Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 143: Âu Lạc chấn động

Cập nhật lúc: 2026-06-20 18:41:02 | Lượt xem: 10

Mộc Vân Thư nhìn chằm chằm vào vết nứt đang rỉ ra luồng khí tím sậm kia, trong lòng thầm nghĩ: *Quả nhiên! Tất cả đều nằm trong tính toán thần sầu của Sư phụ!*
Là một thư sinh nghèo từng thi rớt nhưng lại sở hữu ngộ tính nghịch thiên, Mộc Vân Thư chưa bao giờ tin rằng những hành động của Diệp Phi chỉ là ngẫu nhiên. Nhớ lại nhát cuốc nhổ bụi cỏ tranh dại của Sư phụ lúc giữa trưa, hắn liền cảm thấy da đầu mình tê dại đi vì kinh hãi. Bụi cỏ tranh đó mọc ngay trên long mạch của sườn núi phía Tây Nam, rễ của nó bám sâu vào lòng đất nện. Khi Sư phụ dùng hai tay trần giật mạnh bụi cỏ dại, đó không đơn giản là dọn vườn, mà chính là một nhát chém chí mạng phá vỡ phong ấn vạn cổ của Cửu Đầu Địa Long — con hung thú khổng lồ chuyên cắn phá địa mạch thời hồng hoang!
*”Sư phụ đang dùng đại trận nhân quả để dẫn dụ con nghiệt súc này ra ngoài, đồng thời dùng nó để thử thách đạo tâm của chúng ta!”* Mộc Vân Thư run rẩy truyền âm cho Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao, giọng điệu đầy vẻ sùng bái tột cùng.
Lăng Tiêu đứng bên cạnh, bàn tay đang nắm chặt chuôi thanh Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt lạnh lùng của gã Kiếm Thần chẻ củi chợt lóe lên một tia sáng hoàng kim rực rỡ. Gã thở hắt ra một hơi, thầm nghĩ: *Hóa ra là vậy! Sư phụ vừa mắng ta chẻ củi chậm chạp, rồi lại nổi trận lôi đình bắt chúng ta uống canh ngải cứu đắng ngắt. Ngài không phải đang giận dỗi vô cớ, mà là đang gột rửa tạp niệm trong kiếm ý của ta, chuẩn bị cho trận chiến với hung thú viễn cổ này!*
*”Vân Thư sư đệ nói cực kỳ có lý!”* Lăng Tiêu truyền âm lại, khuôn mặt thanh tú tràn ngập vẻ nghiêm túc. *”Sư phụ vĩ đại đã nhìn thấu tất cả. Ngài cố tình tỏ ra vô tri, đóng vai một nông phu bình thường để không làm kinh động đến thiên cơ. Trận chiến này, chúng ta tuyệt đối không được để ngài phải thất vọng!”*
Tô Thanh Dao lúc này cũng đã vận hành yêu lực Yêu Đế đến cực hạn. Chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể sau lưng nàng khẽ đung đưa, tỏa ra luồng ánh sáng hồng hoang mị hoặc nhưng vô cùng thanh khiết. Nàng rơm rớm nước mắt, truyền âm đầy cảm động: *”Sư phụ thương yêu chúng ta nhất. Ngài thà tự mình gánh vác mọi nhân quả, chịu đựng sự nóng bức của mùa hè để đan quạt xua muỗi cho chúng ta, chứ quyết không muốn chúng ta gặp nguy hiểm. Nhìn xem, dù mặt đất đang rung chuyển dữ dội, nhưng nông trang của ngài vẫn bình yên vô sự!”*
Đúng như lời Tô Thanh Dao nói, dù sườn núi phía Tây Nam đang nứt toác ra và luồng khí tím sậm tanh hôi đang cuồn cuộn bốc lên, nhưng bên trong nông trang lại yên ả đến lạ kỳ. Con bù nhìn rơm rách rưới đứng ngoài ruộng cải ngọt khẽ rung rinh trong gió bấc, tỏa ra một màng chắn vô hình, triệt tiêu toàn bộ uy áp diệt thế của con hung thú dưới lòng đất. Tấm sắc phong hoàng kim dính đầy mỡ cá bống kho tương bần đang kê dưới chân niêu đất trong bếp cũng phát ra những luồng đạo vận Thái Sơ ấm áp, lọc sạch mọi sát khí độc hại, khiến cho luống cải ngọt và vườn dưa hấu sát hàng rào tre không hề bị tổn hại một mảy may.
