp thở, chiếc nón lá đã hóa thành một vòm trời hoàng kim khổng lồ, bao bọc và che chở hoàn toàn cho toàn bộ Âu Lạc Thần Châu dưới cánh rực rỡ của nó. Những nan tre rách nát trên chiếc nón lá giờ đây biến thành những đường vân Thái Sơ lấp lánh, đan xen vào nhau tạo thành một vạn cổ trận đồ xoắn ốc chín vòng của Loa Thành Trận Địa, khóa chặt toàn bộ thiên cơ của đất trời.

Chiếc tinh thuyền khổng lồ từ Đa Nguyên Vũ Trụ, mang theo sức mạnh hủy diệt của hàng vạn ma quy luật và huyết hỏa diệt thế, đâm sầm vào vòm trời hoàng kim do chiếc nón lá hóa thành.

Không có một tiếng nổ kinh thiên động địa nào xảy ra. Không có một mảnh vỡ tinh hà nào rơi xuống tàn phá đất đai.

Ngay khi mũi thuyền khổng lồ chạm vào ánh sáng hoàng kim của chiếc nón lá, toàn bộ ma hỏa tím đen, toàn bộ huyết dịch tà ác và sát khí diệt thế tích tụ qua vạn kỷ nguyên của chiếc tinh thuyền ngay lập tức bị tịnh hóa triệt để. Chúng giống như những bông tuyết mùa đông gặp phải ánh mặt trời mùa xuân ấm áp, tan chảy và biến mất không để lại một chút dấu vết.

Chiếc tinh thuyền bằng kim loại thần bí khổng lồ bắt đầu rạn nứt, nhưng những vết nứt ấy không tỏa ra tà khí, mà phun trào ra luồng sương mù màu vàng óng ánh, lấp lánh đạo vận nguyên thủy cực kỳ đậm đặc. Dưới sức mạnh tịnh hóa tối thượng của chiếc nón lá, toàn bộ thân xác khổng lồ của chiếc tinh thuyền đã bị nghiền nát và chuyển hóa thành một luồng bùn khoáng hoàng kim khổng lồ, chứa đựng Thái Sơ Bản Nguyên Lực vô cùng màu mỡ.

Luồng bùn khoáng hoàng kim ấy đổ xuống từ trên trời cao như một cơn mưa rào ấm áp, nhưng không rơi xuống nông trang của Diệp Phi, mà dường như có linh tính, cuồn cuộn trút xuống lưu vực sông Hồng và sông Đà ở phía dưới chân núi.

“Ầm ầm…!”

Dòng nước sông Hồng, sông Đà vốn đang chảy xiết bỗng chốc dâng cao, nhưng không gây ra lũ lụt hoành hành, mà hòa quyện cùng luồng bùn khoáng hoàng kim kia, hóa thành một dòng sông phù sa đỏ hồng rực rỡ, lấp lánh ánh sáng của linh khí vĩnh cửu. Luồng phù sa hoàng kim cuồn cuộn chảy đi khắp các nẻo đường của Âu Lạc Thần Châu, bồi đắp cho những cánh đồng lúa nước Đông Sơn vốn đang khô cằn, thấm sâu vào lòng đất để nuôi dưỡng và vá lại toàn bộ hệ thống linh mạch quốc gia đang rạn nứt.

Tại Phong Châu Thần Đô, trên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn linh thiêng.

Hùng Vương và Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng đang ngự trên cỗ xe đồng hoàng cấp trên đường trở về từ Tản Viên Thần Sơn, đột nhiên cảm nhận được mặt đất dưới chân rung chuyển nhẹ nhàng. Một luồng linh khí ấm áp, nồng nàn vị phù sa sông nước và hương lúa chín bỗng chốc phun trào từ lòng đất, bao bọc lấy toàn bộ cơ thể họ.

“Vương thượng! Người nhìn sông Hồng kìa!” Bùi Hùng kinh ngạc thốt lên, ngón tay run rẩy chỉ về phía dòng sông uốn lượn dưới chân núi.

