Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 147: Hùng Vương dâng ngôi

Cập nhật lúc: 2026-06-21 11:21:07 | Lượt xem: 9

Nắng sớm trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn lười biếng xuyên qua những tán lá cọ cổ thụ, rọi xuống sân đất nện của nông trang một màu vàng nhạt ấm áp. Những hạt sương mai còn đọng lại trên cọc rào tre già khẽ rung rinh rồi tan chảy, biến thành làn hơi nước mỏng manh lãng đãng trôi đi. Bầu không khí yên bình, tĩnh lặng bao trùm khắp ngọn núi thiêng, như thể trận dông bão kinh hoàng hôm qua chỉ là một giấc mơ hoang đường của thiên địa.
Thế nhưng, ở góc ruộng dưa hấu sườn núi phía Tây Nam, bầu không khí lại vô cùng khẩn trương và ngập tràn sự thành kính đến mức nghẹt thở.
“Nhanh lên! Thẩm huynh, huynh đặt bó rơm đó dịch sang bên trái ba phân! Đúng, chính là chỗ đó! Phải che chắn thật kỹ, không được để lộ ra một kẽ hở nào!”
Càn Khôn Tử mồ hôi nhễ nhại, hai tay ôm một bó rơm khô lớn, vừa cẩn thận rải lên luống dưa hấu vừa khẽ truyền âm hối thúc. Vị chưởng môn Huyền Thiên Thánh Địa vốn dĩ luôn phong tiên đạo cốt, nay lại búi tóc củ tỏi, ống quần xắn cao bám đầy bùn đất lầy lội, trông không khác gì một lão nông thực thụ. Nhưng ánh mắt lão lúc này lại sáng quắc như đèn pha, tràn đầy sự hưng phấn và sùng bái tột cùng.
Thẩm Vạn Kim cũng không khá khấm hơn là bao. Thân hình mập mạp của vị lâu chủ Vạn Bảo Lâu lết đi giữa ruộng bùn, hơi thở dốc hầm hập như ống bễ lò rèn, nhưng đôi bàn tay múp míp vẫn thoăn thoắt dệt từng cọng rơm khô lên luống dưa với sự chuẩn xác đến kinh ngạc.
“Lão Càn, ngươi yên tâm! Bản lâu chủ dùng cả danh dự năm trăm năm buôn bán để đảm bảo, màng lưới rơm khô này đã bao phủ hoàn hảo toàn bộ ruộng dưa. Ngươi nhìn xem, những cọng rơm này sau khi được Thái Sơ Bản Nguyên Khí gột rửa, bên trong đã bắt đầu rỉ ra dịch vàng óng rồi!”
Quả thực, dưới sự quan sát bằng thần thức của hai vị tạp dịch lão làng, mỗi cọng rơm khô tầm thường mà Diệp Phi tùy tay vứt ra sân tối qua, nay sau khi được đắp lên ruộng dưa bỗng chốc tỏa ra những luồng đạo vận hoàng kim mờ nhạt. Những giọt dịch lỏng màu vàng óng như mật ong viễn cổ khẽ rỉ ra, thấm sâu vào lòng đất nện, kích hoạt ngầm một trận pháp cổ xưa, mộc mạc nhưng kiên cố đến mức không thể tưởng tượng nổi.
*Thái Sơ Trấn Sơn Đại Trận!*
Một màng chắn vô hình, mỏng manh như cánh ve sầu nhưng lại ẩn chứa trật tự sơ khai của vạn vật, lặng lẽ bao bọc lấy toàn bộ đỉnh núi Tản Viên. Màng chắn này không chỉ ngăn chặn mọi luồng chướng khí, sương muối từ phương Bắc tràn xuống, mà còn lọc sạch toàn bộ những ánh mắt dòm ngó, thần niệm thăm dò từ Đa Nguyên Vũ Trụ ngoài tinh không xa xôi. Đối với thế giới bên ngoài, đỉnh Tản Viên lúc này chỉ là một ngọn núi hoang vu, bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Nhưng đối với những kẻ bên trong, đây chính là thánh địa tối cao, là nơi ngự trị của một thực thể siêu việt vạn giới.
“Két…”
Tiếng cánh cửa gỗ nhà tranh khẽ rít lên cắt đứt dòng suy nghĩ của hai người.