Ở góc sân, lão già râu tóc bạc phơ Càn Khôn Tử đang cầm cây chổi tre rách, cùng gã mập Thẩm Vạn Kim đang ôm bàn tính vàng, cả hai đều trợn tròn mắt nhìn nhau qua truyền âm phù.
*”Thẩm huynh, ngươi có cảm nhận được không? Luồng khí tím sậm kia chính là vạn cổ ma khí của Cửu Đầu Địa Long! Thứ này mà thoát ra ngoài, cả Âu Lạc Thần Châu sẽ biến thành bình địa trong chớp mắt!”* Càn Khôn Tử run rẩy nói, mồ hôi hột tuôn ra như tắm.
Thẩm Vạn Kim hít một hơi thật sâu, đôi mắt híp lại đầy vẻ khôn ngoan nhưng cũng không giấu nổi sự kinh hoàng: *”Lão Càn, ngươi bớt lo bò trắng răng đi! Có Tiên Tôn ở đây, con rồng đất kia cùng lắm cũng chỉ là một khúc xúc xích nướng trên bếp lò của ngài mà thôi. Chúng ta cứ việc ngoan ngoãn quét sân dọn chuồng gà, tỏ ra thật tự nhiên để không làm hỏng vở kịch hồng trần của Tiên Tôn!”*
Trong khi nông trang Tản Viên đang chìm trong bầu không khí “não bổ” căng thẳng của đám đồ đệ, thì ở một nơi cách đó hàng vạn dặm…
***
Tại điện thờ Kính Thiên trên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, trung tâm của Phong Châu Thần Đô.
Trận pháp đồng thau cổ xưa vốn được đúc từ thời khai thiên lập địa bỗng nhiên rung lắc dữ dội. Những hoa văn hình chim lạc, người giã gạo trên mặt trống đồng khổng lồ đặt giữa chính điện chợt lóe lên những luồng sáng đỏ rực tà dị. Tiếng trống đồng tự động vang lên những âm thanh dồn dập, trầm đục như tiếng sấm rền dưới lòng đất sâu.
Hùng Vương đang ngồi xếp bằng trên bệ đá, toàn thân được bao phủ bởi luồng sinh cơ hoàng kim của cảnh giới nửa bước Hùng Đế Cảnh đỉnh phong. Ngài đột ngột mở bừng mắt, nét mặt lộ rõ vẻ lo âu và kinh hãi chưa từng có.
*”Địa mạch bạo động kịch liệt thế này… Hơi thở tanh tưởi và tà dị này… Không thể sai được! Đây chính là Cửu Đầu Địa Long!”* Hùng Vương lẩm bẩm, giọng nói có chút run rẩy. Ngài nhớ lại những ghi chép trong cổ thư về thời hồng hoang, con hung thú khổng lồ này từng suýt chút nữa đã hút cạn địa mạch của Âu Lạc, khiến đất đai nứt nẻ, vạn vật khô héo suốt ba ngàn năm.
Chưa kịp để Hùng Vương suy nghĩ thêm, Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng đã hớt hải chạy vào chính điện. Bộ hộ giáp bằng đồng cổ trên cánh tay gã va vào nhau kêu lạch cạch, khuôn mặt chữ điền cương nghị giờ đây xám xịt vì hoảng hốt.
*”Đại vương! Ét ô ét! Địa mạch Phong Châu đang bạo động dữ dội! Trận pháp tế đàn đồng thau xuất hiện hàng vạn vết nứt nhỏ, linh khí hoàng kim đang bị một lực lượng vô hình dưới lòng đất điên cuồng hút đi! Nếu cứ tiếp tục thế này, long mạch quốc gia sẽ sụp đổ mất!”* Bùi Hùng quỳ sụp xuống, lớn tiếng báo cáo, giọng điệu vô cùng khẩn thiết.