Hùng Vương bước ra khỏi cỗ xe đồng, chứng kiến dòng nước sông Hồng bỗng chốc hóa thành một dải lụa màu đỏ hồng rực rỡ, tỏa ra ánh sáng hoàng kim dịu nhẹ. Khắp hai bên bờ sông, những cánh đồng lúa nước vốn đang xơ xác sau những trận bão cát nay bỗng chốc vươn mình lớn dậy với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Những bông lúa nếp hạt cau trổ bông vàng óng, nặng trĩu hạt, tỏa ra mùi hương thơm ngọt ngào lan tỏa khắp vạn dặm giang sơn.

Long mạch quốc gia của vương triều Âu Lạc Thần Châu tại điện thờ Kính Thiên bừng tỉnh hoàn toàn, phát ra tiếng rồng ngâm trầm hùng, củng cố đến mức hoàn mỹ chưa từng có trong lịch sử mười vạn năm qua. Từ nay về sau, đất đai Âu Lạc sẽ mãi mãi màu mỡ, bách tính không còn lo thiên tai đói kém, vương triều hưng thịnh trường tồn vĩnh hằng cùng trời đất.

Hùng Vương xúc động đến mức nước mắt lã chã rơi xuống vạt áo hoàng bào thêu rồng vàng. Ông quỳ sụp xuống bãi bùn lầy lội bên vệ đường, hướng về phía đỉnh Tản Viên Thần Sơn xa xôi mà dập đầu bái lạy liên tục, giọng nói nghẹn ngào vì cảm động tột cùng:

“Tiên Tôn từ bi vĩ đại! Ngài không chỉ tiêu diệt kẻ thù ngoại bang, mà còn ban tặng phù sa vạn cổ để bồi đắp long mạch, bảo hộ cho vạn thế giang sơn của Âu Lạc Thần Châu hưng thịnh trường tồn! Ân điển này… vãn bối có dùng cả vạn kiếp cũng không thể báo đáp nổi!”

“Tiên Tôn vĩ đại vô song!” Bùi Hùng cùng mười vạn chiến sĩ Âu Lạc đồng loạt quỳ phục dưới đất bùn, tiếng hô vang dội làm rung chuyển cả đất trời Phong Châu.

Trong lúc cả vương triều Âu Lạc đang chìm trong sự xúc động và sùng bái tột cùng, thì tại sườn núi phía Tây Nam gần ruộng dưa hấu của Diệp Phi, một bóng người rách rưới đang lóp ngóp bò dậy từ trong vũng bùn lầy.

Đó chính là Cực Lạc Tiên Vương — kẻ thống trị tối cao của chiếc tinh thuyền diệt thế kia. Vị Tiên Vương Thượng Giới vốn sở hữu tu vi siêu việt, đã sống qua vô số kỷ nguyên và đang trên đường trốn chạy kẻ thù ở Đa Nguyên Vũ Trụ, lúc này toàn thân run rẩy như cầy sấy.

Hắn cúi đầu nhìn hai bàn tay trắng bệch của mình. Toàn bộ ma công tà ác, toàn bộ tiên lực tối thượng và tu vi vạn năm của hắn đã bị tịnh hóa sạch sẽ không còn một chút dấu vết. Giờ đây, hắn chỉ còn là một phàm nhân yếu ớt không có một tia lực lượng, nhưng thần hồn của hắn lại chưa bao giờ thanh khiết và nhẹ nhõm đến thế.

Hắn ngước mắt nhìn lên đỉnh núi Tản Viên. Ở đó, chiếc nón lá rách nát sau khi thực hiện xong phép tịnh hóa vĩ đại đã nhẹ nhàng bay ngược trở lại qua khe cửa sổ gỗ, treo lẳng lặng trên vách đất nện của ngôi nhà tranh đơn sơ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Thái Sơ Chi Chủ… Hỗn Độn Tiên Tôn vĩ đại…” Cực Lạc Tiên Vương run rẩy lẩm bẩm, nước mắt và bùn đất dính đầy trên gương mặt nhợt nhạt. “Tội nhân đáng chết… Tội nhân vô tri đã mạo phạm đến cấm địa của Tiên Tôn! Ngài không giết tội nhân, mà dùng một chiếc nón lá để gột rửa ma tính, ban tặng cho tội nhân một sinh mệnh mới thanh khiết… Sự từ bi này, rộng lớn hơn cả đa nguyên vũ trụ!”