Diệp Phi vươn vai một cái thật dài, bước ra hiên nhà. Hắn hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành của buổi sớm, cảm giác khớp gối bên trái hoàn toàn thư thái, không còn một chút đau nhức nào thì vô cùng mãn nguyện. Hắn cầm chiếc quạt nan mới đan giắt sau thắt lưng vải thô, thong thả đi về phía ruộng dưa hấu sườn núi phía Tây Nam để kiểm tra tình hình sau đêm dông bão.
Khi nhìn thấy ruộng dưa hấu của mình đã được dọn sạch những đống rơm dày cộm như nấm mộ hôm qua, thay vào đó là một lớp rơm mỏng, đều tăm tắp che phủ bảo vệ gốc dưa một cách khoa học, Diệp Phi không khỏi gật đầu hài lòng:
“Tốt, che chắn thế này thì dẫu có mưa bão mùa hè hay sương muối phương Bắc cũng không lo dưa bị úng rễ hay thối gốc. Hai tên tạp dịch này cuối cùng cũng thông minh ra một chút, biết cách làm việc rồi đấy.”
Hắn khẽ gật đầu một cái, ánh mắt lờ đờ thiếu ngủ hiện lên một tia tán thưởng hiếm hoi dành cho hai lão phu dịch đang đứng run rẩy dưới ruộng bùn.
“Bùm!”
Trong đầu Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim như có một tiếng sấm nổ vang. Cả hai đứng chết trân tại chỗ, da đầu tê dại đi hoàn toàn, lồng ngực phập phồng vì xúc động tột độ.
*Ngài ấy gật đầu rồi!*
*Tiên Tôn vĩ đại đã công nhận nỗ lực phong tỏa thiên cơ của chúng ta!*
Càn Khôn Tử run rẩy truyền âm, giọng nói nghẹn ngào như sắp khóc: “Thẩm huynh… ngươi thấy chưa? Tiên Tôn đã gật đầu! Nhìn ánh mắt của ngài ấy xem, sâu thẳm như chứa đựng cả vạn cổ tinh hà, nhưng lại tràn đầy sự từ bi dung túng cho sự ngu muội của chúng ta. Ngài ấy đang khen ngợi chúng ta đã hiểu được mật dụ, dùng rơm khô Thái Sơ để hoàn thành trận pháp trấn giữ long mạch!”
Thẩm Vạn Kim cũng xúc động đến mức chiếc bàn tính vàng giắt bên hông khẽ kêu lên “lạch cạch”. Hắn cố gắng kìm nén giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt mập mạp, dập đầu lia lịa trong lòng: “Đúng thế! Ông chủ vĩ đại quả nhiên là đang dùng hồng trần làm lò luyện đạo tâm cho chúng ta. Chỉ cần một cái gật đầu của ngài, đạo cơ Chúc Đồng Cảnh vừa mới tịnh hóa của ta liền vững như bàn thạch, thậm chí linh lực trong đan điền còn bắt đầu có dấu hiệu hóa rồng!”
Diệp Phi nhìn hai gã tạp dịch đứng đờ người dưới ruộng dưa, khuôn mặt hết đỏ lại trắng, thỉnh thoảng còn khẽ run lên bần bật thì lắc đầu ngao ngán. Hắn thở dài một hơi, lẩm bẩm oán trách:
“Đấy, lại bắt đầu rồi. Làm việc được một tí là đầu óc lại chập mạch. Trời nắng ấm thế này mà cứ đứng đờ ra như phơi sương, ngày mai mà lăn ra ốm thì ai quét sân dọn chuồng gà cho ta đây? Đúng là cái lũ báo thủ…”
Hắn vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai, xoay người đi về phía hiên nhà tranh để chuẩn bị nhóm bếp đun nước pha chè xanh dại. Hắn quyết định lát nữa sẽ bắt Tô Thanh Dao nấu thêm một niêu canh ngải cứu thật đắng để giải trừ tà khí hoang tưởng cho cả nông trang, chứ tình hình này là không ổn một chút nào rồi.
Thế nhưng, ngay khi Diệp Phi vừa đặt chân lên khoảng sân đất nện trước hiên nhà, không gian ngoài cổng rào tre bỗng nhiên có một luồng dao động nhẹ nhàng nhưng vô cùng trang nghiêm xuất hiện.