Hùng Vương đứng phắt dậy, Thiết Mã Thần Kiếm bản mô phỏng bên hông ngài tự động reo vang lên những tiếng sắc bén. Ngài nắm chặt chuôi kiếm, bước nhanh ra ngoài cửa điện, nhìn về hướng Tây Nam — nơi ngọn núi thiêng Tản Viên Thần Sơn đang ngự trị.
*”Bùi ái khanh, mau kết Trống Đồng Thần Trận bảo vệ thần đô! Ta sẽ đích thân…”*
Lời của Hùng Vương còn chưa dứt, ngài bỗng nhiên sững sờ đứng chết trân tại chỗ. Đôi mắt ngài trợn tròn, miệng há hốc nhìn về phía đường chân trời xa xôi.
Từ đỉnh núi Tản Viên Thần Sơn, một cột sáng hoàng kim khổng lồ, mang theo uy áp Thái Sơ Bản Nguyên chí cao vô thượng đột ngột vươn thẳng lên tận chín tầng mây. Cột sáng ấy rực rỡ như một vầng thái dương thứ hai, nhẹ nhàng nhưng vô cùng bá đạo, quét qua toàn bộ bầu trời Âu Lạc Thần Châu. Ngay khi cột sáng hoàng kim xuất hiện, luồng khí tím sậm tà dị đang bốc lên từ lòng đất lập tức bị đè ép xuống một cách tàn nhẫn. Tiếng gầm rú trầm đục của Cửu Đầu Địa Long bỗng chốc biến thành những tiếng rên rỉ thảm hại, như thể một con giun nhỏ bị một bàn chân khổng lồ dẫm chặt.
Chấn động dữ dội dưới lòng đất Phong Châu Thần Đô lập tức biến mất. Trận pháp đồng thau tại điện Kính Thiên khôi phục lại vẻ bình yên, linh khí hoàng kim lại chảy xuôi trơn tru trong các mạch đất.
Chứng kiến cảnh tượng nghịch thiên này, Hùng Vương cảm động đến mức nước mắt lã chã rơi xuống chòm râu dài. Ngài quỳ sụp xuống bệ đá lầy lội ngoài điện, dập đầu lia lịa hướng về phía núi Tản Viên, giọng nói nghẹn ngào vì sùng bái:
*”Tiên Tôn vĩ đại! Lại là Tiên Tôn ra tay! Ngài luôn ẩn dật trên đỉnh Tản Viên, ngoài mặt thì trồng rau nuôi gà, nhưng thực chất lại luôn âm thầm bảo hộ khí vận của Âu Lạc Thần Châu ta! Công đức này, vạn kiếp bách tính Âu Lạc cũng khó lòng báo đáp!”*
Bùi Hùng cùng trăm vị Lạc Tướng và hàng vạn binh sĩ đứng ngoài điện cũng đồng loạt quỳ rạp dưới đất bùn, hô vang tôn vinh Diệp Phi:
*”Tiên Tôn vĩ đại vô song! Âu Lạc Thần Châu nguyện đời đời kiếp kiếp quy thuận dưới chân ngài!”*
***
Quay trở lại nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn.
Từ vết nứt khổng lồ sát ruộng dưa hấu sườn núi phía Tây Nam, một cái đầu rồng đất khổng lồ, thô ráp và phủ đầy những lớp vảy màu tím sậm đầy chất nhớt tà ác tanh hôi từ từ thò lên. Đôi mắt của nó to như hai chiếc vò rượu, rực lên ánh lửa đỏ ngầu khát máu. Nó há cái miệng khổng lồ đầy răng nanh sắc nhọn, gầm rú định nuốt chửng những quả dưa hấu chín mọng, căng tròn đang nằm lăn lóc trên đất bùn.
Cửu Đầu Địa Long vô cùng đắc ý. Nó đã bị phong ấn dưới lòng đất tối tăm này mười vạn năm, nay khó khăn lắm mới thoát ra ngoài, nó quyết định sẽ ăn sạch ruộng dưa hấu chứa đầy linh khí này để bồi bổ cho ma thân của mình.
Thế nhưng, ngay khi cái đầu khổng lồ của nó vừa nhô lên khỏi mặt đất, nó bỗng nhiên cảm thấy có gì đó sai sai.