Hắn nhìn ruộng dưa hấu xanh mướt được lót rơm sạch sẽ ngay bên cạnh, lại nhìn con bù nhìn rơm thứ nhất đang đứng nghiêm chỉnh ở góc ruộng tỏa ra uy áp Thái Sơ nhàn nhạt.

Cực Lạc Tiên Vương không hề do dự, hắn lết thân thể yếu ớt đến góc ruộng dưa đối diện. Hắn tự nguyện đứng thẳng người lên, hai tay dang rộng ra hai bên như hai chiếc cánh chim, nhắm mắt lại và thu liễm toàn bộ hơi thở của mình, hóa thành một con bù nhìn rơm thứ hai đứng gác ruộng dưa cho Diệp Phi. Hắn thề đời đời kiếp kiếp sẽ đứng ở đây, canh giữ ruộng vườn, đuổi chim sẻ và thú hoang để chuộc lại tội lỗi của mình dưới chân Tiên Tôn.

Lúc này, cửa gỗ nhà tranh lại được đẩy ra cái “rầm”.

Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét đi ra sân, gương mặt vẫn còn vương nét ngái ngủ và bực dọc. Hắn nhìn lên bầu trời, thấy mây đen đã tan biến hoàn toàn, ánh nắng hè ấm áp lại rọi xuống sân đất nện một màu vàng nhạt dịu nhẹ. Gió mát rượi thổi qua rặng cọ cổ thụ, mang theo mùi đất ẩm nồng nàn và hương dưa hấu chín ngọt ngào.

Hắn đi về phía ruộng dưa hấu ở sườn núi phía Tây Nam để kiểm tra tình hình. Đập vào mắt hắn là ruộng dưa hấu xanh mướt, đất ruộng tơi xốp mịn màng, những quả dưa hấu tròn trịa nằm ngoan ngoãn trên những lớp rơm khô sạch sẽ, không hề dính một hạt bụi bặm hay tàn lửa nào từ “khối đá cháy” lúc nãy.

Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lên gạt mồ hôi trên trán, lẩm bẩm đầy vẻ hài lòng: “May quá, cái cơn mưa bóng mây mùa hè này đến nhanh mà đi cũng nhanh. Vừa giúp rửa sạch bụi bặm trên lá dưa, lại còn bồi đắp thêm một lớp bùn đất màu mỡ cho ruộng vườn nữa chứ. Nhìn nước sông dưới chân núi đỏ hồng phù sa thế kia, năm nay chắc chắn là Âu Lạc lại được mùa lúa nếp hạt cau rồi!”

Hắn xoay người đi về phía hiên nhà tranh, định gọi Tô Thanh Dao bưng bát nước chè xanh dại ra để uống giải nhiệt. Thế nhưng, ngay khi vừa bước lên sân đất nện, hắn lại nhìn thấy một cảnh tượng quen thuộc khiến da đầu hắn đột ngột tê dại đi hoàn toàn.

Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim đang xếp hàng nghiêm chỉnh, quỳ rạp dưới hiên nhà tranh dập đầu bái lạy bóng lưng của hắn. Gương mặt ai nấy đều đầm đìa nước mắt, ánh mắt nhìn hắn tràn đầy sự sùng bái cuồng nhiệt và thành kính đến mức cực điểm.

“Sư phụ từ bi vĩ đại!” Lăng Tiêu khóc nức nở, trán dập xuống đất nện rầm rầm. “Ngài dùng một chiếc nón lá rách để tịnh hóa tinh thuyền diệt thế thành phù sa vạn cổ bồi đắp cho giang sơn Âu Lạc! Kiếm ý của con… kiếm ý của con so với sự từ bi và thần thông của Sư phụ quả thực chỉ là một hạt cát nhỏ bé trong sa mạc!”

“Sư phụ vĩ đại vô song!” Tô Thanh Dao rơm rớm nước mắt, chín cái đuôi hư ảnh run rẩy liên tục sau lưng. “Con nguyện suốt đời nấu canh ngải cứu đắng cho Sư phụ, quyết không để danh lợi làm vẩn đục đạo tâm phàm nhân của Sư phụ!”