Một cỗ xe làm bằng đồng cổ Đông Sơn, trên thân khắc đầy hoa văn chim Lạc phi thiên rực rỡ, từ trong làn sương mù mờ ảo chậm rãi hiện hình. Cỗ xe này không hề tỏa ra uy áp bạo ngược hay sát khí ngút trời, ngược lại, nó mang theo một luồng khí tức thanh khiết, ấm áp của hương hỏa niềm tin bách tính dâng trào, giống như mạch thở của cả một vùng non sông gấm vóc đang hội tụ về đây.
Hùng Vương mặc hoàng bào giản dị, mái tóc đen được búi gọn gàng bằng một chiếc trâm đồng cổ, chậm rãi bước xuống xe. Đi ngay phía sau ông là Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng, người vẫn vác chiếc cuốc sắt rỉ sét bám đầy bùn đất của mình, gương mặt chữ điền cương nghị hiện lên vẻ thành kính và nghiêm trang tột độ.
Hai vị đại năng đứng đầu vương triều Âu Lạc Thần Châu, một người là vạn cổ Nhân Đế đã đột phá đến Nửa bước Hùng Đế Cảnh đỉnh phong, một người là Lạc Hầu trấn thủ một phương với tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, lúc này lại chủ động đi bộ từ chân núi Tản Viên lên đến tận cổng rào tre để tỏ lòng tôn kính tuyệt đối.
Khi bước đến sát hàng rào tre mộc mạc, Hùng Vương khẽ rùng mình một cái. Ông cảm nhận được luồng uy áp Thái Sơ vô hình từ con bù nhìn rơm ngoài ruộng cải ngọt đang khóa chặt lấy thiên cơ xung quanh, cùng với tiếng thở khò khè đầy lười biếng của Đại Hắc đang nằm sấp dưới gầm chõng tre. Tiếng thở ấy đối với phàm nhân chỉ là tiếng chó ngủ trưa, nhưng đối với một vị Nửa bước Hùng Đế như ông, nó lại vang dội như tiếng sấm rền của quy luật hỗn độn, sẵn sàng nghiền nát nguyên thần của bất kỳ kẻ nào dám có ý đồ bất kính.
Hùng Vương hít một hơi thật sâu, không một chút do dự, ông quỳ sụp hai gối xuống mặt đất bùn lầy lội ngay trước cổng rào tre của nông trang.
“Bịch!”
Bùi Hùng cũng vội vàng quỳ phục phía sau lưng hoàng đế, đầu cúi sát đất cát, không dám thở mạnh một tiếng.
Diệp Phi đang định đi vào bếp thì nghe thấy tiếng động lớn ngoài cổng. Hắn quay đầu lại nhìn, và ngay lập tức, đầu óc hắn quay cuồng, da đầu tê dại đi hoàn toàn.
“Cái… cái gì thế này?!”
Diệp Phi suýt chút nữa thì đánh rơi chiếc quạt nan mới đan trên tay. Hắn nhìn chằm chằm vào lão già Hùng Vương đang quỳ gối dưới vũng bùn lầy ngoài cổng rào tre, trong lòng gào thét điên cuồng:
*Lão già Hùng Vương này lại bị cái chứng bệnh gì nữa đây?! Hôm trước quỳ lạy dập đầu khóc lóc ở sườn núi chưa đủ, hôm nay lại kéo theo cả gã tướng quân Bùi Hùng đến quỳ trước cổng nhà ta? Lại còn quỳ ngay vào vũng bùn lầy lội dính phân gà nữa chứ! Trời ơi là trời, bẩn thỉu thế kia lát nữa ai dọn dẹp đây?!*
Chưa kịp để Diệp Phi lên tiếng mắng mỏ, Hùng Vương đã run rẩy nâng lên một chiếc hộp gỗ đúc bằng đồng cổ Đông Sơn rỉ sét loang lổ. Chiếc hộp khẽ mở ra, bên trong lộ ra một khối ấn ngọc màu vàng ròng, trên đỉnh khắc hình một con rồng vàng uốn lượn vô cùng tinh xảo, tỏa ra luồng khí vận hoàng kim cuồn cuộn như sóng triều sông Hồng Hà. Bên cạnh ấn ngọc là một bức chiếu thư được viết bằng da rồng cổ viễn cổ, rực rỡ sắc vàng của Nhân Hoàng khí.