Nó liếc mắt nhìn sang bên cạnh.
Dưới gốc cây cọ cổ thụ, một con chó đen to lớn, lông mượt như nhung đang nằm sấp, hai tai dựng đứng, đôi mắt đỏ ngầu của nó đang nhìn Địa Long với vẻ khinh bỉ và cảnh cáo tột độ. Ánh mắt của con chó đen ấy chứa đựng một luồng uy áp Hỗn Độn Thôn Thiên kinh hoàng, khiến cho linh hồn của Địa Long lập tức đông cứng lại, chín cái đầu của nó run lên bần bật.

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Âu Lạc chấn động - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Chưa hết, phía trên bờ rào tre ngoài chuồng gà, một con gà mái có bộ lông đỏ rực như lửa đang đứng trên một chân, đôi mắt hạt đậu đỏ ngầu của nó khẽ liếc nhìn Địa Long, cánh khẽ vỗ một phát, tỏa ra một tia hỏa diễm Phượng Hoàng có thể thiêu rụi cả một tinh hệ.
Cửu Đầu Địa Long lúc này mới nhận ra một sự thật phũ phàng: *Cái quái gì thế này?! Con chó gác cổng kia… là Hỗn Độn Thần Thú?! Còn con gà mái kia… là Thái Sơ Thần Phượng?! Ta đang ở trong cái cấm địa kinh hoàng nào thế này?!*
Ngay khi Địa Long đang rơi vào trạng thái trầm cảm và hoảng loạn tột độ, thì từ trong căn nhà tranh đơn sơ, Diệp Phi bước ra.
Hắn mặc bộ y phục vải thô màu đen bạc màu, ống quần xắn cao bám đầy bùn đất, tay cầm chiếc quạt nan mới đan, vai vác chiếc cuốc rỉ sét. Hắn vừa bước ra sân, nhìn thấy cảnh tượng ruộng dưa hấu của mình bị một “con quái vật” phá hoại, lập tức nổi trận lôi đình, mặt đỏ gay vì tiếc của.
Dưới mắt phàm nhân của Diệp Phi (vốn bị thiên đạo bảo hộ che mắt và luôn tự bổ não), cái đầu rồng khổng lồ đầy vảy tím kia chỉ là một con giun đất khổng lồ bẩn thỉu hoặc một con lươn lớn trồi lên sau trận mưa dông làm hỏng đất ruộng dưa hấu của mình.
*”Mẹ kiếp! Cái thế giới này rốt cuộc là bị làm sao thế hả?!”* Diệp Phi gào lên, giọng điệu đầy vẻ bực dọc và bất lực tột cùng. *”Ruộng dưa hấu ta chăm bón ròng rã nửa năm trời, nâng niu như nâng trứng, hứng như hứng hoa, thế mà con giun đất bẩn thỉu ở đâu ra lại dám bò lên phá hoại thế này?! Nhìn xem! Nó dẫm nát hết cả dây dưa của ta rồi kìa!”*
Hắn hầm hầm sát khí, vác chiếc cuốc rỉ sét bước thẳng về phía vết nứt đất.
Cửu Đầu Địa Long nhìn thấy một “nông phu” mặc áo vải thô, chân đi dép rơm đang hùng hổ đi tới, ban đầu nó định gầm lên một tiếng để nuốt chửng kẻ phàm nhân guốc mộc này. Thế nhưng, ngay khi Diệp Phi bước đến gần ruộng dưa, một luồng uy áp Thái Sơ Bản Nguyên khổng lồ, mênh mông như cả đại dương vũ trụ đột ngột tỏa ra từ chiếc cuốc rỉ sét và chiếc quạt nan giắt ở thắt lưng của hắn.
Luồng uy áp ấy đè nặng lên vai Địa Long, khiến cho toàn bộ ma lực bản nguyên và chín cái đầu rồng của nó lập tức rụng rời, không thể nhúc nhích nổi một phân. Đạo tâm viễn cổ của nó hoàn toàn sụp đổ trong tích tắc.
*Thái Sơ Chi Chủ! Hỗn Độn Tiên Tôn! Người vác cuốc vĩ đại trong truyền thuyết!* Địa Long gào thét trong lòng, đôi mắt rực lửa giờ đây chỉ còn lại sự sợ hãi tột cùng và van xin tha mạng.