“Tiên Tôn vĩ đại!” Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim đồng loạt quỳ phục khóc lóc thảm thiết. “Chúng con xin tuân theo thần dụ, suốt đời quét sân dọn chuồng gà, xới đất trồng dưa dưới chân Tiên Tôn!”

Diệp Phi đứng chết trân tại chỗ, chiếc cuốc rỉ sét trên vai suýt chút nữa thì rơi xuống chân. Hắn ôm đầu, lồng ngực phập phồng thở dốc, trong lòng dâng trào một nỗi bất lực và thê lương tột cùng không thể dùng lời nào tả xiết.

*Lại nữa rồi…*

*Ta chỉ là lười ra ngoài nắng nóng, tiện tay ném cái nón lá rách ra để che bụi cho ruộng dưa khỏi bị cháy rơm… Sao bọn họ lại có thể biến cái sự lười biếng và chiếc nón lá rách nát bám bồ hóng của ta thành thần thông tịnh hóa tinh thuyền với bồi đắp phù sa vạn cổ thế kia?!*

*Còn cái con bù nhìn rơm thứ hai đứng ở góc ruộng dưa kia nữa, ở đâu ra một gã điên rách rưới tự nguyện ra đứng dang tay giả làm bù nhìn thế kia?! Cái thế giới này rốt cuộc là bị cái chứng bệnh chập mạch gì thế này?!*

Diệp Phi hít một hơi thật sâu để giữ vững chút lý trí cuối cùng của một người phàm. Hắn chỉ thẳng chiếc quạt nan mới đan vào mặt đám đồ đệ và tạp dịch, gầm lên đầy bực dọc:

“Điên rồi! Cả lũ các ngươi điên hết rồi! Ta bảo Thanh Dao đi đun nước gừng rửa chân cho ta, sao các ngươi lại quỳ lạy khóc lóc lảm nhảm cái gì thế kia?! Mau đứng dậy hết cho ta! Thằng nhóc Lăng Tiêu, vào bếp thổi lửa! Con bé Thanh Dao, dọn bát đũa ra sân! Lão Càn, lão Thẩm, mang cái đống rơm khô dọn dẹp cho sạch sẽ ngoài cổng rào kia đi! Trưa nay tất cả ăn cơm nguội chan nước lọc với muối hạt chịu phạt nghe chưa?! Ai còn quỳ lạy lảm nhảm ngoài sân, ngày mai phạt nhịn cơm ba ngày, bắt dọn chuồng gà suốt đời!”

Tiếng mắng mỏ của Diệp Phi vang dội khắp nông trang, nhưng dưới tai đám đồ đệ, đó lại là một đạo “Thần Dụ” đầy ấm áp và che chở, răn dạy bọn họ phải biết giữ gìn sự thanh tịnh cho nông trang và gột rửa đạo tâm thông qua bữa cơm nguội đạm bạc.

“Chúng con xin tuân theo thần dụ của Sư phụ!” Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao đồng loạt mỉm cười đầy sùng bái, nhanh nhẹn đứng dậy chạy vào bếp lò làm việc với một lòng kính ngưỡng vĩnh hằng.

Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim cũng vội vàng cầm chổi tre và cuốc sắt chạy đi dọn dẹp sân vườn với tốc độ kinh hoàng tạo ra hàng vạn tàn ảnh, quyết tâm hoàn thành KPI dọn dẹp để không làm phiền đến giấc ngủ trưa tiếp theo của Tiên Tôn.

Diệp Phi lắc đầu ngao ngán trước sự chăm chỉ đột xuất và điên khùng của đám người này. Hắn vác cuốc đi về phía chõng tre dưới gốc cây cọ cổ thụ, nằm xuống phẩy phẩy chiếc quạt nan mới đan, tận hưởng cơn gió mát rượi của mùa hè và ngắm nhìn dòng sông Hồng đỏ hồng phù sa hoàng kim cuồn cuộn chảy trôi dưới chân núi Tản Viên.

Âu Lạc Thần Châu từ nay về sau, vạn kiếp hưng thịnh, trường tồn vĩnh hằng cùng trời đất dưới sự bảo hộ âm thầm của một vị “lão nông phu” chỉ muốn sống đời bình lặng trồng rau nuôi cá trên đỉnh núi thiêng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8