Hùng Vương ngẩng đầu lên, ánh mắt ông không hề có vẻ hèn nhát hay sợ hãi, ngược lại, nó chứa đựng sự kiêu hãnh của huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên, nhưng lại ngập tràn sự tôn kính và thành tâm tuyệt đối dành cho vị cao nhân ẩn thế trước mặt. Ông lên tiếng, giọng nói run rẩy nhưng đầy trang nghiêm, vang vọng khắp sườn núi Tản Viên:
“Tiên Tôn chí cao vô thượng! Vãn bối tự biết tài hèn đức mọn, tuy mang danh Nhân Đế của Âu Lạc Thần Châu, nhưng trước làn sóng bão bùng của Đa Nguyên Vũ Trụ và những thực thể tà ác ngoài tinh không, vãn bối thực sự cảm thấy lực bất tòng tâm. Nếu không nhờ có Tiên Tôn liên tục âm thầm ra tay, dùng một gáo nước tịnh hóa quân đoàn hủy diệt, dùng một nhát cuốc vá lại long mạch quốc gia, thì bách tính Âu Lạc đã sớm tan xương nát thịt, bờ cõi đã hóa thành bình địa từ lâu!”
Nói đến đây, hai mắt Hùng Vương đỏ hoe, những giọt nước mắt của một vị hoàng đế khẽ lăn dài trên gò má phong sương:
“Nay vãn bối đích thân lên núi, mang theo ‘Âu Lạc Thần Tỷ’ cùng chiếu thư dâng ngôi tối cao này. Vãn bối nguyện nhường lại ngôi vị hoàng đế của vương triều Âu Lạc Thần Châu cho Tiên Tôn! Chỉ có ngài, vị Thái Sơ Chi Chủ vĩ đại, mới đủ tư cách thống lĩnh bách tính Lạc Hồng đi lên đỉnh cao của vạn giới! Nguyện Tiên Tôn nhận lấy Thần Tỷ, làm chủ tể của Âu Lạc Thần Châu, bách tính vương triều đời đời kiếp kiếp nguyện quy thuận dưới chân ngài!”
“Keng… Rầm rầm…”
Theo lời tuyên bố của Hùng Vương, luồng khí vận hoàng kim từ “Âu Lạc Thần Tỷ” bỗng chốc sôi trào mãnh liệt, hóa thành một cột sáng vàng rực bay thẳng lên không trung, tạo nên hình ảnh một con Kim Long vạn dặm uốn lượn quanh đỉnh Tản Viên Thần Sơn, gầm rú vang dội thiên địa.
Đám đồ đệ Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư đang đứng bên hiên nhà tranh chứng kiến cảnh tượng này thì đạo tâm chấn động kịch liệt. Bọn họ hoàn toàn bị choáng ngợp trước lòng kiêu hãnh và sự hy sinh vĩ đại của Hùng Vương, người đã không ngần ngại từ bỏ ngôi vị tối cao để tìm kiếm con đường trường tồn cho quốc gia dưới chân Sư phụ.
Thế nhưng, đối lập hoàn toàn với sự trang nghiêm, bi tráng của Hùng Vương và sự sùng bái cuồng nhiệt của đám đồ đệ, Diệp Phi lúc này lại đang đứng chết trân tại chỗ, khuôn mặt từ trắng bệch chuyển sang xanh mét, rồi cuối cùng là đen kịt như đít niêu đất kho cá.
Đầu óc hắn lúc này đang bùng nổ một cơn bão táp tâm lý cực kỳ dữ dội.