Diệp Phi chẳng thèm để ý đến biểu cảm “khóc lóc” của con giun đất khổng lồ. Hắn vung chiếc cuốc rỉ sét lên cao, bổ mạnh một phát xuống đầu con hung thú:
\”Chết đi con giun bẩn thỉu kia! Dám phá hoại dưa hấu của ông này!\”
“Bùm!”
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, nhát cuốc phàm nhân của Diệp Phi chạm vào đầu Địa Long, lập tức giải phóng một luồng Thái Sơ Bản Nguyên Lực tột đỉnh. Một cái đầu khổng lồ đầy vảy tím của con hung thú nổ tung, nhưng kỳ lạ thay, không hề có một giọt máu thịt tanh hôi nào văng ra ngoài. Toàn bộ tà khí tím sậm và ma lực vạn năm của Địa Long lập tức bị tịnh hóa triệt để, biến thành một cơn mưa linh khí hoàng kim ngọt ngào rơi xuống ruộng dưa hấu.
Những dây dưa hấu héo úa bỗng chốc vươn mình lớn mạnh với tốc độ mắt thường có thể thấy được, những quả dưa hấu căng tròn bỗng chốc to thêm một vòng, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt chứa đựng đạo vận vô song.
Cửu Đầu Địa Long kinh hoàng đến mức hồn xiêu phách lạc. Nó nhận ra nếu người trước mặt muốn, chỉ cần khẽ thở dài một cái là toàn bộ dấu vết sinh mệnh của nó sẽ bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng thời gian vĩnh viễn. Nó không dám chần chừ một giây nào nữa, lập tức vận dụng chút ma lực tàn dư cuối cùng, thu nhỏ thể xác khổng lồ mười trượng của mình thành một con giun đất nhỏ xíu màu vàng nhạt, chui tọt xuống dưới lớp đất nện lầy lội, dập đầu lia lịa trước đôi dép rơm của Diệp Phi để cầu xin tha mạng.
Diệp Phi thấy “con giun đất khổng lồ” bỗng nhiên biến mất, chỉ còn lại một con giun nhỏ xíu màu vàng nhạt đang ngoáy tít đuôi dưới đất, bèn dùng mũi cuốc gạt đất lấp vết nứt lại, phủi tay càu nhàu:
\”Hừ! Thời tiết ẩm thấp thế này đúng là sinh ra toàn thứ giun sán phá hoại. Cũng may là ta ra tay kịp thời, không thì ruộng dưa hấu năm nay hỏng bét hết cả rồi!\”
Hắn vác chiếc cuốc rỉ sét quay trở lại sân đất nện, nhìn thấy năm vị đệ tử và tạp dịch — Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim — đang đứng chết trân ngoài sân, đôi mắt trợn tròn, miệng há hốc vì kinh hãi tột độ.