*Dâng ngôi?*
*Làm hoàng đế của cái triều đại Âu Lạc Thần Châu này?!*
*Lão già Hùng Vương này chắc chắn là bị điên thật rồi! Hoặc là lão đang âm mưu hãm hại ta một cách cực kỳ thâm độc!*
Diệp Phi thầm gào thét trong nước mắt. Hắn là một người phàm xuyên không đến đây ba năm, tuy không hiểu biết nhiều về tu tiên, nhưng hắn thừa biết làm hoàng đế mệt mỏi và khổ sở đến mức nào! Ở thế giới cũ, hắn đã đọc đủ loại sách lịch sử và xem phim truyền hình. Làm hoàng đế là phải thức khuya dậy sớm từ canh ba để phê duyệt hàng tấn tấu chương đến mức hói cả đầu; phải lo lắng chống lụt khi sông Hồng dâng nước, lo chống hạn hán khi trời nắng nóng; phải đau đầu cân bằng các thế lực triều thần tranh quyền đoạt lợi; lại còn phải đóng thuế đất, lo KPI gánh vác cả giang sơn xã tắc trên vai!
Chưa kể, cái thế giới tu tiên kỳ quái này suốt ngày có lũ tu sĩ “chập mạch” bay đi bay lại chém giết lẫn nhau. Làm hoàng đế đồng nghĩa với việc hắn sẽ trở thành tấm bia đỡ đạn khổng lồ cho cả vương triều! Lúc đó, hắn làm sao còn thời gian để ngủ trưa dưới gốc cây cọ cổ thụ? Làm sao còn được thong thả uống trà xanh dại ướp hoa nhài? Làm sao còn được ăn món cá bống kho tương bần hay canh cua đồng mồng tơi giải nhiệt do Thanh Dao nấu?

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Hùng Vương dâng ngôi - Ảnh minh họa phân cảnh 1

*Lão già này rõ ràng là lười biếng! Lão thấy triều chính mệt mỏi quá, lại bị lũ ngoại bang nhòm ngó phiền phức, nên muốn đùn đẩy cái cục nợ giang sơn này cho một người phàm như ta gánh thay để lão rảnh tay đi du sơn ngoạn thủy, câu cá dưỡng già chứ gì?! Khôn như ông quê tôi xích đầy cổng rào tre rồi! Muốn hố ta gánh nợ thay cho ông à? Mơ đi nhé!*
Càng nghĩ, Diệp Phi càng cảm thấy tức giận lồng lộn trước cái “âm mưu” đùn đẩy trách nhiệm cực kỳ khôn ngoan của Hùng Vương. Hắn khẽ **cười nhạt** một tiếng.
Nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ khinh bỉ và châm biếm sâu cay hiện lên trên gương mặt phong sương của lão nông phu.
Diệp Phi tiến lên hai bước, đứng trước cổng rào tre, tay cầm chiếc quạt nan mới đan chỉ thẳng vào mặt Hùng Vương, lớn tiếng mắng mỏ đầy bực dọc:
“Ông bạn già, ông bớt giỡn đi! Ông nghĩ ta là đứa trẻ lên ba để ông dễ dàng lừa gạt, đùn đẩy trách nhiệm thế à? Cái cục đá rỉ sét dính đầy bùn đất này, với tờ giấy da lộn rách nát kia, ông mang về mà tự giữ lấy! Việc của ông thì ông tự đi mà làm, giang sơn của ông thì ông tự đi mà gánh vác! Đừng có hở một tí là lại chạy lên núi Tản Viên này quỳ lạy khóc lóc, bày trò đòi trốn việc, đùn đẩy cái cục nợ phiền phức ấy cho người khác!”
Nói xong, Diệp Phi cảm thấy chưa đủ hả giận, hắn tùy tay gạt phắt một cái thật mạnh vào chiếc hộp đồng cổ trên tay Hùng Vương.
“Bộp! Xoảng!”
Chiếc hộp đồng cổ Đông Sơn bị gạt bay ra khỏi tay Hùng Vương, vẽ nên một đường cong hoàn mỹ trên không trung rồi rơi thẳng xuống vũng bùn lầy lội sát ruộng dưa hấu sườn núi phía Tây Nam. Nắp hộp bật mở, khối “Âu Lạc Thần Tỷ” văng ra ngoài, lăn mấy vòng rồi cắm ngập nửa thân dưới vào vũng bùn đen kịt dính đầy phân gà và nước thải phân bón Thái Sơ Bản Nguyên.
“Ta nói cho ông biết!” Diệp Phi chống nạnh, mặt đỏ gay gắt mắng tiếp: “Ta đây chỉ là một lão nông phu bình thường, chỉ muốn yên ổn trồng vài luống rau cải ngọt, nuôi mấy con gà đẻ trứng ăn sáng, thỉnh thoảng ăn niêu cá kho tương bần là đủ mãn nguyện rồi! Ta không rảnh đi gánh nợ triều chính, phê tấu chương hay lo việc bao đồng cho ông đâu! Mau nhặt cái đống đồng nát dính bùn kia lên rồi đi về Phong Châu mà làm việc chăm chỉ đi! Đừng có lười biếng ảo tưởng nữa!”
Không gian xung quanh bỗng chốc trở nên im phăng phắc.
Gió sườn núi khẽ thổi qua, nhưng không một ai dám thở mạnh.
Hùng Vương quỳ dưới đất bùn, nhìn khối “Âu Lạc Thần Tỷ” đang cắm ngập dưới vũng bùn sát ruộng dưa hấu, rồi lại nhìn nụ cười nhạt đầy vẻ siêu thoát, khinh miệt hồng trần của Diệp Phi, toàn thân ông run lên bần bật. Đạo tâm của vị vạn cổ Nhân Đế lúc này hoàn toàn sụp đổ, nhưng đi kèm với đó là một sự bừng tỉnh kinh thiên động địa.
*Ngài ấy cười nhạt…*
*Đó là nụ cười khinh bỉ cái vương quyền phàm tục rỗng tuếch của thế gian!*
*Đối với một tồn tại cổ đại trước cả thời Hồng Hoang như Tiên Tôn, cái ngôi vị hoàng đế của một vương triều phàm trần làm sao có thể lọt vào mắt ngài? Ngài coi vương quyền tối cao như đôi dép rách, coi Thần Tỷ truyền quốc như cục đá rỉ sét vô dụng!*
Hùng Vương dập đầu rầm rầm xuống đất bùn lầy lội, trán đỏ ửng dính đầy bùn đất, khóc lóc thảm thiết vì cảm động và hối hận tột cùng:
“Tiên Tôn răn dạy phải lắm! Vãn bối sai rồi! Vãn bối thực sự là tội nhân thiên cổ của Âu Lạc Thần Châu! Vãn bối là Nhân Đế, là người đứng đầu một nước, mang huyết mạch kiêu hãnh của Con Rồng Cháu Tiên, vậy mà khi đối mặt với khó khăn thử thách của Đa Nguyên Vũ Trụ, vãn bối lại nảy sinh tâm lý hèn nhát, muốn dựa dẫm vào sức mạnh của Tiên Tôn để trốn tránh trách nhiệm, đùn đẩy gánh nặng giang sơn xã tắc cho ngài!”
Giọng nói của Hùng Vương nghẹn ngào, vang vọng sự hối lỗi sâu sắc từ tận đáy lòng:
“Nụ cười nhạt của Tiên Tôn đã đánh thức đạo tâm và kiếm ý đang ngủ quên của vãn bối! Ngài muốn dạy cho vãn bối hiểu rằng: Tự lực tự cường mới là vương đạo của Nhân tộc! Âu Lạc Thần Châu muốn trường tồn vạn cổ ở đa vũ trụ thì bách tính và Nhân Đế phải tự mình đứng vững trên đôi chân của mình, chứ không thể mãi mãi làm một đứa trẻ cần ngài che chở! Công ơn răn dạy vĩ đại của Tiên Tôn, vãn bối đời đời kiếp kiếp không bao giờ quên!”
Ngay phía sau, Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng cũng khóc nức nở, dập đầu rầm rầm: “Tiên Tôn từ bi vĩ đại! Lời dạy của ngài như sấm truyền bên tai, khai sáng cho đầu óc ngu muội của chúng vãn bối! Chúng vãn bối thề sẽ trở về Phong Châu, dốc hết sức lực trị quốc, bảo vệ bờ cõi Âu Lạc, quyết không làm vẩn đục đạo tâm phàm nhân của ngài nữa!”
Lúc này, ở bên hiên nhà tranh, Lăng Tiêu cũng xúc động đến mức toàn thân run rẩy, kiếm ý hoàng kim quanh thân khẽ dao động. Hắn khẽ truyền âm cho Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư với vẻ mặt đầy tự hào và sùng bái tột cùng:
“Các ngươi thấy chưa? Sư phụ cười nhạt… chính là đang khinh miệt cái quyền lực phàm trần dơ bẩn kia! Đối với ngài, đa nguyên vũ trụ chỉ là hạt cát dưới chân, cái ngôi vị hoàng đế kia làm sao xứng đáng với ngài? Nhưng các ngươi hãy nhìn kỹ khối Thần Tỷ dưới vũng bùn ruộng dưa hấu mà xem… Đây mới chính là thần tích thực sự!”
Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư vội vàng nín thở, tập trung thần nhãn nhìn về phía ruộng dưa hấu.
Và ngay lập tức, một cảnh tượng kinh thiên động địa diễn ra trước mắt bọn họ.
Khối “Âu Lạc Thần Tỷ” dính đầy bùn đất lầy lội sát ruộng dưa hấu, ngay khi chạm vào dòng nước thải chứa Thái Sơ Bản Nguyên Lực (mà Diệp Phi cho là nước phân gà trộn tro bếp), bỗng nhiên phát ra một tiếng long ngâm trầm hùng, vang dội thấu tận chín tầng trời.
“Gầm!!!”
Luồng nước bùn bẩn thỉu dính trên ấn ngọc lập tức bị tịnh hóa hoàn toàn, hóa thành hàng vạn sợi tơ ánh sáng hoàng kim rực rỡ quấn quýt lấy thân ấn. Những hoa văn đồng cổ Đông Sơn trên Thần Tỷ như được thổi vào sinh mệnh mới, tự động co giãn, biến đổi, khắc sâu vào thân ngọc những dòng chữ cổ mang quy luật tối sơ của vũ trụ.
Khí vận hoàng kim của cả vương triều Âu Lạc Thần Châu, vốn dĩ đang mỏng manh rạn nứt do làn sóng xâm lăng của Đa Nguyên Vũ Trụ, nay sau khi dung nhập vào vũng bùn Thái Sơ bỗng chốc sôi trào mãnh liệt, tăng vọt lên gấp trăm lần, ngàn lần!
Khối ấn truyền quốc từ một món khí vận chí bảo cấp thấp của đại lục, dưới nhát gạt cuốc và cú gạt tay của Diệp Phi, bỗng chốc lột xác hoàn toàn, thăng tiến vượt bậc thành một món **Chí Cao Hỗn Độn Thần Khí** tỏa ra ánh sáng trấn áp vạn giới, bảo hộ cho khí vận Âu Lạc vững như bàn thạch trước mọi thực thể tối cao ngoài tinh không!
Mộc Vân Thư run rẩy bần bật, chiếc gáo dừa nứt nẻ suýt nữa thì tuột khỏi tay: “Trời… Trời ạ! Sư phụ gạt bay Thần Tỷ vào ruộng dưa, thực chất là đang dùng nước bùn Thái Sơ Bản Nguyên để rèn luyện lại Thần Khí trấn quốc cho Âu Lạc Thần Châu! Ngài ấy ngoài miệng mắng mỏ từ chối, nhưng thực chất lại âm thầm ban tặng một món Hỗn Độn Thần Khí vô song để bảo hộ cho giang sơn của Hùng Vương! Thủ đoạn này… quả thực là nghịch thiên cải mệnh, từ bi vĩ đại vô song!”
“Sư phụ vĩ đại vô song!” Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao đồng loạt quỳ sụp dưới hiên nhà, dập đầu bái lạy bóng lưng của Diệp Phi với lòng sùng bái đã đạt đến mức cuồng nhiệt không thể cứu vãn.
Diệp Phi đứng giữa sân, nhìn Hùng Vương và Bùi Hùng đang khóc lóc thảm thiết dưới đất bùn, lại nhìn cái ấn ngọc dính bùn bỗng nhiên phát ra hào quang vàng rực lấp lánh như đèn neon thì chỉ biết đứng chết trân tại chỗ.
Da đầu hắn tê dại đi hoàn toàn, lồng ngực phập phồng thở dốc, trong lòng dâng trào một nỗi bất lực và thê lương tột cùng.