Mộc Vân Thư run rẩy bần bật, chiếc gáo dừa nứt trên tay hắn suýt chút nữa rơi xuống đất. Hắn thầm nghĩ: *Một nhát cuốc của Sư phụ… chỉ một nhát cuốc bình dị đã tịnh hóa hoàn toàn một cái đầu của Cửu Đầu Địa Long, biến ma lực diệt thế của nó thành linh khí nuôi dưỡng ruộng dưa! Sức mạnh này… quả thực đã vượt qua mọi quy luật của Đa Nguyên Vũ Trụ!*
Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao cũng quỳ sụp xuống đất bùn lầy lội, hai hàng nước mắt cảm động rơi lã chã. Họ đồng loạt dập đầu bái lạy Diệp Phi, giọng nói run rẩy vì sùng bái vĩnh cửu:
\”Sư phụ vĩ đại vô song! Đệ tử xin được đời đời kiếp kiếp canh giữ ruộng dưa hấu này cho ngài!\”
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim cũng vội vàng quỳ phục bên cạnh, khóc lóc thảm thiết:
\”Tiên Tôn từ bi! Xin hãy để chúng vãn bối làm tạp dịch xới đất trồng dưa suốt đời dưới chân ngài!\”
Diệp Phi nhìn thấy cảnh tượng này, da đầu lập tức tê dại đi hoàn toàn. Hắn cảm thấy bất lực và tức giận tột cùng trước sự hoang tưởng của cái lũ đệ tử này. Hắn vác chiếc cuốc rỉ sét chỉ thẳng mặt đám người, lớn tiếng mắng xối xả:
\”Cái lũ chập mạch hoang tưởng này! Lại bày trò gì đấy hả?! Chỉ là một con giun đất phá hoại ruộng dưa thôi mà các người cũng quỳ lạy khóc lóc như thể ta vừa làm nên thần tích gì vĩ đại lắm không bằng?! Đứa nào đứa nấy đầu óc có vấn đề hết cả rồi sao?!\”
Hắn thở hổn hển, dùng chiếc quạt nan phẩy phẩy gió mát để hạ hỏa:
\”Ngày mai! Lăng Tiêu, Thanh Dao, Vân Thư! Ba đứa lập tức ra chợ phiên dưới chân núi mua cho ta vài bao vôi bột về đây! Rắc khắp ruộng dưa hấu và luống cải ngọt cho ta! Phải diệt sạch lũ giun sán này, không để một con nào bén mảng đến phá hoại ruộng vườn nữa, nghe rõ chưa?!\”
Nghe thấy từ “vôi bột”, đầu óc Mộc Vân Thư bỗng nhiên chấn động mạnh. Hắn lập tức “bổ não” ra một triết lý tu tiên vĩ đại: *Vôi bột?! Sư phụ đang ẩn ý đến Thái Sơ Tịnh Thế Phấn! Ngài muốn dùng thứ thần bột tịnh hóa này để gột rửa hoàn toàn địa mạch của Âu Lạc Thần Châu, tiêu diệt tận gốc rễ tà khí của Cửu Đầu Địa Long dưới lòng đất!*
*”Đệ tử tuân mệnh Sư phụ! Ngày mai chúng con lập tức đi thỉnh Thái Sơ Tịnh Thế Phấn về để gột rửa địa mạch, bảo vệ đại đạo trồng dưa!”* Mộc Vân Thư dập đầu cung kính hét lớn.
Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao cũng đồng thanh hô vang: *”Đệ tử tuân mệnh!”*
Diệp Phi đứng chết trân tại chỗ, nhìn cái lũ đệ tử đang quỳ phục dưới đất với vẻ mặt đầy sùng kính và quyết tâm, hắn cảm thấy da đầu mình đau nhức như muốn nứt ra. Hắn bất lực vác cuốc rỉ sét đi thẳng vào trong nhà tranh, đóng sầm cửa gỗ lại, tuyên bố đi ngủ:
\”Lại quỳ lạy! Lại lảm nhảm cái gì mà Thái Sơ Tịnh Thế Phấn nữa chứ?! Cái lũ ấm đầu này đúng là hết thuốc chữa rồi! Từ mai đứa nào còn quỳ lạy, ta phạt nhịn cơm ba ngày nghe chưa!\”
Cánh cửa gỗ nhà tranh đóng sầm lại, để lại một khoảng không gian yên tĩnh dưới ánh trăng rực rỡ của núi Tản Viên.
Dưới lòng đất ẩm ướt của ruộng dưa hấu, con giun đất nhỏ xíu màu vàng nhạt — vốn là chín cái đầu của Cửu Đầu Địa Long viễn cổ nay chỉ còn lại một cái đầu nhỏ — đang chăm chỉ, cần mẫn bò qua bò lại dưới các thớ đất. Nó liên tục xới đất cho ruộng dưa hấu trở nên tơi xốp, trong lòng tràn ngập sự trung thành tuyệt đối và kính sợ vĩnh viễn. Nó thề với lòng mình, đời đời kiếp kiếp sẽ làm một con giun đất ngoan ngoãn xới ruộng cho Tiên Tôn, quyết không dám lười biếng một giây nào, vì nó biết rõ… nếu dám làm hỏng thêm một quả dưa hấu nào nữa, nhát cuốc tiếp theo của Diệp Phi sẽ xóa sổ nó hoàn toàn khỏi dòng lịch sử vạn giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8