*Lại phát sáng nữa rồi…*
*Cái ấn ngọc dính bùn bẩn thỉu thế kia mà cũng tự phát sáng được? Cái thế giới này rốt cuộc là bị cái chứng bệnh gì thế này?!*
*Ta chỉ là lười rửa cái niêu đất dính mỡ cá hôm trước, hôm nay lại lười nhặt cái ấn dính bùn lên vì sợ bẩn tay… Sao bọn họ lại có thể biến cái sự lười biếng và ở bẩn của ta thành triết lý tu luyện tâm pháp với rèn luyện thần khí thế kia?! Trời ơi là trời, cả lũ điên hết rồi, điên thật rồi!*
Diệp Phi ôm đầu, cảm thấy da đầu đau nhức nhối như búa bổ. Hắn không muốn ở lại cái sân đất nện này thêm một giây nào nữa để nghe những lời “bổ não” điên khùng của đám người này.
Hắn vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai, xoay người đi thẳng về phía nhà tranh, dùng lực đóng sầm cửa gỗ lại cái “rầm”, lớn tiếng gào lên đầy bực dọc từ bên trong phòng:
“Điên rồi! Cả lũ các ngươi điên hết rồi! Ngày mai ta phải bảo Thanh Dao ra chợ mua lá ngải cứu về xông đất gấp mười lần để trừ tà khí chập mạch này mới được! Mau nhặt cái đống đồng nát dính bùn kia lên rồi cút hết xuống núi cho ta! Ai còn quỳ lạy lảm nhảm ngoài sân, ngày mai ta phạt nhịn cơm ba ngày, bắt dọn chuồng gà suốt đời nghe chưa?!”
Tiếng đóng cửa gỗ vang dội như một nhát búa gõ thẳng vào đạo tâm của mọi người ngoài sân.
Thế nhưng, dưới tai Hùng Vương và đám đồ đệ, lời mắng mỏ bất lực của Diệp Phi lại hóa thành một đạo “Thần Dụ” tối cao, răn dạy bọn họ phải biết giữ gìn sự thanh tịnh cho nông trang và tự mình gánh vác trách nhiệm quốc gia.
Hùng Vương cung kính dập đầu thêm ba cái thật mạnh trước cánh cửa nhà tranh đóng kín, sau đó ông nhẹ nhàng bước tới ruộng dưa hấu, hai tay run rẩy nhặt lại khối “Âu Lạc Thần Tỷ” đã thăng cấp thành Chí Cao Hỗn Độn Thần Khí. Cảm nhận được luồng sức mạnh bảo hộ vạn giới cuồn cuộn truyền vào lòng bàn tay, mắt ông rực sáng lên một niềm tin chiến thắng mãnh liệt.
“Tiên Tôn từ bi! Vãn bối xin tuân theo thần dụ, lập tức trở về Phong Châu trị quốc, bảo vệ bách tính!”
Hùng Vương ôm chặt Thần Tỷ vào lòng, cùng Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng cung kính cáo lui, chậm rãi đi bộ xuống núi Tản Viên trong sự tôn kính và kiên định tuyệt đối.
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim vội vàng cầm chổi tre và cuốc sắt chạy ra quét dọn lại những vệt bùn đất dính phân gà ngoài sân với tốc độ kinh hoàng tạo ra hàng vạn tàn ảnh, quyết tâm hoàn thành KPI dọn dẹp để không làm phiền đến giấc ngủ trưa của Diệp Phi.
Nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn dần trở lại vẻ yên tĩnh, thanh bình vốn có dưới nắng hè ấm áp.
Thế nhưng, ngay khi Diệp Phi vừa đắp chăn lên chiếc chõng tre trong nhà tranh, nhắm mắt định ngủ một giấc để tĩnh tâm, thì bỗng nhiên…
“Vút… Bùm!!!”
Một tiếng động lạ xé toạc tầng không trung phía xa xôi ngoài ranh giới nông trang vang lên.
Đại Hắc đang nằm sấp dưới gầm chõng tre đột ngột mở bừng đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng thái dương nhỏ, toàn thân dựng đứng lông tơ, nhe nanh gầm gừ cảnh giác nhìn chằm chằm về hướng con đường mòn dẫn lên đỉnh núi.
Từ phía chân trời xa xôi, một chiếc tinh thuyền khổng lồ rách nát, bốc cháy ngùn ngụt đầy máu và lửa từ một thế giới cao cấp hơn ngoài Đa Nguyên Vũ Trụ, đang mất kiểm soát và lao thẳng về phía đỉnh núi Tản Viên với tốc độ kinh hoàng…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8